Raxul Gamzatov
Raxul Gamzatov
NGƯỜI ĐÃ LÊN ĐƯỜNG
NHƯNG NHỮNG TIA NẮNG ẤM MÃI CÒN ĐÂY
NGUYÊN HÙNG
Raxul GamzatovThơ Raxul Gamzatov (1923-2003) phần lớn được viết bằng tiếng dân tộc Ava, một dân tộc vỏn vẹn chỉ có 25 ngàn người, sống ở một vùng núi cao của nước cộng hòa tự trị Đaghextan thuộc Liên bang Nga. Tuy vậy, thơ ông không những chỉ nổi tiếng ở Nga, ở Liên Xô (trước đây) mà còn được nhiều bạn đọc khắp nơi trên thế giới biết đến. Riêng ở Việt Nam, Raxul Gamzatov được ngưỡng mộ, trước hết qua tập văn xuôi đầy chất thơ “Đaghextan của tôi”, một cuốn sách được in rất đẹp cả về nội dung lẫn hình thức. Và sau đó, các độc giả thơ cũng dần dần được làm quen và yêu thích thơ ông qua những bản dịch của Thái Bá Tân, Bằng Việt, Đoàn Tuấn, Hồng Thanh Quang…
Về cuộc đời và sự nghiệp thi ca của Raxul Gamzatov, ở Việt Nam đã có khá nhiều bài viết giới thiệu trên báo Văn Nghệ và các phương tiện thông tin đại chúng khác, như gần đây là “Gặp một nhà thơ lớn của một dân tộc ít người” (Thúy Toàn), “Raxul Gamzatov- Lòng nhân ái là cốt lõi của văn học” (Văn Nghệ Trẻ), “Raxul Gamzatốp và “Hiến pháp” của riêng ông (dịch từ báo Lao động, Nga)…
Thơ Raxul Gamzatov cũng đã được chọn dịch khá nhiều ra tiếng Việt, chỉ riêng tập “Thơ Raxul Gamzatov” do Nhà xuất bản Thanh niên ấn hành gần đây có tới 64 bài. Nhằm góp một phần nhỏ bé làm cầu nối giữa nhà thơ Nga nổi tiếng với những người yêu thích thơ ông, dưới đây chúng tôi xin giới thiệu hai bài thơ của ông với các phương án dịch của các thành viên website NuocNga.net (3N).
Bài thứ nhất
ИСЧЕЗЛИ СОЛНЕЧНЫЕ ДНИ
Исчезли солнечные дни,
И птицы улетели,
И вот одни проводим мы
Неделю за неделей.
Вдвоём с тобой, вдвоём с тобой
Остались ты да я.
Любимая, любимая,
Бесценная моя!
На косы вновь твои смотрю,
Не налюбуюсь за день.
Птиц улетевших белый пух
Пристал к отдельным прядям.
Пусть у меня на волосах
Лежит, не тая, снег...
Но ты, моя бесценная,
Как прежде, лучше всех.
Все краски вешние неся,
Вернутся снова птицы,
Но цвет волос, но цвет волос
С весной не возвратится.
И солнцу улыбнёмся мы,
Печали не тая.
Любимая, любимая,
Бесценная моя!
Bản dịch của Lưu Hải Hà:
NHỮNG NGÀY NẮNG ĐÃ HẾT
Những ngày nắng đã hết rồi em nhỉ,
Những đàn chim đã đi tránh rét rồi.
Chỉ còn hai ta với ngày với tháng,
Chỉ còn hai ta ở lại em ơi!
Chỉ có hai ta với cả đất trời,
Chỉ anh và em - người_yêu_quý_nhất
Em là niềm tin, em là số phận
Em là tình yêu - báu vật của tôi
Nhìn đuôi sam tóc em mãi không rời
Ngỡ cả đời chưa bao giờ được ngắm
Đàn chim nào chắc bay đi vội lắm
Để quên sợi lông tơ trên tóc, em ơi
Dẫu tóc anh thời gian phủ tuyết rồi,
tuyết không tan giữa mùa hè đầy nắng...
Nhưng trái tim vẫn như xưa, say đắm -
Em vẫn tuyệt vời hơn hết thảy, em ơi!
Mùa đông sẽ qua, và đàn chim trở lại
Với sắc màu xuân rực rỡ đẹp tươi
Nhưng màu tóc, em ơi, không về lại
Dẫu mùa xuân lay động cả cuộc đời...
Với nỗi buồn đã không cần che dấu
Hai chúng ta mỉm cười với mặt trời
Nhưng em vẫn là niềm tin, số phận
Vẫn là tình yêu - báu vật của tôi.
Bản dịch của Quỳnh Hương:
Những ngày nắng hết rồi
Chim cũng đi tránh rét
Chỉ còn em và tôi
Bên nhau bên nhau mãi
Chỉ còn tôi và em
Những tuần đông mê mải
Bên nhau bên nhau mãi
Em quý yêu nhất đời!
Cứ ngày lại qua ngày
Tôi ngắm đôi bím tóc
Thấy những lông chim rụng
Vương trắng vài lọn tơ
Trên đầu tôi cũng đã
Tuyết đọng trắng từ lâu
Nhưng em, em yêu quí,
Vẫn như buổi ban đầu.
Rồi mùa xuân trở lại
Trên những cánh chim trời
Nhưng tóc đã bạc rồi
Không bao giờ đen lại
Ta cùng đón mặt trời
Cùng mỉm cười em nhé
Nỗi buồn, em yêu quí,
Cũng không cần giấu đâu.
Nỗi buồn, em yêu quí
Cũng không cần giấu đâu
Khi mình đón mặt trời
Cùng mỉm cười với nắng.
Bài thứ hai:
|
Bản dịch của Nguyên Hùng:
NHỮNG NGÀY NẮNG ẤM ĐÃ QUA
Những ngày nắng ấm còn đâu
Bầy chim lũ lượt rủ nhau bay rồi
Chỉ còn ta với ta thôi
Tháng ngày lặng lẽ nối đuôi tháng ngày
Chỉ còn anh giữa đắm say
Tình-yêu-quý-nhất đời này là em !
Ngắm nhìn bím tóc cong lên
Ngỡ như mới thấy tóc em lần đầu
Thì ra mấy sợi trắng phau
Của chim rớt lại, vướng vào đuôi sam.
Tuyết rơi làm tóc hoa râm
Mà anh chẳng muốn tuyết tan trên đầu
Còn em vẫn tựa thuở nào
Quý hơn tất thảy ngàn sao trên trời.
Sắc màu rồi sẽ lại tươi
Đàn chim sẽ lại về vui chốn này
Duy còn mái tóc màu mây
Không xanh trở lại cùng ngày xuân sang.
Nỗi buồn dẫu chẳng dễ tan
Tiếng cười vẫn đủ âm vang đất trời
Dẫu cho vật đổi sao dời
Em là báu vật suốt đời của anh !
Bản dịch của Thu Hương:
Hết rồi ngày nắng ấm
Chim tránh rét bay rồi
Chỉ còn ông bà lão
Tháng ngày bên nhau thôi!
Chỉ tôi với bà nó
Chỉ bà nó với tôi
Bà lão yêu quý ạ -
Báu vật của tôi ơi!
Tôi ngắm đôi sam tóc
Ngắm không chán cả ngày
Kìa chim rơi lông trắng
Lên tóc bà khi bay
Kệ đầu tôi tuyết bám
Đọng mãi chẳng tan ra
Thật lòng, bà nó ạ
Chẳng ai sánh được bà!
Rồi chim cũng bay về
Mang sắc xuân ấp áp
Chỉ có màu tóc bạc
Chẳng xanh lại được đâu
Nhưng không giấu buồn rầu
Mình vẫn cười với nắng
Vẫn yêu bà say đắm
Ôi báu vật đời tôi!
Mình vẫn sẽ mỉm cười
Với mặt trời ấm áp
Bà lão yêu quý nhất
Báu vật của tôi ơi!
|
Bài thứ hai
МНЕ В ДОРОГУ ПОРА
Дорогая моя, мне в дорогу пора,
Я с собою добра не беру.
Оставляю весенние эти ветра,
Щебетание птиц поутру.
Оставляю тебе и сиянье луны,
И цветы в тляротинском лесу,
И далекую песню каспийской волны,
И спешащую к морю Койсу,
И нагорья, где жмется к утесу утес,
Со следами от гроз и дождей,
Дорогими, как след недосыпа и слез
На любимых щеках матерей.
Не возьму я с собою сулакской струи.
В тех краях не смогу я сберечь
Ни лучей, согревающих плечи твои,
Ни травы, достигающей плеч.
Ничего не возьму, что мое искони,
То, к чему я душою прирос,
Горных тропок, закрученных, словно ремни,
Сладко пахнущих сеном в покос.
Я тебе оставляю и дождь и жару,
Журавлей, небосвод голубой...
Я и так очень много с собою беру:
Я любовь забираю с собой.
Bản dịch của Quỳnh Hương:
Đã đến lúc tôi phải lên đường
Em ạ, tôi sửa soạn lên đường
Hành lý không mang theo tiền bạc.
Tôi để lại con gió lành mỗi sáng
Và tiếng chim ríu rít chào bình minh.
Tôi để lại cho em ánh trăng lấp lánh
Hoa rừng khắp thung lũng quê hương
Những bài ca của sóng biển Kaspien
Rộng vòng tay chờ sông Koisa đổ tới.
Cả những ghềnh đá nơi núi non vĩ đại
Còn mang trên mình dấu vết bão giông
Như gò má của mẹ hiền yêu dấu
In những nếp nhăn vì nước mắt đêm trường.
Tôi không mang theo suối mát quê hương
Nơi xa kia tôi không thể giữ gìn.
Ánh mặt trời sưởi ấm đôi vai em
Cùng đồng cỏ cao cao - tôi để lại.
Tôi không mang theo những gì thân thuộc,
Một phần máu thịt của hồn tôi.
Những con đường cheo leo vòng quanh núi,
Và không khí trong lành đẫm hương thơm.
Tôi để lại cho em cả mưa và nắng,
Đàn sếu bay trong xanh thắm bầu trời.
Hành lý của tôi đã nặng lắm rồi
Tôi mang theo tình yêu trong đó.
|
Bản dịch của Phan Chí Thắng:
Đã đến lúc anh phải lên đường
Em thân yêu, anh phải đi rồi
Anh không hề mang theo của cải
những ngọn gió xuân, anh để lại
Và tiếng chim ríu rít ban mai
Anh để lại cho em cả ánh trăng ngời
Cả những bông hoa rừng Tliarotin ấy
Cả bài ca xưa của sóng Kaspien
Cả dòng Koixa vội vàng ra với biển
Và cao nguyên nơi đá ghềnh chen lấn
Đầy vết tích bão dông
Thân thương như vết hằn đói nghèo và nước mắt
Trên má những người mẹ hiền
Anh không mang theo những dòng nước Xulacsk
Ở những nơi anh không thể giữ gìn
Ánh mặt trời sưởi ấm vai em
Và đồng cỏ cao ngang vai – anh để lại
Anh không mang theo những gì xa ngái
Mà hồn anh đã gắn chặt rồi
Những con đường cheo leo vòng quanh núi,
Mùi cỏ mới cắt ngọt ngào hương tươi
Anh để lại cho em cả mưa, cả nắng,
Đàn sếu, trời xanh…
Anh đã mang nhiều lắm:
Anh mang tình yêu theo anh!
Bản dịch của Lưu Hải Hà:
Đã đến lúc tôi đi...
Em yêu ơi đã đến lúc tôi đi
Tôi chẳng đem gì theo em ạ
Tôi để lại gió mùa xuân êm ả
Và tiếng chim tha thiết gọi nắng hồng
Tôi để lại cho em rực rỡ vầng trăng
Hoa trong rừng Tliarotin ta dạo bước
Khúc hát xa xăm Kaxpi sóng nước
Và sông Koisa vội vã gặp biển mừng
Vùng trung du núi kề núi trập trùng
Có vết cơn giông, vết kia mưa gội
Thân thương như vết lệ gò má tối
Của mẹ ta đêm thiếu ngủ triền miên
Tia nước Sulak tôi cũng chẳng thể đem
Nơi xa kia tôi nào giữ được
Những ngọn cỏ cao đến vai em bước
Những tia mặt trời sưởi ấm vai em
Những gì của tôi chẳng thể đem thêm
Những gì gắn với tâm hồn từ bé
Đường núi cong như thắt lưng trai trẻ
Đầy mùi cỏ tươi mới cắt ngọt lành
Tôi để cho em cả mưa cả nắng
Bầy sếu kia, và cả trời xanh
Tôi có đem gì nhiều nhặn đâu em nhỉ:
Chỉ có tình yêu tôi mang mãi theo mình.
|
|