View Single Post
  #7  
Cũ 09-02-2009, 18:36
Nina Nina is offline
Kvas Nga - Квас
 
Tham gia: Nov 2007
Đến từ: TPHCM
Bài viết: 6,416
Cảm ơn: 5,003
Được cảm ơn 8,268 lần trong 3,723 bài đăng
Default TUYẾT ĐẦU MÙA - tiếp theo và hết

Trên đường tới nông trang “Mặt trời”, tới nơi tập trung của quận, nhà Sogoyan nhập bọn cùng họ: Karen – bạn của Sergei, và mẹ cậu ta Agnessa Lvovna.

Karen trông tươi cứ như là vừa mới được đánh bóng. Còn mẹ anh, bà Agnessa Lvovna buồn rầu thì đến hôn Sergei.

Tuyết kêu xào xạo dưới chân. Những người phụ nữ cũng trở nên vui vẻ hơn, và họ bắt đầu trò chuyện. Sergei trong lòng cũng rất vui vẻ, gần như là Zhenka. Còn Karen thì bước đi bên cạnh anh và kể về điều gì đó rất sôi nổi. Karen cao và gầy: về chiều cao thì anh giống bố, chứ không giống mẹ.

Họ đi giữa những tòa nhà ở năm tầng. Những tòa nhà giống nhau, đơn điệu và ảm đạm. Nhưng vào ngày hôm ấy hình như là các tòa nhà này cũng biến đổi: “Chúc may mắn nhé, Sergei! Chúng tớ nhớ cậu” – những tòa nhà nói. Còn khi họ đi ngang tòa nhà của nhà Sogoyan, ông của Karen nhìn họ từ một cửa sổ và vẫy cánh tay già.

Họ là những người đầu tiên đến câu lạc bộ - nơi tập hợp. Karen kéo cửa – cửa khóa. Trên tuyết vẫn còn chưa có dấu chân. Bỗng dưng xuất hiện trung tá Amilakhvari, cứ y như là dưới đất nhô lên. Agnessa Lvovna kêu lên “Ối!”.

Zhenka nắm lấy áo palto của mẹ: cậu bé tưởng rằng ông trung tá râu ria đang chơi trốn tìm, và bây giờ quyết định hiện ra.

- Các vị đến rồi à? Giỏi lắm! Chúng ta sẽ đợi những người còn lại”, - Amilakhvari nói. Ông kéo tay áo khoác lính, nhìn đồng hồ rồi quay lại nhìn Sergei: - Thế nào, chim ưng, sẵn sàng phục vụ chứ?

Sergei lúng túng vì bất ngờ. Agnessa Lvovna giúp anh, bà bủa vây Amilakhvari bằng một loạt câu hỏi. Trông cô ấy thật buồn cười vào lúc này, túm lấy trung tá, cứ y như một chú chim sẻ dũng cảm nhảy nhót. Mẹ không chịu được và cũng hỏi về quần áo ấm.

Nhưng Amilakhvari vui vẻ cản lại hết mọi câu hỏi: «Các bà mẹ! Quân đội từ Afganistan đưa về từ mười tháng trước, phải không?... Quần áo ấm sẽ phát cho tất cả, phải không?... Trò ma cũ bắt nạt ma mới ở trong quân đội không còn nữa, nghe này! Truyền hình hiện vẫn còn chưa biết, phải không?... » - Ông nói hoàn toàn không có accent, còn bây giờ lại đùa một chút.

Những người phụ nữ mỉm cười và gần như bình tâm lại. Mặc dù họ chẳng tin điều gì hết, ngoài điều là quân đội từ Afganistan đã được đưa về.

Sergei và Karen lùi xa trung tá bớt. Sergei trở nên không thoải mái vì những câu hỏi phụ nữ. Những người lính nghĩa vụ khác bắt đầu đến cùng với gia đình và bạn bè. Mười phút sau đã trở nên ồn ào. Phần lớn các cậu lính nghĩa vụ đều mặc áo len ấm. Một cậu còn mặc cái áo nào đó của ông – có vết mỡ và lỗ thủng. Sergei nghĩ về anh ta: “Như là bù nhìn”.

Tuyết lại rơi. Những bông tuyết trắng xốp đậu trên mũ và trên vai mọi người. Tất cả thoải mái hơn và giậm giậm chân trên tuyết. Tất cả trở nên vui hơn một chút. Anh chàng mặc chiếc áo len cũ chiếm được cảm tình của Sergei – anh ta nói chuyện rất buồn cười. Một anh lính nghĩa vụ khác mặc quân phục với quân hàm xanh: anh ta được nuôi dạy trong bộ phận không quân địa phương, nhưng cũng đi nghĩa vụ giống như mọi người. Có mấy cô bạn gái tựa vào mấy chàng trai. Sergei hơi khó chịu trong lòng khi nhìn thấy điều đó. Anh nghĩ rằng, Lenka lẽ ra là nên đến, dù chỉ ra vẻ trước mắt mọi người.

Amilakhvari dường như không thể bắt được: lúc thì xuất hiện, lúc thì lại biến mất. Không ai có thể biết được ông ở đâu. Cuối cùng thì Amilakhvari cầm một xấp thẻ quân nhân còn mới toanh màu đỏ, và bắt đầu điểm danh.

Họ ôm hôn nhau rất lâu. Trong mắt các bà mẹ là những giọt lệ lấp lánh.

- Cậu ở đó cố gắng nhé, - Karen nói.

Agnessa Lvovna cũng muốn chúc điều gì đó, nhưng chỉ nói được mấy chữ: “Seriozhenka”. Sergei mỉm cười với bà và bước vào xe. Anh ngồi lên chỗ ngồi lạnh giá, và xòa tay lau cửa sổ thủy tinh phủ đầy inei – những tinh thể băng nhỏ.

Những bông tuyết xốp nhẹ nhàng chạm vào kính thủy tinh, để lại những giọt nước nhỏ. Xe chuyển bánh. Karen và Agnessa vẫy tay theo. Mẹ đứng mắt đầy lệ, và cũng vẫy tay. Còn Zhenka hiếu động thì chạy theo xe, để ném tuyết theo. Nhưng nắm tuyết không bay tới đích – xe ô tô nhanh chóng tăng tốc và phóng như bay ra khỏi nông trang, kéo theo những vệt khói mù mịt…
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 3 thành viên gửi lời cảm ơn Nina cho bài viết trên:
BelayaZima (09-02-2009), hungmgmi (09-02-2009), osen (18-02-2009)