Lợi ích thực tế của vệ tinh này với Triều Tiên, ngoài các tính chất về chiến lược chính trị đã nói.
Khỏi phải nghĩ. Triều Tiên bị cấm vận ngặt đặc biệt là về quân sự. Một số nước lớn như Âu vẫn trao đổi buôn bán với Triều Tiên, nhưng đa phần các nước đều bị cấm buôn bán hàng quân sự. Vì thế, Triều Tiên có chi tiền cũng không thể mua được các sản phẩm quân sự của ngành vũ trụ, như ảnh vệ tinh chẳng hạn.
Về kinh tế, thì Triều Tiên vẫn được quyền mua ảnh vệ tinh dân sự, nhưng khá khó để phân biệt quân-dân sự, luôn trong tình trạng chiến tranh, nên lệnh cấm ngặt có thể đến bất cứ lúc nào. Bình thường BTT có thể dùng ảnh vệ tinh của các đồng minh mà không cần khoe ra, nhưng nhiều lúc, như khi kiện cáo... thì cần công khai nguồn ảnh này mới đúng luật. Thêm nữa, với giá rất rẻ, thì BTT có lãi khi tự trồng được ảnh vệ tinh.
Về lợi ích trong công nghiệp vũ trụ thì khỏi phải nghĩ ngợi. Nếu như hết cấm vận, thì Triều Tiên đã có thể tham gia một số khâu trong công nghiệp vũ trụ quốc tế, mà rất nhiều khâu các cường quốc còn để ngỏ, hoặc né tránh. Không cần ví dụ đâu xa, không cường quốc nào dám tung lên mạng vụ phản pháo K-9 bò ra cười, thì Israel đó.
Giá của tên lửa vệ tinh này
Trái với đám chó dại sủa (
ví như anh Dân chí) rằng Triều Tiên phung phí cả tỷ đô la vào tên lửa vệ tinh trong khi dân chúng đang chết đói. Triều Tiên phóng vệ tinh rất rẻ. Giá lần này là giá tính cả tiền phát triển, đương nhiên là như thế. Thì nó tốn của Bắc Triều Tiên một vài chục triệu USD. Những lần phóng sau sẽ rẻ đi nhiều. Giá rẻ như thế cũng vì cấm vận ngặt, BTT phải tự làm phần lớn các thành phần tên lửa và vệ tinh. Mỗi tên lửa lớn và hiện đại như Soyz do Nga chế tạo cũng chỉ bán ra cỡ 70-150 triệu usd. Giá các tên lửa Mỹ đắt đỏ như vậy vì ngành vũ trụ Mỹ là lừa đảo ngân sách và cũng vì thế mà nó phá sản. Phần lớn các tên lửa / vệ tinh nặng vài chục tấn này là kết cấu nhôm-titan thông thường. Máy móc của loại tên lửa dùng nhiên liệu không lạnh cũng chỉ làm bằng thép hợp kim thường thấy, hợp kim sắt-nicken-crôm, nước nào cũng nấu được bằng các lò điện cảm ứng. Phần điện tử thì Trung Quốc bán không đắt lắm, cũng như Triều Tiên có quan hệ tốt đẹp với nhiều nước đầu tầu kỹ thuật Tây Âu, như Anh và Thụy Sỹ.
Thực chất, nếu trừ đi kiểu kinh tế mafia ăn cắp ngân sách toàn cầu kiểu Mỹ, thì giá trị lớn nhất của tên lửa / vệ tinh chỉ là tri thức. Người ta chỉ mua chúng với giá cao để trả công tri thức, còn giá chế tạo ra chúng rẻ. Tri thức của vấn đề này cũng không khó tiếp cận nếu như các tổ chức tiêu ngân sách không lèn chặt giun sán giòi bọ, hoặc là bất cứ ở đâu có ngân sách là ở đó tức khắc được lèn chặt giun sán giòi bọ, như Việt Nam. Vì vậy, trên thế giới đã có nhiều nước nhỏ hoặc lạc hậu phóng vệ tinh, như Indonexia hay Iran.
Đó là chưa kể, những đồng minh của Triều Tiên, hay phái người lành mạnh ở Mỹ Nhật Hàn.. hoàn toàn có thể chuyển những tri thức đó cho Triều Tiên, mà tất nhiên không thể có một thế lực nào cấm vận nổi tri thức.
Những mặt cơ bản của máy móc vệ tinh / tên lửa đã phát triển nửa thế kỷ qua, và ngày nay các sinh viên cũng đã có những phần mềm mô phỏng hoạt động của chúng để thiết kế, chứ không chỉ là những nhà bác học lớn. Mặt khác, nền tảng khoa học cơ bản ngày nay đã lớn mạnh hơn rất nhiều, ví như bảng tính chất các hợp kim, hay tham số mô phỏng các chất hóa học phản ứng với nhau, máy tự động rất mạnh so với nhu cầu vệ tinh / tên lửa mà lại dễ kiếm, các pc ngày nay to lớn bằng triệu lần các siêu máy tính đã thiết kế và bắn Soyuz.... Đơn giản nhất là, ngày xưa rất khó nấu ra những loại hợp kim đặc biệt, còn ngày nay lò cảm ứng điện từ điều khiển tự động bán đầy thị trường, kín nhiệt như cái phích, có ngâm hợp kim trong đó cả tháng cũng không phải là tốn điện cho lắm.
Nói cách khác. Bất cứ nước nào cũng làm được một cái vệ tinh như thế nếu như họ cần và sạch bệnh giun sán giòi bọ, cũng như vệ tinh tên lửa BTT đang nói đến rất rẻ.
Những tên lửa và vệ tinh cùng nhiệm vụ trên thế giới.
Vệ tinh BTT là loại vệ tinh nhỏ, nặng 100kg, bay trong quỹ đạo thấp Low Earth Orbit LEO, góc nghiêng với mặt phẳng xích đạo hạng quỹ đạo cực gần 90 độ, hơi méo độ cao trung bình 500km , có chức năng quan sát trái đất. Tùy từng quan điểm mà quỹ đạo này được đặt trong nhóm quỹ đạo thấp hay rất thấp. Nếu như so sánh, thì các vệ tinh quan sát trái đất khác có các chức năng hiện đại hơn nhiều và vệ tinh BTT chỉ mang tính thử nghiệm. Quỹ đạo thấp có năng lượng quỹ đạo nhỏ, phóng lên rẻ bằng cả chục lần quỹ đạo địa tĩnh, nên ISS nằm trên quỹ đạo này. Đồng thời, quỹ đạo thấp có lực cản lớn, vệ tinh rơi nhanh , nên ISS cần được định kỳ tăng tốc. Quỹ đạo 500 km của BTT bền hơn quỹ đạo ISS khoảng 300km. Một số vệ tinh quan sát khác thấp hơn ISS thậm chí là chỉ cao có 90km. Khác với ISS, hầu hết các vệ tinh quan sát trái đất không được tiếp chất đẩy để nâng quỹ đạo và có tuổi thọ thấp, từ vài ngày (90km) đến khoảng 1 năm (200-300km) và 2 năm (như vệ tinh BTT). Hiện nay các vệ tinh thấp có thể chụp ảnh quang phổ nhìn thấy với độ chính xác đến vài cm, còn những cỡ vệ tinh như BTT sử dụng các thiết bị có sẵn trên thị trường có độ phân giải trên một mét đến vài mét, đủ để phát hiện các công trình quân sự, máy bay, tầu thủy nhỏ...Các vệ tinh quan sát của các nước khác trên thế giới hiện nay có các chức năng quan sát các phổ hồng ngoại, nhìn thấy, radar, cho hiệu quả cao mà BTT chưa có được. Cũng như các cường quốc thường có cả một nhóm vệ tinh quan sát chứ không phải một, cho phép theo dõi liên tục mục tiêu quan tâm, và có hệ thống thông tin mạnh xử lý khối lượng dữ liệu truyền về vốn rất lớn, cũng là điều mà BTT chưa có.
Tên lửa của BTT lần này là lớn so với tên lửa vũ khí "đạn tự hành đạn đạo liên lục địa IBCM" intercontinental ballistic missile. Nhưng tên lửa "Ngân Hà 3" lại là loại rất nhỏ so với tên lửa vũ trụ. Ngân Hà 3 có năng lực đẩy không đủ để bắn vệ tinh lên quỹ đạo địa tĩnh, cần nhu cầu đẩy tối thiểu vài tấn lên quỹ đạo thấp (từ quỹ đạo trung gian tầng trên sẽ đẩy vệ tinh vào quỹ đạo địa tĩnh, vệ tinh địa tĩnh nặng ít nhất là hơn 1 tấn và cần tối thiểu 2-3 tấn ở quỹ đạo thấp, so với 100kg của Ngân Hà 3). Về kích cỡ thì Ngân Hà 3 ngang với những loại tên lửa IBCM loại lớn, mang nhiều đầu đạn, dùng chất đẩy lỏng.
Nếu như so sánh mặt bằng thế giới, thì cỡ tên lửa BTT hiện nay Nga làm bá chủ về mặt cạnh tranh, với các tên lửa siêu rẻ xuất phát từ các tên lửa quân sự giải ngũ theo các hiệp định giải trừ quân bị, đều sử dụng cấu hình nhiên liệu lỏng không lạnh. Trong ngành vũ khí, những tên lửa lớn nhất, mang nhiều đầu đạn... thường là nhiên liệu lỏng không lạnh, trong khi những nhiên liệu rắn rẻ hơn theo tỷ số giá / tên lửa nhưng có khả năng sẵn sàng chiến đấu cao hơn. Tỷ số giá / tên lửa của tên lửa nhiên liệu rắn rẻ hơn trong quân sự, nhưng tỷ số giá tên lửa / mỗi đầu đạn của nhiên liệu rắn lại cao hơn, đường bay của chúng tốt hơn... theo các hiệp định giảm số đầu đạn thì nhu cầu tự nhiên là đầu tư thêm cho các đầu đạn, nên tên lửa nhiên liệu lỏng cỡ lỡn giải ngũ rất nhiều và phá giá thị trường vệ tinh nhỏ.
Các tên lửa đẩy vệ tinh hoán chuyển từ IBCM có thể kể như
Dnepr-1, được hoán chuyển từ IBCM RS-20 (mã tên NATO SS-18 Satan), khi chưa hoán chuyến tên lửa có khối lượng xuất phát khoảng 210 tấn (gấp rưỡi tên lửa vệ tinh KSLV-I mà Hàn Quốc bắn mãi không lên, tên lửa Soyuz dùng chất đẩy lạnh LOX nặng 310 tấn, Proton cũng dùng chất đẩy lỏng không lạnh nặng 700 tấn). Có thể ví dụ về năng lực đẩy của Dnepr-1 qua những lần phóng sau, đường nhiên là vệ tinh thử nghiệm của BTT bao giờ cũng mang tính thử nghiệm, tức là nhỏ hơn nhiều lần năng lực của tên lửa, nhưng có thể áng chừng một chút qua các con số này. Cũng như chỉ Nga làm ra những IBCM cỡ như thế này, còn IBCM của các nước khác đều nhỏ hơn. Ngày 21 tháng 6 năm 2010 Dnepr-1 mang vệ tinh quan sát mặt đất Đức
TanDEM-X nặng 1350 kg lên quỹ đạo tròn có độ cao 514km. Ngày 15 tháng 6 năm 2010
Dnepr-1 bắn lên 3 vệ tinh, Picard của Pháp, satellite Prisma của Thụy Điển, và BPA-1 của Ucraina. Picard 150 kg / 750km. Prisma nặng tổng cộng 180 kg độ cao 600-700km. BPA thật ra là một khối gắn liền vào tầng ba của tên lửa, dùng để thử nghiệm các thiết bị hàng không.
So sánh như thế để thấy các tên lửa đạn đạo liên lục địa cỡ lớn như RS-20 sau khi hoán chuyển có năng lực đẩy cao. Điều kiện phóng rất thuận lợi, do chúng đã được thiết kế làm tên lửa vũ khí, phóng từ các giếng phóng đơn giản, gọn nhỏ, kín đáo, khả năng trực chiến cao. Chúng có giá rẻ... cũng như chất lượng và độ tin cậy đã được thử thách lâu dài, cũng như những nhà máy quy mô không nhỏ chế tạo chúng đã có sẵn.
Cũng ở quỹ đạo thấp-trung bình, với các bộ vệ tinh, thì Nga chào bán Soyuz bắn thuê mỗi lần nhiều vệ tinh, như
GlobalStar hoặc
Galileo. Các giải pháp này đều rất khó cạnh tranh cho bất cứ nước nào tham gia thị trường tên lửa vũ trụ.
Tuy so sánh vệ tinh/tên lửa non trẻ của BTT như vậy, nhưng trong điều kiện bị cấm vận, thì tự phát triển được đỉnh cao khoa học này luôn là một thành tựu, vừa khẳng định sự hoàn thiện của nhà nước, vừa có giá trị kinh tế thực tiễn, cũng như vừa là một thách thức quân sự.