Nước Nga trong tôi

Nước Nga trong tôi (http://diendan.nuocnga.net/index.php)
-   Chúc mừng - Chia sẻ - Giúp đỡ (http://diendan.nuocnga.net/forumdisplay.php?f=14)
-   -   Ngày xưa ơi... (http://diendan.nuocnga.net/showthread.php?t=2457)

hongducanh 02-01-2010 22:34

Ngày xưa ơi...
 
Ngày ấy đã xa rồi, thế mà cũng chẳng quên được, hơn thế nữa khi đọc bài của các bác-đặc biệt là của bác vidinhdhkt. Tôi mở topic này với hy vọng các bác cùng vào đây trò chuyện về những ngày xưa ấy...

Nhà tôi ở gần gò Đống Đa, chúng tôi học vỡ lòng ở trong ngôi chủa trên đỉnh gò Đống Đa, hiện nay ngôi chùa ấy đã bị dỡ bỏ (tôi cũng không biết lý do).


dưới chùa là rất nhiều bậc thang để lên Tam quan, lên Tam quan có hai dãy cầu thang đặt hai bên của Ô tam quan. Trưa hè, bọn trẻ chúng tôi thường trốn nhà leo lên ô tam quan để chơi những trò chơi giản dị như: trốn tìm, chơi chán lại rủ nhau chơi trò "hội đồng tổng cốc"-một trò chơi ngu xuẩn này đã ám ảnh tôi suốt những năm tháng của tuổi học trò. Chẳng là trong bọn trẻ có một anh bạn không được nhanh nhẹn-thường bị bịt mắt cúi đầu xuống cho những đứa trẻ khác cốc vào đầu, khi anh ta ngẩng đầu lên nở nụ cười méo mó chỉ đúng cậu Toàn - nhưng cậu ta chơi trò gian lận đã không nhận... và rồi Tại (tên của anh ta)vẫn phải nhẫn nhục cúi đầu cho những đứa trẻ khác... cốc vào đầu. Từ khi còn rất nhỏ, tôi đã mơ màng phát hiện ra rằng: ngay những trò chơi giản dị của lũ trẻ đã thiếu công bằng!.

vidinhdhkt 02-01-2010 23:23

Cám ơn bác hongducanh đã mở topic này cho số anh em già có chỗ mà hàn huyên. Chẳng hiểu sao mình lại nổi cơn hâm nói lắm chuyện ngày xưa đến thế để rồi có topic NGÀY XƯA này.
Khách quan mà nói thì ngày còn bé mình vất vả hơn nhiều so với các bạn cùng lứa ở thành phố. Đến nỗi mình hơi ghét các bạn ở thị trấn - mình gọi các bạn ấy là "bọn ăn gạo sổ". Đơn giản là trong cái đầu óc non nớt của mình thì rõ ràng là có sự bất công: bọn mình ở nông thôn, không đi làm thì không được HTX chia thóc, còn "bọn ăn gạo sổ" thì có sổ gạo, cứ có tiền là mua được gạo. Mình đâu có hiểu rằng các bạn ở thị trấn thì có việc gì để làm cơ chứ (mặc dù nhiều bạn cũng phải làm lụng vất vả chả kém gì mình)?
Nhưng ngay cả khi so với bọn cùng lứa ở nông thôn thì mình vẫn cứ là vất vả nhất.
Ở quê mình thì trẻ con từ 16 tuổi mới bị người lớn ốp đi làm cùng, từ 15 trở xuống nếu phải đi làm thì chỉ có đi chăn trâu - thế mà cũng gọi là đi làm! Nhà mình thì bố làm cán bộ thoát ly, được ăn gạo sổ 13 kg/tháng, còn mẹ mình và 4 anh em mình (4 thằng con trai) thì là nông dân. Từ năm 11 tuổi mình đã ý thức được mình là 1 trong 2 trụ cột của gia đình (vì ông bố mình thường xuyên vắng nhà) nên mình không chơi những trò chơi của trẻ con. Một phần vì cái đầu mình già hơn bọn trẻ con chừng 3-4 tuổi, mình thấy những trò chơi ấy vô bổ - mình đã chơi là phải ra sản phẩm (câu cá chẳng hạn), phần nữa là mình không có thời gian rảnh rỗi. 8 tuổi mình đã phải lo việc nhà: trông em, cơm nước, lợn gà; từ 13 tuổi trở đi là mình đã phải theo mẹ đi làm công việc đồng áng của HTX với tư cách lao động phụ. Dạo ấy đói lắm, cơm toàn độn ngô, sắn, mình và mẹ toàn phải ăn sắn để nhường cơm cho các em. Thế nên năm 1972 mình đã thề suốt đời không ăn sắn nữa - từ đó đến nay đã 38 năm trôi qua nhưng mình chưa hết sợ sắn!
Để có tiền tiêu thì chỉ có cách trồng rau. Mình cùng bố mẹ đã nhặt hàng trăm gánh sỏi đổ xuống sông để khai hoang một bãi sỏi lẫn đất tạo nên một vườn rau khá rộng (nhà mình ngay bên bờ sông). Từ 13 tuổi mình sáng đi học, chiều đi làm việc HTX, sau đó về còn phải 120 gánh nước tưới rau cho đến khi tối mịt mới xong. Một thằng bé 13 tuổi xương còn non mà mỗi ngày 120 gánh nước đè lên vai thì thử hỏi lớn thế nào được? Cho nên khi mình đi học nước ngoài thì chỉ cao có 1m49 và nặng 38 kg, tức là thiếu 1 cm và 2 kg để được đi học đại học (may mà lúc khám sức khỏe chả biết họ đo thế nào được 1m51, còn lúc cân thì thằng bạn thương tình đặt 1 chân lên bàn cân cho, thế là được 41 kg). Mình nhỏ người nhưng khỏe và dẻo dai, quanh năm đi chân đất (lớp chai dưới gan bàn chân mình dày đến nỗi vào rừng hái củi chấp luôn các kiểu gai!), có đôi dép duy nhất thì chỉ để đến trường.
Rất may là mình học được. Cứ bắt đầu nghỉ hè là mình đổi sách giáo khoa cho đứa nào có anh hay chị học trên mình 1 lớp rồi trong hè là mình tranh thủ nghiền ngẫm các môn xã hội (Văn, Sử, Địa). Mình có trí nhớ tốt và cũng ham hiểu biết, đã đọc là nhớ nên hết hè thì coi như mình đã học xong các môn xã hội. Vào năm học thì mình bắt đầu "cày" Toán, Lý, Hóa. Mình luôn học đi trước, tự học, tự làm bài tập, hết tháng 10 là mình đã tự học xong kỳ I. Các thầy cô giáo biết hoàn cảnh nhà mình nên cho phép mình nghỉ thoải mái nếu cảm thấy cần thiết, nhưng mình ít khi nghỉ học.
Trong việc học mình có 2 điều may mắn: 1- Đúng vào dạo mình học cấp III thì có đợt các thầy cô giáo trẻ người Hà Nội tốt nghiệp ĐHSP I lên dạy (23-24 tuổi thôi, nhưng rất giỏi - dạo ấy phải đi miền núi 5 năm mới được phép xin chuyển về xuôi - sau này các thầy cô người địa phương tốt nghiệp ĐHSP Thái Nguyên thì chán lắm!); 2- Mình có trí nhớ rất tốt (dạo năm lớp 6 mình đã làm cho cô giáo Địa kinh ngạc vì mình có thể vẽ bản đồ thế giới lên bảng và điền đầy đủ tên các nước, sau đó đọc vanh vách bảng phụ lục ở cuối sách: thủ đô, diện tích, dân số), năm học dự bị mình đặt mục tiêu mỗi ngày thuộc 100 từ mới - các anh năm trên cho là mình ngông cuồng, nhưng rồi mình đã làm được - hết năm dự bị mình đã thuộc hết quyển từ điển của Nguyễn Năng An (hình như có 35.000 từ). Mình "cày" ghê lắm - một con mọt sách thực sự!
Chính nhờ có trí nhớ tốt và được các thầy cô giỏi dạy những năm cấp III nên mình mới đi nước ngoài học được chứ không thì còn lâu - thời gian đâu mà học!

virus 03-01-2010 00:53

Nếu các bác đồng ý, em xin ý kiến các bác là chuyển những bài giới thiệu, ôn lại kỉ niệm ngày xưa của bác vidinh cùng các bác khác sang topic này để bạn đọc có thể thuận tiện đọc một mạch các bài của các bác?

Мужик 03-01-2010 08:47

Trích:

virus viết (Bài viết 47133)
Nếu các bác đồng ý, em xin ý kiến các bác là chuyển những bài giới thiệu, ôn lại kỉ niệm ngày xưa của bác vidinh cùng các bác khác sang topic này để bạn đọc có thể thuận tiện đọc một mạch các bài của các bác?

Đồng ý quá đi chứ lị!
Chỉ đề nghị Virus thêm chữ "ƠI!" nữa cho nó có chút "nghệ": "NGÀY XƯA ƠI!" giống như tên một bài hát ý mà. Bọn mình khối chuyện cho topic này. Sẽ có cả seri "NGÀY XƯA ƠI! 1,2,3,4,5..." cũng nên!

nqbinhdi 03-01-2010 08:49

Tức là để khỏi quấy nhiễu những bài tụng, đám những con lừa già được đóng vào một cũi nhốt riêng ra đây, hô hô.

Nên thêm vào cái tiêu đề của thread một câu trong ngoặc đơn thế này:

CHUỒNG NHỐT LŨ GIÀ ÔN NGHÈO KỂ KHỔ, DƯỚI 50 TUỔI CẤM VÔ!

PS: Phải ra cái ngưỡng ngũ thập tri thiên mệnh này để bọn hâm như Nông phu khỏi vào đá đểu, hỉ?

Làm một phát cười khơ khớ nữa cho nó hoành tráng mấy thân giề.

:emoticon-0102-bigsm:emoticon-0136-giggl:emoticon-0127-lipss:emoticon-0116-evilg:emoticon-0111-blush:emoticon-0157-sun::emoticon-0102-bigsm

Мужик 03-01-2010 08:53

Trích:

CHUỒNG NHỐT LŨ GIÀ ÔN NGHÈO KỂ KHỔ, DƯỚI 50 TUỔI CẤM VÔ!
Kính mong cụ hạ bớt tiêu chuẩn đi cho con cháu vô với! Tính cả tuổi "mụ" thì qua Tết em mới lên 47 thôi cụ ạ!

USY 03-01-2010 08:56

Bác ngbinhdi làm em chạnh lòng quá. Em tuy hâm (gần bằng Nông phu:emoticon-0136-giggl) nhưng chưa già trên ngưỡng đó, vậy là mấy năm này không được hưởng nghèo hưởng khổ online cùng các bác hay sao????!!!!!:emoticon-0127-lipss

nqbinhdi 03-01-2010 08:59

Trích:

USY viết (Bài viết 47150)
Bác ngbinhdi làm em chạnh lòng quá. Em tuy hâm (gần bằng Nông phu:emoticon-0136-giggl) nhưng chưa già trên ngưỡng đó, vậy là mấy năm này không được hưởng nghèo hưởng khổ online cùng các bác hay sao????!!!!!:emoticon-0127-lipss

Nhà chị làm sao mà đã định kêu già thế hử? Có phải là than vãn thì không bị đánh thuế hay không mà lại định cũng kể già mấy kể khổ?

Мужик 03-01-2010 09:04

Trích:

Làm một phát cười khơ khớ nữa cho nó hoành tráng mấy thân giề.
Cười thì phải có người nghe. Bác ra cái ngưỡng "tri thiên mệnh" bọn em không vào được thì bác cười cho ai nghe. Mà em là đứa đầu tiên đánh giá cao tiếng cười của bác đấy. Thôi, vì thành tích ấy, Đại tá cho em nhập ngũ... à quên, "nhập cũi" với. Em hứa là sẽ không đá đểu nữa đâu. Trường hợp không nhịn được chỉ xin các cụ cho em "tát đểu" thôi!

nqbinhdi 03-01-2010 09:09

Năm 2000 đi sang Pháp học lớp xây dựng dự án vệ tinh viễn thông để chuẩn bị cho VINASAT-1, một weekend bọn Pháp chở đi chơi thăm thành Carcassone. Đi hai xe, xe chúng tôi phóng khá tít nên tới nơi trước, trong lúc chờ đợi xe sau, tôi mới bốc phét rằng các cô nào mà chụp ảnh chung với tôi thì bảo đảm "mau chồng" (3 cô trong đoàn thì có 2 cô chưa lấy chồng). Thế là hai cô tranh nhau: "em, em!". Một thằng trong đoàn - sĩ quan công an - nghe thấy thế liền nẩy ra ý làm kinh tế, y gào toáng lên "Khoan! Để tao bán vé!". Ớ, thế mà về nước, một cô trong số đó lấy ngay một anh cu giáo viên trường tôi thật. Nhà lão được thể càng bốc phét tợn!

Khớ khớ, cái chuồng lừa già ọp ẹp này mới khai chương đã có mấy con thiêu thân định xô cửa xông vào liều mình như chẳng có. Quả này có nhẽ nhà miềng cũng phải đứng ra bán vé chứ chẳng chơi, không đánh vào kinh tế không xong!

Giá vé: Mỗi bận vô, không thu một trận cười không cho ra.

tranhientrang 03-01-2010 10:09

Trích:

Мужик viết (Bài viết 47144)
Đồng ý quá đi chứ lị!
Chỉ đề nghị Virus thêm chữ "ƠI!" nữa cho nó có chút "nghệ": "NGÀY XƯA ƠI!" giống như tên một bài hát...

...mà còn như một Bài thơ:

Thường những lúc trong đêm dài vắng lặng,
Trước khi chìm trong giấc ngủ say sưa;
Ký ức triền miên lại mang về ánh sáng
Đến quanh tôi những ngày tháng xa xưa.
(của T.Moore)

Chúc các bác vui!

vidinhdhkt 03-01-2010 15:07

Dạo còn ở nhà thì mình hay chơi 1 trò là câu cá. Mình chọn trò chơi này vì nó ra sản phẩm: nhà có chất đạm bổ sung vào bữa ăn nghèo nàn.
Nhà mình ngay bên bờ sông Thương. Nó chỉ rộng chừng 20-25 m và sâu 0,7-1 thôi, nhiều chỗ lội qua được, cứ khoảng 2 cây số mới có 1 chỗ gọi là "vực" - sâu 2-4 mét. Những lúc không phải làm việc thì mình luôn quanh quẩn dưới sông. Mình thuộc làu một khúc sông dài 4 cây số (2 cây số về mỗi phía), nhìn địa hình là mình biết chỗ nào có cá gì, tập tính ăn mồi của từng loại cá ra sao. Mình nổi tiếng là sát cá trong vùng.
Câu cá có 2 kiểu: câu chìm và câu nổi.
Câu chìm là câu bằng mồi giun, cách lưỡi câu chừng 7-8 cm kẹp 1 cục chì bằng hạt ngô cho mồi chìm xuống đáy sông. Nếu câu ban ngày thì cách câu này chỉ dùng được khi nước đục (tức là khi có lũ, lúc này sông rộng ra đến 300 mét, chảy cuồn cuộn), còn khi nước trong thì phải câu vào ban đêm. Mình toàn câu ban đêm vì ban ngày bận. Ban đêm chỉ có các anh thanh niên đi câu thôi, bọn trẻ con không dám đi vì sợ ma, sợ rắn. Mình toàn đi câu 1 mình, chỗ nào lắm cá mình mới câu. Các anh thanh niên thường buộc ở đầu cần câu 1 que hương cháy đỏ để nhìn thấy chấm đỏ rung rung khi cá cắn. Mình không làm thế. Mình câu 1 lúc 2 cần, nhẹ nhàng thả mồi rồi cắm tạm gốc cần vào bờ đất, sau đó thả mồi cần kia rồi ngồi bó gối, kê 2 cần câu lên khe giữa ngón cái và ngón trỏ của bàn chân rồi cúi đầu nhắm mắt tập trung tư tưởng. Khi thấy rung rung ở chân là mình nhẹ nhàng cầm cần câu lên, thỉnh thoảng lại hơi nhấc mồi lên một chút. Con cá sợ mất mồi, vội ngoạm mồi kéo đi, mình thấy trì xuống (nặng ở tay cầm) là giật! Có khi phải xử lý cùng 1 lúc 2 cần. Giật cá xong thì mới bấm đèn pin đi soi để gỡ cá. Thường là câu được cá trê, cá bò, cá nheo, chạch trấu (to, dài hơn hẳn con chạch bùn - phải dài cỡ 30-40 cm, đầu nhọn, thân hơi dẹt chứ không tròn, lưng có 1 hàng gai).
(Cái đèn pin là niềm tự hào của mình. Dạo ấy phải là cán bộ mới có đèn pin. Mình thi hs giỏi Văn và Toán cấp Tiểu học đều nhất tỉnh, bố hỏi: "Thích thưởng gì?", mình trả lời luôn: "1 cái đèn pin mới!". 11 tuổi đã sở hữu 1 cái đèn pin không phải là chuyện đùa!).
Các anh thanh niên thấy mình ngồi câu trong bóng tối thì ngạc nhiên lắm, hỏi: "Thế thì làm sao mày biết được là cá cắn câu?". Mình đáp: "Em cầm ở tay, mỗi tay 1 cần". Họ hỏi: "Thế mà mày không mỏi tay à?". Mình đáp: "Lúc đầu thì mỏi, nhưng sau quen đi chứ!". Họ bảo: "Mày giỏi thật, bọn tao chịu. Mỏi tay lắm!". Tôi nghĩ thầm: "Sao họ ngốc thế nhỉ?".

nqbinhdi 03-01-2010 16:15

Thảo nào mà bác này hôm nay quăng mồi ngay, úi dùi ui, cái nớ quê choa gọi là bệnh nghề nghiệp ự. Chỉ có mỗi cái là chưa ai trông thấy: cái đèn pin của bác VD.:emoticon-0136-giggl:emoticon-0127-lipss

NNN nặn đâu ra được ba ông thợ câu như bác này hỉ, khỏi lo chiện in lịch in lãm nhẻ.

vidinhdhkt 03-01-2010 16:58

Khiếp quá, cái bác ngbinhdi này! Công nhận là bác tài thật: kể cả ở những chỗ tưởng chừng như chẳng có lý do gì cho bác "đốt", thế mà bác vẫn "đốt" được! Ong vò vẽ còn phải tôn bác làm sư phụ!

Old Tiger 04-01-2010 07:48

Trích:

nqbinhdi viết (Bài viết 47146)
CHUỒNG NHỐT LŨ GIÀ ÔN NGHÈO KỂ KHỔ, DƯỚI 50 TUỔI CẤM VÔ!

Bẩm cụ!

Vùng sâu, vùng xa có được ưu tiên không cụ??? :emoticon-0102-bigsm

hungmgmi 04-01-2010 08:10

Các bác trên NNN có hay vào diễn đàn diendanvanhoathethao không ạ? Em thì đoán một số "cụ" của chúng ta có nick bên đó đấy.

LyMisaD88 04-01-2010 15:23

Kính chào các bác U 50 trở lên!
* Cám ơn bác Hongducanh đã đóng "chuồng", thế là từ nay bọn "khọm" mình có chỗ mà lọ mọ tới với nhau, nhưng xem ra toàn cụ ông cả chứ không thấy cụ bà nào bác nhẩy, thế thì mất hết nửa niềm vui rồi còn gì.
* Em cứ ngại ngại là...trong 12 con giáp, ngoài con vật có tính thần thoại, hầu hết là các con vật dễ thuần dưỡng để thành bạn hoặc thành tôi tớ của con người, riêng chỉ có một con độc nhất(dân gian khi bình thường thì gọi con, khi quá sợ thì gọi ông) không chịu ai cả, may ra chỉ sợ "lão nông" vì cái trí, với gấu bự vì gấu có phép phù thủy mà thôi, cũng ngán chứ. Lão chỉ đi ngang chuồng liếc qua thôi thì mọi loài khác cũng xanh mắt rồi, có tài chọc ngoáy như "khỉ" cũng phải tót lên cây cho nhanh.
* Em thấy Bác ngbìnhdi hơi khắt khe, ta nên để cửa thế bác ơi, không nên jăckrưt làm gì trừ phi ta ở "quốc gia" khác, không phải ở 3N. Có điều ai ghé vào chuồng chúng ta đừng để họ chê các cụ lẩm cẩm, bây giờ mà còn "Lão ngồi mơ nước Nga", với lại còn ôn nghèo kể khổ... Nhưng nếu bị chê cũng chấp nhận, lão lai tài tận mà.
Các cụ, các bác phải tự hào mới đúng chứ. Ta cũng có một "thời thanh niên sôi nổi" mà, có khi còn sôi nổi hơn ấy chứ các bác nhẩy.

nqbinhdi 04-01-2010 17:01

Trích:

Old Tiger viết (Bài viết 47248)
Bẩm cụ!

Vùng sâu, vùng xa có được ưu tiên không cụ??? :emoticon-0102-bigsm


Con xin bố trẻ!
Sâu với chả xa, sâu mấy xa mà nhọn quá kinh như nhà lão VD cứ bô bô là tù là tày ấy hở? Mở to mắt ra mà dòm, nhá. Ứ tin được cái giọng hổ gừ giả nai này!

Hơ hơ, bác Ly ui, dứt khoát phải thu vé vô cửa, chứ sao đám bô lão Diên Hồng lại chịu để chúng nghênh ngang qua lại, uốn lưỡi cú diều mà châm chọc các cụ được, hỉ?

LyMisaD88 04-01-2010 17:19

Kính bác Vidinh!
Nghe bác kể chuyện săn cá với cảnh nghèo của bác(của chúng ta) ngày xưa quá thú vị. Ngày xưa nghèo mà vui bác nhỉ. Bây giờ sướng thật rồi nhưng vui thì không biết có được những kỉ niệm như hồi ấy không. Em cũng xin góp hầu bác chuyện tuổi thơ thích săn tôm, cá góp vui cùng bác:
Quê em- một làng quê nhỏ nằm ven sông Đại Giang(dân dã gọi là sông Long Đại (Rồng Lớn) có cái bến vượt duy nhất trên đường vào Nam thời đánh Mỹ của bộ đội ta do Binh đoàn 559 mở đường. Con sông này dân quê tôi gọi nôm na là sông Cái, nó hợp lưu với dòng sông quê hương của bác Đại tướng bên ta và ông Tổng thống bên Sài Gòn để thành con sông mang tên Nhật Lệ chảy xuôi về thành phố "Hoa Hồng".
Vì làng cách xa sông Cái toàn là bãi bồi nên từ ngày xửa ngày xưa, dân làng mở một con sông đào đi sát vào làng để có nguồn nước cho dân cấy trồng, sinh hoạt. Con sông đào lúc ấy chỉ rộng khoảng 20 mét là cùng, hơi nông, mùa hè xắn quần lội qua bờ bên kia được, bây giờ về quê thấy sao mà nó nhỏ thế, có đoạn bồi lấp chỉ còn hơn 5 mét là cùng. Làng tôi nằm giữa một bên là các bãi bồi ven sông trồng ngô khoai sắn, một bên là cánh đồng lúa hơi cong cánh con cò bay, có lẽ vì thế mà vùng quê tôi ngày xưa các cụ gọi "nhất Đồng Nai, nhì hai huyện" chăng?
Thú nhất là đi câu cá ở sông đào. Dụng cụ quá đơn giản: chặt một nhánh tre(nè) hoặc cây hóp làm cần, dây câu bằng dây gấc(dây nilon đan lưới hay có nơi gọi là cước), phao thì dùng thân cây ngô phơi khô, mồi câu giun, dế, chuồn chuồn đều được và dễ kiếm, chỉ cần lật mấy viên gạch vỡ cạnh chum nước là mồi câu tha hồ. Cả bọn tầm 8-10 tuổi(người lớn không hiểu sao, không ai đi câu cá này), mỗi đứa một cần ngồi một nơi.
Mùa câu cá ngát(hay cá ngạnh), một loại cá hình thù giống con cá trê nhưng con trưởng thành chỉ lớn bằng ngón tay. Cá ngát đi từng đàn, rất háu mồi, mới thả dây câu một lúc là thấy phao động đậy, có con cứ giật giật làm cái phao nhấp nhấp, có con cứ từ từ kéo cái phao đi một quãng ngắn làm cho người câu sướng đến tê người, thế là giật, giật 10 cái thì cũng được 3- 4 con, có lẽ do kĩ thuật câu và lưỡi câu tự chế nên hiệu quả không cao. Mặc dù cá ngát nấu canh chua hoặc kho khô với nghệ rất ngon ai cũng thích nhưng lúc ấy, trẻ con chúng tôi đi câu không phải vì để kiếm cho thật nhiều cá mà cái chính là để thỏa sức tò mò với tính hiếu kì của tuổi thiếu niên nên nhiều lúc, nhất là thời đạn bom, mấy đứa đi câu được cá về còn bị ăn roi như thường vì ngoài đó không có hầm hố trú ẩn gì cả. Thế nhưng, hễ người lớn bận việc đi vắng là mấy thằng lại bấm nhau lẻn ra bờ sông, cần câu dấu trong bụi dứa dại, mồi câu thì nơi nào cũng sẵn, các em gái trong xóm mà bép xép là bị "trừng trị" ngay.
Vào mùa hè nước sông cạn, thỉnh thoảng có người đi tắm đêm thấy tép sông nhảy lách tách đụng vào người, biết là tép đang "đi", chạy về thông báo để cả xóm cùng ra vớt. Tép sông đi thành luồng, thành vệt, cả xóm già trẻ gái trai lớn bé đều đi vớt tép, dụng cụ thì đủ loại, có nhà chuẩn bị được lưới mành, mắt nhỏ chỉ chuyên bắt tôm tép, không có thì dùng vải màn chống muỗi, căng hai cái cọc hai đầu cũng được, mỗi đêm vớt cũng được vài ký tép tươi. Nhưng tép "đi" chỉ thi thoảng mới có một lần.
Còn đi bắt con rạm lại càng thích, không biết ở miền Bắc gọi tên là gì nhưng quê tôi gọi là con rạm, nó nhỏ như con cua đồng(con đam) nhưng chỉ ở sông có nước lợ. Đặc biệt con rạm chỉ "đi" vào các ngày rất đặc biệt, lúc ấy chẳng có lịch để xem ngày và cũng không ai để ý nhưng nghe các cụ bảo con rạm chỉ di chuyển thành đàn vào các ngày rằm và 30. Rạm đi thành đàn, đi cả ban ngày hoặc ban đêm, chỉ cẩn dủng cái rổ, rá hay cái chậu là xúc được.
Mỏi mắt quá, mai buôn tiếp vậy

vidinhdhkt 04-01-2010 17:23

Mình kể tiếp cho các bác nghe chuyện "câu kẹo" nhé.
Câu chìm thì dễ, trẻ con cũng câu được. Câu nổi mới khó. Câu nổi chỉ để câu cá mương thôi. Ở quê mình cá mương dưới sông rất nhiều, nhưng bé thôi (8-18 cm). Lũ này háu ăn, dạn người, nhưng rất nhanh nên tóm được chúng không phải dễ.
Để câu cá mương thì dây cước phải thật mảnh, lưỡi câu phải thật nhỏ, người câu vung tay quăng mồi (con tép riu hoặc con nhện nhỏ sống dưới những hòn đá ẩm ướt bên bờ suối) ra xa rồi kéo giật-giật từng đoạn ngắn trên mặt nước cho thật giống con nhện nước đang lội, cá mương sẽ từ dưới lao lên đớp mồi, chỉ việc giật.
Nghe thì tưởng dễ, nhưng khó đấy. Thứ nhất là giống cá mương này rất nhanh, nó đớp mồi và kéo ngay, nhưng thấy không được là nhả ra ngay (miệng nó rất to so với thân) nên người giật luôn chậm hơn nó một nhịp - giật hụt, kết quả là mồi rụng mất, mà móc mồi mới thì khó: lưỡi câu bé tí (cho nhẹ và nhỏ, nếu mồi to thì cá sợ, không dám đớp), mất thời gian (khá lâu mới móc xong mồi, vừa quẳng xuống cá lại đớp, giật hụt, tóm lại là thời gian móc mồi chiếm đến 70% thời gian câu). Thứ hai là mép cá mương rất mỏng, rất dễ bị rách, vì thế 3-4 lần giật hụt mới có 1 lần giật kịp, mà 3-4 lần giật kịp thì mới tóm được 1 chú cá vì thường là con cá chỉ bị nảy lên khỏi mặt nước rồi rơi tõm (nhiều khi đưa tay ra định tóm lấy con cá treo ở lưỡi câu thì nó lại rơi tõm xuống nước!).
Thường thì chỉ thanh niên mới câu nổi vì trẻ con không đủ khéo để câu. Mình thử câu, nhưng hiệu quả rất thấp. Nghĩ mãi, mình tìm ra biện pháp khắc phục.
1- Mình để ý thấy cá mương khi lao từ dưới lên đớp mồi thường nghiêng mình tạo thành một vệt loáng trắng rất nhanh dưới nước (lưng sẫm nên khó thấy, nhưng bụng trắng). Mình nghĩ ra: nếu chờ nó giật mồi rung tay mới giật thì không kịp, hễ thấy loáng trắng dưới nước là mình dừng mồi không kéo nữa (để cá đớp cho trúng) rồi giật ngay chứ không chờ đến khi nó đớp. Từ lúc mình quyết định giật đến khi lưỡi câu bị giật tung lên chắc chỉ vài phần trăm giây - nhưng vừa vặn đúng vào lúc con cá há miệng ngậm mồi. Thế là giật bách phát bách trúng!
2- Để cá không bị rách mép thì phải giật nhẹ, nhưng nhẹ thì lại chậm. Phải làm thế nào giật nhanh, nhưng vẫn nhẹ. Mình nghĩ ra: vót một đoạn cật tre bé xíu như que tăm (dài 6-7 cm) nối vào ngọn cần trúc đường kính 2 mm, thế là thoải mái giật mạnh, "cái râu" tre ấy sẽ giảm lực giật, chỉ vừa đủ để "xách" con cá lên khỏi mặt nước. Thế là ổn.
3- Mình thử bắt 7-8 con rận (ve) trâu móc thành 1 xâu xù xì như con nhện làm mồi: cá vẫn cắn như thường! Rận trâu rất dai, 7-8 con rận có thể câu vài ngày mới teo dần, hoàn toàn không phải lo chuyện móc mồi nữa, cứ giật xong thì dù được cá hay không lại quăng mồi kéo tiếp.
Hiệu quả tăng rõ rệt: những người khác trung bình phải 8-10 phút mới câu được 1 chú cá, còn mình thì cứ 1-2 phút lại tóm được 1 chú. Chưa kể ngoài cái giỏ đeo ở hông mình còn cầm cái rổ nhỏ ở tay trái: tay phải giật cá lên và dựng cần cao lên đưa cá vào gần, tay trái đưa rổ ra hứng, cá nằm trong rổ rồi mới gỡ - giảm thiểu mất mát (có những con rơi ngay vào rổ vì lúc giật chỉ bị dính tí ti mép, không có rổ thì nó rơi xuống nước rồi!).

nqbinhdi 04-01-2010 17:37

Trích:

vidinhdhkt viết (Bài viết 47310)
Mình kể tiếp cho các bác nghe chuyện "câu kẹo" nhé.

Í khời ơi,

Kỹ thuật câu đến như vầy thì gấu mấy sư tử cũng bắt tốt, hỉ?

Hỏi nhỏ bác phát nhá, sư tử hay gấu mẹ vĩ đại nhà bác trước ngày cưới có phải khâu mép không dzậy?

A lúi, thảo nào bọn nữ SV trường KT toàn bọn rách mép. Hô hô, quả này về hiu, nhà ta quyết định bỏ tiền đi mở salon khâu mép, không giàu sụ không xong.

vidinhdhkt 04-01-2010 17:49

Công nhận là bác ngbinhdi CỰC SIÊU! Kiểu gì bác cũng lách ngòi vào châm được một phát mới chịu buông tha! Hà-hà...giỏi, giỏi!
Bác chọn nghề khâu là chuẩn rồi, dưng mà khâu mép thì bao giờ mới giàu được, bác ơi! Muốn giàu thì phải khâu...cái khác cơ!

nqbinhdi 04-01-2010 18:25

Trích:

vidinhdhkt viết (Bài viết 47315)
Công nhận là bác ngbinhdi CỰC SIÊU! Kiểu gì bác cũng lách ngòi vào châm được một phát mới chịu buông tha! Hà-hà...giỏi, giỏi!
Bác chọn nghề khâu là chuẩn rồi, dưng mà khâu mép thì bao giờ mới giàu được, bác ơi! Muốn giàu thì phải khâu...cái khác cơ!

Khời ơi,

Thế mà lão cứ khoe toáng lên với mấy bạn trẻ rằng lão am hiểu ngoại ngữ Kinh hơn tiếng mẹ đẻ!

Chả nhẽ nhà mỗ lại phải nói huỵch văn tẹt ra chăng, nói khâu mép nói kiểu văn nghệ đấy ợ. Hơ hớ, lói cái rì da thời cũng phải để cho người ta thả trí tưởng tượng bay bổng diệu kỳ với chứ (á, lão này chắc quáy rì hiểu được mấy câu ngoại ngữ cao siêu này, thôi thì dùng thuật ngữ kỹ thuật cho nó lành, nhở - là phải để cho người ta khai triển hàm nghĩ, nhẻ). Thế nào là nghệ thuật thưởng thức thòm thèm? Nói tờ-rắng tờ-rợn như nhà lão hử, có mà là văn gừng, hĩ?

Bỏ mịa, quả này có khi ngày mai nhà miềng phải khâu mép chính mình mất, mồm ngoạc đến tận mang tai dư vầy cơ mà:emoticon-0102-bigsm.

Мужик 04-01-2010 19:16

Trích:

riêng chỉ có một con độc nhất(dân gian khi bình thường thì gọi con, khi quá sợ thì gọi ông) không chịu ai cả, may ra chỉ sợ "lão nông" vì cái trí,
Em lạy bác LyMisaD88, bác thương em thì đừng nói gở để em còn có cửa làm ăn! "Ngài" có sợ khối ra ấy. Sểnh mắt một cái là "ngài" vào làng cõng bò, cõng lợn của em chạy ngay.

hungmgmi 04-01-2010 20:44

Nhưng mà "Ngài" vẫn bị Lão Nông lừa trói vào cột, rồi nổi lửa lên đốt, vừa đốt vừa la to:"Trí khôn của ta đây!". Ngài nóng quá, sợ quá, dây thừng đứt, Ngài chạy thục mạng vào rừng. Từ đó trở đi, bộ lông của Ngài mới có hình vằn vện...
...Gió sợ bờ tường, bờ tường sợ chuột cống, chuột cống sợ tiểu hổ, tiểu hổ sợ Hổ, còn Hổ thì sợ Lão Nông (muzhik):emoticon-0136-giggl

hongducanh 04-01-2010 21:04

Quả thật cái tài câu cá mương của bác vidinhdhkt rất khoa học. Đằng sau nhà tôi có cái hồ Ba Giang, liền kề hồ Bảy hố (bây giờ bị san lấp và từ đó các cao ốc mọc lên như nấm). Như vậy, làm bất cứ một việc gì mà động não thì sẽ cho ta kết quả tốt hơn.

Tôi không câu được cá mương, thế nhưng cá thầu dầu thì có mà vô khối. Cần câu đơn giản được vót mỏng và mềm bằng tre khô, dài chừng 1m50. lưỡi câu bằng dây phanh xe đạp (mài nhọn - uốn cong) được buộc chắc chắn với sợi chỉ dù (chỉ dây dù), phao là lông ngỗng trắng phau... Mồi câu chủ yếu là phổi gà sống. Khi ngồi câu đập cần bòm bõm nước bắn tung tóe...ấy hế mà cứ thun thút mất phao là giật ngay và quay ba vòng! ấy thế mà nhiều khi cũng vớ được cá mương đấy các bác à.

Đó là khi còn là cậu bé, thì ở Hà Nội cũng có nhiều ao hồ lắm, bây giờ có muốn đi câu thư giãn như ngày xưa chắc chẳng còn các bác nhỉ? đi xe ra ngoại thành, đi câu còn mệt hơn không đi câu! Thế mà vưỡn muốn mệt đấy :emoticon-0102-bigsm

Мужик 04-01-2010 21:45

Em thì không câu cá mương nhưng chỉ nhờ cá mương chữa ghẻ thôi. Ngày xưa ghẻ kềnh ghẻ càng, ghẻ toàn thân, ghẻ từ đầu đến chân. Càng tắm xà phòng, càng chết. Trẻ trâu bọn em phơi nắng "gẩy đàn" chán chẳng hết ngứa thì tụt hết quần áo nhảy tùm xuống sông. Đứng yên một tý là các đàn cá mương lao đến rỉa. Chao ơi là sướng! Sướng đê mê! Sướng không thể tả được! Đến bây giờ em vẫn thấy không có gì sướng bằng!

hongducanh 04-01-2010 21:49

Tôi kể lại câu chuyện hồi tôi hoc lớp bốn.
Tôi vốn dĩ rất nghịch ngợm, thường trêu trọc các bạn trong lớp. bất biết các anh ấy lớn hơn tôi bao nhiêu tuổi. Vì ngày xưa, học sinh lưu ban có khi 3 năm một lớp là chuyện thường xảy ra ở thành phố...

Vì quá nghịch nên cô giáo chủ nhiệm xếp tôi ngồi ngay bàn đầu cùng với một bạn gái, bạn ấy là lớp trưởng, bạn ấy cao hơn tôi một chút. Xinh xắn và học rất giỏi. Hồi ấy, bạn ấy nói giọng miền Trung rất nhẹ (khi ấy, tôi không phân biệt được giọng Huế, Quảng Bình...) Nhưng thường xuyên nhắc tôi học hành và giữ nghiêm kỷ luật... tôi cũng nhờ ảnh hưởng của bạn ấy mà cũng học hành tién bộ. Để đáp lại sự chỉ bảo của bạn, tôi xin anh tôi hai hào (anh tôi khi đó đang là cán bộ giảng dạy trường Cơ Điện Bắc Thái) vì ngày xưa, đồng tiền hiếm hoi lắm, tôi noí là tôi mua một đôi cá Khổng tước - cá cảnh, anh tôi bảo: nhà mình làm gì có bể nuôi cá mà mua. Sau khí quanh co một hồi, tôi mới nói thật với anh ấy là mua đôi cá tặng bạn. Anh tôi dúi vào tay tôi những bốn hào. Số tiền tăng gấp đôi và đương nhiên niềm vui tăng bội phần.

Tôi xuất thân con nhà tư sản thành phố nên hồi xưa nhiều người ghét lắm, biết đâu đấy, cô bạn gái xuất thân trong một gia đình quân nhân-Bố bạn ấy là một vị tướng nổi tiếng của nước ta và kể cả trong lịch sử quân đội cũng phải luôn nhắc đến ông với lòng ngưỡng mộ và kính trọng... cũng ghét tôi?Vì chúng tôi có xuất thân khác nhau nên đôi cá Khổng tước chỉ có thể đi vào huyền thoại mà thôi.

Các bác ơi, tôi đố các bác liệu đến giờ cô bạn gái ấy còn nhớ câu chuyện đôi cá Khổng tước không?

Vui lắm cá các ạ. Câu chuyện sau 44 năm vẫn có người xác nhận tại bàn ăn trưa tại Đà Nẵng tháng 12 năm 2008 trong những buổi gặp gỡ lịch sử của NNN.

Người bạn cũ của tôi ơi, xin bạn vào trang này đọc và cho ý kiến nhé. Mặc dù, chúng ta đã già - nhưng tôi vẫn ngưỡng mộ bạn như NGÀY XƯA ẤY. :emoticon-0150-hands

vidinhdhkt 04-01-2010 21:52

Chắc là ở quê Muzhik cá mương bé nên mới "sướng đê mê" được, chứ ở quê mình nếu chân có mụn mà lội qua suối thì phải lội rõ nhanh, cá rỉa đau bỏ xừ ấy chứ, sướng cái gì! Những cái mụn sắp khỏi, đã kéo da non mà bị cá mương rỉa cho thì chỉ có mà lại chảy máu. Hay là Muzhik da không được...mỏng lắm nên không thấy đau khi bị cá rỉa?

Мужик 04-01-2010 22:03

Bác nói đúng ạ. Sông quê em là sông đào (có lẽ là máng thì đúng hơn, nhưng cả làng em vẫn gọi là sông). Cá mương nhỏ thôi không to như "quái vật" ở quê bác. Nếu bị mụn nhọt, nhất là bị tiền bối, hậu bối... thì đúng như bác nói thật, nhưng em đang kể về mụn ghẻ. Da em trên mặt dầy nhất thế mà bác đã được mục sở thị nó nõn nà và mị...ịn...innnnn như thế nào rồi đấy!

Cartograph 04-01-2010 22:18

Bác vidinhdhkt :
Lạy cụ ạ! Nhìn dáng cụ nhà cháu biết là cụ sát lắm rồi ạ.:emoticon-0136-giggl
Mong được cụ truyền giáo cho lớp sau những kỹ năng bắt lươn, bắt rắn, vào rừng vài ngày vẫn không nhịn đói....để phòng thân thì quý hóa lắm!:emoticon-0150-hands

Huonghongvang 04-01-2010 22:24

Trích:

hongducanh viết (Bài viết 47342)
Tôi kể lại câu chuyện hồi tôi hoc lớp bốn.
.................................................. ....................

Các bác ơi, tôi đố các bác liệu đến giờ cô bạn gái ấy còn nhớ câu chuyện đôi cá Khổng tước không?

Vui lắm các bác ạ. Câu chuyện sau 44 năm vẫn có người xác nhận tại bàn ăn trưa tại Đà Nẵng tháng 12 năm 2008 trong những buổi gặp gỡ lịch sử của NNN.

Người bạn cũ của tôi ơi, xin bạn vào trang này đọc và cho ý kiến nhé. Mặc dù, chúng ta đã già - nhưng tôi vẫn ngưỡng mộ bạn như NGÀY XƯA ẤY. :emoticon-0150-hands

Cô bạn học ngày xưa chắc chắn là vẫn nhớ chuyện ấy thôi Hongducanh à. :emoticon-0100-smile vì sáng hôm 12/12/2008 ở Nội Bài chị thấy bạn gái ấy cứ hỏi em là "có nhớ ai nhà ở... học lớp 4 trường... ngồi cạnh cùng bàn không?..." mãi mới thấy em "à thôi chết rồi" rồi quay sang bảo chị "bạn học cũ của em hồi cấp I" :emoticon-0100-smile
Kỷ niệm thì rất nhớ nhưng người thì bao nhiêu năm không gặp nên em không nhận ra ngay. :emoticon-0100-smile Cô bạn gái của em đúng là rất giỏi. :emoticon-0155-flowe 3N tụi mình vào đến Quảng Ngãi cô bạn gái của em lại gặp một bạn làm GĐ trong đó và bạn của cô ấy cũng bảo chị là cô bạn gái của em học rất giỏi, luôn luôn là lớp trưởng ở các cấp... :emoticon-0157-sun:

vidinhdhkt 04-01-2010 22:32

Đùa tí thôi, hôm qua ngồi cạnh Muzhik đã chứng kiến da chàng Nông phu nõn nà thế nào rồi. Muzhik mà lạc vào ĐHKT nhà mình thì các em nữ sv quây cho không có đường ra là cái chắc!
Phải nói là mình nghiện câu. Đến bây giờ vẫn nghiện. Trước khi rời LX về nước mình vào cửa hàng Sport mua 12 cuộn dây cước đủ các loại từ to nhất đến nhỏ nhất (mỗi cuộn 200 mét) và khoảng 400 cái lưỡi câu đủ các kích cỡ về cho mấy thằng cháu ở quê. Chúng nó cung cấp đủ cho bọn trẻ con cả làng - toàn đồ LX xịn, không phải dùng hàng kém chất lượng mua ngoài chợ như trước.
Lần nào về quê mình cũng phải câu cá, không câu là không chịu được. Mình nhớ dạo năm 1990 gì đấy mình bắt thằng cháu đi bắt rận trâu cho mình câu. Mãi một lúc sau nó mới về, chìa cho mình nhõn 4-5 con rận bé tí teo - bằng hạt gạo nếp mỗi con. Mình bảo: "Bé thế này thì móc thế nào được? Mà có móc được thì cá nó chỉ rỉa cho vài cái là rụng ngay. Phải bắt con to!". Thằng cháu bảo: "Khó lắm bác ơi, bây giờ rận trâu hiếm lắm!". Mình ngạc nhiên, sau một hồi nói chuyện với thằng cháu thì hiểu ra: ngày xưa là trâu của Hợp tác xã, "trâu chung không ai...khóc" nên mới nhiều rận, bây giờ là trâu của cá thể, người ta xót trâu nên bắt giết bằng sạch lũ rận, con trâu nào cũng sạch sẽ, ít rận lắm.
Mình nghĩ một tẹo rồi bảo thằng cháu 13 tuổi: "Mày đi kiếm cho bác miếng săm xe đạp hỏng, mẩu bé thôi cũng được!".
Có săm rồi, mình lấy kéo sắc ra hí hoáy cắt "rận" bằng...cao su. Thằng cháu cười: "Cá nó không cắn đâu bác ơi, nó biết thừa là cao su!". Tôi lập luận cho thằng cháu nghe: "Lúc con cá từ dưới đáy phi lên đớp mồi thì nó chỉ nhìn thấy thôi, nó có ngửi được mùi con mồi đâu vì nó ở dưới nước, mồi ở trên mặt nước cơ mà! Miễn là mình cắt thật nhiều chân thật mảnh cho giống con nhện xù xì là được!".
Thí nghiệm thành công mỹ mãn: cá mương vẫn đớp mồi cao su, vẫn có đĩa cá rán giòn thơm phức!
Tôi bảo thằng cháu: "Bác cắt sẵn cho mày chục con nhện cao su nữa để dùng dần. Không cần giấu bọn trẻ con. Chúng nó sẽ bắt chước, nhưng đảm bảo là nhện của chúng nó to và...không giống, cá sẽ không cắn. Mày đừng có cho thằng nào nhện bác cắt cho, không là mất thiêng đấy, mày câu cá cũng không cắn nữa đâu!".
Mấy tháng sau tôi lại về quê. Thằng cháu cười tít mắt, khoe: "Đúng thật bác ạ, chúng nó cũng cắt nhện cao su nhưng cá không cắn, chúng nó hỏi cháu là: sao cá lại cắn nhện cao su của mày mà không cắn nhện cao su của bọn tao?". Tôi hỏi: "Thế mày trả lời thế nào?". Thằng bé đáp: "Cháu bảo là: chúng mày cắt không giống nhện nên cá không cắn chứ sao!". Tôi lườm: "Cái đồ dốt! Phải bảo là: bác tao phù phép cho nhện cao su của tao rồi nên cá mới cắn, chúng mày chịu khó đi mà bắt rận trâu nhá!".

Hoa May 04-01-2010 22:38

Mạn phép các Cụ cho nhà cháu vào đây "hóng hớt" Chuyện Xưa với ạh :emoticon-0111-blush.

Trích:

hongducanh viết (Bài viết 47342)
Tôi kể lại câu chuyện hồi tôi hoc lớp bốn.
...
Các bác ơi, tôi đố các bác liệu đến giờ cô bạn gái ấy còn nhớ câu chuyện đôi cá Khổng tước không?

Vui lắm cá các ạ. Câu chuyện sau 44 năm vẫn có người xác nhận tại bàn ăn trưa tại Đà Nẵng tháng 12 năm 2008 trong những buổi gặp gỡ lịch sử của NNN.

Người bạn cũ của tôi ơi, xin bạn vào trang này đọc và cho ý kiến nhé. Mặc dù, chúng ta đã già - nhưng tôi vẫn ngưỡng mộ bạn như NGÀY XƯA ẤY. :emoticon-0150-hands

Em may mắn được diện kiến cả hai bác trong câu chuyện của 2 trẻ lớp 4 xưa :emoticon-0136-giggl Em còn may mắn được thấy 2 trái đào hồng rực hiện lên trên má của bác "bé gái" và nụ cười bẽn lẽn của bác "bé trai" khi được xác nhận còn nhớ đôi cá khổng tước nữa kìa, hihi :emoticon-0115-inlov

Bác "bé trai" hẳn là rất xúc động khi nhớ lại câu chuyện này, bằng chứng là bác ấy ... gõ sai rối cả lên, thậm chí dùng từ cũng sai nữa... Chắc bác không định nói "chúng ta đã già" đâu phải không ạ? có lẽ bác định nói "mặc dù chúng ta không còn trẻ lắm" :emoticon-0136-giggl

hongducanh 04-01-2010 23:00

Trích:

LyMisaD88 viết (Bài viết 47296)
Kính chào các bác U 50 trở lên!
* Cám ơn bác Hongducanh đã đóng "chuồng", thế là từ nay bọn "khọm" mình có chỗ mà lọ mọ tới với nhau, nhưng xem ra toàn cụ ông cả chứ không thấy cụ bà nào bác nhẩy, thế thì mất hết nửa niềm vui rồi còn gì.

@: Bác LyMisaD88 cứ yên tâm, 1/2 bác lo buồn sẽ không xảy ra đâu.

@:Kính bác HuongHongVang, bác có trí nhớ thật tuyệt vời. Xin kính mời bác thường xuyên vào đây với tụi em cho đông vui nhé. :emoticon-0150-hands

@: Cô bạn Hoa May vào đây sinh hoạt cùng với các bô lão cũng sắp hợp lý rồi
Vì còn khoảng 15 năm nữa là em thuộc thế hệ U50 rồi.
Cám ơn HM đã chỉ ra sự bối rối dẫn đến viết sai lung tung nhé. :emoticon-0150-hands

nqbinhdi 04-01-2010 23:28

Trích:

Мужик viết (Bài viết 47341)
Em thì không câu cá mương nhưng chỉ nhờ cá mương chữa ghẻ thôi. Ngày xưa ghẻ kềnh ghẻ càng, ghẻ toàn thân, ghẻ từ đầu đến chân. Càng tắm xà phòng, càng chết. Trẻ trâu bọn em phơi nắng "gẩy đàn" chán chẳng hết ngứa thì tụt hết quần áo nhảy tùm xuống sông. Đứng yên một tý là các đàn cá mương lao đến rỉa. Chao ơi là sướng! Sướng đê mê! Sướng không thể tả được! Đến bây giờ em vẫn thấy không có gì sướng bằng!

Cái đua đủa:

Cứ tưởng mình đã già - á, cái gì mà ngũ thập tri thiên mệnh - thì gi gỉ gì gi cái gì cũng biết, nhưng đúng là bé cái nhầm.

Giời í ơi, ghẻ hỉ, ngày xưa đi sơ tán về nông thôn, bọn trẻ con ở trại trẻ quân đội bọn tớ ghẻ kềnh ghẻ càng ra, đủ các loại ghẻ nhá: ghẻ tàu (mãi mà cũng chưa hiểu sao lại gọi là ghẻ Tàu, hay cái của nợ này ngày xưa đã là hàng viện trợ không hoàn lại của mấy chú Khách?), ghẻ ruồi ở da đùi, da bụng, ghẻ nước ở các kẽ ngón chân ngón tay... đến nỗi đã có cả bài hát theo điệu của bài "Quảng Bình quê ta, biển khơi vang hát câu ca (ơ) rằng...":

Hải Phòng quê ta
Nhiều anh không tắm nên ra ghẻ Tàu
Ai có về thăm, nhớ mang cho lọ i-ốt
Khi ngứa tôi bôi
Tôi ngồi tôi gãi suốt đêm
Thuốc để đầu giường
Khi nào ngứa tôi lại bôi
...

Cơ mà chửa bao giờ nhà miềng thấy có đứa nào lại ghẻ trên đầu trên trán cả, chỉ thấy bọn trẻ chốc đầu thôi. Thế nên xưa nay cứ tự phụ là đã biết quá đủ về ghẻ cái lẫn ghẻ con. Hm, ai ngờ hôm nay đọc vào đây mới ngã ngửa người ra là có đứa xưa kia ghẻ cả trên trán các cụ các bác ợ. Lội sông cá mương nó mới rỉa cho tới tận lỗ chân tóc nên đầu bây giờ mới bóng như quang dầu thế chứ!

vidinhdhkt 04-01-2010 23:34

Kính bác Cartograph.
Tôi đã nói rõ là tôi sát cá, thế mà bác lại nỡ quên chữ "cá" làm cho tôi khó nghĩ quá. Riêng để phòng ong ngbinhdi châm và hổ...gặm là tôi cũng đủ mệt rồi, thêm bác nữa thì tôi chết mất!
Quả thực mấy cái vụ bắt lươn bắt rắn hoặc làm thế nào xác định phương hướng và làm ra lửa trong rừng để khỏi chết đói thì tôi biết kha khá đấy, nhẩn nha rồi tôi sẽ khai hết.
Tôi là một thằng bé nhà quê cực xịn. Dạo còn bé tôi một mình tay không trong rừng rậm thì vẫn thấy thoải mái như ở nhà mình vậy, tôi không sợ đói, không sợ khát, không sợ lạc, tôi luôn tìm được hướng về nhà. Tôi biết lắm nghề lắm: xẻ gỗ, đan chài lưới, đan vó, bện dây thừng v.v...Nhưng cứ bước chân vào cái nhà 2 tầng là tôi ngài ngại. Làng tôi cách thị trấn có 1 cây số, tôi được phân công kèm 1 thằng bạn học yếu ở thị trấn, nhà nó chẳng khá giả gì, ấy thế mà cứ bước chân vào nhà nó là tôi mất hết tự tin - tóm lại là luôn có cái cảm giác của anh nhà quê lần đầu ra tỉnh!
Buồn cười: quê tôi mãi đến năm 1988 mới có điện, thế nên dạo học cấp III tôi giải các bài tập Vật lý về mạng điện cứ nhoay nhoáy trong khi chỉ nhìn thấy bóng đèn điện ở ga xe lửa cách nhà tôi 400 mét. Quãng tháng 3 năm 1972 tôi đi khám sức khỏe làm hồ sơ đi thi ĐH trên thị xã. Tôi ở nhờ nhà ông bác họ. Một mình một phòng. Đến lúc đi ngủ thì chẳng biết làm thế nào để tắt bóng điện chói chang trên trần nhà. Tôi mò mẫm sờ sẫm khắp 4 bức tường mà chẳng thấy có cái gì khả dĩ khiến cho tôi đoán là cái công tắc! Đành trùm chăn kín đầu ngủ. Sáng hôm sau ông bác hỏi: "Sao không tắt điện mà cứ để điện sáng suốt đêm?". Tôi đáp: "Cháu chẳng thấy công tắc đâu cả!". Ông bác cầm cái dây nhỏ ở góc phòng giật 1 cái. Đèn tắt. Tôi ngớ người: ơ...công tắc là 1 sợi dây à?
Sang đến Irkutsk rồi thì có 1 thằng ở Tuyên Quang bảo rằng: tháo bóng đèn ra, để ngón tay vào chỗ lắp đui đèn rồi bật công tắc thì vẫn không bị điện giật. Cãi nhau um cả lên, thằng bảo giật, thằng bảo không giật (chia phòng ở theo Đoàn, đoàn chúng tôi là đoàn miền núi, toàn 1 lũ ngố tàu có biết điện đóm là cái gì đâu!). Lấy cả giấy bút ra vẽ mạng điện rồi tranh luận. 1 thằng bảo: "Cãi nhau làm gì cho mệt! Thằng nào bảo không giật thì để ngón tay vào đấy, tao bật công tắc là biết ngay thôi mà!". Thằng hăng hái nhất trong phe "không giật" (nó tên Dũng, người Tuyên Quang, môi hơi trề ra như môi cá chép, sau hình như học BK Tashkent) trèo ngay lên bàn, tháo bóng điện ra, để ngón tay vào đấy. 1 thằng bật công tắc. Thằng Dũng ngã đánh "rầm!". Cả bọn cười um lên. Sau khi hoàn hồn thì thằng Dũng cay cú xem lại sơ đồ và lẩm bẩm: "Theo lý thuyết thì không thể giật được, thế mà sao vẫn...giật nhỉ?".

Мужик 05-01-2010 08:12

Trích:

Lội sông cá mương nó mới rỉa cho tới tận lỗ chân tóc nên đầu bây giờ mới bóng như quang dầu thế chứ!
Quả có thế thật, cụ ạ.
Cụ có biết vì sao 2 chân trước của lũ ruồi bị quặp và khi đậu cứ xoa xoa vào nhau không? Ấy là cụ tổ nhà nó một hôm hạ cánh lên đầu em, tưởng an toàn, ai ngờ trượt chân ngã cắm đầu xuống đất, may mà kịp giơ 2 càng trước ra đỡ (chứ không thì loài ruồi bây giờ vào sách đỏ thế giới rồi). Không toi mạng nhưng mang tật suốt đời, chân trước của loài ruồi bây giờ trông như tay của chú hề Cu Sứt.

vidinhdhkt 05-01-2010 09:43

Kể hầu các bác vài dòng nữa về chuyện "câu kẹo" cho nó xong đề tài "cá mú" này đi rồi tôi còn kể chuyện rừng theo yêu cầu của bác Cartograph.
Đã đi câu thì đồ nghề phải chuẩn. Tôi có 2 chiếc cần câu rất quý (ngay thằng em ruột của tôi cũng cấm được sờ vào!). Tôi phải bỏ ra một buổi chiều đi 6 cây số vào tít rừng sâu đến chỗ có nhiều trúc hoang lựa chọn mãi mới chặt được 2 cây trúc ưng ý để làm cần câu. Đó là 2 cây trúc già và còi cọc: thân nhỏ, đốt (gióng) ngắn - gióng càng ngắn thì càng khỏe. Chỉ dài khoảng 2,3 m thôi, gốc chỉ bằng ngón tay út của người lớn, ngọn chỉ nhỉnh hơn que diêm một tẹo. Các anh thanh niên chê cần câu của tôi là "cái roi trâu". Tôi không nói gì, nhưng nghĩ thầm: "To xác mà ngốc! Cần dài 4 m, vừa to vừa nặng chỉ tổ mỏi tay, ích gì? Nếu câu chìm thì cá nó kiếm ăn gần bờ chứ có ở giữa sông đâu, cần dài chả hơn gì, chỉ thêm vướng víu. Mà câu nổi thì cá mương nó dạn người, cách mình 1 mét nó vẫn bơi lội tung tăng, cần dài và to chỉ tổ cầm mỏi tay và giật chậm!". Đúng thế thật: tôi quăng mồi, giật cá vèo vèo 2 tiếng đồng hồ chẳng hề mỏi tí nào vì cần câu của tôi nhẹ và bé, rất tiện, trong khi đó thì các lão người lớn chỉ sau nửa tiếng là phải nghỉ giải lao vì mỏi tay.
Buộc dây cước cũng phải đúng cách: phải buộc đầu dây cước từ giữa cần rồi xoắn trôn ốc lên ngọn cần, dùng dây chun nhỏ và dai buộc ở đầu cần. Làm như thế để phòng khi "nhỡ" gặp cá to (cỡ 7-8 lạng trở lên) mà gãy ngọn cần thì không bị mất cá cùng dây câu và lưỡi câu (nếu chỉ buộc ngay ở đầu cần mà gãy mẩu ngọn là mất toi!). Đã có lần tôi câu được con chép nặng gần 2 kg với cái cần câu với ngọn nhỏ tí, chỉ to hơn que diêm một tị. Tôi giật, thấy cong veo cả cần và quẫy dưới nước thì biết là cá to rồi, cố nữa sẽ gãy cần, tôi vứt luôn cần câu xuống sông. Con cá bị lưỡi câu móc vào mép nên đau, nó bơi đi, kéo cần câu nổi trên mặt nước. Tôi chờ vài phút, thấy cần câu đứng yên trên mặt nước chảy hơi xiết thì biết là con cá nằm im, tôi lội xuống túm dây cước giật nhẹ vài cái. Con cá đau, lại bơi. Nó cứ dừng là tôi lại túm dây cước giật cho vài phát. Bơi ngang bơi dọc chừng hơn nửa tiếng là "cu cậu" mệt phờ, tôi chỉ việc lần theo dây câu bế "cu cậu" lên bờ.
Nối dây cước cũng phải đúng kiểu. Dây cước bằng ni-lông rất trơn, ai không biết cách nối thì chỉ sau một thời gian thì nó sẽ tự tụt ra dù có thắt nút đến 4-5 lần. Nếu biết cách thì chỉ 1 nút cũng không bao giờ tụt ra được.
2 chiếc cần câu của tôi thì 1 chiếc luôn buộc dây cước khá to, lưỡi câu khá to để câu chìm, còn cần kia thì có thể thay dây và lưỡi để câu nổi hoặc câu chìm đều được (câu chìm thì có thể câu 1 lúc vài cần, câu nổi thì chỉ sử dụng được 1 cần thôi).
Ở quê tôi cứ chừng 1 cây số lại có một chỗ nước chảy xiết tung bọt trắng xóa gọi là ghềnh. Ở ghềnh mới nhiều cá mương to (lũ cá to thích đua với nước, chúng thích bơi ngược nước hoặc đứng ở chỗ nước chảy mạnh để thi gan với dòng nước). Ở đấy nước nhấp nhô, đá lởm chởm rất khó nhìn và cũng không thể kéo mồi trên mặt nước cuồn cuộn được. Tôi hay ra đấy, treo con mồi cho nhảy tưng tưng cách mặt nước chừng 20 cm. Lũ cá mương to rất "gấu": chúng phi thẳng từ dưới nước lên cao tới 50-60 cm rồi bổ nhào xuống mồi. Tôi cứ nhè lúc chúng bắt đầu bổ nhào xuống là giật - luôn trúng, toàn cá to! Ấy thế nhưng hễ có người đi đến là tôi rời ghềnh ngay, lại câu ở những chỗ lòng sông chảy bình thường (để giữ bí quyết khỏi lộ!). Thỉnh thoảng cũng có người lớn ra câu ở ghềnh, nhưng họ đầu hàng ngay vì họ cứ kéo mồi trên mặt nước - mồi chìm nghỉm, sóng đánh cho dúi dụi, cá không nhìn thấy mồi. Chỉ có mỗi tôi câu được ở ghềnh!

LyMisaD88 05-01-2010 11:01

Em xin tiếp tục chuyện "câu":
Trước hết mời các bác nâng ly nhâm nhi với cái món dân dã quê mùa tự tay em làm, nhưng nhậu xong là em lại muốn nhậu nữa, không biết ở vùng lúa Bắc Bộ và các vùng trồng lúa nước các bác có hay dùng không. Đó là món gỏi tép tươi.
Nguyên liệu (dùng cho 5 anh em trên một chiếc xe tăng): Tép tươi mới đơm về 1 kg, để cho tươi khi đi rủ tép phải mang theo xô nước để rủ tép vào đấy cho tép bơi, rau sống đủ loại thái nhỏ, bánh đa đủ dùng, 1 ống mù tạt hoặc mỗi người một bát nước chấm ngon hơi nhiều gừng để các bác bụng yếu phòng thân, 2 chai rượu nếp quê nút lá chuối, nếu có được chai vôdka để phối hợp dân dã với hiện đại thì càng tốt, không được sử dụng bia và các loại nước có ga khác.
Nào, mới các bác: bánh đa trãi một lớp rau sống, rau thơm, múc 2 thìa tép tươi rãi đều, cuốn lại, chấm với nước chấm gừng hoặc xì dầu pha mù tạt, cắn một miếng, cân đối mỗi cuốn hết một cốc rượu là vừa. Hương vị ngọt tươi, hơi tanh vừa bùi vừa ngầy ngậy của tép có trứng quyện với rau thơm, gia vị, với ngụm rượu trắng thơm nồng tạo cảm giác như đang nhậu...đặc sản.
Vào mùa cây lúa trổ bông nở những cánh hoa li ti vàng mơ, gió nhè nhẹ làm phấn hoa rơi trên mặt ruộng, tép đi thành đàn ăn phấn hoa lúa đang trổ, lại là mùa sinh sản nên con nào con nấy thường ôm một bụng trứng. Phải đơm được tép ấy mới ngon.
Cách đơm cũng dễ thôi, rang cám hoặc bột ngô mịn cho thật thơm (gọi là thính), nhào thành cục bột, ra ruộng, mỗi cái vợt tép cho một viên nhỏ bằng đầu ngón tay, tép đang ăn hoa lúa nhưng thấy mùi thơm hấp dẫn nên lao vào, cứ đi từ đầu này đến đầu kia để rủ tép vào xô. Lúc về nhà, chuyển tép sang cho bơi trong nước vo gạo khoảng 1 tiếng cho hết mùi bùn, vớt ra rửa bằng nước ấm. Thế là được.
Lúc nhỏ, cánh đồng lúa quê tôi rất nhiều tép, lúc nào cũng đơm được chứ không cứ gì mùa cây lúa trổ bông, nhưng bây giờ xem ra tép cũng hiếm hơn.
Nay gặp các cụ 3N, là bạn quý bạn hiền cả nên em mới "chiêu đãi" các cụ món gỏi tép "Mùa hoa lúa trổ bông". Thực đơn ở các nhà hàng khách sạn sang trọng e không có món này mà ta phải tự làm nó mới thăng hoa.


Giờ Hà Nội. Hiện tại là 15:39.

Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.