Trở về   Nước Nga trong tôi > Dành cho các bạn > Các chủ đề khác > Tình yêu, tình bạn và cuộc sống

Diễn đàn NuocNga.net
Nội quy diễn đàn
Trang chủ tin tức
Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên

Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
  #1  
Cũ 25-03-2008, 12:49
FORYTCHIA FORYTCHIA is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Đến từ: HCMC
Bài viết: 1,018
Cảm ơn: 2,239
Được cảm ơn 2,997 lần trong 789 bài đăng
Default Chuyện Tình yêu và cuộc sống

Tôi tin hạnh phúc sẽ trở về.
( Chuyện khó tin có thật. )
Tôi không thể trở về Việt Nam sinh sống cho dù gần hai chục năm nay chưa phút nào tôi nguôi nhớ về quê hương, chưa phút nào tôi quên được mảnh đất chôn nhau cắt rốn của mình, nơi đó còn có mẹ già, gia đình lớn của tôi.
Mọi bất hạnh trên đời không ai giống ai, nó bất ngờ ập xuống cuộc đời của ta vào một ngày mà ta không hề ngờ tới. Mùa hè năm 1988, tôi đang là nghiên cứu sinh năm thứ 2 ở Liên Xô. Do có thành tích cao trong nghiên cứu sinh, và những vấn đề mà tôi đang nghiên cứu ứng dụng thành công tại một nhà máy sản xuất điện nên tôi được thưởng kỳ nghỉ phép 1 tháng, với một khoản tiền chi phí cho kỳ nghỉ phép khá rủng rỉnh từ phía nhà máy nơi tôi đang thực tập. Thay vì trở về Việt Nam thăm vợ và các con, tôi đã gửi vé máy bay và các thủ tục về cho vợ và 3 con của tôi để vợ tôi làm hộ chiếu sang Liên Xô thăm chồng.
Những tưởng đó là mùa hè hạnh phúc nhất của gia đình tôi, ngờ đâu đó lại là mùa hè bất hạnh nhất, mở đầu cho những tai ương trong cuộc đời tôi. Chúng tôi có 3 tuần đoàn tụ bên nhau, tôi đã cố gắng đưa vợ và các con tôi đi một số danh lam thắng cảnh trên đất nước Liên Xô. Vợ tôi là một công nhân làm việc trong ngành dệt, chúng tôi cưới nhau được 5 năm, trong vòng 5 năm vợ tôi cho ra đời 3 đứa trẻ thiên thần. Hai cậu con trai sinh đôi đầu lòng lúc này đã tròn 5 tuổi, con gái út của tôi sắp tròn 3 tuổi.

Thời gian 1 tháng nghỉ hè bay vèo trong phút chốc. Đã đến ngày vợ và các con tôi phải về nước. Tuần cuối cùng chuẩn bị chia tay, vợ tôi ao ước được tới tham quan Biển Đen, nơi mà cô từng biết đến qua những trang thơ Xôviết từ thuở học trò. Tôi đồng ý và ngay lập tức mua vé tàu đưa cả gia đình đến. Có ai biết đâu, bất hạnh đang chờ gia đình tôi ở phía trước. Ngay trong buổi chiều hôm ấy, khi vừa xuống tàu, chúng tôi đi thẳng ra bãi biển trước khi đưa cả nhà đi tìm một khách sạn thuê trọ. Chính trong buổi chiều hôm ấy, tôi đã lạc mất vợ và con gái út bé bỏng ngay trên bờ biển.
Tôi cũng không thể lý giải nổi vì sao chúng tôi lại có thể lạc nhau. Có lẽ do bọn trẻ con nhà tôi quá hiếu động. Tôi quản lý hai chú nhóc sinh đôi 5 tuổi, vợ tôi bế con gái Anh Đào mới 3 tuổi. Những đứa trẻ chỉ cần nhìn thấy biển là có thể chạy ào xuống mà bất kể phía trước là ai và điều gì đang đợi. Tôi chạy theo hai đứa trẻ và chỉ một lúc sau quay trở lại chỗ cũ thì vợ và con gái bé bỏng Anh Đào đã biến mất. Không ai có thể hình dung được tâm trạng của tôi lúc đó.
Lúc đầu tôi cố không di chuyển vì nghĩ rằng chắc chắn vợ tôi đi đâu đó thôi rồi sẽ quay lại với 3 bố con tôi. 1 tiếng rồi 2 tiếng trôi qua, vợ và con gái tôi vẫn bặt vô âm tín. Khi hoàng hôn đã bắt đầu buông xuống, mọi người trên bãi biển đã về khách sạn, số người mới đến đi chơi đêm trên biển vẫn đông đúc nhộn nhịp, lúc này tôi mới choáng váng với ý nghĩ có lẽ vợ và con gái tôi sẽ không bao giờ quay trở lại đây nữa. Tôi đang tuột mất họ. Lo lắng làm cho tôi gần như phát điên, tôi chạy đến tất cả mọi nơi, mọi trạm liên lạc để có thể nhờ giúp đỡ tìm vợ và con gái bị lạc.
Mặc cho những nỗ lực gần như tuyệt vọng của tôi, vợ tôi và con gái tôi vẫn biệt tích. Tôi đã lưu lại ở thành phố Istanbul cạnh Biển Đen đúng 1 tháng cùng với hai con trai để tìm kiếm, chờ đợi và hy vọng vợ con tôi sẽ quay trở lại tìm tôi. Một tháng trôi qua trong tuyệt vọng. Tôi quyết định mang hai con quay lại Moskva nơi tôi đang làm thực tập sinh. Những năm tiếp theo, Liên Xô tan rã, tôi trôi dạt theo những biến đổi của thời cuộc. Từ đó, tôi đã trải qua một cuộc đời khác, một cuộc sống khác đầy cay đắng, mất mát và đau đớn không cùng. Tôi phải nuôi hai con trai và tích lũy tiền để đi tìm vợ và con gái. Đó là mục đích lớn nhất mà tôi phải sống.
Tôi buộc phải dừng công tác nghiên cứu sinh, làm thuê đủ mọi thứ nghề để có thể di chuyển tự do đến các vùng có đông người Việt Nam sinh sống và làm việc với một hy vọng mãnh liệt có thể vợ và con gái tôi ở đó, hoặc ở đó tôi có thể tìm được những thông tin quý giá về vợ và con.
Vợ tôi là người phụ nữ chưa bao giờ rời khỏi thành phố nơi cô ấy ở. Chuyến đi sang Liên Xô thăm chồng là chuyến đi đầu tiên xa nhất. Cô ấy lại không biết tiếng Nga, không biết thứ tiếng gì ngoài tiếng Việt, vì thế rất có thể cô ấy đã bị lạc. Thế nhưng nếu cô ấy còn sống, chừng ấy thời gian, 1 năm rồi 2 năm, thậm chí 5 năm, tại sao cô ấy không tìm mọi cách để tìm tôi, thông tin cho tôi biết cô ấy ở đâu? Nếu cô ấy gặp phải một rủi ro nào đó do cuộc đời xô đẩy, mà cô ấy buộc phải sống một đời sống khác thì tôi tin cô ấy cũng sẽ tìm cách để thông báo cho tôi biết về sự tồn tại của cô ấy và con.
Về tình cảm vợ chồng, giữa chúng tôi luôn tồn tại một tình yêu thương tha thiết, vì vậy không có lý do gì để cô ấy ôm đứa con bé bỏng của chúng tôi và bỏ tôi ra đi. Hay tâm lý của cô ấy có vấn đề, có thể thời điểm cô ấy bỏ tôi ra đi chính là lúc bệnh tình cô ấy khởi phát. Tôi đã đặt ra rất nhiều câu hỏi, nhiều giả thiết và chẳng có giả thiết nào, câu trả lời nào khiến tôi hài lòng.
Tôi đã ở vậy, dành toàn bộ thời gian đi làm kiếm tiền và chăm sóc hai đứa con khôn lớn với hy vọng một ngày nào đó sẽ tìm thấy vợ và con gái. Nhiều đêm tôi trở về nhà trong cơn mệt mỏi rã rời, sự mất mát về mặt tinh thần khiến cho tôi dường như không thể chịu đựng hay vượt qua được. Mỗi lần nghĩ đến cái chết là mỗi lần tôi lại chạm vào gương mặt buồn rầu ngơ ngác của hai đứa con. Và câu hỏi bố ơi, bao giờ mẹ sẽ trở về làm cho trái tim tôi rỉ máu.
Kính thưa quý báo, vậy là tôi trở thành công dân nước Nga bất đắc dĩ, cho dù tôi sinh ra ở Việt Nam và là người Việt Nam, cho dù không lúc nào tôi không thương nhớ quê hương của mình. Tôi không thể quay trở về Việt Nam sinh sống bởi lẽ nơi mảnh đất phương xa này đang giữ bí mật một nửa cuộc đời của tôi, đó là vợ và con gái yêu bé nhỏ của tôi. Tôi không thể rời bỏ nơi này để trở về quê hương của mình được vì trở về Việt Nam là rời bỏ niềm tin, rời bỏ hy vọng mãnh liệt trong suốt bao nhiêu năm qua, rằng vợ và con gái tôi vẫn còn sống và đi lạc đâu đó trên nước Nga xa xôi này.
Còn sống, tôi còn phải tìm kiếm, còn hy vọng. Dẫu hy vọng bây giờ chỉ còn là một phép mầu kỳ diệu. Hai con tôi đã trưởng thành, các cháu đều đã trở thành sinh viên ưu tú trên các giảng đường đại học, các cháu đều thương bố và khuyên bố hãy từ bỏ quá khứ để tìm đến một cuộc sống mới. Cho dù vậy, các cháu vẫn âm thầm ngày đêm tiếp tục cái công việc của tôi là tìm kiếm mẹ và em gái. Có cuộc tìm kiếm nào dài hơn thế và có hy vọng nào có thể dài hơn thế. Có nỗi đau nào nhiều hơn thế để cho trái tim tôi quên đi nỗi muộn phiền.
Thế nhưng cuộc sống không lấy đi của ai tất cả, và cũng không tước đi của ai niềm hy vọng tột cùng. Cách đây đúng một năm, trong một lần đi dạo trên bờ Biển Đen (kể từ ngày tôi lạc mất vợ và con gái yêu, cứ đúng vào dịp hè năm nào mà tôi có thể, tôi đều tìm mọi cách trở lại đây để tìm kiếm có khi là để sống nốt những ngày tháng còn lại với hy vọng mỏng manh là có thể tìm thấy vợ và con tôi.
Và khi tôi đã là một người đàn ông qua tuổi ngũ tuần, mái tóc đã đốm bạc, và hy vọng tìm thấy vợ con đã ngày một vô vọng hơn, tôi bỗng nhiên gặp lại người vợ yêu quý và con gái bé nhỏ của mình. Hôm đó tôi đi dạo trên bãi biển, từ xa tôi không tin vào mắt mình nữa khi nhìn thấy một thiếu nữ trạc 20 tuổi với gương mặt vợ tôi hồi trẻ, đang đẩy xe lăn. Còn trên xe lăn, người thiếu phụ mái tóc đã điểm bạc, cặp mắt nhìn tôi vô hồn đờ đẫn ấy chính là vợ tôi.
Trời ơi! Tôi đã quỳ sụp xuống trước họ và khóc như mưa như gió khiến cho cô gái hoảng sợ. Con gái Anh Đào của tôi có tên là Natasha, cô bé không biết một từ tiếng Việt nào, và hoàn toàn không biết gì về tôi và gia đình trước đây của mình. Còn vợ tôi, bà ấy bị dư chấn thần kinh hồi còn trẻ, mới đây bà lại bị tai biến mạch máu não, bà đã sống một đời sống câm lặng như thế gần hai chục năm nay rồi, kể từ khi tai nạn xảy ra.
Cô bé tỏ ra hoảng sợ và nghi ngờ câu chuyện của tôi, rằng tôi là bố đẻ của cô gái, và người thiếu phụ đau ốm kia chính là vợ của tôi. Cho đến bây giờ, một năm đã trôi qua, cho dù tôi đã tìm mọi cách để chứng minh cho cô bé hiểu mọi chuyện, tìm cách chữa trị cho vợ tôi để cô ấy chính là chiếc chìa khóa có thể mở ra được cánh cửa bí ẩn của hạnh phúc gia đình tôi, để cả nhà tôi lại đoàn tụ sau mấy chục năm xa cách.
Thế nhưng, hình như ông trời thử thách lòng kiên nhẫn của tôi hay sao mà cho tôi tìm lại được vợ con tôi trong hoàn cảnh trớ trêu đến thế. Vợ tôi đã hoàn toàn mất trí nhớ, cô ấy không biết tôi là ai, và bản thân mình là ai nữa, cô ấy đang sống một cuộc sống của người thiểu năng trí tuệ.
Còn con gái tôi, tôi đã lạc con khi cháu chưa tròn 3 tuổi, làm sao nó nhớ được điều gì. Trong một năm qua, tôi tìm mọi cách để được gần vợ và con, nhưng vợ tôi giờ đây đã có một gia đình riêng và sự tiếp cận hòa nhập không phải dễ dàng khi người đàn ông sống cùng với vợ tôi là một người khó tính và anh ta có vẻ không muốn nghe câu chuyện nhận lại vợ con của tôi.
Tôi lại tiếp tục sống trong những ngày đau đớn và thử thách. Tôi vẫn đang trên con đường vạn dặm kiên nhẫn tìm lại quá khứ cho vợ và con gái tôi, cho cả chính tôi nữa. Tôi vẫn muốn vợ tôi sẽ nói cho tôi biết vì sao cô ấy lại bỏ tôi trong một thời gian dài lưu lạc đến thế.

Nguyễn Hoàng Việt.
Moskva. LB Nga.

(Trích đăng An ninh thế giới cuối tháng)
__________________
Forytchia của mùa xuân
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 3 thành viên gửi lời cảm ơn FORYTCHIA cho bài viết trên:
BelayaZima (25-03-2008), Flamingo (23-11-2009), NISH532006 (26-02-2011)
  #2  
Cũ 25-03-2008, 13:33
matador's Avatar
matador matador is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 987
Cảm ơn: 731
Được cảm ơn 1,227 lần trong 495 bài đăng
Default

Ô thế là bác H đã tìm ra vợ con mình bị lạc hai mươi năm nay, thật là kỳ diệu , hồi trước bọn tôi nghe kể là bị lạc khi đi biển ở Sôchi , mà ko hiểu sao mọi người từ trước đến nay vẫn đồn đại là vợ con bác ấy ko bị chết đuối mà bị Digan bắt và thường như vậy thì linh cảm còn sống ( tôi cũng đinh ninh vậy ) là rất lớn .
Mong sao gia đình bác H sớm đoàn tụ sum vầy hạnh phúc như xưa !!!
__________________


Matador@nuocnga.net
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn matador cho bài viết trên:
Flamingo (23-11-2009), phuongnn (26-03-2008)
  #3  
Cũ 25-03-2008, 16:19
rung_bach_duong's Avatar
rung_bach_duong rung_bach_duong is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Đến từ: Hanoi, Vietnam
Bài viết: 1,111
Cảm ơn: 2,375
Được cảm ơn 3,101 lần trong 797 bài đăng
Default

Thật mừng cho bác Hoàng đã gặp lại vợ và con gái. Tuy rằng vợ bác bây giờ đang trong tình trạng mất trí nhớ, con gái cũng không nhận ra bác, nhưng dù sao sự gặp lại vợ và con gái bằng xương bằng thịt chắc chắn sẽ làm cho bác đỡ khắc khoải hơn nhiều.
Trả lời kèm theo trích dẫn
Được cảm ơn bởi:
Flamingo (23-11-2009)
  #4  
Cũ 25-03-2008, 16:28
hungmgmi's Avatar
hungmgmi hungmgmi is offline
Kvas Nga - Квас
 
Tham gia: Nov 2007
Đến từ: Hà Nội
Bài viết: 6,374
Cảm ơn: 7,948
Được cảm ơn 12,324 lần trong 3,882 bài đăng
Gửi tin nhắn bằng Skype™ tới hungmgmi
Default

Hình như có sự nhầm lẫn đây hay sao đó các bác ạ. Bác trai trong câu chuyện trên không phải là nhà thơ Nguyễn Huy Hoàng mà chúng ta đã có lần nhắc trong 4rum cũ. Bác Hoàng này bị lạc mất con gái, khi nhờ người bạn đưa đi nghỉ ở Xô chi.
Còn bác này lại khác, lạc mất cả vợ lẫn con.
__________________
hungmgmi@nuocnga.net
Trả lời kèm theo trích dẫn
Được cảm ơn bởi:
Flamingo (23-11-2009)
  #5  
Cũ 26-03-2008, 11:14
Cá Măng's Avatar
Cá Măng Cá Măng is offline
Thịt nướng Nga - Шашлык
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 571
Cảm ơn: 1,133
Được cảm ơn 721 lần trong 305 bài đăng
Default

Ôi thế câu chuyện này có thật hả các bác? Tháng trước em và mấy người bạn đọc câu chuyện này lại cứ nhất trí cho là chuyện giả. Vậy tiện đây em muốn xin lỗi vì đã trót không tin và mong bác Hoàng tìm lại được người thân của mình.
__________________
:emoticon-0115-inlov
Trả lời kèm theo trích dẫn
Được cảm ơn bởi:
Flamingo (23-11-2009)
  #6  
Cũ 26-03-2008, 11:49
phuongnn's Avatar
phuongnn phuongnn is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 1,009
Cảm ơn: 1,606
Được cảm ơn 2,219 lần trong 564 bài đăng
Gửi tin nhắn bằng MSN tới phuongnn Gửi tin nhắn bằng Yahoo tới phuongnn Gửi tin nhắn bằng Skype™ tới phuongnn
Default

Trích:
matador viết Xem bài viết
Ô thế là bác H đã tìm ra vợ con mình bị lạc hai mươi năm nay, thật là kỳ diệu , hồi trước bọn tôi nghe kể là bị lạc khi đi biển ở Sôchi , mà ko hiểu sao mọi người từ trước đến nay vẫn đồn đại là vợ con bác ấy ko bị chết đuối mà bị Digan bắt và thường như vậy thì linh cảm còn sống ( tôi cũng đinh ninh vậy ) là rất lớn .
Mong sao gia đình bác H sớm đoàn tụ sum vầy hạnh phúc như xưa !!!
Xin lỗi vì lâu không vào 4rum, vì thế nhấn nhầm nút thanks, nhưng phuongnn không có ý định cảm ơn bác đâu, vì bác đã nhầm rồi.

Nhà thơ Việt Nam nổi tiếng, bác NHH vẫn đang sống ở Mát-xcơ-va một cách bình thường với vợ (là cô giáo cũ của bị Tykva nhà ta thì phải) và cô con gái nhỏ của bác ấy. Con gái lớn của bác ấy thì vẫn chưa tìm thấy cho đến tận ngày nay.

Cũng lạ nhỉ, có một người nhầm mà dẫn đến việc vài người khác nhầm theo...
__________________
Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
Blog của PhuongNN ở đây

The end is coming and coming fast (faster than we've thought)!
Trả lời kèm theo trích dẫn
Được cảm ơn bởi:
Flamingo (23-11-2009)
  #7  
Cũ 26-03-2008, 23:50
Iozik Iozik is offline
Sủi cảo Nga - Пельмени
 
Tham gia: Mar 2008
Bài viết: 106
Cảm ơn: 242
Được cảm ơn 167 lần trong 59 bài đăng
Default

Khi đọc hết câu chuyên trên, Iozik tôi thực sự hoang mang. Lấy tay bổ vào đầu mấy cái, đi đi lại lại mãi trong vườn nhà để kiểm tra lại trí nhớ của mình. Các bác à, đúng như nhiều bác nói, Nhà thơ NHH yêu quý của chúng ta, theo tôi nhớ không sai thì bị lạc mất con gái khi gửi con mình cho bạn đi nghỉ ở Sôchi (Chứ không phải cả gia đình đi nghỉ và lạc mất cả vợ và con).

Còn trong câu chuyện này, tôi không biết... và tôi thực sự không hiểu??? Daze v ckazkakh ne bưvaet!

Tôi không phải là bạn của nhà thơ NHH, nhưng về nhà thơ và nỗi đau mất con thì rất rất nhiều người, đặc biệt những tên đã từng đi Nga trong đó có tôi đều biết.

Phải chăng câu chuyện trên chỉ là ... một bài báo???
_____

Tôi thành thật xin lỗi tác giả Nguyễn Hoàng Việt nếu có gì đó không phải.
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn Iozik cho bài viết trên:
Flamingo (23-11-2009), Thao vietnam (27-03-2008)
  #8  
Cũ 27-03-2008, 00:03
Nina Nina is offline
Kvas Nga - Квас
 
Tham gia: Nov 2007
Đến từ: TPHCM
Bài viết: 6,416
Cảm ơn: 5,003
Được cảm ơn 8,268 lần trong 3,723 bài đăng
Default

Bác Iozik thân mến, theo em thì mọi chuyện đơn giản hơn nhiều. Theo ý kiến cá nhân của em, thì tác giả Nguyễn Hoàng Việt không kể về chuyện gia đình bác NHH, có vậy thôi. Còn tính xác thực của câu chuyện do tác giả Nguyễn Hoàng Việt kể thì chúng ta không bàn ở đây.
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn Nina cho bài viết trên:
Flamingo (23-11-2009), Iozik (27-03-2008)
  #9  
Cũ 27-03-2008, 06:58
rung_bach_duong's Avatar
rung_bach_duong rung_bach_duong is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Đến từ: Hanoi, Vietnam
Bài viết: 1,111
Cảm ơn: 2,375
Được cảm ơn 3,101 lần trong 797 bài đăng
Angry

Trích:
phuongnn viết Xem bài viết
Xin lỗi vì lâu không vào 4rum, vì thế nhấn nhầm nút thanks, nhưng phuongnn không có ý định cảm ơn bác đâu, vì bác đã nhầm rồi.

Cũng lạ nhỉ, có một người nhầm mà dẫn đến việc vài người khác nhầm theo...
Добрый день !

@Phươngnn: Phuongnn bấm nhầm nútThanks làm tớ cứ khó hiểu. Sao cả 2 thằng (tớ và Ma) đều nhầm mà lại đi cảm ơn, hơn nữa lại cảm ơn có mỗi bạn Ma

Thực ra lúc đầu đọc xong mình cũng hơi nghi nghi vì nhớ mang máng ngày xưa NNN có đăng bác Hoàng lạc mất mỗi con gái (lâu ngày không nhớ lắm lại không biết kỹ về bác Hoàng). Mới lại hơi nghi ở chỗ nếu như tin bác ấy tìm lại được người thân 1 năm rồi thì không lẽ nào BQT NNN lại không đăng trên NNN vì một số bác trong BQT biết rõ về bác H, nhưng nhiều tình tiết giống hoàn cảnh bác Hoàng nên mình cứ nghĩ là hoàn cảnh của bác ấy. Mí lại có lẽ vì mong bác ấy được gặp lại người thân quá nên đọc xong cứ vội mừng mừng tủi tủi hộ bác ý

Tác giả bài báo ở đây có thể ghi lại một chuyên có thật nào khác (cái này hơi khó) hoặc đơn thuần bác tác giả chỉ muốn viết một câu chuyện để lấy tiền nhuận bút thôi. Không hiểu cái dòng ( Chuyện khó tin có thật. ) dưới tít bài báo là của Mụ FOR hay là báo giấy đăng ấy nhỉ?
Trả lời kèm theo trích dẫn
Được cảm ơn bởi:
Flamingo (23-11-2009)
  #10  
Cũ 27-03-2008, 08:12
Nina Nina is offline
Kvas Nga - Квас
 
Tham gia: Nov 2007
Đến từ: TPHCM
Bài viết: 6,416
Cảm ơn: 5,003
Được cảm ơn 8,268 lần trong 3,723 bài đăng
Default

Trích:
RBD viết Xem bài viết
Cái dòng "Chuyện khó tin có thật" dưới tít bài báo là của Mụ FOR hay là báo giấy đăng ấy nhỉ?
À, cái dòng ấy là của báo giấy chị Rừng ạ.
Trả lời kèm theo trích dẫn
Được cảm ơn bởi:
Flamingo (23-11-2009)
  #11  
Cũ 27-03-2008, 09:07
hungmgmi's Avatar
hungmgmi hungmgmi is offline
Kvas Nga - Квас
 
Tham gia: Nov 2007
Đến từ: Hà Nội
Bài viết: 6,374
Cảm ơn: 7,948
Được cảm ơn 12,324 lần trong 3,882 bài đăng
Gửi tin nhắn bằng Skype™ tới hungmgmi
Default

Trích:
rung_bach_duong viết Xem bài viết
[COLOR="Blue"][SIZE="5"] Không hiểu cái dòng ( Chuyện khó tin có thật. ) dưới tít bài báo là của Mụ FOR hay là báo giấy đăng ấy nhỉ?
Mụ Rừng chả chịu đọc báo An ninh thế giới cuối tháng gì cả. Có lần gặp, bác micha53 và Gà mờ em có hỏi bác nhà thơ HTQ-chủ xị tờ này là những chuyện đăng ở đó có...tin được không, tức là có đúng là của độc giả gửi đến thật hay không. Bác HTQ nói như đinh đóng cột là toàn chuyện của độc giả gửi về, và độ tin cậy có thể đảm bảo được.
Lần đầu đọc bài trên kia, em thấy có sự trùng hợp khá lạ kỳ với chuyện bác H, tuy nhiên tình tiết có vẻ ly kỳ hơn. Đoạn kết thì quả là vô cùng khó tin, đến mức...không tin được lại có chuyện đó.. Mà bác Việt này viết cũng lủng củng, phía trên thì:"Mùa hè năm 1988, tôi đang là nghiên cứu sinh năm thứ 2 ở Liên Xô.", phía dưới thì lại "Tôi quyết định mang hai con quay lại Moskva nơi tôi đang làm thực tập sinh". Bác ấy còn bảo"Tôi đã lưu lại ở thành phố Istanbul cạnh Biển Đen đúng 1 tháng cùng với hai con trai để tìm kiếm, chờ đợi và hy vọng vợ con tôi sẽ quay trở lại tìm tôi". Hóa ra là bác này bị lạc vợ con tận bên Thổ Nhĩ Kỳ. Công nhận bác ấy hơi bị giỏi, thời còn Liên xô mà dễ dàng đưa vợ con đi nước ngoài nghỉ mát. Chắc bác ấy cũng giàu có nữa, nghiên cứu sinh mà có đủ tiền mua vé đi du lịch cho cả nhà 5 người đi nghỉ mát nước ngoài. Cái hồi đó em cũng đang ở Liên xô, ngừoi Việt Nam muốn đi ra nước ngoài là méo mặt, đủ các loại giấy tờ nhiêu khê, đó chưa kể là dạng thăm thân mà đi dễ quá. Vợ bác ấy muốn biết biển Đen như trong sách vở, sao không kéo nhau đi Sochi, Crym...cho nó gần, những nơi đó cũng đẹp vô cùng, lại rẻ nữa. Em thấy tình tiết này đúng là "Chuyện khó tin có thật", chưa kể những tình tiết ở cuối truyện.
Cuối truyện, bác ấy gặp lại vợ con. Lạ vô cùng là mặc dù sống ở Thổ Nhĩ Kỳ, nhưng con gái Anh Đào của bác ấy lại có tên Nga là Natasha. Cô ấy "không biết tiếng Việt", vậy thì cô gái mới lớn sống từ khi 3 tuổi tại Thổ Nhĩ Kỳ này giao tiếp với bác Việt chắc chắn là bằng tiếng Thổ. Thế mà bác Việt vẫn hiểu được, tài quá.
Còn vợ bác ấy-"Còn vợ tôi, bà ấy bị dư chấn thần kinh hồi còn trẻ, mới đây bà lại bị tai biến mạch máu não, bà đã sống một đời sống câm lặng như thế gần hai chục năm nay rồi, kể từ khi tai nạn xảy ra." Vợ bác này sống câm lặng gần 2 chục năm như thế, từ ngày lạc nhau, thế mà " vợ tôi giờ đây đã có một gia đình riêng và sự tiếp cận hòa nhập không phải dễ dàng khi người đàn ông sống cùng với vợ tôi là một người khó tính và anh ta có vẻ không muốn nghe câu chuyện nhận lại vợ con của tôi."-chẳng biết người đàn ông Thổ Nhĩ Kỳ nào mà lại tốt đáo để, tự nhiên sống và cưu mang một cô vợ tiếng Thổ thì chả biết, tiếng Nga cũng không, lại im thin thít cả ngày như thế, rồi lại cộng thêm cả đứa trẻ con 3 tuổi nữa chứ. Cuộc đời đúng là lạ quá!
Lạ thật, có lẽ đây là câu chuyện kỳ lạ nhất trong lịch sử hơn 60 câu chuyện lạ của báo ANTG.
__________________
hungmgmi@nuocnga.net

Thay đổi nội dung bởi: hungmgmi, 27-03-2008 thời gian gửi bài 09:23
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 9 thành viên gửi lời cảm ơn hungmgmi cho bài viết trên:
Cá Măng (27-03-2008), Flamingo (23-11-2009), Iozik (27-03-2008), Nina (27-03-2008), NISH532006 (30-11-2009), Serguei Kouzmic (27-03-2008), USY (27-03-2008), virus (27-03-2008), weekdaysman (27-03-2008)
  #12  
Cũ 27-03-2008, 09:49
Iozik Iozik is offline
Sủi cảo Nga - Пельмени
 
Tham gia: Mar 2008
Bài viết: 106
Cảm ơn: 242
Được cảm ơn 167 lần trong 59 bài đăng
Default

Tui đồng ý với nhận định của bác Hungmgmi. Đọc kỹ lại câu chuyên trên thấy nhiều các vô lý và không logic quá mức. Chắc một ông bạn nào đó cũng biết về chuyên lạc con của nhà thơ NHH, muốn làm tý "Chuyện lạ khó tin" nên viết ra thôi (tất nhiên có tý hư cấu). Anh chàng này có biết đâu rằng chuyện lạc con của nhà thơ NHH rất nhiều người cũng biết, và tất cả chúng ta, dù quen hay không quen nhà thơ NHH đều cầu mong cho anh tìm được đứa con của mình.
Trả lời kèm theo trích dẫn
Được cảm ơn bởi:
Flamingo (23-11-2009)
  #13  
Cũ 27-03-2008, 10:50
Cá Măng's Avatar
Cá Măng Cá Măng is offline
Thịt nướng Nga - Шашлык
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 571
Cảm ơn: 1,133
Được cảm ơn 721 lần trong 305 bài đăng
Default

Trích:
hungmgmi viết Xem bài viết
Mụ Rừng chả chịu đọc báo An ninh thế giới cuối tháng gì cả.
Báo cáo với bác là em vẫn đọc ạ, nhưng ý kiến của em là trước khi share cho mọi người chia sẻ thì cũng cần phân tích một tý xem thông tin này nó có "lá cải" hay không để tránh hiểu lầm. Báo ANTG cuối tháng hiện nay theo chủ quan cá nhân em có 2 chuyên mục giá trị là loạt bài phỏng vấn 'thật" của anh Hồng Thanh Quang (cả người phỏng vấn lẫn người được chọn phỏng vấn đều đỉnh) và loạt phỏng vấn giả tưởng của bác Lê Hoàng (vợ bác tên là Liên Hoan). Hết. Còn người chấp bút bài này em đoán là bạn Bình Nguyên hoặc chị Bình, các bác thông cảm 2 bạn đó chưa đi Nga mà lại cứ muốn đưa nhiều Nga vào báo nên các khái niệm biển Đen, Thổ Nhĩ Kỳ rồi Sô chi mong người đọc đừng xâu chuỗi ạ.
__________________
:emoticon-0115-inlov
Trả lời kèm theo trích dẫn
Được cảm ơn bởi:
Flamingo (23-11-2009)
  #14  
Cũ 27-03-2008, 12:44
Serguei Kouzmic's Avatar
Serguei Kouzmic Serguei Kouzmic is offline
Salat Nga - салат Оливье
 
Tham gia: Dec 2007
Bài viết: 232
Cảm ơn: 361
Được cảm ơn 320 lần trong 122 bài đăng
Default

Câu chuyện này là chuyện bịa 100%, Lão Râu xin khẳng định như thế. Những phi lý và không hợp logic, bác Gà mờ đã chỉ rõ ràng rồi, lãi không viết lại nữa. Ở đây lão có mấy nghi vấn đặt ra, là nếu loại trừ yếu tố ANTG bịa, vậy thì tác giả của nó bịa ra câu chuyện trên để làm gì? Tác giả đưa ra những tình tiết hết sức lộ liễu là:

Trích:
Nguyễn Hoàng Việt viết Xem bài viết
và những vấn đề mà tôi đang nghiên cứu ứng dụng thành công tại một nhà máy sản xuất điện
Trích:
Nguyễn Hoàng Việt viết Xem bài viết
Vợ tôi là một công nhân làm việc trong ngành dệt, chúng tôi cưới nhau được 5 năm, trong vòng 5 năm vợ tôi cho ra đời 3 đứa trẻ thiên thần. Hai cậu con trai sinh đôi đầu lòng lúc này đã tròn 5 tuổi, con gái út của tôi sắp tròn 3 tuổi.
Những chi tiết này được đưa ra hoàn toàn để đánh lạc hướng cho cái nội dung còn lại, cốt lõi là việc lạc mất người thân - ở đây - lạc mất những ai chúng ta không cần bàn tới. Như vậy còn lại của toàn bộ câu chuyện là một nội dung lộ liễu, lập lờ đánh lận con đen đưa một câu chuyện hoàn toàn giống của bác Hoàng vào, và đưa ra một đoạn kết hoàn toàn mới như thế - phải chăng muốn đẩy bác H. của chúng vào một câu chuyện bi thảm mới, chưa có hồi kết?


Cho nên theo Lão Râu, câu chuyện này chúng ta kết thúc ở đây thôi, đừng nên bàn tán thêm xung quanh những chuyện nhảm nhí như thế này nữa.
__________________
Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
Túp lều của Lão Râu ở chỗ này
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn Serguei Kouzmic cho bài viết trên:
Flamingo (23-11-2009), Thao vietnam (27-03-2008)
  #15  
Cũ 27-03-2008, 13:40
weekdaysman's Avatar
weekdaysman weekdaysman is offline
Thịt nướng Nga - Шашлык
 
Tham gia: Nov 2007
Đến từ: Hà Nội
Bài viết: 478
Cảm ơn: 431
Được cảm ơn 663 lần trong 253 bài đăng
Gửi tin nhắn bằng Yahoo tới weekdaysman Gửi tin nhắn bằng Skype™ tới weekdaysman
Default

Trích:
Cá Măng viết Xem bài viết
...bác Lê Hoàng (vợ bác tên là Liên Hoan)...
Măng ơi, thế đố Măng biết vợ bác Hoan tên là gì đấy!
__________________
Bài hát của WDM: Sông Hàn vẫn đợi - xemnghe, Vẫn còn mãi nhớ - xemnghe
Trả lời kèm theo trích dẫn
Được cảm ơn bởi:
Flamingo (23-11-2009)
  #16  
Cũ 27-03-2008, 14:30
micha53's Avatar
micha53 micha53 is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 2,626
Cảm ơn: 2,338
Được cảm ơn 5,924 lần trong 1,756 bài đăng
Default

Trích:
hungmgmi viết Xem bài viết
Lạ thật, có lẽ đây là câu chuyện kỳ lạ nhất trong lịch sử hơn 60 câu chuyện lạ của báo ANTG.
Dạ, nó tới câu chuyện thứ 70 rồi.
Tớ khẳng định là "lá cải" nhưng sợ mất lòng bạn thân của Hungmgmi.
Được mỗi trang giữa.
__________________
PHÙ ĐIÊU - ЧЕКАНКА
http://diendan.nuocnga.net/album.php?albumid=63
Trả lời kèm theo trích dẫn
Được cảm ơn bởi:
Flamingo (23-11-2009)
  #17  
Cũ 27-03-2008, 16:58
Cá Măng's Avatar
Cá Măng Cá Măng is offline
Thịt nướng Nga - Шашлык
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 571
Cảm ơn: 1,133
Được cảm ơn 721 lần trong 305 bài đăng
Default

Trích:
weekdaysman viết Xem bài viết
Măng ơi, thế đố Măng biết vợ bác Hoan tên là gì đấy!
Dạ vợ bác Hoan tên là Hô.
__________________
:emoticon-0115-inlov
Trả lời kèm theo trích dẫn
Được cảm ơn bởi:
Flamingo (23-11-2009)
  #18  
Cũ 27-03-2008, 21:31
Thao vietnam Thao vietnam is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 863
Cảm ơn: 1,744
Được cảm ơn 1,205 lần trong 534 bài đăng
Gửi tin nhắn bằng Yahoo tới Thao vietnam Gửi tin nhắn bằng Skype™ tới Thao vietnam
Default

Trong câu chuyện gốc nhấn mạnh đến sự giúp đỡ nhiệt tình của những người Nga trong hành trình đi tìm con của bác H.Tôi nhớ một câu đại ý những ai đã từng ở Liên Xô hay Nga trước và sau năm 1990 thật khó có thiện cảm với cảnh sát Nga nhưng bác H. đã được một ông cán bộ công an giúp đỡ rất nhiệt tình bằng cả tiền bạc và vị thế nghề nghiệp của mình. Còn câu chuyện này ... tôi tiếc là đã mất thì giờ để đọc.
Trả lời kèm theo trích dẫn
Được cảm ơn bởi:
Flamingo (23-11-2009)
  #19  
Cũ 27-03-2008, 23:39
Nina Nina is offline
Kvas Nga - Квас
 
Tham gia: Nov 2007
Đến từ: TPHCM
Bài viết: 6,416
Cảm ơn: 5,003
Được cảm ơn 8,268 lần trong 3,723 bài đăng
Default

Ấy, bác Thao vietnam nói thế thì có vẻ hơi quá. Vì mới thoáng qua thì thấy đây là một câu chuyện cũng khá cảm động đấy chứ. Ai bảo các bác biết quá nhiều về Nga làm gì , để mà đọc đến đâu thấy mâu thuẫn đến đó
Trả lời kèm theo trích dẫn
Được cảm ơn bởi:
Flamingo (23-11-2009)
  #20  
Cũ 27-03-2008, 23:40
hungmgmi's Avatar
hungmgmi hungmgmi is offline
Kvas Nga - Квас
 
Tham gia: Nov 2007
Đến từ: Hà Nội
Bài viết: 6,374
Cảm ơn: 7,948
Được cảm ơn 12,324 lần trong 3,882 bài đăng
Gửi tin nhắn bằng Skype™ tới hungmgmi
Default

Bản gốc đây bác, bài do chính nhà thơ Nguyễn Huy Hoàng viết:
(Bài đã đăng trên báo Quốc tế của Bộ ngoại giao, số đặc biệt kỷ niệm 55 năm quan hệ ngoại giao VN-LB Nga).


Người Nga thế đấy!



Những người quen biết đều gọi anh là "gã đầu bạc" - người đã gắn bó với nước Nga như một định mệnh, vừa là tình yêu, vừa là nỗi đau đớn khôn nguôi. Người đó là Nguyễn Huy Hoàng - Phó Chủ tịch Hội Người Việt Nam định cư tại LB Nga. Quốc Tế xin giới thiệu một bài viết của anh về những người bạn Nga của anh.

Đêm 1/8/1993, một tin dữ đến với tôi: con gái tôi bị lạc ở Xochi, thành phố nghỉ mát nổi tiếng ở phía Nam nước Nga. Khi đó, tôi và vợ tôi đang ở Mátxcơva hoàn tất luận án để kịp bảo vệ vào cuối đợt nghỉ Đông. Con gái tôi đi nghỉ cùng hai vợ chồng một người quen với sự dặn dò chu đáo của tôi và sự nhận lời hết sức nhiệt tình chu đáo của họ.

Tôi đã thuê nhà ở thành phố Xochi suốt nửa năm, chạy ngược chạy xuôi để nghe ngóng tin tức của cháu. Trong mấy tháng đó, tóc tôi bạc trắng hoàn toàn. Tôi thương con và ân hận. Cháu Nguyễn Quỳnh Nga, con gái tôi là một trong số những học sinh xuất sắc của trường số 22 Mátxcơva. Và chuyến đi nghỉ miền Nam lần này là phần thưởng cho cháu vì thành tích học tập. Lúc đó, chúng tôi chỉ hy vọng bọn mafia bắt cháu sẽ gọi điện chuộc tiền. Chúng tôi hoàn toàn không có tiền, nhưng bạn bè và người thân hứa là sẽ góp đủ cho gia đình tôi để cứu cháu khi nhận được tín hiệu yêu cầu.

Trong thời gian đó, vợ tôi ốm, không ở lại Xochi được, phải bay về Mátxcơva để dưỡng bệnh và trông con nhỏ. Vợ tôi gọi điện cho Giáo sư V.N Turbin, thầy hướng dẫn của tôi thông báo chuyện cháu Quỳnh Nga. Trước đây, mỗi lần đến thăm thầy, tôi đều mang cả cháu đi theo. Con gái thầy và con gái tôi chơi với nhau rất thân thiết. Việc viết luận án của tôi thầy không quan tâm đến, thầy chỉ quan tâm đến việc làm sao tìm được cháu về. Thầy chỉ có một nguyện vọng là trao cho gia đình tôi toàn bộ số tiền thầy tiết kiệm suốt gần 40 năm giảng dạy của thầy để vợ chồng tôi đi tìm cháu. Thầy ở một căn hộ ba buồng thì hai buồng chật ních sách là sách. Thầy lên lớp với bộ com-lê cũ, đôi giày mòn vẹt gót và chiếc cặp da còn có dòng chữ mờ mờ: "1974 Mátxcơva". Vợ chồng tôi cảm ơn thầy, xin từ chối và coi như mình đã nhận. Cái mà tôi nhận được ở thầy là sự hàm ơn và kính trọng một giáo sư tầm cỡ tuổi cha tôi, một người đã đào tạo cho Việt Nam rất nhiều chuyên gia văn học. Sau khi con gái tôi thất lạc được hơn một tháng, thầy mất đột ngột, đứt mạch máu não trong khi đang làm việc. Tôi không kịp lên thăm thầy, lòng mang nặng một nỗi niềm thương tiếc.

Trong những ngày vợ chồng tôi ở Xochi tìm cháu, rất nhiều lái xe taxi biết chuyện buồn của chúng tôi đã không lấy tiền khi chở vợ chồng tôi đi trong thành phố. Ở gần nhà tôi thuê trọ, có một bà già tên Sura cùng với cháu nhỏ trạc tuổi con tôi. Bà đưa chúng tôi đến gặp thầy Extơraxen (thần giao cách cảm) để giúp chúng tôi về liệu pháp tinh thần. Bà là một người sùng đạo, khi biết chúng tôi thờ Phật, bà bảo trời chỉ có một, thờ Phật hay thờ Chúa cũng là thờ một sự thiêng liêng, nghĩa là niềm tin về con người của bà cũng giống chúng tôi. Bà đưa vợ tôi ra nhà thờ để cầu nguyện, xin Chúa lòng lành thương vợ chồng tôi và con gái của tôi. Sau đó, bà đứng ra kêu gọi mọi người giúp đỡ "một người phụ nữ gặp phải điều bất hạnh" là vợ tôi. Những bàn tay già và nhân hậu đã đặt vào tay vợ tôi một tập tiền lẻ 9.600 rúp, số tiền lúc bấy giờ mua được gần 20 chiếc bánh mỳ. Than ôi, lúc Chúa Jesu đi quyên tiền để xây Thánh điện, có những thương gia đã cho Người tiền muôn bạc vạn, nhưng có một người đàn bà goá chỉ góp được 2 xu. Jesu tuyên bố rằng, người đàn bà góáa đã trao cho chúa nhiều tiền nhất, vì bà đã cúng toàn bộ tài sản của mình. Và vợ chồng tôi cũng vậy, chúng tôi đã nhận được món tiền vô giá từ những trái tim vàng của những người dân Nga khốn khổ.

Bên cạnh nhà bà Sura là bà Valia. Bà ở một mình bảy năm nay. Bà làm ở một cửa hàng ăn. Tối tối, quãng 10 giờ, bà mang cho chúng tôi một túi xách, khi thì bánh, khi thì thức ăn mặn, khi thì hoa quả. Bà biết tôi buồn, luôn bỏ ăn. Bà động viên "Cháu ạ, phải biết tin và phải sống. Hãy nghĩ đến cái tốt rồi nó sẽ tốt lên, con gái của cháu nhất định sẽ tìm được đường về với cháu". Mãi về sau, tôi mới biết rằng, 7 năm trước bà phải chịu ba cái tang: tang mẹ, tang chồng và tang con gái 21 tuổi. Đã có lúc bà định tự tử, nhưng rồi bằng nghị lực phi thường bà đã đứng vững.

Đối với chúng tôi, năm 1993 là một năm nghiệt ngã. Trở về Mátxcơva, vợ tôi bỏ làm luận án, dù chỉ còn một chương cuối cùng chưa viết. Phần vì mất hết tinh thần, héo hon vì không có tin con, phần vì nếu làm tiếp thì không đủ tiền gia hạn. Chúng tôi hoàn toàn không đặt vấn đề với nhà trường, nhưng đích thân bà Nađêgiơda, Trưởng Phòng Đối ngoại đã tìm hai vợ chồng tôi và thay mặt nhà trường gia hạn cho chúng tôi một năm miễn phí. Nếu đường ngay, mực thẳng, chúng tôi phải nộp cho trường 12.000 USD, một số tiền khổng lồ mà tôi khó lòng kiếm được.

Sau khi thầy Turbin mất, Ban Chủ nhiệm khoa cử Giáo sư Nhina Konxtanchinovna Petertrova tiếp tục hướng dẫn luận án cho tôi. Ở tuổi 70 bà vẫn minh mẫn lạ thường, bà vẫn nhớ tên những nghiên cứu sinh Việt Nam trước đây bà hướng dẫn luận án. Bà treo ảnh cháu Quỳnh Nga ngay trước bàn làm việc của bà, thường xuyên gọi điện cho tôi, động viên tôi như một người mẹ. Bà ở một mình trong căn hộ ba buồng rộng thênh thang, gần ga Kiev, bà khẩn khoản mời vợ chồng tôi đến ở cho vui và để có điều kiện hướng dẫn cho tôi viết. Tôi nhớ trong bài hát Giữa Mạc Tư Khoa nghe câu hò Nghệ Tĩnh có câu "có qua cơn hoạn nạn mới thấu hiểu được lòng nhau..." Không có những người như bà Sura, bà Valia, bà Nađêgiơda, thầy Turbin, và cả bà nhũ mẫu trông coi con nhỏ của tôi thì tôi khó lòng mà qua được đau khổ để đứng vững đến ngày hôm nay.
Người nào đã từng ở Mátxcơva cuối những năm 1980 và trong những năm 1990 khó lòng mà có được ấn tượng về hình ảnh đẹp về công an Nga. Cũng đã có lúc tôi không chịu đựng nổi phiền hà và bất bình trước thói hống hách của đội kiêu binh này. Tuy vậy, hình ảnh ông Dubiaghin Iuri Petertrovic vẫn là một tấm gương không thể lu mờ được. Trong chuyến bay "con đường đau khổ" từ Xochi về Mátxcơva, tình cờ cô chiêu đãi viên ấn vào tay tôi tờ tạp chí có tên Tiếng kêu cứu. Tôi giở đọc qua quýt, và cuối cùng dán mắt vào bài viết về một đại tá công an, Giám đốc Trung tâm tìm kiếm trẻ em thất lạc toàn nước Nga Dubiaghin, sau này tôi mới biết ông là Tiến sĩ triết học, Phó Tiến sĩ Luật, Viện sĩ Thông tấn Viện Thông tin quốc tế. Nhờ một luật sư quen biết, vợ tôi đã tìm đến được văn phòng của ông. Ngay trong ngày đầu tiên, với sự giúp đỡ của ông, buổi phỏng vấn vợ tôi, hình ảnh con gái tôi và lời phát biểu của ông đã phát ngay trên đài truyền hình kênh 1. Sau đó, ông cho các cộng tác viên đến nhà tôi làm việc, lập hồ sơ và thực hiện photorobot để dựng lại hình ảnh người đàn bà đã gặp con gái tôi trên bãi biển Xochi. Ông Dubiaghin đã liên hệ cho phát hình ảnh về con gái tôi khắp tất cả các kênh truyền hình của các nước cộng hoà. Trong các buổi quay phim, phỏng vấn của chương trình Tema với các cán bộ cao cấp của ngành công an Nga, ông đều tạo điều kiện để chúng tôi trình bày ý kiến để họ hiểu hơn về những người Việt Nam làm công tác khoa học tại Nga, và để họ hiểu hơn về Việt Nam. Đài truyền hình kênh 4 cũng đồng ý để chúng tôi nói tiếng Việt với hy vọng ở một nơi xa xăm nào đó, con gái tôi nghe được lời nhắn nhủ của tôi. Tôi thực sự không biết cảm ơn ông thế nào, vì cứ mỗi một phút phát hình, ngoài các thủ tục cần thiết, còn phải trả tới 14.600 USD, trong lúc đó, ông không hề nhận của tôi một xu nào. Ông đã tự viết hai lá thư gửi cho Interpol Mỹ và Đức đề nghị giúp đỡ và tìm kiếm con tôi. Hai quyển sách ông in ở Nga viết về con tôi với một tình cảm và niềm hy vọng mãnh liệt đã tiếp sức cho tôi rất nhiều. Quả thật, xung quanh tôi có rất nhiều người tốt, nhiều bạn bè tốt.

Họ là những người Nga hết sức bình thường, hàng ngày phải lo toan bát cơm manh áo, có thể ngày thường họ lạnh nhạt và thậm chí dửng dưng với tôi, nhưng trong những giờ phút cam go của cuộc đời, họ trở thành những người bạn, người đồng cảm rất đỗi chân thành. Nước Nga bây giờ không thiếu những kẻ hãnh tiến, phân biệt chủng tộc, ngồi trong những chiếc xe sang trọng, xài tiền như nước. Nước Nga mới cũng không thiếu những kẻ mất hết tính người, bàn tay sẵn sàng nhúng vào máu và tội ác. Nhưng các bạn hãy tin tôi, đó không phải là những đại diện của nước Nga, mà là cặn bã của nước Nga. Giữa thế kỷ 19, khi nhà thơ Levmontov nói rằng: "Vĩnh biệt nhé, nước Nga ô uế" thì có nghĩa là ông phỉ nhổ vào nước Nga của những kẻ quan liêu, tàn bạo và dơ bẩn, còn nước Nga đau khổ của nhân dân thì Nhà thơ luôn cúi mình tôn thờ. Thiên nhiên Nga, tính cách Nga chân chính đó là sự thuần khiết, nhân hậu và cao thượng. Không có cội nguồn tính cách ấy, làm sao nước Nga có thể sản sinh ra những Pushkin, Levmontov, Gogon, Tolstoi, Sekhov, Turghenhep và những bậc nhân văn vĩ đại của loài người. Và đó là lý do để giải thích vì sao, một nạn nhân của nước Nga như tôi lại có thể yêu nước Nga mãnh liệt và hết mình đến như vậy.
__________________
hungmgmi@nuocnga.net
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 11 thành viên gửi lời cảm ơn hungmgmi cho bài viết trên:
Cá Măng (28-03-2008), Flamingo (23-11-2009), hongducanh (27-03-2008), Iozik (28-03-2008), Nina (27-03-2008), NISH532006 (26-02-2011), phucanh (28-03-2008), Serguei Kouzmic (27-03-2008), Thao vietnam (28-03-2008), TrungDN (28-03-2008), weekdaysman (27-03-2008)
Trả lời

Bookmarks


Quyền sử dụng ở diễn đàn
Bạnkhông có quyền mở chủ đề mới.
Bạn không có quyền trả lời trong chủ đề này.
Bạn không có quyền gửi file đính kèm.
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết.

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

Chuyển đến


Giờ Hà Nội. Hiện tại là 02:21.


Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.