|
|||||||
Diễn đàn NuocNga.net |
Trang chủ tin tức Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên |
![]() |
|
|
Ðiều Chỉnh | Xếp Bài |
|
#21
|
||||
|
||||
|
Trình độ lão này vào công ty mình sao được. Hắn uốn lưỡi có đến vài cái bẩy lần rồi nắn nót:
- Bên em về chế tạo máy, không phải về quản lý như bên FAA kia. Bây giờ ở đâu cũng thế. Thợ sống lâu lên lão làng lương cao công ty sa thải gần hết để có chỗ thuê thợ mới lương chỉ phải trả có gần nửa... - Thế em không sợ bị mất việc à. Lão hỏi hắn đầy nghi ngờ. Hắn cười tiểu xảo: - Không. Thứ nhất chả có thằng nào ngu như em. Gì cũng làm, đâu cũng đi, Tết lễ thằng nào nghỉ thêm em cũng làm bù hộ tuốt. Sếp muốn thêm ngày ở nhà với vợ con em trực hộ luôn. Làm chưa hết việc chưa về vì em bận vội quái gì đâu. Đuổi em thuê đâu ra cái loại ngu như thế để mà yên tâm làm việc khác. Thứ hai mất việc em ra mở tiệm sửa xe hơi. Bán cái nhà làm được 2 tiệm luôn. Mà anh biết bọn bác sĩ kiếm tiền thế nào rồi còn gì. Bà con ốm như ngả rạ. Xe cũng thế, hỏng là thường xuyên. Có khi em kiếm đã hơn lương bây giờ. Thứ ba bí nữa thì giờ Chính phủ Mỹ ưu tiên sản xuất nông nghiệp. Em thuê rừng làm trại bò thịt. Em nuôi chó chán, kinh nghiệm đầy mình, thành lăng băm thú y chuẩn. Bò thì là loại chó to hơn, có thế thôi. Kiểu gì cũng không chết đói. Em không phải nặng gánh như anh... Hắn với chai rót nốt vào hai ly. Lão gọi chai nữa. Bỏ mía, còn cái xe. Từng này rượu lái xe về nhà là quá mạo hiểm. Hắn ngoắc bồi bàn: - Tìm cho tớ chỗ đậu xe đến ngày mai. - Tìm cho anh tài xế lái về nhà như lần trước nhé. Cậu bồi bàn cười. - Ờ nhể, quên mất. Về hai nơi nhá... - Về đâu nữa ạ? Cậu bồi bàn lễ phép. Hắn rỉ tai. vâng thế thì chỉ cần gấp đôi lần trước là được. 100$ em gọi điện bảo thằng em trai đưa anh về... - Mỗi tháng anh phải trả 2500$ tiền nhà. 700$ tiền gas. 300$ tiền dọn dẹp, bảo vệ. 300$ tiền điện. 120$ tiền nước sạch và dịch vụ nước thải, 100$ tiền mạng và cáp, 100$ tiền di động của cả nhà loại 500 phút miễn phí cho một điện thoại, 400$ tiền bảo hiểm y tế, hơn 300$ tiền bảo hiểm xe cho cả nhà. Con lớn vào đại học. Tiền học nó có thể vay ngân hàng, còn tiền ăn, ở, thuê nhà 700$ mỗi tháng...Lão kể lể ảo não. Hắn trợn mắt. Chưa thấy nói đến tiền ăn uống...Một tháng đi đứt gần sáu ngàn đô. - Tiên ăn, ở của con gái anh việc gì anh phải lo. Nó học trong thành phố không muốn ở nhà bố mẹ miễn phí thì tự đi làm mà kiếm tiền thuê nhà. Mấy đứa cháu em đều thế cả. Chọn lịch học tuần bốn buổi, ba buổi đi làm. Dư sức trả tiền ăn tiền ở... - Nhưng nó là con gái, nó cũng phải có thời gian nghỉ ngơi, chơi bời...Lão ngắt lời hắn. - Thế thì em thua. Hắn thấy người tây tây. Lão cũng thế, lão quay sang hắn: - Chắc anh phải... bán nhà,... bán xe, chuyển đi khu rẻ tiền hơn. - Vâng, đó cũng là một cách giải quyết...Hắn gật gù. - Nhưng mà mất mặt quá...Lão rên rỉ. Hắn lắc đầu. Chết vì bệnh sĩ...Ờ, đốt củi sưởi tiết kiệm được mớ tiền gas Hắn gọi bồi bàn. Một cậu chừng đôi mươi đi cùng tươi cười: Em tên Lee Lão loạng choạng. Hắn giơ tay cho lão vịn... Hắn rỉ tai Lee rồi đẩy lão lên ghế trước. Xe chạy, cửa kín. Lão ngủ. Hắn ngắm thành phố ban đêm đã vắng vẻ. Thành phố được mênh danh là thành phố với những con đường trên trời - những chiếc cầu nổi đan xen thật hoành tráng,đèn đường sáng choang, tuyết rắc hạt lãng đãng đẹp như trên thiên đường ...Hắn bầm chuông nhà lão rồi đánh thức lão đang ngáy o..o trên ghế. Vợ lão ra mở cửa mắt trợn ngược. Hắn dìu lão cười ngương nghịu với vẻ có lỗi: - Lâu lắm mới đến quán cũ. Chủ quán miễn phí đồ ăn, giảm giá đồ uống nên anh Huy hơi quá chén. - Không sao, ảnh vẫn tự đi được mà. Vợ lão niềm nở. Chú cứ để mặc chị, cám ơn chú nhé. - Vâng, chào chị, chúc anh chị ngủ ngon... Hắn leo lên ghế trước. Đường phố đã vắng xe. Chỉ nửa tiếng về đến nhà. Nghĩ về lão hắn lại lắc đầu. Có lẽ số hắn may mắn chăng? Phòng hắn 10 mạng còn sáu. Thất nghiệp khắp nơi. Nghĩ đến khoản 6000$ một tháng của lão trong hoàn cảnh chồng thất nghiệp, vợ không đi làm, hai đưa con đi học. Hắn thở dài... Lâu lắm hắn chẳng phải trả món tiền gì. Hắn mua lại nhà của cậu hắn. Hắn ký hợp đồng trả trong 3 năm với cậu qua Ngân hàng. Hắn bán cái nhà cũ ở chỗ cũ, được hai trăm ngàn. Bố mẹ, anh em cho vay hai trăm. Còn 80 ngàn hắn trả trong 3 năm cộng lãi mỗi năm bảy ngàn. Hăn trả xong cách đây đã hai năm. Khỏi lo nghĩ. Kinh tế toàn cầu sập. Hai cô cháu gái nghĩ cách kiếm tiền cho hắn. Đầu tiên hắn cho hai đứa cháu ở miễn phí. Rồi thì con người quen cũng miễn phí. Rồi thì chúng lôi nhau về một thành hai. Cả tầng hầm mênh mông trước để bàn bi-a cùng dàn loa đã biến thành bốn phòng ngăn vách nhựa cô cháu cho thuê. Dàn loa, bộ âm thanh yêu quý của hắn bị tống lên phòng gia đình. Còn cả tầng kho áp mái hắn đã sửa sang từ lâu bọc trần, lát gỗ...cũng bị hai cô cháu đòi cho thuê. Hắn không đồng ý. Lũ trẻ chạy rầm rầm trên đấy có mà toi. Tóm lại thì cuối cùng trên mái có ba đứa nhỏ từ Michigan ở. Đi nhẹ thở sẽ. Cùng tầng hắn có ba đôi, kín luôn bốn phòng ngủ. Tầng hầm có hai đôi và hai hộ...độc thân như hắn. Nhà lúc nào cũng vui vẻ. Tiền ga sưởi đốt cho mùa đông lần cuối hắn nhìn thấy 1200$ hắn vãi linh hồn. Điện 500$, các loại tiền lặt vặt khác nước nôi, bảo vệ cũng cỡ ấy hắn chả phải chi đống nào. Ăn cũng miễn phí luôn. Hôm vừa rồi hắn đi mấy hôm về thấy thảm trải tầng một thay hoàn toàn. Tầng hầm tường bọc giả da từ sàn đến trần. Hắn phải đến tủ lạnh góc tầng mở vội lon bia tu gần hết mới bình tĩnh lại và chắc mình không quáng gà. Hỏi bao nhiêu tiền, chúng bảo:- Đấy không phải việc của chú. Bọc tường cho đỡ lạnh chú ạ. Hắn lắc đầu leo lên. Thấy nhốn nháo ở sân sau. Lửa cháy bập bùng, thơm điếc mũi. Ngồi vào bàn ăn hắn trợn mắt...loại sườn cừu 25$ một ký lô, thịt bò ướp sẵn loại 50$ ký lô. Rượu Martell XO. Cả lũ nhao nhao: Hôm nay ngày lễ Quân Đội Nhân dân VN coi như là ngày của đàn ông. Đãi chú một chầu. Hắn nghe muốn...phun nước mắt... Xe vừa dừng cửa đã mở. Hắn trợn mắt: - Giờ này vẫn lang thang chưa đi ngủ hả. Cả một đám lố nhố: - Hehehe, chú ơi có pizza papa John chờ chú đây... -Khoan đã. Đứa nào chở cu Lee về nhà hộ chú nào. Hắn nhìn quanh. - Có cái thân cháu đây. Cô cháu gái giơ tay. Hắn nhíu mày...- Chú đừng nhăn thế. Chúng nó uống bia hết cả rồi. Thằng Nam, thằng Khanh còn uống trộm vodka của chú, mà chưa đứa nào đến tuổi 21 cả. Ra lái xe police vớ được thì ngồi tù hoặc về Việt nam ngay. - Thôi, đưa một cái xe nào cũng được tớ tự lái về. Lee vui vẻ.- Mai các cậu lên nhà tớ lái về. Nam mặt đỏ như gấc rút ngay túi quần đưa chìa khoá cho Lee chỉ vào cái Camry cổ lỗ đậu sát ngoài đường. - Tay lái nặng đi cẩn thận nhá. Hắn tủm tỉm. Nhà một mớ xe. Loại xe bán 1-2 ngàn đô hắn xin thoải mái. Xe cũ hỏng, nhà giàu thay xe vứt luôn. Hắn về chọc ngoáy vài chỗ là xong. Có cụ xe mua cách 15 năm đi còn mới cóng mua xe mới, xe cũ để mươi hôm sóc chui vào cắn đứt mớ dây điện. Cụ gọi sang, tiện thể hắn kể lể đám trẻ Việt nam sang đi học phải đi xe bus, chờ xe lạnh cóm quay ra ốm cụ rớm nước mắt gọi vào cho luôn. Xe còn bán được vài ba ngàn đô.., Hôm trước vừa mắng cho mấy thằng vì tội bán xe lấy tiền, chung nhau xe đi học, rồi còn gạ hắn xin xe bán cho bọn du học như chúng lấy tiền... Hắn vào phòng ăn, bốc một miếng pizza gặm hết nửa mới ngồi xuống ghế. -Chú ơi, chú tìm mua cái xe rẻ cho cháu có được không...một thằng giọng nài nỉ. - Không. Không được sống vô lương tâm như thế. Người ta thương cho xe lại đem bán lấy tiền. Hắn nghiêm giọng. - Thế chúng cháu trả cho các cụ một ít có được không? Thằng bé rón rén. - Tự đi tìm các cụ mà thương lượng. Tao không xin cho đứa nào cái gì nữa hết. Hắn cao giọng. Cả lũ đưa mắt nhìn nhau. - Bia của tao đâu. Hắn gắt. Bụng cười thầm. - Rượu của chú đây. Thằng Nam lôi chai vodka dở... - Cấm tất cả đứa nào dưới 21 tuổi uống bia, rượu. Loạng quạng ra đường cảnh sát bắt, tao ngồi tù chúng mày ra đường hết cả lũ...Hắn nghiêm trang.- Nghêu, đóng chặt các cửa cât chìa khoá. -Vâng ạ. Nghêu lao ra cửa chính, chạy ngược ra cửa sau, uỳnh ụch lao xuống tầng hầm... - Đứa nào trên 19 tuổi giơ tay. Giọng hắn lạnh te. Tất cả nhất tề giơ tay. - Nào thế thì...mỗi đưa một cốc nhá. Hăn khua chai vodka...trừ con gái. Tiếng hò la của bọn con trai, chí choé của bọn con gái. - Suỵt,suỵt, dzô trăm phần trăm... - Chú Quân sao chú không cần tiền thế? - Khi nào ta không nghĩ đến tiền, không cuống lên vì tiền thì tiền sẽ tự tìm đến ta. Vớ thêm miếng pizza hắn vừa ăn vừa đứng lên tiến về cầu thang. - Muộn nhất 30 phút nữa tất cả phải đi ngủ. Đừng để hàng xóm phàn nàn. - Vâng. Tất cả đồng thanh. Hắn còn chưa biết bọn trẻ đã thay tất cả cửa sổ bằng loại cửa kính hai lớp chống ồn. Hắn lên tầng lòng nhẹ nhõm. Hắn thấy hạnh phúc khi về nhà, về gia đình lớn của hắn nơi mọi người đều quan tâm chăm sóc lẫn nhau. Có nhiều người thất nghiệp, bất hạnh và có nhiều người sợ thất nghiệp. Nhưng hắn, hắn không sợ thất nghiệp... (LD 23.01.2010) Thay đổi nội dung bởi: Flamingo, 16-07-2010 thời gian gửi bài 23:49 |
|
#22
|
||||
|
||||
|
Thất Tình
Chuyện hoàn toàn hư cấu, mọi sự trùng lặp chỉ là ngẫu nhiên Được một ngày nghỉ, gã rủ tôi sang nhà nhậu. Gã cũng băm chặt đôi ba nhát, cũng hai cái đít chai tổ bố trên mặt, nhưng cái hợp nhau nhất: gã cũng độc thân như tôi. Đỡ tiền ăn một bữa chả dại gì từ chối tôi gật dúi dụi hăm hở phóng xe sang nhà gã. Đúng giờ G tôi đấm chuông. Con bẹc-giê sủa inh ỏi. Rồi thì cái mặt gã cũng thò ra. - Ối giời, may quá. Tôi đã chuẩn bị sẵn đồ uống, chờ ông sang ra tay giúp món mồi. Bố sư khỉ. Tưởng chỉ bê mồm sang ăn. Giờ thì lại lăn vào bếp. Biết thế rủ quách hắn đi bar cho xong. Nhuệ khí tiệc tùng mười phần giảm chín, tôi tụt giầy, xỏ dôi tông từ thời Na-pô-lê-ông còn mặc quần thủng đít loẹt quẹt ra vườn sau nhà. Lò nướng, than...đủ cả. Tôi hỏi gã: - Thế phụ tùng để lắp mồi đâu. -Trong tủ lạnh. Gã trả lời xanh rờn. Thôi thì vào lục tủ lạnh vậy. Chúa ôi. Tôi thì cũng chẳng gọn gàng gì, nhưng riêng khoản lộn xộn trong tủ lạnh phải tôn thằng cha này làm sư phụ. Túm được một tảng thịt cừu tổ bố, tôi xắt khúc bằng nắm đấm, rồi hô hắn tìm hành, hạt mùi, tiêu , mắm...Cuối cùng thì một chậu saslức cũng sẵn sàng. Vớ được một mớ nấm, súp lơ, măng tây...tôi cho tuốt vào chậu trộn nêm nháo nhào. -Xong, bê ra vườn khẩn trương. Tôi quay ra bảo gã. ( Chú thích là gã có căn nhà single house ba phòng ngủ ở khu khá lịch sự. Chắc gã chuẩn bị cho cái sự lấy vợ và sinh hai đứa con cho đỡ phí diện tích phòng. Cửa sau ra vườn rộng quãng 500m2. Gã làm một cái sàn gỗ che mái tống ra đấy 1 bộ bàn ghế i-nốc cả ngàn đô. Mùa hè ngồi mát, chứ mùa đông thì...ê mông. Thêm vào một cái lò nướng cộng bếp ga. Gã bảo để khi thèm giả cầy nấu khỏi hôi rình cả nhà lẫn quần áo cái mùi mắm tôm rất đỗi thân thương) Tôi và gã hì hục xỏ thịt vào mươi xiên, sau đó là rau củ thập cập vào dăm xiên, nổi lửa cho quạt chạy... Gã lôi ra hai chai Martell X.O Miẹ kiếp, thằng cha này chịu chơi. Hắn nhòm tôi rồi ha há: - Tôi biết ông ưa cái loại lịch sự này. Nữa ông lúc nào cũng là khách quý của tôi. - Này, quý quá thế này tôi ngại bỏ miẹ. Hai chai 250$ chứ đùa. - Ông đừng lăn tăn thế. Làm ra tiền cũng phải tiêu. Mà trông cái mặt ông lịch sự có thừa thế kia chả thằng nào nghĩ ông ăn nói như mấy thằng phu đường thế. -Sao, ông nghe thấy tởm lắm hả? Gã cười ngất: - Tôi mê ông vì ngôn ngữ đường chợ của ông đấy. -Thịt chín rồi. Dzô thôi. Chén chú chén anh, chuyện dây cà ra dây muống. Từ chuyện hắn vừa học vừa đi buôn lậu thuốc lá, đến có chân trong đường dây đưa người sang Đức... Thằng cha này cũng phiêu lưu kinh. Tôi nghĩ. - Này, mà sao băm chặt mấy nhát vẫn chưa vợ chính thức, chưa vợ chưa cưới? Tôi hỏi gã. -Thì tôi cũng tính hỏi ông câu này. Hắn nháy mắt. Mớ đời. -Này, tôi hỏi ông trước. Cắt nghĩa cho nhau cái. Rồi đến phiên tôi. Khỏi lo. Tôi cười bảo gã. Mặt gã biến mất vẻ tếu táo. Gã rút kính ra lau rồi thở dài. - Tôi kể từ từ cho ông nghe. Nếu ông muốn viết tiểu thuyết thì lấy tựa đề : Tôi đi tìm vợ. -Tít này đăng báo giật gân đấy. Gã cười buồn: -Chuyện thất tình đầu của tôi thế này... Tôi yêu nàng từ thời phổ thông. Hai đứa cùng sang Đức học. Chuyện tình yêu cứ tự đến. Ông còn lạ gì. Rồi sống cùng. Nàng chẳng phải sắc nước hương trời gì nhưng được cái có duyên. Còn tôi thì cũng chẳng hiểu cớ gì mà cứ dính vào nàng như bị nam châm hút. Mọi chuyện cứ đơn giản thế. Bỗng một hôm nàng bảo tôi: -Mình phải kiếm tiền về VN mua nhà, chứ không lúc về ở vào đâu. OK. Tôi chạy buôn hàng VN. Sau đó thì ông biết đấy, đường lối cứ tự mở ra. Tôi buôn thuốc lá vv..và vv... Tiền kiếm được kha khá, bỗng nàng bảo tôi: - Anh dạo này sao thế? -Sao kia? Tôi hỏi. -Anh ăn nói như dân đầu đường xó chợ. Âm nhạc, nghệ thuật...mù tịt chẳng giống anh tý nào. Tôi ngẩn người. Ngày chạy 16-18 tiếng ngoài đường, hết hàng lại tiền, hết tiền lại hàng, thời gian đâu cho văn hoá nghệ thuật. Cái Guitar của tôi dây đứt, mốc meo nằm gầm bàn, đến thời sự còn chả kịp ngó. Rồi cái gì đến phải đến. Con gái VN dễ coi học hành tử tế ở xư' Đức hiếm như lá mùa đông chứ chả phải như lá mùa thu. Mà nàng thì duyên dáng, giọng nói hờn dỗi nũng nịu, đàn ông đưa nào mà chả muốn che chở Lại thêm thân hình bốc lửa, mắt có đuôi... Một đại gia VN văn hoá nghệ thuật đầy mình đem Mẹc-xì-đẹt 600sel đến rước nàng. Khi tôi đánh hàng từ biên giới về thì nàng đã bốc hơi để lại cho tôi mấy dòng: H thân! Xin lỗi vì chúng ta không hợp nhau. Chúc H may mắn. Tôi vẫn may mắn chán vì nàng chỉ cầm tạm số tiền mặt còn hàng hoá, cửa hàng thì nàng không thèm bê đi. Bê đâu nổi. Tôi đau vì nàng là mối tình đầu của tôi, vì tôi nghĩ chúng tôi hiểu nhau, yêu nhau, chỉ cần một mái nhà tranh, hai trái tim vàng. Tôi sốc vì tiền tôi làm ra đâu ít. Với nửa triệu đô lúc ấy nàng có thể mua mươi cái nhà 5x20m ở Ngô Quyền, Bùi THị Xuân hay Phù Đổng Thiên Vương. Tại sao, vì sao nàng bỏ tôi? Ông nói tôi nghe Gã lại rút kính ra lau. Tôi thở dài, tóm lấy chai rượu dốc vào cốc hắn, cốc tôi, chìa cho hắn xâu thịt nướng. -Trăm phần trăm đi. Uống vì các bà các cô, vì những con người đã tạo nên hạnh phúc và cũng vẽ nên đau khổ trên thế gian này. Hai thằng mặt bán cho trời, đổ tuột cốc rượu vào họng. - Rượu ngon thật ông ạ. Dù sao tôi cũng cám ơn nàng đã cho tôi những giây phút ngọt ngào, hạnh phúc. Người ta bảo tôi dại gái. Tôi thì sợ những thằng khôn gái. Tôi dốc nốt chỗ rượu còn lại vào hai cốc. - Tôi hoàn toàn nhất trí với ông. Trả lời gã tôi không quên tợp thêm một ngụm và tống vào mồm hai miếng măng tây. - Mà nghĩ cho cùng, tôi đâu thấy mình khổ. Gã tiếp lời. -Đấy ông xem. Tôi được ngồi đây uống rượu với ông, không ai mè nheo quấy rầy. - Thôi ông, họ hàng AQ cả. Tôi nhăn mặt. Gã cười khơ khớ giơ tay với chai thứ hai... |
| Được cảm ơn bởi: | ||
Thien Nga (01-08-2010) | ||
![]() |
| Bookmarks |
|
|
Các chủ đề gần tương tự với chủ đề trên:
|
||||
| Ðề tài | Người gửi | Forum | Trả lời | Bài viết cuối |
| Tuyết và tuyết- Chủ điểm mùa đông- | FORYTCHIA | Thi ca | 36 | 04-04-2015 00:50 |
| Tuyển tập tác phẩm của các nhà soạn nhạc vĩ đại | phucanh | Nhạc cổ điển | 10 | 17-09-2009 22:19 |
| Trượt tuyết băng đồng - trượt tuyết bắn súng | Nina | Thể thao | 31 | 02-03-2009 20:23 |
| Giải mã hồ sơ tuyệt mật: Bí ẩn cuối cùng về Hítle | tieuboingoan | Con người | 1 | 15-09-2008 21:26 |
| Cần tuyển người biết tiếng Nga | perets | Chúc mừng - Chia sẻ - Giúp đỡ | 8 | 20-08-2008 09:01 |