|
|||||||
Diễn đàn NuocNga.net |
Trang chủ tin tức Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên |
![]() |
|
|
Ðiều Chỉnh | Xếp Bài |
|
|
|
#1
|
|||
|
|||
|
Kính chào bác Hổ. Bác đừng nói thế chứ, việc tớ vắng mặt không phải là hậu quả của việc đi đánh bắt xa bờ đâu. Tớ bị dội nước lạnh nên trầm cảm thôi.
Khi nào kha khá lên thì tớ lại tham gia hàn huyên với các bác. Nhưng chỉ dám loanh quanh trong chuồng của "mấy anh giề" [thuật ngữ của nqbinhdi] thôi. Cho kẹo cũng chả dám thò mặt ra khỏi chuồng nữa, tiếng Nga thì quên vĩnh viễn đi cho nó lành. Thế đấy bác Cọp ạ. |
|
#2
|
||||
|
||||
|
Ngày xưa, lũ trẻ chúng tôi thường khoe những bộ quần áo mới!
Ngày xưa, cái ngày tôi học cấp một... sao cứ dịp giáp tết nguyên đán trời lạnh thấu xương, ấy vậy đứa nào cũng chuẩn bị khoe những bộ quần áo và giày dép mới. Mặt thì xám ngoét vì cái lạnh ấy thế mà hai tay xỏ túi quần, người co rúm, cả lũ đứng trong góc phố bàn chuyện ngày xuân! Vì các cụ thân sinh ra tôi là cán bộ nhà nước, nên ít nhiều cũng có những chuẩn bị cho các con những bộ đồ mới để đón tết. Ngày ấy, tôi diện một chiếc áo vải phin trắng may kiểu áo sơ mi dài tay, chiếc quần âu bằng vải kaki màu xanh chéo, áo cắm thùng khi hồi 9 tuổi nhìn ngộ lắm... Nhưng tôi hơn lũ trẻ cùng phố là có chiếc áo dạ của Nga và đôi dày da, đế kếp, cổ lửng (anh ruột tôi về nước cho). Những đồ ấy nếu so với bây giờ thì chẳng thể so sánh được, thế nhưng tôi vẫn thấy đó là những bộ đồ tôi có được lúc bấy giờ là đẹp nhất, thậm chí rất nhiều bộ complete đắt tiền hiện tôi đang có cũng không thể đẹp bằng những bộ đồ tôi có khi xưa. Thời bao cấp khó khăn lạ lùng! Các bạn trẻ bây giờ, nếu đọc những dòng trên hẳn khó tin. Nhưng đó lại là sự thật 100%
__________________
hongduccompany@gmail.com |
| Có 11 thành viên gửi lời cảm ơn hongducanh cho bài viết trên: | ||
BelayaZima (09-02-2010), Cartograph (09-02-2010), chaika (09-02-2010), daquen (08-02-2010), Hoa May (08-02-2010), hungmgmi (09-02-2010), LyMisaD88 (09-02-2010), Old Tiger (09-02-2010), Siren (09-02-2010), vidinhdhkt (10-02-2010), vietdung88 (08-02-2010) | ||
|
#3
|
|||
|
|||
|
Trích:
Em chỉ thấy là Bác được như thế là quá sướng so với thời của Bác rồi |
| Có 6 thành viên gửi lời cảm ơn daquen cho bài viết trên: | ||
BelayaZima (09-02-2010), Cartograph (09-02-2010), hongducanh (08-02-2010), Old Tiger (09-02-2010), Siren (09-02-2010), vidinhdhkt (10-02-2010) | ||
|
#4
|
||||
|
||||
|
Trích:
Hồi lớp 5 chưa giải phóng miền Nam, lớp em được đi hát ở Cung thiếu nhi HN, cả dàn đồng ca bài "Thanh niên sôi nổi" (hồi ấy cũng là lứa "oách đấy ạ, dạng "tinh hoa" của học sinh thủ đô, hehe
__________________
"Дело ведь совсем не в месте. Дело в том, что все мы - вместе!" |
| Có 7 thành viên gửi lời cảm ơn USY cho bài viết trên: | ||
BelayaZima (09-02-2010), Cartograph (09-02-2010), hongducanh (08-02-2010), htienkenzo (09-02-2010), LyMisaD88 (09-02-2010), Siren (09-02-2010), vidinhdhkt (10-02-2010) | ||
|
#5
|
||||
|
||||
|
Trích:
mà cha ông mình và cả chúng ta phấn đấu để được như ngày nay. Thuở nhỏ, ở các vùng nông thôn quê em nghèo lắm, cơm, khoai, sắn chẳng đủ ăn lấy đâu ra cái mặc cho đẹp. Thế nên, lúc còn học cấp I, em không có khái niệm mặc đồng phục hay mặc đẹp là gì. Đi học cũng mặc quần đùi, áo rách thì mẹ vá lại cho. Cái khái niệm mặc quần áo vá, kể cả vá chằng vá đụp bây giờ có lẽ phải mô tả thật kĩ các cháu nó mới hình dung được. Lên cấp II mới được mặc quần dài đi học, nhưng quần dài cũng chỉ được mặc khi đi học thôi mà có khi cả tháng không giặt. Thế mà vẫn học giỏi, học đâu nhớ đấy mới là lạ. Thời bao cấp em có thân một nàng, lúc các cơ quan cấp tỉnh BTT còn ở Huế, nàng chỉ là nhân viên văn thư đánh máy chử, gầy tong teo, mặc cái quần lụa đen Nam Định "chó táp ba ngày không tới", lại không có bàn là...đại loại thế. Bây giờ nàng đã U 50, qua mấy cái đợt tại chức, cử nhân lý luận, nàng trở thành một yếu nhân ngành Tài chính của tỉnh, đi làm thì mặc quần không ống, đến cơ quan bằng ôtô Camry bóng lộn... Nàng ơi! Nàng có nhớ ngày xưa không? |
| Có 6 thành viên gửi lời cảm ơn LyMisaD88 cho bài viết trên: | ||
Cartograph (09-02-2010), hongducanh (09-02-2010), Old Tiger (09-02-2010), tranhientrang (09-02-2010), vidinhdhkt (10-02-2010), vietdung88 (09-02-2010) | ||
|
#6
|
||||
|
||||
|
Nhà em cũng có một chiếc áo, nó đi vào kí ức và lịch sử cá nhân tuổi thơ bùn đất của em.
Trong đời người, chúng ta mặc bao nhiêu chiếc áo? Đâu là chiếc đầu tiên, và chiếc cuối cùng? Chúng ta, chắc đều giống tôi, không thể trả lời kiểu các câu hỏi như vậy(mặc dù có thể đặt ra câu hỏi ấy). Nhưng nếu nói cụ thể hơn(thêm điều kiện cho chiếc áo) thì chắc chắn chúng ta sẽ nhớ, và nhớ rất lâu. Trường hợp chiếc áo của bác Hongducanh và chiếc áo của tôi dưới đây là là một thí dụ. ![]() Trong ảnh, tôi bên trái, đang mặc chiếc áo ấy. Bên phải- Bạn học cùng lớp, giờ đang công tác tại TP HCM, ngành Công an. Chiếc áo tôi được mặc, năm học lớp 8, Vào cấp III trường huyện. Đó là một chiếc áo sơ mi vải nilon ngoại đầu tiên trong đời tôi. Để có tiền mua nó, tôi dành dụm mãi từng xu, từng hào từ tiền bán tôm, bán tép(khi đi chăn vịt bắt được), từ tiền chơi đáo với bọn trẻ cùng lứa mỗi độ tết về....vậy mà gần 2 năm trời mới chỉ đủ một nửa tiền(gần 10 đồng). Tiền thời đó rất có giá. Đi chợ chỉ tiêu đến mấy hào, 1 đồng là cùng. Đồng tiền lớn nhất thời ấy là 10 đồng. Một chỉ vàng khoảng 18 đồng. Thế là mẹ tôi phải bòn mót sau nhiều buổi đi chợ, giấu giếm bố cho tôi nốt số tiền thiếu ấy. Tôi vào cửa hàng huyện mua vải, cắt may. Cổ cồn đàng hoàng. Phải biết là tôi quý và nâng niu cái áo ấy đến mức nào. Suốt 3 năm học cấp 3, tôi diện độc chiếc áo ấy(trừ mùa đông, mặc áo sợi và áo len, áo bông). Càng mặc, vải càng nhẵn, màu xanh càng đậm đẹp hơn. Nó là niềm tự hào của tôi. Trong lớp hơn 3 chục học sinh, chỉ khoảng dưới 10 đứa có áo nilon để mặc. Khi tôi đi bộ đội(1974) tôi mang theo nó, chứ cũng không để lại cho các em, vì chiếc áo đầy kỷ niệm ấy, tôi không nỡ xa nó. Sau gần chục năm sử dụng,khuỷ tay áo đã mòn sơ (mòn hết nhưng chưa thủng), tôi cắt ngắn tay đi thành áo cộc tay. Vải tay áo lại may thành hai cái túi có nắp kiểu bộ đội. Và nó là độ diện của tôi mỗi ngày nghỉ, ra phố huyện những nơi đóng quân... Chỉ đến khi được đi du học Liên xô(1981), lúc đó tôi mới chịu bỏ lại chiếc áo ở nhà. Sau đó đã chẳng rõ số phận của nó ra sao. Giờ đây, nhìn tấm ảnh thời học sinh -lớp 10 cuối cấp, với chiếc áo đã có 3 năm diện đi học, ký ức hiện về, sống lại. Mới vỡ ra một điều: mẹ đã hy sinh cho tôi biết nhường nào! Khi ấy cả làng đều còn đói rách. Chẳng đủ cơm ăn. Mớ rau đi chợ chỉ bán được 3 xu, 5 xu. Biết bao mồ hôi, nước mắt mẹ mới đủ tiền cho tôi mua áo. Giờ muốn mua tặng mẹ trăm cái áo vải ấy, hay vải tốt hơn thế nữa; nhưng mẹ chẳng cần nữa rồi. Bởi thế, hình ảnh chiếc áo cứ đau đáu bên mình, làm sao quên?
__________________
Tình yêu Vĩnh hằng. |
| Có 15 thành viên gửi lời cảm ơn Cartograph cho bài viết trên: | ||
BelayaZima (09-02-2010), chaika (09-02-2010), dienkhanh (09-02-2010), Мужик (09-02-2010), Hoa May (09-02-2010), hongducanh (09-02-2010), hungmgmi (09-02-2010), Kóc Khơ Me (10-02-2010), LyMisaD88 (09-02-2010), nqbinhdi (09-02-2010), Old Tiger (09-02-2010), Siren (09-02-2010), tranhientrang (09-02-2010), vidinhdhkt (10-02-2010), vietdung88 (09-02-2010) | ||
|
#7
|
||||
|
||||
|
Trích:
CHIẾC ÁO TRẮNG ĐẦU TIÊN Năm học lớp 3 (theo hệ cấp I ngày xưa) tôi làm liên đội trưởng. Cũng năm ấy, phòng Giáo dục tổ chức Đại hội cháu ngoan Bác Hồ toàn huyện, tôi là đại biểu dự khuyết. Trước khi Đại hội khai mạc 2 ngày tôi trở thành chính thức vì có đại biểu chính thức bị ốm nằm viện.Một trong những điều kiện để dự Đại hội là đại biểu phải mặc đồng phục quần tím than, áo trắng. Quần tím than đã có. Dù hơi sờn và cộc một chút, nhưng chắc là được, vì Ban Tổ chức chỉ quy định màu chứ không quy định cũ hay mới. Áo trắng mới là vấn đề nan giải. Tôi chẳng có cái áo trắng nào, kể cả màu gần với màu trắng cũng không. Mẹ tôi chạy đôn, chạy đáo khắp nơi mà cũng chẳng mượn được ai. “Đành phải may cho nó vậy!” Nhưng vải đâu ra? Trong cửa hàng mậu dịch có pô-pơ-lin trắng Trung Quốc rất đẹp nhưng nhà không có phiếu vải. Ngoài chợ hồi đó tuyệt nhiên không ai dám bán vải công khai (bị cán bộ phòng thuế bắt ngay). Nhờ vả đủ người quen biết mẹ cũng mua được từ một “con phe” nào đó miếng vải trắng. Gọi là trắng chứ sau này sang Liên Xô học tôi nhìn thấy người ta dùng loại vải này để bọc các gói hàng gửi bưu điện. Bác thợ trong xóm may xong cho tôi cái áo vào lúc chập tối ngày hôm trước. Chắc thấy nó không được trắng và lem nhem phấn may, lại hơi dài nên mẹ tôi quyết định giặt “để nó trắng ra và co lại cho vừa với người mày”. Hôm ấy trời nồm nên đến sáng hôm sau cái áo vẫn ẩm y như lúc mới giặt. Mẹ tôi hốt hoảng đốt rạ lên hơ. Trong lúc mải hơ cổ thì bên vạt rơi xuống lửa mà mẹ không biết nên bị cháy sém một góc. Mẹ cuống quýt. Tôi suýt khóc. Bố tôi bình tĩnh hơn, bảo: “Cho áo vào trong quần. Sơ-vin!” Vậy là tôi kịp sơ-vin chiếc áo còn ám mùi khói rạ để đứng vào hàng duyệt đội. Đâm ra oách! Vì cả Đại hội chỉ có một đại biểu mặc sơ-vin. Ngày ấy chẳng mấy ai mặc áo cho vào trong quần. Nhất là trẻ con.
__________________
SCENTIA POTENTIA EST! Thay đổi nội dung bởi: Мужик, 09-02-2010 thời gian gửi bài 16:29 Lý do: Lỗi chính tả |
| Có 11 thành viên gửi lời cảm ơn Мужик cho bài viết trên: | ||
BelayaZima (09-02-2010), Cartograph (09-02-2010), chaika (09-02-2010), hongducanh (09-02-2010), hungmgmi (09-02-2010), LyMisaD88 (09-02-2010), Old Tiger (11-02-2010), Siren (09-02-2010), tranhientrang (09-02-2010), vidinhdhkt (10-02-2010), vietdung88 (09-02-2010) | ||
|
#8
|
||||
|
||||
|
Bác giống em: Cái gì cứ liên quan đến cháy, nổ, nóng…là hay “yểm” vào quần.
Cái chuyện pháo cho vào quần em đã kể rồi. Còn đây là một chuyện khác: Em nhớ có lần thời bao cấp nhờ chị quen làm bên y tế xà xẻo được lọ cồn I - ốt đặc về để bôi vết thương. Em lại cũng đút vào túi quần cho nó kín, không ai biết. Đang đi thế nào nó tuột nắp cao su ra…ối giời ơi: Nó xót như dội nước sôi, mà chỗ ý lại đông người, em tá hỏa đi chẳng ra đi và nhảy không phải nhảy. Em cố hết sức bình tĩnh hát khẽ lên khúc ca gì đó, nhưng em nhớ lại: nghe nó cứ như "bản giao hưởng giông tố" ấy. Có mấy người thấy lạ nhìn theo, em đoán có khi họ thì thầm: “Quái: lúc vào nó đi bình thường mà sao ra lại đi ật ưỡng như ong đốt thế kia?”… Đó là kỷ niệm nhỏ nhỏ mà em vẫn nhớ, đến bây giờ cứ nhìn thấy cồn i ốt mà hãi!
__________________
Thay đổi nội dung bởi: tranhientrang, 09-02-2010 thời gian gửi bài 19:18 Lý do: Chính tả |
| Có 4 thành viên gửi lời cảm ơn tranhientrang cho bài viết trên: | ||
|
#9
|
||||
|
||||
|
Trích:
Nhà cháu hơi bị ngạc nhiên khi đọc những dòng trên của cụ. Theo như cụ nói thì có đứa nào đó nó lại dám dội nước lạnh vào cụ, nhưng nhà cháu đã bỏ nhiều thời gian ra đọc các bài của cụ và những gì liên quan thì không hề tìm thấy giọt nước lạnh nào cả. Hay là cụ đi đường bị thằng bố náo lào đó nó dội cụ ạ? Lại còn nữa: Trích:
Nhà cháu là dân tiếng Nga xịn, nhưng khi đọc những gì cụ viết bằng tiếng Nga, nhà cháu đã có lần thốt lên là rất bái phục cụ. Thường các cụ là dân kỹ thuật học rất giỏi, nhưng ngoại ngữ thì không mạnh lắm. Thế mà cụ đã làm nhà cháu và anh em trên 4R phải ngạc nhiên đấy ạ. Hôm nhà cháu ra Hà Nội, cụ Quái Dị, Lão Nông và mấy cụ khác có kể lại là cụ có PM cho các cụ đó bảo thôi đừng chọc ghẹo Hổ già nữa không có nó tự ái không vào chuồng nữa, he he. Cụ đã quá cẩn thận vì nếu bỏ 4R NNN thì nhà cháu đã bỏ lâu rồi ạ. Giờ đến lượt cụ lại bị tự ái vì cái gì đó. Cụ ơi, mong cụ đèn Giời soi xét lại ạ. Đứa nào nó chót dại uống mật gấu để dám dội nước lạnh vào cụ thì xin cụ mở lòng bỏ qua cho nó. Mà không có cụ cứ nói với nhà cháu, nó mà còn náo nữa nhà cháu cứ gọi là xé xác nó ra. Vậy cụ nhé! Mong cụ đã qua cơn trẩm cảm. Năm hết Tết đến kính chúc cụ luôn mạnh khỏe, bình an và có thật nhiều bài viết hay để con cháu được thưởng thức và học tập ạ!
__________________
Cần tìm Old Tiger xin ghé vào đây. |
| Có 7 thành viên gửi lời cảm ơn Old Tiger cho bài viết trên: | ||
Cartograph (09-02-2010), Hoa May (09-02-2010), hongducanh (09-02-2010), LyMisaD88 (09-02-2010), tranhientrang (09-02-2010), vidinhdhkt (10-02-2010), vietdung88 (09-02-2010) | ||
|
#10
|
||||
|
||||
|
Bạn Tranhientrang ơi!
Buồng các cụ chẳng mốc đâu, nhưng thỉnh thoảng cũng để mốc một tý cho nó ấn tượng, có khi lại tạo được cảm giác mạnh nữa cơ. Bạn Tranhientrang là cây đại thụ của làng cười 3N, thế có nhớ cái chuyện mốc meo này không? Gợi một chi tiết nhỏ nhé: "...Anh chồng rượt đuổi theo, lão ấy ra ruộng bí đầu làng lấy hoa bí, phấn ngoài quả bí bôi vào rồi thanh minh: đây này, để lâu quá mốc meo hết cả rồi đây này, có tin không? Làm gì có chuyện đó. Anh chồng quan sát thấy nó mốc thật mới ừ nhỉ...rồi tha cho. Lão cười khoái trá...". Hóa ra mốc một tý cũng hay. |
| Được cảm ơn bởi: | ||
tranhientrang (09-02-2010) | ||
|
#11
|
||||
|
||||
|
Trích:
Có lẽ như bác nói: Cái lợi của sự mốc là vậy, ngụy trang hay! Nhưng lắm khi em thì lại không dấu nổi nỗi lòng khi gặp hơi ẩm mốc, gây khó thở và hít ra vào phát ra tiếng -> Em đành phải thanh minh với mọi người cái tiếng kêu ý không phải do có đô vật đang thử sức với tranhientrang, mà do bị vắng văn của các bác lâu ngày mà ra thế đấy…
__________________
Thay đổi nội dung bởi: tranhientrang, 09-02-2010 thời gian gửi bài 12:51 Lý do: Rút gọn lại |
|
#12
|
||||
|
||||
|
Hoài niệm về cái Tết đầu tiên ở Liên Xô:
Kính các bác, các anh chị, các em, các cháu: Chắc có lẽ chúng ta hoặc đã và đang ở đất nước Liên Xô, nước Nga...ai ai cũng có một vài lần đón Tết ở bên đó. Riêng tôi, trong mấy năm học chỉ có một lần nghỉ đông được về vui Tết ở quê nhà, còn những cái Tết khác nó cứ tràn đầy kỉ niệm, đặc biệt là cái Tết đầu tiên. Nhân Tết đến xuân về, xin ôn lại cái Tết ngày xưa một tí. Phải nói rằng năm đầu tiên ăn cái Tết xa nhà là năm nhiều kỉ niệm nhất. Hồi đó chúng tôi mới sang Liên Xô được mấy tháng thôi, tất cả đều lạ nước lạ cái, may nhờ các anh chị lớp trên chỉ bảo mới khôn ra được đôi điều, nhưng đến giáp Tết, các cụ ấy lại biến mất, điện thoại không có sẵn như bây giờ để liên lạc lấy thông tin. Hóa ra các cụ ấy đi đánh bắt xa bờ, đi vui Tết khắp các vùng miền xa xôi trên đất nuớc Liên Xô, nếu kèm theo theo mình sẽ thêm vướng. Có cụ về Barnaun vùng Xiberi(em đi tiễn ra sân bay), ở đấy múi giờ gần giống với Việt Nam; Có cụ đi tận Axtrkhan, Ba Cu, có cụ đi Minxcơ, đi Kisinhốp, Kiép, Krasnoda...Thôi thì đủ các kiểu, các nơi. Em tự nhủ: Thôi ta thân tự lập thân vậy. Mấy anh chàng dự bị chúng tôi ở nhà tất tật, không biết đón Tết làm sao đây? Hóa ra, bạn bè cùng năm học trong ốp ai cũng cùng chung một tâm trạng: buồn, nhớ... Chiều 30 Tết, rét căm căm, nhìn khắp nơi tuyết trắng bao phủ một màu, đi ra đường rất ngại, hôm ấy hình như âm khoảng hơn 15 độ một chút thôi. Tôi quyết định: Phải đón cái Tết đầu tiên ở Liên Xô cho nó ra trò. Năm dự bị trong phòng có hai VC ở với nhau, tôi liên hệ với các bạn cùng khóa để cùng vui xuân đón Tết. Thế mà nhiều đứa có các cô "em họ" tíu tít mời về các nơi gần quanh Mát như Nagin, Orekhovo, Klin, Tula... Buổi sáng mấy ngày trước đó, sau giờ học tôi ra công viên gần đó đẵn một cành cây (không biết tên cây là gì) khẳng khiu giữa mùa đông lạnh giá nhưng có nhánh rẽ tựa như cây đào, cây mai ở bên mình. Với cái tài lẻ của mình, tôi hướng dẫn mọi người lấy giấy hồng, giấy vàng cắt thành những bông mai, bông đào và cả búp lá xanh nữa...Đấy chính là món ăn tinh thần ngày Tết của chúng tôi. Hương (nhang) để cúng không có nhưng mấy anh em cũng kê bàn thờ thắp nến, còn bao nhiêu lễ vật cứ đặt lên để hướng về Tổ quốc Việt Nam cội nguồn. Tinh thần thế là tạm ổn. Còn vật chất: Chiều đó khoảng 2 giờ(giờ Mát), sau giờ học, ăn qua quít ở nhà ăn, tôi tức tốc xuống ngay metrô đi vào trung tâm, chả là ốp chúng tôi ở khu tây- nam thành phố. Tôi lên mặt đất và cứ chổ nào có Prađuctư (cửa hàng thực phẩm)là ghé vào xem có bán gà Bun, Hung, gạo 1 kí (cứ mỗi bì gạo đúng 1 kilô) hay không. Hàng hóa không thừa thãi gì lắm nên đi hết ga này đến ga khác mà vẫn không tìm thấy ở đâu có bán gà ngon và gạo để mua về nấu cỗ Tết đãi khách quý, khách thân. Cuối cùng khi chui lên ga metrô Kiep, một cái ga trên vòng đường tròn, tôi tìm thấy một cửa hàng bên kia đường xa xa, vào thấy ngay có bán gà ngoại(không phải gà thể thao!), không có gạo nhưng mừng quá tôi mua liền mấy con, về ăn với bánh mì cũng quá tốt. Khấp khởi mừng thầm vì Giao thừa này đã có món ngon cùng các bác xếp đồng hương với bạn bè vui Tết. Khách mời của tôi tối đó đón giao thừa có mấy bác VIP ở Bình- Trị- Thiên lúc ấy sang học ngắn hạn ở trường AOH, mấy bác học ở trường Plêkhanốp, Xantưcốpca...với bạn bè đồng hương(sau này trong số đó có bác làm đến Bộ trưởng, Chủ tịch, Bí thư tỉnh...)...Dự báo sẽ có một cuộc vui liên hoan đón giao thừa ở Liên Xô đáng nhớ. Mua gà và mấy thứ khác xong, (do phải xếp hàng quá dài, ước đến chừng hơn 30 phút) băng qua đường để chui xuống ga metro Kiep, nhìn đồng hồ đã quá 8 giờ một chút, cũng không biết làm cách nào để liên lạc về ốp, không biết ở nhà thế nào, cái ông hơi lớn tuổi ở cùng phòng có giữ được chân khách không? Về đến nhà, lên phòng thấy vắng tanh, ông bạn ở cùng phòng cũng đi đâu mất. Buồn xịu xìu xiu. Hỏi mấy bạn phòng bên cạnh nghe bảo vừa đưa khách về cách đó 15 phút. Sau đó mới biết, thì ra các quan khách, bạn bè chờ không được, tưởng Ly này trong lòng giả dối mời đưa cho vui, tự ái bỏ về khi gần 8 giờ(kiên nhẫn lắm mới đợi đến giờ đó, giờ giao thừa ở Việt Nam). Ông bạn cùng phòng nấu cơm với thịt lợn cất trong tủ lạnh ăn qua loa rồi về. Sau đó, bao nhiêu lời thanh minh cũng không biết ai thông cảm cho và để lại trong tôi một cảm giác buồn. Buồn vì lần đầu đón Tết xa quê hương, xa nhà, buồn vì những lý do khác. Thế rồi cái Tết đầu tiên ở Liên Xô cũng qua đi, sáng mai lại comple cà vạt, cắp cặp đến trường. Cành đào, cành mai tự tạo chỉ sau một vài đêm, trong phòng ấm áp đã nhú lộc và khoe lá- biểu tượng của mùa xuân, hoa đào hoa mai cứ nở mãi nhưng trong lòng tôi biết bao nhiêu day dứt. Đến bây giờ cứ mỗi lần Tết đến xuân sang, bao nhiêu kỉ niệm năm xưa cứ vọng về thật gia diết. Có những hoài niệm đẹp, có những kỉ niệm không vui và day dứt để khắc sâu thêm nỗi nhớ- Nỗi nhớ về cái Tết đầu tiên ở Liên Xô. |
| Có 16 thành viên gửi lời cảm ơn LyMisaD88 cho bài viết trên: | ||
Cartograph (09-02-2010), chaika (09-02-2010), dienkhanh (09-02-2010), doibo (22-02-2010), duc68 (24-12-2010), Мужик (09-02-2010), Geobic (11-02-2010), Hoa May (09-02-2010), hongducanh (09-02-2010), hungmgmi (09-02-2010), Kóc Khơ Me (10-02-2010), Siren (09-02-2010), tranhientrang (09-02-2010), USY (11-02-2010), vidinhdhkt (10-02-2010), virus (10-02-2010) | ||
|
#13
|
||||
|
||||
|
Hôm nay việc cũng ổn ổn, tranhientrang quấy quả nhà các cụ nhiều quá, mà không thấy các cụ quát. Chợt cảm động, vùng chăn dậy, nghĩ: Xuân về các cụ có văn xuân, mình sao không làm tặng các cụ bài thơ (đúng ra thì là “cóc”) xuân rồi hẵng đi ngủ nhỉ:
Chà! ghé box Xưa lại thấy hay Kìa ai múa bút họa: đào bay. Tình xưa, yêu dấu nặng lòng nhớ Nay đến, xuân về chẳng nhạt phai.
__________________
|
|
#14
|
||||
|
||||
|
Ngày xưa... giấc mơ của ngày nay. Các cụ thì nhiều "trò lắm", bác Bình Dị đã mô tả cuộc thi Birds, còn đây là cuộc thi Bone. Chuyện thật từng xảy ra ở cơ quan Geo, các tên người thật 100%. Trong số các nhân vật ở đây, có người giờ đã "bị gió cuốn đi". Rất tiếc, không thể có ảnh của thời kỳ đó (trước 1975) dể minh họa.
Thi xương Một sớm nọ đứng bên cửa sổ Chú Lân ta ngắm bộ xương sườn Hai tay lần những đốt xương Rằng: “Ta gầy nhất thế gian này rồi!” Lân vừa nói chửa dứt lời Phòng bên bỗng có tiếng cười vọng sang: “Bớ Lân, sao dám nói càn, Lão Tôn đây, chớ vội vàng tự kiêu! Chú mày xương xẩu bao nhiêu Mà khoe? Ta ắt xương nhiều gấp ba!" Người phô cốt lộ ngoài da Người khoe gân cuộn như là rễ cây… Thắng thua chưa rõ mặt mày Bỗng nghe thoang thảng gió bay lại gần Tiếng Đạo và Toản phân trần Đang ra sức cãi : “Ta gân, xương nhiều” Cãi từ sớm, cãi sang chiều Bão giông, họ vẫn quyết liều một phen… Bốn chàng đứng nép vào hiên Trông đều như củi, Thanh Thiên cũng chờn Làm sao chọn kẻ gầy hơn… Thình lình lão Chính ôm đờn hiện ra Bóng người nhác thấy nẻo xa Bốn chàng cùng thốt: “Thôi ta thua rồi!” Lão Chính vừa thở vừa cười: “Không ta gầy nhất trần đời còn ai?” Ngỡ rằng giải nhất là đây Nào ngờ liếc xéo thấy ngay Thịnh còi Thịnh cười “Giải nhất đây rồi! Xương sườn, xương ống, xương đùi, xương tay… Nhìn ngoài quần áo thấy ngay Khẳng khiu như sậy, ai đây hơn mình?” Năm người nhác thấy thất kinh Rạp quỳ xuống đất, đồng thanh thưa rằng: “Cành cây, que củi không bằng Xin nhường giải nhất, chẳng lăn tăn gì!” Thịnh ta thích chí cười khì Giơ tay… bỗng gió cuốn đi đằng nào…
__________________
Sông núi đẹp đâu cũng là Tổ Quốc Thay đổi nội dung bởi: Geobic, 11-02-2010 thời gian gửi bài 00:48 |
| Có 14 thành viên gửi lời cảm ơn Geobic cho bài viết trên: | ||
Cartograph (11-02-2010), dienkhanh (12-02-2010), Мужик (11-02-2010), Hoa May (11-02-2010), hongducanh (11-02-2010), hungmgmi (11-02-2010), LyMisaD88 (11-02-2010), NISH532006 (11-02-2010), nqbinhdi (11-02-2010), Old Tiger (11-02-2010), Siren (12-02-2010), tranhientrang (11-02-2010), truonganng09 (24-02-2010), vidinhdhkt (11-02-2010) | ||
|
#15
|
|||
|
|||
|
Kính bác Bình Dị! Sao dạo này bác im ắng quá thế? Chuồng của mấy anh giề bắt đầu mọc rêu rồi đấy!
Nghe Hổ Già bảo là bác khuân theo những mấy tạ vừng. Ối giời, thế thì bao giờ mới về được cơ chứ? |
|
#16
|
|||
|
|||
|
Trích:
Mới có 2 tuần hơn mà có vẻ đã thiếu hụt vừng nghiêm trọng rồi đới! Hô hô, có nhẽ ngày mai mỗ phải lên đỉnh Gellért giữa Budapest mà gào "Cửa cửa ơi, mở vừng ra!", may ra mới có đủ chăng. |
| Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn nqbinhdi cho bài viết trên: | ||
Siren (12-02-2010), vidinhdhkt (25-02-2010) | ||
|
#17
|
||||
|
||||
|
Trích:
Mà sao cụ thức khuya thế, nhà cháu ngủ dậy rồi mà vẫn thấy cụ online. Chúc cụ mạnh khỏe, bình an và vui vẻ đón xuân nơi đất khách quê người cùng đám hậu duệ nhà cụ ạ!
__________________
Cần tìm Old Tiger xin ghé vào đây. |
| Có 3 thành viên gửi lời cảm ơn Old Tiger cho bài viết trên: | ||
|
#18
|
||||
|
||||
|
Trích:
Có khi đến mùa gặt vừng các bác à! Em không hiểu nông vụ lắm, nhưng nhớ trong dân gian có câu thơ : "Bao giờ đom đóm bay ra Hoa gạo rụng xuống thì tra hạt vừng"
__________________
|
|
#19
|
||||
|
||||
|
Trích:
![]()
__________________
Ласковый Май |
| Có 4 thành viên gửi lời cảm ơn Siren cho bài viết trên: | ||
|
#20
|
||||
|
||||
|
Trích:
Em trông cái hình chụp qua vệ tinh này nó hơi lóa lóa đâm ra chẳng biết là cụ nào nhà mình đang mải đánh bắt xa bờ mà quên Ngày xửa ơi gọi cụ về cho vui:
__________________
|
| Có 4 thành viên gửi lời cảm ơn tranhientrang cho bài viết trên: | ||
![]() |
| Bookmarks |
|
|