Trích:
danngoc viết
Chuyện ấy thì đồng chí nói đúng. Người Pháp vào còn làm một chuyện rất quan trọng, nghe có vẻ rất nghịch lý là biến người Việt 3 miền từ những cộng đồng rời rạc thành một dân tộc thống nhất để chống lại kẻ thù chung là người Pháp. Dẫn chứng nhé: chuyện Pháp đánh thành Hà Nội mà dân tình không ủng hộ triều đình mà thản nhiên đứng xem là 1 ví dụ. Hay một ví dụ khác: Thanh Thực lục, bản dịch của Hồ Bạch Thảo, NXB Hà Nội 2007 dịch in toàn bộ các chỉ dụ của Càn Long trong chiến dịch xâm lược Việt Nam. Chỉ dụ của Càn Long ngày 13 tháng 10 năm Càn Long thứ 53 (10/11/1788) hạ lệnh cho Tôn Sĩ Nghị bắt đầu chiến dịch, toàn chiến dịch huy động 1 vạn quân (chưa tính dân phu). Có lẽ nếu kể cả dân phu là 5 vạn, cách xa con số 20 vạn của Hoàng Lê Nhất thống chí. Lý do của Càn Long đưa ra là lấy kinh nghiệm chiến dịch đánh Đại Việt của Thoát Hoan thất bại do quân kéo đi đông quá, không tổ chức hậu cần được. Dịch giả Hồ Bạch Thảo thì nghi ngờ là Càn Long nói láo, nhưng theo tôi thì không vì chỉ dụ lưu trong văn khố, không phải chuyện đùa. Nhưng đúng là một chiến dịch đánh nước lớn như VN thì 1 vạn quá ít. Vậy chỉ có thể hiểu là trong chiến dịch này, chủ yếu là... người Việt đánh người Việt, hay ngầm hiểu là người Việt miền bắc xem người Tây SƠn không phải là đất nước mình.
|
Bạn danngoc nói chuyện này tôi mới biết đấy. Đúng là ngồi trong lều tranh, suốt ngày luyện thư pháp như tôi thì đâu biết được. Cái mạng in tẹc nét thật là kỳ diệu kéo thế giời vào trong lòng mình.
Chuyện 20 vạn quân Thanh đóng ở kinh thành Thăng Long rõ ràng không phải là con số chính xác. Ngày ấy kinh thành Thăng Long bé tí tẹo à. 20 vạn tức 200.000 người nếu đái ỉa thì ngập kinh thành rồi. Đợt tôi có chứng kiến Phan Bích Hằng nói chuyện vong hồn ở Đống Đa thì cô ấy nhăn mặt nói là người âm nói tiếng Việt ở đây cũng nhiều lắm...
Thôi bạn danngoc tiếp tục topic đi để mình ngồi hóng hớt tiếp.