|
|||||||
Diễn đàn NuocNga.net |
Trang chủ tin tức Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên |
![]() |
|
|
Ðiều Chỉnh | Xếp Bài |
|
|
|
#1
|
||||
|
||||
|
Trích:
Nói thật là mấy năm bên đó, chẳng hiểu sao cái cửa hàng Produkty chỗ em chả chịu bán gà trống cho bọn em ăn, tuyền một thứ gà mái, rồi gà Hung nhà bác Dị chuyển sang trong túi bóng, rồi gà Mẽo nữa. Đâm ra chất gà trống trong người cái lũ trường em nó cũng hơi bị thiếu sao đó thì phải he he. Mà em thấy mấy chị em chỗ bác Xuân Đông hơi bị siêu tiếng Nga đó nha, nói đúng tiếng Nga cách bốn lẫn cách hai luôn: Trích:
-Вчера я кушай колбаса Hay: они смотри телевизор À, có một dị bản về mua gà mà em có nghe anh em kể bên đó. Chị em mới sang vào cửa hàng mua gà, cứ chỉ loạn cả lên không ai hiểu gì. Một chị liền có sáng kiến tách ra khỏi bọn, đập liên tục hai tay vào sườn (như gà vỗ cánh), rồi ngửa cổ lên gáy mấy tiếng ò ó o...Rứa là cô bán hàng hiểu liền, đưa ngay con gà
__________________
hungmgmi@nuocnga.net |
|
#2
|
||||
|
||||
|
Câu chuyện "Gà trống" chỉ là một giai thoại vui thôi! Nhân mục Chuyện vui lưu học sinh tôi xin "dưa góp" thêm một chuyện vui:
Hồi còn là sinh viên, ở lớp tôi có một cậu bạn cần chữ ký và dấu của nhà trường vào một cái đơn (lâu quá rồi không nhớ là đơn gì) hiệu trưởng ký rồi, đi xuống bà văn thư giữ dấu để đóng dấu, mà cậu ta lại không biết từ xin dấu tiếng nga là gì, liền hỏi tôi, tôi cũng gà mờ nốt, tôi liền mách nước là cứ nói là : Дайте мне вот так! (vừa nói vừa làm dấu bằng tay: tay trái nắm lại thành hình cái ống, tay phải vỗ lên). Cậu ta y sì làm theo. Bà văn thư sau khi nghe cậu bạn nói xong, trợn tròn mắt lên nhìn cậu ta và nói: - Я не могла ...! Я старая! (- Tôi không thể....! Tôi già rồi) ................ Sau đó cậu ta về mắng cho tôi một trận. Tôi ú ớ thanh minh: Tớ thấy người nga làm thế mà! ..... Thay đổi nội dung bởi: Xuan Dong, 02-08-2011 thời gian gửi bài 13:33 Lý do: Đính chính |
| Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn Xuan Dong cho bài viết trên: | ||
htienkenzo (01-08-2011), Niko-Nhatrang (10-08-2011) | ||
|
#3
|
|||
|
|||
|
Mới sang, vừa đặt túi vào phòng đã hăng say rủ nhau đi xem phố. Đoàn bọn tôi gồm bảy tên mới sang, may mắn được vài ba anh chị em khóa trên dẫn ra trung tâm thành phố dạo chơi. Lúc đó trời đã xế chiều, các anh chị khóa trên nhỏ nhẹ cùng nhau rằng không rõ số còn lại giờ này đã đến nơi chưa. <Thì ra các "cựu chiến binh" đã nắm trong tay tất cả về số lượng "tân binh" và ngày giờ tới "đơn vị" tập kết của họ>.
Chợt thấy không xa thấp thỏm mấy cái "đầu đen", tay đang chỉ chỉ trỏ trỏ, lại gần hơn lắng nghe thì họ "bắn" toàn tiếng cộng nhà mình... he he ... quân ta đây rồi. Chưa kịp vui khi thấy dân mình, <giống mình... vì cũng đen gầy ngoài cặp mắt ai cũng long lanh chưa kịp khóc nhớ nhà...>, thì họ đã kịp khệ nệ rằng phải tốn bao công của thời gian họ mới ra được trung tâm thành phố. Số là khi họ vừa mới nhận phòng xong đã từ tiện xuống đường cùng nhau "phi" ra trung tâm thành phố. Khi đã khuất ốp họ thấy một bác taxi và cùng nhau xúm lại để "phân trần" rằng mới sang muốn đi trung tâm thành phố. Cả hội, bốn cái đầu "lưu H.S", hơn chín tháng trời hầu như ăn nhiều ngủ ít ngày đêm rao rảo tiếng Nga... giờ đây háo hức thế kia mà chẳng một ai còn nhớ còn biết từ "trung tâm" là gì. Bác tài đứng tuổi tốt bụng chỉ biết cười, cười vui vẻ và thân mật theo tinh thần hữu nghị vô sản quốc tế đặc biệt là giành cho nhân dân Việt nam, mặc cho "phái đoàn ta" kẻ gắng công giải thích người khoa chân múa tay... mong rằng đồng chí Xô viết "hiểu" cho nguyện vọng của "phái đoàn". Mãi sau, một bác nhà mình, lớn tuổi nhất trong hội, vốn là đảng viên, từng phục vụ quân đội, phát minh sáng kiến,dùng một nhánh cây đã khô vẽ lên đất một vòng tròn trịa, rồi dùng ngón tay chỉ vào giữa vòng tròn rồi nói: "М..ы.. М..ы... вот вот хо...ти..м...". Ông tài bật lên cười sung sướng đến nỗi tít cả mắt hệt như "người nhà mình"... rồi chở cả bọn ra trung tâm thành phố |
|
#4
|
|||
|
|||
|
Lính mới, được các anh chị khóa trên chiêu đãi. Khi đã no nê, sang tiệc trà, các anh chị bật vô tuyến đen trắng, <hồi đó giàu và xa xỉ mới có vô tuyến riêng>, lên "chiêu đãi tiếp". Hỏi: "các em có hiểu được nhiều không?". Đáp: "Dạ, cũng ít ít thôi ạ", <có em lên tiếng>. - Ít là sao, khoảng bao nhiêu phần trăm?. - Dạ, chỉ khoảng gần tám mươi hay chín mươi phần trăm gì đó thôi ạ, <lại có em lên tiếng>.
Các em giỏi thật, các anh chị ở bên này đã bốn, năm năm rồi mà cái món tiếng Môn <Mônđavia> này chỉ thủng có dăm bảy câu gì đó thôi... Cả bọn cùng cười, kẻ đỏ mặt người tía tay... <mới sang ai ngờ đó là kênh tiếng Môn chứ lị> |
![]() |
| Bookmarks |
|
|
Các chủ đề gần tương tự với chủ đề trên:
|
||||
| Ðề tài | Người gửi | Forum | Trả lời | Bài viết cuối |
| Chuyện tình thời là lưu học sinh | FORYTCHIA | Tình yêu, tình bạn và cuộc sống | 27 | 01-05-2013 17:54 |