
27-02-2011, 15:42
|
|
Salat Nga - салат Оливье
|
|
Tham gia: Mar 2010
Bài viết: 222
Cảm ơn: 103
Được cảm ơn 143 lần trong 92 bài đăng
|
|
Một trăm lẻ một nhà thơ Nga
VLAĐIMIR KARPEKO
1922
Không, những gì đã có giữa hai ta
Không thể xoá nhoà ra khỏi trí nhớ…
Bởi thời gian có trôi qua.
Với năm tháng, em còn buồn nhớ hơn nữa.
Nhớ buổi gặp đầu tiên nhất
Trong cuộc đời va chạm ít của em.
Khi em thấy gần như đêm hôm đó
Là giấc mơ, truyện cổ tích của em,
Khi hai mắt ta nhìn nhau đắm đuối
Bao nhiêu lời nói đã thành thừa,
Do hạnh phúc xen cùng lo lắng
Chợt đầu ta bỗng thấy quay cuồng,
Thế giới chao đảo, trước mắt ta đó
Ánh sáng trời sao xa xôi tắt lịm luôn…
Em đừng dối lòng mình, anh biết, cùng năm tháng
Em nhớ dấu vết không phai mờ lần gặp gỡ đầu tiên.
Buổi gặp ấy sống trong tim em mãi.
Cho dù em có ở với người khác rồi,
Ngày ngày sẽ quen dần tiếng “mẹ”
Của đàn con luôn ngậu ngã quanh em.
Dù em có đòi gì đi nữa,
Những phút giây làm mờ tối trời sao
Đã đọng lại trong lần hò hẹn đó
Sẽ không bao giờ xoá được với năm tháng qua đi.
Tùng Cương dịch
|
ВЛАДИМИР КАРПЕКО
1922
Нет, всё, что было между нами
Едва ли в памяти твоей
Сотрётся временем…
С годами
Ты будешь тосковать сильней.
О той, о самой первой встрече
В твоей нетронутой судьбе,
Когда почти что сказкой вечер,
Мечтою виделся тебе,
Когда глаза в глаза глядели,
И стали лишними слова,
И от тревожного веселья
Вдруг закружилась голова,
Качнулся мир и перед нами
Померк далёкий звездный свет…
Не лги, я знаю, что с годами
Неизгладимый той встречи след.
Он будет жить в тебе упрямо.
Пусть ты – с другим и день от дня
Привычным станет слово “мама”
Детей шумливая возня, -
Но никогда, как ты ни требуй,
Ни дни, ни годы не сотрут
Тех, погасивших звёзды в небе
Остановившихся минут.
|
|