Mình cũng bon chen với Nina một phát để box Thi ca đỡ tủi với box Nhạc nhỉ
Bella Akhmadulina
Tôi xem anh như đối thủ của mình
Và anh bước vào đời tôi gây hoạ.
Hoá ra anh chỉ tầm thường dối trá
Và tấn trò anh diễn cũng linh tinh.
Tôi nhớ khi xưa mùa đông lạnh giá,
Anh ném đồng xu vào tuyết bên đường,
Anh đoán bằng mặt đồng tiền sấp ngửa,
Tôi yêu-không yêu anh giữa quảng trường.
Dùng khăn quàng ủ ấm hộ đôi chân,
Những khi ta bên nhau trong vườn vắng.
Anh sưởi hộ tôi đôi tay lạnh cóng,
Mà vẫn dối lừa, nghĩ tôi cũng dối anh.
Dối trá treo trên đầu tôi lơ lửng
Rồi lượn vòng như đàn quạ hôi tanh.
Mãi cũng đến lần cuối cùng từ biệt,
Hờ hững thờ ơ ánh mắt vô tri.
Ồ, đời này anh sống không buồn nữa,
Và với tôi đời cũng chẳng còn gì .
Nhưng sao tất cả thành vô nghĩa,
Thành không sao lý giải được, hỡi anh!
Đường anh đi thôi từ nay sang phải,
Và phần tôi hướng rẽ trái sẵn dành.
1957
Trích:
|
Белла Ахмадулина viết
Я думала, что ты мой враг,
что ты беда моя тяжелая,
а вышло так: ты просто враль,
и вся игра твоя - дешевая.
На площади Манежная
бросал монету в снег.
Загадывал монетой,
люблю я или нет.
И шарфом ноги мне обматывал
там, в Александровском саду,
и руки грел, а все обманывал,
всё думал, что и я солгу.
Кружилось надо мной вранье,
похожее на воронье.
Но вот в последний раз прощаешься.
В глазах ни сине, ни черно.
О, проживешь, не опечалишься,
а мне и вовсе ничего.
Но как же всё напрасно,
но как же всё нелепо!
Тебе идти направо.
Мне идти налево.
|
1957