Nước Nga trong tôi

Nước Nga trong tôi (http://diendan.nuocnga.net/index.php)
-   Chúc mừng - Chia sẻ - Giúp đỡ (http://diendan.nuocnga.net/forumdisplay.php?f=14)
-   -   Ngày xưa ơi... (http://diendan.nuocnga.net/showthread.php?t=2457)

tranhientrang 25-03-2010 09:25

Trích:

Old Tiger viết (Bài viết 53624)
Cụ Quái Dị về đến nhà phải trả thuế nông nghiệp nhiều quá hay sao mà không thấy cụ ấy cựa quậy trong chuồng này các bác nhỉ? :emoticon-0102-bigsm

Chắc là cụ sang ý bị băng tuyết hóa "sơ cứng do tuyết" nên về nhà phải luyện lại cho võ công thâm hậu mới xuất chiêu.

Moskva84 25-03-2010 09:49

Trích:

USY viết (Bài viết 53632)
Bài này của bác viđinhhkt quá hay, em mạn phép lược chắp vần sang tiếng Nga một chút (để anh bạn @@@ hiểu qua nội dung), mong bác vidinh và các bác chỉnh sửa giúp. (Ngày trước em có dịch ngược 1-2 đoạn thơ ra tiếng Nga, nhưng các bạn Nga bảo như vậy chỉ là ghép vần, không phải thơ, nên em từ bấy đến giờ không dám "dịch đại" nữa. Lần này là ngoại lệ vì muốn vote cho tứ thơ của bác vidinh nên em xin đại liều 1 lần:
...

...

"Sao lúc nào Đim cũng nhắc "quê hương"?
Đồng ý quê hương bao giờ cũng đẹp
Ai chẳng nhớ quê mình da diết...
Nhưng còn...Lêna...Và khói lửa chiến tranh?"...

Lêna ơi, làm sao em hiểu được lòng anh?
Anh rất yêu bầu trời Nga xanh biếc
Nhưng chết trong màu mắt xanh tuyệt đẹp? -
Không thể nào! Đừng buồn nhé, Lêna!

"Tôi rất yêu những cánh đồng nước Nga,
Sẵn sàng chết cho bạch dương xanh tốt,
Nhưng chết trong màu mắt xanh tuyệt đẹp-
Không thể nào! Lêna hiểu cho tôi!

Và những bạn tôi mười tám tuổi đời
Đã ngã xuống cho tôi được học,
Đã ngã xuống cho tôi ngắm tuyết
Cùng Lêna mỗi độ đông về?

Tôi sẽ nói gì với người mẹ ven đê
Một nắng hai sương sớm chiều vất vả?
Đất nước tôi những hố bom còn đó...
Không thể nào! Đừng buồn nhé, Lêna"...

Viđinhhkt
...

...

Что ты всегда: "отчий край...", Димка?
Ну да, родина всегда краса,
По ней тоскует каждая душа ...
Но там идет война... И тут еще... Лена?"...


Лена моя, как мне тебе сказать?
Русское голубое небо люблю до смерти
Но умереть в голубых глаз прелести
Невозможно, Лена, меня прости!

Искреняя у меня любовь к русскому полю,
За березовую рощу свою жизнь готов б отдать
Но умереть в глубине прелестных очей
Невозможно мне, Лена, прошу меня понять!

На меня взгляд восемнадцатилетних друзей,
Павших на фронте, чтобы мог я сегодня здесь,
Чтоб могли мы с тобой, Лена дорогая,
Вместе на снежинки глазеть!

Что мне тогда сказать матерям на поле
Себя не жалея, трудящимся и день и ночь?
У нас там темнеют еще воронки...
Мне невозможно! Лена, не обижайся ты хоть!"...
Viđinhhkt


Em xin cảm ơn bác vidinh một lần nữa:emoticon-0150-hands

Rất tuyệt vời. Cảm ơn hai bạn USY và vidinhdhkt. Topic này của các bạn thật hay, làm tôi lại nhớ về những kỉ niệm ngày xưa. Một lần nữa xin cảm ơn!

nqbinhdi 25-03-2010 11:39

Trích:

tranhientrang viết (Bài viết 53635)
Chắc là cụ sang ý bị băng tuyết hóa "sơ cứng do tuyết" nên về nhà phải luyện lại cho võ công thâm hậu mới xuất chiêu.

Kính cả làng (hay chuồng),

Thấy bị nhắc mà không trả lời có lẽ là khiếm nhã, bởi vậy tôi phải viết vài lời này.

Mười bốn năm trước, khi ra về tôi đã để trái tim mình lại Budapest. Cái chỗ trống trong ngực ấy là cả một khối nặng u uẩn khôn nguôi. Lần này trở lại, nỗi buồn vẫn chẳng vơi, vết thương xưa lại một lần ứa máu. Bởi vậy, đến bây giờ thì tôi chịu, không thể viết được thêm một cái gì nữa.

Tạ lỗi với các bác và xin nói lời từ biệt với Ngày xưa ơi ở đây thôi.

vidinhdhkt 25-03-2010 12:12

Kính bác Bình.
Chắc là chuyện buồn của bác nghiêm trọng, không dễ ngày một ngày hai mà nguôi ngay được. Bác cứ bình tâm tĩnh trí xén cây và tưới hoa chờ cho nỗi buồn nguôi ngoai bớt rồi bác lại vào đây với anh em, bác nhé! Với một người đàn ông như bác thì em nghĩ mọi lời động viên an ủi là hoàn toàn không cần thiết. Bọn em tin ở bác. Tin rằng sẽ có ngày bác lại vào đây kể chuyện đời cho bọn em nghe và thỉnh thoảng "châm" cho bọn em tỉnh táo ra.
Em thì nghĩ: "Cuộc đời sắc sắc không không. Có đấy, thế mà rồi lại không đấy. Thôi thì "Trời cho làm thơ" ngày nào thì em còn làm thơ ngày ấy - như con ve chỉ có mỗi tháng hè để ra rả hát cho đời thì em cứ..."we..we..we.." thôi"...
Hy vọng sẽ sớm được thưởng thức những lời bình sắc như kim châm của bác.

tranhientrang 25-03-2010 14:09

Trích:

nqbinhdi viết (Bài viết 53641)
...
Tạ lỗi với các bác và xin nói lời từ biệt với Ngày xưa ơi ở đây thôi.

Ấy Ấy! BÁc hãy khoan. Em có câu chuyện kể bác nghe đã:

Khi ở Pháp, Frederic Chopin đã hướng trái tim của mình về Ba lan – Tổ quốc ông. Nhưng tâm hồn yêu âm nhạc của nhac sỹ đã đóng góp cho nước Pháp những bản nhạc bất hủ.

Có lần, tại căn nhà ngoại ô Paris sau khi chơi bản Etuyt buồn, Chopin đã thốt lên: “Ôi! Tổ quốc tôi!”.

Vậy, nên bác ngbinhdi khi nào có ký ức nào đáng nhớ, thì mong bác lại reo lên: “Ôi! Ngày Xưa ơi” và tạt qua đây kể cho bà con nghe nhá!
:emoticon-0102-bigsm

hongducanh 25-03-2010 22:48

Trích:

nqbinhdi viết (Bài viết 53641)
Kính cả làng (hay chuồng),

Thấy bị nhắc mà không trả lời có lẽ là khiếm nhã, bởi vậy tôi phải viết vài lời này.

Mười bốn năm trước, khi ra về tôi đã để trái tim mình lại Budapest. Cái chỗ trống trong ngực ấy là cả một khối nặng u uẩn khôn nguôi. Lần này trở lại, nỗi buồn vẫn chẳng vơi, vết thương xưa lại một lần ứa máu. Bởi vậy, đến bây giờ thì tôi chịu, không thể viết được thêm một cái gì nữa.

Tạ lỗi với các bác và xin nói lời từ biệt với Ngày xưa ơi ở đây thôi.

Boze moi! ngbinhdi từ Hung gia lợi trở về Việt Nam chắc vẫn còn mệt mỏi sau một chặng đường dài, thậm chí múi giờ cũng khiến lão khó ngủ...lại càng nghĩ ngợi nhiều đến những chuyện xưa. Ngbinhdi còn rất nặng nề về chuyện tình cảm ở Hung gia lợi nhưng theo tôi cũng chỉ để nhớ lại, tưởng tượng, ngắm nghía, nghĩ ngợi mà thôi...

Sự thể như thế nào, đâu chỉ có một vài dòng là ra đi được đâu. Quốc, có quốc pháp - Gia, có gia quy thì "ngày xưa ơi" cũng có luật của nó, lão ngbinhdi đâu dễ dứt áo ra đi. Sáng thứ bảy này, tức là còn 2 hôm nữa tôi và bác Vidinhdhkt xin gặp mặt lão ngbinhdi để thăm hỏi tình hình cụ thể. Vì topic này chính do lão đề xuất mở, nay vì lý do (грустное чувство) lão lại thay đổi ư?

Ăn sáng, uống cafe, trao đổi tâm tư :emoticon-0150-hands xem tôi và ông ai là người buồn hơn ai?

tranhientrang 26-03-2010 16:50

Trích:

hongducanh viết (Bài viết 53682)
... xem tôi và ông ai là người buồn hơn ai?

Vụ này có thể thấy ngay được là bác HĐA vì xa bạn trong ngôi nhà Xưa này mà buồn hơn rồi.
:emoticon-0116-evilg
Như em đã nói: Nhạc của Chopin buồn thổn thức, nỗi nhớ cố hương khôn nguôi: nghe mà như thấy mưa rơi trên phố vắng, u buồn nhưng sao lãng mạn và diệu kỳ.
:emoticon-0111-blush
Bác binhdi có những nỗi buồn lẩn quất nhớ nhung, nhưng chả nhẽ lại không viết lên thành nỗi ưu tư đẹp để chia sẻ cùng cư dân Xưa a?
:emoticon-0102-bigsm

hungmgmi 26-03-2010 17:00

Em đoán bác Bình Dị nói chưa hết ý, là chỉ không nhắc về chuyện bác đã để quên con tim bên xứ tuyết thôi. Chuyện của ngày xửa ngày xưa, khi còn là lưu học sinh...
Chứ chủ đề "Ngày xưa ơi..." nó rộng lắm, vậy nên chúng ta hãy chờ đọc những bài mới của cụ về những ngày đã cũ, trên đất Việt Nam này.
Em nói thế có đúng không bác Bình Dị?

LyMisaD88 27-03-2010 11:42

ĐI TĂM HÀNG

Những tháng đầu mới sang còn lạ nước lạ cái, phần lớn thời gian rãnh là đi thăm thú đó đây chứ chưa nghĩ gì đến chuyện mua các loại hàng hoá.
Các bác lớp trên thường bảo: chúng mày mới sang, còn đến dăm năm nữa, thời gian còn dài, mua hàng hoá mà làm gì. Bởi vậy nên có lúc gặp các loại hàng mà dân mình rất thích như quạt, ấm, bàn là, nồi hầm, bếp điện thì tôi lại làm ngơ bỏ đi, sau này cần mua không có mới thấy tiếc.
Khoảng mấy tháng sau, có một anh lớp trên dẫn tôi đến một cửa hàng bán đồ gia dụng gần ga mêtrô Kiep. Đến nơi, tôi ngạc nhiên thấy cả đoàn người rồng rắn xếp hàng. Thì ra là của hàng đang bán máy khâu. Thời bao cấp, máy khâu gửi về Việt Nam bán rất chạy nhưng tôi mua để mà làm gì? Gửi về cũng không được. Ấy vậy nhưng tôi cũng theo anh ấy xếp hàng, anh ấy đưa tiền, tôi chỉ đứng giữ chổ đến lượt vào mua rồi xách ra. Không thấy bóng dáng người Việt nào xếp hàng, chỉ có hai anh em tôi. Mua được một máy khâu, anh ấy lại bảo tôi xếp hàng lần nữa. Tôi ngượng lắm, nhìn đoàn người Nga xếp hàng chờ mua máy khâu, tôi áy náy vô cùng nhưng cũng làm theo anh ấy bảo. Lần ấy hai anh em cứ đảo lui đảo tới nên mỗi người mua được những 3 máy khâu một lần.
Khi về ốp mới mệt. Mấy cái máy khâu phải giấu ngoài chỗ có mấy hàng cây bạch dương, lâu lâu lại ra xách vào một cái để tránh sự tò mò của mấy bà trực ốp. Xách vào phòng rồi cũng phải đi gửi mỗi nơi mỗi cái vì ta tây ở lẫn lộn không thể để mấy thứ đó trong phòng ngủ được. Tôi hỏi: anh mua làm gì nhiều thế? Anh ấy bảo: mua cho mấy đứa em ở ốp lao động. Thì ra thế.
Những lần sau, đi đâu tôi cũng để ý theo lời anh dặn, có hàng gì là tôi mua cho anh để anh đóng hàng khi về nước.
Có lần, tình cờ tôi gặp cửa hàng bán loại bàn là hoa dâu 7 rúp, xếp hàng đến lượt thì hết bàn là. Hoá ra phía cổng sau của hàng có mấy anh VN không biết ở đâu đến chất đầy một xe taxi bàn là phóng đi. Ngay bản thân mình là người Việt cũng thấy ấm ức huống chi người Nga mà họ biết chuyện này.
Cũng có nhiều người rất thờ ơ với các loại hàng hoá ấy, họ dành tất cả thời gian cho học tập nghiên cứu, không hề quan tâm các loại hàng hoá linh tinh.
Lúc ấy, tôi nhớ cậu L.B.K.T. là nghiên cứu sinh toán lý MGU sang tôi chơi, thấy mấy cái ấm điện mới mua về xếp thành hàng, cậu hỏi: hộp gì mà nhiều thế anh? Tôi ngạc nhiên: thế mày không biết thật à? Đúng là cậu hoàn toàn không biết tý gì ngoài việc nghiên cứu. Phòng cậu ở một mình khá rộng ngay trong toà tháp MGU nhưng chỉ toàn sách là sách.
Hôm đến ốp lao động chơi tôi mới thấy khiếp, hàng hoá chất đầy phòng ở, chỉ chừa đủ chổ để giường nằm, diện tích còn lại la liệt là hàng hoá lỉnh kỉnh trăm thứ bà rằn đủ cả.
Cũng phải thông cảm với họ thôi, mục đích sang lao động cũng chỉ từng âý để mong giúp gia đình ở quê, sau mấy năm tích cóp mới gửi về được một thùng hàng bằng tàu biển, có khi gửi về còn bị mất hết chẳng còn gì.
Khi học xong về nước, phong trào gửi hàng bằng tàu biển không còn nên không gửi được gì cho gia đình, nghĩ mà tiếc hùi hụi.

vidinhdhkt 27-03-2010 12:07

Đọc bài này của LyMisaD88 tớ nhớ lại thời đi học bên ấy: tớ hoàn toàn mù tịt, chẳng biết gì đến những chuyện tương tự - tớ cứ có cảm giác như mình sẽ ở đây mãi mãi (hoặc chí ít là còn rất rất lâu mình mới về VN) nên không quan tâm. Để rồi sát đến ngày về nước mới mua lại của 1 ông thực tập sinh cái xe đạp (đã tháo và đóng gói sẵn). Đến nỗi lúc về khai Hải Quan tớ cứ ngớ ra chẳng biết khai thế nào vì đã nhìn thấy cái thứ mình mua đâu. May gặp được anh cán bộ HQ tốt bụng, anh ấy mách nước: "Thôi thì cứ ghi là xe đạp Liên Xô là được rồi!".
Đến lúc nhận về thì...eo ơi, nó cũ lắm lắm rồi! Chưa hết: trên khung thấy có quấn băng dính màu xanh lá cây trên nền sơn khó xác định màu. Tò mò bóc ra xem: trời ơi, khung đã bị cưa đứt gần nửa! Chắc là 1 ông Tây nào đó có thằng con nghịch ngợm cưa gần đứt khung, ông bố đem bán vào cửa hàng đồ cũ, ông thực tập sinh kia mua về rồi bán lại cho tớ.
Nhưng tớ không quan tâm đến số phận cái xe đạp ấy lắm vì biết rằng chỉ 2 tháng nữa sẽ quay lại LX. Cho ông anh họ luôn. Ông ấy đem ra chợ trời giải quyết, về đãi thằng em một bữa chia tay trước khi đi, thế là xong!
Tớ chơi khá thân với mấy thằng Nga học tiếng Việt ở MGIMO. 1 hôm có thằng bảo: "Này, tao sắp phải sang VN thực tập 2 tháng. Tao đi mua phích đá để đựng thức ăn mà không sao mua được. Hết sạch sành sanh. Sao thế nhỉ?". Tớ dẫn nó đến nhà một tên VC đầu cơ phích đá. Nói gãy lưỡi hắn mới đồng ý bán cho với giá 45 rub (trong khi giá chính thức là 31 rub). Thằng Nga cứ càu nhàu mãi: "Vô lý, hàng hóa của nước tao, thế mà tao lại phải mua lại từ tay chúng mày với giá cắt cổ!".
Có lần tớ đi ngang qua chỗ người ta xếp hàng mua phích TQ. Thấy nhiều đầu đen lắm. Nhưng dở nhất là các lão cãi nhau tùm lum: thì ra có tên cứ mua xong lại xếp hàng mua nữa, mua được bao nhiêu để ở góc nhà - thế rồi chắc là có tên khác "ẵm" luôn cả đống phích mà tên kia mất bao nhiêu công xếp hàng mới mua được!

thaond_vmc 27-03-2010 13:39

Đầu năm 1989, đoàn chúng tôi chuẩn bị kết thúc đợt công tác 3 tháng về nước. Trước đó, cũng như mọi người từ VN sang ở thời kỳ ấy, cơ bản cũng "thiên thời địa lợi", gặp may mắn và nhận được sự giúp đỡ của các bạn Nga trong xí nghiệp - nơi đoàn chúng tôi đến "trao đổi kinh nghiệm và thực tập công tác ngành xây dựng mỏ", các thành viên trong đoàn chúng tôi đã hoàn thành việc gửi hòm ở ga Rostov-na-Don. Chỉ có điều riêng cái vỏ hòm đã nặng hơn 5 tạ, vì đóng bằng gỗ thông tươi (sau vụ động đất ở Armeni cuối tháng 11/1988, tìm được gỗ đóng hòm ở vùng đó là cả vấn đề lớn). Hàng hoá hồi đó đã rất khan hiếm, hầu hết là mua lại với giá cao hơn từ các đồng chí công nhân VN ở các ốp trong vùng. Hôm cân hàng ở ga Rostov, tôi và một ông phó giám đốc xí nghiệp phải áp dụng chiến dịch ngoại giao kết hợp giải pháp kinh tế đến gãy lưỡi mới được bà cân hàng cho giải quyết đưa hàng vào kho. Thêm một lần tốn nữa cho mấy anh bạn lái mô-nô cẩu hàng vào.
Gần kề khách sạn nơi đoàn chúng tôi ở suốt thời gian 3 tháng, là nhà của bố mẹ một chuyên gia đang làm việc ở nhà máy chúng tôi, (anh bạn này làm việc ở chỗ chúng tôi đến 5 năm, và ở VN đến năm thứ ba mới sinh con đầu lòng, trước đó hai vợ chồng anh này lấy nhau hàng chục năm không có con. Có lẽ khí hậu ở VN tốt hơn chăng?!). Bà mẹ đã nghỉ hưu, ông bố thì đang làm giám đốc một xí nghiệp khai thác than trong vùng. Cách một hôm không thấy tôi sang chơi với ông bà, thì ông lại sang khách sạn tìm tôi về nhà ăn tối cùng.
Hôm tôi sang chào ông bà để ngày hôm sau lên tàu về Moskva, ông bà làm một bữa thịnh soạn. Ăn tối xong, bà mang ra rất nhiều quà tặng để tôi mang về nước, có cả búp bê, lật đật, kẹo chocolat, vài cái váy cho bà xã tôi, và một chút quà gửi cho cháu gái của ông bà đang ở VN. Ông bảo: "Tao đi tìm mua cho mày cái ấm điện để mày mang về VN mà dùng, đã đi nhiều cửa hàng mà chẳng có! Tao mua cho mày cái nồi hầm này, cố gắng mà xách về!". Quá cảm động vì tấm lòng đôn hậu của ông bà, tôi chỉ có thể nói lời cảm ơn, mà không thể nói ra ý nghĩ thoảng trong đầu, là "những thứ đồ gia dụng ấy chỉ có thể mua lại ở người VN mà thôi!".
Sau này tôi cũng nhận được cái nồi hầm ấy gửi theo hòm của ông bạn là công nhân lao động ở Kamensk, và nó vẫn được dùng trong bếp nhà tôi.

vidinhdhkt 28-03-2010 05:28

Kính bác Bình Dị.
Mấy ngày nay anh em trong "chuồng của các anh giề" như rắn mất đầu, cứ hỏi nhau xem ngọc thể cụ Ong Vò Vẽ ra sao rồi. Nghe bác hongducanh bảo rằng cụ đi vào Đà Nẽng ngắm pháo hoa, chắc là sau khi chiêm ngưỡng pháo hoa xong thì lúc về tâm trí cụ sẽ thư thái trở lại và cụ sẽ thổ lộ cho anh em về cái vụ nemvontal vátálák bên trời Hung, cụ nhỉ!

LyMisaD88 28-03-2010 06:49

Bác Binhdi, Vidinh thân:
Em đang ở Đè Nẽng. Tối qua đi xem pháo hoa téc đường, các ngã đều cấm không nhích được. Vậy là phải xếp bàng làm mấy quả vodka quắc cần câu, coi qua tivi thấy cũng hoa cả mắt.
Bác Binhdi đang ở đâu, trưa nay(CN 28) nếu bác có ở ĐN ở địa chỉ nào ới em một tiếng.
Em đang ở T20 Quân khu V.

tranhientrang 03-04-2010 08:41

“Bớ” có cụ nào ở nhà không!
Phong cảnh hữu tình, nhưng ngoài ngõ vắng quá. Thử liều mình vào chỗ quạnh hiu này xem tình hình thế nào...
Chợt tức cảnh “sinh cóc”, hành thì chà là mà rằng:

Chợt buồn rảo bước nhà cụ: la…
Im ỉm…rêu phong phủ ngõ nhà
Nghiên bút quằn queo trên gác bếp
Mực đen lắt lẻo đợi người hòa.

hongducanh 03-04-2010 16:13

Trích:

tranhientrang viết (Bài viết 54290)
“Bớ” có cụ nào ở nhà không!
Phong cảnh hữu tình, nhưng ngoài ngõ vắng quá. Thử liều mình vào chỗ quạnh hiu này xem tình hình thế nào...
Chợt tức cảnh “sinh cóc”, hành thì chà là mà rằng:

Chợt buồn rảo bước nhà cụ: la…
Im ỉm…rêu phong phủ ngõ nhà
Nghiên bút quằn queo trên gác bếp
Mực đen lắt lẻo đợi người hòa.

Tôi cũng đang xa Hà Nội, thấy rầu lòng cùng bác tranhientrang đành hú nhau về.

Các kụ "đánh bắt" khắp mọi nơi
Để "ngày xưa ấy" bỗng hụt hơi...
Kụ Trang buồn quá -đành dọn dẹp!
Ta về...xôm tụ các ku ơi :emoticon-0150-hands

ADAM 03-04-2010 22:36

Trích:

hongducanh viết (Bài viết 54315)
Tôi cũng đang xa Hà Nội, thấy rầu lòng cùng bác tranhientrang đành hú nhau về.


Kụ Trang buồn quá -đành dọn dẹp!
emoticon-0150-hands

Cụ tên Trang thật là ý nhị ;) may mà ko phải tên Dang ;)

(Iem...ch...ạ...y...)

vidinhdhkt 04-04-2010 01:54

Chán quá, lúc nãy hì hục gõ một bài dài về kỷ niệm xưa bên trời Âu mà cóc gửi được - bay đâu mất tiêu! Số tớ chỉ gửi được những bài ngắn thôi hay sao ấy - cứ viết dài một tí là hỏng!

Siren 04-04-2010 04:27

Nhà em xì pam cho cụ Tổng trưởng nhé, cũng là bài học xương máu của mem mới thôi bác ạ. Bác gõ vào word trước rồi copy lên hoặc gõ thẳng cũng được nhưng trước khi gửi bác copy lại chẳng may PC của bác bị đơ thì còn "giống mà gieo" ạ. Bài này em học được của các bác trong 4rum ạ chứ cảm hứng bất tận và ký ức ào ạt trở về của bác gõ tràn bàn phím mà chạy mất tiêu thì chắc chắn là bác tức thế này ~X(
Có vẻ như ngày hôm qua "quy luật đen đủi" rơi xuống đầu bác, không may mắn như nhà em-rơi xuống bác hàng xóm!
Một ngày mới bắt đầu rồi ạ, chúc bác hôm nay may mắn nhé và viết được bài đọc no mắt bà con, cười no bụng "phố rùm":emoticon-0150-hands

tranhientrang 04-04-2010 11:00

Trích:

vidinhdhkt viết (Bài viết 54345)
Chán quá, lúc nãy hì hục gõ một bài dài về kỷ niệm xưa bên trời Âu mà cóc gửi được - bay đâu mất tiêu! Số tớ chỉ gửi được những bài ngắn thôi hay sao ấy - cứ viết dài một tí là hỏng!

Hình như dân gian có câu:
“Qua cầu ngả nón trông cầu
Cầu bao nhiêu nhịp... tốn xăng dầu bấy nhiêu”

Nên, theo em, bác cứ được “nhịp” nào “se” lên luôn.

Còn nhớ: Hồi xưa nhà em đi học, mỗi tuần em pọt cho một bài con cóc, nhưng nhiều lần bận: cứ nghĩ được 2 câu là send ngay. Có lần về chơi đằng ý đọc lại, nhưng nghe lại lạ lạ tai chứ không giống “cọc” của mình. Em gặng hỏi tưởng chim chuột gì được ai tặng thơ đây…
Khai: Do cứ ghép đại nhiều cái 2 câu em gửi lại nó mới thế.
Khi khi... THế mới lãi: Gửi 2 mà được 3.

Ví dụ đại loại thế này:

Mẹ cha con mọt đục thâu đêm
Chỉ khiến lòng ông lại nhớ thêm
Kẽo kẹt giường đơn mình mới cú
Chẳng biết lấy gì để mộng chêm.

:emoticon-0102-bigsm hí hí...

hongducanh 06-04-2010 11:33

Chiều qua, tôi được gặp chị sau 35 năm. Tôi hoàn toàn không nhận ra chị, nếu không có anh bạn tên Hiền giới thiệu. Chị nhiều tuổi hơn chúng tôi, khi đó chị đang học đại học ở Sài Gòn – theo tiếng gọi của cách mạng, chị đã trở về vùng quê Quảng Nam của chị để làm giao liên…

Chị cũng không nhận ra tôi, bởi vóc dáng thư sinh ngày xưa của tôi chỉ có gần 50kg cả quần, áo và mũ cộng chiếc thắt lưng có giắt thêm vài quả lựu đạn…

Chị vui mừng thông báo: con trai út của chị được sang Nga học lớp quân sự cao cấp và muốn nhờ tôi tư vấn cho cháu nên mua laptop ở Việt Nam hay ở Nga, vì mua laptop ở Việt nam sẽ không có bàn phím tiếng Nga… Cũng may mà tôi cũng hiểu chút ít về laptop nên mạnh dạn khuyên cháu nên mua ở Việt Nam cho nó chắc chắn!

.........

Ngày xưa ấy…Chị đưa nhóm trinh sát chúng tôi đi men theo triền núi múi Khế thuộc nam sông Hinh (thượng nguồn sông Thu Bồn – Quảng Nam). Hoa mua tím ngắt đồi, hoa sim nhạt hơn chút cũng đua nhau khoe sắc… Những đóa hoa ấy, sẽ bị tàn phá bởi bom đạn của cả hai bên khi chiến sự xảy ra. Tôi đang mải mê với những ảo vọng của kẻ mơ hồ bỗng dưng một tiếng nổ hãi hùng xé toạc bầu không khí yên lành. Đó chỉ là một quả pháo 105mm của lữ đoàn dù Ngụy bắn vu vơ từ dưới đồng bằng bắn lên. Hai trinh sát chúng tôi chỉ bị nhọ nhem vì khói bụi của quả pháo, nhưng điều không may đến với chúng tôi, chị đã bị một mảnh đạn lạnh lùng găm vào đùi phải của chị. Chúng tôi đã nhìn thấy máu chảy và chị cũng yếu dần. Anh Hiền đề nghị chị xé ống quần để anh ấy sơ cứu gọi là tạm cầm máu… không hiểu sao, chị ấy một mực không cho hai chúng tôi làm cái việc sơ cứu ấy??? Bất giác, tôi lục trong hộp cứu thương cá nhân của tôi, lấy ra ông thuốc mê tiêm thẳng vào sau gáy của chị…

Tôi nhắc lại câu chuyện trên, và hỏi chị: tại sao ngày ấy chị không cho bọn em cứu chị?. Chị chỉ cười, nụ cười đôn hậu trên những nếp nhăn của người phụ nữ già trước tuổi… Chiến tranh đã qua đi nhiều năm, tôi vẫn nhận ra vẻ đẹp của chị ngày nào, mặc dù giờ đây vết thương trên đùi chị đã khiến cho chị không còn cân bằng trong những bước đi…

Tôi thông báo cho chị rằng: cuối tháng tư này tôi sẽ có mặt ở Đà Nẵng vài ngày, chị rất vui mừng đón nhận tin vui đó. Chị sẽ tiếp tôi tại thành phố miền Trung đầy kỷ niệm thời trai trẻ của tôi…

micha53 06-04-2010 13:19

Trích:

hongducanh viết (Bài viết 54522)
Ngày xưa ấy…Chị đưa nhóm trinh sát chúng tôi đi men theo triền núi múi Khế thuộc nam sông Hinh (thượng nguồn sông Thu Bồn – Quảng Nam).

.....

Tôi thông báo cho chị rằng: cuối tháng tư này tôi sẽ có mặt ở Đà Nẵng vài ngày, chị rất vui mừng đón nhận tin vui đó. Chị sẽ tiếp tôi tại thành phố miền Trung đầy kỷ niệm thời trai trẻ của tôi…

Câu chuyện thật ý nghĩa cho những ngày tháng Tư này.
Cám ơn HDA với đoạn cuối trên con đường tới Dinh Độc lập.

Cartograph 06-04-2010 13:39

Trích:

hongducanh viết (Bài viết 54522)
.................
Tôi nhắc lại câu chuyện trên, và hỏi chị: tại sao ngày ấy chị không cho bọn em cứu chị?.
...........

Bác biết rõ rồi còn hỏi, gây khó cho chị thế ư?:emoticon-0136-giggl

micha53 07-04-2010 16:08

Ngày xưa … cuối cấp, cùng với việc ôn thi là chuyền tay nhau những cuốn “Sổ lưu niệm” ( Lưu bút ).

Những lời chúc mừng, nhắn nhủ của lớp trẻ mới lớn trước ngưỡng cửa cuộc đời, trước những chia li của cuộc chiến…dần đi vào dĩ vãng.

Bao nhiêu năm trôi qua, bao biến động, những lần di chuyển, đổi thay..có ai còn giữ cuốn sổ nhỏ năm xưa? Một trò chơi hay những kỉ niệm của trẻ thơ?

Hôm rồi họp lớp kỉ niệm 40 năm ngày ra trường, một bạn gái mang đến cuốn sổ giấy đã ngả vàng, đã sờn mép…chắc đã rất nhiều lần mở coi.

Tôi đã gặp lại nét chữ, nét vẽ và chữ kí của mình ngày xưa .. ngạc nhiên, vui và buồn…

Geobic 07-04-2010 20:29

Tặng bác Bình Dị một truyện ngắn, mong bác mau bình tâm trở lại với Ngày Xưa Ơi...

http://i220.photobucket.com/albums/d...007/bangnn.jpg

Hương bàng

“Chỉ vì cái ánh mắt tinh quái ấy”. Hắn đi theo bóng áo trắng của cô bé có mái tóc dài lượn sóng, qua ngã năm, qua ngã sáu, rồi qua nhà nàng, không biết đã là lần thứ mấy. Lần đầu chỉ cốt để khám phá nơi nàng ở. Những lần sau - để kéo dài thời gian được trông thấy nàng. Hắn đi theo như một bản năng, như một việc không thể đừng được. Tất cả chỉ bởi cái ánh mắt tinh quái ấy - ánh mắt sáng long lanh dưới hàng mi cong, cặp mày đen, dài, cong vút. Ánh mắt ấy đã hớp hồn hắn, khi hắn hoàn toàn còn là một đứa trẻ con hơn chục tuổi đầu.

Nhà hắn ở một phố cũ, dãy phố có rất nhiều cây bàng cổ thụ. Phần thân gần gốc bàng thường phình to thành những cái bướu, trông rất kì dị. Tán bàng xoè rộng, toả bóng mát cho cả một vùng. Hắn leo trèo giỏi có lẽ cũng vì dãy bàng này. Những trái bàng chín vàng, căng nứt, thơm lựng - một mùi thơm không lẫn với bất cứ thứ quả cây nào khác. Hắn đã từng hái được những trái bàng mọng nhất, thơm nhất, thủ trong túi. Ước gì nàng được nếm một trái bàng tự tay hắn hái trên cây, dù chỉ một trái thôi. Nàng sẽ biết thế nào là bàng, vị ngọt chát, ngậy, ăn một lần là không thể nào quên cái hương vị hoang sơ đó. Những lúc đi theo nàng, hắn thầm nghĩ và ước vậy. Nhưng, chưa lần nào túi bàng của hắn vơi đi, dù một quả. Chỉ khi đến lớp, hắn cho bọn con gái tất cả - chà, trông chúng chí chóe tranh nhau mới buồn cười làm sao. Giá nàng cũng ở đây nhỉ... Hắn không biết cái biệt danh “Thành Bàng” đã gắn với hắn từ bao giờ. Hắn tiếp nhận nó một cách tự nhiên, vui vẻ.

Những kỷ niệm thời thơ ấu thường qua đi nhẹ nhàng, như một giấc mơ thoáng qua trong đời mỗi con người. Ấy là nếu như nàng không có cái ánh nhìn huyễn hoặc ấy, không có mái tóc thướt tha lượn sóng ấy... Ây là nếu như nàng không có giọng hát trong vắt, không hiếu động, hóm hỉnh và thông minh, tai quái như thế. Hắn biết, nụ cười và ánh mắt nàng thật quyến rũ, không phải chỉ đối với riêng hắn, với tụi nhóc như hắn, mà đối với cả một số người lớn nữa. Do vậy, giữa nàng và hắn có một khoảng cách, cái khoảng cách vô hình. Gần mà xa biết bao nhiêu. Hắn cứ tự trách, sao không sinh ra chậm hơn một chút, để được học cùng lớp với nàng, để được nàng coi là bè bạn... Và, những chặng đường mà hắn đi theo hút bóng nàng gần như là thời gian lâu nhất mà hắn được nhìn thấy nàng, đó là thời gian hắn cảm thấy hạnh phúc, thứ hạnh phúc thầm kín, lạ lùng của gã trai mới lớn.

Thế rồi chiến tranh, trường lớp sơ tán... Chưa có dịp nào làm quen với nàng, chưa được truyện trò cùng nàng, hắn đã không còn được thấy nàng thường xuyên nữa. Nhưng hình ảnh nàng không vì thế mà biến mất khỏi tâm trí hắn. Hắn mường tượng, nàng càng lớn càng kiều diễm. Vẫn mái tóc dày lượn sóng như làn suối chảy dài trên lưng nàng, hàng mi đen cong vút. Và nụ cười đằm thắm dường như không bao giờ tắt trên môi.

Những đêm hè nóng không ngủ được, hắn lễ mễ bê mấy cái ghế kê ở gốc bàng cổ thụ trước nhà, nằm khểnh hóng mát rồi ngủ quên lúc nào không hay. Trong giấc mơ, những trái bàng vàng ươm sợ rơi trúng người làm hắn đau, nên đã bay vào không trung, rơi xuống mặt nước Sông Ngân, làm gợn lên những vòng sóng sáng lấp lánh, lan tỏa. Đôi mắt nàng long lanh thứ ánh sáng của sóng sao ấy. Nàng là một vì sao luôn hiện trong giấc mơ của hắn, mãi đến tận sau này...

* * *

Một phần tư thế kỷ trôi qua, hắn đã trở thành một cán bộ nghiên cứu kì cựu của viện H.

... Một buổi trưa, hắn ngả lưng trên ghế đá dưới một gốc bàng, trầm ngâm nghĩ về đề tài mới hoàn thành mà hắn sắp phải báo cáo trong Hội nghị Khoa học liên ngành vào buổi chiều. Không gian tĩnh lặng. Tiếng ve ran trên tán bàng già nua. Những phiến lá bàng to, như những chiếc quạt phe phẩy, in bóng trên nền trời xanh biếc. Bỗng nhiên, từ trên cao một trái bàng chín vàng rớt xuống, lăn trên mặt đất. Thốt nhiên hắn rùng mình nhớ lại giai thoại về quả táo rơi dẫn đến định luật vạn vật hấp dẫn của Newton. Quả táo vàng, quả táo vàng, quả táo... bàng... không dưng đưa hắn ngược dòng thời gian, về với thời thơ ấu...

Hắn nhặt trái bàng chín thơm, cầm trong tay, ngắm nghía. Rồi nhắm mắt lại, hắn thấy hiện lên mồn một chặng đường xa xưa hắn từng lẽo đẽo theo sau một ánh mắt long lanh, một suối tóc bồng bềnh. Thì ra thế, cái bất ổn của đời hắn chính là chỗ này đây. Và hắn đã đi đến một quyết định bất ngờ: phải tìm lại chính mình. Còn tại sao lại phải tìm mình, hắn không biết nữa. Chẳng lẽ hắn chưa từng sống? Không, hắn đã sống, nhưng hình như hắn cũng chưa từng sống thật. Cuộc đời hắn cứ như theo một cái thời gian biểu được sắp xếp tự thủa nào: học phổ thông, vào đại học, tốt nghiệp xong vào một viện nghiên cứu, mỗi năm vài hội nghị khoa học, vài bài báo, rồi vợ con, nhà cửa, xe đạp, xe máy... Từ cơ quan về nhà qua một quán bia hơi mà chiều nào hắn cũng vào đó làm đôi vại cùng cánh bạn quen thuộc. Tất cả tưởng như đã định hình vững chắc, vậy mà giờ đây hắn vẫn thấy mơ hồ, chông chênh. Nhiều lúc hắn vẫn cứ băn khoăn tự vấn, tất cả những thứ hắn đã làm ra ấy rốt cuộc để làm gì? Cuộc đời hắn đang trôi về đâu? Đâu là bến đợi? Đến bao giờ thì vì sao chiếu mệnh hắn trên bầu trời sẽ biến thành một vệt sao băng, loé sáng lần cuối?...

Hắn đặt trái bàng lên bệ gạch ở gốc cây. Trái bàng lăn lăn rồi rơi xuống đất. Nghĩ thế nào hắn rút khăn mù-xoa, cẩn thận bọc trái bàng lại, để vào trong cặp tài liệu. Bỗng có tiếng cười khúc khích. Hắn nhìn lên, hai cô gái trẻ ngồi trên ghế đá đối diện tròn mắt nhìn hắn - người đàn ông dáng điệu lù đù, mái tóc hoa râm - cười thương hại. Hắn lững thững bước đi, “cười nữa đi, mấy chục năm về trước chúng mày chẳng cười như vậy đâu các con ạ, khéo không lại chí chóe tranh nhau quả bàng này ấy chứ”, hắn nghĩ thầm và bất giác mỉm cười.

Đề tài khoa học của hắn được biểu dương trong hội nghị, như một đóng góp mở hướng cho một lĩnh vực khoa học ứng dụng mới. Hắn nghe mà chẳng hiều người ta nói gì, vì từ trên bục nhìn xuống hội trường, hắn thấy một gương mặt quen quen. Tới khi gương mặt ấy ngước nhìn lên, hắn ngỡ ngàng bắt gặp ánh mắt tinh quái ấy, cái ánh mắt đêm đêm vẫn theo hắn vào giấc ngủ. Không có ánh mắt ấy hắn khó lòng nhận ra nàng bởi không còn suối tóc bồng bềnh - suối tóc hắn từng mơ ước một lần được ve vuốt. Mái tóc nàng giờ đây đã cắt ngắn, nhưng ánh mắt sáng ngời, cái thứ ánh sáng của sao Khuê kia, thì không lẫn vào đâu được.

Giờ giải lao, hắn tìm gặp nàng. “- Thuỳ Linh phải không?”. “- Dạ, vâng... nhưng xin lỗi, anh là...?”. “- Đồng hương đây, người bạn của một phần tư thế kỷ trước đây. Thuỳ Linh nhớ tôi không?”. “- Em không nhớ”. Hắn lấy ra từ cặp tài liệu chiếc bọc nhỏ, đưa nàng. “- Đây, gửi lại em món quà của 25 năm trước”. Ánh mắt nàng long lanh, vẫn sáng đẹp như xưa. Nàng bỗng reo lên, giọng xúc động: “Ôi, anh là anh Thành?... "Thành bàng" như các bạn vẫn gọi hồi ấy... đây là... trái bàng phải không?” Câu hỏi của nàng làm hắn thốt nhiên giật mình. Sao nàng lại nhớ ra tên hắn, nhớ biệt danh của hắn? Sao nàng lại biết là trái bàng? Nhưng điều quan trọng hơn cả là nàng đã nhận từ tay hắn món quà mà 25 năm về trước hắn đã không một lần dám tặng.

Từ bọc khăn một mùi hương toả lan. Một thứ hương nồng nàn, hoang sơ. Thứ hương có thể cảm nhận được từ xa, có lẽ càng xa càng dễ nhận. Thứ hương chẳng dễ tan đi cùng năm tháng, có lẽ càng lâu càng đượm. Dù cho cuộc đời của hắn từng trải qua những thử thách ngặt nghèo, cùng cực, có lúc tưởng như không vượt qua được, thì thứ hương này vẫn thế - nguyên vẹn, hoang sơ, bí ẩn và tinh khiết đến nao lòng. Tinh khiết và bền lâu như mối tinh đầu của hắn mà nàng đã mơ hồ cảm nhận được. Nhưng, chỉ từ khi nàng nhớ lại tên hắn, khi nhận ra mùi hương của thứ trái cây mà hắn đã từng mang theo suốt những năm thơ ấu, nàng mới biết rằng, dẫu thu được cả thế gian trong vòng tay thì cái mà nàng thiếu chính là làn hương ngây ngất này đây. Nàng biết rằng, những trái bàng chín mọng mà bọn con gái ở lớp hắn thường nhận được ngày ấy, là do tay hắn hái. Nàng cũng được nghe bọn con gái lớp ấy kháo nhau, hắn cho bọn chúng những trái bàng không hẳn vì vô công rồi nghề, không hẳn vì lòng tốt, mà vì một nguyên cớ nào đó. Chắc chắn là vậy. Nhưng là gì thì chúng không sao lí giải được. Nàng từng có lúc muốn có được một trái bàng như thế. Nhưng ý nghĩ đó chỉ thoáng qua, mơ hồ như thoảng gió trên cánh đồng mênh mông đầy hoa lá của tuổi thơ không biết đến những gì đang đợi đang chờ ở phía trước. Vậy mà hôm nay, khi hắn mở cặp tài liệu, nàng cảm nhận được ngay hương bàng thoang thoảng bay ra. Và nàng tin chắc, đó là hắn, đó là bàng - là thứ trái cây mà nàng từng muốn có.

Nhưng, chỉ đến lúc này, nàng mới biết, trong hàng chục năm qua nàng đã thầm mong làn hương ấy biết nhường nào.

* * *

... Hắn giật mình tỉnh dậy, thấy mình ngủ quên ngoài ban công. Trên bầu trời vì sao Khuê sáng long lanh như chưa bao giờ sáng thế. Những gợn sóng trên Sông Ngân rung lên thành khúc nhạc du dương. Cả một trời sao trong tích tắc rực lên làm cho cả Thiên Hà sáng chói. Ngàn mặt trời cùng lúc bùng cháy, rồi biến tan trong màn đen huyền bí của vũ trụ. Hắn quyết định sáng mai sẽ thực hiện giấc mơ của đời mình, rồi sung sướng thiếp đi trong hương bàng thoang thoảng.

Và cái sáng mai ấy đã đến, nhưng chỉ lúc ấy hắn mới nhận ra mùa này bàng chưa ra quả.

Hội nghị khoa học kết thúc tốt đẹp như mọi lần. Nhưng không có nàng...

hongducanh 09-04-2010 11:03

Chúng tôi xin thông báo: cần tìm người bị lạc do đánh bắt xa bờ, vì cắm nhầm gì gì đó... Lão Vidinhdhkt và các lão khác đâu rồi? Về với "ngày xưa..." đê kẻo để "chuồng" này héo hon mất thôi!

Мужик 10-04-2010 23:09

CÂY ỔI CỦA TÔI

Tặng bác Huonghongvang

Năm ấy, tôi 8 tuổi, đúng như thế vì tôi còn nhớ như in. Vừa về đến ngõ, bà tôi đã kể lể: "Cha bố mày! Tốt số hơn cố làm! Lần nào về chơi cũng gặp may... trái vụ rồi mà vẫn có ổi ngon thế này!" Tôi sáng mắt lên, nhìn những trái ổi ương, ổi chín trong cái rổ con con của bà. Tôi cũng không hiểu sao, từ bé tí tôi đã mê những trái ổi quê đến thế. Ổi mỡ, ổi găng, ổi trâu, ổi đào ... tôi đều có thể ăn no trừ bữa được. Làng mẹ tôi không trồng ổi, nhưng làng trên thì rất nhiều.

Anh Nhiệm con bác tôi, hơn tôi 5 tuổi, hè nào cũng lôi tôi đi chôm. Ổi nhà nào? Cây nào ngon? Anh đều rất thuộc và sáng nào anh về cũng đầy hai túi quần, cười khì khì dúi cho tôi chén đẫy với lời dặn: "Cấm mách bà đấy!". Vậy mà khi về chợ, rổ ổi quà của bà, tôi vẫn ăn ngon lành, ngổ ngáo như chưa hề được ăn bao giờ! Nhìn tôi nhồm nhoàm, bà cười rất tươi: "Cha bố mày! Cứ như con nhà chết đói! Con trai thành phố mà như ma đói, ma khát nó nhập vào!". Tôi chỉ thấy khoái :"Ngon lắm bà ạ!" rồi lại hăng hái chén hết quả này đến quả khác ... Tôi hay mò về quê ngoại một phần cũng vì những trái ổi ấy. Nhưng bà lại cho tôi là thằng cháu có hiếu và táo gan, dám đi một mình. Bà thường chí vào trán tôi, mắng yêu: "Của lọt giời xuống đây! Mai kia hẳn là hơn cả thằng bố mày! Chả bù cho thằng anh Nhiệm, lớn tướng rồi mà bảo lên thăm cô chú, cũng phải bám đuôi mẹ!".

Bà ngoại tôi đã 70 tuổi rồi nhưng còn nhanh nhẹn lắm. Lần nào tôi về, bà đều mua những thứ quà mà tôi thích. Đêm bà ôm tôi ngủ. Bà xoa lưng, nắn chân, nắn tay tôi cứ như là đi tìm dấu vết của mẹ tôi ngày xưa. Có lúc, bà lại thở dài: "Con trai giống mẹ, khó kẹ ba đời!" rồi bà lại vỗ vỗ mông tôi: "Nhưng mà cái của này đập đầu cũng chả chết được!". Tôi khoe thành tích học tập của mình, bà sướng lắm. Tôi kể chuyện bố mẹ bận bịu suốt ngày, bà bảo: "Ừ, ừ... thế thì con phải chăm ngoan cho bố mẹ yên tâm. Nghỉ một vài ngày thì về với bà cho vui!". Tôi vâng và dụi sát vào ngực bà. Tôi nghe tiếng tim bà đập mạnh. Lòng bà ấm lắm!

Và hôm nay cũng vậy. Chính tôi cũng không ngờ mùa này vẫn còn ổi! Tôi nhớ bà thì về, chứ đâu có mong được ăn ổi? Tôi chọn một quả chín nhất mời bà. Nhưng bà bảo: "Cháu ăn đi. Răng bà làm sao còn ăn được ổi này! Chỉ các cháu ăn là ngon thôi!". Tôi nằn nì:
- Nhưng quả này mềm lắm! Cháu bóp được đây này!
Và tôi bửa đôi quả ổi:
- Ổi mỡ bà ạ! Chà, thơm thế!
Bà tôi nhìn ruột trái ổi trắng nõn, bóng nhoáng, cười. Đôi mắt bà lấp lánh vui:
- Ờ! May thật! Thì ra con bé bán ổi nó nói thực. Đúng là ổi nhà cụ Vắn. Cháu ăn đi, ngon lắm đấy! Cả vùng này, chả nhà nào có cây ổi ngon như thế, mà lại có quả quanh năm chứ! Bà cầm một nửa nhấm nhấm và giục tôi:
- Cháu ăn đi, chả có sang năm lấy đâu ra nữa!
Tôi ngạc nhiên trước vẻ mặt buồn buồn của bà:
- Sao thế ạ?
- Mảnh vườn có cây ổi này, bà cụ chia cho ông Hai. Nay các con ông ấy về mở xưởng tiện, xưởng cưa gì đấy... Chắc là mấy hôm nữa sẽ hạ đi thôi!
- Thế thì tiếc thật, bà nhỉ!
- Ừ!
Ngẫm nghĩ một lúc, bà tôi đứng dậy ra bể nước. Bà bóp nát mảnh ổi rồi thả vào cái gáo nhựa. Tôi chạy theo hỏi bà làm gì thì bà bảo: "Để rồi bà ươm, may ra được vài cây con. Nếu được, bà sẽ chặt cây trứng gà đi, trồng thế vào...
- Nhưng cây trứng gà đang ra quả mà.
- Ừ, nhưng cháu lại không thích. Các anh, các chị cháu ở nhà cũng có đứa nào ăn đâu!
Đúng thế thật. Quả trứng gà bây giờ chả ai thiết. Ngọt thì có ngọt nhưng mà cứ ngai ngái, xin xít ở cổ, chán bỏ xừ. Nhưng trồng ổi thì không biết bao giờ mới được ăn? Tôi hỏi thì bà bảo:
- Chăm tốt thì độ năm năm là bói.
- Eo ôi! Năm năm nữa thì ...
- Các cháu còn trẻ. Năm năm là mấy, ngoảnh đi ngoảnh lại...Hà ...
Bà thở dài... Mà làm sao bà lại nhìn sâu vào mắt tôi và mủm mỉm cười nhỉ? Có lẽ bà chế cái tính háu ăn của tôi? Tôi nũng nịu ngã luôn vào lòng bà. Và, bà lại vuốt lưng tôi, lúc mạnh, lúc từ từ. Tôi sướng lắm ...

Lên lớp hai rồi lớp ba, tôi học thêm đàn và võ ủ-su nên chả có lúc nào về với bà. Thế rồi bố mẹ tôi chuyển vào Nam. Cả nhà tôi về chào bà. Tôi thấy bà già hẳn đi. Bà khen tôi lớn mau. Nét mặt bà cứ bần thần. Bà nói nhiều chuyện với mẹ tôi lắm. Anh Nhiệm lôi tôi ra vườn. Bà nói với theo:
- À, cây ổi của cháu lên tốt đáo để rồi đấy. Anh Nhiệm chỉ cho em nó mừng nhá!
- Cây ổi của em ư? Em đâu có trồng?
Tôi bật hỏi thế, thì anh Nhiệm giải thích:
- Bà trồng cho mày đấy. Giống ổi mỡ nhà cụ Vắn mà. Bà ươm được bốn cây, cho mỗi nhà một cây. Cây mọi nhà phải tự trồng. Đây là cây của mày.
Tôi trố mắt nhìn cây ổi của mình. Đó là một cây cao tới ngang đầu tôi, đã phân hai chạc, búp lá mỡ màng, rung rung trước gió như hớn hở mừng tôi. Xung quanh có cọc tre rào bảo vệ cẩn thận. Tôi nhìn cây ổi mà lòng thấy sướng quá. Tôi thò tay bứt một mảnh lá vê vê. Ôi! Sao mà thơm thế! Thơm hơn cả hơi trầu nồng nàn của bà mỗi tối. Tôi chạy ù vào nhà, ôm chầm lấy bà!...

Thấm thoắt đã ba năm, tôi không được về thăm bà. Cuộc sống của gia đình tôi ở đây rất khá. Tôi thường xuyên được ăn những trái cây ngon ngọt miền Nam, nhưng tôi vẫn không sao quên được mùi vị của trái ổi quê hương. Nhớ ổi, tôi lại càng nhớ bà, nhớ ghê lắm, nhớ từ lời nói, nhớ ánh nhìn, nhớ dáng đi, nhớ bàn tay của bà, nhớ cái lần mê mải chơi, tôi lôi cái nắp âu giầu của bà ra ném thia lia trên mặt ao ... bị mẹ đánh. Bà đã ôm tôi, che chở cho tôi khỏi ngọn roi tre của mẹ. Bà bênh tôi: "Thì nó đã biết gì đâu mà mày đánh nó! Mai kia tát ao, tao bảo các anh nó tìm!". Mỗi lần nghe đài báo gió mùa Đông Bắc về, tôi lại da diết nhớ bà. Bà ơi! Bà có rét không? Chắc là bà nhớ cháu lắm? Cây ổi của cháu đã bói chưa? Năm năm rồi mà! Có đêm tôi nằm mơ được về bên bà. Cây ổi của tôi sai trĩu quả. Tôi lao lên hái đầy túi. Tôi nhún nhẩy, đu đưa, sướng quá hét lên. Thế là tỉnh giấc. Tiếc quá!

Ước sao tôi được bay ngay về Bắc. Bà ơi! Nhất định cháu sẽ hái những trái ổi mùa đầu mời bà. Nhưng bà phải ăn đấy nhé! Chao ôi! Giá như tôi có phép "cân đẩu vân" như Tôn Ngộ Không nhỉ!

Huonghongvang 11-04-2010 14:25

Muzhik ơi! Cảm ơn món quà của Muzhik rất nhiều. :emoticon-0150-hands Mình rất thích các chủ đề “về quê”. :emoticon-0155-flowe Muzhik là Nhà văn xuất sắc của NNN đấy nhé. :emoticon-0157-sun: Ông cụ thân sinh của Muzhik là cộng tác viên tích cực của báo Nhi đồng nên đúng là “hổ phụ sinh hổ tử”. :emoticon-0171-star: Muzhik có những quan sát, nhận xét rất tinh tế. Các truyện của Muzhik viết rất tình cảm, rất sâu sắc, đọc rất hay và cảm động. :emoticon-0155-flowe Mình nghĩ là các con của Muzhik chắc chắn phải là con ngoan, trò giỏi, hiếu thảo, yêu kính ông bà nội, ngoại hết mực. :emoticon-0157-sun: Cảm ơn Muzhik lần nữa nhé. :emoticon-0150-hands

Мужик 11-04-2010 15:59

Bác Huonghongvang ơi!
Em cảm ơn bác rất nhiều, đồng thời sẽ chuyển những lời cảm ơn của bác đến bố em, vì truyện này em "đạo" của cụ. Em chỉ có tí công đánh máy và chỉnh lại một số chỗ cho phù hợp hơn mà thôi.
Về phần mình, em cũng đang cố gắng để đạt được gần như bố em. "Trẻ cậy cha"-em không còn trẻ mà vẫn cậy được cha, quả là có phúc, phải không bác!

hongducanh 12-04-2010 22:32

Có một bài ca không bao giờ quên trong tôi ngay cả những ngày đông lạnh giá xứ người. Chỉ tiếc rằng bài hát đó ngày ở Nga không có cách nào để có được... Ngày nay, nhờ có internet nên có cả những bài ca khi tôi tìm thấy, mở ra nghe mới thấy ngày xưa mình chỉ được nghe theo kiểu hát truyền khẩu, nên khi so sánh thấy lời sai bét be...

Năm 1948, nhạc sĩ Nguyễn Văn Thương đã sáng tác bài hát Bình Trị Thiên Khói Lửa. Lời và nhạc của bài hát đã in đậm trong tôi bởi một người lính cùng tiểu đội tôi đã hát, hát nhiều lần, nhiều nơi trên cả một quá trình hành quân từ Quảng Bình vào Thừa Thiên Huế. Người lính ấy vĩnh viễn nằm lại trên mảnh đất mà anh đã không dưới ngàn lần hát ca… Hướng về nam! Ai từng qua sông Hương, từng nương Thiên Mụ, từng ngụ Đập Đá, Văn Xá, Truồi Nông. Quê anh ở ven dòng sông Nhuệ, thuộc đất Hà Đông, trời phú cho anh có một chất giọng của một ca sĩ. Mỗi lần nghe được đâu đó bài hát này, tôi lại nhớ đến anh. Khuôn mặt trắng trẻo, có một chiếc răng bọc vàng ở trong góc phía bên phải bị lộ ra khi anh say sưa hát: Hướng về Nam! Ai đã vô Đông Hà, đã qua Ngô Xá, đã đi Bích La, Thủy Ba, Triệu Phong. Hướng về Nam! ai đã qua Đèo Ngang, đã sang Ba Rền mến dòng sông Gianh biệt danh Lũy Thày….

Khi chúng tôi đến đồi Bạch Mã, nơi mà tổ trinh sát chúng tôi đã thất lạc anh trong đêm, anh bị địch bắt sống… Chiến sự xảy ra sau đó một ngày, trung đoàn chúng tôi được sự hỗ trợ của các binh chủng hợp thành, đánh một trận như trong diễn tập! sau 2 ngày chúng tôi chiếm giữ điểm cao này. Chúng tôi làm công tác tử sĩ, trong quá trình đó, chúng tôi đã tìm thấy xác của anh nằm chết gục trong hầm chỉ huy của Ngụy. Xác anh còn nguyên, chiếc răng bọc vàng của anh khiến chúng tôi có muốn quên anh cũng không được. Anh bị duy nhất một viên đạn súng ngắn bắn theo kiểu dí sát ngực, trực diện trái tim…


Đồng bào ơi! Cùng Bình Tri Thiên đứng lên, giết quân tham tàn xéo dày thôn xóm. Không ngừng tay quyết chiến đấu, du gian khó quyết xốc tới. tay chúng ta giữ vững quê nhà. Cho đàn em cất tiếng hát, cho cánh đồng lúa bát ngát., cho nơi nơi yên vui chan hòa. Bình Tri Thiên! ôi miền thân mến. có ai xuôi về cho ta nhắn thương yêu!


Ngày này năm nào cũng vậy, chúng tôi đến nhà anh thắp hương tưởng nhớ đến anh với cùng một giọng ca không bao giờ dĩ vãng!

Мужик 15-04-2010 13:41

ĐÔI CÁ RÔ

Truyện "cây nhà lá vườn", tặng 2 bác Huonghongvang va Tieuboingoan

Cơm nước xong, bố tôi bảo:
- Năm nay cậu Dũng đi bộ đội vắng, cả nhà ta về ăn Tết bên bà ngoại, mình và các con thấy thế nào?
Thằng Tuấn nhảy cẫng lên, cười ré, hoan hô bố. Nó vênh mặt, nhem nhem nhai miếng táo, đến là hay. Mẹ tôi cười rất tươi. Tôi thì còn phải nói. Đúng một năm rưỡi nay tôi mới được về quê ngoại. Nghe bố nói vậy, tôi thấy nôn nao cả người. Tôi nhớ khóm tre ngà vàng ươm trước ngõ như trong truyện thần thoại. Tôi nhớ vườn của bà bao nhiêu là thứ. Bà tôi trồng vườn không giống như người ta kinh doanh kiểu VAC. Vườn bà dường như chỉ để cho và để các cháu về ăn, chơi lấy vui thì phải ... Mùa nào thức nấy, về với bà lúc nào cũng có quyền trèo cây, hái quả chén thoả thích. Chúng tôi rủ bạn bè đến. Đứa trèo cây, đứa dưới đất, chuyện như sáo, cười đùa như nắc nẻ, miệng lưỡi tôm tép... Còn bà đứng nhìn theo, nét mặt rạng rỡ nhưng lại luôn miệng nhắc:
- Này các cháu ơi! Không khéo, ngã què cẳng đấy!

Vườn bà, đến cả bờ rào cũng ối thứ ăn được. Từ quả dâu lép bép đến lá béo bở thơm thơm, ngòn ngọt, chua chua, đến dây mía giò mầm mập hơi nhơn nhớt, man mát, quả dưa chuột dại, quả sắn thuyền chín đen ... Mồm miệng đứa nào cũng lem lém, tem tẻm. Có lúc nhìn nhau cười rũ rượi vì môi, răng thâm sì.
Rồi những chiều nhổ tóc sâu cho bà, nghe bà kể về tuổi thơ của mẹ, những tối ngồi trong lòng bà nghe chuyện làng xóm những ngày đánh Pháp, chống Mỹ. Rồi những sáng xem tay bà dùng lá chuối khô kì cọ cái giường tre, bóng hơn đánh véc-ni... sao mà tình cảm và yên ả thế! Chao ôi, ở với bà sao mà sướng thế!

Vừa nghỉ học là chị em tôi tót về luôn với bà.
Tôi toan dành cho bà niềm vui bất ngờ, nhưng thằng Tuấn vừa đến cổng đã chạy ùa vào, gọi toáng lên:
- Bà ơi bà! Bà ơi bà! Chúng cháu về ăn Tết với bà đây!
Ôi! Giá bà không ngẩng lên và reo: "Ờ , thằng Choé của bà đấy hả? (Choé là tên thằng Tuấn bà đặt cho nó, vì hồi bé nó cứ khóc choe choé suốt ngày)" thì tôi không nhận ra bà nữa. Bà tôi già nhanh quá! Lưng bà đã hơi còng còng, bước chân đã chầm chậm. Bà bước ra khỏi vườn. thằng Tuấn xô đến ôm chầm lấy bà, tôi không nhanh chân chạy lại đỡ, khéo bà ngã. Bà vơ cả hai chị em tôi xuýt xoa khen chóng lớn, rồi bà giục cuống quít:
- Đi rửa mặt mũi chân tay đi các cháu, rồi vào đây bà cho cái này...
Bà cứ làm như chị em tôi lúc nào cũng lem luốc như xưa thì phải. Nhưng tôi vẫn chiều theo ý bà. Tôi vừa đưa cái gáo dừa xuống bể thì bỗng hai con cá rô lao đến. Nó hóng lên chờ đợi. Hai cái vây khẽ phe phẩy, dẻo mềm, đôi mắt thao láo. Tôi căng mắt, nhìn thấy tôi, một con ngoắt đi, nhưng rồi quay lại ngay. Tôi reo lên:
- Tuấn ơi! Hai con cá rô của chúng mình vẫn còn đây này!
- Đâu? Đâu?
Thằng Tuấn liếc mắt nhìn, rồi nhận xét:
- Ừ! Nhưng sao nó đen thế nhỉ?
Bà tôi cười: "Đến giờ rồi, để bà cho nó hạt cơm!". Bà tôi búng hai hạt cơm xuống, hai con cá lao đến đớp rồi lại ngoắt biến đi. Một lát sau, chúng quay lại như cũ, lượn lờ...
Thằng Tuấn đã lẻn vào bếp tự lúc nào, lấy ra một cục cơm nguội định quăng xuống bể, nhưng bà tôi ngăn lại:
- Đừng cho nhiều thế cháu! Nó ăn không hết, thối bể. Mỗi lần, mỗi con chỉ một hạt là đủ. Mỗi ngày ba lần để nó nhớ mình.
Bà nhìn đăm đăm đôi cá, rồi nhìn chị em tôi. Nét mặt bà sao phúc hậu! Đôi cá ngoi lên mặt nước, quẫy một cái như chào tạm biệt bà, rồi từ từ lượn vào phía trong ...
Tôi bồi hồi, xúc động nhớ lại...

Ấy là mùa hè năm ngoái, trong bể nước mưa của bà có rất nhiều cung quăng. Bà cứ ca cẩm: "Cậu Dũng mày đoảng quá, bảo tìm con cá rô thả vào mà cứ lần lữa, học hành suốt ngày! Thả cá rô nó mới sạch bọ gậy, mà cũng chỉ cá rô mới sống được thôi...". Thấy thế, tôi bèn rủ thằng Tuấn hì hục làm cần câu. Hai ngày chả được con nào, toàn cá cờ, chán thật! Mãi sau ra mương, chúng tôi phải năn nỉ mãi với chú đánh dậm mới xin được hai con cá rô, thả vào bể. Về thành phố, tôi quên béng. Đôi lúc nhớ, cũng tưởng mưa đầy bể nó sẽ bơi đi, hay cậu Dũng cọ bể cũng quẳng cho gà ăn. Ai ngờ! 18 tháng qua, bà vẫn giữ, vẫn nuôi. Có lẽ với bà, chúng nó là chị em tôi đó chăng?

Huonghongvang 16-04-2010 12:00

Hongducanh ơi! Cảm ơn em! :emoticon-0150-hands Ký ức ngày xưa của em đọc xúc động quá. :emoticon-0106-cryin Chị hình dung anh ấy trông rất có duyên, là người lạc quan và yêu đời. Vậy mà... :emoticon-0106-cryin Giờ đây chúng ta chỉ biết tưởng nhớ những liệt sỹ đã hy sinh bằng lòng biết ơn và sự kính trọng lớn lao. Để chiến thắng Đế quốc Mỹ xâm lược, giải phóng miền Nam, tất cả dân tộc ta đã phải vượt qua bao hy sinh, gian khổ, khốc liệt. Biết bao người đã mất một phần xương máu trên chiến trường, hàng triệu người con ưu tú đã ngã xuống để đất nước được độc lập, tự do, thống nhất, phồn vinh như hôm nay. Toàn dân ta chắc chắn sẽ không bao giờ quên công ơn của các thế hệ các anh hùng, liệt sĩ, thương binh trong các cuộc kháng chiến bảo vệ Tổ quốc.

@ Muzhik: Cảm ơn em nhiều lắm. Bây giờ mà bảo “truyện của em rất hay" thì có khi lại là “khen phò mã tốt áo” ấy nhỉ? :emoticon-0100-smile Truyện của Nhà văn NNN đương nhiên là hay rồi. :emoticon-0155-flowe Đọc truyện của em tự nhiên chị “giật mình” :emoticon-0136-giggl vì lâu lắm rồi chị mới nghe nhắc đến cây Sắn Thuyền. :emoticon-0100-smile Hồi chị “tan sớ” về quê, vườn nhà bác chị cũng có cây Sắn Thuyền mọc gần bờ ao nhưng chị chưa ăn lá non hay quả cây Sắn Thuyền bao giờ. Vỏ cây Sắn Thuyền thường được băm nhỏ, giã mịn đến khi cả sơ lẫn nhựa cây dẻo dính, quánh lại thì ủ rồi trát vào cái thuyền nan mới đan để nước không rò vào được. Thuyền nan trát nhựa Sắn Thuyền vừa nhẹ vừa bền. Cây Sắn Thuyền trong vườn nhà bác chị chắc bị chặt từ lâu rồi, về quê không thấy nó đâu mấy chục năm rồi nên quên, tự nhiên đọc truyện của em thấy tên lại nhớ đến nó. :emoticon-0150-hands

Anh Thư 01-05-2010 16:18

Chào các bác!
Hôm nay mới có thời gian đọc một số topic của các bác, lại bồi hồi nhớ về những ngày xưa...ngày này 30/4/1975 tôi mới chỉ là cô bé 13 tuổi ở HN, vừa trải qua bao khắc nghiệt của chiến tranh.
Nhà tôi ở 208 Hàng Bông, ngay trước cửa vườn hoa Cửa Nam. Khi đó vườn hoa là cả một khu hầm trú ẩn lớn xây từ thời Pháp và có cái loa rất to, thời bình thì oang oang tường thuật bóng đá mọi nguoi quây quần đứng nghe...(loa phường bây giờ chưa là gì nhé) thời chiến thì "đồng bào chú ý, máy bay địch cách Hà Nội...cây số" hoặc "máy bay địch đã đi xa..." rồi còi ú ầm vang cả một góc thành phố...hầm trú ần lúc mưa thi ngập nước, cứ sau cơn mưa, chúng tôi cùng bà ngoại xách xô, chậu sang tát nước để cho mọi người có chỗ trú ẩn, có khi đang tát đã còi báo động rồi và mọi người chen lấn ùa vào làm tôi mấy lần suýt chết bẹp luôn...Sau đó là những ngày đi sơ tán đên Chùa Thày -Hà Tây, chỉ trên đường đi qua Canh Diễn vừa bị thả bom hôm trước thôi, chúng tôi đã thấy tay người lủng lẳng trên cành cây và biết tin nhà bác hàng xóm Tuệ Tâm, người Huế ờ cạnh hiệu kem Hòa Bình, goc Phùng Hưng -Hàng Bông bị bom vùi mất gần 1 nửa gia đình đông đúc, toàn phụ nữa và trẻ em...Nếu nhà tôi chỉ khởi hành sớm 1 ngày thôi thì chắc cũng thành tro bụi ...
Nhớ làm sao khung cảnh náo nhiệt rộn ràng ngày chiến thắng ...thế mà cô bé 13 tuổi là tôi vẫn ngậm ngùi khi đến thăm những gia đình bạn bè của ba mẹ tôi chẳng còn có người trở về, nhớ những bạn học nhận giấy báo tử của bố, của anh ngay sau ngày chiến thắng...
Bao nhiêu năm rồi, tôi vẫn khóc khi tháng 4 về, vẫn xem đi xem lại những phóng sự chiến trường xưa cũ và giữa không khí tưng bừng náo nhiệt vẫn mãi mãi trong tôi một góc ngậm ngùi, thương nhớ những người đã nằm xuống giữa tuổi xuân.
Dường như con ngưỡi tôi vẫn mãi mãi là của ngày xưa. Dù nhiều điều tôi nhớ tôi quên, nhưng ngày xưa ấy trong tôi là vĩnh viễn.

Anh Thư 07-06-2010 19:03

VỀ THĂM CHỐN XƯA

Anh bây giờ ở nơi đâu, anh ơi?
Giữa nắng bụi, hay đông buồn tuyết phủ?
Em lạc lõng bước giữa lòng Hà Nội
Dạo gót buồn trên góc phố ngày thơ.

Con đường nào ta đã từng qua?
Sân trường cũ, dấu chân xưa còn mất?
Dẫu em biết đã ngàn trùng cách biệt
Vẫn bồi hồi trên mỗi góc đường quen

Thầm hỏi lòng anh còn nhớ hay quên ?
Hà Nội phố của một thời trai trẻ
Em chợt ước lại trở thành cô bé
E ấp bên anh, dạo ấy đông về.

Tôi mới vừa gặp lại người xưa ấy ở ngay phố xưa, chàng bây giờ là cò đất mua lại căn nhà của vợ chồng tôi. Người xưa giờ nặng 100 kg, đầu hói, bụng bự như thùng nước lèo, đôi mắt ngày xưa lạc vào hồn tôi giờ hùm hụp kẻ chỉ, mặt nọng và bóng nhẫy như quan phụ mẫu.

Ôi! nếu không có vụ bán nhà này chắc AT vẫn còn mãi ôm ấp bài thơ trên và hình bóng khả ái của bác ...bản đồ.

Thôi đành gửi thơ cho 3 N vậy, chứ gửi ai bây giờ?

T/B: thế mà giấy phút chia tay, AT vẫn bâng khuâng như đứng giữa 2 dòng nước, nửa muốn hỏi "anh đã làm xét nghiệm mỡ máu và tiểu đường bao giờ chưa?" nửa sợ làm tan biến đi trong tim chàng hình ảnh cô bé thơ ngây, hiền thục ngày xưa. Ôi! "dẫu lìa ngõ ý còn vương tơ lòng"

LyMisaD88 08-06-2010 07:24

Trích:

Anh Thư viết (Bài viết 59370)

Người xưa giờ nặng 100 kg, đầu hói, bụng bự như thùng nước lèo, đôi mắt ngày xưa lạc vào hồn tôi giờ hùm hụp kẻ chỉ, mặt nọng và bóng nhẫy như quan phụ mẫu.

Đọc bài của bác này phần thơ thì khá hay, rất muốn nhấn cảm ơn nhưng đến câu này thì tôi chạy vào soi gương ngắm lại mình. May quá, không có cái "thùng nước lèo" nào cả.
Trêu đùa nhau thì được, đưa vào 3N thì thật là phản cảm.
Thiếu gì cách nói bác ơi,
Lựa lời mà nói kẻo rồi xa nhau.

Phanhoamay 08-06-2010 10:01

Tôi xoá ý kiến này đi vì bị "bé cái nhầm". Xin lỗi mọi người!

Phanhoamay 08-06-2010 10:07

Chuyện gặp lại người xưa và người xưa không còn như xưa nữa là chuyện vẫn thường xảy ra.
Nguyễn Du có viết về điều ấy, Anh Thư viết theo cách của Anh Thư...

Người Gảy Ðàn Ở Long Thành

Người đẹp Long Thành
Họ tên không được biết
Riêng thạo đàn Nguyễn cầm
Dân trong thành gọi nàng là cô Cầm
Gãy khúc “Cung phụng” từ triều vua xưa
Một khúc đàn hay tuyệt từ trời đưa xuống thế gian.

Nhớ hồi trẻ tôi đã gặp nàng một lần
Bên hồ Giám trong một đêm yến tiệc
Tuổi cô cỡ hai mươi mốt
Áo hồng ánh lên khuôn mặt đẹp như hoa
Rượu đậm thêm nét mặt ngây thơ khả ái
Ngón tay lướt năm cung réo rắt
Tiếng khoan như gió thổi qua rừng thông
Thanh trong như đôi hạc kêu nơi xa xôi
Mạnh như sét đánh tan bia Tiến phúc
Sầu bi như Trang Tích lúc đau ốm ngâm rên tiếng Việt
Người nghe nàng say sưa không biết mệt
Trong khúc nhạc đại nội Trung Hoà.

Quan tướng nhà Tây say rượu nghiêng ngả
Lo vui chơi suốt đêm không nghỉ
Bên phải bên trái tranh nhau cho thưởng
Tiền bạc coi thường có nghĩa chi.

Vẻ hào hoa hơn bậc vương hầu
Giới trẻ nơi Ngũ Lăng không đáng kể
Dường như ba mươi sáu cung xuân
Nay Tràng An đã hun đúc được một báu vật vô giá.

Trong đầu nhớ lại đã hai mươi năm
Tây sơn thua bại, tôi vào Nam
Long Thành gần mà cũng chẳng được thấy
Còn nói chi đến chuyện múa hát trong thành.

Nay Tuyên phủ sứ bày cuộc vui đãi tôi
Ca kỹ trẻ xinh cả một đám
Chỉ có một kẽ tóc hoa râm ngồi cuối phòng
Mặt xấu, sắc khô, người hơi nhỏ
Mày phờ phạc không điểm phấn tô son
Sao mà đoán được người này là đệ nhất danh ca một thời.

Điệu nhạc xưa làm ta thầm nhỏ lệ
Lắng tai nghe lòng càng đau xót
Tự nhiên nhớ lại hai mươi năm trước
Bên hồ Giám trong dạ tiệc ta đã thấy nàng
Thành quách đã chuyển, người cũng đổi thay
Nương dâu trở thành biển cả đã nhiều
Cơ nghiệp Tây sơn cũng đà tiêu tán
Sót lại đây còn người múa ca.

Thấm thoắt trăm năm có là bao
Cảm thương chuyện cũ dùng áo thấm nước mắt
Ta từ Nam trở lại, đầu bạc trắng
Trách làm sao được sắc đẹp cũng suy tàn.

Hai mắt trừng lên tưởng nhớ chuyện xưa
Thương cho đối mặt mà chẳng nhìn nhận ra nhau.

tort 08-06-2010 10:36

""Tôi mới vừa gặp lại người xưa ấy ở ngay phố xưa, chàng bây giờ là cò đất mua lại căn nhà của vợ chồng tôi. Người xưa giờ nặng 100 kg, đầu hói, bụng bự như thùng nước lèo, đôi mắt ngày xưa lạc vào hồn tôi giờ hùm hụp kẻ chỉ, mặt nọng và bóng nhẫy như quan phụ mẫu. ""
Chào!
Thiết nghĩ sẽ rất thất vọng khi giáp mặt tác giả của những ý nghĩ tưởng là "hay ho" này.Liệu mợ nghĩ gì khi nghe người khác tả chân về mợ của hôm nay?
Buồn thay.

Anh Thư 08-06-2010 10:40

Tôi chắc bác Ly Misa tuổi đời còn trẻ nên chưa có “thùng nước lèo” như lứa tuổi chúng tôi. Bản thân tôi và nhiều bạn bè cũng xác xơ tóc bạc, da mồi và vòng 2 bự chảng hơn 2 vòng còn lại chứ mỹ miều gì đâu. Đó là quy luật tự nhiên mấy ai tránh khỏi và chúng ta vẫn có những người thân, người bạn mang thân hình như vậy trong đời, cũng thường tự giễu mình cho vui vậy thôi.

Người mà tôi mô tả là người thật, việc thật…. Trong 1 phút thấy buồn cho nhân tình, thế thái nhớ về chàng sinh viên tôt nghiệp Đại học hàng hải đầy khát vọng của ngày xưa, giờ bỏ thuyền, bỏ lái, bỏ cả biển khơi …Trong câu chuyện chỉ còn biết tập trung vào ăn uống và đất cát…khoe chỗ nào cũng có đất, nhưng chưa hề đặt chân vào …Huế, SG vì chẳng có nhu cầu và thời gian.

Khi tôi mô tả ngắn gọn người ấy theo hình mẫu của quan phụ mẫu, người từng trải hiểu rằng tôi muốn nói về bản chất “xôi thịt” mà tôi chợt nhận sau từng ấy năm. Chứ không phải hằn học, cay độc giễu cợt những người có vẻ ngoài như vậy. Quan trọng mình đựơc yêu quý thì dù hình thức mình có què cụt cũng chẳng lấy làm điều.

Đây là topic yêu thích của tôi, nó là cái “chuồng” dành cho những người lớn tuổi với đủ những trải nghiệm hỷ nộ ái ố trong đời. Cảm xúc gặp lại người xưa của tôi nó giống như bài ca dao

“Tưởng giếng sâu, em nối sợi gàu dài
Ai ngờ giếng cạn, em tiếc hòai sợi dây”.

Tôi từng đọc chùa nhiều diễn đàn và không bao giờ tham gia viêt hay offline, chỉ có diễn đàn này tôi mới tham gia sau nhiều tháng đọc tỷ mẩn từng bài vì cảm nhận có nhiều người có những kỷ niệm chung một thời tuổi thơ trong chiến tranh gian khổ, tuổi trẻ đầy lãng mạn với những con người đôn hậu ở 1 đất nước xa lạ…tôi yêu quý những con người đó, trân trọng những kỷ niệm quý giá mà số phận ban cho tôi. Mặc dầu tôi từng nghe đâu đó có những hội chứng siêu nhân, những người ưỡn ngực sùng bái vài con cá khô, vài mẩu kẹo mua ở GUM…thì tôi chưa từng gặp. Nhưng tôi đã gặp vài người muốn quên đi đất nước mà họ học suốt tháng năm tuổi trẻ, tòan những ký ức buồn ở Sư phạm Kazan. Có những người sang Đức, Pháp, Canada… gọi cho tôi sang và nói rằng chẳng bao giờ thèm quay về nuớc Nga lạc hậu nữa…đời mà, biết làm sao cho vừa lòng, ngay cả đất mẹ VN còn bao người ra đi từ mái tranh nghèo chẳng hề trở lại…

Tôi thật không thích thanh minh, bao biện nhưng trước câu phê phán là “phản cảm” của bác, tôi cảm thấy mình có lỗi với bác và những người đồng suy nghĩ với bác. Một phút trải lòng riêng tư của mình trên diễn đàn ảo lại làm khó chịu cho người thật thì quả thực tôi thấy không đành lòng và không phải mục đích của tôi.

Đôi khi thấy lòng thật buồn, ta thả một câu nói vu vơ, một vần thơ vào không trung …những mong trăm bó đuốc biết đâu vớ một con ếch. Bởi vì “quen biết khắp thiên hạ, tri kỷ được mấy người?”.

@ Bác Phan: Cảm ơn bài thơ của bác, nó làm em nhớ lại câu chuyện em đọc đầy tính nhân văn khi chàng là việt kiều trở về tìm nàng, trong cái lạnh thấu xương của Noel Hà Nội, chàng thấy người con gái khuê các ngày nào giờ là bà già răng rụng, co ro ngồi bán ngô nướng gần Nhà thờ lớn. Ông ấy đứng từ xa nhìn xót xa nhưng không tiếp cận vì sợ nàng tủi thân, chỉ âm thầm giúp đỡ con cái nàng...còn chàng của em cười rung từng thớ thịt, súc miệng, xỉa răng ầm ầm và rủ ...đi tâm sự ở KS, viết đến đây em vẫn còn khóc dù đang giờ làm việc

poltava95 08-06-2010 10:45

Trích:

Anh Thư viết (Bài viết 59370)
VỀ THĂM CHỐN XƯA

Anh bây giờ ở nơi đâu, anh ơi?
Giữa nắng bụi, hay đông buồn tuyết phủ?
Em lạc lõng bước giữa lòng Hà Nội
Dạo gót buồn trên góc phố ngày thơ.

Con đường nào ta đã từng qua?
Sân trường cũ, dấu chân xưa còn mất?
Dẫu em biết đã ngàn trùng cách biệt
Vẫn bồi hồi trên mỗi góc đường quen

Thầm hỏi lòng anh còn nhớ hay quên ?
Hà Nội phố của một thời trai trẻ
Em chợt ước lại trở thành cô bé
E ấp bên anh, dạo ấy đông về.

Tôi mới vừa gặp lại người xưa ấy ở ngay phố xưa, chàng bây giờ là cò đất mua lại căn nhà của vợ chồng tôi. Người xưa giờ nặng 100 kg, đầu hói, bụng bự như thùng nước lèo, đôi mắt ngày xưa lạc vào hồn tôi giờ hùm hụp kẻ chỉ, mặt nọng và bóng nhẫy như quan phụ mẫu.

Ôi! nếu không có vụ bán nhà này chắc AT vẫn còn mãi ôm ấp bài thơ trên và hình bóng khả ái của bác ...bản đồ.

Thôi đành gửi thơ cho 3 N vậy, chứ gửi ai bây giờ?

T/B: thế mà giấy phút chia tay, AT vẫn bâng khuâng như đứng giữa 2 dòng nước, nửa muốn hỏi "anh đã làm xét nghiệm mỡ máu và tiểu đường bao giờ chưa?" nửa sợ làm tan biến đi trong tim chàng hình ảnh cô bé thơ ngây, hiền thục ngày xưa. Ôi! "dẫu lìa ngõ ý còn vương tơ lòng"

Chào bạn.

Bạn có chắc là mình không làm người khác thất vọng không?

PUCT U MENIA NA VOLOCAX
lEZIT, NHE TAIA, CNHEG...
NO TU , MOA BECSNNAA
KAK PREZDE, LUSE VCEX.

Có những "Mùa Xuân vĩnh cửu" như vậy đó.

hungmgmi 08-06-2010 12:38

Các bác ah, bác Anh Thư viết vậy, chắc là cũng nhớ lắm về mùa xuân đã xa.
Trên đây bác Poltava95 nhắc đến Mùa xuân Vĩnh cửu, làm tôi bỗng nhớ đến bức tượng cùng tên của Rodin. Tình cờ cách đây mấy ngày, có nhắc đến Rodin. Chuyện "con tằm nó nhả ra tơ" thế này.
Hôm thứ bảy rồi tôi có lọ mọ dẫn bọn con nít sang Bát Tràng chơi, cho chúng nó ngồi bàn xoay nghịch đất. Có một bác trông dáng rất nghệ sĩ cứ loay hoay chụp bọn con nít nặn đất sét rất mê mải. Sau hỏi chuyện, mới biết bác ấy là bác Quỳnh-một nghệ sĩ nhiếp ảnh sinh ra và lớn lên tại làng Bát Tràng. Nói chuyện một lúc, bác Quỳnh rủ về Ga-lơ-ry của bác ấy chơi. Hóa ra bác ấy khá nổi tiếng, đã có nhiều bài báo và chương trình tivi đưa tin, gọi bác là người chép sử làng gốm Bát Tràng bằng hình ảnh. Bác cười khiêm tốn:"Thì cuộc sống ở đây vốn quá tuyệt, tôi chỉ có mỗi việc là bấm máy thôi".
Khi ra về, bác Quỳnh giữ chúng tôi lại một chút ở cửa và chỉ một tấm bảng đã cũ ghi những tâm sự nghề nghiệp của bác. Những dòng đầu tiên, bác có kể về một nhà điêu khắc nổi tiếng khi được hỏi về bí quyết tạo nên những bức tượng tuyệt vời, ông chỉ đơn giản trả lời, đại ý:'Các nhân vật của tôi sống trong các tảng đá, tôi chỉ việc đẽo các phần thừa ra thôi". Cũng như bác đã tâm sự, chỉ việc bấm máy là xong, nhưng ai cũng hiểu đâu chỉ đơn giản là như vậy. Mà đó là thời gian, ánh sáng, khuôn hình, bố cục, khoảnh khắc, thậm chí cả cơ may nữa để có những bức ảnh tâm đắc.
Tôi thưa thêm với bác Quỳnh, người nghệ sĩ nổi tiếng và khiêm tốn đó chính là nhà điêu khắc người Pháp Auguste Rodin. Cũng là bổ sung thêm vào câu chuyện của ông đã kể khi tâm sự với người xem về sự nghiệp sáng tác của mình.

Topic này chỉ nhắc đến Ngày xưa. Ngày xưa, những ai đi Liên xô thường mang về những bức tranh phiên bản của Levitan, Kramskoi, Repin, Briulov...chứ ít mang ảnh về. Bức ảnh duy nhất được nhiều người Việt Nam ta mang về Việt Nam là bức đen trắng chụp bức tượng "Mùa xuân vĩnh cửu" của Rodin, hiện đang trưng bày tại Bảo tàng Ermitazh (St.Peterburg). Bức ảnh lồng trong một khung mảnh, giờ không biết có còn tồn tại ở môi trường nóng ẩm Việt Nam ta sau mấy mươi năm hay không?
Cách đây đôi năm, tôi có dịp thăm lại Ermitazh, và chụp được 2 bức tượng của Rodin, nay xin post lên các bác xem chơi:
Đây là Mùa xuân Vĩnh cửu:

http://i14.photobucket.com/albums/a326/hungmgmi/584.jpg

Và đây là Nhà thơ và Nàng Thơ:

http://i14.photobucket.com/albums/a326/hungmgmi/587.jpg

Kiếm trên mạng được bức ảnh đẹp hơn, xin post bổ sung:
http://img1.liveinternet.ru/images/a...515312_u05.jpg

Đây là bức Nụ hôn:
http://img1.liveinternet.ru/images/a...527850_t91.jpg


Giờ Hà Nội. Hiện tại là 07:01.

Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.