|
|||||||
Diễn đàn NuocNga.net |
Trang chủ tin tức Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên |
![]() |
|
|
Ðiều Chỉnh | Xếp Bài |
|
|
|
#1
|
|||
|
|||
|
Trích:
Tôi lại có ý định so sánh cách uống rượu của người Nga với người Trung quốc và chia sẻ với anh về vấn đề này. Trong 1 chuyến đi công tác ở TQ, khi tôi ngồi bàn tiệc với 1 anh bạn trẻ người Sơn Đông. Lúc đã ngà ngà say tôi quên mất là đang ngồi với người TQ, tay nâng cốc tôi nói "za druzhbu", anh ta bỗng sung sướng cũng nói:"za druzhbu". Thế là 2 bên lại có thêm "1 tiếng nói chung", người TQ cũng thán phục văn hóa uống rượu của người Nga lắm. Hai bên đều nhất trí bên thứ 3 có kiểu uống rượu tuyệt vời là luôn luôn tìm lý do để nâng cốc: "a etot tost za mir!" .... "i etot tost za gienshini"...v...v... và cứ thế người uống tiếp tục tìm lí do để nâng cốc tiếp và họ có lí do để say. Không như người TQ ngồi bàn tròn cách xa nhau quá thì cùng cụng li vào bàn để truyền lời chúc nâng cốc cho nhau, rồi quay mâm để dùng đầu cá xác định người phải uống 1 ly. Người Nga chỉ cần tìm lí do để uống: za...za...za... Thật là mỗi nơi 1 vẻ, nhưng tóm lại nếu 1 đất nước mà không cho uống rượu thì sứt mẻ lớn cả 1 nền văn hóa. Và tôi còn nhớ ngay sau thời gian Gorbachov ra lệnh cấm rượu (năm đó tôi ở bên Nga) thì mấy tháng sau khi sang Tiệp người ta hân hoan nhạo báng bằng cách sản xuất ra rượu "Gorbachov" bán rất chạy và người tiêu dùng uống cái nhãn mác rượu là chính. Nghe nói rượu đó xuất xứ từ Đức - Thật là một chiêu marketing tuyệt vời. Nhà Sx phát tài to bằng 1 thông tin về chính trị, còn nhân dân thì sung sướng uống cái ông cấm rượu này cho bõ tức. Không biết bây giờ rượu đó có còn bán không, còn bây giờ ở ta lại phổ biến rượu "Smirnov" - cũng là vần "ov" rất hay. Tết này tôi sẽ mua 1 chai vần "ov" để nhớ lại kỷ niệm xưa. Xin chào anh và cám ơn bài viết của anh 1 lần nữa! Bùi Quang Sinh! |
|
#2
|
|||
|
|||
|
Một câu chuyện có chủ đề trở lại nước Nga lạnh giá cũng của Tô Hoàng
Thạch Quỳ "tự đi đày" ở Siberia Tô Hoàng Với cuốn sổ tay “ăn xin”, Thạch Quỳ đã vượt qua cả một đoạn đường rất dài, đã đi cắt ngang nước Nga mênh mông, để tìm tới cái thị trấn xa xôi nơi Lênin từng bị đày ở vùng Siberia tuyết trắng để… thăm cậu con trai. Trước khi được gặp và làm quen với Thạch Quỳ trong đợt sang Liên Xô dự lớp tập huấn 3 tháng tại Học viện Văn học Gorki ở Moskva, thú thật tôi chỉ biết tới anh vỏn vẹn qua hai câu thơ: Đất nơi đây đào nơi nào cũng đỏ, Đập đá ra có ánh lửa ngời... Đâu đó từ cuối năm 1968 trở đi, máy bay Mỹ phong toả gắt gao đoạn đường số 1 từ cầu Hàm Rồng vào tới phà Bến Thuỷ. Lính tráng bổ sung cho chiến trường Bắc Quảng trị - Đường 9 hoặc vượt Trường Sơn vào các chiến trường sâu đành đi qua đường Bò Lăn, lên Thanh Chương, Đô lương, đến một trạm nào đó ở Nam Đàn thì nghỉ lại, chờ tới tối sẩm hôm sau đi tiếp. Qua một đêm bị xe lắc, ngủ gà ngủ vịt, khoảng 8 giờ, 8 rưỡi sáng hôm sau chúng tôi bừng tỉnh trong tiếng lao xao họp chợ ngay phía bên kia bờ giậu. Những tiếng chào mời, mà cả, xen lẫn tiếng lợn kêu vịt cạc giữa thời buổi chiến tranh nghe sao như muốn níu kéo cánh lính chúng tôi trở về với cuộc đời thanh bình, yên ả đến vậy? Càng lạ lùng hơn tiếng chào mời, mà cả kia lại theo một đơn vị tiền tệ xa xưa hình như đã biến mất từ lâu: một tiền, một tiền rưỡi có bán không?... Nhào dậy khỏi võng, chạy ra sân định tìm tới giếng nước rửa mặt, đã nghe thấy tiếng cười tung toé của các cô gái. Chao, con gái vùng này mới xinh làm sao? Áo nâu non xẻ tà để hở một mảng lườn hồng hồng, săn chắc; mắt tròn to đen thăm thẳm; đôi môi tươi tắn lúng liếng nụ cười ghẹo trêu! Chạy ngược vào nhà, lấy gương ra soi. Đến lượt chúng tôi phá ra cười: Quần áo, mặt mũi, râu tóc thằng nào thằng nấy nhuộm sậm bụi đất đỏ bazan! Thứ đất đỏ ấy, mãi những năm còn sống sót sau này mới hay là rất đặc trưng cho vùng Thanh Chương, Đô Lương. Chưa kịp định thần các cô gái xứ Nghệ dạn dĩ đã ào tới, kéo tay chúng tôi đến bên những chiếc giếng đá ong đáy sâu tun hút, múc những gàu nước mát lạnh gíup chúng tôi gội đầu, rửa mặt. “Đất đỏ xứ Nghệ rứa đó! Các anh đi đâu, ở đâu cũng đừng quên đất đỏ quê em nghe...”. Các cô gái ríu ran. Hứa hẹn. Ghi vào sổ lưu niệm quê quán, địa chỉ của nhau. Để khi chiều tắt nắng đành bịn rịn, dùng dắng chia tay. Và thế rồi cho tới khi tóc bạc, da mồi cũng không tìm được dịp may nào trở về nơi trú quân có những chiếc giếng đá ong, có phiên chợ buổi sáng kỳ lạ và những con đường đất đỏ, mỗi khi trời đổ mưa lòng đường đỏ sậm lại như một thân gỗ mới xẻ.Đành bám lấy hai câu thơ của Thạch Quỳ mà tự làm dịu đi những nhung nhớ, tiếc nuối của một thời trai trẻ… Thạch Quỳ lên lớp nghe các nhà giáo, nhà văn Nga thuyết trình đâu đó chưa đầy nửa tháng, anh bỗng ngỏ ý với lớp trưởng là nhà thơ Lê Chí và phiên dịch viên là tôi muốn đi thăm người con trai đang lao động xuất khẩu đâu đó tận Siberia. Anh đưa tôi xem chiếc phong bì ghi địa chỉ nơi làm việc của con trai anh. Tôi quen biết nhiều cánh lao động Việt Nam xuất khẩu đang làm việc tại các vùng ngọai ô Moskva như Klin, Naghinxcơ... hay xa hơn như Riadan, Togliatti… nhưng cái địa danh nơi con trai nhà thơ làm việc sao rất xa lạ, chưa từng nghe thấy bao giờ. Nhà thơ Lê Chí nhờ tôi tìm hiểu xem nơi đó xa gần, phương tiện đi lại ra sao? Buổi chiều tôi tìm xuống thư viện nhà trường, không khó khăn gì tôi đã thu thập được một lượng thông tin dữ dằn. Điều đầu tiên cô thủ thư Nga cho biết thị trấn ấy ở cách Moskva khoảng 3500 hay 4000 cây số. Đi máy bay thì không kể làm gì, đáp tầu lửa chừng mất cả nửa tháng vừa đi vừa về. Cô gái Nga nheo nheo mắt cười cho biết điều thứ hai còn ghê gớm hơn: thị trấn ấy chính là nơi xưa kia, dưới thời Sa Hoàng, trước ngày Cách mạng tháng Mười bùng nổ, vị lãnh tụ của giai cấp vô sản Nga Vladimir Iliyich Lênin đã từng bị đi đày. Nhiều năm trôi qua, bây giờ tôi không còn nhớ đích xác tên cái thị trấn nằm giữa vùng băng tuyết heo hút Siberia, nhưng tôi đoan chắc với các bạn nó đã được ghi rành rõ trong cuốn Lịch sử Đảng Cộng sản Liên Xô hoặc Tiểu sử Lênin! Nghe tôi báo tin ấy không chỉ đoàn trưởng Lê Chí mà các đoàn viên như Trung Trung Đỉnh, Chu Lai, Bế Kiến Quốc, Pờ Sảo Mìn, Vũ Quần Phương, Trần Mạnh Hảo, Ngô Thị Kim Cúc… đều phát hoảng cả lên. Đường xá xa xôi cách trở như vậy, nhà thơ xứ Nghệ lại mới ra nước ngòai, mới đến nước Nga lần đầu, tiếng Nga hoàn toàn không rành. Nhỡ anh lạc đường hoặc đau ốm, cảm mạo thì sao đây? Cũng không ai có thể bỏ dở chương trình tập huấn để tháp tùng anh cả. Còn chuyện nhờ vả nhà trường trợ giúp xem ra rất phiền phức, lôi thôi. Đoàn trưởng Lê Chí nói với chúng tôi cùng xúm vào khuyên Thạch Quỳ mau gạt phắt dự định đó đi. Nghe vậy, Thạch Quỳ nổi quạu: - Tau sang đây đi học là phụ, đi thăm con là chính- Thạch Quỳ thủng thẳng nhưng cương quyết- Bọn mi đặt vào địa vị tau mà coi- con làm ăn, luơng bổng ra răng, sống chết ra răng thằng cha không hay, liệu ngồi học chữ có vô đầu? Ai đó nhẩy vào cuộc: - Đấy là nơi xưa kia cụ Lênin bị đi đầy, ông biết chứ? - Ông Lênin bị đi đầy ở đó đâu có chết mà vẫn trở về làm được cả một cuộc cách mạng. Bay dọa tau, tau nỏ sợ mô! Cứ thế! Nhà thơ không chịu thua ai. Ba ngày sau, Thạch Quỳ khoe Lê Chí và tôi tấm vé tầu anh đã mua. Anh kéo tôi ra một góc, móc túi trao cho tôi một cuốn tập vở học trò. Tôi chưa biết chuyện gì xẩy ra, nhà thơ nói luôn: - Sách XIN ĂN đấy! Tau học tập bọn giặc lái Mỹ đó mà! Chương mục đã chia đàng hoàng. Phía tiếng Việt tau đã ghi rành rõ, mi dịch cho tau qua tiếng Nga. Chờ Thạch Quỳ đi khỏi, tôi lật từng trang cuốn vở tập học trò mà không khỏi bật cười. Cuốn tập được chia như một thứ tự điển, có những tiểu mục hẳn hoi, tên tiểu mục ghi bằng bút đỏ. Ví như: XUẤT XỨ, LẠC ĐƯỜNG, MẤT TIỀN-XIN ĂN, MẮC BỆNH. Dưới mỗi tiểu mục là những dòng chữ Việt xếp thành hàng ngang, tôi sẽ giúp anh chuyển ngữ sang tiếng Nga. Ví như ở tiểu mục XUẤT XỨ. Tên: Thạch Quỳ. Công dân: Nước Cộng Hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Nghề Nghiệp: Nhà thơ. Công tác: Hiện đang theo học khóa bồi dưỡng viết văn tại Viện Văn học Gorki. Địa chỉ cần liên hệ: Thành phố Moskva. Đường phố… số nhà...Điện thọai… Ví như tiểu mục MẤT TIỀN-XIN ĂN. Lý do xin ăn: bị mất sạch cả tiền. Đã chịu đói mấy… ngày. Cám ơn đã nuôi sống tôi… ngày. Mua cho tôi tấm vé trở về Moskva và cung cấp cho tôi… ngày thực phẩm, nước uống... Ví như ở tiểu mục MẮC BỆNH. Thấy người ớn lạnh, hâm hấp sốt. Tôi không mang theo nhiệt kế, hãy đo nhiệt độ cho tôi. Tôi bị đau bụng đã… ngày không khỏi. Tiền sử nghi bị loét bờ cong dạ dày… Hôm sau khi trao lại cuốn tập vở cho nhà thơ, tôi sững người hỏi anh: - Tôi dịch chuẩn cả rồi! Nhưng anh không biết tiếng Nga, sao anh phát âm nổi để người Nga hiểu? Nhà thơ nạt nộ: - Học hành chi cho lắm mà vẫn ngu rứa? Tau không cần đọc tiếng Nga của bọn bay. Cần nói điều gì, tau tìm câu tiếng Việt mà dùng ngón trỏ di ngang sang câu mi đã dịch qua tiếng Nga, người Nga khắc hiểu. Nói như cánh M.C bây giờ, tôi huơ tay cao trên đầu và reo vang: Tuyệt! Vâng, với cuốn sổ tay “ăn xin” đó, Thạch Quỳ đã vượt qua cả một đoạn đường rất dài, đã đi cắt ngang nước Nga mênh mông, để tìm tới cái thị trấn xa xôi ở vùng Siberia tuyết trắng kia thăm cậu con trai. Mũ lông, thả cả hai dải che tai xuống, buộc chặt ở cầm; chiếc áo dạ màu nâu vừa cũ vừa đã sờn rách, không rõ nhà thơ mượn ở đâu, buông vạt lệt xệt chấm gót chân; chiếc balô lép kẹp lắc lẻo phía sau lưng, nom nhà thơ xứ Nghệ vừa giống một nhà truyền giáo Nga thế kỷ 16, vừa giống một gã mudic Nga nghèo đói đương đại, cứ thế lên tầu nhắm hướng Đông thẳng tiến! Một ngày, ba ngày, một tuần trôi qua vẫn biệt vô âm tín. Thuở đó chưa hề có điện thọai di động. Tàu chạy băng băng, chắc nhà thơ cũng khó tìm ra chòi bưu điện ở những ga xép trên đường mà nhắn tin cho chúng tôi. Hoặc anh đã quyết chí đi, việc thông báo anh đã đến đâu, khỏe hay bệnh- theo anh cũng là điều vô ích? Nói thành thật, khi chúng tôi hầu như quên bẵng sự hiện diện của Thạch Quỳ trong khóa học lần đó, nhà thơ bỗng sừng sững xuất hiện ngay trước mặt chúng tôi. Vẫn như một nhà truyền giáo hay một gã mudic, song vui vẻ, tươi tắn, đầy tự tin, Thạch Quỳ lặp đi lặp lại chỉ một câu: “Bọn bay thấy chưa! Có chết được mô?”. Nhà thơ cho biết con trai anh khỏe mạnh, lương bổng hậu hĩ, ăn uống đầy đủ, lên 3 ký, không những không xin tiền bố mà còn gửi bố tiền để bố mua quà mang về cho mẹ, cho các em. Có ai đó cất tiếng hỏi, cả đoạn đường đi, về có lúc nào anh cần phải dùng tới cuốn sổ XIN ĂN không, nhà thơ cười hơ hơ hồn nhiên, tay xua xua thủng thẳng kể cho chúng tôi nghe câu chuyện sau đây… Nằm cuộn tròn trên chiếc giường áp sát trần tầu một đêm và nửa ngày, nhà thơ bỗng cảm thấy phí thời gian, anh quyết định ngay trên tầu phải “thâm nhập” cuộc sống của người Nga. Lợi dụng một lúc thuận tiện, anh nhẩy xuống sàn tầu, vỗ tay vào ngực mình kêu to: “Việt Nam! Việt Nam!”. Đám hành khách trong toa sững sờ một lát, chợt hiểu ra nhẩy cẫng lên hò reo: “Viet nam pobeda! Voina conchit! “American go home!” (Việt Nam chiến thắng! Chiến tranh đã kết thúc! Mỹ đã xéo về nước!”. Sau những tiếng reo hò ấy, những bình rượu vốt ca ủ trong làn mây, bị cói được kéo ra. Cá muối, thịt xông khói, bơ miếng, hành lá, rau mùi...được kéo ra. Ly cụng ly chan chát. Rượu chảy xuống bao tử Nga, bao tử Việt ồng ộc. Thêm một vài ly nữa, cao hứng nhà thơ xứ Nghệ đập tiếp vào ngực mình, thốt ra một chữ tiếng Nga khá chuẩn: “Poet” (nhà thơ). Lập tức những tràng vỗ tay, những tiếng “Ura, ura” (Hoan hô) rộ lên hưởng ứng. - Ông đọc thơ bằng tiếng Nga sao? – Có ai hỏi móc máy. Thạch Quỳ: - Tau nỏ biết tiếng Nga, nhưng tau đọc thơ tau theo kiểu ông Maiakovsky. Sợ chi mô! Nghĩa là vung tay ra, rút tay vào, ngửa mặt nhìn lên trời, cúi mặt nhìn xuống đất, tiến lên một bước, lùi lại môt bước...Đám hành khách Nga hiểu hết những điều thơ mình định nói. Cứ thế lu bù say ngày qua ngày, đêm qua đêm. Rượu vốtca và tuyết trắng vùng Siberia, còn gì hài hòa, uyển chuyển hơn! Tốp hành khách này xuống ga, họ liền giới thiệu tau với tốp hành khách khác. Tầu tới ga, họ còn đưa tau tới tận nơi thằng con trai tau làm việc. Đi cũng tưng bừng, vui vẻ như thế. Mà về cũng vui vẻ, tưng bừng vậy. Chẳng tốn cắc bạc nào! Câu chuyện trên xẩy ra vào những ngày đầu đông năm 1988. Mùa hè năm 2001, tôi được đi trong chuyến xuyên Việt với các văn nghệ sĩ tên tuổi do hãng Toyota tài trợ. Mười chiếc xe mới cóng thong dong từ Hà Nội đưa chúng tôi lên thăm Nà Lừa, thị xã Cao Bằng, hồ Ba Bể, sau đó tiếp tục xuôi về qua Hà Nội, rẽ vào thăm cố đô Hoa Lư, Nam Đàn quê Bác. Buổi chiều đoàn dừng ở Vinh, Hội Văn học nghệ thuật Nghệ An mở tiệc khoản đãi khá thịnh soạn. Tôi nhận ngay ra bóng dáng cao gầy cùng vẻ khắc khổ của Thạch Quỳ từ xa. Vốn ngại ngồi chung bàn với những tên tuổi văn chương quá nổi tiếng, tôi muốn tới bắt tay anh song lưỡng lự, chần chừ. Nhưng Thạch Quỳ đã nhận ra tôi, anh chạy tới xiết chặt tay tôi, thăm hỏi rối rít. Giữa chừng câu chuyện nhà thơ đột ngột hỏi tôi: - Còn nhớ chuyến mình tới nơi ông Lênin đi đầy thăm thằng con năm sang Nga không? Chui cha, cái thời đó cực chi là cực! Tôi gật liền mấy cái. Bỗng nhà thơ tươi tỉnh, vui vẻ hẳn- Cái thằng theo ông Lênin sang Siberia đi đầy nớ đó, chừ làm ăn khá lắm. Thành ông chủ rồi! Tôi chúc mừng Thạch Quỳ và trong đầu bỗng bật nhớ hai câu thơ của anh về đất, về đá xứ Nghệ: Đất nơi đây đào nơi nào cũng đỏ. Đập đá ra có ánh lửa ngời… Thay đổi nội dung bởi: Mien trung, 11-09-2012 thời gian gửi bài 00:14 |
| Có 5 thành viên gửi lời cảm ơn Mien trung cho bài viết trên: | ||
baodung (11-09-2012), LyMisaD88 (12-09-2012), nqbinhdi (11-09-2012), rung_bach_duong (11-09-2012), Thao vietnam (11-09-2012) | ||
|
#3
|
|||
|
|||
|
Câu chuyện sau đây của một người vừa trở lại nước Nga, ta thông cảm với tâm tư tình cảm của anh, một người vừa như "Từ Thức gặp Tiên" giữa khung cảnh đất trời se lạnh sắp vào mùa đông băng giá nhưng trong lòng vẫn thấy vô cùng ấm áp...
Rừng Maria ![]() Tôi bị đau răng, bạn bè khuyên nên đi khám bác sĩ và giới thiệu một bệnh viện gần mêtrô “Rừng Maria”. Như người ta nói “Nhất đau mắt, nhì nhức răng”, tôi không thể trì hoãn việc đi khám răng nữa. Và tôi quyết định đi tìm cái bệnh viện ấy. Buổi sáng tháng tám. Trời se lạnh. Lắc rắc mưa. Tôi đến mêtrô “Rừng Maria”. Đây là cái ga thứ 182 trong hệ thống giao thông ngầm Moskva. Tôi đang loay hoay tìm lối lên phố Xushovskij Val, nơi có cái bệnh viện tôi cần đến, thì nghe thấy tiếng một cô gái hỏi bằng tiếng Nga: “Xin lỗi, ông cần tìm lối lên phố nào ạ?” Tôi ngạc nhiên quay lại nhìn: đó là một cô gái Nga. Có lẽ lúc đó tôi có cái dáng vẻ thồn thộn của những người lần đầu tiên đến xứ lạ tìm đường đã khiến cô gái quan tâm. Tôi trả lời: “Tôi cần phố Xushovskij Val, nơi có bệnh viện quận “Rừng Maria”, nhưng mà ở đây có nhiều lối lên quá”. Cô gái nhìn tôi như dò xét rồi mạnh dạn nói: “Tôi có thể giúp đưa ông đến bệnh viện, nếu ông cho phép”. Tôi mừng rỡ suýt reo lên như người vớ được vàng. Tôi nói: “Thế còn gì bằng!” Tôi cám ơn và ngoan ngoãn đi theo cô gái. Cô bước đi thoăn thoắt. Trước mắt tôi là một cô gái Nga nhỏ nhắn, ăn mặc giản dị như những cô gái khác, áo phông mỏng màu mận chín, quần jean xanh đôi chỗ đã sờn, tóc xõa ngang vai, cổ quàng chiếc khăn lụa màu tím nhạt. Chốc chốc cô dừng lại có ý chờ tôi. Khi tôi bước tới ngang hàng, cô gái nhoẻn miệng cười và nói: “Xin lỗi, hình như ông mới từ Việt Nam sang?” “Sao cô lại có cái nhận xét đó?” – tôi hỏi lại. “Theo cái cách ông ăn mặc và đi đứng” – cô gái trả lời. Tôi hơi chột dạ, nhưng cũng thấy tò mò muốn biết cụ thể thêm về cái nhận xét đó của cô gái. Cô nói tiếp: “Người Việt Nam mới sang Nga thường ăn mặc rất chỉnh tề. Trời hơi lạnh đã quấn khăn len kín cổ, đầu đội mũ ấm cẩn thận”. Tôi nghe như có tiếng cười tinh nghịch trong giọng nói của cô gái, có vẻ như cô đang miêu tả chính tôi. Tôi bắt đầu thấy thích cái tính cởi mở, thân thiện, dễ gần của cô gái Nga. Tôi chờ cô nói tiếp: “Họ trang bị kĩ lưỡng để chịu đựng khí hậu của nước Nga, có điều cái cần có thì họ không có”. “Chẳng hạn?” – tôi ngạc nhiên, càng tò mò muốn biết. “Đó là …” Vừa lúc ấy chúng tôi ra khỏi sảnh mêtrô. Những hạt mưa lớn dần. Trời kéo mây đen che phủ một góc thành phố. Gió heo may thổi vào mặt mát lạnh rất dễ chịu. Hơi hướng mùa thu từ rừng bạch dương Maria thoang thoảng gợi những cảm giác lâng lâng. Cô gái vừa giương dù che mưa cho tôi vừa nói tiếp câu lúc nãy bỏ lửng: “Chính là cái này!” Tôi hiểu cô gái muốn nói đến cái dù, cái mà tôi không có vào cái thời điểm này. Đi bên cạnh cô gái cùng chung dưới chiếc dù nữ mong manh, tôi cảm nhận hương thơm của hoa xiren thoang thoảng dịu nhẹ. Tôi hiểu cô gái dùng loại nước hoa này. Lúc này bỗng thoáng hiện trong tôi một cảm giác rất lạ: tôi được cô gái che chở. Sự che chở này chỉ có từ người mẹ! Cô gái nhìn tôi bằng ánh mắt tinh ranh, rồi nói tiếp: “Dân địa phương, mỗi sáng trước khi đi làm hay đi công chuyện gì đều theo dõi thông báo thời tiết trên radio hay ti vi. Nếu đài báo có mưa, họ liền mang theo dù. Ông hãy nhìn kìa, em nói có đúng không? Họ đều có dù trong tay. Mưa ngấm vào tóc tai, ngấm vào da thịt sẽ bị bệnh đấy”. Tôi thầm phục nếp sống văn hóa của người Nga, lại càng phục cô gái đã cho tôi bài học này. Chúng tôi cùng lên xe buýt. Ổn định chỗ ngồi xong, tôi liền tranh thủ đem câu hỏi mà tôi băn khoăn mấy hôm nay ra hỏi cô gái: “Tại sao vùng này gọi là “Rừng Maria”?” Cô gái ra dáng nghĩ ngợi trong giây lát rồi nói: “Tương truyền rằng ngày xửa ngày xưa khu rừng này là nơi trú ngụ của những người dân đói khổ, không nhà không cửa, lớp người cùng cực dưới đáy xã hội. Họ tụ tập vào trong khu rừng này, lập thành những băng cướp. Khét tiếng nhất trong số đó là băng cướp do một cô gái xinh đẹp và dũng cảm tên là Maria cầm đầu. Nghe đâu Maria là con gái của một đại điền chủ ác bá vùng này, vì bất mãn với sự đàn áp bóc lột dã man của cha, nên nàng đã bỏ vào rừng đấu tranh cho người nghèo. Nàng thường cưỡi con ngựa bạch tung hoành khắp nơi, chỉ huy thuộc hạ vào những thị trấn gần đó cướp thóc gạo và thực phẩm của các trọc phú đem vào rừng phân phát cho dân chúng. Vó ngựa của nàng in dấu nơi đâu, thì ở đó người dân nghèo có được cái ăn cái mặc. Vì vậy nàng được người dân tin yêu, người ta đã lấy tên nàng đặt cho khu rừng này: Rừng Maria”. Cô gái kết thúc câu chuyện đúng lúc xe buýt dừng ở trạm. Chúng tôi cùng xuống xe. Cô gái lại giương dù che mưa cho tôi và hướng dẫn tôi vào bệnh viện. Sau khi giúp tôi làm giấy tờ vào cửa, cô gái nói: “Bây giờ ông vào trong kia, có thang máy lên tầng 6, ở đó có khoa răng-hàm-mặt. Em xin lỗi vì có chút việc phải đi. Xin tạm biệt ông”. Tôi nói lời cảm ơn và định đưa tay ra bắt tay cô gái, nhưng tôi bỗng khựng lại bởi câu nói cuối cùng của cô: “Em chào ông. Em chúc ông chóng bình phục sức khỏe”. - Câu này cô gái nói bằng tiếng Việt, phát âm rất chuẩn theo giọng Hà Nội. Bị quá bất ngờ, nên tôi chỉ còn biết đứng im nhìn cô gái biến mất sau cánh cửa… Mãi lúc sau tôi mới chợt nhớ ra là tôi đã quên không hỏi em gái tên gì, làm gì, ở đâu, tại sao em nói được tiếng Việt, tại sao em thông thạo vùng “Rừng Maria” này. Và tôi tự trách mình sao vô tình đến thế. Bây giờ biết tìm em ở đâu? Sáng hôm sau, tôi lại đến mêtrô “Rừng Maria” vào đúng cái giờ tôi gặp em hôm qua, mặc dù bác sĩ hẹn tái khám vào buổi chiều. Tôi không quên đem theo cái dù, mặc dù hôm nay trời … nắng. Tôi hi vọng sẽ được gặp lại em gái hôm qua. Tôi cố tìm trong dòng người lên xuống mêtrô bóng dáng một người con gái Nga nhỏ nhắn, ăn mặc giản dị, áo phông mỏng màu mận chín, quần jean xanh đôi chỗ đã sờn, tóc xõa ngang vai, cổ quàng chiếc khăn lụa màu tím nhạt, thoang thoảng hương hoa xiren. Nhưng “bóng chim, tăm cá’… Tôi đâm nghĩ vớ vẩn: “Hay là em đã bị thủ lĩnh băng cướp Maria bắt đem vào khu rừng bạch dương ngút ngàn kia…? Hay em chính là thủ lĩnh băng cướp Maria hiển hiện trong chốc lát để cướp đi trái tim của tôi…?” Moskva, tháng 8/2012 Thiên Can Thay đổi nội dung bởi: Mien trung, 03-11-2012 thời gian gửi bài 08:29 |
|
#4
|
|||
|
|||
|
chúng ta đến với nước Nga xa lạ bằng trái tim, một nơi mà chúng ta có cảm giác đã lâu rồi chúng ta chưa quay trở về, nơi chất chứa cảm xúc...
|
|
#5
|
|||
|
|||
|
Một bài ký sự có chủ đề ''Trở lại nước Nga lạnh giá" tuy cách đây hơn 2 năm nhưng có lẽ vẫn sẽ có những bạn đọc quan tâm.
Một chuyến đi như tác giả ký sự đã có câu kết luận tóm tắt: Một chuyến trở về với Liên Xô (cũ) đầy thú vị và vất vả nhất từ trước đến nay của tôi. Các bạn có thể đọc ở đây: Phần 1 : http://www.studentkgu.vn/news/detail/id_767/sec_4/ Phần 2: http://www.studentkgu.vn/news/detail/id_768/sec_4/ |
| Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn Mien trung cho bài viết trên: | ||
Anh Thư (18-04-2013), rung_bach_duong (18-04-2013) | ||
|
#6
|
||||
|
||||
|
Tại vùng " rừng Maria" có nhà thờ "Нечаянная Радость" rất đẹp, được xây dựng trên đất của quận công Sherementev. Oử đây có phố Sherementevo.
http://days.pravoslavie.ru/Hram/45.htm
__________________
THERE IS NO FREE MEAL |
| Được cảm ơn bởi: | ||
Anh Thư (18-04-2013) | ||
|
#7
|
|||
|
|||
|
Ca sỹ Ngọc Khang trong mùa Đông vừa qua đã trở lại nước Nga lưu diễn và để lại thật nhiều những ấn tượng tốt đẹp cho khán giả Việt Nam và các bạn bè Nga ở Moskva.
Đọc bài viết về những cảm nhận trong chuyến đi và nghe các bài hát do ca sỹ Ngọc Khang thể hiện: http://citinews.net/giai-tri/cuoc-lu...-nhat-7MDJQVQ/ Thay đổi nội dung bởi: Mien trung, 26-04-2013 thời gian gửi bài 09:05 |
| Được cảm ơn bởi: | ||
Anh Thư (28-04-2013) | ||
![]() |
| Bookmarks |
|
|