Đó là một tình bằng hữu nam giới; hơn thế, họ tự xem mình là đoàn thể bằng hữu gồm những người giỏi nhất, bền bỉ nhất và thiện chiến nhất, được chỉ huy bởi con người xuất sắc nhất, lãnh tụ của họ, Führer của họ, và giờ đây họ đặt yêu cầu đòi quyền lực. Chính là sự pha trộn giữa lòng khinh bỉ chính quyền Weimar, những giấc mơ rối bời và sự kiên quyết man dại muốn chiến đấu cho bất cứ mục tiêu nào mà các lãnh tụ của mình đề ra, cùng với thái độ phân biệt địch-ta rõ rệt của họ, đã khiến Freikorps là một thành phần cực kỳ dễ bùng nổ ở giữa nền dân chủ mà mọi nền móng của nó đều ít nhiều đang run rẩy.
Giáng sinh năm 1919 hai ông anh cùng về thăm nhà, lúc này đang ở Ingolstadt. Ngày 23 tháng 12 cả nhà cùng kỷ niệm sinh nhật cho Ernst và ăn mừng Giáng sinh vào ngày hôm sau – theo truyền thống đã và hiện vẫn đang tồn tại ở Đức. Những món quà năm đó thật khiêm tốn: đám con trai được cho phép chọn cho mình những cuốn sách trong thư viện của cha, còn Ernst, người chỉ tập trung vào khoa học, được hai anh tặng một cuốn sách hóa học. Lễ Giáng sinh hàng năm được tổ chức theo một nghi lễ kết hợp. Trong khi Gebhard và Heinrich trang hoàng cây thông, Ernst phải khấp khởi chờ đợi cho tới khi cuối cùng cánh cửa phòng Giáng sinh mở ra. “Đáng yêu, thật rất đáng yêu”, Heinrich ghi trong nhật ký ngày 24 với chuỗi cảm xúc bột phát khác thường. Sáng hôm ấy các ông anh đã ra ngoài tìm rêu đem về làm máng cỏ còn sau đó qua giúp mẹ nấu nướng. Sau khi đã nhận quà, Gebhard chơi đàn piano, rồi họ cùng nhau hát có Gebhard và Heinrich đệm ghita. “Rồi chúng tôi uống rượu punch và đi lễ mass nửa đêm”, buổi lễ mà Heinrich thấy là “cực kỳ cảm động”.
Trong kỳ nghỉ năm mới hai anh lớn mỗi người làm theo cách riêng mình. Gebhard ghi lại những ký ức nồng nhiệt về kỳ nghỉ ở Ingolstadt mà vì thế hội nghỉ mát mệnh danh là Ingolstadtia đã được lập ra, “đưa các sinh viên thuộc mọi sắc thái chính trị khác nhau, từ thành viên của các hội quyết đấu cho tới những người mang tư tưởng Thiên chúa giáo, kết hợp lại chung một hội, vì vui thích sinh viên xích lại gần nhau và rất mau chóng giao thiệp xã hội chung với nhau”. Những người từ mọi ngành nghề – bác sĩ, luật sư, công chức nhà nước – cũng là thành viên của Ingolstadtia, họ cũng là thành viên lâu năm của nhiều hội đoàn khác nhau, “và nếu chúng tôi tổ chức một bữa tiệc hè hay tiệc đông trong kỳ nghỉ thì mọi người đều tới, dù ít dù nhiều cũng góp tay vào”.
|