|
|||||||
Diễn đàn NuocNga.net |
Trang chủ tin tức Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên |
![]() |
|
|
Ðiều Chỉnh | Xếp Bài |
|
#1
|
||||
|
||||
|
ANDREI TARKOVSKY ![]() Trong những gương mặt kiệt xuất của đạo diễn điện ảnh Nga, có một nhân vật kiệt xuất mà thời cuộc và những biến cố chính trị của nước Nga trước thời cải tổ đã xô đẩy ông ra khỏi tổ quốc mình. Con người mà cuộc đời luôn thấm đẫm lòng yêu nước, nghị lực phi thường và niềm đam mê cháy bỏng dành cho nghệ thuật thứ 7 đã đưa ông trờ thành một trong những nhân vật kiệt xuất nhất của nền điện ảnh thế giới, ông là Andrei Tarkovsky (1932-1986), nhà đạo diễn điện ảnh, nhà biên kịch Nga. Sự nổi tiếng của Andrei Tarkovsk đã vượt ra khỏi bức màn thép của thời Sô Viết, đến với công chúng yêu điện ảnh toàn thế giới ngay từ những năm tháng khắc nghiệt nhất, và trớ trêu thay, ông không hề được tôn vinh ngay trên tổ quốc mình. Bi kịch cuộc đời của một tài năng có thể gói gọn trong một câu ông viết trong thư gửi cha mình trong những năm tháng lưu vong ở phương Tây : “…Có thể cha không đếm, nhưng cha hãy tin rằng trong khoảng 20 năm hoạt động trong ngành điện ảnh Xô-viết, gần 17 năm con không được làm việc. Người ta không muốn cho con làm việc! Trong thời gian ấy, con là kẻ bị đày ải.” Trong Topic này, tôi hy vọng sẽ giới thiệu với mọi người vài nét về cuộc đời và những tác phẩm của ông, cùng với đó là một vài phim tiêu biểu trong số hơn 10 phim ( gần như tất cả đều đoạt các giải thưởng của các liên hoan phim danh tiếng trên thế giới ) cùng sub Việt mà tôi dự tính sẽ làm: Cuộc sống. Andrei Tarkovsky, con trai của nhà thơ, dịch giả Nga nổi tiếng Arseny Tarkovsky, sinh ngày 04 tháng 4 năm 1932 tại làng Zavrazhye tỉnh Ivanovo. Trong những năm Trung học, Tarkovsky học nhạc và hội họa, năm 1951, ông học tiếng Ả Rập trong vòng 2 năm tại Viện Ngoại ngữ Phương Đông. Trong 1952-1953, ông làm việc tại Viện nghiên cứu kim loại Nonferrous, ông làm việc trong chuyên ngành địa chất. Năm 1960, Andrei Tarkovsky tốt nghiệp khoa đạo diễn của Học viện điện ảnh Moscow ( ВГИК ), trong thời gian học tại trường, ông may mắn được học và làm việc với bậc thầy điện ảnh Mikhail Romm. Tác phẩm thi tốt nghiệp của ông là bộ phim ngắn «Каток и скрипка»" đã dành được giải nhất tại Liên hoan phim sinh viên tại New York năm 1961. Ra trường, ông làm việc tại xưởng "Mosfilm". Andrei Tarkovsky là tác giả kịch bản của các phim : "Nam Cực - một vùng đất xa xôi", "Một cơ hội trong một ngàn", "Gofmaniana", "Tránh ra! Rắn! ", Ông cũng đóng vai chính trong bộ phim" Tôi 20 tuổi "," Sergei Lazo. " Trong thời gian học tập của mình, ông đã thể nghiệm một loạt các tập phim ngắn ("những kẻ giết người"). Bộ phim đầu tiên mang lại danh tiếng Quốc tế cho ông là “ Thời thơ ấu của IVAN ” – dựa theo truyện ngắn về chiến tranh của Bogomolov “ IVAN ”. Bộ phim này đã được trao nhiều giải thưởng uy tín, trong đó có "Sư tử vàng của Thánh Mark" tại Liên hoan phim Venice. Năm 1966, khi quay "Andrei Rublev", lần đầu tiên Tarkovsky gặp phải những cản trở và sách nhiễu từ phía chính quyền; mãi đến năm 1970, phim mới được ra mắt. Như vậy, mốc 1966 đánh dấu sự mở đầu một cuộc chiến dai dẳng và cam go giữa nhà đạo diễn thiên tài và các thế lực bảo thủ, trì trệ và quan liêu, trong lĩnh vực tự do trong sáng tạo và tư tưởng. Trong thời gian này, gần như các tác phẩm của Tarkovsky đã có tiếng vang và ảnh hưởng nhất định đối với đời sống văn hóa trong nước. Bộ phim «Страсти по Андрею» của ông với Anatoly Solonitsin đóng vai chính được phát hành năm 1971 dưới cái tên bị rút gọn là "Andrei Rublev" đã lọt vào danh sách 100 phim hay nhất trong lịch sử điện ảnh. Hình ảnh cuộc đời của họa sỹ biểu tượng vĩ đại đã tạo dấu ấn và ảnh hưởng lớn đến quan niệm của Tarkovsky về số phận của người nghệ sỹ ở Nga. Trong năm sau, các kịch bản của Tarkovsky lần lượt bị từ chối và chỉ đến năm 1972, ông mới được trở lại làm phim: tác phẩm "Solaris" của ông lại đạt thành công vang dội ở nước ngoài, khiến Tarkovsky được Giải đặc biệt của Ban giám khảo Liên hoan phim Cannes. Sau bộ phim "Tấm gương" (1974) cũng rất thành công, Tarkovsky thực hiện được ước mơ của các thế hệ đạo diễn: ông được dàn dựng vở "Hamlet" tại Nhà hát Lenkom (Moscow). Năm 1978, khi bắt đầu làm bộ phim "Stalker", được coi là một trong những tác phẩm hàng đầu của lịch sử điện ảnh thế giới, Tarkovsky lại đụng độ với chính quyền và bị Ủy ban Điện ảnh Quốc gia tìm cách "cản trở". Tuy nhiên, nhà đạo diễn không chịu bó tay và cả cơn nhồi máu cơ tim tháng 4-1978 cũng không khiến ông chùn lòng: năm 1979, ông hoàn thành bộ phim với một nội dung và ý đồ nghệ thuật khác rất nhiều so với ban đầu. Năm 1979, Tarkovsky viết xong kịch bản phim "Hoài niệm", được ông coi là "chứng tỏ một tình yêu nước sâu sắc". Phim quay tại Ý và đoạt Giải thưởng lớn tại Cannes. Năm 1983, ông dàn dựng vở opera "Boris Godunov" (nhạc: Mussorgsky) tại London, Anh. Thời gian đó, Tarkovsky thường xuyên có những buổi thuyết trình ở Ý và Anh và điều này càng khiến chính quyền Liên Xô bực dọc: họ không muốn gia hạn giấy tờ cho nhà đạo diễn. Năm 1984, sau nhiều ngày tháng lưỡng lự và ngần ngừ, Tarkovsky tuyên bố không quay về Nga: ông lựa chọn sự lưu vong văn hóa để có điều kiện làm việc và sáng tạo. Bộ phim cuối cùng của ông, "Lòng hy sinh" (1986) được hoàn thành tại Thụy Điển lại mang đến cho Tarkovsky Giải đặc biệt của Ban giám khảo Liên hoan phim Cannes. Và những ngày cuối Những năm cuối đời, Andrei Tarkovsky sống ở phương Tây. Năm 1984, không nhận được sự cho phép của chính quyền Xô Viết "gia hạn lưu trú ở nước ngoài ”, Tarkovsky đã quyết định lưu lại phương Tây, với hy vọng sẽ có thời gian và điều kiện để tiếp tục làm việc. Trong thời gian ít ỏi này, ông gần như không sống mà chỉ làm việc. Ông dành toàn bộ thời gian cho dự án phim "Hy sinh", và nó cũng là bộ phim cuối cùng của ông. "Tôi có sợ chết không? - Andrei Tarkovsky phản ánh trong Balivo Donatella –một phim tài liệu về công việc của đạo diễn - Theo tôi, cái chết không tồn tại. Có chăng chỉ là những vật vã, dằn vặt, dưới hình thức của sự đau khổ. Khi tôi nghĩ về cái chết, tôi nghĩ đến sự đau khổ về thể chất, chứ không phải về chính cái chết. Cái chết, theo ý kiến của tôi, chỉ đơn giản là không tồn tại. Tôi không biết ... Một lần tôi mơ thấy tôi qua đời, và nó có vẻ rất thật. Tôi cảm thấy như một sự giải thoát, cái sự nhẹ nhàng lạ thường đó, có thể, một cảm giác nhẹ nhàng và tự do, và cho tôi cảm giác rằng tôi đã chết, đó là sự giải thoát khỏi tất cả các mối quan hệ với thế giới này. Dù sao, tôi không tin vào cái chết. Chỉ có đau khổ và dằn vặt, và con người thường lẫn lộn giữa hai cái - cái chết và đau khổ. Tôi không biết. Có lẽ khi tôi có được những trải nghiệm trực tiếp, tôi sẽ sợ hãi, và tôi sẽ lập luận khác đi chăng ... Thật khó để nói. " Không , Ông không còn có thể lập luận khác đi. - Khoảng mười ngày trước cái chết của ông - Franco Terilli , đạo diễn điện ảnh người Ýcũng là bạn của ông nhớ lại - Andrew đã gửi cho tôi một post-cart của Paris, trên đó in lọ thủy tinh và hoa hồng. Anh đã rất khó khăn để viết. Một vài ngày trước khi chết, họ gọi tôi và đề nghị tôi gọi cho Andrew vào ngày hôm sau - Anh muốn cho tôi biết cái gì đó rất quan trọng. Tôi đã gọi lại vào ngày hôm sau. Anh cầm điện thoại lên, nhưng không nói gì. Tôi nhận ra rằng Anh muốn nói lời tạm biệt với tôi trong im lặng. Một năm trước đó, tôi nghĩ, vào tháng 12 năm 85, ông gọi tôi từ Florence: Hãy đến gặp tôi ngay. Tôi đến. Ông nằm trên giường và đề nghị Larissa để chúng tôi một mình. "Đừng sợ những gì tôi nói cho bạn biết, - Andrew nói - Bản thân tôi cũng không sợ." Ông nói với tôi rằng hôm qua có một cuộc gọi từ Thụy Điển - ông được chẩn đoán bị ung thư, và thời gian còn lại không nhiều. "Tôi không sợ chết" - Andrew nói với thái độ điềm tĩnh trong sự sững sờ của tôi. - Tất cả bắt đầu từ Berlin, nơi chúng tôi đã mời Viện Hàn lâm y học Đức, - Larissa Tarkovskaya nói về bệnh tình của Andrew . - Ông bắt đầu ho nặng, trong thời thơ ấu của mình, ông đã từng bị bệnh lao, ông luôn luôn ho và do đó đã không chú ý đến nó. Nhưng vào tháng 9 năm 85 gì đó, ông đến Florence để làm hậu kỳ cho phim "Hy sinh", ông thường bị những cơn sốt nhẹ, và lúc đó mới cảm thấy lo lắng. Có vẻ như bị cảm lạnh kéo dài ... và chính trong thời điểm đó, ông ngã bệnh. Nhưng chúng tôi không có ý tưởng ... Giữa lúc đó thì tin tức khủng khiếp lại đến, Tarkovsky rơi vào tình trạng khó khăn về tài chính. Tiền cho "Hy sinh" vẫn chưa được nhận, bảo hiểm y tế không có, và việc điều trị cần một số tiền đáng kể - 40.000 franc. Chỉ một lần chụp quét đã cần đến 16.000. Số tiền này do Marina Vlady cho. Sau khi biết hoàn cảnh thực tại, cô lấy ra cuốn sec và ký luôn số tiền cần thiết. Trong khi đó người chồng tương lai của Marina Vlady, Giáo sư Leon Schwartzenberg chính là bác sĩ điều trị trực tiếp cho Andrew. Sau khi điều trị tình trạng Andrei đã được cải thiện rõ rệt, và 11 tháng 7 năm 1986, ông rời bệnh viện. Marina Vlady đã đón cả gia đình Tarkovsky về nhà mình. Tarkovsky tiếp tục công việc hậu kỳ cho phim "Hy sinh", bị ngắt quãng cho các chuyến di chuyển từ Paris đến Đức – theo phác đồ điều trị lâm sàng tân tiến nhất ("theo lời khuyên của những kẻ ngu ngốc" – Marina Vlady nhận xét ). Thật không may, phương pháp y học tiên tiến đã không giúp được gì, nhưng Andrew đã rất hy vọng vào nó. Cuối cùng ông trở lại Paris, và đó là những tháng cuối cùng của cuộc đời. - Ông tin rằng ông sẽ phục hồi - Larissa Tarkovskaya cho biết .- Và vì lý do nào đó, ông tin rằng Chúa sẽ giúp ông. Đặc biệt, ông lấy lại tinh thần mạnh mẽ, khi con trai đến thăm ông ... Andrew đã làm việc cho đến ngày cuối cùng, giữ được sự sáng suốt hoàn toàn. Chương cuối của cuốn sách "Dấu ấn thời gian", ông đã hoàn thành trong chín ngày trước khi qua đời! Những ngày cuối cùng ông đã phải dùng morphine để giảm đau ("Tôi đang bồng bềnh", ông nói), nhưng tâm hồn ông rất thanh thản, một năng lượng nội tại nào đó đã giúp ông luôn luôn tỉnh táo. Cho đến những giờ khắc cuối cùng ... Tôi nhớ ngày cuối cùng của cuộc đời ông, ông gọi tôi trên điện thoại, tôi đã đến gặp ông. Ông nói đùa với tôi và cười ... Ông sợ rằng tôi đã biến mất. Vào 07:00 y tá đã đến, và tôi đã phải ra ngoài. Tôi đã không ngủ trong vòng ba tháng – cứ 3 tiếng phải cho ông uống thuốc 1 lần ... Ngày 29 Tháng Mười Hai 1986 Andrei Tarkovsky chết. Hàng trăm người đi vào nhà thờ thánh Alexander Nevsky, nơi diễn ra tang lễ của Andrew. Trên tam cấp nhà thờ, Mstislav Rostropovich chơi cello bản "Sarabande" của Bach. Trong thời gian cư trú ở Tây Âu, Tarkovsky không hề tuyên bố bất kỳ một câu gì có hại cho tổ quốc mình; cho đến cuối đời, ông vẫn là công dân Xô-viết. Duy chỉ có một điều thật đáng tiếc là ông không có điều kiện theo dõi những biến chuyển tích cực đang bắt đầu ở Liên Xô. Nhưng, toàn bộ sự nghiệp điện ảnh của nhà đạo diễn đều gắn liền mật thiết với quê hương ông. Ngày nay, Tarkovsky đã chính thức được phục hồi ở quê hương, phim của ông được chiếu thường xuyên và khán giả hâm mộ điện ảnh đích thực tại Nga đã có dịp làm quen với những tuyệt tác mang đậm tính văn chương và triết học của ông. Và nơi trú ẩn cuối cùng của Andrei Tarkovsky là một nghĩa trang ở ngoại ô Paris - Saint-Genevieve-des-Bois. ![]() ( Kỳ sau: Tác phẩm và thành tựu ) Thay đổi nội dung bởi: hongtruong, 19-12-2011 thời gian gửi bài 23:55 |
|
#2
|
||||
|
||||
|
DANH MỤC TÁC PHẨM
1958 Сегодня увольнения не будет Hôm nay không sa thải ( Phim truyền hình, hợp tác cùng А.Гордоном ) Tác phẩm là bài khóa luận dựng theo truyện ngắn của tác giả A. Sakhnin "Tiếng vọng chiến tranh," Đây là một trong những bộ phim ngắn đầu tay của Andrei Tarkovsky, hợp tác cùng A. Gordon, theo đơn đặt hàng của của Chương trình Thanh niên - Đài Truyền hình Trung ương kết hợp với studio của trường ВГИК. Bộ phim bắt đầu với bối cảnh ở trung tâm thành phố với những phần còn lại của cuộc chiến: đạn dược, bom mìn… mà có thể phát nổ bất cứ lúc nào. Trong phim có sự tham gia của những ngôi sao điện ảnh tương lai của điện ảnh Sô viết như : Shukshin, Borisov, Lyubshin, Kuravlev. 1960 Каток и скрипка ![]() ![]() - Bài thi tốt nghiệp. - Giải thưởng : giải nhất tại liên hoan phim dành cho sinh viên tại Nework năm 1961 Bộ phim dựng nên một bức tranh ấn tượng, với các nét chấm phá của màu sắc thiên nhiên: đỏ, vàng, xanh và hồng. Nội dung chính xoay quanh cuộc gặp gỡ giữa Sasha một cậu bé 7 tuổi học chơi Violon và Sergei, anh công nhân trẻ tuổi đang trải nhựa cho con đường trong thành phố . Sasha tìm thấy ở người bạn mới này hình ảnh của người cha, hay ít nhất cũng là nơi có thể trả lời những câu hỏi rất “ đàn ông “ như : "Chiến tranh có khủng khiếp không?" Hoặc " một điếu thuốc lá và điếu thuốc lào (папиросы ) cái nào ngon hơn?". Và anh công nhân trẻ có các câu hỏi cho cậu bé, ví dụ, "Học chơi violin thì mất bao lâu?". Tất cả diễn ra lặng lẽ và hơi man mác buồn trong một thể nghiệm điện ảnh tuyệt vời của Andrei Tarkovsky. 1962 Иваново детство ![]() ![]() Các giải thưởng: - Sư tử vàng tại Liên hoan phim Venice 1962. - Giải nhất tại Liên hoan phim Quốc tế San-Fransisco 1963 - Giải thưởng đặc biệt Liên hoan phim Quốc tế Acapulco Mexico 1963 - Giải đặc biệt tại Liên hoan phim Quốc tế Karlovy Vary – Tiệp Khắc 1970 Và nhiều giải thưởng khác…( hơn 15 giải thưởng ) Tuổi thơ của cậu bé 12 tuổi Ivan kết thúc vào chính cái ngày phát xít Đức bắn mẹ và em gái của cậu ngay trước mắt mình. Cha của cậu bé đã hy sinh ngoài mặt trận. Trở thành một đứa trẻ mồ côi, trong chiến tranh khốc liệt, Ivan tìm đến một đơn vị quân sự và trở thành một điệp viên gan dạ… Cậu bé đã liều cả mạng sống của mình để đổi lấy những thông tin vô giá về đối phương. Nhưng chiến tranh là chiến tranh, với những bất trắc không lường hết ... 1966 Андрей Рублев ![]() ![]() Giải thưởng: - Giải thưởng của FIPRESCI ( Liên đoàn phê bình phim Quốc tế ) tại Liên hoan phim Cannes-69 - Giải thưởng Leon Moussinac ( hiệp hội phê bình phim Pháp dành cho phim nước ngoài hay nhất, 69; - "Sao pha lê" - Viện Hàn lâm Pháp trao giải nữ diễn viên chính xuất sắc . - Văn bằng sự danh dự Liên hoan phim ở Belgrade, 73; - Giải thưởng lớn Liên hoan phim Asolo, 73 cho phim nghệ thuật và tiểu sử hay nhất. - Theo kết quả của một cuộc khảo sát trên toàn thế giới vào năm 1973, bộ phim này lọt vào danh sách 100 phim hay nhất mọi thời đại. Bộ phim "Andrei Rublev" là bộ phim tiểu sử về cuộc đời của họa sỹ biểu tượng vĩ đại Nga Andrei Rublev thế kỷ 14-15, về những mối quan hệ của họa sỹ với bạn bè của mình, với Thiên Chúa, và những phản ứng nội tại của nhân vật với các sự kiện như chế độ phong kiến Nga Hoàng và ách đô hộ của giặc Tácta - Mông Cổ. 1972 Солярис ![]() Giải thưởng: - Giải đặc biệt của Ban giám khảo giải thưởng và giải thưởng của Trung tâm Tin Lành Quốc tế ICF-72 tại Cannes; - Giải thưởng của FIPRESCI ( Liên đoàn phê bình phim Quốc tế ) tại Liên hoan phim quốc tế Karlovy Vary – Tiệp Khắc -72 Phim được dựng dựa theo cuốn tiểu thuyết của nhà văn viết tiểu thuyết khoa học viễn tưởng Ba Lan Stanislaw Lem về các vấn đề đạo đức thông qua lăng kính tiếp xúc của con người với trí thông minh ngoài trái đất. 1974 Зеркало Bộ phim hoàn thành năm 1974 của Đạo diễn với kịch bản phim là một cuốn tự truyện về những mảnh rời rạc trong ký ức tuổi thơ của nhân vật chính, phim không có cốt truyện rõ ràng thay vào đó, nó kết hợp nhịp nhàng những phân cảnh đương đại với những kỷ niệm thời thơ ấu và những cảnh quay phim thời sự. Tại các tiết tấu khác nhau trong bộ phim, vang lên những bài thơ do cha của Tarkovsky sáng tác. Các dòng chảy lỏng lẻo của các hình ảnh trực quan huyền hoặc đã được so sánh với thủ pháp độc thoại trong văn học. Cấu trúc phức tạp nhưng đồng thời đơn giản của nó làm cho Зеркало trở thành bộ phim khó khăn nhất đối với Tarkovsky. Kịch bản của bộ phim được Tarkovsky ấp ủ từ những năm 64, sau đó được sửa chữa nhiều lần và biến thể cuối cùng có sự hợp tác của Aleksandr Misharin. Tuy nhiên kịch bản này cũng không lọt qua vòng kiểm duyệt và không được sự cho phép của Cục điện ảnh Liên Xô ( Goskino ). Sau rất nhiều lần thay tên gọi và nội dung, Bộ phim hoàn thành với sự cắt gọt nhiều phân cảnh bởi Goskino, và sau nhiều lần bị trì hoãn đã được phép chỉ phát hành hạn chế ở Liên Xô. 1979 Сталкер ![]() ![]() -Giải đặc biệt của Ban giám khảo tại Liên hoan phim Cannes-82; - Giải FIPRESCI dành cho phim khoa học viễn tưởng hay nhất liên hoan phim Trieste, 81; - Giải thưởng của các nhà phê bình phim khoa học viễn tưởng -81 tại Madrid 1983 Долгое путешествие (Время путешествия) / Tempo di viaggio / Voyage in Time.Phim tài liệu, hoàn thành tại Ý và được cho là bước thể nghiệm cho phim tiếp theo : 1983 Ностальгия ![]() ![]() - Bộ phim được hội đồng nghệ thuật liên hoan phim Cannes - 83 trao giải đặc biệt và tặng giải cống hiến cho đạo diễn vì những đóng góp cho điện ảnh thế giới. Nội dung chính: một nhà văn Liên Xô, cùng với một thông dịch viên thực hiện chuyến hành trình lên phía bắc nước Ý, với mục đích thu thập tài liệu về nhà soạn nhạc Paul Sosnovski, từng học tại Nhạc viện Bologna, nhưng khi trở lại Nga đã không thể chuộc mình khỏi chủ của mình và ông đã tự tử. Trong những tàn tích của khu nghỉ dưỡng suối nước nóng, anh gặp một giáo sư người Ý Domenico, người cách đây bảy năm, đã tự giam mình và gia đình trong các bức tường của nhà dưỡng lão với niềm tin và chờ đợi ngày kết thúc của thế giới. Ông tin rằng nếu có người có thể vượt qua hồ tắm nước nóng, với một ngọn nến trên tay và đặt nó vào bờ bên kia của hồ nước, thế giới sẽ được cứa rỗi khỏi ngày tận thế. Bộ phim mang nặng tính triết lý sâu sắc và là minh chứng cho sự hoài niệm, lòng yêu tổ quốc mãnh liệt của Tarkovsky. Trong bức thư cuối cùng của ông gửi cho cha mình, để giải thích cho quyết định lưu vong lại phương Tây, ông đã đề cập đến bộ phim này như một minh chứng rằng ông chưa từng chối bỏ tổ quốc mình. 1986 Жертвоприношение ![]() ![]() Nhận ba giải thưởng đặc biệt của Hội đồng nghệ thuật, FIPRESCI ( Liên đoàn phê bình phim Quốc tế ) , ban giám khảo Liên hoan phim Cannes 86 Giải thưởng lớn tại liên hoan phim Valladolid – Tây Ban Nha - 86 Phim về gia đình của giáo sư . Alexander, sống trong một góc hẻo lánh đẹp như tranh vẽ của Thụy Điển – Ông là người vô thần, một cựu diễn viên, nhà văn, và vợ ông - nữ diễn viên trẻ, con gái, con trai, họ sống trong dằn vặt và những kinh hoàng về sự kết thúc của thế giới, do những lo ngại trước những thông tin về sự bắt đầu một cuộc chiến tranh hạt nhân. Trong ngày sinh nhật của Alexander, cũng như bất cứ một ngày thông thường nào đó cũng có thể trở thành một ngày của cái chết, Alexander đã lập một giao ước với Thiên Chúa ... Rằng ông sẽ hy sinh tất cả những gì mình đang có để cứu thế giới khỏi một thảm họa sắp xảy ra? Để chúa trời tha thứ cho tội lỗi của nhân loại. Những gì thuộc về ông : tài sản của ông, quan niệm của ông, và có thể cả cuộc sống của những người thân yêu nhất, và ngôi nhà truyệt đẹp trong ý thức của nhân vật chính. Tất cả đã được nhân vật chính đặt tại bàn thờ của Đấng Tạo Hóa toàn năng… "Bộ phim được dàn dựng theo một cách đặc biệt như vậy để có thể được giải thích theo nhiều cách khác nhau" – Tarkovsky đã tự nhận xét về nó như vậy. Thay đổi nội dung bởi: hongtruong, 21-12-2011 thời gian gửi bài 00:23 |
|
#3
|
||||
|
||||
|
Xin giới thiệu tác phẩm cuối cùng của Andrei, cùng SubViet mà tôi vừa hoàn thành. Đây là bản phim dài, lời thoại nhiều và khá khó hiểu,các nhân vật nói tiếng Ý nên khó tránh khỏi sai sót Link phim: : http://isohunt.com/torrent_details/9...3/?tab=summary Link Sub : http://www.mediafire.com/?1kt2rbxek8x2i6z Thay đổi nội dung bởi: hongtruong, 21-12-2011 thời gian gửi bài 00:31 |
| Có 4 thành viên gửi lời cảm ơn hongtruong cho bài viết trên: | ||
|
#4
|
||||
|
||||
|
HongTruong đã xuất hiện với một bài viết rất công phu, và càng công phu hơn với phụ đề của một bộ phim quá hay. Mình rất thưởng thức những gì HongTruong đã làm. cám ơn bạn rất nhiều. Mong được xem tiếp những phim mới nhé. Bây giờ mình kéo phim đây, và mình sẽ đưa ra đĩa để cả nhà cùng xem!
|
|
#5
|
|||
|
|||
|
Trong con mắt của phương Tây - rất nhiều nước - thì ANDREI TARKOVSKY mới hay được xem là đạo diễn phim xuất sắc nhất của điện ảnh LX- Nga. Người ta nói về ông rất nhiều. Rất tiếc là do một số lý do mà LX trước không thừa nhận, thậm trí phim của ông còn bị cấm, hạn chế chiếu hay cắt xén...Mãi đến năm 1990, khi LX trong thời cải tổ mới truy tặng giải thưởng Lenin cho ông. Ngoài 3 bộ phim ngắn thời sinh viên, thì 7 bộ phim truyện nhựa sau đó của ông (1 phim Thụy Điển) và cũng là 7 phim duy nhất, đều được đánh giá rất cao về nghệ thuật, Andrei Rublev, Solaris , Mirror, Stalker có thể được xem là kiệt tác điện ảnh LX, và trrong số các phim hay nhất của thế giới theo một số cuộc bình chọn, 2 phim Nostalghia (Ý-LX) và The Sacrifice (TĐ) cũng là những bộ phim được đánh giá rất cao, và Ivan's Childhood trước đó (phim duy nhất không bị làm khó dễ). ngoài ra phim tài liệu Voyage in Time.
Ông cũng viết 23 kịch bản phim. Ở bên ngoài LX, thì phim của ông quen thuộc nhất trong tất cả các phim LX. Rất tiếc VN trước đây do ảnh hưởng chính sách của LX thì ngoài phim Ivan's Childhood tôi không rõ lắm, còn nói chung phim của ông này không có công chiếu, và xa lạ với hầu hết người VN thậm trí đến tận bây giờ. Thật đáng tiếc. Không riêng ANDREI TARKOVSKY mà một số đạo diễn, hay 1 số phim của LX và Đông âu cũng chung số phận như nhau. |
|
#6
|
|||
|
|||
|
Về đạo diễn điện ảnh Andrei Tarkovsky, nhà thơ Joseph Brodsky và nhà soạn nhạc Alfred Schnittke:
Ba người này hiếm khi nhóm lại với nhau, nhưng họ có nhiều điểm tương đồng, đằng sau những khác biệt rõ rệt. Theo như tôi biết, họ chưa bao giờ cộng tác với nhau, mặc dù Schnittke (người soạn nhạc cho hàng chục bộ phim và đã làm việc với các đạo diễn giỏi nhất thuộc thế hệ Tarkovsky – Andrei Mikhalkov-Konchalovsky, Elem Klimov, Larissa Shepitko và Alexander Mitta) từng dùng thơ của Brodsky như một thứ lớp ngữ âm trong cuốn nhạc piano ngắn “Aphorism” (1990). Thật thú vị là cả ba người đều bị “nhiễm” văn hóa và lối sống phương Tây từ thời niên thiếu, mặc dù gia đình họ có nguồn gốc khác hẳn. Lớn tuổi nhất là Tarkovsky, sinh năm 1932; Schnittke trẻ hơn hai tuổi, còn Brodsky trẻ hơn tám tuổi. Nhưng cả Tarkovsky và Brodsky đều là stilyagi: họ thích mặc quần áo tao nhã của phương Tây (mặc dù không có tiền mua) và ngồi trong các quán café thời thượng, nhấm nháp cocktail và nghe nhạc phương Tây, trước tiên là jazz (sau này cả hai đều chuyển sang thích Bach và Haydn). Nỗi khao khát của họ với phương Tây bị ảnh hưởng bởi văn học và phim ảnh. (Brodsky luôn nói về chuyện mình hâm mộ phim Mỹ, đặc biệt là loạt phim Tarzan). Chỉ Schnittke là thời trẻ từng có một thời gian ở Châu Âu thực sự: năm 1946, cha ông, một thông dịch viên quân đội và là Đảng viên, được tới Vienna, tại đó ông làm việc hai năm cho một tờ báo tuyên truyền xuất bản tại khu vực do Liên Xô quản lý. Vienna có một tác động thần kỳ lên cậu bé tỉnh lẻ mười hai tuổi đến từ vùng Volga, và ông mô tả đây là “thời gian tuyệt nhất” đời mình. Trong ba người, chỉ có Alfred là một sinh viên chuyên cần; ông đứng đầu lớp ở trường phổ thông, trường nhạc và Trường Nghệ thuật Moscow, nơi mà ông, giống như cô bạn cùng lớp Sofia Gubaidulina, đã giành được học bổng Stalin (là một phần thưởng cao quý thực thụ). Tarkovsky, khá lùn và đầy mặc cảm, là một sinh viên kém và hay gây rắc rối; Brodsky tóc đỏ và hay nhũng nhiễu bỏ học khi lên lớp tám, từ đó việc học hành chính thức của ông ngưng hẳn. Cả Tarkovsky lẫn Brodsky đều tìm việc làm trong các đoàn thám hiểm địa chất, lang thang khắp vùng taiga ở Siberia. Các chuyến thám hiểm vốn thu hút những thành phần hạ lưu, lũ du đãng và những kẻ phiêu lưu, nhưng cũng cả các thi sĩ nữa. Với Tarkovsky thời kỳ này là “ký ức tốt đẹp nhất” trong đời ông, như sau này ông nhắc đi nhắc lại; Brodsky thì nhớ lại kết quả công tác địa chất của mình (họ đi tìm quặng uranium) một cách khá ngờ vực. Khi Thời thơ ấu của Ivan được giới thiệu với những khán giả đầu tiên của nó ở Dom Kino, câu lạc bộ của Hội Đạo diễn Điện ảnh tại Moscow, người thầy căng thẳng thấy rõ của Tarkovsky, Romm, đã nói, “Các bạn, hôm nay các bạn sẽ được xem một thứ đặc biệt, trước đây chưa có một thứ gì như thế này từng xuất hiện trên màn ảnh ở ta”. Nhà phê bình đầy ảnh hưởng Maya Turovskaya nhớ lại, “Hai giờ đồng hồ sau chúng tôi ra khỏi khán phòng – xúc động, ngơ ngác, vẫn chưa biết mình nên trách móc nhà đạo diễn vì sự rối bời ấy hay nên gạt qua một bên nhận thức thông thường của mình mà chấp nhận cái thế giới kỳ lạ vừa xuất hiện và biến mất khỏi màn hình”. Trong tay của Tarkovsky, một kịch bản tầm thường (một cậu trinh sát thiếu niên đã anh dũng hy sinh thân mình trong Thế Chiến thứ II) biến thành câu truyện ngụ ngôn về sự sống, được nhận lời tán dương nhiệt liệt từ Jean-Paul Sartre và vào năm 1962 đã đoạt giải Sư Tử Vàng St. Mark tại Liên hoan Phim Venice. Venice đưa Tarkovsky trở thành nổi tiếng vào tuổi ba mươi. Bộ phim đen trắng Thời thơ ấu của Ivan, tinh tế làm nhòe ranh giới giữa hiện thực, mộng ảo và ký ức, được cho là tác phẩm hoàn hảo nhất của Tarkovsky. Nhưng bộ phim nổi tiếng nhất của ông là Andrei Rublev, một câu truyện sử thi dài hơn ba tiếng về vị thầy tu kiêm họa sĩ vẽ tranh thánh vĩ đại của thế kỷ mười lăm. Chưa một ai từng thử làm một dự án tham vọng như vậy kể từ thời Eisenstein, nhưng Tarkovsky khi đó là con cưng của tổ chức điện ảnh, bởi vậy người ta cho ông thứ ông cần, 1.250.000 rúp. Rublev, giống như Thời thơ ấu của Ivan, được làm trong thời gian kỷ lục – việc quay phim bắt đầu từ giữa năm 1965 và kết thúc vào tháng 11, và mặc dù có giai thoại về sau, giới quan chức quản lý đã vui vẻ tiếp nhận nó. Bộ phim đang hướng tới Cannes khi mà, như lời Tarkovsky, một đơn tố cáo của đạo diễn phim có ảnh hưởng lớn Sergei Gerasimov đã khiến ủy viên văn hóa của Đảng Demichev chặn Rublev lại tại hải quan Sân bay Sheremetyevo. Từ đó bắt đầu vận rủi của Tarkovsky. Tarkovsky không phải là một người hâm mộ Eisenstein. Thần tượng của ông là Robert Bresson, Luis Buñuel, Ingmar Bergman và Akira Kurosawa. Ảnh hưởng của họ lên Rublev rất rõ, nhưng sự tương đồng vô thức với phim Ivan Hung đế của Eisenstein là rất đáng chú ý: cả hai đạo diễn đều tập trung vào bi kịch của một nhân cách nổi bật, với các sự kiện lịch sử hoàn toàn chỉ làm phông nền. Eisenstein bị hấp dẫn bởi học thuyết quyền lực, Tarkovsky thì bởi những bí ẩn của óc sáng tạo. Vị thầy tu họa sĩ của ông, rất tự nhiên, chính là tự truyện, và ta cũng có thể nhìn thấy Tarkovsky trong một số nhân vật khác của bộ phim. Điều này đặc biệt đúng trong đoạn đúc chuông, đoạn hay nhất trong phim, khi người thợ học việc trẻ liều lĩnh nắm lấy quyền chỉ huy cả một đội quân người lớn dưới quyền – một lối phúng dụ ám chỉ việc làm phim – và chỉ dùng trực giác của mình, chống lại mọi dự tính, tạo ra được kiệt tác của mình – một quả chuông với tiếng ngân tuyệt vời khiến thống nhất được đất nước Nga, làm gia tăng thanh thế cho vị công tước và gây kinh ngạc trí tưởng tượng của người nước ngoài (một sự tương tự rõ rệt với thành công bất ngờ của Thời thơ ấu của Ivan). Đoạn quả chuông cho thấy rằng Tarkovsky không có dự định chống lại các ông chủ Xô viết của mình. Ông muốn phục vụ nước Nga và làm vinh danh nó. Đó là lý do nhà đạo diễn quá đau đớn trước đòi hỏi cắt gọt và biên tập lại Andrei Rublev, vốn đột ngột bị coi là chống Nga và không yêu nước. Ông cũng bị tố cáo là hành hạ súc vật: trong khi quay phim cảnh người Tatar tấn công thành phố Nga, một con ngựa bị ném xuống từ tháp chuông và một con bò bị thiêu sống (Tarkovsky luôn phủ nhận vụ thứ hai, đồng thời cãi rằng con ngựa dù sao cũng sắp bị giết thịt). Tarkovsky kháng cự bằng mọi cách có thể. Cuối cùng, chính quyền cất Rublev lên giá năm năm rưỡi, tuyên bố rằng: “Bộ phim chống lại chúng tôi, chống lại nhân dân, lịch sử và chính sách văn hóa của Đảng”. Khán giả Liên Xô chỉ được nghe tin đồn về Rublev, nhưng bộ phim được bán sang Pháp, nơi những người hâm mộ Tarkovsky ở phương Tây tổ chức chiếu nó bên lề cuộc thi ở Cannes. Nó gây xúc động (một phim bị cấm!) và đoạt Giải Fipressi. |
|
#7
|
|||
|
|||
|
Tarkovsky không hề kém lão luyện hơn Brodsky trong việc tạo ra huyền thoại cho riêng mình. Khi bắt đầu viết nhật ký năm 1970, ông gọi nó là Tiểu sử vị thánh tử đạo của mình, tức là một danh sách những đau khổ và bị ngược đãi. Dĩ nhiên, Tarkovsky cũng như Brodsky có đủ dữ liệu: các quan chức của Ủy ban Điện ảnh Quốc gia đã hút của nhà đạo diễn cả xô máu, liên tục tìm kiếm sai sót trong kịch bản và những bộ phim đã hoàn tất của ông (như đã diễn ra với Andrei Rublev, bộ phim không được phát hành tại Liên Xô cho tới tận năm 1971, gần sáu năm sau khi nó được làm xong). Nhưng mặt khác, Fedor Ermash, chủ tịch Ủy ban Điện ảnh, đã cho phép Tarkovsky vào năm 1977 bắt tay vào làm lại bộ phim đã gần hoàn tất Stalker của ông (về hình thức là phim khoa học viễn tưởng, về nội dung là một ngụ ngôn Cơ đốc), xóa nợ khoản tiền (300.000 rúp) chi cho những đoạn phim mà Tarkovsky không thích và muốn bấm máy quay lại.
Trong Tiểu sử vị thánh tử đạo, Tarkovsky mô tả Ermash như quỷ, tạo ra hình ảnh lố bịch của một quan chức văn hóa Xô viết cấp cao có duy nhất mục đích là làm nhục và giày xéo người đạo diễn. Nhưng có bằng chứng cho thấy Ermash thông cảm với Tarkovsky và thường hỗ trợ ông, trong khi Tarkovsky nổi tam bành và cư xử khá hùng hổ. Một người bạn của Tarkovsky, đạo diễn phim người Ba Lan Krzysztof Zanussi, nghĩ rằng hẳn chẳng có nhà sản xuất Mỹ nào cho phép Tarkovsky yên thân với lối cư xử như vậy và thường hay nói với ông: “Nếu như ở phương Tây, chắc anh sẽ không bao giờ được phép làm Rublev của anh đâu”. Nhưng Tarkovsky cảm thấy bị ngáng chân và vướng víu tại Liên bang Xô viết. Theo như tính toán của ông, trong hơn hai mươi năm làm việc cho điện ảnh Xô viết, ông bị “thất nghiệp” gần mười bảy năm. Đó là một bài tính không chuẩn – trong những năm ấy ông làm được năm bộ phim lớn (ngoài Thời thơ ấu của Ivan và Rublev, còn có Solaris, Tấm gương và Stalker) – nhưng nó giúp Tarkovsky củng cố hình ảnh của mình là một nghệ sĩ đau khổ và bị ngược đãi. Tưởng tượng của Tarkovsky cho rằng ông đã có thể làm được nhiều phim hơn có lẽ là tự dối lòng. Ông mất nhiều năm chuẩn bị cho mỗi bộ phim (ngoại trừ bộ phim tự phát Thời thơ ấu của Ivan), lên kế hoạch kỹ lưỡng cho mỗi cảnh và từng tình tiết, sau đó trong khi quay cố gắng sáng tạo lại chính xác không chỉ vẻ bên ngoài mà cả thực chất tinh thần của các cảnh mà ông đã hình dung: đó là nguồn gốc bản chất trầm mặc, suy tưởng của những tác phẩm của ông, thấm đẫm các hành động hiển thị trực giác. Mỗi bộ phim của Tarkovsky đều là “độc nhất vô nhị”, không có gì xuất hiện từ cùng một băng chuyền. Một hiểu nhầm khác của Tarkovsky là nghĩ rằng các tác phẩm khép kín độc lập và tự truyện của mình đáng lẽ đã có được thành công cuốn hút nếu không bị phá hoại của Ủy ban Điện ảnh Quốc gia, bị cho là đã không phát hành đủ bản sao bộ phim hay phân phối chúng đến với công chúng thích hợp. Trong thực tế, việc phát hành Thời thơ ấu của Ivan, phim truyện dài đầu tay của Tarkovsky, là khá ấn tượng – một ngàn năm trăm bản sao. Đúng là phim Tấm gương chỉ được chiếu ở bảy mươi hai rạp. Nhưng Thời thơ ấu của Ivan, với tất cả những cắt lọc trong phim, là tác phẩm được tiếp cận nhiều nhất của ông, trong khi phim Tấm gương huyền ảo, gần như không có cốt truyện, một tự phân tâm kiểu Freud mở rộng bằng điện ảnh, lại không có vẻ được phổ biến với đại quần chúng dưới những điều kiện tốt nhất. Trái lại, tiếng tăm bất đồng quan điểm trong phim của Tarkovsky đã làm tăng sức hấp dẫn của chúng tại Liên Xô. Mỗi khi chúng được chiếu, các rạp đều đông nghẹt: trái cấm bao giờ cũng ngọt. Tác động tương tự cũng khá hiệu quả đối với các bài thơ trí thức và hoa mỹ của Brodsky; sau khi đài phát thanh phương Tây phát bản tin tiếng Nga về phiên tòa xử ông, vô số bản sao đánh máy thơ của ông bắt đầu được lưu hành dưới dạng samizdat. |
![]() |
| Bookmarks |
|
|
Các chủ đề gần tương tự với chủ đề trên:
|
||||
| Ðề tài | Người gửi | Forum | Trả lời | Bài viết cuối |
| Andrei Voznesensky - Андрей Вознесенский | Nina | Thi ca | 60 | 08-04-2015 21:57 |
| Андрей Дементьев - Andrei Dementiev | tykva | Thi ca | 23 | 08-04-2015 09:00 |
| Andrei Belyi - Андрей Белый | Nina | Thi ca | 5 | 13-01-2011 19:05 |
| Moscow Military Brass Orchestra, Andrei Kolotushkin & Alexander Gerasimov: Russian Fu | Tri_ Red Army | Nhạc cổ điển | 0 | 05-07-2010 17:27 |