Nước Nga trong tôi

Nước Nga trong tôi (http://diendan.nuocnga.net/index.php)
-   Chúc mừng - Chia sẻ - Giúp đỡ (http://diendan.nuocnga.net/forumdisplay.php?f=14)
-   -   Ngày xưa ơi... (http://diendan.nuocnga.net/showthread.php?t=2457)

tranhientrang 09-02-2010 17:36

Trích:

Мужик viết (Bài viết 50618)
Vậy là tôi kịp sơ-vin chiếc áo còn ám mùi khói rạ để đứng vào hàng duyệt đội.

Bác giống em: Cái gì cứ liên quan đến cháy, nổ, nóng…là hay “yểm” vào quần.
Cái chuyện pháo cho vào quần em đã kể rồi. Còn đây là một chuyện khác: Em nhớ có lần thời bao cấp nhờ chị quen làm bên y tế xà xẻo được lọ cồn I - ốt đặc về để bôi vết thương. Em lại cũng đút vào túi quần cho nó kín, không ai biết. Đang đi thế nào nó tuột nắp cao su ra…ối giời ơi: Nó xót như dội nước sôi, mà chỗ ý lại đông người, em tá hỏa đi chẳng ra đi và nhảy không phải nhảy. Em cố hết sức bình tĩnh hát khẽ lên khúc ca gì đó, nhưng em nhớ lại: nghe nó cứ như "bản giao hưởng giông tố" ấy. Có mấy người thấy lạ nhìn theo, em đoán có khi họ thì thầm: “Quái: lúc vào nó đi bình thường mà sao ra lại đi ật ưỡng như ong đốt thế kia?”…
Đó là kỷ niệm nhỏ nhỏ mà em vẫn nhớ, đến bây giờ cứ nhìn thấy cồn i ốt mà hãi!

LyMisaD88 09-02-2010 20:51

Hoài niệm về cái Tết đầu tiên ở Liên Xô:
Kính các bác, các anh chị, các em, các cháu: Chắc có lẽ chúng ta hoặc đã và đang ở đất nước Liên Xô, nước Nga...ai ai cũng có một vài lần đón Tết ở bên đó. Riêng tôi, trong mấy năm học chỉ có một lần nghỉ đông được về vui Tết ở quê nhà, còn những cái Tết khác nó cứ tràn đầy kỉ niệm, đặc biệt là cái Tết đầu tiên. Nhân Tết đến xuân về, xin ôn lại cái Tết ngày xưa một tí.
Phải nói rằng năm đầu tiên ăn cái Tết xa nhà là năm nhiều kỉ niệm nhất. Hồi đó chúng tôi mới sang Liên Xô được mấy tháng thôi, tất cả đều lạ nước lạ cái, may nhờ các anh chị lớp trên chỉ bảo mới khôn ra được đôi điều, nhưng đến giáp Tết, các cụ ấy lại biến mất, điện thoại không có sẵn như bây giờ để liên lạc lấy thông tin. Hóa ra các cụ ấy đi đánh bắt xa bờ, đi vui Tết khắp các vùng miền xa xôi trên đất nuớc Liên Xô, nếu kèm theo theo mình sẽ thêm vướng. Có cụ về Barnaun vùng Xiberi(em đi tiễn ra sân bay), ở đấy múi giờ gần giống với Việt Nam; Có cụ đi tận Axtrkhan, Ba Cu, có cụ đi Minxcơ, đi Kisinhốp, Kiép, Krasnoda...Thôi thì đủ các kiểu, các nơi. Em tự nhủ: Thôi ta thân tự lập thân vậy. Mấy anh chàng dự bị chúng tôi ở nhà tất tật, không biết đón Tết làm sao đây?
Hóa ra, bạn bè cùng năm học trong ốp ai cũng cùng chung một tâm trạng: buồn, nhớ...
Chiều 30 Tết, rét căm căm, nhìn khắp nơi tuyết trắng bao phủ một màu, đi ra đường rất ngại, hôm ấy hình như âm khoảng hơn 15 độ một chút thôi. Tôi quyết định: Phải đón cái Tết đầu tiên ở Liên Xô cho nó ra trò.
Năm dự bị trong phòng có hai VC ở với nhau, tôi liên hệ với các bạn cùng khóa để cùng vui xuân đón Tết. Thế mà nhiều đứa có các cô "em họ" tíu tít mời về các nơi gần quanh Mát như Nagin, Orekhovo, Klin, Tula...
Buổi sáng mấy ngày trước đó, sau giờ học tôi ra công viên gần đó đẵn một cành cây (không biết tên cây là gì) khẳng khiu giữa mùa đông lạnh giá nhưng có nhánh rẽ tựa như cây đào, cây mai ở bên mình. Với cái tài lẻ của mình, tôi hướng dẫn mọi người lấy giấy hồng, giấy vàng cắt thành những bông mai, bông đào và cả búp lá xanh nữa...Đấy chính là món ăn tinh thần ngày Tết của chúng tôi. Hương (nhang) để cúng không có nhưng mấy anh em cũng kê bàn thờ thắp nến, còn bao nhiêu lễ vật cứ đặt lên để hướng về Tổ quốc Việt Nam cội nguồn. Tinh thần thế là tạm ổn.
Còn vật chất: Chiều đó khoảng 2 giờ(giờ Mát), sau giờ học, ăn qua quít ở nhà ăn, tôi tức tốc xuống ngay metrô đi vào trung tâm, chả là ốp chúng tôi ở khu tây- nam thành phố. Tôi lên mặt đất và cứ chổ nào có Prađuctư (cửa hàng thực phẩm)là ghé vào xem có bán gà Bun, Hung, gạo 1 kí (cứ mỗi bì gạo đúng 1 kilô) hay không. Hàng hóa không thừa thãi gì lắm nên đi hết ga này đến ga khác mà vẫn không tìm thấy ở đâu có bán gà ngon và gạo để mua về nấu cỗ Tết đãi khách quý, khách thân.
Cuối cùng khi chui lên ga metrô Kiep, một cái ga trên vòng đường tròn, tôi tìm thấy một cửa hàng bên kia đường xa xa, vào thấy ngay có bán gà ngoại(không phải gà thể thao!), không có gạo nhưng mừng quá tôi mua liền mấy con, về ăn với bánh mì cũng quá tốt. Khấp khởi mừng thầm vì Giao thừa này đã có món ngon cùng các bác xếp đồng hương với bạn bè vui Tết.
Khách mời của tôi tối đó đón giao thừa có mấy bác VIP ở Bình- Trị- Thiên lúc ấy sang học ngắn hạn ở trường AOH, mấy bác học ở trường Plêkhanốp, Xantưcốpca...với bạn bè đồng hương(sau này trong số đó có bác làm đến Bộ trưởng, Chủ tịch, Bí thư tỉnh...)...Dự báo sẽ có một cuộc vui liên hoan đón giao thừa ở Liên Xô đáng nhớ.
Mua gà và mấy thứ khác xong, (do phải xếp hàng quá dài, ước đến chừng hơn 30 phút) băng qua đường để chui xuống ga metro Kiep, nhìn đồng hồ đã quá 8 giờ một chút, cũng không biết làm cách nào để liên lạc về ốp, không biết ở nhà thế nào, cái ông hơi lớn tuổi ở cùng phòng có giữ được chân khách không?
Về đến nhà, lên phòng thấy vắng tanh, ông bạn ở cùng phòng cũng đi đâu mất. Buồn xịu xìu xiu. Hỏi mấy bạn phòng bên cạnh nghe bảo vừa đưa khách về cách đó 15 phút.
Sau đó mới biết, thì ra các quan khách, bạn bè chờ không được, tưởng Ly này trong lòng giả dối mời đưa cho vui, tự ái bỏ về khi gần 8 giờ(kiên nhẫn lắm mới đợi đến giờ đó, giờ giao thừa ở Việt Nam). Ông bạn cùng phòng nấu cơm với thịt lợn cất trong tủ lạnh ăn qua loa rồi về.
Sau đó, bao nhiêu lời thanh minh cũng không biết ai thông cảm cho và để lại trong tôi một cảm giác buồn. Buồn vì lần đầu đón Tết xa quê hương, xa nhà, buồn vì những lý do khác.
Thế rồi cái Tết đầu tiên ở Liên Xô cũng qua đi, sáng mai lại comple cà vạt, cắp cặp đến trường. Cành đào, cành mai tự tạo chỉ sau một vài đêm, trong phòng ấm áp đã nhú lộc và khoe lá- biểu tượng của mùa xuân, hoa đào hoa mai cứ nở mãi nhưng trong lòng tôi biết bao nhiêu day dứt.
Đến bây giờ cứ mỗi lần Tết đến xuân sang, bao nhiêu kỉ niệm năm xưa cứ vọng về thật gia diết.
Có những hoài niệm đẹp, có những kỉ niệm không vui và day dứt để khắc sâu thêm nỗi nhớ- Nỗi nhớ về cái Tết đầu tiên ở Liên Xô.

tranhientrang 09-02-2010 22:50

Hôm nay việc cũng ổn ổn, tranhientrang quấy quả nhà các cụ nhiều quá, mà không thấy các cụ quát. Chợt cảm động, vùng chăn dậy, nghĩ: Xuân về các cụ có văn xuân, mình sao không làm tặng các cụ bài thơ (đúng ra thì là “cóc”) xuân rồi hẵng đi ngủ nhỉ:

Chà! ghé box Xưa lại thấy hay
Kìa ai múa bút họa: đào bay.
Tình xưa, yêu dấu nặng lòng nhớ
Nay đến, xuân về chẳng nhạt phai.

:emoticon-0102-bigsm

Geobic 11-02-2010 00:45

Ngày xưa... giấc mơ của ngày nay. Các cụ thì nhiều "trò lắm", bác Bình Dị đã mô tả cuộc thi Birds, còn đây là cuộc thi Bone. Chuyện thật từng xảy ra ở cơ quan Geo, các tên người thật 100%. Trong số các nhân vật ở đây, có người giờ đã "bị gió cuốn đi". Rất tiếc, không thể có ảnh của thời kỳ đó (trước 1975) dể minh họa.

Thi xương

Một sớm nọ đứng bên cửa sổ
Chú Lân ta ngắm bộ xương sườn
Hai tay lần những đốt xương
Rằng: “Ta gầy nhất thế gian này rồi!”

Lân vừa nói chửa dứt lời
Phòng bên bỗng có tiếng cười vọng sang:
“Bớ Lân, sao dám nói càn,
Lão Tôn đây, chớ vội vàng tự kiêu!
Chú mày xương xẩu bao nhiêu
Mà khoe? Ta ắt xương nhiều gấp ba!"


Người phô cốt lộ ngoài da
Người khoe gân cuộn như là rễ cây…

Thắng thua chưa rõ mặt mày
Bỗng nghe thoang thảng gió bay lại gần
Tiếng Đạo và Toản phân trần
Đang ra sức cãi : “Ta gân, xương nhiều”
Cãi từ sớm, cãi sang chiều
Bão giông, họ vẫn quyết liều một phen…

Bốn chàng đứng nép vào hiên
Trông đều như củi, Thanh Thiên cũng chờn
Làm sao chọn kẻ gầy hơn…
Thình lình lão Chính ôm đờn hiện ra
Bóng người nhác thấy nẻo xa
Bốn chàng cùng thốt: “Thôi ta thua rồi!”

Lão Chính vừa thở vừa cười:
“Không ta gầy nhất trần đời còn ai?”

Ngỡ rằng giải nhất là đây
Nào ngờ liếc xéo thấy ngay Thịnh còi
Thịnh cười “Giải nhất đây rồi!
Xương sườn, xương ống, xương đùi, xương tay…
Nhìn ngoài quần áo thấy ngay
Khẳng khiu như sậy, ai đây hơn mình?”

Năm người nhác thấy thất kinh
Rạp quỳ xuống đất, đồng thanh thưa rằng:
“Cành cây, que củi không bằng
Xin nhường giải nhất, chẳng lăn tăn gì!”


Thịnh ta thích chí cười khì
Giơ tay… bỗng gió cuốn đi đằng nào…

vidinhdhkt 11-02-2010 02:58

Kính bác Bình Dị! Sao dạo này bác im ắng quá thế? Chuồng của mấy anh giề bắt đầu mọc rêu rồi đấy!
Nghe Hổ Già bảo là bác khuân theo những mấy tạ vừng. Ối giời, thế thì bao giờ mới về được cơ chứ?

nqbinhdi 11-02-2010 04:12

Trích:

vidinhdhkt viết (Bài viết 50679)
Kính bác Bình Dị! Sao dạo này bác im ắng quá thế? Chuồng của mấy anh giề bắt đầu mọc rêu rồi đấy!
Nghe Hổ Già bảo là bác khuân theo những mấy tạ vừng. Ối giời, thế thì bao giờ mới về được cơ chứ?

Này, này, nói be bé cái mồm thôi nhé!
Mới có 2 tuần hơn mà có vẻ đã thiếu hụt vừng nghiêm trọng rồi đới!

Hô hô, có nhẽ ngày mai mỗ phải lên đỉnh Gellért giữa Budapest mà gào "Cửa cửa ơi, mở vừng ra!", may ra mới có đủ chăng.

Old Tiger 11-02-2010 07:08

Trích:

nqbinhdi viết (Bài viết 50681)

Hô hô, có nhẽ ngày mai mỗ phải lên đỉnh Gellért giữa Budapest mà gào "Cửa cửa ơi, mở vừng ra!", may ra mới có đủ chăng.

Ơ thế Tết cụ không về thật à? Buồn quá cụ nhỉ. Nhưng mà đi làm cái việc tìm hậu duệ thì phải hi sinh thôi. Nếu có thiếu vừng thì cụ đánh dây thép về, nhà cháu sẽ gửi sang ngay cho cụ ạ.

Mà sao cụ thức khuya thế, nhà cháu ngủ dậy rồi mà vẫn thấy cụ online.

Chúc cụ mạnh khỏe, bình an và vui vẻ đón xuân nơi đất khách quê người cùng đám hậu duệ nhà cụ ạ! :emoticon-0150-hands

micha53 11-02-2010 09:51

Năm nay nhà em kỉ niệm 40 năm ra khỏi cấp III, chắc là đủ tiêu chuẩn vô đây góp chuyện với các cu ( cụ ). Ngặt nỡi văn dốt lại vô duyên, chẳng biết góp chuyện gì…Nhưng ngồi nghe ké mãi lại được uống “qua loa” không lẽ không góp vài chữ?

1- Ngày xưa …chẳng được học nhiều, lại không có vi tính, vi teo…một khoảng sân nhỏ trong khu tập thể cũng đủ cho con trai bắn bi , con gái nhảy dây..và bao nhiêu trò nữa. Đôi khi lại thấy đúng là “61 đỉnh cao muôn trượng…” khi đó trẻ em được chăm sóc đầy đủ, được học các môn ngoại khoá, cắm trại, đánh trận giả…được sinh hoạt kịch, nhạc, họa.. ở “Ấu trĩ viên” miễn phí. Chỉ sau 61 ( Đồng khởi ) - cả nước thắt lưng buộc bụng chi viện cho Miền Nam thì mọi thứ khác đi…những trò các bác kể, kể cả cái tiệm may thiếu nhi “Đức hạnh” ấy…thấy sao thật quen…

2 – Nhà em cũng có thâm niên 5 năm sơ tán ( 65-70 ) đi khắp từ Hà Đông, Hà Tây, Hà Bắc, Phú thọ, Thái nguyên…từ làng nón Chuông đến làng pháo Đồng kị; từ Đan phượng tới Thiên thai….học thêm được việc gánh nước, gặt lúa, tỉa đỗ..và tất nhiên là cả bắt cua, tát cá, hun chuột, bắn chim… Nhà em đã ở trong đình làng, rồi ở nhà dân, đã được biết nhiều hơn ..Có làng chẳng còn một mống đàn ông, các chị, các mẹ vừa vác cái cày chìa vôi ( mà khi đó em không nhấc nổi ) lo chuyện đồng áng, vừa đeo khẩu CKC để bắn máy bay…tối về túm lại đọc chung lá thư từ tiền tuyến … Lớn lên Nhà em cứ nghĩ mãi: Sao người dân tốt thế?

3 – Năm tháng trôi qua, giờ thì khỏi cần lo kiếm hàng từ Liên xô về, cái bàn ủi, cái áo bay…mà một thời ao ước đã qua. Nhiều thứ đã thay đổi…và như con người cũng đổi thay...
Nhưng đôi khi vẫn mong: “Bao giờ cho đến Ngày xưa..”

tranhientrang 11-02-2010 13:48

Trích:

vidinhdhkt viết (Bài viết 50679)
Kính bác Bình Dị! Sao dạo này bác im ắng quá thế? Chuồng của mấy anh giề bắt đầu mọc rêu rồi đấy!
Nghe Hổ Già bảo là bác khuân theo những mấy tạ vừng. Ối giời, thế thì bao giờ mới về được cơ chứ?

:emoticon-0102-bigsm

Có khi đến mùa gặt vừng các bác à!
Em không hiểu nông vụ lắm, nhưng nhớ trong dân gian có câu thơ :

"Bao giờ đom đóm bay ra
Hoa gạo rụng xuống thì tra hạt vừng"

:emoticon-0102-bigsm

Nina 11-02-2010 15:19

Em thì đoán bác nqbinhdi đem theo mấy tạ vừng là để ... đến núi nào thì rắc vừng và gọi "Vừng ơi mở ra!" :) :) :), em nghe đồn là có câu

Bao giờ trong núi có hang
Hoàng hôn vừa xuống thì rang hạt vừng

:) :)

nqbinhdi 11-02-2010 19:39

Trích:

Nina viết (Bài viết 50716)
Em thì đoán bác nqbinhdi đem theo mấy tạ vừng là để ... đến núi nào thì rắc vừng và gọi "Vừng ơi mở ra!" :) :) :), em nghe đồn là có câu

Bao giờ trong núi có hang
Hoàng hôn vừa xuống thì rang hạt vừng

:) :)

Núi nào lại chẳng có hang
Thế nên từ sáng đã rang hạt vừng
Rang đi rang lại tưng bừng
Sáng trưa chiều tối phừng phừng lửa reo.

Мужик 11-02-2010 20:34

TẾT XA NHÀ ĐẦU TIÊN


Tết xa nhà đầu tiên tôi đón ở Ê-rê-van, thủ đô của Ác-mê-ni.

Cộng đồng người Việt khi đó (năm học 1982-1983) ở Ác-mê-ni chỉ gần 4 chục người, trong đó có 4 chú nghiên cứu sinh, còn lại là sinh viên khoa dự bị Trường tổng hợp quốc gia Ê-rê-van (EGU). Vì trường đã có truyền thống đào tạo sinh viên Việt Nam nên các thầy cô khá am hiểu về phong tục, tập quán Việt Nam, đặc biệt là đón Tết. Đã thành truyền thống, mặc dù chỉ học có 1 năm, nhưng các thế hệ đi trước năm nào cũng tổ chức dạ hội (вечер) đón Tết cổ truyền mời thầy cô, đại diện cộng đồng sinh viên các quốc gia khác cùng học. Nhà trường thậm chí còn cho riêng sinh viên Việt Nam nghỉ ngày mùng Một Tết. Năm tôi học cũng không ngoại lệ.

Ngay từ khi mới nhập học chúng tôi đã được các chú nghiên cứu sinh dặn để dành bánh đa nem, những viên nước mắm khô, lạc, ngũ vị hương v.v... cho dịp Tết. Cách Tết chừng một tháng, cả hội đã rậm rịch chuẩn bị. Đậu xanh, gạo nếp chúng tôi viết thư nhờ bạn bè ở Tashken mua giúp để đồ xôi. Không gói bánh chưng vì không có loại lá nào có thể gói được. Mứt thì chị em làm từ khoai tây, cà rốt, bí ngô, cả cà chua và củ cải đỏ nữa. Thực đơn cho bữa tiệc là nem rán, gà bỏ lò, sườn chua ngọt, xôi đỗ xanh, súp thập cẩm, cơm trắng, chè đỗ xanh tráng miệng. Hoa thì chạy lên đồi chặt một cành cây khá giống đào về cắt giấy làm hoa, lá, cả vài quả non nữa dán lên. Trông cũng lung linh lắm! Xứ Ác-mê-ni có rất nhiều cây đào thật, nhưng là đào ăn quả, chẳng giống gì cành đào nhà mình.

Kỳ công nhất có lẽ là tập văn nghệ. Năm đó chúng tôi quyết định tập múa sạp. Sào thì lấy ngay các thanh nhôm treo rèm cừa, để nguyên cả kẹp, gõ nghe còn rộn ràng hơn sào nứa. Nhạc thì dạy một cậu người Y-ê-men biết chơi đàn ác- coóc-đê-ông bài “Sòn sòn sòn đô sòn. Sòn sòn sòn đô rê…”. Rất ổn (chỉ tội sau này cậu ta “cuỗm” luôn một “ẻm” khá xinh của đoàn. Không hiểu bây giờ họ ra sao). Sau cả trăm lần dập sào vào chân, đạp cong cả chục cái mắc treo rèm thì chúng tôi cũng có một tiết mục được “bis” 3 lần. Các hội đồng hương bạn, thầy cô cũng có nhiều tiết mục góp vui.

Chiều 30 Tết, chúng tôi đón khách đến dự tiệc “Đón năm mới theo lịch mặt trăng” (giấy mời ghi như vậy). Các thầy giáo, cô giáo, cả thầy Hiệu phó phụ trách ngoại quốc cũng đến dự, mang theo quà tặng cho từng học sinh. Tôi được bà giáo Aida Surenovna Trilingarian (có bác nào trên 4R 3N cũng học bà thì cho em biết với nhé!) tặng bức tranh kỵ sỹ Ác-mê-ni bằng đồng đúc rất đẹp (giờ vẫn treo trang trọng trong phòng khách gia đình). Cuộc vui kéo dài từ 18 giờ đến 20 giờ 30 thì khách ra về. Chủ ngồi lại, tụ tập bên cái đài Melodia hàng “còm” của một chú nghiên cứu sinh, dò mãi mới được sóng đợi giao thừa. Đúng 21 giờ (Ê-rê-van sớm hơn Mat-xcơ-va 1 giờ), vừa dứt câu “Đây là tiếng nói Việt Nam. Phát thanh từ Hà Nội, thủ đô nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam!” một bạn gái bật khóc nức nở làm cả hội con gái khóc theo, bọn con trai cũng chảy nước mắt, có đứa còn khóc thành tiếng. Lời Tổ quốc trong phút giao thừa sao mà thiêng liêng đến thế!

Có lẽ chẳng bao giờ tôi lại được đón cái Tết nhiều cảm xúc và ý nghĩa như vậy!

tranhientrang 12-02-2010 20:07

Thấy các bác, các cụ nhớ những kỷ niệm bên Nga ngày xuân xa tổ quốc thật da diết, thắm thiết, tranhientrang cũng xúc động lây chợt lăn trên gò má một cái gì ướt ướt rơi, liền nhìn xuống hóa ra một “cóc cụ”, liền bắt thả vào đây nhân dịp tết đến tặng các bác, các cụ:
Diễn chuyện ra, xuân về nở hoa
Đàn reo, trà ngọt nhớ ngày qua
Nước sông Volga trong lòng nhớ
Nga – bạch dương ơi nỗi lòng ta

Siren 18-02-2010 21:42

Trích:

vidinhdhkt viết (Bài viết 50679)
Kính bác Bình Dị! Sao dạo này bác im ắng quá thế? Chuồng của mấy anh giề bắt đầu mọc rêu rồi đấy!

Chuồng mọc rêu hình như là lỗi của bác tự dạo bác đi "đánh bắt xa bờ" ạ. Nhà cháu nhặt được cái này, hình như của bác bỏ quên, cũng có thể bác đang đi tìm nên chưa về được ạ? Kính bác về kể tiếp chuyện ngày xưa đi ạ!

http://i727.photobucket.com/albums/w...Picture863.jpg

http://i727.photobucket.com/albums/w...Picture864.jpg

micha53 19-02-2010 07:20

Thế là thêm một cái tết ra đi.
Chợt nhớ chuyện ….Ngày xưa, xin hầu các cụ không khí tết xung quanh hồ Gươm vào những năm đầu của thập niên 60 ( trước chiến tranh phá hoại).

Các tụ điểm vui chơi là CLB Thống nhất, CLB Đoàn kết, CLB Thiếu nhi và tất nhiên là cả vườn hoa Chí linh.
Sáng mùng 1,tại Hồ Gươm là đua thuyền ( thuyền dân tộc và các loại thuyền 1, thuyền đôi… nhập ngoại), biểu diễn lướt ván…quanh hồ là các đội múa sư tử diễu hành..
Tại các CLB là các giải đấu cờ, họ treo các bảng bàn cờ to tướng trên tường để diễn các nước cờ do kì thủ đang chơi. Tại CLB Thiếu nhi còn đấu “cờ người” nhưng không diễn võ như “cờ người” trong Nam mà chỉ đơn giản là kì thủ đi đến đâu thì có người cầm “cờ vị” theo đến đó. Ngoài ra người ta còn quây từng vòng cho các trò dân gian như đánh đu; ném còn; đi cà kheo; ném vịt ( ném vòng vào cổ con vịt nào thì được con đó ); đập nồi…và cũng có những vòng tròn trong đó 1 nhạc công kéo phong cầm cho mọi người múa tập thể.
Buổi tối tại các CLB còn có thêm thi đấu Quyền anh, khiêu vũ …tập trung rất đông người coi và tham gia..
Tại lầu bát giác ở vườn hoa Chí linh thì các đội (đoàn) văn công biểu diễn liên tục từ sáng tới tối ( việc lập sân khấu lớn trước Ngân hàng thì mãi sau này mới thấy ).

Xung quanh hồ; trên các tuyến phố chính và tại những nơi tập trung đông người, có đặt các “thùng nước công cộng” cho mọi người sử dụng miễn phí – sau thì có thùng đề bảng “ thùng nước tự giác” – ai uống thì tự bỏ xu vào cái hộp sắt để bên.

Hồi đó đêm 30 không thấy bắn pháo hoa (chỉ bắn nhân Quốc khánh - từ khi Bác mất thì vào Quốc khánh cũng không thấy bắn nữa ) và cũng ít người ra đường, mọi người ra ngoài chúc tết nhau từ sáng mùng 1.

nqbinhdi 20-02-2010 00:18

Buổi chiều hôm nay chương trình học không có, cả đoàn tự do. Các chú trẻ trong đoàn lò mò đi chơi tất, mình tôi ngồi lại trong ký túc xá, lần mò vào Ngày xưa ơi với hỡi xem. Mấy ngày Tết có khác, chả thấy mấy người vào 3N.

Tẩn mần lướt các trang khác, tình cờ thấy bài Giặc đã đốt nhà của nhà thơ Mikhail Vasilievich Isakovsky (tác giả lời bài Kachiusha) trên Thivien.net
http://www.thivien.net/viewpoem.php?ID=37517

Враги сожгли родную хату
Михаил Васильевич Исаковский

Враги сожгли родную хату,
Сгубили всю его семью.
Куда ж теперь идти солдату,
Кому нести печаль свою?

Пошел солдат в глубоком горе
На перекресток двух дорог,
Нашел солдат в широком поле
Травой заросший бугорок.

Стоит солдат - и словно комья
Застряли в горле у него.
Сказал солдат: "Встречай, Прасковья,
Героя - мужа своего.

Готовь для гостя угощенье,
Накрой в избе широкий стол,-
Свой день, свой праздник возвращенья
К тебе я праздновать пришел..."


Никто солдату не ответил,
Никто его не повстречал,
И только теплый летний ветер
Траву могильную качал.

Вздохнул солдат, ремень поправил,
Раскрыл мешок походный свой,
Бутылку горькую поставил
На серый камень гробовой.

"Не осуждай меня, Прасковья,
Что я пришел к тебе такой:
Хотел я выпить за здоровье,
А должен пить за упокой.

Сойдутся вновь друзья, подружки,
Но не сойтись вовеки нам..."
И пил солдат из медной кружки
Вино с печалью пополам.

Он пил - солдат, слуга народа,
И с болью в сердце говорил:
"Я шел к тебе четыре года,
Я три державы покорил..."

Хмелел солдат, слеза катилась,
Слеза несбывшихся надежд,
И на груди его светилась
Медаль за город Будапешт.

1945


Giặc đã đốt nhà
Người dịch: Thuỵ Anh

Giặc đốt mái nhà êm ấm
Hủy diệt cả gia đình anh
Về đâu bây giờ người lính?
Buồn khổ trút ai cho đành?

Đau đớn vô cùng, người lính
Bước đi đến ngã tư đường
Tìm thấy giữa đồng rộng lớn
Nấm mồ hoa cỏ vấn vương

Đứng sững bên mồ, người lính
Như đang nuốt nghẹn trong lòng
“Praskovia ơi hãy đón
Chồng em, một người anh hùng”

Hãy chuẩn bị đồ tiếp đãi
Bày biện bàn ăn trong nhà
Ngày của anh, ngày trở lại
Anh về chung vui hai ta…”


Không ai đáp lời người lính
Không người ra đón mừng anh
Chỉ thấy gió hè hiu quạnh
Đẩy đưa cỏ mọc mồ xanh

Thở dài, dây lưng sửa lại
Mở tay nải đeo bên người
Chai rượu đắng cay anh để
Lên tảng đá xám giữa trời:

“Đừng trách anh, Praskovia,
Bên em trong bộ dạng này
Lẽ ra uống vì sức khỏe
Mà vì tử biệt phải say

Bạn bè rồi đây gặp lại
Mà ta mãi mãi xa lìa…”
Cầm chiếc ca đồng anh uống
Rượu sầu một nửa anh chia

Cạn chén, nỗi lòng đau đớn
Người lính, nô bộc của dân:
“Anh chinh phạt ba cường quốc
Đi bốn năm trời tìm em”

Người lính say mềm tuôn lệ
Lệ của khát vọng không thành
Rực sáng huy chương trên ngực
Vì thành Budapest xanh

Lần mò tiếp thì thấy bài này trên Youtube
http://www.youtube.com/watch?v=p5rszsCq5b4

Một điều mà tôi khá ngạc nhiên là Isakovsky, mặc dù tuổi thơ rất khó khăn, không được học hành mấy, lại đã là người đã dịch nhiều thơ Hungary sang tiếng Nga. Tiếng Hung là một thứ tiếng rất khó.

À, tiện đây xin trình các bác ảnh bức tượng của Lenin vĩ đại mà nhà cháu đã nói đến trên một bài trước:

http://i745.photobucket.com/albums/x...i/IMG_0192.jpg

tranhientrang 20-02-2010 10:40

Trích:

Siren viết (Bài viết 50983)
Chuồng mọc rêu hình như là lỗi của bác tự dạo bác đi "đánh bắt xa bờ" ạ. Nhà cháu nhặt được cái này, hình như của bác bỏ quên, cũng có thể bác đang đi tìm nên chưa về được ạ? Kính bác về kể tiếp chuyện ngày xưa đi ạ!

:emoticon-0102-bigsm

Em trông cái hình chụp qua vệ tinh này nó hơi lóa lóa đâm ra chẳng biết là cụ nào nhà mình đang mải đánh bắt xa bờ mà quên Ngày xửa ơi gọi cụ về cho vui:

http://img17.imageshack.us/img17/8530/fishingm.jpg

micha53 20-02-2010 18:13

[QUOTE=tranhientrang;51040]:emoticon-0102-bigsm

Em trông cái hình chụp qua vệ tinh này nó hơi lóa lóa đâm ra chẳng biết là cụ nào nhà mình đang mải đánh bắt xa bờ mà quên Ngày xửa ơi gọi cụ về cho vui:

Dạ thưa: là cụ chủ thớt.
Đ/c ở đống rơm đang đánh bắt gần bờ theo em miền trung/

micha53 20-02-2010 18:15

Trích:

tranhientrang viết (Bài viết 51040)
:emoticon-0102-bigsm

Em trông cái hình chụp qua vệ tinh này nó hơi lóa lóa đâm ra chẳng biết là cụ nào nhà mình đang mải đánh bắt xa bờ mà quên Ngày xửa ơi gọi cụ về cho vui:

Dạ thưa: là cụ chủ thớt.
Đ/c ở đống rơm đang đánh bắt gần bờ theo em miền trung/

tranhientrang 20-02-2010 18:44

Có lẽ do “tẩu như phi” theo "tiếng sét :emoticon-0115-inlov" nên cụ để quên đôi dép này:

http://img402.imageshack.us/img402/8819/hi1.jpg

hongducanh 20-02-2010 23:34

Trích:

micha53 viết (Bài viết 51048)
Dạ thưa: là cụ chủ thớt.
Đ/c ở đống rơm đang đánh bắt gần bờ theo em miền trung/

Bác cả quyết không khai đ/c bạn ở trong đống rơm? :emoticon-0150-hands

Мужик 24-02-2010 21:44

Trích:

vidinhdhkt viết (Bài viết 47508)
Còn về đề nghị của bạn Muzhik là muốn xin một túm lông hổ thì chắc là không khó thực hiện lắm đâu. Mình không dám hứa trước, nhưng để đợt Tết này về quê mình thử hỏi các cụ già ở làng mình trước đây thỉnh thoảng vẫn đi săn hổ xem thế nào... Kể cũng hay đấy nhỉ: cho một ít lông hổ vào túi quần, đi đến đâu là chó có dữ mấy cũng cúp đuôi, run như cầy sấy!

Bác về quê ăn Tết chắc xong rồi. Bác có nhớ hỏi cho em về túm lông hổ không vậy?

Tết rồi về quê em đem câu nhận xét của bác ngbinhdi LÃO TÀY NÀY NHỌN QUÁ KINH! ra làm vế đối thách các cụ trong làng mà chưa ai đối lại được cả. Bố em có đưa ra phương án ANH MAN KIA RỢ HƠN MÁN! nhưng bản thân cụ cũng không hài lòng lắm và gật gù "Khó! Công nhận là khó!"

Dù Tết đã qua nhưng các bác ai có vế đáp hay cứ tiếp tục nhé!

Nina 24-02-2010 21:55

Em xin ... mượn ý của phụ huynh bác Мужик nhé :), để mở hàng cho các câu đối - vốn sợ các cụ mắng nên ít khi dám vào đây đọc bài

LÃO TÀY NÀY NHỌN QUÁ KINH!

CÔ CHĂM NÀY LƯỜI HƠN CHÀM

Мужик 24-02-2010 22:05

Trích:

Nina viết (Bài viết 51332)
Em xin ... mượn ý của phụ huynh bác Мужик nhé :), để mở hàng cho các câu đối - vốn sợ các cụ mắng nên ít khi dám vào đây đọc bài

LÃO TÀY NÀY NHỌN QUÁ KINH!

CÔ CHĂM NÀY LƯỜI HƠN CHÀM

Em xin sửa một chút vế đáp của bác Nina nhé:

CÔ CHĂM KIA LƯỜI HƠN HỦI

Nghe cũng tàm tạm đấy chứ! Câu đố khó chỉ vì vướng từ "KINH".

vidinhdhkt 24-02-2010 23:46

@ Muzhik.
Tớ không quên lời hứa tìm lông cọp. Nhưng rất tiếc là mấy cụ hồi xưa có săn cọp đều đã quy tiên cả rồi, mà con cháu các cụ (họ hàng của tớ cả) thì lại chẳng có tí khái niệm gì về lông cọp nên không để ý. Họ hỏa táng tất tần tật đồ dùng cá nhân của các cụ nên chẳng còn gì.
Muzhik thử tìm ở chỗ OT xem thế nào. Biết đâu lại nhận được lông cọp qua đường bưu điện cũng nên...

USY 25-02-2010 01:08

LÃO TÀY NÀY NHỌN QUÁ KINH!
QUẢ VẢ ẤY VUỐT CŨNG SUNG!

Nina 25-02-2010 01:23

Em muốn sửa câu của chị USY một tẹo thành ...
Quả vả ấy tát cũng sung :)

Мужик 25-02-2010 08:29

Trích:

USY viết (Bài viết 51344)
LÃO TÀY NÀY NHỌN QUÁ KINH!
QUẢ VẢ ẤY VUỐT CŨNG SUNG!


Trích:

Nina viết (Bài viết 51346)
Em muốn sửa câu của chị USY một tẹo thành ...
Quả vả ấy tát cũng sung :)

Các bác trong làng 3N mình giỏi hơn các cụ làng em rồi!!!
Bác USY và bác Nina ơi! Sửa thêm như thế này có được không?

CÁI VẢ ẤY TÁT CÀNG SUNG

Thay "quả" bằng "cái" ý thuận và hay hơn. Thay "cũng" bằng "càng" vừa đối ý, vừa đối thanh (sắc <->bằng). Chỉ tội KINH và SUNG không đối thanh được. Thay SUNG bằng SƯỚNG (Cái vả ấy tát càng sướng) nghe chan chát, đối thanh nhưng lại mất gần hết ý (vì Sướng chẳng liên quan gì đến Vả cả). Tiếc thật!
Thế nên cái câu của bác ngbinhdi mới...quái dị!

@ Bác vidinhdhkt
Bác xui em vuốt râu hùm đấy à? Nhà em uống hết chai Столичная pha với 3 lạng mật gấu may ra mới đủ can đảm!

USY 25-02-2010 11:09

Trích:

Мужик viết (Bài viết 51359)
Các bác trong làng 3N mình giỏi hơn các cụ làng em rồi!!!
Bác USY và bác Nina ơi! Sửa thêm như thế này có được không?

CÁI VẢ ẤY TÁT CÀNG SUNG

Thay "quả" bằng "cái" ý thuận và hay hơn. Thay "cũng" bằng "càng" vừa đối ý, vừa đối thanh (sắc <->bằng). Chỉ tội KINH và SUNG không đối thanh được. Thay SUNG bằng SƯỚNG (Cái vả ấy tát càng sướng) nghe chan chát, đối thanh nhưng lại mất gần hết ý (vì Sướng chẳng liên quan gì đến Vả cả). Tiếc thật!
Thế nên cái câu của bác ngbinhdi mới...quái dị!

@ Bác vidinhdhkt
Bác xui em vuốt râu hùm đấy à? Nhà em uống hết chai Столичная pha với 3 lạng mật gấu may ra mới đủ can đảm!

Bác Muzkik à, lý do tôi để "vuốt" và "sung" là có ý như sau:
- "vuốt" hợp hơn "tát" vì đối nghĩa nhau, phù hợp với cặp "Tày" - "Nhọn" của bác ngbinhdi cũng đối nghĩa nhau.
- "sung" hợp hơn "sướng" vì vế ra có cặp "Tày - Kinh" (2 dân tộc), vế đối có cặp "vả - sung" (là 2 loại quả hay đi với nhau (Lòng vả cũng như lòng sung).
- còn tôi để từ "quả vả" chứ không phải "cái vả" vì nếu là "cái vả" về nghĩa nó thuộc cùng một nhóm với "tát, vuốt", trong khi "quả vả" khác hẳn, nó thuộc nhóm quả "vả - sung", cũng tương đồng với "người Tày, người Kinh" khác nhóm với tính từ "tày" hay "nhọn".
Xin tường trình vậy các bác ạ.:emoticon-0116-evilg

hungmgmi 25-02-2010 12:02

Em thấy "quá kinh" là khó đối nhất, vừa quá kinh (quá ghê) lại vừa có nghĩa là lão người Tày này nhọn (sắc sảo) "quá người Kinh-hơn cả người Kinh".
Báo cáo em chịu, không đối được, vế này quá hóc.
Nhân tiện em kể chuyện này. Em có một ông anh quen, bác ấy là người Tày Nghệ An, là tiến sĩ dân tộc học, rất thông minh, uống rượu giỏi và hay...say. Lần nào cũng thế, cứ uống rượu ngà ngà là bác ấy liền mắng một câu quen thuộc, đến nỗi thành... thương hiệu:"Bọn Kinh chúng mày ngu lắm". Có lần em mời đến nhà uống, mấy bác lạ trong mâm nghe thấy thế hơi choáng, nhưng bọn em đã quá quen nên coi đó như một câu không thể thiếu, nghe mãi thành bình thường, thành câu "mắng yêu". Lần nào trước cuộc nhậu bọn em cũng giao hẹn:"Hôm nay bác say không được mắng bọn Kinh chúng em là ngu nữa đâu nhé", bác ấy cười hiền lành đồng ý. Nhưng rồi cứ đâu lại vào đấy he he.

vidinhdhkt 25-02-2010 13:06

Cái câu rất xưa của bác Dị đã gần như bị quên lãng nay lại được Lão Nông cày xới lên...
Tớ đọc thấy rất khoái và ngầm tự hào thay cho NNN nhà mình: cả một mỏ trí tuệ!
Nhưng xin phép bà con cho tớ đính chính 2 điều:
1) Tớ tày thật, không hề nhọn;
2) tớ không kinh tí nào, do đó không thể quá...kinh.
Và thanh minh với Muzhik: tớ có xui Muzhik vuốt râu hùm đâu, tớ chỉ rụt rè khuyên Muzhik xin lông cọp thôi. Đọc kỹ lại đi nhé!

Мужик 25-02-2010 13:31

Trích:

vidinhdhkt viết (Bài viết 51380)
Cái câu rất xưa của bác Dị đã gần như bị quên lãng nay lại được Lão Nông cày xới lên...!

Vì em chỉ muốn "cái chuồng nhốt mấy anh giề" của các cụ không bị mốc meo như bánh chưng gặp gió nồm thôi.

Trích:

Tớ đọc thấy rất khoái và ngầm tự hào thay cho NNN nhà mình: cả một mỏ trí tuệ!
Bác vừa khẳng định một chân lý đấy!
Trích:

Nhưng xin phép bà con cho tớ đính chính 2 điều:
1) Tớ tày thật, không hề nhọn;
2) tớ không kinh tí nào, do đó không thể quá...kinh.
Bác ơi! Khi thành câu đối tức là đã trở thành "di sản phi vật thể" của 3N rồi (có khi còn của cả nhân loại ý chứ!) nên đâu còn liên quan gì đến cá nhân nào nữa.
Trích:

... tớ có xui Muzhik vuốt râu hùm đâu, tớ chỉ rụt rè khuyên Muzhik xin lông cọp thôi...
Bác làm em nảy ra vế đối mới. Mời bác và mọi người lại đối tiếp:

LÃO NÔNG MÒ VÀO HANG BA NỜ, GẶP HỔ GIÀ, THÒ TAY VUỐT RÂU HÙM RỤT RÈ XIN LÔNG CỌP.

vidinhdhkt 25-02-2010 15:52

Công nhận là 3N mình lắm người tài! Thế mà cái tay nào đó (mình không thèm nhớ nick) dám bảo là ở đây đơn điệu và định vênh râu lên mặt. Thôi, không nhắc đến hắn nữa kẻo hắn lại được thể.
Câu đối này của Muzhik xem ra cũng không dễ hơn câu đối Tết của bác Gà Mờ mấy đâu nhỉ. Chắc chắn Hổ Già phải lên tiếng trước (vì là nhân vật chính mà!).

Siren 25-02-2010 20:58

LÃO TÀY NÀY NHỌN QUÁ KINH!
CÔ DAO ẤY KÉO QUÁ XÁ!

Phương án của nhà em là "DAO" đối với "KÉO" ( 1 cái 1 lưỡi, 1 cái 2 lưỡi)
Và "DAO" đi với "XÁ" ( đều là dân tộc thiểu số) , có được không ạ?

vidinhdhkt 25-02-2010 21:11

Tớ không đủ thẩm quyền để chấm (Muzhik ra vế đối thì chắc là Muzhik có đáp án chuẩn rồi). Tớ thấy DAO-XÁ thì ổn đấy, nhưng nàng Siren ơi, "DAO" - "KÉO" có ngược hẳn nhau như cặp "TÀY" - "NHỌN" đâu!

Мужик 25-02-2010 21:15

Trích:

Siren viết (Bài viết 51399)
LÃO TÀY NÀY NHỌN QUÁ KINH!
CÔ DAO ẤY KÉO QUÁ XÁ!

Phương án của nhà em là "DAO" đối với "KÉO" ( 1 cái 1 lưỡi, 1 cái 2 lưỡi)
Và "DAO" đi với "XÁ" ( đều là dân tộc thiểu số) , có được không ạ?

Ý thì "ngon" rồi, độc đáo là đằng khác! Hay thật!
Chỉ tiếc trên có QUÁ dưới lại cũng có QUÁ thì không ổn. Thay QUÁ dưới bằng gì bây giờ nhỉ? XÁ chỉ đi với QUÁ mới có nghĩa.
Hay Siren khéo nói với bác ngbinhdi đổi về trên thành LÃO TÀY NÀY NHỌN HƠN KINH thì vế đáp của Siren "chuẩn" luôn.
Cơ mà bác ngbinhdi chưa chắc đã đồng ý đâu vì đổi như thế bác ấy giảm hay đi một nửa. Liệu có gì bù đắp được không?

Siren 25-02-2010 21:22

Hihi, được bác Muzik động viên nhà em liều mình xông lên đối tiếp câu nữa dù viết là sẽ bị bác Bình Dị đập cho nhe răng!:emoticon-0102-bigsm

LÃO NÔNG MÒ VÀO HANG BA NỜ, GẶP HỔ GIÀ, THÒ TAY VUỐT RÂU HÙM RỤT RÈ XIN LÔNG CỌP.

BÁC BÌNH CHUỒN KHỎI CHUỒNG NGÀY XƯA, BẾ CÚN CON, GIƠ CHÂN ĐÁ CHÓ THUI RUN NHƯ CẦY SẤY

Chạyyyyyyyyyyyyyyyyyy:-h

Мужик 25-02-2010 22:37

Trích:

vidinhdhkt viết (Bài viết 51401)
Tớ thấy DAO-XÁ thì ổn đấy, nhưng nàng Siren ơi, "DAO" - "KÉO" có ngược hẳn nhau như cặp "TÀY" - "NHỌN" đâu!

Phải chấp nhận thôi bác Vidinhdhkt à. "Đối" không phải lúc nào cũng là "ngược".Trong đối có những luật khác nhau, kể cả phá cách.
Ai cũng biết câu đối sau trong chuyện cười dân gian:
Thần nông nghệ giáo dân ngũ cốc
Thánh sâu gừng gươm quan tam cò

Với câu đối của bác ngbinhdi khó có câu đáp nào chuẩn 100%. Em đã điện thoại báo cáo phụ huynh về tài trí của các bác 3N. Cụ khen nhưng chưa ưng phương án nào cả.

@ Siren:
Vế đối của em có 20 từ cả thảy mà vế đáp của bác đếm đi đếm lại chỉ có 19. Hay tại bác chạy vội nên văng mất ở đâu một từ. Từ ý của bác em chỉnh thế này:
BÌNH DỊ CHẠY TỚI CHỐN NGÀY XƯA, THẤY CÚN CON, VỚ GẬY PHANG MÕM CHÓ HỂ HẢ CHÉN THỊT CẦY.
Không hiểu hôm nay ở bên Hung bác ngbinhdi có hắt hơi liên tục không nhỉ?

vidinhdhkt 25-02-2010 22:41

Khá khen cho Siren dám vuốt râu bác Bình!

Old Tiger 26-02-2010 09:08

Trích:

vidinhdhkt viết (Bài viết 51341)
Muzhik thử tìm ở chỗ OT xem thế nào. Biết đâu lại nhận được lông cọp qua đường bưu điện cũng nên...

Các cụ cần loại gì, chỗ nào, hú nhà cháu, nhà cháu sẵn sàng gửi cho ạ.


Trích:

vidinhdhkt viết (Bài viết 51393)
Câu đối này của Muzhik xem ra cũng không dễ hơn câu đối Tết của bác Gà Mờ mấy đâu nhỉ. Chắc chắn Hổ Già phải lên tiếng trước (vì là nhân vật chính mà!).

Bẩm cụ, nhà cháu vốn dốt về cái khoản chữ nghĩa này, nhưng cũng thử bon chen tí ạ:

LÃO NÔNG MÒ VÀO HANG BA NỜ, GẶP HỔ GIÀ, THÒ TAY VUỐT RÂU HÙM RỤT RÈ XIN LÔNG CỌP.

ÔNG CỌP RA KHỎI CHUỒNG BỐN RUM, VỒ LÃO NÔNG, GIƠ CHÂN XOA ĐẦU MUZH ĐÀNG HOÀNG CHO MAO HỔ.


Trích:

vidinhdhkt viết (Bài viết 51412)
Khá khen cho Siren dám vuốt râu bác Bình!

Dạ bẩm cụ Tổng quản Vidinh, khi ra Thủ đô nhà cháu vinh dự được vài lần hầu tửu cụ Quái Dị và để ý thấy cụ ấy không để râu ạ. Vậy cụ Tổng quản thấy em Siren vuốt râu cụ Quái Dị ở đâu ợ? :emoticon-0136-giggl


Giờ Hà Nội. Hiện tại là 10:55.

Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.