Trích:
tupoi viết
Các bác à, Vẫn còn một nhân tài có nhiều cái..."tài" hơn! Lâu nay không theo dõi tin tức cộng đồng ở Nga nên tôi không biết được hóa ra Chủ tịch hội Y Dược tại LB Nga là "Tiến sĩ" Lò Văn Sanh!
|
Chào bác Tupoi ! Tôi đi 2 ngày mới về,hôm nay online và đã đọc được bài này của bác nên tôi có mấy lời sau:
Tôi thật sự không anh em,bà con gì với tiến sĩ Lò Văn Sanh-hai từ tiến sĩ mà bác Tupoi vẫn để trong"..",nhưng với một tình cảm chân thành và cảm nhận của tôi về bác sĩ Sanh(tôi vẫn gọi là anh Sanh)thì có mấy nhận xét để bác Tupoi và các bác cùng hiểu,rộng đường dư luận!
Đầu tiên là về xuất thân của anh Sanh : Anh ấy sinh ra trong một vùng quê nghèo thuộc huyện miền núi giáp nước bạn lào,đấy là huyện Quế Phong,tỉnh Nghệ An. Tốt nghiệp loại giỏi Đại Học Y Hà Nội,từng tham gia bộ đội quân y trong chiến trường,sau được nhà nước cử đi Liên Xô đào tạo tiếp theo diện hiệp định dành cho các cá nhân xuất sắc. Nhiều bác trên diễn đàn NNN này cũng từng được cử đi đào tạo tại Liên Xô thời đó đều hiểu rằng,mình là những con người xuất sắc và ưu tú mới được cử đi chứ không phải ai muốn đi cũng được giống như bây giờ.
Về Y-Đức : Với anh Sanh,tôi biết và gặp anh ấy lần đầu tiên vào khoảng cuối năm 1998,thời điểm ấy tôi sinh sống tại ốp Cokol 5. Nói như bác Tupoi rất đúng,lúc đấy anh Sanh chỉ làm việc tại một căn phòng thuê tại tầng 1 ốp Cokol 8. Căn phòng cũng đặt một cái giường,cái bàn và mấy cái ghế. Trong phòng cũng có một số dụng cụ chuyên môn phục vụ khám,chữa bệnh. Thực tế,các bác ở Nga thì đều rõ rồi chứ không cần giải thích về chi phí thuê nhà và sinh hoạt đắt đỏ mà chúng ta phải gánh chịu. Chính vì vậy,thuê được một phòng ngay gần phòng trực BQT và một phòng ở riêng trên tầng như anh ấy đã là một sự cố gắng lắm rồi. Vào những năm ấy,khi tôi từ Ульяновск mới lên,không biết ai là bác sĩ giỏi hay kém,chỉ biết có người bày cho rằng có bác Sanh bên đôm 8 là bs giỏi nên có chuyện gì tôi cũng sang nhờ cậy,vì tại tầng 3 của Cokol5 có bác sĩ thể thao Phan Tuyết Hằng nhưng tôi vẫn sang bên anh Sanh nhờ anh ấy khi cần.
Có lần,tôi điều trị 2 tuần mà anh ấy chỉ lấy tiền sau khi đã điều trị xong. Tôi hỏi,nếu em không quay lại trả tiền thì anh chịu mất không à? Anh ấy nói rằng,thực tình anh cũng bị nhiều trường hợp như vậy rồi,nếu em mà không quay lại trả tiền thì anh cũng không giận gì đâu,vì đã nhiều người anh chữa trị xong là họ đi luôn không quay lại thanh toán cả tiền công lẫn tiền thuốc. Anh chỉ cần biết họ đã khỏi bệnh và nói với anh rằng không có tiền thanh toán nên xin anh thì anh rất vui lòng. Có một điều chắc chắn rằng,bất kể giờ giấc đêm hôm,chỉ cần có ai gọi điện nói đau ốm cần đến nhà hay đưa đi khám chữa,phiên dịch là anh ấy đến ngay mà không bao giờ đòi hỏi điều gì. Nếu các bác cần đưa đi khám,chụp phim khi xong việc cũng tùy tâm mà trả công chứ tôi chưa thấy một ai nói rằng anh ấy đòi tiền và đòi bao nhiêu. Nếu đang trong giờ làm việc tại trung tâm,anh ấy dẫn đi thì các bác sẽ trả tiền cho trung tâm mà không phải trả trực tiếp cho anh ấy.
Từ những điều như thế mà tôi thấy toát lên một tấm lòng nhân hậu,đức độ và nghĩa tình mà tôi luôn luôn kính trọng anh. Dạo đầu năm,gia đình có chuyện cần phải về mà anh ấy không đủ tiền để mua vé về vì trung tâm chưa đến đợt trả lương. Anh ấy gọi cho tôi hẹn gặp tâm sự và nói lên khó khăn của mình. Anh bảo rằng anh mới đóng xong quyển khẩu nên giờ phải về đột xuất không còn tiền. Bạn bè thân hữu thì ít và cũng ngại nhờ cậy. Bệnh nhân quen biết thì nhiều nhưng hỏi vay mượn thì sợ họ nghĩ sai nên ngại không giám. Tôi với anh,tình cảm đồng hương dù trong tỉnh thì cũng cách xa nhau khoảng 200km,nhưng vì hiểu nhau nên anh mới úp mở nói với tôi mà cũng rất ngại ngần rằng nếu tôi có cho anh vay 300$,đến lúc sang anh nhận lương sẽ gửi trả lại tôi. Lúc đầu tôi không biết việc gì nên không có sự chuẩn bị,chỉ có trong người mấy ngàn rúp và có 400$ nên tôi đưa cho anh.Tôi bảo với anh,hiện tại em không mang theo người,nếu anh cần thêm,em kiếm thêm ít nữa để anh về. Anh ấy im lặng một lúc rồi nói,anh cảm ơn em,anh chỉ vay thế thôi chứ nếu không không có trả cho em. Vì bây giờ cv cũng khó khăn,anh thì chỉ ăn lương ở trung tâm chứ không làm dịch vụ như họ được nên cũng eo hẹp. Tôi cũng áy náy cho anh mà không biết phải làm sao(hy vọng anh Sanh không vào trong diễn đàn này,vì tôi biết anh cũng chã có máy tính đâu. Nếu anh vào đọc được những dòng này thì cũng thông cảm và cho em xin lỗi anh nhiều) !!!
Về chuyên môn: Tôi không rành về khoản này nên không thể hiểu biết và nắm bắt được khả năng,trình độ chuyên sâu của anh ấy như thế nào. Tôi chỉ biết rằng,mỗi lần có đoàn cấp cao trong nước sang hay ĐSQ tổ chức hội thảo,hội nghị đều có anh ấy tham dự. Thời bác Lê Ngọc Hường còn sống đã bỏ tiền xây dựng một khu trung tâm y tế rất khang trang tại Dom 15-Сиреневый-бульва với gần như đầy đủ các phương tiện khám,chữa bệnh có cả bác sĩ người Nga và anh Sanh là phó GĐ phụ trách chuyên môn cho tận đến bây giờ vẫn hoạt động bình thường. Nếu anh ấy không có khả năng về chuyên môn,nghiệp vụ...thì việc để bác Hường mời anh Sanh tham gia cổ phần bằng hai bàn tay trắng là điều không thể xảy ra.
Một thực tế,nếu bất kỳ bác nào mắc các chứng bệnh thông thường và một số bệnh không gọi là nan y,đã có bác sĩ khác khám và chẩn đoán,kê đơn,các bác thử gọi điện đến anh Sanh nói sự tình bệnh án như thế nên uống thuốc gì...qua điện thoại,anh ấy sẽ đọc ngay bằng tiếng Nga rõ ràng và cách viết đúng tên thuốc các bác cần mua(chiều nay tôi cũng vừa mua thuốc cho 2 cn của nhà,một loại dùng để bổ não,một loại trị bệnh viêm đại tràng). Việc khám chữa,sau khi khám,tự tay anh ấy kê đơn bằng cả tiếng Việt và tiếng Nga để các bác tự đi mua thuốc. Khám xong,các bác chỉ phải trả tiền khám là 400rub(dạo trước là 500r,nhưng tuần trước,tôi đưa một người đến khám anh ấy bảo,dạo này chợ Vòm bị sập,dân cũng khổ nên anh đề nghị trung tâm giảm xuống còn 400rup tiền khám). Điều này tôi đã từng nhiều lần chứng kiến và thực tế nên tôi rất rõ. Nếu bác Tupoi hay có ai cần kiểm chứng tôi sẽ cho số điện thoại để các bác thử kiểm tra xem sao !
Về câu chuyện mà bác Tupoi kể ở trên,theo ngu ý của tôi thì trong tất cả các pha cứu chữa hay thực hiện phẫu thuật,chuyện không hay có thể xảy ra vì nhiều nguyên nhân và cũng có cả sai sót của bác sĩ thực hiện. Có những ca phẫu thuật ở các bệnh viện lớn vẫn không thành công,thậm chí tử vong. Chuyện bác kể về việc vợ chồng anh bạn cũng vậy. Có thể có nhiều nguyên nhân không hẳn do chuyên môn hay tay nghề bs mà có thể là yếu tố khách quan hoặc sức đề kháng,nhóm máu.vv..mà có thể xảy ra điều ngoài ý muốn. Bác bức xúc về những gì xảy ra với vợ chồng người bạn cũng là điều dễ hiểu. Nhưng để đánh giá hết một con người thì không thể chỉ nhìn qua một lần sai sót của họ để nhận xét về đạo đức nghề nghiệp hay chuyên môn của họ !
Thế mới có chuyện có anh cảnh sát giỏi,phá được nhiều vụ án lớn,bắt được nhiều tên tội phạm nguy hiểm...nhưng trong một lần bắt cướp có vũ khí,anh đã bắn nhầm vào một dân thường và thế là cả sự nghiệp bao nhiêu năm sụp đổ tan tành. Nhẹ thì giáng chức,nặng thì ra khỏi ngành hay tù tội.
Các bác kỹ sư cũng vậy. Chuyên môn tay nghề tốt,kinh nghiệm đầy mình...nhưng chỉ một lần sơ sẩy hay vặn con ốc vít quên mất cái đệm cao su dẫn đến sự cố làm cả cỗ máy đi tong... !!!???
Đấy cũng chỉ là những ý kiến của tôi khi nói về Y-Đức,Bằng-Cấp liên quan đến một số bác sĩ qua vụ việc của VS Thân Đức Tài để nói rằng chúng ta cũng không nên vơ đũa cả nắm trong thời buổi vàng,thau lẫn lộn sẽ làm tổn hại uy tín,danh dự cũng như niềm tin và sự hy sinh của những con người chân chính !
Mạo muội có vài điều nông cạn,có gì không phải mong các bác bỏ quá cho !