|
|||||||
Diễn đàn NuocNga.net |
Trang chủ tin tức Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên |
![]() |
|
|
Ðiều Chỉnh | Xếp Bài |
|
|
|
#1
|
|||
|
|||
|
Cảm ơn cưng nhiều nhé! cả lời bài hát và bài thơ em đều đáp ứng, lại còn có thơ quá thông minh, sâu sắc và dí dỏm nữa. Em quả là "Cầm - Kỳ - Thi - Hoạ" đa tài quá ta! Đàn ông chúng anh vừa thích vừa sợ những pn đa tài như em lắm đó.
|
|
#2
|
|||
|
|||
|
Trích:
![]() "Ngô Như Mai tên thật là Ngô Huy Bỉnh, quê Hưng Yên, sinh năm 1924 tại Hải Phòng, lớn lên và học tập ở Hà Nội. Ông tham gia hoạt động cách mạng ở Hà Nội từ tháng 10-1944, rồi phụ trách Thanh niên Cứu quốc Liên khu 2. Năm 1947 ông làm báo Cứu Quốc cùng với Như Phong, Hồng Hà, Đồ Phồn... Năm 1958, Như Mai về báo Vùng Mỏ (sau là Báo Quảng Ninh) làm tổ trưởng tổ Công nghiệp, rồi Thư ký toà soạn của Báo cho đến lúc nghỉ hưu năm 1987. Trong nghề báo, ngoài bút danh Như Mai, ông còn khá nổi tiếng với những bút danh khác như Chu Thượng, Máy gạt v.v... Đặc biệt ông chính là tác giả của tác phẩm “Thi sĩ máy” với bút danh Châm Văn Biếm trong những năm cuối thập kỷ 50 của thế kỷ trước. Về thơ, ông có nhiều bài đăng báo nhưng chỉ khi về hưu mới tuyển thành một tập, nhan đề Ngẫu hứng (NXB Quảng Ninh, 1999). Hiện ông đang sống ở khu phố Ba Đèo (phường Bạch Đằng, TP Hạ Long) và mặc dù đã gần cửu thập nhưng nhà báo, nhà thơ Ngô Như Mai vẫn rất nhanh nhẹn, hoạt bát và như ông nói, “vẫn làm thơ đều đều”… " Cụ đã thơ về bức tranh mà ta từng bàn và dịch, nhưng chắc gì đã cảm được thế này: Nhân xem tranh “Người đàn bà xa lạ” của I.Kramxkôi 1 Vẽ em tôi không vẽ cái vỏ ngoài xinh đẹp của em đường môi cong và nét nhìn mềm làn tóc màu đêm giấu mùi hương bí mật quầng trán mù sương hiện ra lại mất Tôi vẽ cái không màu không sắc cái trong suốt hình hài cái bập bùng khát vọng lời hát nguyện ban mai cái nồng ấm cháy da cháy thịt cái đôn hậu tấm lòng tinh khiết… 2 Nhưng thật ra tôi đâu có vẽ em tôi vẽ chính tôi xuyên những mảng màu trăn trở Cái tình người thắm ở đường môi cái nét nhìn em tái hiện đúng tôi Tôi trên quầng trán và tôi trong mùi tóc trong đam mê góp biếc với cây đời Tôi trong đối đầu và cả tôi trong bật khóc bởi còn cái ác nô cười Khuôn mặt em chợt màu lửa sáng ngời thắp lại trong tim tôi mọi Tin-Yêu chực tắt… 3 Nhưng nhìn thẳng vào tận cùng Sự thật Biết có em mà tôi nào có em đâu Em NGƯỜI ĐÀN BÀ XA LẠ… tôi nào với tới em đâu! Ngô Như Mai - Ngẫu Hứng |
|
#3
|
||||
|
||||
|
Như Mai tên thật là Ngô Huy Bỉnh (chữ Bỉnh có nghĩa là ngọc), Viên ngọc sáng họ Ngô này quê Hưng Yên, sinh năm 1942 tại Hải Phòng, lớn lên học tập và tham gia hoạt động Cách Mạng ở Hà Nội.Tháng 10 năm 1944, ông phụ trách Thanh niên cứu quốc Liên khu 2 (thành Hoàng Diệu).
Năm 1947, ông làm báo Cứu quốc khu 10 cùng với Như Phong, Hồng Hà, Đồ Phồn.. Bút danh Như Mai là tên ghép hai người yêu Như và Mai của ông. Người yêu tên Mai sau này là vợ của ông. Như Mai làm báo thời đó thường viết tạp văn. Ông thừa hưởng lối tạp văn nhạy bén của cụ thân sinh của ông là Ngô Huy Văn (nguyên Cục phó Tổng cục Bưu điện của ta thường ký bút danh Chu Thượng trên báo "Trung Bắc Tân Văn" thời Pháp. Mới đây Như Mai lấy lại bút danh Chu Thượng viết tới hai mươi ba số báo "Lao Động" trong mục "Truyện cổ tân trang". Sau hòa bình lập lại, Như Mai công tác tại Sở Báo chí Trung Ương. Năm 1956, Trung ương tổ chức một trại sáng tác tại Hà Nội. Mấy ngày đầu ngồi nghĩ, ông thấy bí đề tài. Bỗng một hôm đọc xã luận Báo Nhân dân, thấy phê phán "lối sáng tác máy móc rập khuôn" ông liền "vụt" ra cái tứ truyện, với hình tượng thi sĩ máy. "Thi sĩ máy"ra đời, lập tức có vấn đề... Năm 1959, Như Mai về báo Vùng Mỏ (sau là báo Quảng Ninh" làm tổ trưởng tổ công nghiệp, rồi thư ký tòa soạn. Năm 1987 ông về hưu sau 40 năm hoạt động báo chí. Như Mai làm thơ để thỏa nỗi niềm riêng. Thơ ông viết cho mình, bởi thế nó chứa đựng tâm tưởng của cá nhân thi sĩ một cách chân thành. Ông chọn chín bài thơ, chế bản điện tử rồi photo thành tập "Ngẫu hứng" để tặng bạn bè. Nghệ sỹ nhiếp ảnh Tô Minh Bình đã gọi ông là "Anh lão đa tình". Cái ông Châm Văn Biếm xa xưa nay được gọi là "Anh lão đa tình" ấy viết: "Tóc trắng phớ trò dâu kia bể nọ nay lại vỡ lòng... lọ mọ học YÊU - TIN" Theo Huyền Trương "Bài Họa" của Vũ Đức Khôi viết 11/8/2000 tặng ông: Bảy tám mươi xuân nhạn mấy trời Một đời dong duổi bên sLieeu Trai Si tình Thi sĩ đùa thơ "Máy"!.. Đắng mắt đào hoa ngại nét "Vôi"! "Ngẫu hứng" ngâm tàn đêm trắng cạn "Hồn mai" thảng thốt nước đời trôi Nhân tình thế thái sầu chăng tá "Góc bể trầm tư"! hỏi kiếp Người. @Chị SM: Đôi khi lang thang ở những sạp sách cũ tìm được những cuốn rất độc đáo ạ. Chị đang ở gần thế sao ko tiện thể rẽ về HN ạ?
__________________
Ласковый Май |
|
#4
|
|||
|
|||
|
Trích:
Cám ơn bạn Thanh Nam RẤT TO (большое) vì lời chúc mừng năm mới. LH chưa chúc ai cả vì mấy hôm nữa mới tết cơ. Nhưng hôm nay là ngày lễ Giáng Sinh nên xin góp với các bạn chùm thơ luật Đường (do LH tự tay ép mía nấu đường,có điều kĩ thuật tạo ngọt còn vụng nên có lẽ mới chỉ ra mật thôi, nếu thấy vẫn hơi đăng đắng thì cũng nhăn mặt vừa phải thôi nhá) NHỮNG CUNG BẬC KHÁC NHAU TRONG NGÀY GIÁNG SINH LỜI CHÚA
"Trọc phú khó len chân nước Chúa Con lừa dễ lọt lỗ kim khâu" Thánh kinh khuyến bảo nên như vậy Thiên hạ tảng lờ chẳng hãi đâu Đã biết đường Người đi hẹp lắm Sao còn tiếc nuối vác sừng trâu? Em ơi muốn bước theo cùng Chúa Đừng bắt anh mang của ngập đầu... CON MUỐN BÊN NGƯỜI Con muốn bên người mãi Chúa ơi Lòng con sao bối rối khôn nguôi Trái tim khóc mối tình nhân thế Khối óc sầu nhân nghĩa giữa đời Ánh sáng thiên đàng mong chiếu rọi Màn đêm tục lụy muốn an ngơi Nguyện cầu chút nắng vàng quanh Chúa Để kiếp này tâm sẽ thảnh thơi!... Chúa dạy các con chiên như thế, ai cũng muốn làm theo lời Chúa dặn nhưng đôi lúc cũng hoang mang vì sự đời nên mới có đôi chút hoài nghi: MÁNG CỎ Máng cỏ xưa, âm u đá lạnh Chúa sinh nay, sáng rực đèn màu Bày con trẻ sướng vui ca hát Nhóm vợ chồng đầm ấm chụm đầu Đau đớn Chúa Lời mang thập ác Dịu dàng Đức Mẹ gạt thương đau Chúa ơi hy vọng giờ đang mất Liệu có ngày mai - Phép nhiệm mầu?! Lại còn có những lúc hư, đáng phải rút phép thông công, nhưng đã là con người thì biết tránh sao đây!!!: EM VÀ CHÚA Chợt giáo đường quen xuất hiện em Xưa nay chỉ nguyện ước bình yên Một ngày đôi mắt đen mê hoặc Cả tháng dòng tim đỏ hẫng chìm Bỗng chốc nàng lên ngôi chúa tể Suốt đời tôi xuống chốn bùn đen Vì chưng đã trót quên hình Chúa Đức Mẹ giờ mang bóng dáng em! Ở CỔNG THIÊN ĐƯỜNG Đã tưởng sắp vào nước Chúa Lời Vậy mà chỉ liếc mắt nhìn thôi Linh hồn thoắt cái đi về đất Thể xác trơ ra đứng giữa trời Cứ nghĩ đời này không thấy được Nào hay người ấy có đây rồi Thôi vậy đành ngược đường tìm kiếm Nơi có nàng thì ắt có tôi. Thậm chí có lúc còn muốn theo gương Chí Phèo: HƯ MÀ VẪN VÔ Nhân gian đâu phải chỉ có sầu Mạnh bước chân thì sẽ chẳng đau Hoa dại cắm bình tươi nét thắm Mộ xưa đá lát rực sắc màu Đeo mang nhiều thứ còn dư sức Nới lỏng giây chằng ắt khỏi đau Biết hư mà cứ vô hổng sợ Thế gian giờ rất lắm anh hào!! Thay đổi nội dung bởi: Lệ Hằng, 24-12-2011 thời gian gửi bài 15:20 |
|
#5
|
|||
|
|||
|
Biết lạc xa rồi, SM chỉ xin trả lời 1 câu hỏi thôi, rồi chạy... sang topic "LẠC VÔ BIÊN, LẠC LIÊN HÀNH TINH" của bác USY...
Chữ Bỉnh không dính dáng gì đến "Ngọc" đâu Siren à. Có sự nhầm lẫn nào đó. Còn ông "Châm Văn Biếm" sinh 1924 (có tài liệu viết 1925 - tuổi sửu). SM chỉ ở đây vài ngày rồi lại phải bay về phương trời xa. Nơi ấy đang là mùa hè, nắng nóng. CHÚC CẢ NHÀ ĐÊM NOEL THẬT VUI! Thay đổi nội dung bởi: Saomai, 24-12-2011 thời gian gửi bài 20:52 |
| Được cảm ơn bởi: | ||
USY (24-12-2011) | ||
|
#6
|
|||
|
|||
|
Ông Ngô Như Mai chắc biết san sẻ khiếu thơ và nuôi dưỡng hồn thơ nên vẫn làm được thơ có hồn khi đã qua "cổ lai hy", ngược hẳn với TH, ngay sau 75 đã không còn thi phẩm nào đáng giá, chỉ còn những sản phẩm tư tưởng làm liêu xiêu cả một số cá nhân và xã hội VN!
|
|
#7
|
|||
|
|||
|
Trên đường đến với lão Thi Sĩ Máy có một chiếc cầu Kiều, mà ở đó ta có thể gặp một gương mặt nữ trẻ trung với cái tên thật gợi: Hoa Tử Huyền.
Qua bài viết của Hoa Tử Huyền lại được một thông tin: ông Ngô Như Mai có người con trai làm nghề báo - anh Ngô Hà Thái, hiện là PGĐ Thông tấn xã Việt Nam. Như vậy có thể nói, gia đình ông có truyền thống văn bút (ít nhất 3 đời kế tiếp). Mời các bác đọc bài viết của HTH về những kỷ niệm với bác Như Mai: ![]() HOA TỬ HUYỀN VÀ BÁC NGÔ NHƯ MAI Tại lễ kỉ niệm 40 năm thành lập Hội Văn học Nghệ thuật Quảng Ninh, tôi đã may mắn được gặp nhiều bậc văn nghệ sĩ lão thành của đất mỏ thân yêu mà bấy lâu nay chỉ mới nghe danh. Nhìn những con người tóc đã bạc, da đã mồi mà vẫn đau đáu tâm huyết với nền văn học nghệ thuật tỉnh nhà, tôi thấy lòng chùng xuống, chợt thấy mình học văn mà chưa “văn” tí nào. Trong số những văn nghệ sĩ thế hệ đầu đã lặng lẽ xây đắp, vun trồng nên nền Văn học Nghệ thuật và Báo chí cách mạng Quảng Ninh, có nhà thơ, nhà báo Ngô Như Mai. Tôi biết về Ngô Như Mai qua lời kể của nhiều nhà văn, nhà báo, bạn bè và đặc biệt là qua người con trai của ông là nhà báo Ngô Hà Thái. Nhà thơ, nhà báo Ngô Như Mai năm nay đã 85 tuổi rồi mà vẫn thân hành đạp xe đến dự lễ kỉ niệm ngày thành lập “ngôi nhà chung” bao năm gắn bó với đời thơ, đời người làm báo của mình. Hình ảnh đó đã gọi dậy trong chúng tôi - những người viết văn trẻ tình cảm yêu mến, trân trọng và ý thức trách nhiệm với nghề cầm bút của mình. Năm xưa, do có liên quan đến nhóm Nhân văn-Giai phẩm, Ngô Như Mai ra đất mỏ Hồng Gai sinh sống. Từ bấy đến nay, ông đã gắn bó với vùng đất Đông Bắc giàu đẹp. Ngoài công việc làm báo, ông còn làm thơ. Cả đời thơ của mình, ông mới xuất bản một tập thơ. Trong “Ngẫu hứng”- tập thơ đầu tay và có thể là duy nhất của nhà thơ Ngô Như Mai - ngoài mảng thơ viết về chiến tranh, người công nhân, tâm sự thời thế, có nhiều bài thơ tình giản dị, xúc động. Ông từng tâm sự về công việc sáng tạo thơ ca của mình: “Với tôi, thơ ca giống như môn thể dục nhịp điệu và trò ảo thuật ngôn từ, làm bật ra những cảm xúc lớn trước cái thật, cái lòng lành, cái đẹp của cây đời. Còn nàng thơ với tôi cứ mãi là người tình hờ hững, trói buộc tôi đấy rồi lại tháo bỏ tôi ngay. Và suốt dọc cuộc đời khô khát của mình, tôi lấy cái nhìn đầy tính ngẫu hứng của nàng làm những thoáng mưa bóng mây cho dịu bớt cái nung nấu cứ thiêu đốt lòng mình...”. Không hiểu sao khi đọc thơ ông, tôi vẫn cứ muốn lưu giữ mãi trong tâm hồn mình những vần thơ mộc mạc, chân thành mà sâu lắng như thế này: Anh cần em như cây xanh cần nắng /như gió ngóng chân mây/như biển đợi thuyền/như chiều dài mong mỏi trăng lên/khoả ánh sáng lay màu đêm tan vỡ... Trong cuộc đời nhiều ngót nghét gần một thế kỉ của mình, nhà thơ Ngô Như Mai đã trải qua nhiều niềm vui, nỗi buồn, song ông luôn giữ được niềm tin vào sự trong sáng, hướng thiện của con người: Tôi tin mọi cách nhìn bè bạn /đánh giá tôi tốt - xấu không lầm/và đối mặt em - hướng về cái đẹp/tôi thiêu mình trên ngọn lửa thiện chân. Báo Hạ Long số 347 vừa đăng lại bài thơ Bắt gặp của Ngô Như Mai. Đọc bài thơ này, ta hiểu được tâm sự của người đã kinh qua dâu bể cuộc đời: Nửa cõi trăm năm trải bao giông tố/ Tôi đi tìm tôi biết mấy dặm trường/ Những muốn đạp mây và cưỡi gió/ Tôi bắt gặp tôi nơi trắng xoá bụi đường nhưng vẫn đằm thắm tình đời, tình người: Và bắt gặp mùa xuân của tôi/Chính là em đó/Trong lẻo mắt xanh hát khúc nghê thường/Ôi trước em tôi chỉ là trò nhỏ/Học khát khao và học yêu thương. Tôi dành dòng chữ đơn sơ này để tri ân những nhà thơ, báo như Ngô Như Mai, người đã suốt một đời lặng lẽ cống hiến cho đời những giá trị tinh thần to lớn, lúc nào cũng như con tằm rút ruột nhả tơ, như ngọn đèn cháy cạn mình. Cho phép tôi gọi họ là “người muôn năm cũ” không phải “hồn ở đâu bây giờ” như nhà thơ Vũ Đình Liên đã viết mà họ luôn ở bên cạnh chúng tôi, tiếp lửa cho những người viết trẻ mới chập chững vào nghề. Quảng Ninh, 8-2009. (Báo Hạ Long, số 348) http://vn.360plus.yahoo.com/toloannl/article?mid=469 Ngô Như Mai Trương Chi ngày nay Thành phố cao bao trượng? Bao lầu tây Thừa tướng? Bao Mỹ nương cấm cung? Liệu còn chìm đáy sông Bao Trương Chi khờ dại Chết nguyên trinh tình ái Trong lòng chén bạch đàn? Ớ này em - khách hồng nhan Phá tung cung cấm xuống nằm đò anh Rồi ta ăn sóng với tình Thương nhau tìm cái chính mình trong nhau Cho dù gió thét mưa gào Nổi nênh tiếng hát làm nao phố phường Mặc ai sênh phách vũ trường Đò ta trẩy hội đời thường dọc ngang Nào mời… oooooooobưng chén ooooooooooooooooohò khoan! Thay đổi nội dung bởi: Saomai, 26-12-2011 thời gian gửi bài 16:24 |
| Có 3 thành viên gửi lời cảm ơn Saomai cho bài viết trên: | ||
|
#8
|
|||
|
|||
|
Đi là đến. Không biết ai nói câu đó. Và SM luôn tin như vậy. Người Pháp lại nói "Vouloir c'est pouvoir" (Muốn là có thể)... tất cả đều chí lý.
SM dường như đã tìm được điều mình muốn biết, đó là bí ẩn về cái bút danh CHU THƯỢNG. Được sự cộng sức của những người quen, có biết nhà báo Lưu Quang Định, và biết cả lão nhà thơ Ngô Như Mai... cuối cùng thì câu chuyện như sau: ![]() Nhà thơ/báo Ngô Như Mai từng dùng bút danh CHU THƯỢNG của cụ thân sinh mình (cụ Ngô Huy Văn dùng bút danh trên khi viết báo "Trung Bắc tân văn", trong cả những bài thơ thù tạc với cố nhà thơ Trần Huyền Trân) để viết mục "Chuyện cổ tân trang" do ông khởi xướng trên báo Lao Động. Nhưng, sau này, do ở xa, không có điều kiện giữ lửa cho "ngôi nhà" nhỏ do mình tạo dựng, cũng là lúc nhà báo Nguyễn An Định ghé vai gánh vác sứ mệnh này cùng ông. Vì tình bạn sâu đậm, trọn nghĩa, trọn tình khi từng cùng nhau làm báo ở Quảng Ninh, Nguyễn An Định quyết định giữ bút danh CHU THƯỢNG cho mình khi tham gia viết mục "Chuyện cổ tân trang". Không chỉ thế, sau này mở chuyên mục "Sự kiện bình luận" cũng trên Lao Động, Nguyễn An Định vẫn tiếp tục sử dụng bút danh ấy. Đây là trường hợp hy hữu trong văn/báo đàn VN và thế giới, khi 3 người kế tiếp sử dụng cùng một bút danh. Bút danh CHU THƯỢNG chỉ thực sự "ra đi" cùng với sự ra đi của cây viết tài năng, vang bóng một thời - Nguyễn An Định. Thật đáng khâm phục nhưng người viết tận tâm, không vì danh tiếng của mình, mà vì "thương hiệu", vì chất lượng bài viết và coi độc giả là trên hết. ![]() Nhà báo Nguyễn An Định - Chu Thượng Nhân xem tranh “Người đàn bà xa lạ” của I.Kramxkôi 1 Vẽ em tôi không vẽ cái vỏ ngoài xinh đẹp của em đường môi cong và nét nhìn mềm làn tóc màu đêm giấu mùi hương bí mật quầng trán mù sương oooooooooooooooooohiện ra lại mất Tôi vẽ ooooocái không màu không sắc cái trong suốt hình hài cái bập bùng khát vọng lời hát nguyện ban mai cái nồng ấm cháy da cháy thịt cái đôn hậu tấm lòng tinh khiết… 2 Nhưng thật ra ooooooooooootôi đâu có vẽ em tôi vẽ chính tôi ooooooooooooxuyên những mảng màu trăn trở Cái tình người thắm ở đường môi cái nét nhìn em oooooooooooootái hiện đúng tôi Tôi trên quầng trán và tôi trong mùi tóc trong đam mê góp biếc với cây đời Tôi trong đối đầu oooooooooooooovà cả tôi trong bật khóc bởi còn cái ác nô cười Khuôn mặt em oooooooooooochợt màu lửa sáng ngời thắp lại trong tim tôi mọi Tin-Yêu chức tắt… 3 Nhưng nhìn thẳng vào tận cùng Sự thật Biết có em ooooooooomà tôi nào có em đâu Em NGƯỜI ĐÀN BÀ XA LẠ… oooooooooooooooooooootôi nào với tới em đâu! Ngô Như Mai Thay đổi nội dung bởi: Saomai, 27-12-2011 thời gian gửi bài 06:45 |
| Có 3 thành viên gửi lời cảm ơn Saomai cho bài viết trên: | ||
|
#9
|
||||
|
||||
|
Chúc mừng bác SM! Vậy là bác đã rang được mẻ lạc thơm ngon rồi ạ.
Em mời Lão nhà báo/nhà thơ Như Mai mang Badôca đến tham dự nhé. ![]() Ký họa của Lưu Công Nhân
__________________
Ласковый Май |
| Có 4 thành viên gửi lời cảm ơn Siren cho bài viết trên: | ||
|
#10
|
|||
|
|||
|
Trích:
CHU THƯỢNG DỪNG BƯỚC PHONG TRẦN Hiên ngang chí gửi phương trời Áo quần trắng xóa bụi đời từ bao Ưu tư má đắp gò cao Má ngời chính khí trăng sao bể lòng Ngàn mây chưa mỏi cánh hồng Vai còn lệch với non sông nợ nần Người xa hơi tiếng vẫn gần Gặp nhau dừng bước phong trần tạm vui Say sưa không cứ ngọt bùi Tiệc đời lưỡi đã quen mùi đắng cay Thơ cho êm giọng chiều nay Rượu cho quên lạnh những ngày đã qua Ý vui men lại đậm đà Cảm thông tầm óc thơ hòa nhịp tim Sóng gầm bể tận chưa yên Bao nhiêu thơ, rượu cho êm bất bình? Uống đi, uống nữa đi mình Uống đi mặc quách thế tình ngả nghiêng Uống cho tình đậm hơi men Gió lìa bến dị trăng lên cõi đồng Chén này là chén tương phùng Chén này là chén hẹn cùng nước non Chén này là chén lòng son Chén nay là chén ta còn nhớ ta Mai đây ta ở lại nhà Bút cùn cùng với trời già thi gan Mình đi tìm thú gian nan Màn trời chiếu đất giang san gối giường Lửa lòng ngùn ngụt đau thương Châm hương hy vọng mở đường tương lai Gió sương giận cả hình hài Đá vàng chỉ tiếc muôn đời nổi nênh Sông hồ mong toại chí mình Tìm cho thấy cái bất bình đập tan. Tiệc đời tẩy hết tân toan Đường tơ bặt tiếng oán than thế tình Ngâm đi, uống nữa đi mình Đời chưa giốc túi cạn bình chưa thôi Bao nhiêu thơ, bây nhiêu cười Bao nhiêu rượu bấy nhiêu vơi hận lòng Báo Tri Tân 1943 Thay đổi nội dung bởi: Saomai, 28-01-2012 thời gian gửi bài 09:48 |
|
#11
|
||||
|
||||
|
Chúc mừng bác Sao Mai đã khép lại được vụ án "Bút danh CHU THƯỢNG"!
Nhà em cũng rất ...mê những vần thơ của cụ ấy. Thật gọn: Ở phía đầu mày Em buộc hồn tôi nơi cuối mắt Lại buông lơi ở phía đầu mày Tôi hành hương bao ngày KHÔ KHÁT Ngậm thoáng nhìn em MƯA BÓNG MÂY… Ngô Như Mai
__________________
Tình yêu Vĩnh hằng. |
|
#12
|
||||
|
||||
|
Mấy bữa rồi chưa đọc hết topic này, nay đọc mới biết thêm được nhiều chi tiết thật thú vị.
Cảm ơn bác Saomai và các bác. Bác Nguyễn Quang Huy này em có được gặp một lần, hồi năm 92 hay 93 gì đó. Chẳng là sếp em cũng là nhà văn, một bữa sai em chạy sang NXB VHTT ở phố Lò Đúc đưa cho nhà thơ cái tập tài liệu gì đó. Hồi đó em cũng chả biết bác này là nhà thơ. Mãi sau này mới biết bác NQH là nhà thơ, là tác giả bài thơ Tiếng đàn balalaika trên sông Đà rất hay, được phổ nhạc và là bài hát được giải gì đó. Bác NQH này chưa hề lên sông Đà, chẳng biết cái đàn balalaika nó tròn méo ra sao, tiếng nó kêu như thế nào, thế mà làm được bài thơ thật hay, với những hình ảnh rất gợi. Mới biết trí tưởng tượng của các nghệ sĩ, nhà thơ lớn đến nhường nào. Như cụ Tố Hữu chưa lên Điện Biên khi viết Hoan hô chiến sĩ Điện Biên, nhạc sĩ Thái Cơ không biết gì về Rặng trâm bầu, nhạc sĩ Hồng Đăng chưa mảy may biết cây Hoa sữa...chẳng hạn. Bịa như thế mới thật là siêu!
__________________
hungmgmi@nuocnga.net |
| Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn hungmgmi cho bài viết trên: | ||
Lệ Hằng (27-12-2011), NISH532006 (27-12-2011) | ||
|
#13
|
||||
|
||||
|
Trích:
Mỗi lần chuẩn bị viết thuyết minh và thuyết trình đồ án Quy hoạch vùng nào đó, nơi mà mình chưa có điều kiện được "thâm nhập", em vẫn thường học theo ông Tố Hữu đấy, bác ạ! Bắt đầu từ... "...Năm mươi sáu ngày đêm, Khoét núi, ngủ hầm, mưa dầm cơm vắt, Nắng cháy sém lưng, nước lũ ngập đầu..." Cứ thế mà em tưởng tượng và "tuôn" ra! Còn Nhạc sỹ Hồng Đăng thì... khỏi nói rồi! Em cũng đọc bài viết về những lời "bộc bạch" của bác ấy. Chả thế mà các vị ở miền Tây Nam bộ, miền Trung lại đi tin sái cổ, cho trồng hàng loạt. Sau này, họ cho đốn hết rồi! Ở trước nhà em có 2 cây, người ta chặt bớt 1 rồi thế mà vẫn còn... thơm! May mà trước nhà là khoảng không gian mở nên mới đỡ... nồng nàn ấy chứ!
__________________
Không ai, không điều gì được phép bị lãng quên! |
| Được cảm ơn bởi: | ||
Lệ Hằng (27-12-2011) | ||
|
#14
|
||||
|
||||
|
Trích:
|
|
#15
|
||||
|
||||
|
Ơ! Thế không phải à bác?
Thấy chưa! Mới bịa (trí nhớ lùn) có một tí mà "te tua" để bác MU xúi bác Hổ "dập" ngay rồi! Cơ mà suốt gần 5 năm trời (hồi phổ thông) được "nhồi" hết Tố Hữu lại Tố Hữu mà vẫn không tài nào "nuốt" trôi được, bác ạ!
__________________
Không ai, không điều gì được phép bị lãng quên! |
| Được cảm ơn bởi: | ||
Lệ Hằng (27-12-2011) | ||
|
#16
|
||||
|
||||
|
Các cụ, các bác này cứ thử vào DĐ NNN mà bịa xem, lại chả "te tua" ngay từ câu đầu.
__________________
SCENTIA POTENTIA EST! |
| Được cảm ơn bởi: | ||
Lệ Hằng (27-12-2011) | ||
|
#17
|
|||
|
|||
|
Trích:
SM nghe biết bút danh Quang Huy, nhưng chưa nghe họ Nguyễn của ông bao giờ, hic! Cũng nhớ lại là bác Ngocbaoruss đã từng giới thiệu bài hát này trên NNN: http://diendan.nuocnga.net/showthread.php?t=2840 Tiếng Đàn Balalaika trên sông Đà Sáng tác: An Thuyên. Thơ: Quang Huy. Một đêm trăng lên thấp thoáng Tôi nghe tiếng Balalaika Lặng nghe khúc hát Vonga Bồng bềnh trên sóng nước sông Đà Tưởng như thiên nga chắp cánh Khi nghe tiếng Balalaika Bạch Dương ru hát xa vời Cùng về chung khúc hát quê tôi Trên sông Đà mai này huy hoàng Sáng lên khắp nơi, dòng điện sáng đi bốn phương Thắm tô núi sông mạnh giàu nước non chúng tôi Đẹp thêm khúc hát Balalaika Trên sông Đà ai dạo cung đàn Bồng bềnh trăng lên dòng sông xanh Ngàn âm thanh thoảng hương chăng Ơi tiếng đàn Nga ngân trong trời đêm Đẹp mênh mông mênh mông... Và có rất nhiều link nghe bài hát này: http://www.youtube.com/watch?v=29UzMeEgvnY http://mp3.zing.vn/mp3/nghe-bai-hat/....IW689F8D.html http://baicadicungnamthang.net/nghe-...n-song-da.html Thay đổi nội dung bởi: Saomai, 27-12-2011 thời gian gửi bài 15:30 |
| Có 3 thành viên gửi lời cảm ơn Saomai cho bài viết trên: | ||
|
#18
|
||||
|
||||
|
Hihi, sáng nay em gõ, giờ không hiểu sao lại "tặng" cho bác Quang Huy họ Nguyễn nữa chị Saomai ạ.
Em nhớ bác Mì chả từng " đúc kết" những ai tên là Sơn thường lùn, những ai tên là Hồng thường béo. Nay em thấy thêm những ai tên là Quang Huy thường nổi tiếng. Như bác QH nhà thơ này, rồi BLV Vũ Quang Huy mà bọn em hay gọi tắt là Huy béo, rồi nghệ sĩ nhiếp ảnh Vũ Quang Huy ở báo Nhân Dân. Chỉ có điều các bác này phiên tên sang tiếng Nga thường rất khó đọc, mỗi ông phiên một kiểu
__________________
hungmgmi@nuocnga.net |
|
#19
|
|||
|
|||
|
Trích:
Mời các bác xem thêm 1 bài lục bát của Quang Huy: HƯ VÔ Cái gì cũng có một thời Bao nhiêu máu chảy trong lời vua ban Cái gì rồi cũng tiêu tan Bao nhiêu xương trắng nằm oan dưới mồ Cái gì rồi cũng hư vô Bao nhiêu tượng gỗ lên chùa ngồi chơi Cái gì rồi cũng rụng rơi Quả trên vườn cấm, hoa nơi địa đàng Chỉ còn mãi với thời gian Tình yêu tự thuở hồng hoang dại khờ * * * Gắng ngồi viết cạn bài thơ Bài thơ rồi có hư vô như mình? Bài thơ "lục bình" của hungmgmi rất tâm trạng - tâm trạng của những người đang bung biêng... Thay đổi nội dung bởi: Saomai, 28-12-2011 thời gian gửi bài 07:44 |
| Có 4 thành viên gửi lời cảm ơn Saomai cho bài viết trên: | ||
|
#20
|
|||
|
|||
|
Trích:
Mà anh Gà được thưởng thức món gì từ lục bình chưa vậy? |
![]() |
| Bookmarks |
|
|
Các chủ đề gần tương tự với chủ đề trên:
|
||||
| Ðề tài | Người gửi | Forum | Trả lời | Bài viết cuối |
| Bạn nhìn thấy nhà mình trên ảnh vệ tinh Google chưa? | Cartograph | Địa lý | 57 | 04-07-2012 14:36 |
| Phim Tinh Cầu! | Sunstar | Điện ảnh - Truyền hình | 49 | 01-06-2010 13:27 |
| Tinh thần đón tiếp của mem Đà Nẵng | anka | Chúc mừng - Chia sẻ - Giúp đỡ | 2 | 07-12-2008 10:41 |