|
|||||||
Diễn đàn NuocNga.net |
Trang chủ tin tức Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên |
![]() |
|
|
Ðiều Chỉnh | Xếp Bài |
|
#1
|
|||
|
|||
|
Mình mở chủ đề mới này để giới thiệu với tất cả mọi người yêu thích thi ca Nga nhà thơ Apollon Maikov (1821-1897), viện sĩ thông tấn Viện Hàn lâm khoa học St. Peterburg, nổi tiếng với các bài thơ về thiên nhiên Nga...
Để bắt đầu, mình xin giới thiệu bản dịch một bài thơ đã được nhắc đến ở forum cũ http://www.nuocnga.net/forum/viewtop...=asc&&start=30 Trích:
Em cũng muốn hôn anh... Nhưng ngại vầng trăng sáng Ngại những vì sao xa Trên trời cao lấp lánh; Sao trời soi xuống biển, Kể chuyện với biển xanh, Biển đem chuyện tâm tình Với mái chèo khua sóng; Mái chèo âm thầm vọng Chuyện đến tai Yani, Chàng đánh cá thầm thì Cho Mara nghe hết. Điều gì Mara biết, Thì cả làng cùng hay, Chuyện trong vườn hôm nay Táo bạc nở hoa đầy Ánh trăng soi mờ ảo Em hôn anh đắm say...
__________________
Đã rời NNN... |
| Được cảm ơn bởi: | ||
Nina (18-12-2007) | ||
|
#2
|
|||
|
|||
|
Ủng hộ chị Tykva cái, mà sao số lượng bài viết của mình tăng nhanh thế nhở?
Em đã định hôn anh Nhưng sợ trăng nhìn thấy Sợ sao trời nhìn thấy Sao sa xuống khỏi trời Kể lại cho biển khơi Rồi mái chèo cũng biết Mái chèo có bạn thiết – Chàng đánh cá Yani Yani quý Mara; Mà Mara đã rõ Thì xóm làng đều tỏ Rằng một tối sáng trăng Em đưa anh vào vườn Và đã hôn âu yếm Và có cây táo bạc Rải đầy hoa quanh ta Trích:
|
| Được cảm ơn bởi: | ||
tykva (18-12-2007) | ||
|
#3
|
|||
|
|||
|
Thêm một bài nữa của Apollon Maikov nhé:
* * * Ngoài đồng hoa dại lả lơi, Nắng vàng sóng sánh khắp bầu trời… Chim sơn ca báo xuân đến sớm Lảnh lót trong màu xanh chơi vơi. Trời trưa lấp lánh hút tầm nhìn, Nắng chan hoà khuất bóng sơn ca… Thân thiện biết bao hy vọng trẻ Gửi lời chào an ủi trái tim ta. Từ đâu vọng tới tiếng chim ca Ta không biết, mà cũng không cần biết… Ta lắng nghe bài ca xuân thắm thiết Và mỉm cười với bầu trời bao la. Trích:
__________________
Đã rời NNN... |
| Được cảm ơn bởi: | ||
Nina (18-12-2007) | ||
|
#4
|
|||
|
|||
|
ВЕСНА
Голубенький, чистый Подснежник-цветок! А подле сквозистый, Последний снежок... Последние слезы О горе былом И первые грезы О счастье ином Аполлон Майков Mùa xuân Một màu xanh, tinh khiết Cây giọt tuyết đơm bông Rồi trở nên trong suốt. Những bông tuyết cuối cùng…. Giọt lệ cuối đã rơi Trên núi mời áng nắng Giấc mơ đầu yên ắng Trên hạnh phúc người đời. Đúng là múa rìu qua mắt thợ, nhưng xin cứ liều lĩnh dịch một bài, nếu có "dì" thì các bác đừng chê nhé (nhưng được quyền phê bình). |
|
#5
|
|||
|
|||
|
@Nthach1: Cảm ơn bạn đã post bản dịch. Đoạn thơ về mùa xuân của A.Maikov đã được dùng làm đề từ cho tiểu phẩm Tháng tư trong Tổ khúc Bốn mùa của nhạc sĩ vĩ đại P.I. Tchaikovsky
http://www.classicalvietnam.info/mod...Detail&cid=267 Mình cũng đã dịch mấy câu thơ này, nhưng mà dịch dở quá đến nỗi bây giờ phát ngượng Vậy cho mình khất để dịch lại đã nhé
__________________
Đã rời NNN... |
|
#6
|
|||
|
|||
|
Chắc chẳng có ai để ý tới mấy câu "khoác lác" của mình đâu, vậy thì được thể tấn tới vậy, vì thế nào cũng phải có người chê chứ nhỉ? (không chê mới lạ)
Весна! выставляется первая рама - И в комнату шум ворвался, И благовест ближнего храма, И говор народа, и стук колеса. Мне в душу повеяло жизнью и волей: Вон - даль голубая видна... И хочется в поле, в широкое поле, Где, шествуя, сыплет цветами весна! Аполлон Майков Mùa Xuân tỉnh giấc mơ hồng Phá toang yên tĩnh trong phòng gác nghiên Rung chuông vang khắp mọi miền Mời người cất tiếng, mời viền xe lăn Hồn tôi bay với không gian Tới nơi xanh thắm ngập tràn niềm tin Tới cách đồng lúa ngắm nhìn Mùa Xuân khoe sắc rung rinh đón chào. Ý thơ hơi bị gượng và lạc điệu, nhưng chắc thế nào cũng có bác sửa giùm |
|
#7
|
|||
|
|||
|
Ối trời, có cả bác nthach1 tham gia bên này nữa thì còn gì bằng... Em cứ thấy tủi tủi, khi mấy topic nghiêm chỉnh thế này lại ít người quan tâm, kém xa cái topic Bắc Qua bên cạnh ...
Mùa xuân Ôi đóa hoa điểm tuyết Màu xanh lam nguyên trinh Bông tuyết cuối bên cạnh Đang trở thành mong manh ... Những giọt lệ cuối cùng Cho nỗi đau đã qua Những ước mơ đầu tiên Cho hạnh phúc manh nha ... Trích:
|
|
#8
|
|||
|
|||
|
Trích:
Apollon Maikov Hoa tuyết mong manh nở Xanh lơ nhạt tinh khôi! Ngay bên những bông tuyết Cuối mùa lất phất rơi… Những giọt buồn sau cuối Tiễn nỗi đau đã qua. Đón những ước mơ nhỏ Hạnh phúc không còn xa.
__________________
Đã rời NNN... |
|
#9
|
|||
|
|||
|
Trích:
Xuân về! Ta mờ cửa – Đón tiếng ồn vào phòng Cả tiếng chuông xa vẳng Người nói chuyện, xe lăn. Cuộc đời và ý chí Tràn đầy tâm hồn ta Kìa chân trời xanh thắm Trải rộng tít tắp xa… Ta muốn ra đồng rộng, Nơi mùa xuân rải hoa!
__________________
Đã rời NNN... |
| Được cảm ơn bởi: | ||
nthach (19-12-2007) | ||
|
#10
|
||||
|
||||
|
Nina với Bí dịch quá siêu, hết cả ý rồi, làm sao chen được đây
Kìa hoa xuyên tuyết tinh khôi Xanh xanh một sắc da trời lung linh! Kề bên - bông tuyết cuối cùng, Trong veo, trong đến nao lòng những ai... Tựa như khóe lệ đang phai Dấu đau ngày cũ vương hoài trong tim Tựa như giấc mộng đầu tiên Mơ về một cõi thiên tiên nơi nào...
__________________
"Дело ведь совсем не в месте. Дело в том, что все мы - вместе!" |
| Có 3 thành viên gửi lời cảm ơn USY cho bài viết trên: | ||
|
#11
|
|||
|
|||
|
Apollon Maikov
Xao xác lượn vòng theo gió, Lá thu muộn phiền than thở: “Chết mất thôi! Rừng trụi trơ, Rừng ơi, cái chết đang chờ!” Rừng chẳng nghe lời than khóc Oai nghiêm dưới trời thẫm xanh, Bắt đầu giấc ngủ hồi sinh Sức căng đầy chờ xuân tới. Осень Аполлон Майков Осенние листья по ветру кружат, Осенние листья в тревоге вопят: "Всё гибнет, всё гибнет! Ты черен и гол, О лес наш родимый, конец твой пришел!" Не слышит тревоги их царственный лес. Под темной лазурью суровых небес Его спеленали могучие сны, И зреет в нем сила для новой весны.
__________________
Đã rời NNN... Thay đổi nội dung bởi: tykva, 26-12-2007 thời gian gửi bài 16:38 Lý do: Thay bản dịch |
|
#12
|
|||
|
|||
|
Thêm một bản dịch thơ xuân của anh Maikov, đã post ở chủ đề bên kia
![]() http://diendan.nuocnga.net/showthrea...=3601#post3601 |
|
#13
|
|||
|
|||
|
Lâu rồi không ai thăm thú topic về anh Maikov, hôm nay nhân dịp trời vừa ấm lên, tykva tiếp tục vậy.
![]() Аполлон Майков Майков Аполлон Николаевич, русский поэт. Родился 23.5(4. 6).1821, в Москве семье академика живописи Н. А. Майкова, происходившего из старинного дворянского рода. Его отец был известным художником. Детские годы прошли в московском доме и подмосковном имении, недалеко от Троице-Сергиевой лавры, которые часто посещали художники и литераторы. Писать стихи Майков начал с пятнадцати лет, но в выборе призвания долго колебался между живописью и поэзией. С 1834 семья переселяется в Петербург, и дальнейшая судьба Майкова связана со столицей. В 1837 - 41 учится на юридическом факультете Петербургского университета, не оставляя литературных занятий. После окончания университета служит в Министерстве финансов, но вскоре, получив от Николая 1 пособие для путешествия за границу, уезжает в Италию, где занимается живописью и поэзией, затем в Париж, где слушает лекции по искусству и литературе. Побывал он и в Дрездене, и в Праге. В 1844 Майков возвращается в Россию. Сначала работает помощником библиотекаря при Румянцевском музее, затем переходит в петербургский комитет иностранной цензуры. Его первый поэтический сборник вышел в 1842 и получил высокую оценку В. Белинского, отметившего "дарование неподдельное и замечательное". Сборник имел большой успех. Впечатления от поездки по Италии выражены во втором поэтическом сборнике Майкова "Очерки Рима" (1847). В эти годы сближается с Белинским и его окружением - Тургеневым и Некрасовым, посещает "пятницы" М.Петрашевского, поддерживает близкое знакомство с Ф .Достоевским и А.Плещеевым. Хотя Майков в полной мере их идеи и не разделял, но определенное влияние на его творчество они оказали. Такие его произведения, как поэмы "Две судьбы" (1845), "Машенька" и "Барышня" (1846), содержат гражданские мотивы. С 1850-х Майков все более последовательно переходит на консервативные позиции, о чем говорит вышедшая в 1853 поэма "Клермонтский собор" и опубликованные в 1858 (после поездки в Грецию) циклы "Неополитанский альбом" и "Новогреческие песни". Крестьянскую реформу 1861 встретил восторженными стихами "Поля", "Нива". Окончательно противопоставив свое понимание искусства идеям революционных демократов, он стал сторонником "искусства для искусства", что вызвало резкую критику со стороны М.Салтыкова-Щедрина и сатирические пародии Н.Добролюбова. В 1860-е он обратился к занятиям историей, создал ряд произведений на исторические темы (“В Городце в 1263 году”, “У гроба Грозного”, “Емшаи”, “Кто он?” и др.). По мотивам истории Древнего Рима он написал поэму "Два мира", удостоенную Пушкинской премии в 1882. Если раньше поэта привлекала античность, то теперь его интерес переместился к христианству как новому нравственному учению, противостоящему эстетизму язычества. Увлеченный эпохой Древней Руси и славянским фольклором, Майков в 1889 закончил один из лучших переводов "Слова о полку Игореве", не утративший своей научной и художественной ценности до сих пор. Поэзия Майкова созерцательна, идиллична и отличается налетом рассудочности, но вместе с тем в ней отразились пушкинские поэтические принципы: точность и конкретность описаний, логическая ясность в развитии темы, простота образов и сравнений. Для художественного метода Майкова характерно аллегорическое применение пейзажей, антологических картин, сюжетов к мысли и чувству поэта. Эта особенность роднит его с поэтами-классицистами. Тематика поэзии Майкова соотнесена с миром культуры. В кругозоре поэта - искусство (цикл стихов "В антологическом роде"), европейская и русская история (циклы стихов "Века и народы", "Отзывы истории"), творчество поэтов Запада и Востока, произведения которых Майков переводит и стилизует (цикл "Подражания древним"). В стихах Майкова немало мифологических символов, историко-культурных имён и названий, однако часто колорит иных веков и народов носит у него декоративный характер. Особенно близка Майкову античная культура, в которой он видел сокровищницу идеальных форм прекрасного. Из обширного наследия Майкова выделяются и сохраняют свою поэтическую прелесть стихи о русской природе "Весна! Выставляется первая рама", "Под дождём", "Сенокос", "Рыбная ловля", "Ласточки" и другие отличающиеся задушевностью и напевностью. Многие его стихи вдохновляли композиторов на написание романсов. Майкову принадлежат переводы из Г. Гейне, Гёте, Лонгфелло, Мицкевича. Многие стихи Майкова положены на музыку (Чайковский, Римский-Корсаков и другие). Умер А.Майков 8(20) марта 1897 в Петербурге http://maykov.ouc.ru/ Tham khảo: Tiểu sử của anh Maikov http://www.litera.ru/stixiya/authors/majkov.html Em xin chọn hú họa một bài thơ của anh Maikov, viết năm 1853 Аполлон Майков ПЕЙЗАЖ Люблю дорожкою лесною, Не зная сам куда, брести; Двойной глубокой колеею Идешь - и нет конца пути... Кругом пестреет лес зеленый; Уже румянит осень клены, А ельник зелен и тенист;- Осинник желтый бьет тревогу; Осыпался с березы лист И, как ковер, устлал дорогу... Идешь, как будто по водам,- Нога шумит... а ухо внемлет Малейший шорох в чаще, там, Где пышный папоротник дремлет, А красных мухоморов ряд, Что карлы сказочные, спят... Уж солнца луч ложится косо... Вдали проглянула река... На тряской мельнице колеса Уже шумят издалека... Вот на дорогу выезжает Тяжелый воз - то промелькнет На солнце вдруг, то в тень уйдет... И криком кляче помогает Старик, а на возу - дитя, И деда страхом тешит внучка; А, хвост пушистый опустя, Вкруг с лаем суетится жучка, И звонко в сумраке лесном Веселый лай идет кругом. 1853 Hơi dài, các bác ạ
__________________
Đã rời NNN... |
|
#14
|
|||
|
|||
|
Một bài nữa, bác nào rảnh rỗi thì ra tay
![]() ВЕСНА Посвящается Коле Трескину Уходи, зима седая! Уж красавицы Весны Колесница золотая Мчится с горней вышины! Старой спорить ли, тщедушной, С ней - царицею цветов, С целой армией воздушной Благовонных ветерков! А что шума, что гуденья, Теплых ливней и лучей, И чиликанья, и пенья!.. Уходи себе скорей! У нее не лук, не стрелы, Улыбнулась лишь - и ты, Подобрав свой саван белый, Поползла в овраг, в кусты!.. Да найдут и по оврагам! Вон - уж пчел рои шумят, И летит победным флагом Пестрых бабочек отряд! <1880> Mùa xuân Tặng Kolia Treshkin Đi đi thôi, mùa đông tuyết trắng, Nàng xuân xinh đẹp sắp về rồi Cỗ xe của nàng vàng lộng lẫy Đang lao nhanh từ đỉnh cao vời! Mùa đông già cả và yếu ớt, Chẳng sức đâu mà chống lại nàng Nữ hoàng của muôn hoa đua nở Và những gió thơm từ muôn phương! Rồi những xôn xao, những reo vui Của mưa ấm và bao tia nắng, Ríu rít tiếng chim và tiếng hát!.. Đi đi thôi, đông trắng hết thời rồi! Không cần cung, cũng chẳng có tên, Nàng chỉ cần mỉm cười rạng rỡ Đông đành ôm xiêm áo ngậm ngùi Bò xuống khe, trốn vào bờ bụi… Mà dưới khe sâu cũng chẳng yên! Kìa đàn ong mật say sưa hát, Và phất lên lá cờ chiến thắng Bướm muôn màu tung cánh múa vui. <1880>
__________________
Đã rời NNN... Thay đổi nội dung bởi: tykva, 01-03-2008 thời gian gửi bài 19:42 Lý do: Thêm bản dịch thơ |
| Được cảm ơn bởi: | ||
BelayaZima (01-03-2008) | ||
|
#15
|
|||
|
|||
|
Hình như bài này mình dịch ở forum cũ?
Mùa thu Apollon Maikov Lá thu theo gió lượn vòng Lá thu xao xác phập phồng kêu than: "Tất cả chết hết! Tan hoang, Rừng cha hỡi, xuống suối vàng mất thôi!" Nhưng rừng lại chẳng nghe lời Dưới màu xanh thẫm bầu trời nghiêm trang Rừng đang mơ giấc mộng vàng Đang nuôi sức lực ngập tràn đợi xuân. Trích:
|
| Được cảm ơn bởi: | ||
BelayaZima (01-03-2008) | ||
|
#16
|
|||
|
|||
|
Hóa ra anh Maikov này cũng yêu đời ra trò
![]() Apollon Maikov Mùa xuân Tặng Kolia Treskin Đi đi, mùa đông đầu bạc! Nhìn kìa, cỗ xe bằng vàng Của nàng Mùa Xuân xinh đẹp Đang từ đỉnh núi phóng nhanh! Người đã già rồi, cằn cỗi Làm sao tranh được với nàng Nữ hoàng ngàn hoa lộng lẫy Cùng làn gió thơm ngập tràn! Rồi những âm thanh ồn ào Của mưa rào cùng nắng ấm Chim chóc ríu rít hòa giọng Hãy đi đi, mùa đông ơi! Mùa xuân không cần cung tên Nàng xuân chỉ cần mỉm cười Là ngươi vén vải liệm trắng Chui vào khe suối ngay thôi! Nhưng cũng chẳng trốn được đâu! Những đàn ong ồn ào lắm, Và một đàn bướm đủ màu Bay như lá cờ chiến thắng! Trích:
|
| Được cảm ơn bởi: | ||
tykva (01-03-2008) | ||
|
#17
|
|||
|
|||
|
Apollon Maikov
Nhà thơ Nga Maikov Apollon Nikolaevich sinh ngày 23 tháng 5 (lịch cũ 4 tháng 6) năm 1821 tại Matcơva trong một giai đình dòng dõi quý tộc lâu đời. Cha ông là hoạ sĩ nổi tiếng N.A. Maikov. Thời thơ ấu của nhà thơ êm đềm trôi trong ngôi nhà tại Matxcơva và trang trại ngoại ô gần tu việnThánh Ba Ngôi Sergyi, nơi các hoạ sĩ và văn nghệ sĩ nổi tiếng thường qua lại. Cậu bé Apollon Maikov bắt đầu viết những vần thơ đầu tiên khi bước vào tuổi mười lăm, và lưỡng lự rất lâu giữa hai sự lựa chọn hội hoạ hay thi ca. Năm 1834 gia đình Maikov chuyển về Peterburg, và kể từ đó số phận của Maikov gắn bó chặt chẽ với thành phố này. Năm 1837 – 41 ông theo học khoa Lụât trường ĐHTH thành phố Peterburg, nhưng không bỏ qua các giờ học văn. Tốt nghiệp đại học, ông vào làm việc tại bộ Tài chính, nhưng chẳng mấy chốc, nhận được tài trợ của Sa hoàng để đi du học, ông bỏ việc, sang Italia học hội hoạ và tiếp tục làm thơ, rồi chuyển đến Paris theo học các khoá học về nghệ thuật và văn học. Ông còn đến Dresden và Praha. Năm 1844 ông trở lại Nga, thoạt đầu ông làm thủ thư tại Viện bảo tàng Rumantsev, sau chuyển sang UB Kiểm duyệt thành phố Peterburg. Tập thơ đầu tay của Apollon Maikov ra đời năm 1842 và được V. Bielinsky đánh giá cao, đặc biệt là “tài năng tuyệt diệu thật sự”. Tập thơ thu được thành công lớn. Các ấn tượng thu được từ chuyến đi Italia được nhà thơ trẻ thể hiện trong tuyển tập thứ hai, nhan đề “Bút ký Roma” xuất bản năm 1847. Trong thời kỳ này Maikov trở nên thân thiết với Bielinsky và bạn bè ông – Turgenev và Nekrasov, cùng họ tham dự các sinh hoạt thường kỳ “Thứ sáu” do M.Petrashevsky chủ trì, có quan hệ gần gũi với F. Dostoevsky và Plesheev. Dù Maikov không hoàn toàn ủng hộ các quan điểm và ý tưởng của họ, nhưng rõ ràng họ đã để lại những dấu ấn trong toàn bộ sự nghiệp sáng tác của ông. Các chủ đề nghĩa vụ công dân được thể hiện rõ ràng trong các tác phẩm như trường ca “Hai số phận” (1845), “Mashenka” và “Tiểu thư” (1846). Trong thập kỷ 50 Maikov dần chuyển sang lập trường bảo thủ, điều này thể hiện rõ ràng trong trường ca “Nhà thờ Klemont” và loạt bài viết về Neapoli và Hy Lạp, xuất bản năm 1858 sau chuyến đi Hy Lạp. Ông nồng nhiệtchào đón các cải cách nông nghiệp năm 1861 bằng các vần thơ hân hoan “Cánh đồng”, “Đất”. Ông đối lập các quan điểm về nghệ thuật của mình với ý tưởng cách mạng của các nhà dân chủ, ủng hộ quan điểm “nghệ thuật vị nghệ thuật”, và chính điều này khiến ông bị Saltykov-Shedrin chỉ trích kịch liệt, còn Dobrolyubov thì viết nhại các tác phẩm của ông. Vào thập kỷ 1860 ông bắt đầu nghiên cứu lịch sử, và viết nhiều tác phẩm về đề tài lịch sư như “Ở Gorodtse năm 1263”, “Bên linh cữu Grosny”, “Ermai”, “Ông là ai?” và một số tác phẩm khác. Ông viết “Hai thế giới” về đề tài lịch sử Roma cổ đại, và được nhận giải thưởng Pushkin năm 1882 với tác phẩm này. Nếu như trước kia nhà thơ quan tâm đến đề tài cổ đại, thì từ đây ông bắt đầu quan tâm đến Công giáo như một học thuyết đạo đức, đối lập với mỹ học đa thần giáo. Say mê lịch sử nước Nga cổ và văn học truyền miệng Slavơ, năm 1889 ông hoàn thành bản dịch “Bài ca về binh đoàn Igor”, và bản dịch này đã trở thành một trong những bản dịch hay nhất của áng hùng văn cổ này, còn giữ nguyên giá trị nghệ thụât và khoa học cho đến ngày nay. Trong di sản văn học đồ sộ của Maikov những vần thơ về thiên nhiên Nga luôn chiếm vị trí đặc biệt, nổi bật và cho đến tận ngày nay vẫn giữ nguyên chất thơ quyến rũ. Các bài thơ về mùa xuân như “Mùa Xuân tỉnh giấc mơ hồng Phá toang yên tĩnh trong phòng gác nghiên Rung chuông vang khắp mọi miền Mời người cất tiếng, mời viền xe lăn…” (Bản dịch của Nthạch) “Ngoài đồng hoa dại lả lơi, Nắng vàng sóng sánh khắp bầu trời… Chim sơn ca báo xuân đến sớm Lảnh lót trong màu xanh chơi vơi.” (Bản dịch của Tykva) Hay “Ôi đóa hoa điểm tuyết Màu xanh lam nguyên trinh Bông tuyết cuối bên cạnh Đang trở thành mong manh ...” (Bản dịch của Nina) và nhiều bài khác nữa trở nên rất nổi tiếng, và trở thành nguồn cảm hứng để các nhạc sĩ như Tchaikovsky hay Rimsky-Korsakov viết nên nhiều bản romance da diết, thiết tha. Maikov cũng nổi tiếng với nhiều bản dịch các nhà thơ như Hainơ, Gớt, Longfellow, Mitskevich… Apollon Maikov mất ngày 8 (theo lịch cũ là 20) tháng 3 năm 1897 tại Peterburg. Hơ hơ, thế nào mà mình lại đóng góp một bài cho trang chủ vào ngày 8 tháng 3 thế này nhở
__________________
Đã rời NNN... Thay đổi nội dung bởi: tykva, 01-03-2008 thời gian gửi bài 22:05 |
| Được cảm ơn bởi: | ||
USY (01-03-2008) | ||
|
#18
|
|||
|
|||
|
Thêm một bài thơ xuân nữa của Maikov - Hà Nội hôm nay đẹp trời quá cơ
![]() * * * Боже мой! Вчера - ненастье, А сегодня - что за день! Солнце, птицы! Блеск и счастье! Луг росист, цветет сирень... А еще ты в сладкой лени Спишь, малютка!.. О, постой! Я пойду нарву сирени Да холодною росой Вдруг на сонную-то брызну... То-то сладко будет мне Победить в ней укоризну Свежей вестью о весне! 1855 Apollon Maikov * * * Chao ôi! Mới hôm qua xấu trời, Mà hôm nay - nắng sao đẹp thế! Mặt trời rạng rỡ, chim ca vui! Cỏ đồng đẫm sương, hoa đua nở... Mà em vẫn chìm trong giấc ngủ, Trễ nải ngọt ngào! ...Ô, chờ đã! Chờ anh hái cả bó hoa tươi Mát lạnh sương mai, tím rạng ngời. Bất ngờ giọt sương đánh thức em... Anh hẳn sẽ vui nhiều lắm đấy Báo tin xuân đã về lộng lẫy Để em hết giận hờn, em có hay! 1855
__________________
Đã rời NNN... Thay đổi nội dung bởi: tykva, 05-03-2008 thời gian gửi bài 10:21 Lý do: Dịch tạm thế đã :D |
| Được cảm ơn bởi: | ||
Nina (05-03-2008) | ||
|
#19
|
|||
|
|||
|
Chà, hình như anh Maikov sến phết
Apollon Maikov * * * Úi chà! Hôm qua trời xấu lắm Mà hôm nay thì thật tuyệt vời Hạnh phúc lấp lánh! Cánh đồng đầy sương! Chim hót dưới mặt trời, đua nở tử đinh hương ... Cô bé vẫn còn đang ngủ nướng Cứ ngủ đi em! Ta sẽ đi ra Hái những chùm tử đinh hương thơm ngát Sương ban mai còn trĩu nặng trên hoa Và sẽ vẩy sương vào bé đang nằm ngủ ... Ồ, chuyện gì rồi sẽ xảy ra - Bé sẽ trách móc, nhưng ta sẽ Báo tin mới toanh: Xuân đã tới nhà! Trích:
|
|
#20
|
|||
|
|||
|
Sến thì cũng có sến thật, thôi để tykva cho thêm phát nữa, sến tiếp
* * * Mới hôm qua trời ảm đạm, Mà hôm nay đã nắng tươi! Chim ca, mặt trời rạng rỡ! Cỏ ướt sương, hoa đua nở... Em vẫn đang say giấc ngủ, Chờ nhé, anh hái hoa tươi Tử đinh hương vừa chớm nở Mát lành còn đẫm sương mai Vẩy giọt sương đánh thức em... Anh tận hưởng vị ngọt ngào Nhìn hoa em không nỡ trách Ngoài kia xuân về xôn xao 1855
__________________
Đã rời NNN... |
| Được cảm ơn bởi: | ||
@@@ (18-04-2008) | ||
![]() |
| Bookmarks |
|
|