|
|||||||
Diễn đàn NuocNga.net |
Trang chủ tin tức Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên |
![]() |
|
|
Ðiều Chỉnh | Xếp Bài |
|
|
|
#1
|
||||
|
||||
|
Có câu chuyện thế này: một người VN gốc Huế lấy chồng người Đài Loan. Ngôn ngữ giao tiếp thì chỉ bập bõm…. Đêm đầu tiên của 2 người khác quốc tịch:
-Xong hỉ? Ông chồng thêm phát cho đủ cặp! -Ngủ hỉ? Tằng tắng tăng thêm 5 phát nữa! Ngoài trời giông bão nổi lên cùng với bão chồng nước ngoài kinh khiếp không ngờ, căn nhà nông thôn tranh tre vách lá bắt đầu rung chuyển. Chị vợ bắt đầu lo lắng rồi đột ngột thét lên: -Zách xập, zách xập! Ông chồng tung cửa liếp ra ngoài chạy mất… he he!
__________________
На свете нет вечного двигателя, зато есть вечные тормоза... Album Скучаю по России |
|
#2
|
||||
|
||||
|
Trích:
Và nhân đọc câu chuyện dịch này của bác Mu: Trích:
Túm lại: 1 điều ước, 7 lần, 7 giờ ... Tội nghiệp Hoàng Tử! |
| Được cảm ơn bởi: | ||
Anh Thư (15-09-2011) | ||
|
#3
|
||||
|
||||
|
Đơn giản thế mà HM không hiểu à? Hoàng tử này "đóng gạch" quá kém!
Phương Nam 24 |
|
#4
|
||||
|
||||
|
Trích:
__________________
SCENTIA POTENTIA EST! |
| Được cảm ơn bởi: | ||
htienkenzo (19-09-2011) | ||
|
#5
|
||||
|
||||
|
Trích:
__________________
hungmgmi@nuocnga.net |
|
#6
|
|||
|
|||
|
Em vô phép bình loạn tí:
-về câu "ăn cơm trước kẻng" thì ngày xưa mới to tát, bởi đồ ăn thiếu mà người lại làm việc nhiều lắm nên nhanh đói bụng, con trai hay con gái cũng đều rất thèm ăn sớm. Ngày nay thì câu này không hề cấu thành tội phạm nào như ngày xưa nữa, nên chỉ có nghĩa tuyên dương hành động nhiệt tình kiểu "cầm đèn chạy trước oto" thôi ạ. -Nhân câu chuyện Hoàng tử và Công chúa với điều ước bảy lần, trong thể thao từ lâu có môn này rồi: đó là môn xe đạp chậm và xe máy chậm. Thời học sinh có đứa khoe nhảy dây được đến 150 lần một phút, bị đứa khác đố lại nếu nhảy được 1 lần 1 phút thôi thì đãi 1 bát phở Tràng Tiền, thế là đứa kia cứ hùng hục luyện nhảy dây chậm, không rõ sau này thế nào... |
|
#7
|
|||
|
|||
|
Được Nina nhắc nhở, SM bèn chạy sang đây bàn tiếp chuyện cụ Như Mai. Vì đây là topic Lạc vô biên, lạc vô hành tinh, nên trộm nghĩ có thể đi đến cùng trời cuối đất... cùng các bác Adam, Lệ Hằng, LÍnh thủy, Minminixi, Siren...
Trong bài viết sau của Trương Thiếu Huyền, chúng ta cũng gặp lại cụ Ngô Huy Bỉnh (Châm Văn Biếm - Ngô Như Mai - Như Mai - Chu Thượng), và một bài thơ lục bát thật sự hay: ![]() Trong “Tuyển tập thơ lục bát Việt Nam” tôi có bài thơ “Không đề”. Bài thơ đến với tuyển tập là công lao của các nhà thơ Như Mai, Quang Huy và Nguyễn Bùi Vợi. Trong bài viết “Tìm tác giả một bài thơ” của nhà thơ Nguyễn Bùi Vợi (đăng báo Hạ Long, được sự đồng ý của báo, tôi hiện đang lưu bản thảo này) đã kể về chuyện bài thơ được tuyển vào tuyển tập. Nhà thơ Nguyễn Bùi Vợi đã đi xa. Nhân dịp Tết đến, xuân về, cám ơn và tưởng nhớ nhà thơ, tôi chia sẻ bài viết này để thấy sự cẩn trọng của các bậc tiền bối đối với thơ. “Tìm tác giả một bài thơ" Nguyễn Bùi Vợi Khi làm “Tuyển tập thơ lục bát Việt Nam”, ba anh em trong nhóm tuyển chúng tôi (Quang Huy, Nguyễn Bùi Vợi, Võ Văn Trực - TTH) xác định với nhau rằng: Phải cố gắng chọn thật công tâm, bài hay nhất định phải đưa vào (dù biết chắc chắn thế nào cũng sót). Chúng tôi có thói quen sau khi đọc bằng mắt xong (đọc bằng mắt là chính xác nhất) thì một người trong nhóm đọc diễn cảm lên để nghe âm điệu của bài thơ vang vọng vào lòng mình như thế nào. Sáng hôm ấy, đưa ra bàn mấy bài đều không được. Đang buồn thì nhà thơ Quang Huy bất ngờ đọc lên: Mải đi về phía mặt trời Bỏ quên cái bóng rối bời sau ta Đời thì rộng, mơ thì xa Không ta, mướp vẫn nở hoa đúng mùa Mắt ai rớt xuống sân chùa Bao nhiêu chú tiểu phải bùa heo may... Đang chống tay vào má, nằm, tôi ngồi bật dậy hỏi dồn dập: - Bài thơ này của ai? Tên bài thơ là gì? Quang Huy cũng ngồi dậy: - Mình cũng không nhớ nữa. Có một ông nào đó đọc cho mình nghe và nhập tâm luôn. - Không biết tác giả thì làm sao mà in? Quang Huy bàn: - Hay ta đăng tin lên báo? - Không được, đăng bài thơ lên, có người đến nhận xằng thì chết à? Một tuần liền gặp bạn bè ở Hà Nội, tôi đều đọc cho nghe. Ai cũng thích bài thơ. Tôi hỏi các nhà thơ Trần Lê Văn, Ngô Quân Miện, Phùng Quán, Hoàng Cầm, Lê Đạt may ra có người biết tên tác giả nhưng ai cũng lắc đầu. Sốt ruột quá, tôi bàn với Quang Huy viết một loạt thư gửi cho một số bạn bè ở các tỉnh nghi là có thể đọc. Thư đánh máy với nội dung: - Bài thơ này (kèm theo) có phải của anh không? - Anh có biết tác giả của bài thơ không. Nếu biết xin cung cấp cho chúng tôi để chúng tôi in. Gửi chục cái thư đi rồi, tôi vào Quảng Bình bình thơ mười hôm. Về đến Hà Nội gọi điện hỏi Quang Huy xem có ai hồi âm không thì Quang Huy cho biết: Ông Như Mai ở Báo Quảng Ninh trước đây nhận được thư hỏi đã viết thư gửi tác giả bài thơ cầm lên gặp nhóm tuyển. Tác giả bài thơ “Không đề” là Trương Thiếu Huyền, phóng viên Báo Quảng Ninh. Bản Quang Huy nhớ có hơi khác so với bản tác giả cung cấp và in trong tuyển. Tôi thì tôi cho bản này hay hơn. 1995” ... Thật là kỷ niệm rất thơ với bài thơ của tôi. Bài thơ tôi in trong tuyển như sau: Không đề Mải đi về phía mặt trời Bẵng quên cái bóng rối bời sau ta Đời thì rộng, mơ thì xa Không ta mướp vẫn nở hoa đúng mùa Mắt ai rớt xuống sân chùa Ngẩn ngơ chú tiểu bỏ bùa heo may 1991 Hồi đó tôi đang học đại học báo chí ở Hà Nội, cầm thư ông Như Mai vào Nhà xuất bản Văn hóa nhưng nhà thơ Quang Huy đi vắng. Tôi gửi thư lại và sau đó có điện thoại tới nhà thơ Quang Huy. Đến bây giờ tôi vẫn chưa có dịp được gặp nhà thơ Quang Huy, còn nhà thơ Nguyễn Bùi Vợi thì tôi được gặp nhiều lần. Lần cuối cùng tôi gặp nhà thơ Nguyễn Bùi Vợi là khi nhà thơ cùng vợ về Hạ Long dự Ngày Thơ Quảng Ninh 29-3, cách đây cũng dăm năm rồi. Nguồn: http://trthhuyen.vnweblogs.com/mobil...ticleId=121127 Thay đổi nội dung bởi: Saomai, 25-12-2011 thời gian gửi bài 06:19 |
| Có 8 thành viên gửi lời cảm ơn Saomai cho bài viết trên: | ||
Cartograph (26-12-2011), Hoa May (24-12-2011), Lính thuỷ (25-12-2011), Lệ Hằng (25-12-2011), minminixi (26-12-2011), NISH532006 (25-12-2011), Siren (25-12-2011), USY (24-12-2011) | ||
|
#8
|
|||
|
|||
|
Đọc những bài viết về nhân vật chính "của chúng ta" - lão văn sỹ Ngô Như Mai, thấy có người nhắc đến bút danh Chu Thượng, đến báo Lao Động... Vậy Chu Thượng trong bài viết sau của Lưu Quang Định (em trai cố nhà thơ - nhà soạn kịch Lưu Quang Vũ), cũng từng là phóng viên kỳ cựu của Lao Động, có phải là ông? - Chắc là không phải. Vì như ta biết, lão văn sỹ của chúng ta vẫn còn, mà nhà báo Chu Thượng thì đã ra đi...
Mong các bác am hiểu văn học, báo chí, lại ở khu vực Thủ đô giải đáp giùm. Thử tìm xem có dây mơ... rễ má nào chăng... Chu Thượng viết Sự kiện Lưu Quang Định Buổi trưa. Thường vào khoảng 11 giờ rưỡi, chuông điện thoại trên bàn kêu reng reng. Đầu dây bên kia là giọng nói khàn khàn của Chu Thượng: "Ra quán 31 thôi!". "Thế bác đã tìm được cái gì để viết chưa ?" "Rồi. Có hàng chữ đỏ rồi…". Chu Thượng khẩu khí ngang tàng bao nhiêu, thì chữ nghĩa lại cẩn thận bấy nhiêu. Bản thảo của ông viết tay, từng hàng từng hàng đều tăm tắp. Đầu đề bao giờ cũng được viết bằng mực đỏ, phía dưới lại lấy thước kẻ gạch một đường thẳng băng cũng màu đỏ. Nói "có hàng chữ đỏ" nghĩa là đã nghĩ ra cái tít, cái tứ của bài. Xuống đến cổng nhà 51 Hàng Bồ (Hà Nội), đã thấy cái dáng to lớn, gù gù như gấu của Chu Thượng đứng đợi. Tôi chở ông trên chiếc xe Honda 82 cà khổ. Đi vòng qua vườn hoa Hàng Đậu. Rẽ sang phố Phan Đình Phùng, đến cái quán nhỏ có tên là "Quán Cũ". Trời Hà Nội chuyển mùa. Những chiếc lá sấu vàng rực đuổi nhau trên hè phố cuồn cuộn như mặt biển đang nổi sóng… Chu Thượng càng uống càng tỉnh. Đôi mắt cứ sáng rực lên. Giọng sang sảng, cười rổn rảng. Thực đơn uống thay đổi theo biểu đồ sức khoẻ: Lúc vừa bò dậy đi làm sau cơn ốm thập tử nhất sinh, ông uống rượu vang đỏ. "Giai đoạn vang" bị chuyển rất nhanh qua Gin Tonic. Rồi đến "giai đoạn" Smirnoff, loại tím, 54 độ, châm que diêm vào có thể bùng cháy. Ngay cả đến những ngày cuối, khi bác sĩ tuyệt đối cấm uống, thì ông vẫn cần có những buổi trưa ngồi với bạn bè, học trò như thế, dù chỉ để say sưa bàn luận về một cái lọ cổ, một chậu địa lan... Và rất lạ, dù có uống bao nhiêu nhưng chưa bao giờ, chưa một ngày nào ông không hoàn thành nhiệm vụ của mình: Viết "Sự kiện bình luận". Rất nhiều những bài viết tài hoa nhất, hào sảng nhất, bay bổng nhất, những "Chiếc roi trong tâm tưởng", "Bắt lươn khúc giữa", "Không quên hòn than"… đã ra đời sau những buổi trưa như thế… Chu Thượng thuộc loại "cây đa cây đề" của làng báo, điều ấy hẳn nhiên rồi. Đầu những năm chín mươi của thế kỷ trước, Lao Động "nóng đùng đùng" với những bài điều tra gai góc của Nguyễn An Định (tên khai sinh của ông). Rồi một thời sau đó, bạn đọc lại nhớ những "tản mạn" da diết hoài niệm và nỗi đau đề tên Nguyễn. Còn "Sự kiện - bình luận" có thể coi là trang cuối cùng trong sự nghiệp làm báo của ông, nơi kinh nghiệm sống, kinh nghiệm viết tích luỹ suốt một đời đã giúp ông biến không ít những bài viết nhỏ thành những tác phẩm báo chí sắc sảo mà thâm thuý, không chỉ thông tin, phân tích đơn thuần mà còn gợi mở những suy nghĩ trĩu nặng về đời, về người. Chuyên mục "Sự kiện bình luận" - cái ô nhỏ 2 cột chạy phía cuối trang nhất của báo Lao Động - ra đời ngày 1.4.2001. Và Chu Thượng chính là "cha đẻ" của chuyên mục. Nghe nói ở nhiều báo, người ta phải lập hẳn ra một "ban bệ" để viết xã luận. Ở Lao Động, sau khi ông rời trận địa, chúng tôi cũng phải huy động cả một nhóm thay nhau viết, mà vẫn thấy thật khó. Vậy mà từ lúc báo ra tuần 4 số, rồi 6 số, rồi kín cả 7 số trong tuần, Chu Thượng gần như vẫn là cây bút duy nhất "cày ải" trên cái ô nhỏ nhọc nhằn ấy. Cứ sáng đến cơ quan, cắm cúi giở báo chí tìm đề tài, tìm tư liệu. Đến trưa, khi đã có cái "chữ đỏ" thì phần còn lại, ông chỉ làm một lúc nữa là xong. Mấy năm giời, cứ đều đều viết như vậy. Nhiều lúc, chúng tôi thán phục: "Bác là khoẻ nhất đấy, mỗi ngày một "nhát!". Nghe vậy, ông chỉ cười, buông một câu khinh bạc rất Chu Thượng: "Ra cái đách gì !". Vẫn còn nhớ vào một buổi tối tháng bảy mưa tầm tã của năm 2004, ông gọi điện cho tôi và nói rằng ngày mai ông nhập viện để chuẩn bị lên bàn mổ. Ông bảo: "Cậu gánh cho tớ "thằng Sự kiện", khoảng 10 ngày thôi, ra viện, tớ sẽ viết tiếp" - giọng ông vẫn thật tự tin. Nhưng rồi ra viện, Chu Thượng không bao giờ còn đủ sức khoẻ để quay trở lại với chuyên mục, không còn có thể "kiếm cái gì để cà khịa" như cách nói của ông. Cái ô nhỏ mà ông để lại, đến nay vẫn thấy thật trống vắng… http://www1.laodong.com.vn/sodara/xu...nhoa/vh29a.htm Thay đổi nội dung bởi: Saomai, 25-12-2011 thời gian gửi bài 06:50 |
| Có 5 thành viên gửi lời cảm ơn Saomai cho bài viết trên: | ||
Cartograph (26-12-2011), Lính thuỷ (25-12-2011), Lệ Hằng (25-12-2011), nhnam (25-12-2011), USY (25-12-2011) | ||
|
#9
|
||||
|
||||
|
Em theo chân bác Sao Mai đi tìm "rễ má" thì tìm được thông tin này ạ:
Nhà báo Nguyễn An Định (tức Nguyễn, Định Nguyễn, Chu Thượng) sinh năm 1943, quê quán: Duy Tiên, Hà Nam. Tốt nghiệp khoa Văn Đại học Tổng hợp Hà Nội năm 1965. Làm báo tại Quảng Ninh từ năm 1965. Về Báo Lao Động từ cuối năm 1976. Nhiều năm giữ nhiệm vụ Trưởng ban Kinh tế - Xã hội. Nghỉ hưu đầu năm 2004. http://www1.laodong.com.vn/pls/bld/display$.htnoidung(39,109508) Không hiểu sao đường link không hiện lên được nên em đành copy bài viết của nhà báo Lưu Quang Định sang. Chắc chắn Lão nhà văn Như Mai và nhà báo Nguyễn An Định là hai người khác nhau, tuy nhiên cái bút danh Chu Thượngthì có lẽ do hồi cùng làm ở báo Quảng Ninh, nhà báo lớp sau NAĐ mến tài đàn anh đi trước NM nên lấy tên ấy ký dưới bài viết sau này ạ. Em chỉ đoán mò vậy thôi ạ. Không chừng "rễ má" thành "rễ lạc" nữa vì thấy bác Sao Mai nhắc đến nhà thơ Nguyễn Bùi Vợi, hồi bé em đọc cuốn "Anh là chiến sĩ" của bác NBV viết về anh thương binh Bảy Trầm tức Nguyễn Văn Trầm, thích nhất là đoạn kể về sân chim ở quê anh Trầm nghe còn mê ly hơn "Đất rừng Phương Nam"... XÃ HỘI LĐ số 228 Ngày 15.08.2004 Cập nhật: 10:16:58 - 15.08.2004 Nhà báo Nguyễn An Định "Người thợ cả" khiến lớp trẻ không dám lười biếng Lưu Quang Định Trong lễ kỷ niệm 75 năm thành lập Báo Lao Động vừa qua, vì lý do sức khoẻ nên có một người không thể đến dự. Một người mà lớp trẻ làm báo Lao Động hiện nay đều kính trọng tôn là "thợ cả", một người nổi tiếng trong làng báo vì những bài báo nặng ký cũng như vì tính cách đôi khi ngang tàng mà lại tài hoa. Đó là nhà báo Nguyễn An Định với những bút danh Nguyễn, Định Nguyễn, Chu Thượng. Ba câu chuyện dưới đây là những chuyện đáng nhớ trong đời làm báo của Nguyễn An Định. Chuyện số 1: Hai gia đình tầng trên tầng dưới tranh chấp một lối đi hẹp tại một số nhà ở phố cổ Hàng Bạc. Điều đáng nói là một trong hai bên tranh chấp lại là bố mẹ vợ của ông Chủ tịch đương chức của UBND thành phố Hà Nội. Và thay vì cứ để chính quyền địa phương phân xử khách quan, một người quyền thế "lệch đất nghiêng trời" như ông Chủ tịch lại quyết định can thiệp bằng cách gửi 3 cái thư tay (viết trên giấy có tiêu đề rõ rành rành "UBND thành phố HN") tới cơ quan nhà đất nhờ giúp đỡ. Những lá thư này tới được tay cây bút điều tra Nguyễn An Định của Báo Lao Động. Loạt bài về việc Chủ tịch UBND TP Hà Nội lợi dụng chức quyền mưu cầu việc riêng đăng tải trên Lao Động khiến bạn đọc hết sức quan tâm. Vốn quen biết Nguyễn An Định từ thời ở dưới Quảng Ninh, Bí thư Thành uỷ HN lúc đó là ông Phạm Thế Duyệt đã viết thư riêng cho Nguyễn An Định, rồi sau đó xuống tận khu tập thể Công đoàn 14B Trần Bình Trọng - nơi Nguyễn và nhiều cán bộ phóng viên Báo Lao Động sống - đề nghị hãy "nể" Hà Nội mà đừng đưa tiếp sự việc. Nhưng Nguyễn rất cứng cỏi: "Anh Duyệt ạ, tôi đã làm báo ở mỏ hơn chục năm. Mà thợ mỏ thì luôn sống thẳng, cái gì đúng phải làm...". Chuyện số 2: Một số quan chức các Bộ Tài chính, Xây dựng, Uỷ ban Kế hoạch Nhà nước, UBND thành phố HN... dựng nên một cái gọi là công trình nghiên cứu khoa học "Xen cấy nhà cao tầng trong khu dân cư", thực chất là đẩy dân đi để xây nhà mới làm chỗ ở cho mình. Loạt bài điều tra về "Nhà số 104 Trần Hưng Đạo" gây xôn xao rất lớn trong dư luận bạn đọc. Lãnh đạo thành phố Hà Nội, tổ chức một buổi họp đối chất với Báo Lao Động. Phóng viên Nguyễn An Định đi cùng Phó Tổng Biên tập Phạm Văn Nhàn đến dự họp. Có lẽ do nóng quá, ông Trương Tùng - lúc đó là Phó Chủ tịch UBND TPHN - đã còn đứng lên nói: "Thưa các đồng chí lãnh đạo, tôi khẳng định là sẽ cho người viết những bài báo trên đi tù". Đến nước này thì không thể im lặng được nữa rồi. Phó Tổng Biên tập Phạm Văn Nhàn kều kều chân Nguyễn An Định dưới gậm bàn, nói khẽ: "Cướp diễn đàn đi!". Nguyễn An Định đứng phắt dậy, cũng nóng chả kém gì ông Phó Chủ tịch: "Đại diện Báo Lao Động có ý kiến. Trước khi trình bày quan điểm của tờ báo về vụ 104 Trần Hưng Đạo, tôi muốn được nói rằng: Tôi - với tư cách là tác giả loạt điều tra - sẵn sàng đi cùng đồng chí Trương Tùng đối chất tại bất kỳ cơ quan nào, bất kỳ toà án nào, thậm chí bất kỳ trại giam nào. Nhưng ai là người cuối cùng sẽ ở lại đó thì còn phải hậu xét!". Chuyện số 3: Ngôi nhà 61 Hàm Long vốn là nhà khách Bộ Giao thông Vận tải. Đây cũng là nơi lưu giữ nhiều kỷ vật của Chủ tịch Hồ Chí Minh với ngành giao thông. Bộ Giao thông đã sửa chữa, nâng cấp, có kế hoạch dùng ngôi nhà làm bảo tàng ngành. Nhưng cuối cùng khi ngôi nhà sửa xong, thì người vào ở lại là gia đình các đồng chí Thứ trưởng, Chánh Văn phòng, Phó Văn phòng cùng một số quan chức khác trong Bộ. Trên Báo Lao Động, Nguyễn An Định viết bài "Nhà khách Bộ Giao thông biến đi đâu?". Vì bài báo mà đích thân Bộ trưởng Giao thông Đồng Sỹ Nguyên đã đến trụ sở toà soạn 51 Hàng Bồ làm việc. Ông đập bàn quát: "Trong cả cuộc đời hoạt động cách mạng của mình, tôi chưa bao giờ bị xúc phạm như thế này!" Nguyễn An Định "nổ" luôn: "Ai xúc phạm đồng chí? Tôi biết đồng chí có biệt thự riêng ở phố Nguyễn Bỉnh Khiêm. Nhưng đồng chí hãy đến những khu tập thể tồi tàn của cán bộ ngành giao thông. Nơi 4-5 gia đình chen chúc trong một cái buồng 12 mét vuông, nơi mặt trời chiếu vào tận giường vì mái dột, nơi hễ mưa là nước cống dềnh lên, tràn cả vào mâm cơm. Chính họ mới là những người đang bị xúc phạm!". ´ Thưa ông, cả ba bài báo trên ông đều viết vào những năm 86-87, giai đoạn đầu đổi mới. Những bài báo "gai góc" như vậy thời đó được bạn đọc đón nhận rất nồng nhiệt. Vì sao, thưa ông? - Phải đặt chúng trong bối cảnh thời đó. Thời đó mọi người đều sống rất nghèo. Đến mức mà gói mì chính nhỏ trong mỗi túi hàng Tết được đón nhận như một liều thuốc tiên. Một cuộn chỉ phân phối đều mỗi người 10 mét. Bánh xàphòng Liên xô 72% dùng nâng niu vài ba ngày mới dám tắm một lần. Vậy mà sự đặc quyền đặc lợi diễn ra công khai, ở mọi chỗ mọi nơi. Lan toả âm ỉ trong xã hội một nhu cầu rất lớn được công khai phê phán những "ông quan" hưởng quá nhiều đặc quyền đặc lợi; nói như Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh, có quá nhiều "những việc cần làm ngay"... Những bài báo trên đáp ứng nguyện vọng đó, vì vậy nhận được sự đồng cảm, gây ra một hiệu ứng xã hội rộng lớn. Sâu xa hơn nữa, những bài báo trên được bạn đọc đón nhận còn vì nó đụng đến một vấn đề luôn thời sự: đi tìm sự công bằng. Bởi xét cho cùng, sự phát triển của nhân loại cũng chính là một cuộc đi tìm cái lẽ công bằng nào đó, trong một dạng nào đó. Tôi đã từng viết trong bài báo "Nhà báo nhà quê trong những chuyện rắc rối chốn kinh thành": "Nhiều lúc tôi cứ ngớ ngẩn tự hỏi: ở quê mình, người ta trọng cái sự công khai lắm, "một miếng giữa làng bằng một sàng xó bếp". Sao ở đây, giữa chốn kinh thành này, người ta lại cứ thích ăn cả một sàng trong cái xó bếp tối tăm ấy nhỉ...?" (!). Người "thợ cả" "Người thợ cả" là từ mà đồng nghiệp Phương Yên và nhiều phóng viên trẻ khác trong Báo Lao Động thường dùng khi nói về nhà báo Nguyễn An Định. Quả thực ông là người tinh thông ngón nghề của cái nghiệp viết báo. Lớp phóng viên trẻ chúng tôi vẫn nhớ: Sau mỗi lần đưa bài nhờ ông biên tập, đọc lại thấy có cảm giác rất lạ. Vẫn là bài của mình vì hầu như không thấy bàn tay ông can thiệp vào đó. Nhưng có khi ông chỉ bớt đi, thêm vào, đảo vị trí một hai chữ nhưng mạch văn, ý tứ bỗng sáng sủa khác hẳn. Trong cuộc sống, ông là người thích cầu kỳ, từ chén rượu, đến miếng ăn. "Thằng" nào ngồi uống rượu với ông mà gắp, rót bừa bãi sẽ bị ông mắng là "tạp" ngay. Phải nhìn thấy ông mỗi buổi sáng lụi cụi "rửa mặt" cho từng chậu địa lan mới thấy hết cái sự cầu kỳ đó. Làm nghề, ông cũng nghiêm cẩn, kỹ càng như vậy, từ cách lấy tài liệu, rút tít, dùng từ... Năm học lớp 10, ông đoạt giải Nhất học sinh giỏi văn toàn miền Bắc tổ chức lần đầu tiên và được tuyển thẳng vào khoa Văn Đại học Tổng hợp Hà Nội. Văn của ông chau truốt, giàu hình ảnh, khúc chiết. Viết báo cũng vậy, dù là phóng sự điều tra, tản văn, hay chính luận - ông đều tạo ra được những bài báo, vừa đạt đến độ sâu của trí tuệ, vừa lung linh vẻ đẹp của nghệ thuật sử dụng ngôn từ. Và chúng tôi đều hiểu rằng, cũng như trong mỗi xưởng mộc, mỗi lò gốm... vai trò của người thợ cả trong mỗi tờ báo là rất quan trọng. Người thợ cả góp phần làm nên linh hồn, làm nên đẳng cấp của tờ báo. Báo Lao Động tự hào vì có những người thợ cả như Nguyễn An Định - Chu Thượng, Trần Đức Chính - Hà Văn, Lý Sinh Sự. Nghị lực Đầu những năm chín mươi, khi lũ phóng viên trẻ chúng tôi mới về báo, nhìn thấy Nguyễn An Định "thằng" nào cũng sợ, cũng khép nép. Ông to cao lừng lững, đi lại lừ lừ, "vai hùm hàm én". Vậy mà chẳng ai ngờ chỉ ít năm sau ông bắt đầu ngã bệnh ốm đau triền miên. Toàn là bệnh nan y. Những cơn đau vật vã, những chuyến đi hết lên ông lang Phượng lại đến bà lang Phiển ở Hoà Bình. Cũng đã có lúc tưởng như những lá thuốc bí ẩn lấy từ rừng đại ngàn có thể giúp ông vượt qua được bệnh tật... Chính trong hoàn cảnh bệnh tật ấy, mới thấy hết nghị lực của "người thợ cả". Đau ốm như vậy, nhưng không bao giờ ông bỏ bê công việc. Ngần nấy năm trời, cái góc nhỏ trang 1, chuyên mục "Sự kiện bình luận" - cứ đều đặn xuất hiện bút danh Chu Thượng, "mỗi ngày một nhát" như cách nói vui của ông. Vẫn cứ đanh thép, vẫn cứ chuyển chuyển. Cứ mỗi lần đi thấy dáng ông gập người xuống vì đau đớn nhưng vẫn cố gắng viết, lớp trẻ chúng tôi lại tự nhủ mình không được phép lười biếng Tháng bảy, ngày mưa lớn, ông vào Bệnh viện Việt-Đức phẫu thuật. Nắm bàn tay ông trong suốt như tờ giấy, tôi bàng hoàng cả người. Ông bảo: "Định đừng buồn, rồi nhất định thầy trò mình sẽ lại ngao du". Ôi, cuộc sống! Những miền đất đã đi qua, những dặm đường chưa tới... Bà Quỳnh - vợ ông - kể rằng: Trong những lúc mê man sau ca phẫu thuật, bàn tay phải của ông vẫn cứ thường xuyên viết viết gì đó trong không trung - như muốn làm cái việc mà ông đã làm, đã gắn bó cả cuộc đời.
__________________
Ласковый Май Thay đổi nội dung bởi: Siren, 25-12-2011 thời gian gửi bài 08:39 |
| Có 8 thành viên gửi lời cảm ơn Siren cho bài viết trên: | ||
Cartograph (26-12-2011), Lính thuỷ (25-12-2011), Lệ Hằng (25-12-2011), minminixi (26-12-2011), nhnam (25-12-2011), NISH532006 (26-12-2011), Saomai (25-12-2011), USY (25-12-2011) | ||
|
#10
|
|||
|
|||
|
Trích:
Bài báo của Lưu Quang Định mà Siren dẫn hay và sâu sắc quá. Qua đó thấy được cốt cách, phẩm chất, giá trị của nhà báo Nguyễn An Định - Chu Thượng. Hình như Lưu Quang Định đã chuyển sang làm TBT Nông thôn ngày nay. Riêng cái tên Nguyễn An Định thì SM không quên, vì cuối cấp phổ thông SM và những người bạn đồng trang lứa, trong đó "có thể" có bác Lệ Hằng, từng say sưa đọc một cuốn sách tựa đề "Những bài tập làm văn mẫu", trong đó đăng những bài văn đoạt giải nhất kỳ thi giỏi văn Miền Bắc. Trong cuốn đó thì bài của Nguyễn An Định để lại trong SM ấn tượng sâu sắc nhất. Đọc bài sau đây, viết về sự ra đi của Cao Vũ Trân, người làm văn học Pháp, sẽ thấy hé lộ phần nào về tài năng Nguyễn An Định. Kiếp người phận văn Nguyễn Thông Đầu giờ chiều nay mình nhận được tin một người bạn đã ra đi, đi mãi. Anh Cao Vũ Trân là đồng môn đồng tuế với mình, biết nhau dưới mái trường Tổng hợp Hà Nội, mình khóa trước anh khóa sau (1973-1977). Đó là chàng trai hoạt bát, tài hoa, riêng khoản ăn nói thì mình càng thêm bái phục. Cùng ở chung ký túc xá Mễ Trì, Trân ngụ tầng dưới đất (trệt), mình tuốt tầng 3, vậy mà tiếng oang oang của anh chàng cứ như vang 6 cõi. Cao Vũ Trân người Nam Định, dân trường chuyên Lê Hồng Phong nức tiếng. Hồi những năm 60-70 mà ai nói học Lê Hồng Phong Nam Định cả trăm người nghe đều cúi đầu lè lưỡi khâm phục. Chả đâu xa, cùng và sát thế hệ mình là những cái tên dữ dội Vũ Đức Nghiệu, Phạm Văn Bích, Nguyễn Quốc Phong, Đoàn Đức Phương, Cao Vũ Trân… từ lò đó mà ra. Chỉ có chuyên văn Hà Tĩnh, Thanh Hóa thì may ra mới đọ được Nam Định. Cao Vũ Trân để lại ấn tượng đẹp trong giới chuyên văn bởi anh từng đoạt giải nhất văn cấp 3 (lớp 10) toàn miền Bắc, mình nhớ không lầm là năm 1973, có bài đăng trong sách tuyển những bài văn đoạt giải. Hồi ấy, ai có bài như thế, khác gì thò được một chân vào chốn hàn lâm. Dân mê văn vô cùng thần tượng các anh Nguyễn An Định, Nguyễn Văn Thạc, Đỗ Tương Như, Trần Nho Thìn, Cao Vũ Trân… bởi vậy đó. Giải nhất văn toàn miền Bắc đâu phải chuyện đùa. Bài của Trân, mình vẫn nhớ là cái bài viết dưới dạng lá thư gửi cho các bạn Cuba nói về cuộc chiến đấu chống Mỹ của dân tộc, về vẻ đẹp sâu thẳm tâm hồn con người Việt Nam. Viết được cỡ vậy, thì treo giải nhất chi nhường cho ai, chả có gì phải bàn cãi. Trân học giỏi, tốt nghiệp được giữ lại trường, làm giảng viên khoa Văn. Mình vào nam 1 năm trước, xa cách, từ đó mình cũng ít liên lạc, nhưng nghe nói do tính khí hơi đặc trưng nên anh cũng lận đận đường công danh, giống như ông bạn Trần Ngọc Vương cùng khóa cùng lớp với mình vậy. Sáng nay anh đi khám bệnh. Một cơn đau tim đến đột ngột. Không qua khỏi, ra đi ngay tại bệnh viện lúc 1 rưỡi chiều. Đã qua cái hạn 49-53, vậy mà tai ương định mệnh vẫn còn rình rập, thật thương. Nhắc đến Cao Vũ Trân, mình cứ nhớ mãi cái thời môn văn được tôn trọng hết mực. Tươi sáng, lành mạnh, nguy nga như tòa lâu đài. Người viết văn, dạy văn, học văn lúc nào cũng cảm thấy được xã hội đeo trên ngực mình tấm huân chương danh dự. Văn khoa Tổng hợp với rất nhiều thầy đại cổ thụ trên giảng đường là niềm mơ ước của bao thế hệ học trò yêu say văn chương. Tiếc rằng mình cũng mon men được vào chốn đó nhưng không tận tâm cố gắng nên chả gặt hái được gì. Nhiều năm trở lại đây, văn suy giảm dần giá trị, bị xem thường, thậm chí coi rẻ coi khinh. Âu cũng là kết quả của thời buổi nhiễu nhương, giá trị đảo lộn, đồng tiền lên ngôi. Kiếp người phận văn tủi hổ, biết làm sao bây giờ. Mình chỉ ao ước một ngày nào đó người ta lấy lại cái tên oai hùng Trường đại học Tổng hợp Hà Nội, và khoa Văn lại về vị trí đẹp đẽ quyến rũ ngày xưa. Cao Vũ Trân bay đi, nhớ để chút gì phù hộ cho niềm mơ ước ấy của bọn mình, Trân nhé. 8.9.2011 http://vanhoanghean.vn/van-hoa-va-do...phan-van-.html Thay đổi nội dung bởi: Saomai, 25-12-2011 thời gian gửi bài 09:04 |
| Có 5 thành viên gửi lời cảm ơn Saomai cho bài viết trên: | ||
Cartograph (26-12-2011), Lính thuỷ (25-12-2011), Lệ Hằng (25-12-2011), nhnam (25-12-2011), Siren (25-12-2011) | ||
|
#11
|
|||
|
|||
|
Trích:
Vừa rồi LH cũng có một bài thơ nhắc đến chuông chùa (đăng trên Lucbat.com và một số Website) xin dán vào đây gọi là trả chút lễ mọn, để lần sau còn được Sao Mai (và các bạn khác nữa) cho đọc thơ (của mình và các bài thơ hay tình cờ đọc được ) MẮT BÃO Gió mùa chỉ thổi một chiều Gió lòng nào biết bao nhiêu phương trời Nguồn từ đâu đấy, ai ơi Cứ gom bão tố bắt đời cuộn xoay? Nhưng dù giông gió ngàn ngày Tận trong sâu thẳm, lòng này hư vô Thoảng ngân một tiếng chuông chùa Một câu thơ đủ bỏ bùa trần ai Bởi em nằm giữa tim tôi Em là mắt bão, muôn đời bình yên... LH Thay đổi nội dung bởi: Lệ Hằng, 25-12-2011 thời gian gửi bài 20:53 Lý do: Nhiều lỗi sai |
|
#12
|
|||
|
|||
|
SM xin đi tiếp chặng đường tìm chân lý... Có thể giữa đường rẽ tắt, rẽ ngang đây đó, xin các bác thông cảm và không ngại đi cùng SM trên từng cây số...
Với bài viết sau, cũng của Trương Thiếu Huyền, cách đây gần 3 năm, có thể thấy một manh mối nào đó. Trước hết thấy bút danh Như Mai là tên ghép của 2 người phụ nữ mà ông đã từng yêu, và 1 trong hai người sau này trở thành vợ của ông. Tiếp theo, Chu Thượng là bút danh của cụ thân sinh của ông khi viết cho báo "Trung Bắc tân văn" (thời thuộc Pháp), sau này ông dùng lại khi viết trong mục “Truyện cổ tân trang” của báo Lao Động. Như Mai - Từ Thi sĩ máy đến Anh lão đa tình Trương Thiếu Huyền Hồi học phổ thông, thầy giáo dạy văn giảng cho chúng tôi: nhân văn giai phẩm đả kích văn nghệ sĩ, gọi các nhà thơ là “thi sĩ máy”. Nghĩa là, cứ nạp điện vào, thi sĩ máy sẽ cho ra tác phẩm thơ thoả thích. Rồi đến khi học đại học, tôi mới được đọc truyện châm biếm “Thi sĩ máy” của tác giả Châm Văn Biếm, in trên báo ‘Nhân văn” số 5- số cuối cùng. Đọc “Thi sĩ máy”, tôi thấy chẳng có gì là “không phải” cả. Truyện đả kích lối văn chương rập khuôn, máy móc, nhạt nhẽo và vô bổ. Ấy thế, có thời người ta vội quy kết oan uổng “Thi sĩ máy”. Ý tưởng và bút pháp châm biếm ấy, ngày nay ta thường thấy trên báo “Tuổi Trẻ Cười”. Cho đến khi tôi nhận công tác ở Quảng Ninh, một nhà thơ quen biết bảo tôi: - Cậu về Quảng Ninh cho tớ hỏi thăm sức khoẻ ông “Thi sĩ máy” nhé! Ông “ thi sĩ máy” là ai? Thấy tôi ngạc nhiên, nhà thơ giải thích: - Ông Như Mai, cái ông Châm Văn Biếm, tác giả của “Thi sĩ máy” ấy. Tôi biết về ông Như Mai từ đấy và được ông kể về những bước thăng trầm của đời ông. Như Mai tên thật là Ngô Huy Bỉnh, quê Hưng Yên, sinh năm 1924 tại Hải Phòng, lớn lên và học tập ở Hà Nội. Ông tham gia hoạt động cách mạng ở Hà Nội từ tháng 10.1944. Ông phụ trách Thanh niên cứu quốc Liên khu 2. Năm 1947 ông làm báo Cứu Quốc cùng với Như Phong, Hồng Hà, Đồ Phồn... Bút danh Như Mai là tên ghép hai người yêu Như và Mai của ông. Có người sau này là vợ ông. Như Mai làm báo thời đó thường viết tạp văn. Ông thừa hưởng lối tạp văn nhạy bén của cụ thân sinh. Cụ thân sinh của ông là Ngô Huy Văn (nguyên Cục phó Cục Bưu điện) thường kí bút danh là Chu Thượng trên báo “Trung Bắc tân văn” thời Pháp thuộc. Một dạo Như Mai lấy lại bút danh Chu Thượng trong mục “Truyện cổ tân trang” của báo Lao Động. Sau hòa bình lập lại, Như Mai công tác tại Sở Báo chí. Năm 1956, Trung ương tổ chức một trại sáng tác tại Hà Nội, viết về thành công của cải cách ruộng đất, ông đã tham dự và Trần Dần, Lê Đạt, Hoàng Cầm... cũng có mặt ở trại viết này. Mấy ngày đầu ngẫm ngợi ông thấy bí câu chữ. Trang giấy mà Nguyễn Tuân gọi là “pháp trường trắng” làm ông day dứt. Bỗng một hôm, đọc xã luận báo Nhân dân, thấy báo phê phán lối sáng tác máy móc, rập khuôn, ông “vụt” ngay ra cái tứ của truyện với hình tượng “thi sĩ máy”. “Thi sĩ máy” ra đời lập tức “có vấn đề” cùng với báo Nhân văn. - Ông nghĩ gì về cái “đận” văn chương ấy? - Tôi hỏi ông. Ông nói: - Thời nào mà chả có chuyện của thời ấy. Hồi cải cách ruộng đất, thấy có người trước khi bị bắn, hô to “Đảng Lao động Việt Nam muôn năm! Hồ Chủ tịch muôn năm!”, chúng tôi thét lên “ngoan cố! Việt gian ngoan cố!”. Có thể họ bị oan lắm chứ. Sau vụ “Thi sĩ máy”, có người khuyên tôi, cố kiểm điểm cho tốt nhé, đừng “ngoan cố”. Tôi tin, mọi cách nhìn bè bạn đánh giá tôi tốt- xấu không lầm! Năm 1958, Như Mai về báo Vùng Mỏ (sau là báo Quảng Ninh) làm tổ trưởng tổ công nghiệp, rồi Thư kí tòa soạn. Năm 1987, tôi về Quảng Ninh dạy học cũng là năm ông Như Mai nghỉ hưu, sau 40 năm làm báo. Ông tâm sự: - Đời mình cái con số 16 nó nghiệm lắm. Năm 1956 vụ “Thi sĩ máy”, 16 năm sau là năm 1972, mình lại khốn khó về bài điều tra “Phải biết căm giận những con số không trung thực”. Bài báo có cách nhìn trái ngược với tư tưởng “vui vẻ” thi đua vượt kế hoạch ở những năm ấy. Hồi đó, rất hiếm các cơ sở không vượt kế hoạch. Bài báo chỉ ra việc khai khống 3 triệu mét khối đất đá (làm mất đi 1 triệu 500 ngàn đồng, thời năm 1971) của xí nghiệp Vận tải ô tô Cẩm Phả. Sau khi có bài báo, Giám đốc xí nghiệp này đã làm đơn xin thôi việc. Bài báo đã đề cập đến tính trung thực trong công nghiệp. Tại tòa soạn, nhiều người cho rằng, khí thế thi đua cả tỉnh đang lên, nhà báo lại đi bới thối! Có người chân tình: “người khác viết thì được, ông viết thế thì ông chết!”. May sao, Thứ trưởng ngành Than Vũ Anh đến báo Quảng Ninh, cảm ơn tác giả bài báo, mình mới thở phào! Sau năm 1972, đến 1988, đúng 16 năm, mình lại “dính” vào vụ đưa chuyện tiêu cực của hai ông nguyên chủ tịch và nguyên bí thư tỉnh Quảng Ninh trên báo Hạ Long. Lại nghiêng ngửa một dạo, may mà được dư luận ủng hộ, nên mình cũng qua. Khi ở tuổi 70, ông vẫn còn tráng kiện lắm. Rủ tôi đi chơi, ông bắt tôi phải ngồi sau xe đạp. Ai lại để ông 70 tuổi lai xe đạp cái thằng 30 tuổi là tôi. Tôi không chịu, ông bảo: - Cậu ăn nhằm gì, to như Lý Biên Cương tớ còn đèo băng băng nữa là! Hình ảnh Như Mai với chiếc ba-dô-ca (điếu cày) bỏ túi “ba đảm đang” rất quen thuộc với mọi người. Có bạn thơ đùa: “Ông Mai có hai điếu cày; cái hút ban ngày, cái hút ban đêm”. Ông chỉ cười. Dí dỏm, hóm hỉnh là vốn của ông. Ông tít mắt khi trẻ con gọi: “Ông Ma! Ông Ma ơi!” Có lẽ hiếm khi có ai khuyến khích các bạn viết trẻ bằng Như Mai. Ở một đêm thơ, trong khi mọi người say đọc thơ mình, còn ông trân trọng giới thiệu thơ Vũ Dạ Phương (Ninh Bình), Vũ Khánh (Vĩnh Phúc), Vũ Thị Huyền (Hải Phòng). Gặp tôi ông thường hỏi: - Cậu đã đọc bài của “X” của “Y” chưa? Thơ được lắm! Ông có cuốn sổ tay nhỏ để chép những bài thơ mà mình thích rồi chia sẻ với người khác. Còn thơ của tác giả “Thi sĩ máy”? Như Mai làm thơ để thỏa nỗi niềm riêng nhất. Thơ ông viết cho chính mình, bởi thế nó chứa đựng tâm tưởng của cá nhân thi sĩ một cách chân thành. Ông đã tập hợp thơ mình để in một tập lấy tên là “Ngẫu hứng”. Tôi thích nhất bài thơ “Ghi ở Đông Thành” của ông: Tôi những muốn tôi là đất ấy Bàn tay em nhào nặn nên bình Qua ngọn lửa mắt em nung đốt Tâm hồn tôi lần nữa khai sinh Tôi sống giữa lặng câm sành sứ Em thổi vào mộng ảo muôn hình Chiếc bình tôi buồn vui yêu ghét Cứ ngân nga da diết âm thanh Tôi biết ơn bàn tay màu nhiệm Biến cái vô tri thành cái hữu hình Con ngựa chìm trong men em vẽ giả Còn thật hơn cái thật đời anh Với nhân dân tôi suốt đời mắc nợ Sông núi hôm nay biết mấy hy sinh Dám đâu khoe nước men thời Lý Chút hào quang kia cũng đời khoác cho mình. Nghệ sĩ nhiếp ảnh Tô Minh Bình đã gọi ông là “Anh lão đa tình”. Tâm hồn ông vẫn cháy lên “cái nguyên xanh thời trai trẻ”. Khi ở tuổi 70 ông vẫn say mê làm báo. Tờ Văn nghệ Hạ Long (Hội văn nghệ Quảng Ninh) thời do ông “cố vấn” đã khởi sắc. Nhà ông ở phố Nhà thờ Hòn Gai - những căn nhà chi chít bám vào sườn đồi- đặc trưng của Đất Mỏ. Rất ít khi ông có nhà. Ông thường đạp xe đi khắp thị xã, khi thì ở Hội văn nghệ, khi thì nhà in, khi thì ngồi ở nhà các bạn văn chương. Cánh trẻ chúng tôi thường gọi thân mật: bố Mai! Cái ông Châm Văn Biếm xa xưa, nay được là “anh lão đa tình”. Năm nay ông Như Mai đã tròn 85 tuổi nhưng vẫn nhanh nhẹn, tinh thần vui vẻ và thường xuyên đi xe ôm tham dự các cuộc gặp gỡ liên quan đến anh em văn chương, báo chí. Ông phải rèn luyện, tu dưỡng tinh thần và thân thể thế nào đó mới có được cái sức khoẻ và sự hóm hỉnh ở tuổi gần đại thọ này. Hạ Long, 2 – 2009 -------------- http://trieuxuan.info/?pg=tpdetail&id=2240&catid=7 Thay đổi nội dung bởi: Saomai, 26-12-2011 thời gian gửi bài 16:26 |
| Có 5 thành viên gửi lời cảm ơn Saomai cho bài viết trên: | ||
Cartograph (26-12-2011), hongducanh (26-12-2011), Lệ Hằng (27-12-2011), minminixi (26-12-2011), USY (25-12-2011) | ||
|
#13
|
|||
|
|||
|
Trích:
Được biết Quang Huy, nguyên giám đốc nhà XB Văn hóa - Thể thao. Ông từng có những bài lục bát hay, mà một trong những bài ấy cho đến nay còn đọng trong lòng SM. Bài kể về 12 cô gái TNXP ở Chuông Bồn đã ngày đêm chiến đấu bảo vệ và giữ cho con đường 30 thông suốt 24/24 trong những ngày chiến tranh ác liệt. Tay họ cầm những khăn tay trắng muốt làm cọc tiêu cho đoàn xe quân sự đi qua đêm đêm. Trong bài có những câu: Mười hai cô gái Chuông Bồn Bom không át nổi ngàn đêm tiếng cười Dẫn xe vượt dốc xong rồi Lại về ngủ dưới một trời đầy sao... Vâng, thời gian qua đi, có thể trong trích đoạn trên SM không còn nhớ chính xác đến từng con chữ, xin tác giả lượng thứ nếu có sai chữ nào. Còn đây là một bài lục bát khác nổi tiếng của ông: NỖI NIỀM THỊ NỞ Người ta cứ bảo dở hơi Chấp chi miệng thế lắm lời thị phi Dở hơi, nào dở hơi gì Váy em xắn lệch nhiều khi cũng tình Làng này khối kẻ sợ anh Rượu be với chiếc mảnh sành cầm tay Sợ anh chửi đổng suốt ngày Chỉ mình em biết anh say rất hiền Anh không nhà cửa, bạc tiền Không ưa luồn cúi, không yên phận nghèo Cái tên thơ mộng Chí Phèo Làm em đứt ruột mấy chiều bờ ao Quần anh ống thấp ống cao Làm em hồn vía nao nao đêm ngày Khen cho con Tạo khéo tay Nồi này thì úp vung này chứ sao! Đêm nay trời ở rất cao Sương thì đẫm quá, trăng sao lại nhòa Người ta… mặc kệ người ta Chỉ em rất thật đàn bà với anh Thôi rồi, đắt lắm tiết trinh Hồn em nhập bát cháo hành nghìn năm. Quang Huy Thay đổi nội dung bởi: Saomai, 27-12-2011 thời gian gửi bài 17:09 |
| Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn Saomai cho bài viết trên: | ||
Lệ Hằng (27-12-2011), NISH532006 (27-12-2011) | ||
|
#14
|
|||
|
|||
|
Trích:
Với "Thi sỹ máy", tác giả bị liệt vào danh sách NVGP, và thuộc loại nhất nhì PĐ. Năm tháng qua đi, đời ông phủ lớp sương mờ. Các nhà NVGP lần lượt xuất hiện, với giải thưởng này nọ... Nhưng ông thì không. Ông chìm đi trong mây nước, quê hương, trong "lặng câm sành sứ"... Và có lẽ ông là 1 trong số (có thể là duy nhất) những người NVGP còn sống. Cả TH, SH, những người kết án ông, cũng đi lâu rồi. Xin đọc 1 tâm tình của ông: Ở HỢP TÁC XÃ SỨ ĐÔNG THÀNH Tôi những muốn tôi là đất ấy Bàn tay em nhào nặn nên bình Qua ngọn lửa mắt em nung đốt Tâm hồn tôi lần nữa khai sinh Tôi sống giữa lặng câm sành sứ Em thổi vào mộng ảo muôn hình Chiếc bình tôi buồn vui yêu ghét Cứ ngân nga và da diết âm thanh Tôi biết ơn mọi bàn tay tạo hoá Biến cái vô tri thành cái có tình Con ngựa chìm trong men em vẽ giả Còn thật hơn cái thật đời anh Với nhân dân tôi suốt đời mắc nợ Sông núi có hôm nay biết mấy hy sinh Dám đâu khoe nước men thời Lý Chút hào quang kia cũng đời khoác cho mình. Như Mai ------ Xin lỗi, nếu vì bài này mà Chiều Mát thành chiều Quảng Ninh (bác Mai hiện ở TP Hạ Long). Thay đổi nội dung bởi: Saomai, 24-12-2011 thời gian gửi bài 10:22 |
| Có 5 thành viên gửi lời cảm ơn Saomai cho bài viết trên: | ||
htienkenzo (24-12-2011), Lính thuỷ (24-12-2011), Lệ Hằng (24-12-2011), Nina (27-12-2011), thanhnam76 (24-12-2011) | ||
|
#15
|
|||
|
|||
|
[QUOTE=Saomai;101228]
Tôi biết ơn mọi bàn tay tạo hoá Biến cái vô tri thành cái có tình Con ngựa chìm trong men em vẽ giả Còn thật hơn cái thật đời anh --------------------------------------- Chỉ bốn câu thơ này đủ để chúng ta ngả mũ trước một bậc TIỀN BỐI VĂN CHƯƠNG (không đề cập đến chuyện lão làng 70, 71 gì đâu). Lệ Hằng tuy chỉ "tò te lính mới" nhưng có lẽ cũng đã nhận ra Sao Mai rồi. Có phải nàng CÔNG CHÚA VÀ HẠT ĐẬU đấy không? Bức thảm thơ đặt trên 15 tấm đệm mút mà quên không nhặt hạt đỗ xanh trước khi trải đệm thì CÔNG CHÚA cũng nhăn mặt ngay! Dẫu mua máy hút bụi rồi Gặp khi mất điện ôi thôi, còn gì. Dưới thảm tối, thấy đen xì Chổi nhựa để sót viên bi to đùng CÔNG CHÚA nhìn thấy hãi hùng Lần sau chả dại, đừng hòng ta xem!!! Lệ Hằng thích vui nhộn, hài hước. Đã từng chủ trì NHÓM CƯỜI CHỦ NHẬT (mà Lính thủy đóng vai trò rất quan trọng) kéo dài hàng năm trời với không ít các bài thơ vui ứng tác mỗi khi LH gửi tới bạn bè các bức tranh ngộ nghĩnh. Nếu các bạn không mếch lòng vì những câu đùa tếu thì LH còn đùa và còn mời các bạn tham gia những trò XẢ STRET. CÒN NẾU NNTT không thích tếu thì Lệ Hằng cũng có thể đeo mặt nạ phúng viếng suốt ngày rất chi là nghiêm túc và não nề đấy ạ./. LH Thay đổi nội dung bởi: Lệ Hằng, 24-12-2011 thời gian gửi bài 14:45 |
| Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn Lệ Hằng cho bài viết trên: | ||
Lính thuỷ (24-12-2011), thanhnam76 (24-12-2011) | ||
|
#16
|
||||
|
||||
|
__________________
Ласковый Май |
| Có 5 thành viên gửi lời cảm ơn Siren cho bài viết trên: | ||
htienkenzo (24-12-2011), Lệ Hằng (24-12-2011), Nina (27-12-2011), Saomai (24-12-2011), thanhnam76 (24-12-2011) | ||
|
#17
|
|||
|
|||
|
Phải đấy Siren à. Em kiếm đâu được bản in thế? Chị chỉ được ngó qua trên mạng một lần, lâu lắm rồi, và không ghi lại. Nhìn hình em chụp, chị lại nhớ thêm cái bút danh của bác Như Mai ngày ấy là Châm Văn Biếm. Mà Châm biếm trong một lĩnh vực nào đó có thời bị cho là tối kỵ...
Chi mới đến Trung Quốc em à. Trong giá lạnh. @ bác Lệ Hằng: Sao Mai và Sao Hôm - Ngôi sao ban chiều... hình như là một bác ạ. Nhưng diễn đàn NNN cũng kiêng kỵ spam đấy, bác lưu ý nhé. Thay đổi nội dung bởi: Saomai, 24-12-2011 thời gian gửi bài 10:16 |
|
#18
|
|||
|
|||
|
Tôi là ai?
(Tự Bạch) Em hỏi tôi là ai? Tôi đâu tự biết Là Ma vương? Quỷ sứ? Thiên thần? Hay tất cả ở trong tôi, tất cả Chọn tim tôi làm mảnh đất tranh phần Trong căn hộ Người Đời, Phật và Ma cùng ở Tôi đâu cần áo giấy với cà sa! Khoác bộ cánh hề mồi, hề gậy Tặng em chuỗi cười thay những nhành hoa Tôi tin mọi cách nhìn bè bạn Đánh giá tôi tốt, xấu không lầm Và đối mặt em-hướng về cái đẹp Tôi thiêu mình Trên ngọn lửa THIỆN CHÂN... Ngô Như Mai- tập Ngẫu Hứng |
|
#19
|
|||
|
|||
|
Trích:
|
| Có 3 thành viên gửi lời cảm ơn ADAM cho bài viết trên: | ||
|
#20
|
||||
|
||||
|
Trích:
Cái bác ADAM này mệt quá ta Hôm nay mới rỗi được ở nhà Bắt tìm lời thơ lại bài hát Đừng bắt em tìm thím EVA!!! BỐN ĐÊM SAY Thái Bá Tân dịch 1. Một tối nọ tôi về nhà muộn Say say say say thật là say Tôi thấy ngựa ai buộc ngay trước cổng Nơi tôi buộc ngựa hàng ngày Tôi hỏi vợ tôi, vợ tôi xinh đẹp: - Bà ơi! Bà nói tôi hay Ngựa của ai, ngựa của ai đứng đó Nơi tôi buộc ngựa hàng ngày - Này ông ngốc, ông ngu, ông mù không thấy Say say say say quá đi thôi Đấy chẳng qua là con bò sữa Bà già vừa mới cho tôi Thế gian này tôi đã đi ngàn dặm Có thể nhiều hơn cơ Nhưng bò sữa có dây cương, hàm thiếc Quả tôi chưa thấy bao giờ!!! 2. Tối thứ hai tôi về nhà muộn Say say say say thật là say Tôi thấy mũ ai treo trên giá mũ Nơi tôi treo mũ hàng ngày Tôi hỏi vợ tôi, vợ tôi xinh đẹp: - Bà ơi! Bà nói tôi hay Mũ của ai, mũ của ai treo đó Nơi tôi treo mũ hàng ngày - Này ông ngốc, ông ngu, ông mù không thấy Say say say say quá đi thôi Đấy chẳng qua là chiếc xô đựng nước Bà già vừa mới cho tôi Thế gian này tôi đã đi ngàn dặm Có thể nhiều hơn cơ Nhưng xô đựng nước hai bên hông đục lỗ Quả tôi chưa thấy bao giờ!!! 3. Tối thứ ba tôi về nhà muộn Say say say say thật là say Tôi thấy quần ai treo giá áo Nơi tôi treo áo hàng ngày Tôi hỏi vợ tôi, vợ tôi xinh đẹp: - Bà ơi! Bà nói tôi hay Quần của ai, quần của ai treo đó Nơi tôi treo áo hàng ngày - Này ông ngốc, ông ngu, ông mù không thấy Say say say say quá đi thôi Đấy chẳng qua là chiếc khăn rửa bát Bà già vừa mới cho tôi Thế gian này tôi đã đi ngàn dặm Có thể nhiều hơn cơ Nhưng khăn rửa bát lại có thắt lưng, dây khóa Quả tôi chưa thấy bao giờ!!! 4. Tối thứ tư tôi về nhà muộn Say say say say thật là say Tôi thấy đầu ai gối trên chiếc gối Nơi tôi vẫn gối hàng ngày Tôi hỏi vợ tôi, vợ tôi xinh đẹp: - Bà ơi! Bà nói tôi hay Đầu của ai, đầu của ai gối đó Nơi tôi vẫn gối hàng ngày - Này ông ngốc, ông ngu, ông mù không thấy Say say say say quá đi thôi Đấy chẳng qua là chiếc bắp cải Bà già vừa mới cho tôi Thế gian này tôi đã đi ngàn dặm Có thể nhiều hơn cơ Nhưng bắp cải lại có râu ria mép Quả tôi chưa thấy bao giờ!!! Thái Bá Tân dịch
__________________
Ласковый Май |
![]() |
| Bookmarks |
|
|
Các chủ đề gần tương tự với chủ đề trên:
|
||||
| Ðề tài | Người gửi | Forum | Trả lời | Bài viết cuối |
| Bạn nhìn thấy nhà mình trên ảnh vệ tinh Google chưa? | Cartograph | Địa lý | 57 | 04-07-2012 14:36 |
| Phim Tinh Cầu! | Sunstar | Điện ảnh - Truyền hình | 49 | 01-06-2010 13:27 |
| Tinh thần đón tiếp của mem Đà Nẵng | anka | Chúc mừng - Chia sẻ - Giúp đỡ | 2 | 07-12-2008 10:41 |