Một trăm lẻ một nhà thơ Nga
BỨC TRANH TUỔI THƠ
Evghênhi Evtu shenkô
Vung cánh tay liên hồi, chúng tôi chạy -
có người đang bị đánh ở chợ kia kìa.
Sao có thể đứng nhìn cảnh này được!
Vội ra chỗ ồn ào, chúng tôi vọt nhanh hơn,
không kịp lau người mồ hôi toá ra ướt,
quên cả chùi nước mũi đùn ra.
Và chết lặng. Tim có gì bóp chặt,
khi thấy vòng vây áo lông thu lại nhỏ hơn,
nạn nhân đứng bên dãy hàng rau
cố thụt đầu vào vai để tránh cơn mưa đá
những đấm đạp, xô đẩy, phỉ nhổ và tát bớp.
Bỗng bên phải có người kéo ngã vào xe bằng dây.
Chợt bên trái có kẻ đập cục băng to vào trán.
Máu phọt ra. Sự việc quá nghiêm trọng rồi.
Đám đông nhảy dựng lên. Người người gào rú,
đổ lên đầu nạn nhân đòn gậy gộc và dây cương,
cả đồ sắt từ bánh xe ngựa.
Nạn nhân rên rỉ khàn khàn, không ai động lòng:
“Này anh em, hỡi anh em, làm gì vậy?...”
Cả đám đông muốn kết thúc cho xong,
cả lũ thành câm lặng, lên cơn hung tợn.
Họ chửi bới những người chỉ đánh cho có đánh,
dẫm đạp lên cái gì giống thân người
trong tuyết xuân đã biến thành bùn loãng.
Họ đấm đạp rất có dáng. Có đầu óc. Rât hoành tráng.
Tôi đã thấy đám người đánh chính xác và cao tay,
nạn nhân nằm thở chỉ còn nghe thoi thóp.
Cả lũ đã biến thành bùn rác, đám phân lỏng
cố đánh thêm bằng giầy ủng của một người
giầy có cả đôi tai.
Chủ giầy ủng là anh chàng mõm ngay thẳng
tự hào sự đứng đắn của mình đến đáng sợ
luôn chân đá, tay đấm , miệng đế thêm:
“Thế vẫn chưa đã đâu!..”
Hắn đánh với lẽ phải có trọng lượng, tự tin,
người ướt đẫm mồ hôi, da đỏ rực, vui ra mặt
hắn kêu tôi: “Đánh thêm đi chứ, thằng nhóc!”
Tôi không nhớ có bao nhiêu người đấm đá và thét gào.
Có khi là một trăm, có thể là trên trăm,
nhưng đứa bé là tôi chỉ biết khóc lên vì xấu hổ.
Và nếu có một trăm kẻ, gầm rú cuồng điên,
cùng đánh một người – cho dù đáng tội hiển nhiên!-
Tôi sẽ không bao giờ là tên trăm lẻ một!
Tùng Cương dịch
|
КАРТИНКА ДЕТСТВА
Евгений Евтущенко
Работая локотями, мы бежали, –
кого-то люди били на базаре.
Как можно было это смотреть!
Спеша на гвальт, мы прибавляли ходу,
зачерпывали валенками воду
и сопли забывали утереть.
И замерли. В сердчишках что-то сжалось,
когда мы увидали, как сужалось
кольцо тулупов, дох и капелюх,
как он стоял у овощного ряда,
вобравши в плечи голову от града
тычков, пинков, плевков и оплех.
Вдруг справа кто-то в сани дал с оттяжкой.
Вдруг слева залепили в лоб ледяшкой.
Кровь появилась. И пошло всерьёз.
Все вздыбились. Все скопом завизжали,
обрушившись дрекольем и вожжами,
железными штырями от колес.
Зря он хрипел им: “ Братцы, что вы, братцы…”
толпа сполна хотела рассчитаться,
толпа глухою стала разьярясь.
Толпа на тех, кто плохо бил, роптала,
и нечто, c телом схожее, топтала
в снегу весеннем превращенном в грязь.
Со вкусом били. С выдумкою. Сочно.
Я видел, как сноровисто и точно
лежащему под самый-самый дых,
извожены в грязи, в навозной жиже,
все добавляли чьи-то сапожищи
c засаленными ушками на них.
Их обладатель – парень с честной мордой
и честностью своею страшно гордый -
все бил да приговаривал:” Шалишь!..”
Бил с правотой уверенной, весомой
и взмокший, раскрасневшийся, весёлый,
он крикнул мне:” Добавь и ты, малышь!”
Не помню, сколько их галдевших, било.
Быть может, сто, быть может, больше было,
но я, мальчишка, плакал от стыда.
И если сотня, воя оголтело,
кого-то бьёт – пусть даже и за дело!
сто первым я не буду никогда!
1963
|
Tôi xin lỗi trước là trong bài có hai câu quá sức tôi:
-khổ 1, dòng thứ tư: зачерпывали валенками воду, tôi tra từ điển thành ngữ mà không thấy. tôi dịch kiểu tù mù:
-khổ 2, dòng 3: дох и капелюх, tôi chỉ biết nghĩa дох, còn капелюх tôi đã tra các loại từ điển tôi có mà chịu, hoặc nghĩa không hợp, hoặc tôi không hiểu câu. Tôi dịch thiếu ý này.
Vậy bác nào tình cờ đọc bài này thì ra tay cứu vớt, cho bài dịch trọn vẹn hơn.
Cám ơn trước.
Thay đổi nội dung bởi: Nina, 11-02-2011 thời gian gửi bài 17:17
|