Nước Nga trong tôi

Nước Nga trong tôi (http://diendan.nuocnga.net/index.php)
-   Chúc mừng - Chia sẻ - Giúp đỡ (http://diendan.nuocnga.net/forumdisplay.php?f=14)
-   -   Ngày xưa ơi... (http://diendan.nuocnga.net/showthread.php?t=2457)

hongducanh 13-01-2010 22:24

Buổi trưa nay, rất cám ơn bác "Muzhik " và "Dien Khanh"đã đưa chúng tôi đến thăm trường C500 để nghiên cứu mấy chú chó! hề hề, cuối tháng mà lại gặp bạn hiền từ miền Trung ra, trời lạnh... chỉ 5 món thôi cũng đủ làm ngất ngây cả đám!

Bác Muzhik có câu nói rất vui: ví em tuy mỏng nhưng có nhiều loại thẻ!
Xin cám ơn! Quan trọng là ở tấm lòng bác ạ.

Rất tiếc chủ xị Muzhik lại bận họp cuối năm nên chúng tôi phải chia tay nhau lúc lẽ ra vẫn phải ngồi với nhau...

Tuy vậy, chúng tôi vẫn rất nhớ bác Vidinhdhkt và đã mời bác ấy "xơi" qua loa của điện thoại. Hy vọng, sau đợt "cắm" nhờ của bác ấy ở đâu đó sẽ có cuộc gặp mặt khác cho mấy Kụ.

Old Tiger 13-01-2010 22:28

Trích:

hongducanh viết (Bài viết 48410)
Vào những năm ấy mà ông cụ thân sinh ra: Cái đứa mà mắt và miệng tròn bằng nhau nó đang nhìn đi chỗ khác để tìm...hoa lá cỏ cây!! có hẳn một chiếc đồng hồ đeo tay! Oách thật đấy!.

Cụ này già rồi đâm lẫn. Chiếc đồng hồ làm sao quý và oách bằng có 2 nàng công chúa? Hic!:emoticon-0102-bigsm Để đến bây giờ một trong cái đứa đó làm cho các cụ (bác, anh, em, cháu) giai của 3 ẻn ngất ngây con gà tây! :emoticon-0136-giggl

nqbinhdi 13-01-2010 22:54

Trích:

Siren viết (Bài viết 48231)
"Ngày xưa ơi" của nhà em đây!:emoticon-0111-blush

http://i727.photobucket.com/albums/w...cture682-1.jpg

Cái đứa mà mắt và miệng tròn bằng nhau nó đang nhìn đi chỗ khác để tìm...hoa lá cỏ cây!!:emoticon-0111-blush

Ngày xưa lắm rồi, vé đi xem chớp bóng (tiếng Tây nó gọi là xi-la-ma) thường là cho phép người nhớn kèm trẻ em. Lâu lâu lại có phim thấy có ghi trên vé: "Không kèm trẻ em".

Bây giờ nghĩ lại mới thấy, đúng là chỗ này là ngày xưa ơi thật. Thế nên mới có hai cụ tham gia lại kèm thêm hai trẻ con.

Bẩm các bô lão, xin các cụ nghị luận xem có nên ra cái quy định không kèm trẻ em hay không chứ không thì chốn này rồi ra không còn là chuồng nhốt cánh già ôn nghèo kể khổ nữa mà biến thành cũi trẻ em mất thôi:emoticon-0102-bigsm.

Old Tiger 13-01-2010 23:11

Trích:

nqbinhdi viết (Bài viết 48424)
Ngày xưa lắm rồi, vé đi xem chớp bóng (tiếng Tây nó gọi là xi-la-ma)

Bẩm cụ, cho nhà cháu hỏi ngu một cái: đi xem chớp bóng hay chiếu bóng? Xi-la-ma hay xi-nê-ma ạ? Mong cụ chém nhẹ tay?

nqbinhdi 13-01-2010 23:29

Trích:

Old Tiger viết (Bài viết 48427)
Bẩm cụ, cho nhà cháu hỏi ngu một cái: đi xem chớp bóng hay chiếu bóng? Xi-la-ma hay xi-nê-ma ạ? Mong cụ chém nhẹ tay?

Hầy dà,
Quả nhiên là y không biết tiếng Tây. Biết ngay mà!

Người An-nam xưa nói tiếng Phú-lãng-sa như thế, thế nên mới có những câu kiểu như: Uẩy me-xừ sếp! Đại khái thì cũng như kiểu cô-hếu hay vừa đi vừa đá vừa chen ợ.

Hô hô, ngày xưa cụ Nguyễn Công Hoan đi học trên Bắc Giang, về nhà gạo tiếng Tây, bà và cô cụ nghe thấy cứ bảo "Tiếng Tây khí tục, toàn dững cu với đít!". Này, muốn học tiếng Tây dương thì học theo bài này của cụ ấy nhé:

Ngồi buồn kể chuyện Phăng-xe
Ăn giầu nó gọi xí-kê lạ thường
Lơ-li đích thị cái giường
Bát-xa cái ngõ, con đường xơ-manh
Cơ-lu đích thực cái đanh
Li-mô-nát-đờ nó gọi nước chanh rõ ràng

Thế hỉ.

Old Tiger 13-01-2010 23:35

Trích:

nqbinhdi viết (Bài viết 48429)
Hầy dà,
Quả nhiên là y không biết tiếng Tây. Biết ngay mà!

Người An-nam xưa nói tiếng Phú-lãng-sa như thế, thế nên mới có những câu kiểu như: Uẩy me-xừ sếp! Đại khái thì cũng như kiểu cô-hếu hay vừa đi vừa đá vừa chen ợ.

Hô hô, ngày xưa cụ Nguyễn Công Hoan đi học trên Bắc Giang, về nhà gạo tiếng Tây, bà và cô cụ nghe thấy cứ bảo "Tiếng Tây khí tục, toàn dững cu với đít!". Này, muốn học tiếng Tây dương thì học theo bài này của cụ ấy nhé:

Ngồi buồn kể chuyện Phăng-xe
Ăn giầu nó gọi xí-kê lạ thường
Lơ-li đích thị cái giường
Bát-xa cái ngõ, con đường xơ-manh
Cơ-lu đích thực cái đanh
Li-mô-nát-đờ nó gọi nước chanh rõ ràng

Thế hỉ.

Bẩm cụ! Cụ dạy nhà cháu xin nghe ạ!

He he các bác ơi, nhà em "gãi ngứa" cũng được đấy chứ?

Tks,

Мужик 14-01-2010 14:28

Trích:

LyMisaD88 viết (Bài viết 48390)
Những trò nghịch dại ngày xưa:
Kính các "cụ": Tuổi thơ của mỗi chúng ta có lẽ ai cũng gắn liền với những trò nghịch ngợm, con trai chắc chắn là nghịch hơn con gái, nhưng trong chiến tranh đầy bom đạn, những trò nghịch ngợm gắn liền với súng bom xem ra quá nguy hiểm, giờ thành "cụ" rồi nhớ lại vẫn còn thấy sợ cái "ngày xưa...". Mời các "cụ" cùng kể cho vui:

Tuy chưa thành "cụ" nhưng em cũng xin tiếp lời bác một chuyện.

Chuột đuốc sống

Trẻ con xóm tôi ngày xưa "ác" lắm, bắt được con vật gì (tất nhiên không phải là vật nuôi) là rủ nhau mang "tra tấn". Không biết bao nhiêu con cóc, con nhái, bọ ngựa, xiến tóc ... bị chúng hành hạ cho đến chết rồi đem chôn. Tổ chức đưa ma hẳn hoi, có đủ hương, hoa, kèn, trống, cả người khóc nữa... Đắp mả đàng hoàng, vài ngày sau lại đào lên..."sang cát". Nhiều lúc thối hoăng, bịt mũi chạy không kịp.

Một lần, vào mùa hanh, thằng Doanh không hiểu tóm ở đâu được một con chuột khá to, buộc dây lôi sang nhà tôi. Ngay lập tức cả bọn tề tựu đầy đủ. Phiên tòa dã chiến được lập sau đống rạ để định án tên tù binh "chuyên phá hoại mùa màng". Đứa tuyên "hổ xé" (ném cho mèo), đứa bảo "treo cổ", đứa phán "phanh thây", đứa khuyên "chôn sống"...ầm ĩ cả khu vườn. Không đứa nào chịu đứa nào, vì xem ra các kiểu hành quyết cũ đã nhàm, không còn gây được "cảm giác mới". Lúc đó tôi chợt nhớ tới câu chuyện vừa đọc trên báo về các chú bộ đội đặc công đánh kho xăng Mỹ bằng chuột tẩm dầu:
- A, chúng mày ơi! Cho con này thành ngọn đuốc sống đi, hay phải biết!

Cả bọn ngay lập tức hân hoan theo "chế độ một thủ trưởng". Đứa đi lấy giẻ, đứa chạy về nhà chắt nửa phao dầu đèn, đứa tìm diêm, đứa kiếm dây buộc... hết sức khẩn trương mà không đứa nào biết rằng, trời đang hanh, xung quanh toàn rơm rạ. Trong làng lúc đó nhà ngói còn hiếm hơn nhà gianh bây giờ.

Trong phút chốc, con chuột tội nghiệp đã được bọc giẻ quanh người (không thèm buộc giẻ vào đuôi vì, theo quả quyết của tôi "khi chạy vướng vào cái gì, nó dễ tuột"). Sau có 10 phút, pháp trường đã sẵn sàng. Cả lũ hồi hộp chờ thời khắc phán quyết.
Đến đây các bác chắc đã đoán hậu quả của cái trò nghịch dại này rồi, tôi không cần kể tiếp nữa. Nhưng...

Vâng!

Nhưng rất may cho tôi, cho cả lũ trẻ, hay là cho cả xóm, thậm chí cho cả làng tôi nữa.

Thằng Doanh, người có công bắt tù binh, được vinh dự trao trọng trách đánh diêm châm đuốc. Lửa bùng lên. Con chuột không cuống quýt chạy lung tung như chúng tôi tưởng, mà chỉ rùng mình, mệt mỏi lê vài bước rồi gục xuống bất động. Mùi lông cháy bốc lên khét lẹt.

Hóa ra trước đó nó đã ăn phải bả của nhà ai đó. Khát quá, cu cậu mò ra chậu nước gạo thì bị thằng Doanh tóm sống!

nqbinhdi 14-01-2010 23:40

Trích:

Мужик viết (Bài viết 48465)
Tuy chưa thành "cụ" nhưng em cũng xin tiếp lời bác một chuyện.

Chuột đuốc sống


Một lần, vào mùa hanh, thằng Doanh không hiểu tóm ở đâu được một con chuột khá to, buộc dây lôi sang nhà tôi.

Hóa ra trước đó nó đã ăn phải bả của nhà ai đó. Khát quá, cu cậu mò ra chậu nước gạo thì bị thằng Doanh tóm sống!

Nhời bình của Kim Thánh Thán:

1. Chuyện câu trước đá câu sau (hai cái đo đỏ).
2. Nếu không phải dzậy thì ắt là sau khi ông Cống nọ hy sinh, cả bọn hẳn phải mổ ông Cống ra làm món dồi, ăn vào mới biết được ông Cống trước đấy ăn gì. Hừm, thảo nào có kẻ bây giờ quá chập choeng, chắc hẳn là di chứng của cái vụ ngộ độc năm nào:emoticon-0102-bigsm.

Мужик 15-01-2010 07:56

Trích:

nqbinhdi viết (Bài viết 48499)
Nhời bình của Kim Thánh Thán:

1. Chuyện câu trước đá câu sau (hai cái đo đỏ).

"Cụ" ơi! Cụ bắt bẻ con cháu thế thì đứa nào dám hầu các cụ nữa?

Có thế thì chuyện nó mới ra "truyện" chứ! Chả nhẽ lúc nào cũng con cũng phải mở cái ngoặc đơn (Mãi sau này chúng tôi mới biết nguyên nhân. Hoá ra con chuột đã ăn phải bả....bị thằng Doanh tóm sống) thì còn gì là hay nữa!.

Văn học là con ngựa bạch có cánh đang trong tư thế bay lên trên bầu trời xanh bao la. Đằng sau nó là nhà phê bình văn học trong tư thế một tay túm đuôi, tay kia cầm cái cái kính lúp to tổ bố lăm le soi vào vó ngựa.

Có lẽ con kính vái cụ con sang topic khác đây. Mà không biết thế có thoát thân không? Khi bị ong bò vẽ đuổi, ta nhảy xuống ao lặn rồi nó vẫn lượn vòng bên trên. Chờ ta ngạt phải ngoi lên nó lại xông vào. Đầu con lại ít tóc!

nqbinhdi 15-01-2010 08:13

Trích:

Мужик viết (Bài viết 48529)
"Cụ" ơi! Cụ bắt bẻ con cháu thế thì đứa nào dám hầu các cụ nữa?

Có thế thì chuyện nó mới ra "truyện" chứ! Chả nhẽ lúc nào cũng con cũng phải mở cái ngoặc đơn (Mãi sau này chúng tôi mới biết nguyên nhân. Hoá ra con chuột đã ăn phải bả....bị thằng Doanh tóm sống) thì còn gì là hay nữa!.

Văn học là con ngựa bạch có cánh đang trong tư thế bay lên trên bầu trời xanh bao la. Đằng sau nó là nhà phê bình văn học trong tư thế một tay túm đuôi, tay kia cầm cái cái kính lúp to tổ bố lăm le soi vào vó ngựa.

Có lẽ con kính vái cụ con sang topic khác đây. Mà không biết thế có thoát thân không? Khi bị ong bò vẽ đuổi, ta nhảy xuống ao lặn rồi nó vẫn lượn vòng bên trên. Chờ ta ngạt phải ngoi lên nó lại xông vào. Đầu conlại ít tóc!

Ới a,

Cái vướn đề là ở chỗ làm ếch gì có đứa nào trong cái đám nặc nô ấy dòm thấy bắt quả tang cụ Cống nọ ăn phải thuốc độc bảng A? Chẳng qua cũng là đoán mò. Phải là mỗ hở, mỗ cứ bốc phét rằng té ra là cụ Cống tuổi cao sức yếu lại đa tình nên mắc cái chứng gì mà lão Nông phu ra sức hỏi bác HDA hôm vitamin gâu gâu (cái gì mà phong phong ấy nhở, là phong cao chứ cọpng phải phong thấp nhá), hoặc giả phịa béng rằng cụ Cống nhiễm H5N1 chả hạn, lành phải biết, nhẻ.

Còn á, biết rõ mười mươi cụ Cống xơi bả thì chỉ nhõn một cách là làm món dồi rồi test chứ còn mần răng được bây chừ? Khớ khớ, nhà lão vốn là dân chuyên tán, đã học qua cuốn Toán học và những suy luận có lý của cụ Polya rồi ự. Hô hô, đúng là học cái gì, bổ cái nấy thật.

Vỗ đùi đánh đét một cái tự khen mình một phát. Tài, tài thật, tài đến thế là cùng (Sherlock Homes là cái đinh gỉ nhé), tiên sư anh Tào Tháo! (@ cụ Nam Cao).

Мужик 15-01-2010 08:26

Trích:

nqbinhdi viết (Bài viết 48530)
Ới a,

Cái vướn đề là ở chỗ làm ếch gì có đứa nào trong cái đám nặc nô ấy dòm thấy bắt quả tang cụ Cống nọ ăn phải thuốc độc bảng A? Chẳng qua cũng là đoán mò. Phải là mỗ hở, mỗ cứ bốc phét rằng té ra là cụ Cống tuổi cao sức yếu lại đa tình nên mắc cái chứng gì mà lão Nông phu ra sức hỏi bác HDA hôm vitamin gâu gâu (cái gì mà phong phong ấy nhở, là phong cao chứ cọpng phải phong thấp nhá), hoặc giả phịa béng rằng cụ Cống nhiễm H5N1 chả hạn, lành phải biết, nhẻ.

Còn á, biết rõ mười mươi cụ Cống xơi bả thì chỉ nhõn một cách là làm món dồi rồi test chứ còn mần răng được bây chừ? Khớ khớ, nhà lão vốn là dân chuyên tán, đã học qua cuốn Toán học và những suy luận có lý của cụ Polya rồi ự. Hô hô, đúng là học cái gì, bổ cái nấy thật.

Vỗ đùi đánh đét một cái tự khen mình một phát. Tài, tài thật, tài đến thế là cùng (Sherlock Homes là cái đinh gỉ nhé), tiên sư anh Tào Tháo! (@ cụ Nam Cao).

Cụ ơi! Văn học bốc phét cũng phải vừa vừa thôi chứ. Em chả dám một tấc tới giời đâu (em chỉ viết hài chứ không viết khoa học viễn tưởng). Hóa ra giờ này cụ đã lướt qua diễn đàn Vịt teo để sang 3 ẻn rồi à!
Trước đây em cũng thích cụ Nam Cao nhưng bây giờ em khoái người khác:
"Tài, tài thật, tài đến thế là cùng, tiên sư cụ Bình Dị!"

LyMisaD88 15-01-2010 10:31

Cụ binhdi soi quá kinh. Em thấy Mugich kể chuyện có nghề nhưng nếu có chi tiết đỏ đỏ như Cụ soi thì nó vẫn hợp lý. Đầu tiên là chưa biết, sau đó mới biết là do cả quá trình vui chơi trao đổi (thằng Doanh) nó mới nói ra.
Em rất thích cái "Ngày xưa ơi..." nên cứ kể, nhớ gì kể nấy. Vì em không phải là người sáng tác nên mong Cụ thương, Cụ bỏ quá cho, Cụ đừng "phê bình văn học" mà cứ chích cho đau đau tê tê say say là em khoái lắm. Cụ có ối chuyện ngày xưa ơi mà sao không kể cho anh em thưởng lãm với, cất làm chi.

Old Tiger 15-01-2010 10:41

Trích:

Мужик viết (Bài viết 48531)
"Tài, tài thật, tài đến thế là cùng, txxx sxx cụ Bình Dị!"

Cái Lão nông này! Lão uống nhầm phải mật... cọp hay sao mà vung tay ghế thế?

Thôi chết Lão rồi, Lão ơi! Vừa mới mon men vào chuống lấy được cảm tình của các cụ mà đã hỗn thế. Phen này chúng ta mỗi thằng văng một nơi rồi!

Ới Lão nông ơi là Lão nông! Thương thay cho Lão! :emoticon-0106-cryin

hungmgmi 15-01-2010 11:31

Báo cáo các cụ là em sẽ mạn phép lấy một số truyện các cụ kể để...đăng báo đấy ạ:emoticon-0136-giggl. Nhuận bút chắc là hẻo lắm, nhưng nó buồn cười quá, nên để cho nhiều người đọc hơn là chỉ mấy nghìn người đọc trên 3 ẺN này. Khi nào có bài đăng em sẽ gửi báo cho các cụ, kèm "nhuận" nhé.

nqbinhdi 15-01-2010 12:05

Trích:

Мужик viết (Bài viết 48531)
Cụ ơi! Văn học bốc phét cũng phải vừa vừa thôi chứ. Em chả dám một tấc tới giời đâu (em chỉ viết hài chứ không viết khoa học viễn tưởng). Hóa ra giờ này cụ đã lướt qua diễn đàn Vịt teo để sang 3 ẻn rồi à!
Trước đây em cũng thích cụ Nam Cao nhưng bây giờ em khoái người khác:
"Tài, tài thật, tài đến thế là cùng, tiên sư cụ Bình Dị!"

Hơ hơ, làm ăn thế này gọi là có lãi đấy ợ.

Riêng cái dòng đua đủa kia là nộp một bữa vitamin gâu gâu nữa đấy nhé.

Đã bảo là chúng ông ở đây thu vé vào cửa, mỗi vé một trận cười. Đã lậu vé lại còn chưởi bậy (làm qué gì có cụ nào chưởi lão già này như rứa?), thời ắt phải phạt xèng!

Мужик 15-01-2010 13:05

Trích:

nqbinhdi viết (Bài viết 48548)
Riêng cái dòng đua đủa kia là nộp một bữa vitamin gâu gâu nữa đấy nhé.

Em sẵn sàng! Hôm nay mùng một. Qua rằm hay qua mùng năm, hở bác?

Trích:

(làm qué gì có cụ nào chưởi lão già này như rứa)
Hì, hì... Thì em là cái thằng hay... đầu têu từ khi tóc còn có chỏm cơ mà!

ninh 15-01-2010 13:17

Bài sau đây tôi đã đăng ở doandaodapneo chấm côm, nhưng ở đây thấy có khu vực hoài cổ nên ... dán vào (chỉ thay "mình" thành "tôi"). Cần phải công nhận rằng nhiều lúc nghĩ về đạo đức xã hội cảm thấy "Chào Sáu Mốt đỉnh cao muôn trượng" thật, nhưng nghĩ lại thực tế hơn, cũng phải chờ anh Google mới "Trông Bắc, trông Nam, trông cả địa cầu" được.
---
Thuở nhỏ, tôi thường xuyên được tiếp xúc với rất nhiều bộ đội. Nhà gần quốc lộ 1, cách cầu Hàm Rồng một lô núi non trùng điệp. Làng tôi là nơi trú chân cho những đoàn quân di chuyển vào Nam, nơi trọ của công nhân nhà máy điện Hàm Rồng và cũng là nơi các đơn vị bảo vệ cầu cần được dân quân hỗ trợ tải thương. Tôi nhớ rất rõ hình ảnh một anh bộ đội trẻ "bụ sữa" ngồi trước một tờ Quân Đội Nhân Dân, tay bập bùng ghi ta, miệng lẩm nhẩm:
Nơi chiến trận ta tiến lên phía trước
Những bàn chân nhuộm đỏ đất quê hương, đất anh hùng nâng ta nhẹ bước
Tiếng súng xa chen lời hát lên đường.
Đây đường 9, đường ta đi đánh giặc, bãi dâu hay cồn cát còn in lên ánh mắt
Đạn đã lên nòng trút lửa xuống Cồn Tiên, lửa đêm nay chiếu sáng cả hai miền ...

Bài hát đó khá hay, rất hào hùng (hình như năm 1972), nhưng bây giờ tìm không thấy.
Bộ đội thì chỉ thường ghé qua trong vài giờ đến vài ngày một đợt, còn công nhân NM Điện HR thì thường "lấp chỗ trống" - không có bộ đội thì vào ở trọ (miễn phí). Nhớ bài thơ của một kỹ sư tên là Gụ, anh (lúc đó trẻ con trong làng chỉ có 2 cách gọi người lớn không thuộc họ hàng: anh - chị nếu người ta chưa có cháu, hoặc ông - bà nếu người ta đã có cháu nội hoặc ngoại, làng tôi kỳ thế đấy !) viết 1 bài thơ và dán vào mặt trong cánh cửa tủ cá nhân như sau:
Mỗi lần ta mở tủ ra
Trông mi rỗng tuếch mà ta đau lòng
Trải qua ba bốn năm ròng
Ta làm những việc phải còng lưng tôm
Canh khuya hay buổi chiều hôm
Thân đà mỏi mệt, ta còn tiếc chi
Cho nên ta mới để mi
Đứng trơ gốc đó, ta thì ngủ say
Quần áo, sách vở, dép giày
Tha hồ lộn xộn, mặc thây, cần gì !
Bao giờ xuân tới, đông đi (?)
Ta đỡ vất vả thì mi gọn gàng
Ví bằng ta vẫn cơ hàn
Xin mi đừng có phàn nàn, ta đau.

Cũng xin nói thêm: sau chiến tranh, giống lúa cải tiến cho ít rơm rạ (nông nghiệp - 8), tụi tôi chạy đến khu đất xung quanh nhà máy điện, bóc lớp cỏ để hốt bụi than (ống khói nhà máy điện thì các bạn biết đấy, sau nhiều năm chiến tranh tạo lớp bụi rất dày), thế là bị bảo vệ nhà máy đuổi chạy văng cả gánh !
---
Các bác đừng đánh em văng cả nick nhé !

Мужик 15-01-2010 13:18

Trích:

hungmgmi viết (Bài viết 48545)
Báo cáo các cụ là em sẽ mạn phép lấy một số truyện các cụ kể để...đăng báo đấy ạ:emoticon-0136-giggl. Nhuận bút chắc là hẻo lắm, nhưng nó buồn cười quá, nên để cho nhiều người đọc hơn là chỉ mấy nghìn người đọc trên 3 ẺN này. Khi nào có bài đăng em sẽ gửi báo cho các cụ, kèm "nhuận" nhé.

Cẩn thận nhé, vì có một số bài của tớ đã được đăng rồi đấy. Không ai kiện về bản quyền đâu, nhưng sợ có người nghĩ là tớ đã "nhuận" rồi lại còn muốn "nhuận" nữa.
Kể ra có "nhuận" thì cũng có "xiềng" để nộp phạt cho cụ Bình Dị.

Old Tiger 15-01-2010 13:46

Trích:

hungmgmi viết (Bài viết 48545)
Báo cáo các cụ là em sẽ mạn phép lấy một số truyện các cụ kể để...đăng báo đấy ạ:emoticon-0136-giggl. Nhuận bút chắc là hẻo lắm, nhưng nó buồn cười quá, nên để cho nhiều người đọc hơn là chỉ mấy nghìn người đọc trên 3 ẺN này. Khi nào có bài đăng em sẽ gửi báo cho các cụ, kèm "nhuận" nhé.

Ơ cái lão Gà Mờ này! Hết cái để ăn dỗ lũ nhi đồng thối tai (hay đúng hơn là bố mẹ chúng) hay sao mà giờ lại muốn lấy chuyện của các cụ hở? :emoticon-0102-bigsm

Мужик 15-01-2010 15:09

Trích:

Old Tiger viết (Bài viết 48541)
Ới Lão nông ơi là Lão nông! Thương thay cho Lão! :emoticon-0106-cryin

Don't cry for me, Old Tiger!

LyMisaD88 15-01-2010 15:49

Gửi lão MUgich(Không biết lão có biết đá banh không?):
Hồi nhỏ tớ cũng chơi trò "đuốc" tương tự nhưng không ảnh hưởng đến thế giới động vật tẹo nào, để tớ kể vài chuyện "đối ẩm" với lão nha:
Thời buổi chiến tranh, có gì chơi nấy, tự suy nghĩ và sáng tạo trên cơ sở những nguyên liệu sẵn có để chơi, miễn sao trò chơi lúc nào cũng phải hấp dẫn không nhàm chán là được. Nếu nhàm chán, ai cũng biết và chơi được là lại tìm tòi phát minh ra trò khác.
Lúc ấy bọn tớ cũng lơn lớn rồi, tầm 12- 13 tuổi, có một thằng trong nhóm khuân về nguyên một ống thuốc phóng rốc két, vỏ ngoài bằng đuyara, tròn như cái ống tre, dài khoảng 1 mét. Loại này lúc ấy dễ kiếm vì khi máy bay Mỹ bị bắn trọng thương phải giảm tãi để thoát cho nhanh ra biển hoặc chạy trốn lưới lửa phòng không chăng dày dưới mặt đất thường cắt bom, rốc két, thùng đựng nhiên liệu thừa trên máy bay xuống đất.
Trước đó, các trò chơi từ thuốc súng đã thấy xuất hiện rồi, không biết ai sáng tạo ra, bọn tớ chỉ học theo thôi. Với một ống thuốc phóng như vậy có thể đủ nguyên liệu để chơi cả tháng không hết.
Sau một hồi kì cạch ghè, đục, cưa bọn tớ lấy được thuốc ra. Màu nó vàng cam như màu của củ cà rốt, có mùi thơm, có đứa còn đem gọt ra ăn thử, ăn được mà không sao cả.
Bọn tớ chơi trò phóng "tên lửa". Trò này ứng dụng theo nguyên lý phản lực, dùng sức đẩy của thuốc phóng đẩy thân "tên lửa" bay lên. Thân tên lửa làm bằng vỏ ống thuốc Philatôp, loại ống thuốc uống cỡ lớn nhất to bằng ngón tay, khi uống chỉ cần bẻ gãy một đầu rồi cứ thế hút nước ngòn ngọt bên trong. Thứ này dễ kiếm, rất sẵn ở các trạm xá hoặc bệnh xá dã chiến của bộ đội.
Muốn tên lửa bay chuẩn phải làm cánh, lấy giấy vở học sinh quấn bọc lại một lớp để gắn cánh, cánh làm bằng loại giấy cứng hơn có cả cánh trước và cánh sau dán bằng bột sắn vào lớp giấy bọc trong. Thế là thành hình một quả "tên lửa".
Đến phần "nạp" nhiên liệu, lấy thuốc phóng rốc két gọt thành từng miếng nhỏ, dài rồi cẩn thận nhét vào cái lỗ nhỏ sau đuôi lấp đầy thân rỗng của "tên lửa", chừa một mẫu ra làm đuôi để phát hoả, cái đầu trước ống thuốc vẫn để nguyên.
Bệ phóng đắp bằng mô đất cát nhỏ, sao cho từng quả tên lửa chếch cao đầu lên hướng về phía trước là được.
Đến giờ phát hoả, "tên lửa" của ai nấy châm, mỗi thằng cầm một cây nhang hay cây củi đang cháy châm ngòi. Thuốc phóng rất nhạy, vừa mới châm lửa là cháy rất nhanh, tên lửa xé gió lao đi với tốc độ rất nhanh kèm theo tiếng rít o...o..., đằng sau đuôi có một vệt lửa nhỏ. Tên lửa của ai bay cao, bay xa là thắng. Cái thú vị của trò chơi là chổ đó.
Sau khi bay được vài mét thì tên lửa hết nhiên liệu bay loằng ngoằng sang phải, sang trái rồi rớt xuống.
Một vài lần, "tên lửa" bay lên không điều khiển được cắm vào chái bếp lợp gianh, cây rơm, chuồng trâu bò phát hoả, may phát hiện kịp và dập được nên không gây hỏa hoạn. Hú vía.

Huonghongvang 15-01-2010 16:07

Trích:

Мужик viết (Bài viết 48529)
.................................................. .................
Văn học là con ngựa bạch có cánh đang trong tư thế bay lên trên bầu trời xanh bao la. Đằng sau nó là nhà phê bình văn học trong tư thế một tay túm đuôi, tay kia cầm cái cái kính lúp to tổ bố lăm le soi vào vó ngựa.
Có lẽ con kính vái cụ con sang topic khác đây. Mà không biết thế có thoát thân không? Khi bị ong bò vẽ đuổi, ta nhảy xuống ao lặn rồi nó vẫn lượn vòng bên trên. Chờ ta ngạt phải ngoi lên nó lại xông vào. Đầu con lại ít tóc!

Đứng im! :emoticon-0136-giggl Cấm chạy khi chưa kể nốt chuyện bắt châu chấu, cào cào, muồn muỗm “kiểu nhà quê” như thế nào như đã hứa. :emoticon-0100-smile

Trích:

LyMisaD88 viết
Em tính kể tiếp chuyện săn cá, săn chim nhưng tiến độ của bác nhanh quá, em chạy theo tướt bơ mà không kịp...

Bạn LyMisaD88 ơi! Kể chuyện săn cá, săn chim tiếp đi chứ? Việc gì phải theo tiến độ, mọi người kể nhiều chuyện càng hay. :emoticon-0100-smile :emoticon-0150-hands

Trích:

ninh viết
Bài sau đây tôi đã đăng ở doandaodapneo chấm côm...

Hơi lạc đề một chút, bạn Ninh trước là bộ đội đã đóng quân ở gần vùng quê mình đấy à? Mình có biết tháng 7 năm 1979 Trung đoàn 7, Sư đoàn 433, Quân khu 3 đóng quân ở xã Đoàn Đào (huyện Phù Cừ) và thôn Đập Neo xã Lê Bình (nay là Thị trấn Thanh Miện) huyện Thanh Miện quê mình. :emoticon-0155-flowe Bạn kể chuyện ngày xưa mới vào quân ngũ đóng quân ở đó cho mọi người nghe đi. :emoticon-0150-hands

Мужик 15-01-2010 16:15

Trích:

Huonghongvang viết (Bài viết 48569)
Đứng im! :emoticon-0136-giggl Cấm chạy khi chưa kể nốt chuyện bắt châu chấu, cào cào, muồn muỗm “kiểu nhà quê” như thế nào như đã hứa. :emoticon-0100-smile

Em nhớ chứ. Nó cũng liên quan đến một chuyện nghịch dại khác của em, em sẽ kể tặng bác, bác nhé! Sau vài hôm nữa.

hungmgmi 15-01-2010 16:22

Thế thì thôi vậy, các bác cứ việc baltat trên này, em không dám sử dụng bài các bác vào mục đích khác nữa đâu, cứ nói đến bản quyền là em cứ thấy nhột nhột làm sao.

Old Tiger 15-01-2010 16:24

Trích:

hungmgmi viết (Bài viết 48573)
Thế thì thôi vậy, các bác cứ việc baltat trên này, em không dám sử dụng bài các bác vào mục đích khác nữa đâu, cứ nói đến bản quyền là em cứ thấy nhột nhột làm sao.

Ha ha, sao Gà Mờ nhát gan thế! Mới dọa tí đã sợ. Hic!

dienkhanh 15-01-2010 18:55

Trích:

Мужик viết (Bài viết 48562)
Don't cry for my, Old Tiger!

For me, not for my, Dorogoi Muzhik!

Мужик 15-01-2010 19:05

Trích:

dienkhanh viết (Bài viết 48580)
For me, not for my, Dorogoi Muzhik!

Oh, yes, thankaю! Английский giả "gâu, gâu" mà!

nqbinhdi 15-01-2010 19:10

Trích:

Мужик viết (Bài viết 48551)
Em sẵn sàng! Hôm nay mùng một. Qua rằm hay qua mùng năm, hở bác?

Hẵng cứ tạm cho nợ vài tháng đã.

hongducanh 15-01-2010 23:31

Muzik viết:tiên sư cụ Bình Dị! Kакой nqbinhdi молодец!
Theo tôi đây không phải là câu chưởi! mà là một lời khen đấy!.

Old Tiger 15-01-2010 23:36

Trích:

Мужик viết (Bài viết 48562)
Don't cry for my, Old Tiger!

Trích:

dienkhanh viết (Bài viết 48580)
For me, not for my, Dorogoi Muzhik!

Bác Myzhik viết thiếu một chữ:

Don't cry for my wife, Old Tiger!

nqbinhdi 16-01-2010 00:05

Trích:

hongducanh viết (Bài viết 48612)
Muzik viết:tiên sư cụ Bình Dị! Kакой nqbinhdi молодец!
Theo tôi đây không phải là câu chưởi! mà là một lời khen đấy!.

Bác HDA ơi,
Bất cần biết là y chưởi bậy hay khen bậy, hẵng cứ biết vớ được một cuộc vitamin gâu gâu đã. Bác yên chí đi, có bao nhiêu lông với tóc y đã đóng góp cho cái Lông phát rồi nên quả thưởng Tết này hẳn phải dầm lắm. Vậy, hãy cứ tạm giam đấy, khi nào nhà em đi công tác về sẽ hạch đến.

tranhientrang 16-01-2010 21:46

Hôm nay cuối tuần vào ngó nghiêng nhà các cụ tí thì thấy yên yên, đoán các cụ công tác “vắng nhà”, tranhientrang liền nặn một “con cóc” và thả vào đây, không biết có bị các cụ mắng không đây:
Ngày xưa ùa đến thật là hay
Trẻ ra tí tuổi đọc chỗ này
Lời qua đối lại hay chan chát
Văn cũng như rượu thế mới say .
:emoticon-0136-giggl
He he!

Old Tiger 16-01-2010 21:57

Trích:

tranhientrang viết (Bài viết 48699)
Hôm nay cuối tuần vào ngó nghiêng nhà các cụ tí thì thấy yên yên, đoán các cụ công tác “vắng nhà”,He he!

Em xin sửa lại thuật ngữ bác tranhientrang à. Không phải các cụ đi công tác "vắng nhà", mà là đi đánh bắt xa bờ! :emoticon-0136-giggl

P/S: Hôm nay chắc cụ Tổng trưởng Vidinh về rồi. nhưng sao không thấy cụ lên tiếng nhẩy?

nqbinhdi 16-01-2010 22:07

Trích:

LyMisaD88 viết (Bài viết 48567)
Lúc ấy bọn tớ cũng lơn lớn rồi, tầm 12- 13 tuổi, có một thằng trong nhóm khuân về nguyên một ống thuốc phóng rốc két, vỏ ngoài bằng đuyara, tròn như cái ống tre, dài khoảng 1 mét. Loại này lúc ấy dễ kiếm vì khi máy bay Mỹ bị bắn trọng thương phải giảm tãi để thoát cho nhanh ra biển hoặc chạy trốn lưới lửa phòng không chăng dày dưới mặt đất thường cắt bom, rốc két, thùng đựng nhiên liệu thừa trên máy bay xuống đất.
Trước đó, các trò chơi từ thuốc súng đã thấy xuất hiện rồi, không biết ai sáng tạo ra, bọn tớ chỉ học theo thôi. Với một ống thuốc phóng như vậy có thể đủ nguyên liệu để chơi cả tháng không hết.
Sau một hồi kì cạch ghè, đục, cưa bọn tớ lấy được thuốc ra. Màu nó vàng cam như màu của củ cà rốt, có mùi thơm, có đứa còn đem gọt ra ăn thử, ăn được mà không sao cả.
Bọn tớ chơi trò phóng "tên lửa". Trò này ứng dụng theo nguyên lý phản lực, dùng sức đẩy của thuốc phóng đẩy thân "tên lửa" bay lên. Thân tên lửa làm bằng vỏ ống thuốc Philatôp, loại ống thuốc uống cỡ lớn nhất to bằng ngón tay, khi uống chỉ cần bẻ gãy một đầu rồi cứ thế hút nước ngòn ngọt bên trong. Thứ này dễ kiếm, rất sẵn ở các trạm xá hoặc bệnh xá dã chiến của bộ đội.
Muốn tên lửa bay chuẩn phải làm cánh, lấy giấy vở học sinh quấn bọc lại một lớp để gắn cánh, cánh làm bằng loại giấy cứng hơn có cả cánh trước và cánh sau dán bằng bột sắn vào lớp giấy bọc trong. Thế là thành hình một quả "tên lửa".
Đến phần "nạp" nhiên liệu, lấy thuốc phóng rốc két gọt thành từng miếng nhỏ, dài rồi cẩn thận nhét vào cái lỗ nhỏ sau đuôi lấp đầy thân rỗng của "tên lửa", chừa một mẫu ra làm đuôi để phát hoả, cái đầu trước ống thuốc vẫn để nguyên.
Bệ phóng đắp bằng mô đất cát nhỏ, sao cho từng quả tên lửa chếch cao đầu lên hướng về phía trước là được.
Đến giờ phát hoả, "tên lửa" của ai nấy châm, mỗi thằng cầm một cây nhang hay cây củi đang cháy châm ngòi. Thuốc phóng rất nhạy, vừa mới châm lửa là cháy rất nhanh, tên lửa xé gió lao đi với tốc độ rất nhanh kèm theo tiếng rít o...o..., đằng sau đuôi có một vệt lửa nhỏ. Tên lửa của ai bay cao, bay xa là thắng. Cái thú vị của trò chơi là chổ đó.
Sau khi bay được vài mét thì tên lửa hết nhiên liệu bay loằng ngoằng sang phải, sang trái rồi rớt xuống.
Một vài lần, "tên lửa" bay lên không điều khiển được cắm vào chái bếp lợp gianh, cây rơm, chuồng trâu bò phát hoả, may phát hiện kịp và dập được nên không gây hỏa hoạn. Hú vía.

À, thì ra cái trò này cũng lắm người chơi nhỉ.

Thủa bé tí, thấy mấy ông anh làm tên lửa chơi, tôi cũng lò dò làm theo. Nguyên liệu là ống chỉ đã hết, dán thêm giấy họa báo Liên xô bên ngoài một lượt cho chắc thêm (để khỏi bị xé xác). Dán thêm cánh, đầu là một mẩu bút chì nhỏ, bệ là dây thép uốn. Nhét một quả pháo nhỏ vào rồi châm ngòi, quả pháo phải để hơi ẩm chứ khô quá nó nổ banh cả thân. Tên lửa bay lên được chừng 2-3 mét là rơi nhưng thế cũng đủ để lũ trẻ con sướng mê cu tơi. Sau tôi nghĩ ra cách nối hai ống chỉ, nhét vừa 2 quả pháo, làm tên lửa 2 tầng (giữa 2 ống chỉ chỉ cuốn một khoanh bìa chứ không dán chặt để cắt được tầng dưới lúc nổ quả tầng trên). Tên lửa bay lên được chừng 1,5 mét thì quả thứ hai nổ tiếp, đẩy tên lửa lên cao hơn nữa song cũng chỉ đến hơn 3 mét đến 4 mét là cùng (chạm trần nhà) bởi quả tên lửa bây giờ lại nặng hơn trước. Nhưng thấy tên lửa nổ 2 lần, cắt rời được đuôi xuống là bọn trẻ trong xóm lác cả mắt.

Lúc đi sơ tán, một lần về nhà tôi mò ra được một bó các thanh thuốc pháo cao xạ (trông như những thanh quế) của cụ bô (cụ tích trữ để làm thuốc đạn bắn chim) bèn thó nhể đi gần chục thanh. Sang đến nơi sơ tán, tôi tụ tập bọn trẻ trong nhà trẻ quân đội lại tổ chức sản xuất đạn để chơi trận giả (tôi là thằng lớn nhất trại lúc bấy giờ, suốt ngày đầu têu những trò quỷ quái làm cho các chú các cô trông trại trẻ không ít lần ong cả óc @Mít-đặc). Các tút đạn do bộ đội bắn tập nhặt về chúng tôi nhồi đầy thuốc súng, đầu đạn bịt bằng gỗ nặng. Mỗi một viên làm một bệ bằng dây thép uốn, dưới để một cái nút bia chứa dầu ma-dút, có bấc. Dàn quân đánh trận giả trên sườn đồi, các ụ tên lửa đốt cháy khói lên nghi ngút rồi lần lượt nổ đùng đùng, đầu đạn bắn xuống dưới tung bụi lên như bắn thật. Dứt đợt "pháo bắn mở đột phá khẩu", tha hồ mà hò reo và loạn đả nhé. Trên đồi các cụ trồng rất nhiều trẩu, bọn trẻ toàn ném nhau bằng quả trẩu rụng dưới đất vì rất vừa tay, hết "đạn" mới dùng đến đất đồi. Một lần như thế, trong đám loạn quân, tôi bị trúng một quả trẩu vào mắt phải, chỉ thấy nổ cả đom đóm, may mà nhắm lại kịp, chỉ là sưng vù mắt suốt cả tuần. Đến bây giờ mắt phải vẫn kém hơn mắt trái. Sau đận ấy thì tạnh hẳn trò ném nhau cũng như đốt pháo vì các chú phụ trách khám xét, thu sạch cả thuốc súng.

rung_bach_duong 16-01-2010 22:20

Trích:

hongducanh viết (Bài viết 48612)
Muzik viết:tiên sư cụ Bình Dị! Kакой nqbinhdi молодец!

Chưởi bằng tiếng Việt, yêu bằng tiếng Nga. Với cụ ngbinhdi các bác càng quăng nhiều tiếng Nga càng tốt :emoticon-0136-giggl

hongducanh 16-01-2010 22:55

!!
 
Ngày xưa, hồi tôi còn theo chị tôi đi sơ tán cách Hà nội vài chục km. Khi đó, ngay cả Hà Nội điện đèn cũng phập phù huống chi là miền quê yên tĩnh. Mọi thông tin chẳng có gì ngoài chiếc loa truyền thanh của địa phương-nghe cứ bập bõm câu được câu chăng...

Chị em tôi may mắn ở gần một đơn vị bộ đội (ngày ấy tôi không biết đơn vị ấy làm gì) dưng mà, thi thoảng lại chiêu đãi dân làng bữa xi nê thật hoành tráng!

Ngay trong giờ học, bọn trẻ đã kháo nhau: hôm nay các chú bộ đội chiếu phim ở sân đình đấy! Niềm vui òa đến với những đứa trẻ xa nhà như chúng tôi. Lòng dạ xốn xang, vui mừng khôn xiết. Thế là buổi học chiều hôm ấy hầu như chẳng có chữ nào vào đầu... Quay ngang hỏi thằng cu Tuấn: Mày có biết các chú ấy chiếu phim gì không? Tao không biết, mày hỏi con Loan ấy, chị nó thân với mấy chú bộ đội may ra nó biết...

Tan học, tôi chạy ù về nhà trọ gặp chị vội khoe việc xem phim tối nay, chị tôi cũng vui hẳn lên khi biết tin đó. Thế là hai chị em vào bếp nấu ào bữa cơm tối, nói là bữa cơm cho nó oai chứ hai chị em tôi hồi ấy ăn khổ lắm. Gạo ít, ngô xay nhiều, tóm lại là cơm độn ngô hay nói chính xác là: ngô độn cơm vì tỷ lệ ngô 60%, nồi cải luộc cả lá và mấy con cá khô nướng (làm gì có mỡ mà rán). Bữa cơm tối cũng vào dịp giáp Tết này khiến tôi không thể và không bao giờ quên! vì vội vàng và cũng vì cả hai chị em mắt koém nên không phát hiện ra chú sâu - Tôi và ào cơm với rau vào miệng, bỗng dưng thấy trong miệng có một mùi vị lạ rất giống với mùi con nhộng (tằm), tôi vội nhè ngay ra và nói: Chị ơi, em ăn phải con sâu rau rồi! có bị đau bụng không chị?

Cũng may tối hôm ấy có phim, nên mọi chuyện qua nhanh. Tôi dẫn chị tôi ra ngoài đình khi trời đang chập choạng tối. Đúng rồi, đúng là có phim thật rồi. Các chú bộ đội đang dựng phông màn, số thì lắp ráp bộ máy chiếu phim, số thì chạy đường điện loa, đèn sáng rực cả sân đình...

Tối hôm ấy, chúng tôi được xem hai bộ phim:

1- Phim tài liệu của xưởng phim tài liệu sản xuất.
2- Phim "Nổi Gió" của xưởng phim chuyện Việt Nam sản xuất, có trung úy Phương do Thế Anh đóng. Chị của trung úy Phương là diễn viên nổi tiếng đóng vai chính trong bộ phim "chị Tư Hạu" đảm trách đó là nghệ sĩ Trà Giang.

Đó là những kỷ niêm của đám già này, ấy thế mà thi thoảng nhắc lại cho bọn trẻ trong gia đình biết mà chúng nó còn không tin các bác ạ.

USY 16-01-2010 23:08

Trích:

hongducanh viết (Bài viết 48708)
Đó là những kỷ niêm của đám già này, ấy thế mà thi thoảng nhắc lại cho bọn trẻ trong gia đình biết mà chúng nó còn không tin các bác ạ.

Bọn trẻ không tin là lỗi của bác, bác ạ!:emoticon-0102-bigsm

Мужик 18-01-2010 09:27

QUỲNH ANH

Tặng bác Huonghongvang

Sang học kỳ 2 lớp tôi có thêm một cô bạn mới: Quỳnh Anh - dân “tan sớ”!
Quê tôi chẳng lạ lẫm gì với cảnh người thành phố về quê trong những năm giặc Mỹ leo thang đánh phá miền Bắc. Họ đều là những người làng ra tỉnh làm ăn, công tác, nay mang con, mang cháu về quê gửi người thân, họ hàng, tránh bom đạn. Vì vậy bọn trẻ sơ tán không con ông nọ thì cũng cháu bà kia, dây mơ rễ má cả. Hàng năm chúng vẫn được về quê vài bận, nên cũng không khác đám trẻ nhà quê là mấy. Cuộc sống nông thôn chẳng có gì làm chúng quá đỗi ngỡ ngàng.

Quỳnh Anh thì khác. Nó sơ tán về làng tôi theo cơ quan mẹ. Không biết nhà máy gì mà đêm đêm họ đánh ô tô chở đầy bao tải nặng đựng cái bột gì đen sì như ruột pin chất đống vào đình làng. Có bao bị thủng, bọn trẻ chúng tôi móc trộm được một ít, mang về nhà hoà với nước rồi vẽ râu, bôi mặt phạt nhau trong các trò chơi. Chẳng hiểu nó là cái chất gì mà bám kinh! Xát xà phòng kỳ đỏ da không hết. Người lớn phải lấy giẻ tẩm dầu tây chùi mãi mới sạch. Có đứa nhận vài roi quắn mông.

Quỳnh Anh có cái tên quá đẹp bên cạnh những tên gọi quê mùa của chúng tôi, nhưng “ngố” lắm. Chắc lần đầu tiên nó về nông thôn. Thấy bãi phân bê khô ngoài đồng, nó reo: “Ối, ô mai này, nhiều quá!” Suýt nữa thì nhặt lên. Gặp con trâu trắng nhà thằng Tứ, nó kêu: “Ơ! Con trâu này bị bạch tạng!” Có lần xuống ao rửa chân bị đỉa bám vào nó hét lên một tiếng rồi từ từ…xỉu. Mẹ nó đang quảy nước hốt hoảng quăng thùng, cầm cái đòn gánh lao tới chỗ con, loay hoay mãi mà không tài nào dứt được con đỉa đói ra khỏi chân con gái mình. Tôi đang chơi gần đó chạy lại, nhẹ nhàng nhổ một bãi nước bọt trúng con đỉa. Nó co tròn lại, rơi xuống đất. Mẹ con Quỳnh Anh nhìn tôi như nhìn một anh hùng.

Những chuyện như vậy làm lũ trẻ chúng tôi khoái lắm. Cái khoái của kẻ tưởng rằng người khác dốt hơn mình!

Trên lớp thì khác hẳn, chẳng ai bì được nó. Giỏi toán. Văn rất hay. Bài nào cũng được cô giáo đọc làm mẫu trước lớp. Nhất là hôm tả con trâu. Nó tả con trâu nhà thằng Tứ hay đến nỗi thằng Tứ về cứ đi vòng quanh con trâu nhà mình mà ngắm nghía rồi gật gù như ông cụ. Chữ Quỳnh Anh viết thì thôi rồi! Tròn trịa, cứng cỏi và đều tăm tắp. Chả thế mà cô giáo chuyển ngay cho nó giữ sổ đầu bài.

Sự xuất hiện của Quỳnh Anh làm vị trí số một trong lớp của tôi bị đe doạ nghiêm trọng. Khi chưa có nó cô giáo thường bỏ qua cho tôi tội viết ẩu, trình bày cẩu thả. Giờ thì quên đi nhé! Điểm các bài kiểm tra của tôi thường xuyên thấp hơn Quỳnh Anh. Tức mà không làm gì được, tôi đâm ra hằn học với nó. Đúng là dốt thì người ta coi thường, giỏi thì người ta ghen ghét!

Hằn học vậy thôi chứ tôi cũng chẳng làm gì được. Ngày xưa trong lớp con gái và con trai không chơi với nhau như bây giờ vì sợ bị “chế”. Có đứa bị “chế” ác đến nỗi phải xin chuyển sang lớp khác. Chính vì vậy thầy giáo, cô giáo mới nghĩ ra cách giữ trật tự cho lớp là xếp con trai và con gái ngồi xen kẽ với nhau. Đố đứa nào dám ngọ ngoạy!

Có lần, khi chơi nhảy ngựa với bọn con gái, Quỳnh Anh bị trượt chân ngã đau méo mặt. Tôi nhìn thấy nó nhăn nhó liền oang oang câu thơ vừa đọc trộm được (bố tôi là giáo viên dạy văn nên nhà có khá nhiều sách văn học):
- Ê, ê…có đứa “Giơ tay với thử trời cao thấp. Xoạc cẳng đo xem đất vắn dài” kìa chúng mày ơi!
Quỳnh Anh gượng đứng dậy, đến gần nói vừa đủ nghe:
- Tớ đau thì cậu thấy sướng lắm hả!
Tôi tím mặt, không đáp lại được câu gì.

Qua Tết, Quỳnh Anh diện đến lớp chiếc áo mới màu xanh nõn chuối. Nó lại biết giữ gìn nên lúc nào cũng tinh tươm, sáng choang phía trước tôi ngồi. Trông ngứa cả mắt, chỉ muốn vẩy vào đó mấy giọt mực cho bõ ghét!
Nhưng cầm bút vẩy thì dễ lộ. Toi ngay! Nhớ chuyện Trạng Quỳnh đi thi, tôi kiếm đoạn ống nứa và chạy ra đồng bắt cào cào.

Bác Huonghongvang kính mến!
Cách bắt cào cào ở quê em cũng chẳng có gì đặc biệt đâu. Bắt ít nuôi chim, nuôi sáo hay làm mồi câu cá rô thì cứ ra đồng mà vồ. Ta nhẹ nhàng đi trên bờ, không gây động mạnh. Lũ cào cào, châu chấu thấy bóng người không nhảy ngay mà lẩn nấp đằng sau thân lúa (y như đà điểu gặp nguy hiểm rúc đầu xuống cát vậy). Ta từ từ vòng tay ra sau mà tóm, giống như khi bắt nhái nhảy mương nước, đảm bảo mười lần được chín. Bắt nhiều để ăn, hay bán thì lấy cái dậm, lội xuống ruộng mà vợt. Tất nhiên là lúa lúc đó còn chưa trổ bông, chứ đã trổ bông rồi thì liệu hồn với mấy bác “bảo nông”, “thuỷ lợi”. Bắt bằng dậm có nhược điểm là tỷ lệ thất thoát cao. Người ta thay phên tre bằng lưới (như cái vợt vớt thuỷ trần của mấy người nuôi cá cảnh gần Hồ Tây) vừa nhẹ, vừa không phải dừng lại nhiều lần để bắt cào cào cho vào túi, vừa ít thất thoát. Lúc nào nặng tay thì túm lưới lại mang về. Chứ bắt bằng cách đốt lửa dụ cào cào đến rồi vồ thì đến bao giờ mới được một bữa chén mà còn bị chúng lao vào mặt, vào mũi nữa chứ.


Tôi chọn vài con cào cào khoẻ nhất đút vào ống nứa. Đổ vào đó một ít nhựa chuối (thì mới khó bị phát hiện và dễ phi tang hơn mực) rồi nút lại, không quên dành một khe hở cho cào cào thở. Đợi đấy nhé! Áo nõn chuối được điểm thêm ít nhựa chuối thì đẹp phải biết!

Buổi chiều, khi cả lớp đang chăm chú nghe giảng thì tôi bắt đầu hành sự. Vừa mở nút ra thì “bụp, bụp”! Hai chú cào cào phi thẳng vào lưng áo trước mặt. Giật nảy mình, Quỳnh Anh quay phắt lại khi tôi chưa kịp giấu đoạn ống nứa xuống gầm bàn.

Quỳnh Anh bị cô giáo gọi đứng dậy. Tôi toát mồ hôi hột, tưởng nó tố cáo tôi. Nhưng nó thưa là bị con kiến lửa chui vào lưng đốt. Nó vốn ngoan nên cô giáo tin ngay, không hỏi thêm gì nữa. Giờ học lại tiếp tục.

Một lát sau, hai vết nhựa chuối xám dần trên lưng áo Quỳnh Anh. Chúng như những ánh mắt nhìn thẳng vào tôi nửa oán trách, nửa thương hại. Tôi cắm mặt nhìn xuống dưới chân bàn, nơi cái ống nứa nằm lăn lóc…

Sang tuần Quỳnh Anh không còn học cùng chúng tôi nữa. Cơ quan mẹ bạn ấy chuyển đi nơi nào không rõ. Đột ngột như khi họ chuyển đến, để lại bao lời đồn đại trong làng.

Quỳnh Anh ơi! Bạn bây giờ ở đâu? Cho mình xin lỗi nhé! Biết đâu bạn cũng đang là một thành viên của Nuocnga.net. Học giỏi như bạn, nhân ái như bạn thì chuyện đi học Liên Xô đâu có gì là khó. Nếu bạn vào “Ngày xưa ơi…” PM cho mình nhé!
Hà Nội, đêm sau buổi “Thầy trò-ngày gặp lại”

Hoa May 18-01-2010 18:55

Trích:

Мужик viết (Bài viết 48814)
Quỳnh Anh ơi! Bạn bây giờ ở đâu? Cho mình xin lỗi nhé! Biết đâu bạn cũng đang là một thành viên của Nuocnga.net. Học giỏi như bạn, nhân ái như bạn thì chuyện đi học Liên Xô đâu có gì là khó. Nếu bạn vào “Ngày xưa ơi…” PM cho mình nhé!

Có lẽ bác Muzik mong có P/m (từ Quỳnh Anh) lắm nhỉ! Vì không phải là Quỳnh Anh, hihi, nên Hoa May trả lời ở đây chứ không phải là p/m :emoticon-0136-giggl

Hoa May cũng là dân “tan sớ” theo mẹ đây. Còn đọng lại trong ký ức lờ mờ của HM là một ngôi nhà ở vùng quê Vĩnh Phúc… Nhà lợp tranh, vách phên nứa trát bùn, nền đất không bằng phẳng (cỡ ổ trứng gà mấp mô) … như phần đông các căn nhà nông thôn hồi đó. Vườn rộng có rất nhiều chuối, đêm đêm xạc xào và từng làm kinh hãi Hoa May khi mỗi đêm mẹ bế dậy đưa ra vườn “xả nước cứu thân”. Bụi chuối ban ngày hiền dịu và nhẫn nại như mẹ bồng con ấy, đêm xuống lại trở nên tùm lùm đen tối, thõng thượt những tàu lá dài rách nát, đong đưa như những bàn tay ma quỷ xạc xào … hic! :emoticon-0107-sweat (sau này mẹ mới thú nhận, mỗi nửa đêm thức HM dậy "làm việc đại sự" ấy, mẹ HM cũng vô vàn khiếp hãi, hihi :emoticon-0136-giggl)

Chủ nhà là một bác lớn gái tuổi hơn mẹ, ở cùng với hai con trai. Bác trai đi chiến trường từ lúc nào chẳng rõ. Chỉ biết là khi HM tạm biệt vùng “tan sớ” trở về HN, vẫn không có dịp gặp bác ấy.

Phía sau nhà có một cầu ao nhỏ. Cả nhà lấy nước rửa rau, tắm giặt .. tất tần tật cũng từ ao này. Nước ăn thì gánh từ suối nhỏ khá xa, thỉnh thỏang ba về thăm gánh đỡ cho mẹ và bác chủ nhà vài gánh dùng dần, phải rất tiết kiệm.

HM còn nhớ, sau mỗi đợt chui từ hầm trú ẩn trốn máy bay Mỹ, hai "tên giặc Giời" (lời bác gái chủ nhà) thường kéo HM chạy ra bờ rào gần ao để lấy/vớt những sợi “tơ bạc” từ máy bay thả xuống để chơi nhiều trò khác ngẫu hứng ... sau này người lớn biết được, mắng cho một trận và cấm cho chơi vì nói là độc hại.

Cartograph 18-01-2010 21:06

Trích:

Мужик viết (Bài viết 48814)
QUỲNH ANH

Tặng bác Huonghongvang

......................................

Quỳnh Anh ơi! Bạn bây giờ ở đâu? Cho mình xin lỗi nhé!
.....................
Hà Nội, đêm sau buổi “Thầy trò-ngày gặp lại”

Một tiếng gọi, một câu nói xin lỗi, có khi mấy chục năm không nói nổi!

Chuyện Tan sớ của mình cũng mang màu sắc của Lão Nông. Nhưng giờ mình mới giải thích nổi!:emoticon-0136-giggl

Hậu.
Chuyện Tan Sớ nhớ nhất là các bạn gái Hà Nội về. Mình cũng thấy thinh thích lại tưng tức một bạn gái từ HN vè . Đó là năm 1969. Lớp mình, giữa bọn con gái chân quê , có nước da cháy ngang ngửa bọn mình, mái tóc đuôi bò bù xù tất tả quanh năm ngày tháng, diện áo gụ , quần thâm cứng như mo nang. Việc xuất hiện một cô bé trắng đến xanh lên, nhìn rõ cả những tĩnh mạch trên màng tai, thái dương, với quần lụa đen, áo trắng, may rất vừa, tóc đen kịt mềm mại…..cứ như một bông hoa súng ngoi lên giữa ao bèo cái vậy!
Nhưng rồi….được gần một năm, do dùng thứ nước ao ở quê để tắm giặt, bạn ấy bị lở đầu(chốc đầu). Thế là mái tóc đẹp ấy bị bác gái bạn ấy cắt trụi. Những đám chốc bị bôi thuốc cam, thuốc xanh mê ti len loang lổ….nhìn thật khiếp. Từ ấy, trong lớp, bạn ấy luôn quấn trên đầu một chiếc khăn mùi xoa to(giống bác SIREN nhà ta hay quấn ấy). Và thế là thay vào mái tóc, chiếc khăn ấy lại tiếp tục là điểm “hút” những ánh mắt của lũ con trai trong lớp…
Một hôm, khi báo động(có tiếng máy bay bay qua), cả lớp đang học, liền tụt ngay xuống giao thông hào(đào ngay từ trong lớp), ra hầm trú ẩn. Cái khoản tụt xuống, leo lên, lủi trong giao thông hào, trốn trên trần rơm…thì cánh nhà quê, nhất là lũ con trai, còn hơn cả trạch! Trong lúc luống cuống, chen chúc, tôi với tay giật nhẹ cái chỏm khăn của bạn ấy. Thế là cái đầu tóc đang mọc lởm chởm, da đầu còn xanh rì…ngọ ngoạy chạy trước mặt các bạn trong lớp. Những trận cười, trêu chọc râm ran…. Bạn ấy …khóc và đi tìm chiếc khăn.
Nghịch vậy do bản năng? Khó giải thích. Vì khi ấy, nghiệm ra sau này, cứ cu cậu nào “thích “ bạn nào, lại càng nghịch “ác” với bạn ý! Ở cái tuổi lớp 4, lớp 5 ấy đúng là như vậy!
Năm sau không thấy bạn ấy học tiếp . Chắc bố mẹ bạn ấy đã chuyển đi nơi khác….
Cho đến nay , đã hơn 40 năm, mình vẫn nhớ những giọt nước mắt của bạn ấy, nó trong suốt, bắt nắng long lanh, rơi dưới giao thông hào. Những giọt nước mắt, như những hạt mưa rơi vào vết thương đang hở miệng của sự hối hận, trong tôi…


Giờ Hà Nội. Hiện tại là 00:09.

Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.