Trích:
NISH532006 viết
Bác Hồ Trương
Câu hỏi của Nish tôi đơn giản quá mà, sao bác cứ phải phức tạp lên như thế? Và rồi tại sao bác phải sợ? đây là ngôn ngữ Việt mà. Cách đặt vấn đề của bác làm Nish tôi khó hiểu quá, chắc tôi đã nói có gì không phải, nếu có bác bỏ quá đi cho.
|
Bác Nish kính mến,
Tại vì đây là mục "lạc vô biên" mà bác, và cách trả lời của bạn Hồ Trương đã hứa hẹn mở ra một vùng lạc bao la, hihi ...
Em đùa với bác Nish và Hồ Trương chút thôi. Vấn đề bác hỏi, em tìm thấy câu trả lời thế này ạh:
Từ ghép đẳng lập. Đây là những từ mà các thành tố cấu tạo có quan hệ bình đẳng với nhau về nghĩa. Ở đây, có thể lưu ý tới hai khả năng.
Thứ nhất, các thành tố cấu tạo trong từ đều rõ nghĩa. Khi dùng mỗi thành tố như vậy để cấu tạo từ đơn thì nghĩa của từ đơn và nghĩa của các thành tố này không trùng nhau.
So sánh: ăn ≠ ăn ở ≠ ăn nói ≠ ở ≠ nói...
Thứ hai, một thành tố
rõ nghĩa tổ hợp với thành tố không rõ nghĩa. Trong hầu hết các trường hợp, những yếu tố không rõ nghĩa này vốn rõ nghĩa nhưng bị bào mòn dần đi ở các mức độ khác nhau. Bằng con đường tìm tòi từ nguyên và lịch sử, người ta thường xác định được nghĩa của chúng. Ví dụ: chợ búa, bếp núc, đường sá, tre pheo, cỏ rả, sầu muộn, chó má, gà qué, cá mú, xe cộ, áo xống...
Từ ghép đẳng lập biểu thị ý nghĩa khái quát và tổng hợp. Đây là một trong những điểm làm cho nó khác với từ ghép chính phụ.
Bác có thể xem thêm ở đây:
http://ngonngu.net/index.php?p=207
Phần trích trên đây của em chỉ trả lời một phần nhỏ câu hỏi của bác. Còn những vấn đề "phức tộp" khác như quy luật, ý nghĩa, tại sao là chính nó mà không là khác ... xin mời các "cao thủ" trả lời ạ.