Trích:
moskva viết
Chiều Moskva yên bình lắm
Nắng hoàng hôn soi rọi mọi nẻo đường
Từng ngọn cây,cành lá hòa theo gió
Cất vang lên giọng hát của quê hương
Cô gái Nga mái tóc màu rẻ quạt
Mắt biếc xanh tựa ngọn núi mờ sương
Em nhìn ai mà sao say đắm thế
Để lòng anh vấn vít tơ vương
Anh vẫn biết mình chỉ là hạt cát
Theo gió cuốn bay đến tận nơi này
Anh gặp em chỉ một lần qua quýt
Vậy mà sao lòng anh quá mê say
Thôi chào nhé mai anh về Hà Nội
Mang theo một chút Moskva
Và thêm nữa là một điều quan trọng
Mang hình em theo khi về tới nước nhà.
Mọi người góp ý cho em nhé !!! Thơ đầu tay ý mà
|
Mình thấy bài thơ của M có hồn và 1 vài chỗ đột phá gây ấn tượng :
Cô gái Nga mái tóc màu rẻ quạt , Anh gặp em chỉ một lần qua quýt .
Hỏi thật nhé : Bạn có phải là
1 chuyên gia về Lịch VN ko ? Bởi trong toàn bài trên bạn viết thâu tóm đủ 4 chủ đề y như 1 chuyên gia Lịch VN hiện đại , đó là :
Hoa lá ( Từng ngọn cây,cành lá hòa theo gió ) ,
Gái đẹp (Cô gái Nga mái tóc màu rẻ quạt ) ,
Phong cảnh ( tựa ngọn núi mờ sương ) và
Quê hương ( anh về Hà Nội , khi về tới nước nhà ) .
Tiện đây em cũng góp ý với Bác USY , liệu Bác bắt câu :
Anh gặp em chỉ một lần qua quýt , có chặt tay quá không ???
Nhỡ ý tác giả muốn nói là :
Gặp cô gái nọ chỉ 1 lần qua anh bạn tên là Quýt thì sao ??? !!!

