Hình như mình đang hơi quan tâm đến thơ của Andrei Belyi, mà lý do thì không chỉ là họ của ông này bắt đầu bằng chữ B.
Bài thơ này cũng có nét giống bài Dạ khúc, tuy là một bài thơ khác, mang tính tự sự nhiều hơn, nhưng cảm xúc chung vẫn là cái gì đó mênh mang, bàng bạc…
К НЕЙ
Андрей Белый
Травы одеты
Перлами.
Где-то приветы
Грустные
Слышу,- приветы
Милые...
Милая, где ты,-
Милая?
Вечера светы
ясные,-
Вечера светы
Красные...
Руки воздеты:
Жду тебя...
Милая, где ты,-
Милая?
Руки воздеты:
Жду тебя.
В струях Леты,
Смытую
Бледными Леты
Струями...
Милая, где ты,-
Милая?
Апрель 1908, Москва
|
GỬI NÀNG
Andrei Belyi
Những cỏ cây đang khoác áo
Ngọc trai.
Ở đâu đó những lời chào
Buồn bã
Tôi nghe, - những lời chào
Thân thương...
Em yêu thương, em nơi đâu nhỉ,
Em yêu thương?
Những tia sáng chiều
rực rỡ, -
Những tia sáng chiều
Đỏ hồng ...
Tay anh vung lên:
Chờ em, chờ mong...
Em yêu thương, em nơi đâu nhỉ,
Em yêu thương?
Tay anh vung lên:
Chờ em, chờ mong.
Người tắm trong dòng
Sông mê bến lú.
Dòng nước nhợt nhạt
Của dòng sông mê...
Em yêu thương, em nơi đâu nhỉ,
Em yêu thương?
Tháng 4/1908, Moskva
|
Vẫn là cái mênh mang ấy, trong ánh hoàng hôn, trong sâu thẳm thời gian... Một sự chờ mong, chờ người đã gội rửa trong dòng sông mê bến lú. Có phải là do cần phải lãng quên?