![]() |
Khúc ca về cuộc hành binh Igor
Nên chăng anh em nhỉ
Bằng lời lẽ cổ xưa Ta bắt đầu chuyện kể Cuộc hành binh Igor Về vị công tước Nga Con Xviatôxlap? Nhưng không theo lối hát Già tiên tri Bôian Mà bằng những chuyện thực Âm thanh còn dư vang Già tiên tri Bôian Mỗi khi lên tiếng hát Hồn thơ già man mác Như con sóc trên rừng Luồn trên lá trên cành Như con sói ngoài nội Đạp bụi bờ dong duổi Như bay bổng chim ưng Với trời xanh mây thắm Già chìm trong hồi tưởng Về chiến tích cha ông Rồi thả mười chim ưng Vào bầy thiên nga trắng Thiên nga nào chạm cánh Phải cất tiếng đầu tiên Về Yaroslav Lão công tước anh minh Về Mtislav Về công tước Roman Vốn điển trai tuấn tú Thực ra anh em ạ Già tiên tri Bôian Đâu có thả chim ưng Vào bầy thiên nga trắng Mà mười ngón tay thánh Lướt trên dây tơ đàn Đàn cất tiếng ngân vang Ngợi ca các công tước Còn ta ta dạo khúc Bắt đầu từ xa xưa Từ Vladimir Đến Igor còn đó Người trí tuệ sắt đá Với trái tim ngoan cường Khí phách trang dũng sĩ Dẫn các đạo hùng binh Vào đất Polovetx Vì đất Nga yêu thương Người nhìn vầng thái dương Bấy giờ bỗng nhận thấy Ba quân như ngập chìm Trong màn đêm đen tối "Hỡi quân sĩ anh em Công tước người bèn nói Thà ngã giữa trận tiền Hơn sống trong tù trói Anh em, hãy lên yên Ít ra ta được thấy Dòng sông Đôn trong xanh" Trí óc của công tước Bị ước muốn lấp chìm Điềm trời báo chặn bước Thua ngụm nước sông Đôn "Biên cương Polovetx Ta muốn gẫy ngọn thương Công tước người nói tiếp Hỡi những người anh em Vì đất Nga tổ quốc Hoặc ta cùng xả thân Hoặc ngả mũ vục nước Uống bên dòng sông Đôn" Hỡi tiên tri Bôian Sơn ca thời xưa cũ Nếu ngợi ca hôm nay Cuộc hành binh mới đó Hồn thơ dang cánh bay Vờn trên cành trên lá Vờn trên mây rực rỡ Nối vinh quang bao đời Băng qua nội qua đồi Theo Trôian dẫn lối Tìm lên những đỉnh núi Hẳn cháu Velet xưa Phải ngợi ca Igor "Phải đâu là bão tố Bạt cánh bằng chim ưng Mà lũ quạ hoảng sợ Lẩn trốn về sông Đôn" Hay cháu thần Velet Già tiên tri Bôian Hẳn mở đầu khúc hát: "Bờ kia dòng Xula Ngựa quân thù vừa hí Kiev đã vang ca Khúc khải hoàn giòn giã Novgorod dóng dả Kèn trận gọi ba quân Puchip thành kiên cố Cờ xí bay rập rờn" Và Igor công tước Dừng ngựa cùng ba quân Đợi Vxevolot Người em trai yêu thương Có biệt danh lừng lẫy "Táo tợn con bò rừng" Vxevolot nói: "Igor, anh trai em Vầng thái dương chói lọi Ta cùng con một cha Xvetoxlav Hãy lên yên mặc giáp Còn em đã sẵn sàng Bên chân tường thành Cuốc Ngựa đã đủ yên cương Dân Cuốc vốn gan góc Mỗi người một chiến binh Ra đời trong chiến trận Lớn lên dưới cờ quân Am tường từng khe rãnh Thuộc lòng mọi nẻo đường Ống tên đã mở ngỏ Dây cung đã bật căng Gươm kiếm đã mài sắc Như bầy sói xông lên Tìm cho mình danh dự Cho công tước vinh quang Igor bèn lên yên Tiến quân vào đồng nội Mặt trời bỗng sầm tối Đường quân đi mịt mờ Đêm, giông bão ầm ì Thức chim muông xớn xác Thú rừng kêu thảng thốt Quái thần trên ngọn cây Giật mình lên tiếng ngay Cảnh báo vùng đất lạ Cả Vonga Cả vùng quanh biển cả Cả miền Xula Và mạn Xurôgiơ Và cả ngươi, Tmutorokan Polovetx bàng hoàng Chẳng kể gì đường xá Cứ ào ào bầy lũ Kéo nhau về sông Đôn Tiếng xe lăn trong đêm Như ngỗng kêu thảng thốt Và Igor lẫm liệt Tiến quân về sông Đôn Nhưng chim trên cây rừng Đã báo điềm bất hạnh Sói rú trong khe rãnh Đại bàng rạch từng không Gọi thú đến chia phần Cáo xổ lên ông ổng Trước mộc khiên đỏ thắm Che đỡ quân sĩ Nga Ôi đất Nga, đất Nga Sau đồi Người đã khuất Đêm nhích dần từng bước Hoàng hôn nhạt ánh hồng Sương mù phủ đồng nội Cành thiếp tiếng dạ oanh Quạ lao xao tỉnh giấc Quân sĩ Nga ken hàng Rừng mộc khiên đỏ rực Kín đồng nội menh mông Quân vì niềm danh dự Công tước vì vinh quang Tinh mơ sáng thứ sáu Rùng rùng như tên băm Quân sĩ Nga xung trận Đánh lũ rợ tan hoang Gái đẹp bắt từng xốc Cùng vô số bạc vàng Với lụa là gấm vóc Của cải lót dưới chân Qua bãi lầy, ruộng nước Riêng Igor công tước Chỉ đoạt lá cờ hồng Cùng thánh kỳ trinh bạch Vĩ mã đỏ màu son Và cán thương nạm bạc Cháu con nhà Oleg Vượt quá xa lên trước Đêm, hạ trại giữa đồng Ôi, một đạo hùng binh Chẳng hề chịu thua kém Cả đại bàng Cả chim ưng Cả mi, đồ quạ đen kinh tởm Rợ Polovetx man di Trong khi đó từ xa Gơdăk như con sói Đang phăm phăm lao tới Theo chân kế tiếp sau Kôntsăk phóng ào ào Về sông Đôn vĩ đại Sáng mai vừa le lói Bình minh máu đỏ bầm Biển ùn mây đen kịt Chớp xanh lè rối rít Toan lấp bốn vầng dương Sẽ nổ trận sấm rền Sẽ mưa tên xối xả Từ sông Đôn hùng vĩ Và thương chạm kiếm vung Bổ đầu Polovetx Bên Kayala sông Kề sông Đôn lẫm liệt Ôi đất Nga, đất Nga Sau đồi Người đã khuất Cháu chắt Phong thần Striv Từ biển gió thổi về Mang rừng tên nhằm đích Các đạo quân Igor Đất ầm ĩ Sông ngầu đục Bụi mù mịt cánh đồng Cờ giặc - tin nguy cấp Từ biển, từ sông Đôn Polovetx tiến công Vây quân Nga tứ phía Cánh đồng râm ran tiếng lũ quỷ Quân Nga khiên mộc đỏ dựng thành Hỡi Xvevolov "Táo tợn con bò rừng" Người đang đứng giữa trận Người rắc những mũi tên Vào quân sĩ của giặc Người bổ những đường gươm Nhằm thẳng rừng mũ sắt Hỡi công tước, công tước Người phóng ngựa tới đâu Mũ vàng chói như sao Tới đó ngập đầu giặc Mũ giặc rơi lăn lóc Người mang đầy vết thương Công tước đâu có biết Người quên cả vinh quang Quên thành Tsecnhigov Quên cả nàng Gleb Người vợ hiền yêu thương Đã qua thời Trôian Thời Yaroslav Rồi những cuộc hành binh Con Sviatoslav Chính Oleg công tước Kẻ nổi loạn vung gươm Gieo tang tóc đau thương Khắp mọi miềm đất nước Người lên yên, mặc giáp Ở Tmutôrôkan Liền dội đến tiên vương Tiếng gươm khua khốc liệt Con Xvevolot Công tước Vladimir Đóng chặt cổng thành đô Nhưng rồi chính Boris Con Víaecxlap Lại ngã xuống đầu tiên Trên bờ sông Kanhin Vải liệm xanh phủ kín Chàng công tước dũng cảm Vì Oleg bỏ mình Cũng từ bãi chiến trường Kayala trận ấy Chàng Xviatopon Con Iziaslav Ra lệnh lấy ngựa tốt Đưa xác cha trở về Gửi tòa thánh Sofia Tại kinh đô Kiev Thuở ấy, thời Oleg Dân gọi thời đau thương Đất nước bị phân tranh Con cháu Nga cùng khốn Đời người bị rút ngắn Trong tranh chấp loạn ly Ruộng vắng tiếng hò bò Mà đầy trời tiếng quạ Ác là kêu ra rả Gọi nhau đi chia phần Đã lắm cuộc giáp chiến Đã nhiều cuộc đọ binh Nhưng đời chưa biết đến Một trận như vừa xong Từ sớm đến tối đêm Từ tối đêm đến sáng Mưa tên trời đỏ lựng Mũ sắt nẩy đường gươm Nghiêng ngả một rừng thương Trên cánh đồng xa lạ Polovetx viễn xứ Đất đen phủ trắng xương Dưới vó ngựa xới tung Máu đỏ tràn lênh láng Một cái tang ghê gớm Bao trùm cả nước Nga Tinh mơ từ nơi xa Tiếng gì vọng chói chát Tiếng gì long trời đất Ấy vì thương em trai Igor ghìm quân rút Suốt một ngày đọ sức Tiếp sang ngày thứ hai Ngày thứ ba nửa buổi Cờ xí Igor rơi Và hai anh em trai Đến đây bị chia cách Bên dòng sông chảy xiết Kayala cuộn trôi Tiệc máu không còn đủ Những người Nga gan dạ Chuốc thông gia say mềm Bữa tiệc bỏ dở chừng Còn chính mình ngã xuống Vì đất Nga yêu mến Vì đất Nga thân thương Xót đau cây rũ bóng Xót đau cỏ úa tàn Vậy là hỡi anh em Tháng ngày sầu ập tới Quân sĩ Nga nằm lại Trên cánh đồng hoang vu Hồn thiêng con cháu Nga Dâng thành niềm uất hận Thành cô gái sầu muộn Trở về đất Trôian Trên biển, kề sông Đôn Cánh thiên nga chấp chới Tung sóng cồn xua đuổi Những tháng ngày thanh bình Các công tước thôi màng Ra quân trừ lũ rợ Bởi giành nhau từng tý Cái gì cũng "của ta" Chuyện nhỏ đáng kể chi Cũng coi tầy chuyện lớn Họ tự gây thù hận Mưu đồ chống lại nhau Còn lũ rợ lâu nhâu Kéo nhau từ tứ phía Cứ ào ào xâu xé Từng mảnh đất nước Nga Ôi, đại bàng bay xa Dồn tới biển lũ ác Làm sao sông lại được Đạo hùng binh Igor Tiếng than khóc kêu lo Khắp nước Nga rung chuyển Ngọn lửa thần lay động Trong bình thờ cháy ran Những người vợ lê dân Lệ đầm đìa vật vã "Làm sao còn cháy nữa Lại một lần, người ơi Trong mơ chẳng thấy người Tưởng người không thấy bóng Vàng trong tay chẳng nắm Bạc trong tay không cầm" Ơi anh em, bà con Xót thương Kiev khóc Tsecnhigov đau buồn Đất Nga sầu dâng ngập Bể thảm trùm núi sông Các công tước thù hận Mưu đồ chống lại nhau Còn lũ rợ đắc thắng Bắt dân Nga cống nạp Những bộ lông sóc nâu Bởi vì hai công tước Nhà Xviatoxlav Igor và em trai Bằng việc làm riêng tây Đã khơi trò nham hiểm Mà trước đấy bị chặn Bằng một trận bão giông Bởi người cha anh minh Đại công tước Kiev Bằng những đạo quân thép Bằng những lưỡi gươm thần Người ào ạt tiến quân Vào đất Polovetx Một trận đã xéo nát Khắp khe rãnh, núi đồi Giẫm cạn cả đầm lầy Khuấy sông hồ ngầu đục Quay cuồng trận thần lốc Bứt tên hãn uy danh Bật khỏi vịnh biển xanh Khỏi đạo binh hiển hách Và về lại Kiev Trong điện công tước Nga Hắn đã phải lạy quỳ Và dân Ý, dân Đức Dân Tiệp, dân Hy Lạp Ngợi ca niềm vinh quang Của công tước anh minh Xviatoxlav Và cất lời chê trách Con Xviatoxlav - Igor Đã vùi của cải Nga Xuống đáy sông đất giặc Còn Igor công tước Đang ngự trên yên vàng Giờ đây phải chuyển sang Ngồi trên yên nô lệ Tường thành Nga rầu rĩ Niềm vui Nga lụi tàn Trên núi đồi Kiev Xviatoxlav nằm mơ Một giấc mơ lạ kỳ "Đêm qua - công tước nói Từ tối trẫm đã thấy Giường gỗ tùng trẫm nằm Màn đen vây kín bưng Rượu vang xanh trộn độc Mời trẫm dâng đầy cốc Từ ống tên rỗng không Của bầy rợ viễn phương Một viên ngọc rõ |ớn Lăn tròn xuống ngực trẫm Rồi trẫm được vuốt ve Lầu vàng thủng mái che Rui mè đâu hết cả Suốt đêm quạ ra rả Bên Plexenxkơ Rừng Kyyan ngoại ô Quạ bay đi bay đến Rồi kéo nhau từng đám Nườm nượp về biển xanh" Các vương giả đứng quanh Bèn thưa cùng công tước "Tâm trí người vướng vất Phải chăng vì đau buồn Bởi lẽ hai chim ưng Rời ngai vàng tổ phụ Toan đoạt về đất cũ Tmutôrôkan Hay ngả mũ chiến binh Vục sông Đôn uống thỏa Nhưng lưỡi gươm bầy rợ Đã chém gẫy cánh bằng Rồi cả hai chim ưng Bị bỏ lồng nhốt cũi" Ngày thứ ba tăm tối Hai vầng dương lụi mờ Hai cột sáng chói lòa Theo nhau cùng phụt tắt Và Oleg, Xviatoxlav Cả hai vầng trăng non Cũng bị phủ màn đen Chìm sâu xuống đáy biển Dân Khimov vui sướng Trên sông Kayala Một màn tối âm u Bao trùm hết ánh sáng Khắp đất Nga rộng lớn Như một bày báo săn Polovetx tung hoành Vinh quang bị ô nhục Tự do bị câu thúc Đất trong tay quái thần Gái dân Gốt đep dòn Bờ biển xanh réo rắt Vàng Nga reo thánh thót Nhớ thời Bux ngợi ca Ngợi ca chuyện trả thù Cho Sarukan hãn Còn chúng ta đau đớn Giờ đâu còn gì vui Đại công tước ngậm ngùi Lệ rơi, lời vàng phán: "Ôi các con của trẫm Anh em nhà Igor Các ngươi sớm dựng cờ Trên đất Polovetx Vung gươm gây căm uất Mưu vinh quang cho mình Các ngươi không đàng hoàng Tiến công Polovetx Các ngươi không chính trực Làm đổ máu rợ quân Trái tim nóng ngang tàng Rèn từ thứ thép cứng Luyện tôi trong trí dũng Các ngươi gây chuyện chi Cho đầu bạc của ta Nào đâu còn quyền lực Của Yaroslav Người em ruột của ta Giàu sang và uy nghi Bao đạo binh dưới trướng Với những vị dũng tướng Với các bậc vương anh Dân Môgut, Tatran Toptsăk và Revuk Thêm cả dân Onbek Chẳng đã có một thời Mộc, khiên không cầm tay Chỉ ống giày, đoản kiếm Họ hò reo xông trận Rọi vinh quang cha ông Nhưng các ngươi lại rằng: "Tự ta đủ dũng mãnh Vinh quang xưa ta chiếm Vinh quang tới - chia nhau" Ôi, nào có được sao Thân già lại trẻ lại Chim ưng dù cánh mỏi Vẫn đuổi bạt kền kền Giữ cho tổ bình yên Nhưng thật là bất hạnh Các công tước khắp chốn Chẳng giúp dập gì ta Ôi, đã đến vận suy Kìa Rimov rên xiết Dưới gươm Polovetx Vladimir trọng thương Ôi đau xót thê lương Cho con trai Gleb Hỡi Vxevolot Đại công tước phương xa Người sao chẳng bay về Giữ ngai vàng tổ phụ Bởi vì Người có thể Chặn cả dòng Volga Hay ngả mũ tát khô Cả dòng Đôn vĩ đại Nơi đây mà Người tới Nữ nô lệ - nửa xu Một xu có cả xốc Người có thể tức khắc Tung những ngọn giáo thần Những gã trai can trường Các con trai Gleb Hỡi ngang tàng Rưurik Đavưt công tước em Mũ chiến chói mạ vàng Của quân sĩ hai vị Phải chăng từ hoan hỉ Dạo biển máu quân thù Quân hai vị xông xáo Như bò rừng sôi máu Bởi vết thương kiếm đâm Xin hãy lên yên vàng Vì đây niềm uất hận Vì đất Nga yêu mến Vì thương tích Igor Công tước Galitxki Tám đầu Yaroslav Trên ngai vàng cao ngất Người đang ngự thong dong Bằng những đạo hùng binh Tựa núi Hung trấn giữ Cấm đường vua bên đó Chặn cửa ngõ Đunai Tung trùy qua trời mây Việc đời phân trái phải Tận bờ Đunai ấy Từ ngai vàng của Người Giông tố tràn khắp nơi Người mở toang cổng sắt Tiến vào thành Kiev Người phóng những đường tên Trừ giặc ngoài biên ải Hãy giương cung bắn tới Trừ Kôntsăk rợ nô Vì thương tích Igor Vì đất Nga yêu mến Hỡi Roman dũng cảm Cùng Mtislav trung thành Lòng khao khát chiến công Bởi cái đầu bướng bỉnh Người lao lên dũng mãnh Lập công như chim ưng Đè những trận cuồng phong Đánh tan bầy chim ác Bởi Người có quân thép Mũ sắt chiến Latinh Làm mặt đất chuyển rung Dân láng giềng hoảng hốt Khinova Litva Latviak Derenela Polovetx chịu thua Cúi đầu kề bảo kiếm Nhưng hỡi ơi đau đớn Ôi công tước Igor Mặt trời đã lụi mờ Điềm sầu cây rụng lá Giặc chia nhau đô thị Dọc Rosa, Sula Ôi, đạo quân Igor Còn bao giờ sống lại Sông Đôn lên tiếng gọi Ôi, công tước Igor Các công tước gần xa Hãy lập nên chiến tích Chỉ họ hàng Oleg Các công tước anh hùng Kịp đến bãi chiến trường Ôi Ingva công tước Và Vxevolot Cả ba anh em trai Các công tước anh tài Con Mtislav Lứa chim ưng tuấn kiệt Từng chẳng vì chiến công Đã chiếm về cho mình Bao thị thành thôn xóm Đau dát vàng mũ chiến Đau thương mộc Ba Lan Hãy bịt lối thảo nguyên Bằng mũi tên sắc nhọn Vì đất Nga yêu mến Vì thương tích Igor Thôi rồi dòng Sula Không còn suối sóng bạc Cho Pereyaslav Và dòng sông Đvina Đối với Poloxkơ Trong tiếng rợ reo hò Riêng mình Iziaslav Con trai Vaxinkov Gươm sắc sang sảng khua Xuống đầu bọn Litva Nhưng niềm vinh quang trước Của người ông Vxeslav Người lại để ố hoen Sau tấm mộc đỏ bầm Chính người lại ngã xuống Gươm kẻ thù nhằm trúng Cỏ xanh máu đổ tràn Một người nữa ngã cùng Thi nhân Người yêu quý Và cùng Người chàng nhủ: "Công tước, công tước ơi Đạo quân binh của Người Dưới cánh chim lăn lóc Thú từ khắp hang hốc Đến say tiệc máu tươi" Hai người anh em trai Bên Người đều chẳng thấy Trong cô đơn tê tái Rời tấm thân can trường Qua cổ áo đính vàng Bỗng lặng thinh tiếng hát Im bặt tiếng nói cười Kèn thành rúc bồi hồi Hỡi tất cả cháu chắt Của Yaroslav Và Vxexlav Poloxkơ Các ngươi hãy rũ cờ Hãy tra gươm vào vỏ Bởi vinh quang tiên tổ Các ngươi đã mất phần Vì bằng chuyện tranh giành Các ngươi kéo lũ rợ Vào đất Nga xâu xé Xâu xé Poloxkơ Vì binh lửa can qua Nặng ách Polovetx Ở giai đoạn sau chót Của Đa thần Trôian Công tước Vxeslav Thử cầu may mỹ nương Bằng mưu mẹo khôn ngoan Dựa trên bầy tuấn mã Nhảy lên từ đáy hố Tới Kiev kinh thành Cán thương chạm ngai vàng Nửa đêm lại rời họ Như một con mãnh thú Từ Bengorod đi Khuất màn tối âm u Công tước gặp may Phúc Mở thành Novgorod Làm nhạt ánh hào quang Của người dựng nên thành Yaroslav thông thái Rồi từ bên thành ấy Rời Đuđut xuyên rừng Như con sói vút nhanh Nhảy tới sông Nemig Trên Nemig chất ngất Không phải những đụn rơm Mà sọ người chất chồng Đạp lúa không bằng chão Mà bằng kiếm bằng gươm Sân phơi không trải lúa Mà cuộc đời nhân gian Bờ Nemig ngập múa Bờ Nemig trắng xương Không phơi bầy vật báu Mà phơi những người con Của nước Nga yêu thương Vxeslav công tước Người cai quản lê dân Người ban phát đô thị Cho hàng công tước em Còn chính người trong đêm Lại lang thang thân sói Rời Kiev chập tối Gà chửa gáy canh năm Thành Tmutôrôkan Công tước đã có mặt Vượt trước đường thần Hors Sớm mai Poloxkơ Chuông tòa thánh Sofia Vì Người ngân dóng dả Người lại nghe chuông đó Tận Kiev xa xăm Dù tâm trí anh minh Trong tấm thân cường tráng Nhưng người luôn lận đận Vì những chuyện rủi ro Già Bôian tiên tri Với Người xưa từng nhủ: "Dù kẻ khôn ngoan Dù người tài trí Cả chim khôn trên cành Cũng không khỏi một lần Thượng đế tòa phán xử" Đất nước Nga rên rỉ Nhớ những buổi ban đêm Những công tước, công hầu Tháng năm xa xưa ấy Lão công tước vĩ đại Còn đâu, Vladimir Ai cột nổi người xưa Vào núi non Kiev Những lá cờ oanh liệt Của Người về tay ai Rưurik cùng em trai Nhưng cờ không cùng phất Thương không cùng cất lời Con chim gì thổn thức Tinh mơ trên Đunai Nàng Yaroslav Khóc ai thương nhớ ai: "Thiếp xin làm cánh nhạn Bay theo dòng Đunai Tay áo lụa nhúng nước Kayala xa xôi Công tước chàng, hỡi ơi Thiếp sẽ lau thật nhẹ Thật nhẹ những vết thương Trên thân thể của chàng" Trên tường thành Puchip Nàng Yaroslav Tinh mơ khóc thương hoài: "Gió ơi, ời, gió ơi Sao Người nỡ thổi ngược Mang mũi tên của giặc Trên đôi cánh vô hình Giết hại quân của chàng Không lẽ Người đã chán Dạo chơi chín tầng mây Hay đẩy thuyền lướt bay Trên biển khơi xanh thẳm Vì sao, hỡi gió ơi Đem niềm vui của tôi Vương vãi trong cỏ nội" Trên tường thành Puchip Nàng Yaroslav Tinh mơ khóc thương hoài: "Ôi Dniev, Dniev Dòng sông vinh quang ơi Xuyên đất Polovetx Thành núi đá chơi vơi Người đã đưa tới đích Chiến thuyền Nga lẫm liệt Bắt giặc ngay trong hang Xin Người hãy đưa chàng Bình yên mau trở lại Để không còn sớm tối Nước mắt sầu tuôn rơi" Trên tường thành Puchip Nàng Yaroslav Tinh mơ khóc thương hoài: "Ôi mặt trời, mặt trời Muôn loài Người ban phát Hơi ấm cùng vẻ đẹp Sao Người chẳng xót thương Thiêu đốt quân của chàng Trong cánh đồng khô nẻ Cơn khát dứt dây cung Chất đầy những đau thương Vào ống tên quân sĩ" Nửa đêm biển tung tóe Cột nước bay mịt mù Chúa đã chỉ đường đi Cho Igor công tước Từ đất Polovetx Trở về với đất Nga Vòng son Tsecnhigov Ánh hoàng hôn đã tắt Igor nằm ngả lưng Người ngủ mà không ngủ Thao thức nhẩm tính đường Từ sông Đôn vĩ đại Về Đônhetx thân thương Nửa đêm bên kia sông Ovơlu huýt gió Chàng lên tiếng gọi ngựa Báo cho công tước hay Igor công tước ơi Không thể nào nán lại Tiếng Ovơlu gọi Mặt đất bỗng chuyển rung Cỏ xớn xác trên đồng Động binh Polovetx Còn Igor công tước Như chồn bạch lao nhanh Tới bờ sậy bên sông Rồi như con chim cộc Sải ngang qua dòng nước Tìm tuấn mã lên yên Xuống ngựa lại vội trườn Như một con sói xám Chạy ngay đến khúc lượn Của Đônhetx sông quê Như chim ưng lao đi Vút trời cao mây thẳm Đuổi thiên nga, đuổi ngỗng Mỗi bữa sớm bữa hôm Igor như chim ưng Ovơlu như sói Đạp sương trên cỏ nội Cả đôi ngựa rã rời Sông Đônhetx cất lời: "Ô, Igor công tước Người mang niềm hạnh phúc Mừng vui cho nước Nga Để lại nỗi nhuốc nhơ Cho kẻ thù Kôntsăk " Ô, Đônhetx - Người đáp Sông cũng bao vẻ vang Cỏ xanh trải ta nằm Trên hai bờ rắc bạc Ru ta trên sóng nước Màn sương ấm vây quanh Che ta dưới tán cành Rừng cây xanh rậm rạp Sông như con chim cộc Như hải âu trên dòng Cưỡi gió như mòng két Cảnh giới cho ta yên" Rồi công tước nói thêm: "Phải đâu như sông nọ Stughina ích kỷ Nuốt bao suối bao nguồn Mở rộng ở cuối dòng Nhận chìm Rôstislav Để mẹ chàng than khóc Bờ Dniev âm u Chàng công tước ngây thơ Ôi, Rôstislav Hoa tàn vì thương xót Cây rủ bởi đau buồn" Đâu phải bỗng xớn xác Tiếng ác là kêu ran Mà Gơdăk, Kôntsăk Lần dấu vết truy lùng Bấy giờ quạ lặng thinh Chim con không nhúc nhích Ác là im thin thít Chỉ có rắn nhẹ trườn Đường ra tới bến sông Khoan nhặt gõ kiến mách Rồi dạ oanh lảnh lót Báo tIn trời rạng đông Gơdăk với Kôntsăk: "Một khi cánh chim ưng Lại tìm về tổ cũ Bằng những mũi tên vàng Ta phải trừ chim con" Kôntsăk với Gơdăk: "Một khi cánh chim ưng Lại tìm về tổ cũ Ta buộc chặt chim con Bằng mối dây tơ hồng" Và Gơdăk lại nói: "Nếu ta buộc chim con Bằng mối dây tơ hồng Chim con giữ chẳng được Thục nữ ta đi mất Rồi chim lại mổ ta" Trên cánh đồng Polovetx Hỡi Bôian, Khôđưc Các ca sĩ thuở xưa Con cưng các công tước Từ Xviatoslav Yaroslav Tinh thông Đến Oleg thê lương Hai già chẳng đã phán: "Đầu không thân chẳng sống Thân không đầu đâu còn" Với đất Nga cũng vậy Thiếu Igor chẳng kham Trời xanh chói vầng dương Còn Igor công tước Trên đất Nga yêu thương Bờ Đunai xa xăm Thiếu nữ mừng ca hát Tiếng vọng về Kiev Qua biển nước mênh mông Còn Igor thong dong Đi trên Boritsev Tìm đến cửa thánh thất Pirogosaya Tưng bừng khắp gần xa Xóm thôn cùng đô thị Ca một khúc dâng lễ Mừng các công tước già Lại thêm một khúc ca Mừng các công tước trẻ Khúc ca mừng hoan hỉ "Vinh quang thay Igor Vinh quang Vxevolot Vinh quang Vladimir" Công tước cùng quân sĩ Cầu mong được bình an Vì những người chính giáo Chống lũ rợ xâm lăng Vinh quang các công tước Và quân sĩ - vinh quang Amen (Thúy Toàn dịch) |
| Giờ Hà Nội. Hiện tại là 21:03. |
Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.