Nước Nga trong tôi

Nước Nga trong tôi (http://diendan.nuocnga.net/index.php)
-   Chúc mừng - Chia sẻ - Giúp đỡ (http://diendan.nuocnga.net/forumdisplay.php?f=14)
-   -   Ngày xưa ơi... (http://diendan.nuocnga.net/showthread.php?t=2457)

vidinhdhkt 07-01-2010 00:17

Về trường hợp của bác hongducanh thì tôi nghĩ thế này: các vị chỉ huy cũng nên rộng lượng một chút. Vì đây là tập, hơn nữa bác lại chưa phải là lính dày dạn chiến trận. Thật ra mà nói, khi bị đau nhói bất thình lình thì phản xạ tự nhiên của con người là kêu lên một tiếng - bất kể là đang ở trong điều kiện nào. Thậm chí một anh lính trinh sát kỳ cựu cũng có thể kêu "ái!" khi đang nằm trong đồn địch. Cái này thuộc về bản năng, không nên trách.
Tôi có 1 ông anh họ là bộ đội đặc công 11 năm. Anh ấy bảo những khi bò vào đồn địch mà lại có 1 khoảng sáng nhỏ trước mặt cần phải vượt qua thì phải chăm chú nhìn thằng lính gác. Cứ nghe "bục!" một cái trên trời (pháo sáng địch bắn lên) là thằng lính gác ngước mặt lên nhìn - mình phải nhân lúc ấy mà bò nhanh qua chỗ sáng. Thằng lính đã rất nhiều lần nhìn thấy pháo sáng, nó chả lạ gì, nhưng gác đêm buồn, thấy "bục!" trên trời thì nó ngước lên nhìn theo bản năng thôi.
À mà bác giải thích cho tôi tại sao pháo sáng nó treo trên trời được lâu thế nhá! Tôi không lạ gì pháo sáng, dạo tôi học cấp III đã nhiều lần phải lấp hố bom dưới ánh pháo sáng máy bay Mỹ thả để đánh các mục tiêu. Công nhận là sáng thật - gần như ban ngày! Tôi biết là nó treo bằng dù, nhưng treo bằng dù thì nó phải rơi xuống thấp dần chứ, đằng này pháo sáng cứ treo lơ lửng thế khá lâu (chắc là phải hơn 10 phút). Tại sao thế hả bác?

nqbinhdi 07-01-2010 00:34

Trích:

vidinhdhkt viết (Bài viết 47625)
À mà bác giải thích cho tôi tại sao pháo sáng nó treo trên trời được lâu thế nhá! Tôi không lạ gì pháo sáng, dạo tôi học cấp III đã nhiều lần phải lấp hố bom dưới ánh pháo sáng máy bay Mỹ thả để đánh các mục tiêu. Công nhận là sáng thật - gần như ban ngày! Tôi biết là nó treo bằng dù, nhưng treo bằng dù thì nó phải rơi xuống thấp dần chứ, đằng này pháo sáng cứ treo lơ lửng thế khá lâu (chắc là phải hơn 10 phút). Tại sao thế hả bác?

Pháo sáng được treo bằng dù, dù pháo sáng cũng khá to, đủ để pháo sáng rơi khá chậm. Việc bác thấy nó gần như đứng yên là vì nó ở khá xa bác, lại rơi chậm nên bác thấy nó di chuyển rất chậm, thế thôi. Sau khi đã tắt nó vẫn còn rơi mãi sau rồi mới xuống tới đất được đấy. Dù càng lớn nó rơi càng chậm.

vidinhdhkt 07-01-2010 05:56

Kể cho các bác nghe tiếp chuyện rắn rết đây.
Nếu bác nào nhỡ có bị rết cắn thì bình tĩnh nhé, đừng lo, không nguy hiểm đến tính mạng đâu, chỉ có đau (rất đau) thôi. Nghe nói là đàn ông trung niên bị rết cắn còn treo chân lên mà khóc ầm ĩ cơ. Nhưng có vài mẹo vặt có thể giảm bớt được sự đau đớn ấy: 1- ngay lập tức dùng ráy tai bôi vào vết cắn - càng sớm càng tốt; 2 - chanh tươi bổ đôi, cứ cả vỏ mà nhai dập rồi nuốt - xơi khoảng 3 quả là bớt đau kha khá đấy; 3- (điều này hơi khó thực hiện) đập chết con rết ấy, lấy ruột nó bôi vào vết cắn.
Điều thứ 3 là có cơ sở khoa học: bất kỳ con gì, cây gì có chất độc thì luôn có trong nó một chất gì đấy để giảm thiểu độc tố của chính nó. Sâu róm chẳng hạn: dùng ruột sâu róm bôi lên chỗ ngứa sẽ đỡ nhiều. Hoặc rắn hổ mang nhỡ đớp phải đuôi mình thì nó cũng chỉ bị "ngất ngây" một lúc thôi (sách viết thế). Riêng cái này thì tôi áp dụng vài lần rồi nên tôi khẳng định là đúng: trên núi có lá han (cây dại, lá to và khá tròn - trông giống lá tía tô phóng to lên bằng miệng bát ăn cơm), mặt dưới của nó đầy lông, nhỡ quệt phải thì ngứa kinh khủng. Chỉ cần nhổ cây lá han lên, dùng dao cạo vỏ đoạn gốc nằm dưới đất của nó rồi bôi vào chỗ đang ngứa rát - đỡ hẳn ngay lập tức. Với cây ráy cũng thế.
Hết vốn về rắn rồi, nói về trăn đây.
1) Kiến thứ sách vở. Trăn mắt kém, nhưng hai bên hốc mũi nó có 2 lỗ thu sóng hồng ngoại do những con vật máu nóng phát ra. Nó chỉnh sao cho cường độ sóng như nhau - tứ là nó đã chỉnh đúng hướng, nó sẽ dùng mắt để ước lượng khoảng cách đến con mồi và quăng mình (giống như cá mập: bằng cách chỉnh hệt như thế, cá mập có thể bơi đến đúng chỗ người ta nhỏ vài giọt máu xuống biển cách nó 1 cây số theo chiều gió).
2) Kiến thức dân gian (bản thân tôi chưa kiểm chứng được): vào rừng nên quấn một sợi sắn dây quanh bụng, trăn sẽ sợ không dám vồ.
3) Kiến thức thực tế.
a- Đã 1 lần trong rừng sâu tôi chứng kiến 1 con trăn đang siết 1 thằng bé chừng 10 tuổi ở bản người Nùng cách đấy 3 cây số. Tôi chạy thục mạng, sau đó không bén mảng đến khu rừng ấy thêm lần nào nữa;
b- Một lần tổ của tôi (hơn chục đứa cả con trai lẫn con gái 13-14 tuổi) vào rừng lấy cây để buộc vách lớp (định mức cho 1 buổi lao động: cây nhỏ cỡ ngón tay cái, tương đối thẳng, dài 2,5 mét trở lên, mỗi đứa 20 cây). Tôi đi đầu đoàn. Vừa mới xuống hết 1 cái dốc thì đến bãi cỏ dại thấp, vì mải chí chóe trêu nhau nên khi đến cách con trăn (to bằng chai La Vie 1,5 lít) chừng 4 mét tôi mới nhìn thấy khúc giữa thân con trăn (nó vắt ngang con đường mòn, cả hai đầu đều khuất trong cỏ) bèn kêu lên: "Ối, con trăn!" và quay ngoắt ngay lại, chạy ngược lên dốc. Cả bọn chạy như vịt mặc dù chưa nhìn thấy gì. Riêng có 1 đứa con gái người thị trấn thì sợ đến nỗi chân nó mềm nhũn ra, nó không đứng được nữa, cứ thế bò lên dốc, nhưng chắc nó mất hết sức lực vì sợ nên cứ bơi bơi 2 cánh tay trên mặt đất mà chẳng tiến lên được chút nào. Đã thế mấy đứa đã thoát lên đỉnh dốc lại còn hét: "Nhanh lên Ngân ơi, nó cựa quậy rồi đấy!" làm con bé kia chỉ thiếu nước ngất xỉu. Tôi cũng hơi sợ, nhưng đánh liều chạy vù xuống túm tay cái Ngân kéo một mạch lên đỉnh dốc (đến bây giờ tôi vẫn nhớ cảm giác lúc ấy: cái Ngân nhẹ như là không có trọng lượng! - chắc là do tôi cũng sợ nên cố gắng lôi nó lên thật nhanh mà chẳng cần biết nó còn sống hay không, liệu kéo thế thì nó có bị sái khớp hay không). Cái Ngân mềm nhũn ra như tàu lá héo. Tôi ít tuổi nhất, cũng không phải là tổ trưởng, nhưng tôi hay vào rừng nên bình tĩnh nhất, tôi bảo 3 đứa con gái dìu cái Ngân về, tôi sẽ làm chứng cho vụ này, sau đó tôi dẫn bọn con trai đi sang hướng khác lấy đủ số cây về nộp lớp. Trưa hôm ấy tôi kể cho người lớn trong làng nghe về con trăn (thông báo chính xác địa điểm). Vài bác và chú đi vào rừng, chỉ hơn 1 tiếng sau là họ khiêng con trăn về mổ thịt chia cho mỗi nhà một ít (thịt trăn trắng và ngon như thịt gà, nhưng không chắc thịt bằng). Thì ra đó là con trăn mắt võng (da nó vằn vện hình quả trám như mắt võng) - tức là trăn lành, chỉ bắt thú nhỏ thôi. Các bác chê tôi quá kém, người dân tộc gì mà thấy con trăn mắt võng cũng sợ. Ối giời, lúc ấy còn hồn vía đâu mà để ý đó là con trăn gì - còn có sức mà chạy là may lắm rồi!

Мужик 07-01-2010 07:52

Nhân bác hongducanh kể chuyện bộ đội bị bò cạp cắn, được sự ủy quyền của bố vợ thằng em rể, xin tặng riêng bác và tất cả các bác khác đã từng là bộ đội Trường Sơn câu chuyện này.

BẮT KHỈ

(Bộ đội Trường sơn kể chuyện)

Sau Tết Mậu Thân năm 1968, bộ đội ta phải rút lên rừng sâu. Giao thông liên lạc đứt đoạn, việc tiếp tế khó khăn, anh em đói dài. Lúc này thú rừng Trường Sơn cũng ít, nhiều đêm đặt bẫy mà chẳng được gì. Riêng khỉ vẫn còn. Nhưng chúng khôn lắm, chẳng mắc cạm bao giờ, đã thế lại chuyên rình thó trộm lương thực. Nhìn chúng khèng khẹc trên cây, tức ghê! Bắn thì không được phép vì phải giữ bí mật. Bộ đội chỉ trông chờ vào mấy cái nương cũ, ngô mọc lưa thưa, thế mà đêm đêm lũ khỉ vẫn mò xuống bẻ trộm. Canh gác đến mệt.
Một hôm, Chiến anh nuôi bàn:
- Tớ có cách bắt sống được lũ khỉ này, vừa bảo vệ nương vừa cải thiện cho anh em. Nhưng cái khó là phải làm sao có được một số pháo tép. Pháo thì hồi vào thành phố tiêu hết rồi, khi rút ra, ai còn mang chi?
- Hay tự làm lấy? Nếu các cậu kiếm cho tớ vài quả pháo Mỹ lép - Bạch lùn vốn là dân công binh nói vậy, thì Lăng trinh sát tiếp lời:
- Thứ đó không hiếm. Trong hang Tắc Kè, anh em du kích Ba-na còn trữ cả đống.
Thế là anh em hăng hái đi lấy về. Giấy báo, thư nhà, ... tất tần tật được sung công tất. Chả mấy chốc, những quả pháo xinh xinh bằng ngón tay đã được xếp gọn ghẽ.
Xong xuôi đâu đấy, Chiến mới phổ biến kế hoạch tác chiến:
- Cứ hai đồng chí đào một cái hố cá nhân càng nhỏ càng tốt, sâu chừng 80 phân trở lên bên rìa mương. Chập tối, chúng ta sẽ đốt lửa lên nhảy múa, uống rượu (tất nhiên là rượu nước lã), rồi giả say, dùng dây trói nhau lại. Nhớ là chỉ quấn quanh mình đến khuỷu tay thôi. Sau đó quẳng mấy thanh củi có buộc pháo vào lửa. Pháo nổ, sẽ hò nhau nhảy tọt xuống hố. Sau đó lại nhảy lên hò hát, múa may... Cứ làm như vậy nhiều lần, rồi các cậu sẽ thấy phép lạ.
- Lạ cái gì? Như lũ điên thế à? Cậu học mẹo này ở đâu vậy?
- Ở quê tớ, các cụ đã kể như vậy. Khỉ ở đây chưa bao giờ bị bắt kiểu đó, nhất định mắc.
Anh em nửa tin nửa ngờ. Nhưng ai cũng háo hức bắt tay thực hiện.
Đêm thứ nhất ... Không được gì!
Đêm thứ hai ... Mất công toi!
Chiến vẫn động viên anh em đừng nản. Quả nhiên, đêm thứ ba, khi nghe pháo lạch tạch, toàn tiểu đội băng ra. Ha ha, dưới đáy hố là các chú khỉ đã sập bẫy! Có hố cả hai chú bị trói lù khu, chịu chết. Bọn chúng rõ khôn ngoan, cứ tưởng chỉ biết quấn thừng, hoá ra có con còn biết buộc nút hẳn hoi.
Đêm đó, 16 tên bị bắt làm tù binh! Nương ngô từ đó yên ổn!

LyMisaD88 07-01-2010 11:20

Kính bác "Tỉnh trưởng"(Tổng đốc không nhận thì Tỉnh trưởng cho nó vừa tầm)!
Em cũng có cái sợ và cái ghét giống bác, lúc nhỏ em cũng long nhong hết ngoài đồng, ngoài bãi rồi lại lên rừng, vậy nên nước da thì "tươi màu suy nghĩ", tóc tai thì khỏi chê, nửa vàng nửa đen như diễn viên Hàn Quốc bây giờ. Có lẽ do vậy mà mình khám phá và học được nhiều thứ từ thiên nhiên hoang dã chăng?
Lúc ấy là con trai nhưng em lại rất sợ rắn, đi mò cua bắt ếnh, có khi thò tay vào hang cua đụng cái gì đó trơn trơn là hết hồn vứt cả giỏ chạy tưng tưng khắp ruộng, còn loài đĩa và sên, vắt thì gớm ghiếc chứ không sợ. Có lần học sinh lớp 7 đi giúp hợp tác xã gặt lúa ngoài đồng, mấy đứa con gái biết em sợ đĩa nên chơi ác, bỏ cái cọng rạ ướt vào sau cổ rồi hét toáng lên: sau cổ mày có con đĩa to, sờ tay lên thấy man mát, cái cọng rạ nó rơi xuống cổ áo mắc lại đấy, hoảng quá bỏ chạy một mạch về nhà luôn. Đúng là nhát hơn cáy nhưng thời chiến tranh bom đạn thì chẳng sợ gì cả, có khi làm nhiều chuyện quá mạo hiểm nữa, hay là do uống nhầm "thuốc liều" chăng? Bây giờ nhớ lại mới thấy sợ.
Xin góp chuyện trăn, rắn với các bác: Em nhớ quảng năm 1979, ông Thượng tá Đức, Sư phó Sư 571 vận tải, khi chuyển doanh trại, mang đi đồ đoàn lỉnh kỉnh nên ông mang cho cái lọ thủy tinh cao đến 50 phân đã khô rượu, trong đó có khoảng hơn 30 chục con rắn to nhỏ quấn nhau do ông sưu tầm mang từ Lào về, em khiếp quá mang đi cho người khác. Lúc ấy chưa biết công hiệu của loại rượu rắn nên xem thường, bây giờ thấy tiếc thật, U 50 như anh em mình mà tối tối làm vài ly chắc các bà lão cứ cười hát suốt ngày thôi, hi...hi...
Loài trăn rắn rất sợ các thứ như: cây sắn dây, cây sả, hành, ném...nên ở những vùng dân cư gần đồi núi, bà con hay trồng những thứ này quanh nhà để chống rắn rết. Theo kinh nghiệm khi đi săn bắt trăn, rắn không thể thiếu một thứ, đó là bó cây sắn dây. Loài thân dây leo này sống rất khoẻ, có thể xanh tốt và trùm kín cả một cây to như cây mít. Củ của nó rất bổ dưỡng, đặc biệt là chế biến thành tinh bột hòa với nước có đường, nhưng không hiểu sao các loại trăn, rắn đều rất kị cây này. Vào rừng, gặp rắn hoặc trăn chỉ cần vứt mấy đoạn dây này vào là trăn, rắn nằm im không cử động, sau đó cứ thế mà bắt thôi. Bắt bộ bằng tay thì rắn đuôi chuông em không biết thế nào, còn rắn ở ta thì chỉ cần túm lấy đuôi quay tròn mấy vòng trên không làm cho nó giãn hết xương sống ra thì con rắn nằm trơ như que củi khô.
Thịt rắn khá bổ dưỡng nên cũng là món khoái khẩu của các bợm nhậu, nhưng chỉ các loại rắn thường người ta mới thịt, rắn quý để dành ngâm rượu uống tốt hơn. Thịt rắn chế biến được khá nhiều món, thậm chí da và xương rắn cũng nướng hoặc rán giòn lên uống rượu rất ngon. Khi chế biến nhiều bợm lấy mật rắn hòa rượu uống, còn quả tim rắn nhất định phải dành cho người quan trọng nhất trong bàn nhậu, thường là các xếp như ducanh, binhdi, OT, tỉnh trưởng, Micha, Bản đồ...và nhiều xếp khác. Em có lần thử rồi, quá kinh các bác ạ, nhà hàng mang quả tim rắn để trong chén nó cứ đập, đập liên hồi, người được ưu tiên cho vào mồm, nó vẫn cứ đập, uống một cốc rượu đầy để tống nó xuống cổ, nó vẫn cứ đập, thế mới sợ...Nhưng cái gì vừa làm vừa sợ cũng thích các bác nhẩy.

nqbinhdi 07-01-2010 11:36

Trích:

LyMisaD88 viết (Bài viết 47679)
Kính bác "Tỉnh trưởng"(Tổng đốc không nhận thì Tỉnh trưởng cho nó vừa tầm)!
Em cũng có cái sợ và cái ghét giống bác, lúc nhỏ em cũng long nhong hết ngoài đồng, ngoài bãi rồi lại lên rừng, vậy nên nước da thì "tươi màu suy nghĩ", tóc tai thì khỏi chê, nửa vàng nửa đen như diễn viên Hàn Quốc bây giờ. Có lẽ do vậy mà mình khám phá và học được nhiều thứ từ thiên nhiên hoang dã chăng?
Lúc ấy là con trai nhưng em lại rất sợ rắn, đi mò cua bắt ếnh, có khi thò tay vào hang cua đụng cái gì đó trơn trơn là hết hồn vứt cả giỏ chạy tưng tưng khắp ruộng, còn loài đĩa và sên, vắt thì gớm ghiếc chứ không sợ. Có lần học sinh lớp 7 đi giúp hợp tác xã gặt lúa ngoài đồng, mấy đứa con gái biết em sợ đĩa nên chơi ác, bỏ cái cọng rạ ướt vào sau cổ rồi hét toáng lên: sau cổ mày có con đĩa to, sờ tay lên thấy man mát, cái cọng rạ nó rơi xuống cổ áo mắc lại đấy, hoảng quá bỏ chạy một mạch về nhà luôn. Đúng là nhát hơn cáy nhưng thời chiến tranh bom đạn thì chẳng sợ gì cả, có khi làm nhiều chuyện quá mạo hiểm nữa, hay là do uống nhầm "thuốc liều" chăng? Bây giờ nhớ lại mới thấy sợ.
Xin góp chuyện trăn, rắn với các bác: Em nhớ quảng năm 1979, ông Thượng tá Đức, Sư phó Sư 571 vận tải, khi chuyển doanh trại, mang đi đồ đoàn lỉnh kỉnh nên ông mang cho cái lọ thủy tinh cao đến 50 phân đã khô rượu, trong đó có khoảng hơn 30 chục con rắn to nhỏ quấn nhau do ông sưu tầm mang từ Lào về, em khiếp quá mang đi cho người khác. Lúc ấy chưa biết công hiệu của loại rượu rắn nên xem thường, bây giờ thấy tiếc thật, U 50 như anh em mình mà tối tối làm vài ly chắc các bà lão cứ cười hát suốt ngày thôi, hi...hi...
Loài trăn rắn rất sợ các thứ như: cây sắn dây, cây sả, hành, ném...nên ở những vùng dân cư gần đồi núi, bà con hay trồng những thứ này quanh nhà để chống rắn rết. Theo kinh nghiệm khi đi săn bắt trăn, rắn không thể thiếu một thứ, đó là bó cây sắn dây. Loài thân dây leo này sống rất khoẻ, có thể xanh tốt và trùm kín cả một cây to như cây mít. Củ của nó rất bổ dưỡng, đặc biệt là chế biến thành tinh bột hòa với nước có đường, nhưng không hiểu sao các loại trăn, rắn đều rất kị cây này. Vào rừng, gặp rắn hoặc trăn chỉ cần vứt mấy đoạn dây này vào là trăn, rắn nằm im không cử động, sau đó cứ thế mà bắt thôi. Bắt bộ bằng tay thì rắn đuôi chuông em không biết thế nào, còn rắn ở ta thì chỉ cần túm lấy đuôi quay tròn mấy vòng trên không làm cho nó giãn hết xương sống ra thì con rắn nằm trơ như que củi khô.
Thịt rắn khá bổ dưỡng nên cũng là món khoái khẩu của các bợm nhậu, nhưng chỉ các loại rắn thường người ta mới thịt, rắn quý để dành ngâm rượu uống tốt hơn. Thịt rắn chế biến được khá nhiều món, thậm chí da và xương rắn cũng nướng hoặc rán giòn lên uống rượu rất ngon. Khi chế biến nhiều bợm lấy mật rắn hòa rượu uống, còn quả tim rắn nhất định phải dành cho người quan trọng nhất trong bàn nhậu, thường là các xếp như ducanh, binhdi, OT, tỉnh trưởng, Micha, Bản đồ...và nhiều xếp khác. Em có lần thử rồi, quá kinh các bác ạ, nhà hàng mang quả tim rắn để trong chén nó cứ đập, đập liên hồi, người được ưu tiên cho vào mồm, nó vẫn cứ đập, uống một cốc rượu đầy để tống nó xuống cổ, nó vẫn cứ đập, thế mới sợ...Nhưng cái gì vừa làm vừa sợ cũng thích các bác nhẩy.

Cái đo đỏ:

Ố, thế bây giờ bác đã đổi giới tính sang con gái hay giống trung rồi hở bác? Sao tài quá dzậy?:emoticon-0136-giggl

nqbinhdi 07-01-2010 11:50

Trích:

Мужик viết (Bài viết 47538)
Ồ, có gì đâu! Cụ bà xịn thì phải để Cụ ông zin kiểm tra chứ.

Quái nhở, tên này làm sao mà dám chắc miềng là cụ ông zin được nhở? Hay là cái máu tiểu đoàn của mình nó hiện ra mặt? Có nhẽ đâu thế? Chắc y phải có môn công phu bí truyền gì gì chứ, thấu thị xuyên bào chẳng hạn.

Hơ hơ, quả này có đứa sắp được Mỹ đến thuê sang nớ làm việc kiểm tra an ninh ngoài sân bay, tha hồ bộn xèng.

Hoa May 07-01-2010 12:29

Trích:

Мужик viết (Bài viết 47646)
BẮT KHỈ

(Bộ đội Trường sơn kể chuyện)

Một hôm, Chiến anh nuôi bàn:
- Tớ có cách bắt sống được lũ khỉ này, vừa bảo vệ nương vừa cải thiện cho anh em...
...
Đêm đó, 16 tên bị bắt làm tù binh! Nương ngô từ đó yên ổn!

Rồi xử lý 16 tên "tù binh" thế nào vậy bác? Bác kể tiếp đi nhé (làm ơn mô tả kỹ đoạn "cải thiện" như thế nào!:emoticon-0136-giggl)

Chẹp chẹp, nhà cháu tò mò quá đi ợh!

vidinhdhkt 07-01-2010 12:54

Đọc câu chuyện của bố vợ thằng em rể Muzhik do đích thân Muzhik post lên thì tôi hơi buồn: khỉ mà ngốc thế ru?
Ở quê tôi người ta bắt khỉ bằng cách đơn giản hơn: vài người đi vào rừng, đem theo nước, chậu rửa mặt và gói ớt chỉ thiên tươi băm vụn. Đến chỗ có nhiều khỉ trên cây thì người ta đổ nước vào chậu rồi xúm xít vốc nước vã lên mặt. Làm một tẹo cho khỉ thấy rõ rồi dốc gói ớt chỉ thiên vào chậu nước, sau đó bỏ đi (nhưng thật ra là nấp gần đấy). Người vừa đi khuất là khỉ từ trên cây tụt xuống vốc nước rửa mặt, tất nhiên là kêu choe chóe và giãy đành đạch giụi lấy giụi để đôi mắt chẳng còn nhìn thấy gì! Người xồ ra, chỉ việc bắt "tù binh" gần như mù!
Tôi đang có một phim về châu Phi (chẳng nhớ là tải ở đâu về, vào lúc nào). Có nhiều cảnh buồn cười, trong đó có cảnh một chú Tây đen nhờ khỉ tìm nguồn nước trên vùng đất khô cằn. Chú Tây đen đục một lỗ trên tổ mối rất to, bỏ vào đấy một nắm hạt gì đấy (giống như hạt dưa). Con khỉ đầu chó nhìn thấy. Chú Tây đen bỏ đi. Con khỉ đầu chó mon men lại gần rồi thò tay vào cái lỗ ấy. Vơ được nắm hạt, nó rút tay ra, nhưng bây giờ tay nó đã nắm lại rồi nên không rút ra được. Chú Tây đen quay lại. Con khỉ đầu chó định chạy trốn, nhưng vì tiếc nắm hạt nên cứ khư khư nắm tay lại thành nắm đấm nên không chạy được. Chú Tây đen tóm lấy con khỉ, trói cổ vào một gốc cây gần đấy rồi quẳng cho mấy cục muối. Con khỉ đầu chó quên nắm hạt, duỗi mấy ngón tay ra và rút tay ra được, nhưng bị buộc cổ nên không chạy được, bèn nhặt mấy cục muối lên...gặm. Chú Tây đen bình thản ngồi chờ.
Một lát sau chú Tây đen giải thoát cho con khỉ. Vì đã trót "xơi" khá nhiều muối nên con khỉ khát nước, nó phóng ngay đến chỗ có nước mà nó biết. Chú Tây đen chỉ việc chạy theo con khỉ và phát hiện ra nguồn nước của lũ khỉ trong vùng!

Мужик 07-01-2010 13:15

Trích:

Hoa May viết (Bài viết 47685)
Rồi xử lý 16 tên "tù binh" thế nào vậy bác? Bác kể tiếp đi nhé (làm ơn mô tả kỹ đoạn "cải thiện" như thế nào!:emoticon-0136-giggl)

Chẹp chẹp, nhà cháu tò mò quá đi ợh!

Đoạn này thì bố vợ thằng em rể không thấy nói gì. Nhưng một khi bác quan tâm thì em, mặc dù không muốn lắm, cũng xin vẽ đường ạ! Nhưng sau khi thỏa mãn tò mò, bác đừng trách em chơi ác nhé!
http://vietbf.com/forum/showthread.php?t=246021

BelayaZima 07-01-2010 13:16

Thấy các bác kể chuyện rắn với trăn, BZ chỉ muốn chạy một mạch ra khỏi topic vì sợ. BZ sợ tất cả các loài bò trườn như rắn, rết, trăn, giun, lươn, trạch. Chỉ gõ tên thôi mà cũng thấy... ghê ghê. Nhưng đọc post các bác chia sẻ thì cháu cũng học được một chút kinh nghiệm. Tuy nhiên, nhà cháu mà nhìn thấy rắn với trăn, không lịm đi như bác Ngân bạn bác vidinhdhkt thì mới là lạ :emoticon-0107-sweat ( hoặc có khi cứng đờ người rồi ngất ngay tại chỗ, hic).
BZ vẫn cứ mãi nhớ một hình ảnh rất ấn tượng về phim tài liệu cháu được xem cách đây vài năm. Vốn BZ rất thích phim tài liệu của Discovery về thiên nhiên, sinh vật, khảo cổ học, thiên văn học v.v... Hôm đó, BZ xem giữa chừng thấy cảnh tuyết rất đẹp của một vùng núi. Thế mà khi người ta thuyết minh đến đoạn tuyết tan, ôi trời, toàn rắn là rắn nhung nhúc bò lên, BZ sợ hết vía, tắt vụt ti vi. Giờ BZ vẫn còn nhớ như in cảm giác ấy, chả nhìn thấy thật mà sao sợ quá các bác ạ. Làm thế nào để hết sợ bây giờ? Đã có lần cháu nghĩ, nếu giả sử trong trường hợp xấu bị gặp sư tử hoặc gặp rắn - trăn thì mình sẽ đối đầu với con nào, cháu nghĩ mình sẽ chọn sư tử :emoticon-0107-sweat.
Còn món ăn thì cháu không đụng đến lươn trạch bao giờ, nhìn thấy ghê lắm, ngay cả con cá quả nhìn da nó cũng hơi giống con rắn, vì vậy BZ cũng không đụng :emoticon-0127-lipss.

Мужик 07-01-2010 13:27

Trích:

Đọc câu chuyện của bố vợ thằng em rể Muzhik do đích thân Muzhik post lên thì tôi hơi buồn: khỉ mà ngốc thế ru?
Ở quê tôi người ta bắt khỉ bằng cách đơn giản hơn: vài người đi vào rừng, đem theo nước, chậu rửa mặt và gói ớt chỉ thiên tươi băm vụn. Đến chỗ có nhiều khỉ trên cây thì người ta đổ nước vào chậu rồi xúm xít vốc nước vã lên mặt. Làm một tẹo cho khỉ thấy rõ rồi dốc gói ớt chỉ thiên vào chậu nước, sau đó bỏ đi (nhưng thật ra là nấp gần đấy). Người vừa đi khuất là khỉ từ trên cây tụt xuống vốc nước rửa mặt, tất nhiên là kêu choe chóe và giãy đành đạch giụi lấy giụi để đôi mắt chẳng còn nhìn thấy gì! Người xồ ra, chỉ việc bắt "tù binh" gần như mù!
Em xin lỗi vì đã làm bác buồn ạ!
Nhưng em chưa hiểu bác buồn vì cái gì?
Bác buồn vì:
"Hôm nay trời đẹp, mây cao.
Tôi buồn không hiểu vì sao tôi buồn"?
Hay bác buồn vì khỉ quê bác ngốc hơn khỉ Trường Sơn?
Này nhé: Khỉ Trường Sơn phải mất 3 ngày bộ đội ta mới lừa được. Khỉ quê bác chỉ cần vài người và một lát là xong!
Hay bác buồn vì các chú bộ đội không thông minh bằng người quê bác?

vidinhdhkt 07-01-2010 13:53

@ Muzhik.
Tớ buồn không phải vì bất kỳ lý do nào trông số những lý do mà Lão nông phỏng đoán. Lão nông đã чересчур усложнить себе жизнь!
Tớ buồn là buồn thay cho con cháu Tề Thiên Đại Thánh. Vốn được coi là thông minh nhất trong các loài động vật, lẽ ra chúng đã có một cuộc đời yên ổn hơn nhiều nếu như không có ý định thông minh hơn nữa. Chúng biết là loài người thông minh hơn chúng, chúng cố gắng thông minh như loài người nên luôn cố gắng bắt chước loài người trong mội việc. Và loài người đã lợi dụng cái tính ham học hỏi vươn lên rất đáng khen của chúng để biến chúng thành...thực phẩm!
Như vậy ở đây ta thấy: lòng hiếu học không phải bao giờ cũng đưa đến những kết quả tốt (bọn sv của tớ mà nghe thấy câu này thì chúng nó sẽ tặng tớ danh hiệu "người thầy hiểu rõ tâm tư nguyện vọng của sv nhất"!).
Còn một nỗi buồn nữa: bác nqbinhdi chắc hẳn sẽ rất lấy làm khoái chí khi thấy khỉ thông minh một cách ngu ngốc!

vidinhdhkt 07-01-2010 14:08

@ BelayaZima.
Thật ra thì thế này, Zimulia ạ. Bác phải nói để cháu thông cảm cho rắn, lươn, trạch và cá quả - đặc biệt là cá quả. Lũ chúng nó không phải là phụ nữ nên không có nhu cầu làm đẹp. Nếu rắn, lươn, trạch và cá quả có nhu cầu làm đẹp như phụ nữ thì chúng sẽ không giống...chúng, mà giống công xòe quạt, thiên nga, vẹt và bươm bướm cơ! Mà có thể là chúng cũng có nhu cầu làm đẹp, nhưng sau một hồi suy nghĩ "nên chọn ĐẸP hay chọn ĐƯỢC VIỆC?" thì tổ tiên chúng quyết định hy sinh cái ĐẸP mà chọn ĐƯỢC VIỆC. Tại vì chúng muốn tồn tại được thì phải chui rúc, hay chính xác hơn là chúng sinh ra là để chui rúc! Cho nên cháu hãy thông cảm cho rắn, lươn, trạch và cá quả: chúng phải hoàn thành chức năng cao cả và nặng nề mà Đấng Tạo Hóa giao cho chúng nên chúng phải giống...chúng, chúng không thể đẹp để chiều lòng cháu được, cháu ạ.

Мужик 07-01-2010 15:44

Trích:

vidinhdhkt viết (Bài viết 47693)
@ Muzhik.
Tớ buồn không phải vì bất kỳ lý do nào trông số những lý do mà Lão nông phỏng đoán. Lão nông đã чересчур усложнить себе жизнь!
Tớ buồn là buồn thay cho con cháu Tề Thiên Đại Thánh. Vốn được coi là thông minh nhất trong các loài động vật, lẽ ra chúng đã có một cuộc đời yên ổn hơn nhiều nếu như không có ý định thông minh hơn nữa. Chúng biết là loài người thông minh hơn chúng, chúng cố gắng thông minh như loài người nên luôn cố gắng bắt chước loài người trong mội việc. Và loài người đã lợi dụng cái tính ham học hỏi vươn lên rất đáng khen của chúng để biến chúng thành...thực phẩm!
Như vậy ở đây ta thấy: lòng hiếu học không phải bao giờ cũng đưa đến những kết quả tốt (bọn sv của tớ mà nghe thấy câu này thì chúng nó sẽ tặng tớ danh hiệu "người thầy hiểu rõ tâm tư nguyện vọng của sv nhất"!).
Còn một nỗi buồn nữa: bác nqbinhdi chắc hẳn sẽ rất lấy làm khoái chí khi thấy khỉ thông minh một cách ngu ngốc!

Em xin lỗi bác nhiều! Sao em ngu thế nhỉ? Tóc rụng gần hết mà vẫn cạn nghĩ. Bác mà không giảng giải thì em cũng chẳng thể nào đoán ra được nỗi buồn sâu xa ấy. Cám ơn bác rất nhiều, от всей души!

LyMisaD88 07-01-2010 16:13

Trích:

LyMisaD88 viết (Bài viết 47510)
Tiếp mạch "câu" không tốn sức:
Kính bác Vidinh, bác kể chuyện câu cá suối và vì thấy bác lúc thiếu thời đã quá sáng tạo, phát minh ra nhiều thứ để sát cá nên đã nâng chuyện bắt cá lên tầm nghệ thuật, em thực sự thích thú và càng thích thú hơn khi biết bác chính là tác giả của những sáng tạo đó. Ngay thời niên thiếu mà bác đã giỏi thế rồi thì bây giờ chắc bác là thầy của thầy bác nhỉ.
Nhà em "câu" nhiều thứ, mà cái gì nhiều bao giờ nó cũng "noãng" vấn đề nên em chưa cạn vốn, em xin tiếp đây:
Bí quyết này không phải do em phát minh ra mà là sản phẩm của trí tò mò tọc mạch thời trẻ con mà lại rất tình cờ học được. Đó là chuyện bắt ếch đồng bằng phương pháp tận dụng triệt để sự đam mê- yêu không lý trí của loài vật. Chuyện là thế này:
Khi những cơn mưa rào đầu mùa trút xuống, làng quê em lúc ấy chỉ thắp đèn dầu nên về đêm ngõ xóm tối um bởi tán lá của những bờ tre gai, cây cổ thụ nên ngay cả cái câu tục ngữ kinh nghiệm "trời mưa tránh trắng, trời nắng tránh đen" khi đi đường cũng không mang ra áp dụng được. Mưa tạnh, ao chuôm và ruộng đồng đầy nước và khắp nơi râm ran âm thanh dàn đồng ca của họ nhà ếch, nhái. Đây chính là thời điểm đi soi ếch lý tưởng nhất.
Rất nhiều nhà có người đi bắt ếch vì khi tạnh mưa đã thấy thấp thoáng nhiều ánh đuốc ngoài đồng(lúc đó đèn pin là thứ hiếm, chỉ có cán bộ ủy ban mới có). Dụng cụ bắt ếch thật đơn giản: một ngọn đuốc bằng nhựa cây, cái oi(giỏ) đeo bên người, cái xiên (cán tre dài khoảng 1,5- 2 mét, đầu lưỡi là một chùm sắt nhọn tự chế như cái đinh ba) hoặc có thể dùng roi cày (roi làm bằng mây song khá dài để quất bò khi cày ruộng) cũng được. Cứ ra đồng soi quanh những bờ ruộng, bờ ao, tiếng của họ nhà ếch râm ran nhưng phải biết phân biệt tiếng của loài ếch để xác định "tọa độ", soi đuốc vào, những chú ếch béo mẫm giương mắt ngắm ánh sáng lạ, thế là vụt, lượm cho vào oi, thú nhất là khi bắt được các cặp "sinh đôi" vì không phải mệt sức đuổi theo bước nhảy của nó như những chú "sinh một" mà hiệu quả lại cao, một lúc hai con. Mỗi đêm mưa rào như thế, trẻ con siêng năng thì cũng bắt được tầm chục con, người lớn nhiều kinh nghiệm nên bắt được đầy cả giỏ.
Có một hôm đi soi ếch, vì bản tính trẻ con ham thực hành khám phá là chính rồi về nhà còn được khen nên đã khuya vẫn chưa chịu về. Lúc ấy trên đồng chỉ còn nhập nhòa một vài ánh đuốc phía xa xa. Đi qua một bờ ruộng nghe tiếng ếch kêu nên lần tới. Không thấy đuốc, không thấy người nhưng soi đuốc phát hiện ra một cái hố nhỏ mới đào, xâm xấp nước. Soi kỉ xuống hố thì ôi chao, tôi sướng run người lên, sao lại may mắn thế này, dưới hố có cả gần chục con ếch đang ngụp lặn, thấy ánh sáng thì không kêu nữa. đúng là may mắn Trời cho. Hố hơi sâu nên ếch không nhảy lên được, tôi cúi xuống với hết tầm tay mới tóm được một hai con thì bỗng có bàn tay ai kéo vai tôi lên. Tôi giật mình hoảng hốt nhìn lên, trước mặt tôi là một người đàn ông quắc thước ở xóm trên, có bà con xa xa gì đó mà gia đình tôi kêu bằng dượng. Ông bảo, không được bắt, của tao ngâm đó. Ếch thì ngâm làm chi? Tôi hỏi vì thấy bên hông ông có đeo giỏ. Tao thích thì tao ngâm, ngâm cho tươi nó sống mai đem ra chợ được giá hơn. Có lý. Tôi nghe vậy nhưng cứ tự hỏi dượng bắt kiểu chi mà không có con ếch nào xây xát tí da nào cả.
Khuya đó, trong giấc ngủ tôi cứ mơ về cái hố đầy ắp những con ếch béo tự tay mình bỏ xuống để "ngâm".

Tiếp chuyện ếch

Sáng hôm sau, để giải tỏa băn khoăn thoả tính tò mò, tôi ra đám ruộng đêm qua chổ dượng ấy "ngâm" ếch, tôi tìm thấy chổ cái hố đêm qua nhưng nó đã được lấp lại, ngụy trang lên mấy gốc rạ như chưa từng có cái hố ở đấy. Đã tò mò lại càng tò mò hơn.
Tối đó, mọi người vẫn đi soi ếch, tôi không đi mà lên cổng nhà dượng, thấy dượng cũng không đi, một tay sát ếch cự phách mà lại chịu ở nhà. Khuya một tý, tôi thấy dượng ra khỏi nhà xách giỏ và cái xẻng đào đất. Tôi lần mò trong đêm tối theo dượng ra đồng. Hôm nay dượng đến quãng đồng khác, những người đi soi ếch từ tối đã về. Tôi nấp sau bờ ruộng gần đó xem dượng làm gì. Sau một hồi đi lại lựa chọn dượng lui hui đào đất, sau đó dượng tắt đuốc lại ngồi bên bờ ruộng. Mãi lâu sau, thấy dượng thắp đuốc đi đến cái hố. Tôi rời chỗ nấp đến bên cạnh chào dượng, dượng giật mình. Soi đèn xuống hố đã có mấy chú ếch nhảy tưng tưng bên dưới. Sau một hồi, dượng biết không còn giữ bí mật được nữa nên bày cho tôi cách bẫy ếch và dặn đi dặn lại là không được cho ai biết.
Chọn vị trí, nơi theo kinh nghiệm là có nhiều ếch, đào hố sâu khoảng 70-80 cm, trên bờ hố lấy bùn be lại cho trơn láng, bỏ con ếch mồi xuống hố, gác mấy thanh tre rồi lấy rạ phủ một lớp ngụy trang sơ sơ. Xong, chỉ còn việc ngồi chờ. Một lát, nghe tiếng ếch mồi gọi bạn tình, thế là các chú ếch từ những khoảnh ruộng quanh đó cứ thế theo tiếng gọi của tình yêu lao xuống hố, đặc tính của ếch là nó không nhảy dựng đứng lên được nên phải chịu cảnh "ếch ngồi đáy giếng" chờ người đến cứu lên.
Bí quyết quan trọng nhất là phải chọn được con ếch mồi, như người đi bẫy chim chọn chim mồi vậy. Điều này thực sự khó vì mấy ngày sau đó tôi làm thử nhưng kết quả không cao, thậm chí còn thấp hơn phương pháp đi tìm ếch, dùng roi cày quất hay xiên bằng đinh ba tự chế. Thế là phải nhờ dượng mới có được kết quả tốt hơn.
Thời gian sau, không hiểu bằng cách nào mà có nhiều người trong làng, trong xã biết được cách bắt ếch đơn giản này, người khôn của khó nên chiến thuật bẫy ếch của dượng cháu tôi bị phá sản.
Hết chuyện câu ếch

LyMisaD88 07-01-2010 16:27

Kính bác ngbinhdi!
Em thì nghĩ sao viết vậy nên nhiều lúc làm bác hiểu nhầm. Ý của em là ngày đó em là con trai mới lớn, còn bây giờ là ông lão U trên 50 rồi không còn sợ cái gì nữa, đơn giản thế thôi bác ạ! Mong bác đại xá cho, "nàm rì" mà chẳng có "xơ xuất" hả bác.

Huonghongvang 07-01-2010 17:04

Trích:

vidinhdhkt viết (Bài viết 47620)
......................
Em khai thật: em chỉ có một ưu điểm thôi. Đó là em luôn nhớ và làm theo nguyên tắc sống mà mẹ em dạy em từ khi em còn bé: ĐIỀU GÌ MÌNH KHÔNG MONG MUỐN THÌ ĐỪNG LÀM CHO NGƯỜI KHÁC! Và khi bị ai đó làm điều gì khiến mình khó chịu thì em luôn đặt mình vào địa vị người ấy để xem nếu mình là người ta thì mình có làm thế không? Trong trường hợp rõ ràng là người ta sai thì em lại nghĩ tiếp: nhưng đấy là người ta vô tình (vụng về, không hiểu biết v.v...) hay cố ý? Nếu vô tình thì bỏ qua, nếu người ta cố ý thì kết luận: "Được rồi, nên tránh xa người này ra!". Thế thôi. Em đơn giản lắm.
................................................

Bạn Vidinhdhkt à! Cha mẹ nào cũng đều dạy con ĐIỀU GÌ MÌNH KHÔNG MONG MUỐN THÌ ĐỪNG LÀM CHO NGƯỜI KHÁC nhưng có phải ai lúc nào cũng làm được theo lời cha mẹ dạy như bạn đâu. :emoticon-0100-smile Bạn quả là người có ưu điểm tuyệt vời, đáng để mọi người học tập đấy. :emoticon-0155-flowe :emoticon-0150-hands Thế thì mình lại đoán tiếp :emoticon-0136-giggl chắc là phải có em than với bạn “điếp chài lài thương chài lai, điếp chài Định bố kin ngài kin trầu” rồi. :emoticon-0100-smile

Nghe bạn LyMisaD88 kể chuyện nuốt tim rắn mình lại nhớ hồi mình chưa nghỉ hưu, phòng mình toàn các cháu đồng nghiệp trẻ nên cũng hay đi ăn uống. Một hôm các cháu rủ “Cô ơi hôm nay phòng mình sang Lệ Mật ăn thịt rắn nhé?” Mình bảo “các cháu cứ đi đi, cô không đi đâu” tụi nó bảo “cô không đi thì còn vui gì nữa, cô cứ sang đấy cùng chúng cháu, không sợ đâu cô ạ” thế là nể quá mình phải đi cùng. Đến Lệ Mật, người phục vụ bảo “chuẩn bị mang rắn đến tận bàn cắt tiết” :emoticon-0107-sweat mình sợ quá hét “không, đừng có mang rắn đến đây” mấy cậu thanh niên phòng mình vội nói “thôi anh cứ cắt tiết ngoài kia, bọn em ra chứng kiến” khiếp quá. :P Một lúc sau người phục vụ mang cốc tiết rắn đến đổ vào rượu và một đĩa có 5 quả tim rắn đang đập. Các cháu mời “cô ơi cô nuốt một quả tim đi, tốt lắm đấy” khiếp quá. :P Mình bảo “tốt cái gì, đừng có ăn sống như thế mất vệ sinh lắm” tụi nó cứ mời mãi, mình bảo “mời nữa là cô về trước đấy” thế là tụi nó uống rượu rắn và chia nhau nuốt 5 quả tim rắn. :emoticon-0107-sweat Một cậu ngồi cạnh mình tự nhiên hét lên “nó vẫn đập trong họng cháu” úi giời ơi, ghê cả người. :emoticon-0107-sweat Bây giờ đánh máy mình vẫn buồn cười. :emoticon-0100-smile

May mà Muzhik không kể cảnh “cải thiện” bọn khỉ như thế nào. :emoticon-0150-hands Mình rất sợ những cảnh giết thịt trâu, bò, lợn, chó, mèo nhất là khỉ lại càng sợ vì nó khôn như người ấy, thương lắm.

vidinhdhkt 07-01-2010 19:40

Kính Bác Huonghongvang.
Điều Bác nói có thể xảy ra với bất cứ ai chứ không phải chỉ riêng mình em. Đơn giản vì người tốt trên đời này rất nhiều, trong khi đó cuộc đời thì dài, mà quãng thời gian cần thiết để có thể nói câu ấy thì ngắn hơn nhiều (mà thường là người ta không nói, mà chỉ nghĩ thế).
Em còn một ưu điểm nữa có vẻ AQ, nhưng thực tế là nó giúp em rất nhiều trong cuộc sống, đó là: tự bằng lòng với những gì mình có, luôn nghĩ "thôi, thế này là được rồi!". Điều này khiến cho đầu óc em luôn thoải mái, chẳng bao giờ bị mất ngủ vì suy nghĩ và...có nhiều thời gian để khám phá những điều thí vị của cuộc đời mà những người bận rộn không để ý.
Chuyển sang những chuyện cụ thể gần với chủ đề mọi người đang trao đổi thì quả thật em cũng thấy kinh cảnh thịt khỉ, em luôn tránh xa chỗ ấy. Có lần em thấy người ta thịt con cu-li (bé thôi, nhưng rất giống con khỉ), tình cờ em đi ngang qua đúng lúc người ta vừa cạo lông nó xong - hệt như đứa trẻ con, sợ lắm. Bây giờ em vẫn không ăn thịt chó - dạo em còn bé thì người Tày chỗ em không ăn thịt chó, nhưng bọn thanh niên dân tộc bây giờ lại chén tì tì (quê em bị Kinh hóa gần như hoàn toàn, bọn thanh niên dưới 25 tuổi bây giờ một tiếng Tày bẻ đôi cũng không biết - bố mẹ muốn giấu con cái điều gì chỉ cần nói tiếng Tày là xong).

Мужик 07-01-2010 20:17

@ bác vidinhdhkt
Trích:

Bác mà không giảng giải thì em cũng chẳng thể nào đoán ra được nỗi buồn sâu xa ấy.
Bác còn buồn nữa không? Bác buồn thì em cũng chẳng vui gì. Xin hầu bác một câu chuyện để mong bác bớt buồn (chuyện này chắc bác cũng chẳng tìm ở đâu được).

ĐƯỜI ƯƠI SA BẪY

Ngày xưa, ở núi Phong Khê đất Thục có giống đười ươi biết nói, biết cười, thịt rất thơm, máu dùng để nhuộm mầu không bao giờ phai, nên người ta thường lừa bắt chúng.
Biết đười ươi thích uống rượu và đi guốc, người ta đem bầy các thứ đó la liệt ở những cánh đồng không bên kia rừng, rồi nấp đi một chỗ.
Đười ươi ngửi thấy hơi rượu, kéo nhau ra.
Thấy rượu ngon, guốc đẹp tự nhiên quá nhiều, chúng biết rằng đây là bọn người định nhử bẫy nên cùng nhau chửi rủa thậm tệ rồi dắt nhau bỏ đi. Bụng bảo dạ và nhắc nhau chớ có mắc mưu bọn người độc ác, xảo quyệt.
Song, mùi thơm của rượu quá nồng nàn quyến rũ, bọn đười ươi chân đi mà mặt thì ngoảnh lại. Bỗng một con bảo:
- Ta thử nếm tí xem sao! Một chút thì chắc không hại gì đâu! Bọn người kia đừng hòng!...
Nói rồi tay chấm, miệng mút. Các con khác thấy vậy cũng làm theo. Một mút, hai mút... rượu thơm làm chúng quên cả lời khôn, lẽ phải từng nhắc nhau giữ gìn. Rượu vào, lời ra, chúng đua nhau nói, cười nghiêng ngả, xỏ chân vào guốc lúc nào không biết.
Người lúc ấy mới đổ ra. Lũ đười ươi lảo đảo chạy, ngã dúi ngã dụi vào nhau và bị bắt sạch sành sanh!
Than ôi!
Khôn mà không ngoan!
Biết người ta lừa mà vẫn mắc!
Bạn hiền ơi, có biết vì sao?
Guốc đẹp, rượu ngon khác nào bùa bả?

Huonghongvang 07-01-2010 21:17

Trích:

Мужик viết (Bài viết 47723)
ĐƯỜI ƯƠI SA BẪY

.................................................. .....................................
Người lúc ấy mới đổ ra. Lũ đười ươi lảo đảo chạy, ngã dúi ngã dụi vào nhau và bị bắt sạch sành sanh!
Than ôi!
Khôn mà không ngoan!
Biết người ta lừa mà vẫn mắc!
Bạn hiền ơi, có biết vì sao?
Guốc đẹp, rượu ngon khác nào bùa bả?

“Quai bấu quá slưa lài đông pá. Slưa lài nhằng tốc vả tua cần”. Tục ngữ Tày nghĩa là Khôn đâu bằng hổ vằn rừng rậm. Hổ vằn còn mắc mưu của Muzhik nữa là đười ươi. :emoticon-0136-giggl :emoticon-0100-smile

vidinhdhkt 07-01-2010 22:03

Ối giời! Tớ tò mò lần theo đường Muzhik chỉ cho Hoa May để xem có chuyện gì, ai ngờ...khiếp quá! Chắc là Hoa May hồn vía lên mây nhá, ai bảo tò mò "chẹp...chẹp"?
À, Muzhik ở đồng bằng mà biết lắm chuyện về rừng thế thì tớ đố Muzhik biết con cu-li nó như thế nào đấy!

Old Tiger 07-01-2010 22:29

Trích:

Hổ vằn còn mắc mưu của Muzhik nữa là
Các bác nhắc nhiều đến hổ (và Hổ), nhưng quanh đi quẩn lại rốt cục các bác lại vẫn nhắc đến chuyện hổ (Hổ) mắc mưu hay sợ lão nông dân (Lão Nông Dân). Kể cũng buồn. Thân phận em là hổ, trên thân hình em đầy vằn vện. Nhưng thú thực em thì наплевать và chẳng hề tin cái chuyện về vụ thân hình em như thế là do bị cái lão nông nào đó lừa chói lại và đốt.

Các bác nói một lần không sao, nhưng nhắc đi nhắc lại nhiều lần, chẳng biết các bác có ý gì. Thôi cứ nghỉ chơi không nói chuyện với các bác ở đây nữa cho nó lành.

Hoa May 07-01-2010 22:56

Trích:

vidinhdhkt viết (Bài viết 47730)
Ối giời! Tớ tò mò lần theo đường Muzhik chỉ cho Hoa May để xem có chuyện gì, ai ngờ...khiếp quá! Chắc là Hoa May hồn vía lên mây nhá, ai bảo tò mò "chẹp...chẹp"?

Hồn vía em không lên mây, mà trĩu nặng ngột ngạt như bị rơi vào đầm lầy bác ạ, hic :emoticon-0107-sweat
Em biết mình đã lỡ dại tò mò ... xin lỗi các bác ạ.

vidinhdhkt 07-01-2010 23:37

Đấy, gay chưa? Đề nghị mọi người tập trung vào khỉ đi, hay là bất cứ con gì cũng được, miễn là...
Thôi, chuyển sang đề tài nghịch ngợm đây, các bác hưởng ứng nhá!
Làng tôi có chừng 60 nóc nhà, trong đó có khoảng chục gia đình bên bờ suối tạo thành một xóm nhỏ. Tất cả các nhà ở xóm ấy đều nuôi vịt bầu. Chả biết ở những nơi khác thế nào chứ ở quê tôi thì 1 đàn vịt bầu chỉ có chừng 12-15 con vịt mái và 1 con vịt đực có cái cổ màu xanh rất đẹp. Sáng ra thì người ta cho ăn một chút gì đấy lót dạ rồi mở cửa chuồng, chú vịt đực kiêu hãnh dẫn đầu 1 đoàn vợ lạch bạch đi xuống suối mò tôm, tép, ốc v.v..., tầm sâm sẩm tối chú ta lại dẫn lũ vợ về nhà. Ban ngày thì vài đàn có thể nhập làm một đám đông lẫn lộn, không thể biết con vịt nào là của nhà nào, nhưng chiều đến thì đàn nhà nào về nhà nấy, không bao giờ nhầm lẫn - thế mới tài! (xin nhắc lại là chúng tự về nhà chứ không cần người đi đuổi). Tôi để ý thấy khoảng 4 giờ chiều là vịt của cả xóm tụ tập rỉa lông rỉa cánh ở một bãi cát khô và mịn khuất sau mấy bụi tre. Tôi bèn dùng tay khoét hơn chục cái ổ trên bãi cát, lót vào mỗi ổ một ít rơm và lấy trộm trứng vịt của nhà để vào trong mỗi ổ 1 quả để mồi. Sáng hôm sau tôi dậy thật sớm, mò xuống chỗ bãi cát thì...ổ nào cũng có vài quả trứng. Tôi rất hài lòng, đào 1 cái hố chôn tất cả số trứng ấy, chỉ đem khoảng chục quả về. Tôi bắc nồi luộc luôn 5 quả, chỉ ăn lòng đỏ, rồi chiều nấu cám lợn lại dúi vài quả vào nồi cám. Tôi không dám chia cho mấy thằng em, cũng chẳng dám hé răng với ai, đành xơi trứng một mình (chỉ ăn lòng đỏ). Suốt 3 ngày chỉ ăn trứng luộc, ngấy đến tận cổ (được cái tốt là đến bữa chỉ ăn qua loa gọi là - đỡ cơm nhà). Tôi định là 3-4 ngày mới "thu hoạch" 1 lần, nào ngờ lũ vịt cứ theo thói quen, chẳng cần có trứng mồi cũng cứ đẻ mỗi con 1 quả trứng vào những cái ổ trên bãi cát rồi mới chịu về nhà mình, thành ra hôm nào tôi cũng phải dậy thật sớm đi giấu trứng. Rồi các bà hàng xóm nói chuyện với nhau, than vãn rằng không hiểu sao vịt dạo này không chịu đẻ (nhà tôi cũng bị thế!). Tôi thấy việc làm của mình bắt đầu trở thành chuyện lớn của cả xóm thì hơi sợ, thế là mất 3 hôm cứ tầm 4 giờ chiều là tôi xuống bãi cát xua đuổi cho lũ vịt chạy tán loạn. Sau 3 hôm bị đuổi không cho đẻ thì chúng lại về nhà đẻ như thường. Mấy trăm quả trứng kia tôi phải tiêu thụ 1 mình rất lâu sau mới hết.
Lâu lâu tôi lại rủ 1 thằng bạn thân chuẩn bị sẵn muối ớt, nháy nhau đi. Đi đâu? Hà-hà, giữa trưa vắng vẻ, vịt của cả xóm chổng mông mò ốc, 2 thằng chuẩn bị đá cuội cỡ bằng quả trứng vịt ném tơi bời vào đàn vịt. Thế nào cũng có con quay lơ giữa suối! Xuống xách lên cánh đồng, lấy bùn non trát kín quanh con vịt thành một cục bùn rồi dùng rơm đốt xung quanh, bao giờ bùn cứng đanh thì đập ra, cứ xé tan hoang con vịt mà chấm muối ớt. Ngon cực! Còn thừa bao nhiêu thì đào cát chôn. Rồi đi về nhà. Có lần xơi đúng vịt nhà mình. Mẹ tôi thấy vịt về không đủ thì sai tôi đi dọc suối tìm. Tìm cái gì nữa, đi loanh quanh một lúc rồi về báo cáo là không thấy chứ biết làm thế nào (lúc quay vịt thì hỉ hả lắm, nhưng bây giờ lại thấy tiêng tiếc vì đó là vịt...nhà mình!).

Nina 08-01-2010 01:35

Em xin lỗi các bác là ... hóng chuyện lại không chiu trật tự nhé. Tuy nhiên chuyện bác vidinhdhkt kể về vịt làm em nhớ đến một chuyện khác cũng về vịt ở miền tây đồng bằng sông Cửu Long. Số là mùa nước, khi ở đồng bằng sông Cửu Long không trồng lúa ấy, thì người nông dân thường lùa bầy vịt đi nhặt thóc lúa còn sót lại sau vụ gặt, và những thứ vịt ăn được nữa ấy. Nhưng bầy vịt miền Tây có sĩ số cao hơn nhiều so với bầy vịt ở bản bác vidinhdhkt, lại quen lối sống du canh du cư nên chắc chưa kịp làm quen trong bầy. Do đó nếu 2 bầy vịt của 2 bác nông dân khác nhau mà lại cùng đến một thửa ruộng thì nguy cơ lẫn lộn vịt là rất cao (chỗ này em lại nhớ đến bầy bạch tuộc con của nhà thơ Eduard Uspensky, chúng toàn tự đổi màu khiến bố, mẹ và hàng xóm nhầm lẫn linh tinh, định đánh con này lại hóa ra đánh con kia, là lan man lạc đề tý). Tuy nhiên, các bác nông dân miền Tây cũng rất sáng tạo, họ bèn mua sơn về xịt lên bầy vịt - mỗi bầy một màu. Thế thì dù có pha trộn 2 bầy vịt thì cũng dễ dàng nhận ra con vịt nào là của bác nông dân nào. Tuy nhiên nhìn thì rất lạ mắt - vịt ở cánh đồng có nhiều màu...

Em nói leo xong rồi, bây giờ xin phép hóng chuyện các bác tiếp, hy vọng các bác không mắng là hỗn nhé!

vidinhdhkt 08-01-2010 02:28

Ờ, cái sáng kiến sơn gia cầm này thì mình đã gặp năm 1981 ở bên Liên Xô rồi.
Dạo học đại học thì mình chơi khá thân với 1 anh bạn Nga quê ở làng Новлянка gần thị trấn Гусь-Хрустальный thuộc Владимирская область. Mình có theo anh bạn về thăm làng quê Nga được 2 ngày. Không đi chơi đâu cả, chỉ quanh quẩn ở nhà anh bạn thôi.
Năm 1981 thì anh bạn đang trong quân ngũ, mình vẫn về quê anh ta chơi. Nhà chỉ còn bà mẹ và cô em gái Оля chừng 17 tuổi. Mình ở chơi hẳn 1 tháng. Khỏi phải nói cô bé Olia tự hào đến mức nào khi sở hữu hẳn 1 anh chàng ngoại quốc (dân ở đấy chưa nhìn thấy người ngoại quốc bằng xương bằng thịt bao giờ), cô ta lôi mình đi chơi khắp làng, buổi tối thì dẫn đến Nhà văn hóa của làng. Ái chà, tha hồ thực tập tiếng Nga (lúc ấy thì ngon rồi, không gặp khó khăn gì lớn trong giao tiếp nữa). Biết thêm khối thứ về cuộc sống nông thôn Nga.
Mình rất ngạc nhiên khi nhìn thấy gà xanh lá cây, xanh da trời, hồng, đỏ, da cam - tóm lại là đủ các màu. Hỏi Olia thì cô bé giải thích: gà chỉ có một màu trắng thôi, nhưng nhà nào cũng nuôi gà nên để khỏi lẫn lộn thì những nhà gần nhau sơn gà các màu khác nhau. Mình cũng không hỏi kỹ nên không biết họ sơn gà nhu thế nào.
Có lần mình dẫn con bé Masha 5 tuổi nhà hàng xóm ra đồng chơi. Thấy nó cúi xuống bứt lá cỏ tròn tròn cho vào miệng nhai, mình bảo: "Маша, нельзя есть траву! Разве ты не знаешь, что она грязная?" thì con bé cười, bảo: "Это не трава, это шевель!". Mình không hiểu шевель là cái gì bèn bứt một lá nhai thử xem thế nào: mùi vị rất quen thuộc! Mình nhớ ra: đây là cây chua me! Thì ra từ щавель thì mình biết, nhưng không hiểu vì mình nghe không chuẩn hay con bé nói không chuẩn (hoặc là dân vùng ấy nói như thế) nên không đoán ra ngay được.
Rồi lại có lần anh bạn NCS người Cuba cho mình uống một cốc nước gì đấy. Mình thấy mùi vị rất quen, nhưng không nhớ ra đây là nước quả gì. Anh Cuba thì cứ một mực: "Nước mày cũng có quả này mà!". Mình bảo: "Tao biết, quen lắm, nhưng tao chưa nghĩ ra". Nghĩ mãi không thể nhớ ra được, bèn cầm cái lon xem: may quá, có tiếng Nga - гуява! Tra từ điển, thì ra là...quả ổi!
Chết chết, buôn linh tinh quá: từ gà sang vịt rồi chua me rồi đến ổi! Không sao, trong này toàn các bác tuổi "nhớ nhớ-quên quên" cả rồi, không đáng ngại lắm!

Мужик 08-01-2010 08:22

Trích:

Thôi, chuyển sang đề tài nghịch ngợm đây, các bác hưởng ứng nhá!
Em hưởng ứng, nhưng trước mắt là nghịch "khôn" đã nhé!
Chuyện này viết để giáo dục các con của vợ em.
VỀ QUÊ
Phố tôi nhiều cây xanh, nhất là sấu. Hè lên, tiếng ve kêu inh ỏi, nhức nhối khó chịu. Những tiếng "e...ầu..., e...ầu..." váng tai, làm không khí ngày hè thêm oi ả. Tôi thật không hiểu, sao người ta có thể ca ngợi là "dàn nhạc ve" nhỉ? Hè này không phải học, tôi quyết định sẽ về quê, một phần cũng là để đi trốn cái tiếng "e...ầu..." đáng ghét kia.
Bố mẹ tôi ủng hộ ngay.
Về quê, thật sướng. Không khí trong lành. Không gian thoáng đãng. Tôi tha hồ chạy nhảy vui chơi. Ông bà, các bác, các cô, dì, anh, chị, các em tôi rất chiều. Đến nhà ai, cũng được mời ăn no kễnh bụng: nào khoai, nào lạc, nào mít, nào dứa, ... Thích nhất là có cụ già râu tóc bạc phơ cứ một mực gọi tôi là "chú" và xưng "cháu" gọn gàng. "Trật tự họ hàng nó phải thế!" - Ông nội tôi giải thích. Tôi chui luồn hết nhà này sang vườn nhà kia, chẳng phải gõ cửa nhà ai mà cũng chẳng bao giờ bị phàn nàn một câu. Tôi thấy mình như sứ giả của thành phố. Đến đâu cũng chỉ toàn những lời vồn vã, thăm hỏi ân cần, coi tôi đúng là một hoàng tử.
Những buổi trưa hè, ngồi giữa hai bờ tre, chao ôi là mát! Lần đầu tiên tôi hiểu được thế nào là "bóng tre trùm mát rượi!".
Chiều chiều, tôi theo các anh tôi ra bờ đê, chạy diều, cưỡi trâu, tắm sông, thú lắm! Chạy diều ở quê tha hồ thoải mái. Không sợ vướng dây điện, cản trở giao thông, chẳng lo tai nạn. Gió mát cực! Chiếc dây diều nằng nặng trong tay. Những cái đuôi diều mừng rối rít trên không. Vui mắt thật. Cưỡi trâu mới khoái chứ! Con trâu hiền lành, ngoan ngoãn, ung dung. Lưng nó phẳng lì, đen bóng, êm hơn cả ghế Hon-đa. Mỗi nhịp đi, tôi như ngồi trên sóng. Anh Đen tôi thì nằm ườn trên lưng trâu mà ngắm trời, vỗ bụng, đàn mồm tưng tưng, thảnh thơi lắm. Tôi thì không dám vì sợ ngã. Bỗng anh rủ tôi:
- Chọi gà đi!
- Chọi gà à? Gà ở đâu mà chọi?
Anh nhìn tôi, cười phá lên rồi giải thích: "Chọi gà là chọi cỏ gà í!". Anh nhảy khỏi lưng trâu, kéo tôi đi tìm. Một lát anh đưa tôi xem một ngọn cỏ. Thì ra đây là một loại cỏ thân đốt, lá nhỏ, ở đầu có một túm lá kết lại, xù ra như một thứ quả. Anh Đen bảo :"Đây là đầu gà, hiểu chưa? Nếu mày tách ra sẽ thấy một con chó nằm ở giữa đấy!". Lại thế nữa! Tôi hăm hở bóc ra xem. Chẳng thấy chó, chỉ thấy một con sâu nhỏ màu hơi vàng, ngọ nguậy. Anh Đen cười khanh khách, chế riễu sự ngớ ngẩn của tôi. Tôi không tự ái, mà thấy thích thú. Đây là lần đầu tiên tôi biết trên đời có loại cỏ này. Ừ, mà gọi là cỏ gà cũng đúng thật. Từng đốt cỏ, lá xơ ra y như cổ con gà trọi khi nó gân cổ, xù lông chuẩn bị đánh nhau. Cái đầu to tướng, mào dựng ngược, tôi xăng xái đi tìm. Chỉ một loáng quanh chân đê, bờ ruộng, tôi đã tìm được một nắm to tướng, toàn là loại "gà cụ". Anh Đen khác tôi, chỉ tìm chọn loại gà nhép còi cọc. Anh bảo tôi: "Bây giờ tao với mày chọi nhau. Là thế này: Mày cầm, tao vụt rồi lại đến mày vụt, tao cầm. Gà đứa nào cụt đầu là thua. Cấm chơi đểu, vụt vào tay nhau. Hiểu chưa?". Tôi đồng ý. Anh liền bảo: "Nào, bây giờ chìa ra... À thôi, tao cho mày vụt trước". Tôi nhìn con gà nhép của anh thật thảm hại, cái đầu sợ hãi chúi xuống run run, trong khi con gà của tôi hùng dũng, đầu to tướng nghênh nghênh lên. Tôi dứ dứ mấy cái làm như con gà chọi thật, diễu võ giương oai trước khi vào trận. Sau đó, bất thình lình bổ mạnh xuống. "Phựt"! Con gà của anh chúi xuống. Tôi thật không ngờ, con gà của tôi đã đầu lìa khỏi cổ. Anh Đen cười khé lên, thản nhiên hô: "Một - Không". Tôi thẹn quá, và tức nữa. Nhưng đành vậy. Biết làm sao? Tôi chọn một con gà thật to, chìa ra... Được, lần này sẽ cho anh biết tay! Con gà của tôi vươn cổ, ngẩng cao đầu. Chẳng nói chẳng rằng, anh Đen vụt luôn. "Phựt". Con gà của tôi đứt phăng. Tôi tái mặt, tìm con khác... Nhưng lần nào cũng vậy, chỉ có gà của tôi liên tiếp thua, còn con gà nhép của anh vẫn trơ trơ. Kết quả tôi thua "0-15". Trong khi tôi đỏ mặt tía tai vì thẹn, vì tức ... thì anh vui vẻ :
- Thôi, chú em ơi! Đừng thẹn nữa! Chú mày không có kinh nghiệm đó thôi!
Rồi anh giải thích: "Chú mày toàn chọn gà tồ, gà mập là dại. Đó là những loại gà non, sống nơi đất tốt, nhiều nước nên giòn, dễ đứt. Loại gà nhỏ này sống nơi đất cằn, trông xấu, nhưng dai. Nhất là được loại già, hơi héo, càng tuyệt. Đã thế, khi cầm, ta lại chịu thua cúi chúc đầu xuống. Chú mày vụt, nó trượt đi. Còn chú mày cậy to, cậy khoẻ cứ nghênh mặt lên, chết không có gì lạ...
À, ra thế! Đêm về ngẫm nghĩ lời anh Đen, hình như tôi nghiệm ra một điều gì còn sâu sắc hơn, một bài học về ...về...gì nhỉ? ... khó nói quá!
Hôm sau, anh rủ tôi đi bắt bọ xít nhãn. Eo ôi, bọ xít hôi chết khiếp. Chịu thôi! Nó mà đái a-xít vào mắt thì có mà mù. Anh Đen cười khì: "Chú mày sách vở quá!". Một lát, anh mang về hơn chục con. Anh cắt chân, dùng chút nhựa đường đính nó vào những mẩu đóm cắt đủ kiểu, rồi đập cho vũ cánh. Những con bọ xít nhãn trở thành cái động cơ lái các que đóm chạy khắp nền nhà mà anh gọi là xe tăng, tên lửa. Con chạy vòng tròn, con hình số 8, con hình bầu dục, nhìn rối cả mắt. Ngộ ơi là ngộ! Tôi đâm ra say, cũng lao vào cuộc chơi. Nhưng tôi vụng lắm. Xe của tôi không chạy được hoặc không bốc, trong khi mọi loại xe của anh chạy êm ro. thế là tôi phải làm học trò. Anh vừa làm vừa giảng giải rất nhiệt tình: Bí quyết là ở chỗ vót que, nghe chửa? Xem đây! Cuối cùng thì tôi cũng làm được, nhưng xem ra còn vụng lắm. Thế mà anh cũng khen: "Mày thông minh và khéo tay đấy!".
Chơi một lát, anh bảo: "Thôi, bây giờ, chén!"
- Chén gì cơ?
- Cái này chứ còn gì nữa!
- Ôi, Nó hôi thế! Quỷ! Ăn bọ xít à?
- Chú mày cứ yên tâm!
Rồi anh thản nhiên mang xuống bếp nướng. Tôi phát khiếp. Ma mãnh! Ai lại đi ăn bọ xít ... Tôi nghĩ bụng. Không khéo anh là phù thuỷ?
Nhưng thật không ngờ ... Anh đưa tôi một con vàng ươm và bảo: "Ăn đi!" Thấy tôi do dự, anh khui một con khác, tỏm luôn, nhai nghiến ngấu. Tôi đưa lên mũi ngửi và ngạc nhiên vì mùi thơm của nó. Anh giục: "Cứ thử xem!" Tôi ngần ngại, nhưng nhìn anh ăn ngon lành, liền nhấm thử. Nó vừa bùi, vừa ngậy, vừa thơm. Thế là tôi ngốn luôn năm con nữa! Tôi đâm khoái cái món đặc sản của anh.
Chao ôi! Nhà quê, ... nơi tôi tưởng chẳng có gì mà sao có bao điều thú vị, lạ lùng đến vậy?
Những hôm sau, tôi thành đồ đệ của anh Đen. Tôi theo anh đi bắt cua, tát dòn, thú không thể tả. Người tôi đen cháy, nhưng tôi học được bao điều mới lạ mà giá cứ ở thành phố, dù đọc bao nhiêu sách cũng không thể tưởng tượng ra hoặc cảm nhận được. Những con cồ cộ bà mắt đỏ, tiếng kêu the thé. Những con cồ cộ ông mắt đen, mình to gấp rưỡi, gáy có những vệt đen vàng, mịn như nhung, những chấm sao lấp lánh, tiếng kêu ồ ồ, đùng đục làm tôi mê mẩn. Tôi biết cách hát những bài đồng dao và mê mải đuổi bắt. Tôi biết cách thúc cho nó kêu để nghe và xem nó vẫy cánh. Đôi cánh ngoài có khoang trắng. Đôi cánh lụa bên trong mới đẹp làm sao, bóng như sa-tanh đen... Tôi biết bài ca gọi nghé, vực bò. Tôi biết cách chăm ngan mới bóc trứng. Tôi biết cách chăm vịt đẻ ... Thích thú biết bao là sáng sáng ra nhặt trứng. Năm sáu quả cứ dồn lại một chỗ, từng ổ, từng ổ, mặc dù nền chuồng rất phẳng. Hình như chúng chụm đuôi vào nhau mà đẻ...
Một hôm, đang ở giữa đồng, anh Đen bảo tôi:
- Ăn trứng nướng không?
- Trứng thì nướng làm sao được? Nó cháy xừ ...
- Xì!... thế mà cũng đòi! Hôm nay yên trí, anh sẽ chiêu đãi chú mày!
Thế rồi anh đi lấy ít đất nhão, bao quanh quả trứng như kiểu làm bánh chay. Anh đốt lên một đống lửa, bỏ trứng vào, vùi xuống đốt tiếp. Khi anh khui ra, vỏ đất khô cong: "Chú mày nếm thử - muối ớt đây!". Ôi, anh tôi thật chu đáo. Tôi tin là ở thành phố nhiều bạn chưa một lần được thưởng thức món trứng nướng này. Nó mới bùi, ngậy và thơm làm sao! Tôi phục anh lắm. Mấy lần trước đây, anh ra nhà tôi chơi, tôi chỉ thấy anh là một đứa trẻ đen đúa, ngờ nghệch đáng thương. Cái gì cũng lạ, mặt cứ ngây ra trước sự tấp nập của phố phường. Ở một vài hôm, anh đã nằng nặc đòi về. Thế mà, ở quê, anh lanh lợi, thông minh biết bao! Anh quả là bậc thầy của tôi.
Tôi đang lan man suy nghĩ giữ một trưa vắng thì chợt ngoài vườn, trong vắt một tiếng ve cuối mùa. Có lẽ là chú ve Kim? Tiếng nó lanh lảnh, lao vút vào không trung mới sắc làm sao! Tôi bỗng nhớ tới "dàn nhạc ve" phố tôi, nhớ cảnh tấp nập, nhớ tiếng còi xe, nhớ tiếng máy nổ, những âm thanh mà tôi đã có lần khó chịu. Bây giờ sao thôi thúc thế? Tôi nhớ bố mẹ, nhớ bạn bè, nhớ đến nôn nao cả người, không sao chịu nổi. Thế là tối hôm đó, tôi xin phép ông bà và các bác để mai về. Bà tôi muốn giữ, nhưng ông tôi bảo: "Ừ, để cháu nó về kẻo bố mẹ nó nhớ. Với lại, còn ôn tập bài vở. Sang năm cố học cho giỏi. Hè lại về với ông bà nhé!"
Cả nhà túm tít chuẩn bị quà quê cho bố mẹ tôi. Tôi phải kêu lên là cháu không mang nổi đâu, mà cuối cùng cũng phải vác tới mười cân chứ không ít. Ai cũng bảo: "Tàu xe nó mang chứ mày có phải vác đâu mà ngại!", rồi "Tao gửi cho bố mẹ mày mà mày cũng không mang à?"... Tôi còn biết nói sao?
Đêm đó, bà cứ vuốt mãi lưng tôi. Bà tôi ít nói lắm. Nhưng từ bàn tay bà truyền sang tôi biết bao yêu thương.
Anh Đen đi tiễn tôi. Anh chẳng nói câu nào. Nhưng mặt anh lạ lắm, cứ như người đánh mất một cái gì. Xe chạy. Bóng anh nhỏ dần... Nhưng trong lòng tôi, hình ảnh anh lại lớn dần với đồng ruộng mênh mông, dòng sông uốn lượn, cánh diều lơ lửng. Tiếng ếch nhái, nhất là tiếng ễnh ương uôm uôm điểm nhịp những đêm mưa. Rồi tiếng ve râm ran thành phố, hình ảnh những ngôi nhà cao tầng bóng loáng gương dưới nắng chói chang... tất cả dồn về đầy ắp trong tôi, khiến tôi bồi hồi thương nhớ, phấp phỏng, đợi chờ...
Sao thế nhỉ? Hay là vì tôi đã có hai quê? Quê ruộng và quê phố?

vidinhdhkt 08-01-2010 09:28

Chà chà, Muzhik đúng là писатель (почти настоящий)!
Mình rất tâm đắc cái câu ông anh Đen giải thích cho Muzhik về cách chọn và thi đấu cỏ gà.

Old Tiger 08-01-2010 10:07

Trích:

vidinhdhkt viết (Bài viết 47767)
Chà chà, Muzhik đúng là писатель (почти настоящий)!

Eще один шаг. :emoticon-0136-giggl

LyMisaD88 08-01-2010 10:23

Bác Tỉnh trưởng ơi!
Em tính kể tiếp chuyện săn cá, săn chim nhưng tiến độ của bác nhanh quá, em chạy theo tướt bơ mà không kịp. Vậy nên xin hầu bác chuyện trứng vịt vậy.
Hồi nhỏ, vùng quê em cánh đồng thì rộng, lúa hai vụ ăn chắc ít khi mất mùa, thu hoạch lúa xong hạt rơi hạt vãi ngoài đồng còn khối. Thế là theo chủ trương của lãnh đạo địa phương, hợp tác xã phải tổ chức chăn nuôi theo hướng đi hai chân, trồng trọt kết hợp chăn nuôi. Chăn nuôi có nhiều thứ: bò của hợp tác, lợn nuôi tập trung ngoài trại chăn nuôi cũng của hợp tác, rồi lúc ấy hợp tác xã tổ chức 3 cái trại nuôi vịt đẻ. Hợp tác xã cắt cử người chăn, hưởng theo công điểm. Ba cái trại vịt, mỗi trại nằm mỗi nơi và thế là có trò để nghịch ngợm rồi.
Chúng tôi gồm 3 thằng, trong đó có một thằng da đen nhẻm người lùn choắt, học hành thì "đặc cán mai" nhưng lại đóng vai trò trưởng nhóm luôn bày các trò nó có thể nghĩ ra và đầu têu thực hiện. Còn tôi chỉ là thành viên, thích thú cái sự mạo hiểm đi theo như một phóng viên chiến trường, cùng hưởng thành quả nhưng do cái sự nhút nhát của mình nên lắm lúc làm vỡ kế hoạch tác chiến của cả bọn.
Hôm đó nó vạch kế hoạch ăn trộm trứng vịt của hợp tác xã, một phần vì đói một phần vì vui. Cả bọn chọn cái lều vịt xa nhất có ông lão và một đứa con gái trạc tuổi tôi nhà ở cùng xóm ngày ngày cầm cái roi dài lùa vịt ra đồng. Ban chiều, khi đi bắt cua, bắt cá cả bọn ghé vào cái lều vịt vắng tanh mục đích là quan sát trước. Cái lều vịt lợp rạ sơ sài, chỉ đủ để một cái giường tre xộc xệch cáu bẩn, chổ quây vịt bằng sáo tre thấp lè tè chỉ đủ ngăn cho vịt không ra ngoài, có thể nhảy qua dễ dàng.
Tối đó, trước khi đi, trưởng nhóm ra lệnh quấn bẹ chuối vào trong người và cầm thêm một cây sào nhỏ dài như cái cần câu, tôi không biết để làm gì nhưng không được giải thích. Khuya, chúng tôi vận động gần đến lều, bò ép sát bụng theo bờ ruộng nhích vào lều. Cái lều vịt tối om, có lẽ ông lão đang ngon giấc, bò đến sát chổ quây vịt, thằng trưởng nhóm tháo bẹ chuối cột vào đầu cây, một vài con vịt kêu lên quang quác, vừa lúc có con chó chạy ra sủa lách nhách, thế là bị lộ rồi, chúng tôi nằm im. Trong lều, có tiếng húng hắng ho, rồi ông lão thắp đèn ra lều soi soi, không thấy gì, tắt đèn đi nằm tiếp. Chúng tôi chờ hơi lâu lâu, thằng trưởng nhóm từ từ không một tiếng động lách cây sào có buộc bẹ chuối trắng vào, bầy vịt ngủ say im ắng, sau đó, nó nhấc tấm sáo chặn cửa bò vào, một mình nó bò còn chúng tôi nằm im bên ngoài không dám nhúc nhích. Con chó lại sủa, ông lão quát mấy tiếng cho chó im rồi thôi.
Lát sau nó bò ra, ở trần, cởi áo bọc một bọc trứng, cả bọn lại men theo bờ ruộng bò ra một quãng xa xa mới đứng dậy chạy, không bỏ sót những dụng cụ mang theo khi đi, nếu bỏ lại là bị lộ. Chạy ra ngoài bãi, bụng và quần đùi thằng trưởng nhóm dính đầy phân vịt, xổ bọc áo ra có hơn chục quả trứng vịt, một thằng chạy về nhà lấy diêm và muối hạt đốt lửa nướng trứng ăn. Đã khuya, nhưng cả bọn được bữa trứng vừa ngon vừa thắm tình chiến hữu.
Sau đó, thằng trưởng nhóm giải thích cái mẹo bắt vịt hoặc trộm trứng mà vịt nằm im. Nó bảo loài vịt rất sợ rắn nên ban đêm, vịt thấy cái bẹ chuối trăng trắng tưởng là rắn nên nhích nhích nép lại với nhau mà không con nào gây ra tiếng động, đúng ra nó có thể cho cả bọn ăn thịt vịt nhưng vì thương ông lão nếu bị mất vịt và làm thịt vịt cũng rất khó khăn nên chỉ lấy trứng ăn cho đã là được rồi.
Sau lần ấy, chúng tôi cũng tập kích thêm được vài lần nữa, nhưng có một lần khi đến lều khác, mới đưa cái sào có buộc bẹ chuối vào thì người giữ vịt soi đèn phát hiện được, cả bọn vứt sào tháo chạy, họ đuổi theo không kịp nên không biết bọn trẻ nào, nhưng tang chứng vật chứng thì rành rành. Sau đó, hợp tác xã phổ biến cho bà con biết có người trộm vịt và chúng tôi cũng thôi luôn cái trò trộm trứng.

Cartograph 08-01-2010 10:43

Trích:

vidinhdhkt viết (Bài viết 47767)
Chà chà, Muzhik đúng là писатель (почти настоящий)!

Đúng giọng một nhà văn 3N thứ thiệt nữa đây rồi! Xứng đáng cho nhập hội các cụ sớm ấy bác Dị nhẩy?

Мужик 08-01-2010 10:55

Trích:

Old Tiger viết (Bài viết 47771)
Eще один шаг. :emoticon-0136-giggl

Спасибо дружище! Но у меня всегда получается как у Ленина: ШАГ ВПЕРЕД - ДВА ШАГА НАЗАД!

@vidinhdhkt
Trích:

À, Muzhik ở đồng bằng mà biết lắm chuyện về rừng thế thì tớ đố Muzhik biết con cu-li nó như thế nào đấy!
Nó còn gọi là "con lười" vì suốt ngày giấu (úp) mặt ngủ trên cây, nhỏ như con sóc, lông vàng, có thể dùng lông nó để cầm máu khi bị đứt tay.
Em chỉ biết mặt tiền của nó là thế. Nhưng vì đây là câu hỏi của bác nên em không thể không băn khoăn: Liệu mặt hậu của con cu-li là gì nhỉ?

vidinhdhkt 08-01-2010 11:06

Kính bác LyMisaD88.
Hì, thế thì bác chưa đạt tầm trộm vịt chuyên nghiệp rồi. Đúng ra là phải dọc mùng, khoai nước hơ qua lửa cho mềm nhũn ra, đêm đến quẳng vào chuồng vịt. Kể cả ngỗng nhá: ngỗng thính lắm, ngửi thấy có hơi người là bắt đầu "kíu...kíu.." mất trật tự, nhưng quẳng cho vài cái dọc mùng nướng vào thì có mà rụt cổ nằm im thin thít (vì tưởng là rắn!). Lúc ấy có mà bế cả ngỗng ra cũng được, cứ gọi là im như thóc!

Мужик 08-01-2010 11:23

Trích:

Đúng ra là phải dọc mùng, khoai nước hơ qua lửa cho mềm nhũn ra, đêm đến quẳng vào chuồng vịt.
Bác Vỉ Đinh ở miền núi nên mới sẵn các của này. Em ở đồng bằng nên xài như bác Ly thôi. Ngày xưa khó khăn, đói kém. Ở đồng bằng, dọc mùng dùng để người ăn, dọc khoai nước ngứa người không xơi được thì mang nấu cám nuôi lợn. Lấy đâu ra mà để héo. Bẹ chuối như chỗ bác Ly quê em cũng không có vì lợn cũng ăn (quê em gọi các lớp tạo nên thân chuối là bẹ). Chỉ còn sống lá chuối là cả người và lợn không ăn, trẻ con tụi em mang làm súng AK47 chơi chán rồi mang rải quanh chuồng ngỗng vịt để chúng khỏi kêu quàng quạc, kiu kíu mất ngủ.

vidinhdhkt 08-01-2010 11:25

@ Muzhik.
1) Muzhik trả lời thế là chuẩn rồi, chỉ có điều nó có thể to hơn con sóc đấy, con to có thể nặng đến 4 kg. Ban ngày nó co tròn, hai tay ôm gáy ngủ khì (trông giống con khỉ con lắm), ban đêm đi kiếm ăn (sâu bọ, chồi non, hoa quả).
2) Trả lời thế là quá đủ rồi, làm gì còn mặt hậu nào. Cứ quen thói "đào sâu suy diễn" thế nên mới để lại hậu quả tạo điều kiện để bác nqbinhdi châm cho! Đáng đời!

Мужик 08-01-2010 12:20

Trích:

nó co tròn, hai tay ôm gáy ngủ khì
Nếu viết chuẩn như bác thì chắc em chẳng phải lo cái "mặt hậu". Cơ mà em loạn chữ, lại viết:
Trích:

suốt ngày giấu (úp) mặt ...
Nên em tưởng bác hỏi em về con cu-li là để "chửi" em.
Trích:

Cứ quen thói "đào sâu suy diễn" thế nên mới để lại hậu quả tạo điều kiện để bác nqbinhdi châm cho!
Vâng, em có "tật" nên hay "giật mình". Có lúc rõ ràng là người ta chửi đổng lại cứ vơ vào là người ta chửi mình!

tranhientrang 08-01-2010 13:33

Chưa có thời gian để ngâm cứu hết. Nhưng hôm nay có chút thư giãn, tranhientrang tò mò vào hóng hớt thì thấy chuyện các cụ rôm rả như một bản giao hưởng đồng quê thôn dã (The Symphonious Pastorale) thật vui và sinh động. Nhưng hình như em thấy thiếu thiếu cái gì đó giống như những món ăn nghịch nghịch của trẻ em nông thôn như: Món châu chấu, cà cuống nướng…không thấy các bác đề cập đến. Em nghe kể thế. Không biết các món đó có thật không các bác nhỉ?

daquen 08-01-2010 15:30

Trích:

tranhientrang viết (Bài viết 47788)
Chưa có thời gian để ngâm cứu hết. Nhưng hôm nay có chút thư giãn, tranhientrang tò mò vào hóng hớt thì thấy chuyện các cụ rôm rả như một bản giao hưởng đồng quê thôn dã (The Symphonious Pastorale) thật vui và sinh động. Nhưng hình như em thấy thiếu thiếu cái gì đó giống như những món ăn nghịch nghịch của trẻ em nông thôn như: Món châu chấu, cà cuống nướng…không thấy các bác đề cập đến. Em nghe kể thế. Không biết các món đó có thật không các bác nhỉ?

Châu chấu rang là một món ăn ngon tuyệt đấy nhé. Dùng túi nilong buộc vào dây điện quấn quanh thành hình tròn + một cái que là có thể đi vợt châu chấu. Ở cánh đồng lúa, châu chấu nhiều vô kể. Vợt xong mang về, luộc qua, cấu đầu, rút ruột, rang trên chảo, đảm bảo không ngon không lấy tiền. Mùi thơm của châu chấu rang hấp dẫn lắm.

P/s: Bây giờ, bọn em vẫn hay trêu đùa những bác trai nào làm việc gì đó có lỗi là: Thế hôm qua có bị vợ cấu đầu, rút ruột không?

Em xin bon chen tý tẹo về truyện tuổi thơ đã đi qua, chứ không dám nói về ngày xưa đâu ạ :emoticon-0111-blush

Huonghongvang 08-01-2010 15:40

Trích:

Мужик viết (Bài viết 47760)
VỀ QUÊ
.................................................. .................................................. ............. Đêm đó, bà cứ vuốt mãi lưng tôi. Bà tôi ít nói lắm. Nhưng từ bàn tay bà truyền sang tôi biết bao yêu thương.
Anh Đen đi tiễn tôi. Anh chẳng nói câu nào. Nhưng mặt anh lạ lắm, cứ như người đánh mất một cái gì. Xe chạy. Bóng anh nhỏ dần... Nhưng trong lòng tôi, hình ảnh anh lại lớn dần với đồng ruộng mênh mông, dòng sông uốn lượn, cánh diều lơ lửng. Tiếng ếch nhái, nhất là tiếng ễnh ương uôm uôm điểm nhịp những đêm mưa. Rồi tiếng ve râm ran thành phố, hình ảnh những ngôi nhà cao tầng bóng loáng gương dưới nắng chói chang... tất cả dồn về đầy ắp trong tôi, khiến tôi bồi hồi thương nhớ, phấp phỏng, đợi chờ...
Sao thế nhỉ? Hay là vì tôi đã có hai quê? Quê ruộng và quê phố?

Các chuyện của các bạn kể trong topic đều hay và bổ ích nhưng chuyện Về quê của Muzhik hay quá cơ. :emoticon-0155-flowe Muzhik đúng là Nhà văn của NNN rồi đấy. :emoticon-0150-hands

@ OT: Em “chẳng hề tin cái chuyện về vụ thân hình em như thế là do bị cái lão nông nào đó lừa trói lại và đốt” thế mà em lại cứ hay suy diễn rồi... dỗi :emoticon-0136-giggl nữa là sao nhỉ? :emoticon-0100-smile Mọi người không có ý gì đâu em à.

@ tranhientrang: Món Châu chấu, Cà cuống nướng có thật chứ. Ngon tuyệt. Hồi xưa năm 1965 mình đi sơ tán về quê, buổi tối mùa hè mấy chị em đem một tý rơm ra đồng đốt lên, châu chấu bay đến nhiều vô kể. Chỉ bắt con cái không bắt con đực rồi bỏ vào chai mang về rắc vào nồi nước sôi, sau đó vặt chân, vặt cánh, cấu đầu, rút ruột. Rang với mỡ rồi cho tý lá chanh thái chỉ vào ngon tuyệt. :emoticon-0155-flowe Món đặc sản “tôm bay” đấy nhé. :emoticon-0100-smile
Còn Cà cuống cũng nhiều lắm, không riêng gì ở quê mà ngay ở Hà Nội thôi, trước đây khu vực thuộc Thanh Trì và Hai Bà Trưng là quê hương của Cà cuống đấy. :emoticon-0157-sun: Mùa hè từ tháng 5 đến tháng 6 âm lịch là họ hàng nhà Cà cuống bay ra như vỡ tổ từng cặp, chúng bay nhảy, ôm lấy nhau rất chặt, bay vào các mặt phố, lao vào các thân cây, cột đèn, mái hiên, cửa sổ… rơi lả tả xuống đất ngã dúi dụi. :emoticon-0136-giggl Nhiều cặp đâm loạng choạng vào cả mọi người, dù bị lăn ra chết mà vẫn ôm lấy nhau không rời. :emoticon-0100-smile Nhiều đến mức người ta chỉ việc nhặt cà cuống cho vào giỏ mang đi bán cho các nhà hàng. Những món ăn như sực tắc, vằn thắn, bún thang, bún chả, chả cá, bánh cuốn… mà không có cà cuống là mất ngon mất mấy phần. Tinh dầu cà cuống đứng hàng đầu những gia vị cần sự cay thơm vì cái cay và cái thơm của nó là tổng hợp của ngũ vị và lục hương, nó không giống bất kì một loại gia vị nào. :emoticon-0157-sun: Nhưng con Cà cuống đực mới có bọng tinh dầu còn con cái bọng lép ít tinh dầu lắm. Bắt được Cà cuống người lớn thì làm thức nhắm chứ trẻ con chỉ nướng ăn chơi thôi, rất thơm ngon. :emoticon-0100-smile Trước đây ở khu vực Lăng Bác cũng rất nhiều Cà cuống bay về các cột đèn, bây giờ thuốc trừ sâu, phân bón nhiều nên Cà cuống gần như bị tuyệt diệt rồi còn đâu. :emoticon-0106-cryin


Giờ Hà Nội. Hiện tại là 19:54.

Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.