Ðề tài: Ngày xưa ơi...
View Single Post
  #416  
Cũ 20-02-2010, 00:18
nqbinhdi nqbinhdi is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Sep 2009
Đến từ: Hanoi
Bài viết: 1,469
Cảm ơn: 1,185
Được cảm ơn 4,002 lần trong 1,122 bài đăng
Default

Buổi chiều hôm nay chương trình học không có, cả đoàn tự do. Các chú trẻ trong đoàn lò mò đi chơi tất, mình tôi ngồi lại trong ký túc xá, lần mò vào Ngày xưa ơi với hỡi xem. Mấy ngày Tết có khác, chả thấy mấy người vào 3N.

Tẩn mần lướt các trang khác, tình cờ thấy bài Giặc đã đốt nhà của nhà thơ Mikhail Vasilievich Isakovsky (tác giả lời bài Kachiusha) trên Thivien.net
http://www.thivien.net/viewpoem.php?ID=37517

Враги сожгли родную хату
Михаил Васильевич Исаковский

Враги сожгли родную хату,
Сгубили всю его семью.
Куда ж теперь идти солдату,
Кому нести печаль свою?

Пошел солдат в глубоком горе
На перекресток двух дорог,
Нашел солдат в широком поле
Травой заросший бугорок.

Стоит солдат - и словно комья
Застряли в горле у него.
Сказал солдат: "Встречай, Прасковья,
Героя - мужа своего.

Готовь для гостя угощенье,
Накрой в избе широкий стол,-
Свой день, свой праздник возвращенья
К тебе я праздновать пришел..."


Никто солдату не ответил,
Никто его не повстречал,
И только теплый летний ветер
Траву могильную качал.

Вздохнул солдат, ремень поправил,
Раскрыл мешок походный свой,
Бутылку горькую поставил
На серый камень гробовой.

"Не осуждай меня, Прасковья,
Что я пришел к тебе такой:
Хотел я выпить за здоровье,
А должен пить за упокой.

Сойдутся вновь друзья, подружки,
Но не сойтись вовеки нам..."
И пил солдат из медной кружки
Вино с печалью пополам.

Он пил - солдат, слуга народа,
И с болью в сердце говорил:
"Я шел к тебе четыре года,
Я три державы покорил..."

Хмелел солдат, слеза катилась,
Слеза несбывшихся надежд,
И на груди его светилась
Медаль за город Будапешт.

1945


Giặc đã đốt nhà
Người dịch: Thuỵ Anh

Giặc đốt mái nhà êm ấm
Hủy diệt cả gia đình anh
Về đâu bây giờ người lính?
Buồn khổ trút ai cho đành?

Đau đớn vô cùng, người lính
Bước đi đến ngã tư đường
Tìm thấy giữa đồng rộng lớn
Nấm mồ hoa cỏ vấn vương

Đứng sững bên mồ, người lính
Như đang nuốt nghẹn trong lòng
“Praskovia ơi hãy đón
Chồng em, một người anh hùng”

Hãy chuẩn bị đồ tiếp đãi
Bày biện bàn ăn trong nhà
Ngày của anh, ngày trở lại
Anh về chung vui hai ta…”


Không ai đáp lời người lính
Không người ra đón mừng anh
Chỉ thấy gió hè hiu quạnh
Đẩy đưa cỏ mọc mồ xanh

Thở dài, dây lưng sửa lại
Mở tay nải đeo bên người
Chai rượu đắng cay anh để
Lên tảng đá xám giữa trời:

“Đừng trách anh, Praskovia,
Bên em trong bộ dạng này
Lẽ ra uống vì sức khỏe
Mà vì tử biệt phải say

Bạn bè rồi đây gặp lại
Mà ta mãi mãi xa lìa…”
Cầm chiếc ca đồng anh uống
Rượu sầu một nửa anh chia

Cạn chén, nỗi lòng đau đớn
Người lính, nô bộc của dân:
“Anh chinh phạt ba cường quốc
Đi bốn năm trời tìm em”

Người lính say mềm tuôn lệ
Lệ của khát vọng không thành
Rực sáng huy chương trên ngực
Vì thành Budapest xanh

Lần mò tiếp thì thấy bài này trên Youtube
http://www.youtube.com/watch?v=p5rszsCq5b4

Một điều mà tôi khá ngạc nhiên là Isakovsky, mặc dù tuổi thơ rất khó khăn, không được học hành mấy, lại đã là người đã dịch nhiều thơ Hungary sang tiếng Nga. Tiếng Hung là một thứ tiếng rất khó.

À, tiện đây xin trình các bác ảnh bức tượng của Lenin vĩ đại mà nhà cháu đã nói đến trên một bài trước:

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 8 thành viên gửi lời cảm ơn nqbinhdi cho bài viết trên:
Cartograph (20-02-2010), chaika (25-02-2010), hongducanh (20-02-2010), Old Tiger (20-02-2010), Siren (20-02-2010), tranhientrang (20-02-2010), USY (20-02-2010), vidinhdhkt (25-02-2010)