Trích:
dangnt viết
... Đến UBND phường, theo đúng mô hình một cửa, cô nàng nhận hồ sơ, mặt đanh như dao, mỗi lần đọc hồ sơ phán cho một kiểu. Vốn dĩ cô ta chỉ là nhân viên văn thư, không rành về nghiệp vụ của các phòng/ban, nhưng lại có quyền sinh sát, vì là người trực tiếp nhận, xem xét hồ sơ và chuyển đi. Mỗi lần gặp, cô ta phán một kiểu, hồ sơ cứ phải cầm đi cầm về, bổ sung bổ siếc mãi...
|
Chuyện thường ngày ở cửa Ủy ban đó mà bác. Không hẳn là cô ta không rành nghiệp vụ đâu, có khi rất rành là đằng khác. Nhiều khả năng vì hồ sơ của bác ngay từ đầu đã thiếu tiêu chuẩn "đầu tiên" mà cô ta không nói thẳng ra.
Ở phường em họ "thẳng thắn" lắm. Dăm năm trước em làm hộ chiếu cho quý tử đi thi đấu ở nước ngoài. Đơn phải có ý kiến của chú công an khu vực, sau đó là chữ ký của bác Trưởng Công an phường. Cháu cần đi hơi gấp nên công đoạn nào cũng phải kèm theo "конверт". Đến lúc đóng dấu tưởng yên thân, ai ngờ cô văn thư nói thẳng:"Cho em xin bao ba số!". Em đưa mấy chục nghìn. Không nhận mà chỉ ra quán nước bên cạnh: "Anh ra kia mua!". Phải làm thôi. Em không hút thuốc nên chẳng biết giá. Sau hỏi mới hay bị mua đắt hơn những chỗ khác 5 nghìn. Chắc bao ba số sau đó lại được đem ra quán để quay vòng đúng tinh thần "Hợp tác xã cùng lợi".
Phần mềm một cửa có biết chỉ định đi mua thuốc lá không nhỉ?