|
|||||||
Diễn đàn NuocNga.net |
Trang chủ tin tức Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên |
![]() |
|
|
Ðiều Chỉnh | Xếp Bài |
|
#101
|
||||
|
||||
|
KHÚC TÌNH BUỒN
Nguyễn Tất Nhiên Người từ trăm năm về qua sông rộng ta ngoắc mòn tay trùng trùng gió lộng (thà như giọt mưa vỡ trên tượng đá thà như giọt mưa khô trên tượng đá có còn hơn không mưa ôm tượng đá) Người từ trăm năm về khơi tình động ta chạy vòng vòng ta chạy mòn chân nào hay đời cạn (thà như giọt mưa vỡ trên tượng đá thà như giọt mưa khô trên tượng đá có còn hơn không mưa ôm tượng đá) Người từ trăm năm về như dao nhọn ngọt ngào vết đâm ta chết âm thầm máu chưa kịp đổ (thà như giọt mưa vỡ trên tượng đá thà như giọt mưa khô trên tượng đá có còn hơn không mưa ôm tượng đá) (2) Thà như giọt mưa gieo xuống mặt người vỡ tan vỡ tan nào ta ân hận bởi còn kịp nghe nhịp run vồi vội trên ngọn lông măng (người từ trăm năm vì ta phải khổ) ...
__________________
Yêu em... vì chỉ biết ...Đó Là Em !!! |
|
#102
|
||||
|
||||
|
Được Phạm Duy đổi tên thành "Thà như giọt mưa"
Nhạc phẩm này đã được nhiều ca sĩ thể hiện. Mời các bác nghe thử qua tiếng hát Bằng Kiều http://music.tamtay.vn/play/343246/T...BANG-KIEU.html
__________________
Yêu em... vì chỉ biết ...Đó Là Em !!! |
|
#103
|
||||
|
||||
|
Hai năm tình lận đận
Phạm Duy phổ nhạc Elvis Phương trình bày! http://amnhac.yume.vn/nghe-bai-hat/h....35B3FDF7.html
__________________
Yêu em... vì chỉ biết ...Đó Là Em !!! Thay đổi nội dung bởi: Xamova, 28-07-2010 thời gian gửi bài 19:08 |
| Được cảm ơn bởi: | ||
Siren (30-07-2010) | ||
|
#104
|
||||
|
||||
|
Nguyên tác:
HAI NĂM TÌNH LẬN ĐẬN Nguyễn Tất Nhiên Hai năm tình lận đận Hai đứa cùng xanh xao Mùa đông, hai đứa lạnh Cùng thở dài như nhau Hai năm tình lận đận Hai đứa cùng hư hao Em không còn thắt bính Nuôi dưỡng thời ngây thơ Anh không còn luýnh quýnh Giữa sân trường trao thư Hai năm tình lận đận Hai đứa đành xa nhau Em vẫn còn mắt liếc Anh vẫn còn nôn nao Ngoài đường em bước chậm Trong quán chiều anh ngóng cổ cao 2. Em bây giờ có lẽ Toan tính chuyện lọc lừa Anh bây giờ có lẽ Xin làm người tình thua Chuông nhà thờ đổ mệt Tượng Chúa gầy hơn xưa Chúa bây giờ có lẽ Rơi xuống trần gian mưa Dù sao thì Chúa cũng Một thời làm trai tơ Dù sao thì Chúa cũng Là đàn ông… dại khờ Anh bây giờ có lẽ Thiết tha hơn tín đồ Nguyện làm cây thánh giá Trên chót đỉnh nhà thờ Cô đơn nhìn bụi bậm Làm phân bón rêu xanh Dù sao cây thánh giá Cũng được người nhân danh 3. Hai năm tình lận đận Em đã già hơn xưa!
__________________
Yêu em... vì chỉ biết ...Đó Là Em !!! |
|
#105
|
||||
|
||||
|
TRÚC ĐÀO
Nguyễn Tất Nhiên Trời nào đã tạnh cơn mưa Mà giông tố cũ còn chưa muốn tàn Nhà người tôi quyết không sang Thù người tôi những đêm nằm nghiến răng Quên người – nhất quyết tôi quên Mà sao gặp lại còn kiên nhẫn chào. Chiều xưa có ngọn trúc đào Mùa thu lá rụng bay vào sân em Mùa thu lá rụng êm đềm Như cô với cậu cười duyên dại khờ Bởi vì hai đứa ngây thơ Tình tôi dạo ấy là ngơ ngẩn nhìn Thế rồi trăng sáng lung linh Em mười sáu tuổi giận hờn vu vơ Sang năm mười bảy không ngờ Tình tôi nít nhỏ nằm mơ cũng thừa Tôi mười bảy tuổi buồn chưa Đầu niên học mới dầm mưa cả ngày… Chiều nay ngang cổng nhà ai Nhủ lòng tôi chỉ nhìn cây trúc đào Nhưng mà không hiểu vì sao Gặp người xưa lại nhìn nhau mỉm cười ?
__________________
Yêu em... vì chỉ biết ...Đó Là Em !!! |
|
#106
|
||||
|
||||
|
Nhạc si Anh Bằng đã phổ nhạc bài thơ này!
Mời các bác nghe lại cùng giọng ca một thủa Tuấn Vũ http://mp3.xalo.vn/nghebaihat/262816...o-Tuan-Vu.html
__________________
Yêu em... vì chỉ biết ...Đó Là Em !!! |
|
#107
|
|||
|
|||
|
Để tránh nhàm, Duc vẫn chủ trương mỗi tác giả Duc chỉ post 1 bài thơ tình theo lựa chon của riêng mình. Tiếp theo là một bài thơ của Anh Ngọc, người từng nổi tiếng với "Bên đường 9 có bụi cây xấu hổ / Chiến sỹ đi qua ai cũng mỉm cười..."
Anh Ngọc VỚI NỖI ĐAU NÀY ANH TỒN TẠI Em đến rồi em đi Không bao giờ trở lại Anh ngơ ngẩn nhìn theo Con đường nhỏ gió chiều xao xác mãi Với nỗi đau này anh tồn tại Tâm hồn anh là một cánh đồng hoang Cánh đồng hoang mọc đầy cỏ dại Không gieo trồng Và không gặt hái Với nỗi đau này anh tồn tại Trái tim anh như một quả chuông Một quả chuông ròng ròng máu chảy Và mỗi lần ngọn gió thổi qua Chuông rung khẽ những tiếng thầm tê tái Với nỗi đau này anh tồn tại Với nỗi đau này anh lặng lẽ hồi sinh Mất tình yêu Anh lại được thơ tình Những câu thơ sẽ thay người sống mãi Anh chỉ cần em thôi Và em đã đi rồi, không trở lại Với nỗi đau này anh tồn tại. (2001) Thay đổi nội dung bởi: Duc, 28-07-2010 thời gian gửi bài 20:37 |
|
#108
|
|||
|
|||
|
hihi. có mục tình củm hay nhi.
Tình yêu là bát bún riêu Bao nhiêu sợi bún bấy nhiêu sợi tình Tình yêu như bất phương trình Bao nhiêu ẩn số bực mình bấy nhiêu. Chúc mọi người hạnh phúc! |
|
#109
|
|||
|
|||
|
Nguyền Thị Mai
TÂM SỰ VỚI NGƯỜI ĐẾN SAU Chắc là em giống tôi xưa Dễ buồn vui với nắng mưa với mình Chắc là em trẻ em xinh Tóc mây một sợi kéo đình đổ xiêu Chắc là em hạnh phúc nhiều Khi ôm hoa tặng nhận điều hứa cho Chắc là… .............sao ta đắn đo Thương em, nói thật mà lo bời bời Rồi mai hoa cải về trời Thì em sẽ hiểu những lời lá răm! ------------------------- Tham khảo: "Gió đưa cây cải về trời Rau răm ở lại chịu lời đắng cay" Ca dao 1) Cải là tên dân dã của một Hoàng tử con của Nguyễn Ánh (sau này là vua Gia Long), Răm là tục danh của bà Phi Yến (Lê Thị Răm), vợ thứ của ông này. "Gió đưa cây cải về trời, / Rau răm ở lại chịu lời đắng cay" là câu ca dao dân gian đặt ra để bày tỏ lòng thương cảm đối với bà Phi Yến, một phụ nữ tài sắc, giàu lòng yêu nước. Sự tích của câu ca dao trên như sau: Để đánh lại quân Tây Sơn, Nguyễn Ánh dự định gởi con cả là Hoàng tử Cảnh đi theo cố đạo Pháp (Bá Đa Lộc) sang Pháp cầu viện. Bà Phi Yến (Lê Thị Răm) là vợ thứ của Nguyễn Ánh đã can ngăn chồng, đừng làm việc "cõng rắn cắn gà nhà" để người đời chê trách. Nguyễn Ánh không những không nghe lời khuyên của Bà mà còn tức giận, nghi Bà thông đồng với quân Tây Sơn, nên định giết Bà. Nhờ quần thần can xin, Nguyễn Ánh đã tống giam Bà vào một hang đá trên Côn Đảo. Khi quân Tây Sơn đánh ra đảo, Nguyễn Ánh bỏ chạy ra biển, Hoàng tử Cải (còn gọi là Hoàng tử Hội An), con Bà Phi Yến, lúc đó mới 4 tuổi đòi mẹ đi cùng. Trong cơn tức giận, Nguyễn Ánh đã ném con xuống biển. Xác Hoàng tử Cải đã trôi vào bải biển Cỏ Ống. Dân làng đã chôn cất Hoàng tử. Bà Phi Yến, theo truyền thuyết, được một con vượn và một con hổ cứu ra khỏi hang và về sống với dân làng Cỏ Ống để trông nom mộ Hoàng tử Cải. Một lần sau khi bị một kẻ xấu xúc phạm, Bà đã tự tử để thủ tiết với chồng. Hiện nay ở Côn Đảo vẫn còn ngôi miếu An Sơn do dân đảo dựng vào năm 1785 (đến năm 1958 đã được xây dựng lại) để thờ bà Phi Yến. 2) "Thơ phong sử này thuộc tỷ. Cải rau cải có thể làm dưa, tháng mùa đông bắt đầu gieo hột mà trồng. Trời, thiên triều, triều nhà Thanh bên Tàu. Nước ta trải các đời đều chịu triều đình Trung Quốc phong cho, cho nên gọi Trung Quốc là thiên triều. Răm, thứ rau có vị cay, mọc ở chỗ đất thấp. Theo Sử ký, Nguyễn Thị Kim, người ở làng Tỳ Bà, huyện Lương Tài, là cung phi của vua Lê Mẫn Đế. Lúc ấy quân Tây Sơn chiếm cứ thành Thăng Long, vua Lê Chiêu Thống và Hoàng Thái Hậu với cung phi chạy lên Cao Bằng, nếm mọi nỗi đắng cay. "Đến khi vua Chiêu Thống sai người sang cầu cứu với nhà Thanh thì trước hết bí mật khiến người hộ tống Thái Hậu và Nguyên Tử (con trai trưởng của vua) đi sang Tàu. "Còn Cung Phi Nguyễn Thị Kim đi theo không kịp, phải buồn hận trở về, âm thầm ẩn tránh trong dân gian lo việc làm ruộng nuôi tằm, dệt vải để sống bằng sức lực của mình. "Ngày xưa sống với phấn sáp cung trang, ngày nay nàng trở thành người đàn bà quê với áo vải hoa gai, vua thì chạy đi, nước thì tan mất, nỗi đắng cay không xiết được, cho nên làm thơ phong dao để tự ví mình. Cải, là thứ rau có vị đắng, ví với Thái Hậu Rau răm cũng có vị đắng, ví với Cung Phi “Ý nói là Thái Hậu đi xa sang Thiên Triều chưa biết kham khổ ra sao. Một mình Cung Phi ở lại trong đất giặc chiếm đóng phải chịu những nỗi cay đắng ấy. Đấy cũng là lời than thở. “Về sau vua Chiêu Thống ở Yên Kinh bị bịnh mà chết. Sau khi lấy được nước và định quốc đô, Triều Nguyễn ta xin nhà Thanh đưa linh cữu vua Lê Chiêu Thống về nước. "Cung Phi Nguyễn Thị Kim đến trước linh cữu lạy khóc rồi uống thuốc độc mà chết. Thương thay! Trung thần liệt nữ từ xưa đều thế”. Thay đổi nội dung bởi: Duc, 29-07-2010 thời gian gửi bài 17:02 |
|
#110
|
||||
|
||||
|
Thơ tình cuối mùa thu
Xuân Quỳnh Cuối trời mây trắng bay Lá vàng thưa thớt quá Phải chăng lá về rừng Mùa thu đi cùng lá. Mùa thu ra biển cả Theo dòng nước mênh mang Mùa thu và hoa cúc Chỉ còn anh và em. Chỉ còn anh và em Là của mùa thu cũ Chợt làn gió heo may Thổi về xao động cả Lối đi quen bỗng lạ Cỏ lật theo chiều mây Đêm về sương ướt má Hơi lạnh qua bàn tay Tình ta như hàng cây Đã bao mùa gió bão. Tình ta như dòng sông Đã yên ngày thác lũ. Thời gian như là gió Mùa đi cùng tháng năm Tuổi theo mùa đi mãi Chỉ còn anh và em. Chỉ còn anh và em Cùng tình yêu ở lại... - Kìa bao người yêu mới Đi qua cùng heo may./. |
|
#111
|
||||
|
||||
|
Thơ tình cuối mùa thu
Xuân Quỳnh Cuối trời mây trắng bay Lá vàng thưa thớt quá Phải chăng lá về rừng Mùa thu đi cùng lá. Mùa thu ra biển cả Theo dòng nước mênh mang Mùa thu và hoa cúc Chỉ còn anh và em. Chỉ còn anh và em Là của mùa thu cũ Chợt làn gió heo may Thổi về xao động cả Lối đi quen bỗng lạ Cỏ lật theo chiều mây Đêm về sương ướt má Hơi lạnh qua bàn tay Tình ta như hàng cây Đã bao mùa gió bão. Tình ta như dòng sông Đã yên ngày thác lũ. Thời gian như là gió Mùa đi cùng tháng năm Tuổi theo mùa đi mãi Chỉ còn anh và em. Chỉ còn anh và em Cùng tình yêu ở lại... - Kìa bao người yêu mới Đi qua cùng heo may./. |
| Được cảm ơn bởi: | ||
Duc (30-07-2010) | ||
|
#112
|
|||
|
|||
|
Bài thơ trên của XQ thật hay. Và bài hát làm theo bài thơ này cũng rất hay.
Andrey Andreevich Voznhesenski BIỆT KHÚC Em rạng sáng sẽ thức anh trở dậy Chân trần ra cửa tiễn anh đi Em vĩnh viễn sẽ không quên anh được Vĩnh viễn em không thấy lại anh về Đứng che gió cho em khỏi lạnh Anh bàng hoàng chợt nghĩ: Trời ơi Anh vĩnh viễn sẽ không quên em được Vĩnh viễn anh không gặp lại em rồi Những chùm quả anh đào chín mọng Lệ đầm đìa theo gió ứa rơi Quay vào nhà sẽ là điềm gở Vĩnh viễn anh không gặp lại em rồi Ngay cả nếu đúng như lời kinh kệ Thêm một lần hai đứa đầu thai Ta chắc phải mỗi người mỗi nẻo Vĩnh viễn anh không gặp lại em rồi Và những điều ta trong hiện tại Chưa hiểu nhau bỗng nhỏ vô cùng Trước sự không hiểu nhau sẽ tới Với chúng mình kiếp khác, những người dưng Tự nơi đây đôi câu này vang dội Thành đỉnh cao vô nghĩa tột bên trời: Anh vĩnh viễn sẽ không quên em được Vĩnh viễn anh không gặp lại em rồi! (Hồng Thanh Quang dịch) |
| Được cảm ơn bởi: | ||
Xamova (31-07-2010) | ||
|
#113
|
|||
|
|||
|
Tình cờ ghé vào đây, đọc được bài thơ của bác Duc chép lại, cảm giác cũng ngồ ngộ...như một người bạn Nga của em hay nói - небожители не удосужились, так что ходим на земле как умеем. Bản dịch trên của bác Hồng Thanh Quang mà bác chép lại thiếu mất một khổ thơ, và phần nói về Гафиз thì ... phóng tác quá, Гафиз chỉ là một nhà thơ, tác phẩm của ông không phải kinh kệ
|
|
#114
|
|||
|
|||
|
Cả bao lâu hôm nay em mới vào đọc topic Tình yêu của các bác được. Đọc xong lên cơn sến sợ quá, hic.
Nghe nhạc vàng hóa ra thích và gợi, đến những điều mình từng có, mà cứ mơ mơ hồ hồ. Nhưng mà sao lại cứ buồn xỉu đi thế ko biết. Em gửi vào đây tặng các bác bài thơ, tình, và hơi ngây thơ một chút. Em chúc các bác hai ngày cuối tuần hạnh phúc và tràn đầy tình yêu <3 Em ghen với anh, người yêu! Em ghen với anh, người yêu ơi Vì anh được yêu nhiều quá thể Trên đời này có bao nhiêu người như thế Những người được yêu giống anh? Nhận từ cuộc đời tia sáng mong manh Từ mắt nhìn xa xăm, từ muôn vàn ý nghĩ Từ một lần tim đập nhầm nhịp nghỉ Khiến máu sôi cuồng loạn trong người Nhận từ nụ cười huyền hoặc nở trên môi Từ giọt nước rơi dịu hiền bên gối Từ bài thơ cũ xưa vẫn nói điều tươi mới Từ rất nhiều điều chưa được viết ra Nhận tình yêu từ một nơi xa Từ lá thư lạc đường đi mãi Khi anh già đi rồi, những lời non dại Bỗng một ngày sẽ tìm lại với anh! Nhận từ nắng tàn, từ ngọn cỏ đã thôi xanh Từ tiếng chim buổi đêm mơ hót Từ mặt đất cằn khô đắng xót Từ đợt rét bất ngờ không dứt nổi mùa đông Nhận từ đây, tay ấm, má nồng Nguồn hân hoan nghẹn vào hơi thở Tình mê muội đắm say muôn thuở Xé ngực ra rồi mới nhận được, anh yêu! Em ghen với anh, người yêu! Vì anh được yêu nhiều quá thể Nhưng em biết, cả đất trời ghen với em, anh nhỉ Vì trong đời em đã được yêu anh! TA
__________________
Xin anh đừng hỏi vì sao Tên anh em để lẫn vào trong thơ... |
|
#115
|
||||
|
||||
|
Rất tiếc nút "Cám ơn" chỉ nhấn được có một một lần nên đành phải cám ơn xuông thêm vài...chục lần nữa vậy!
__________________
Yêu em... vì chỉ biết ...Đó Là Em !!! Thay đổi nội dung bởi: Xamova, 31-07-2010 thời gian gửi bài 06:45 |
| Được cảm ơn bởi: | ||
Siren (31-07-2010) | ||
|
#116
|
||||
|
||||
|
Nhà em phát hiện ra hai bài của bác Duc và Nina tự nhiên sao lại biến mất nhỉ??? và "đắm đò" phát hiện ra Вид на биржу и Адмиралтейство là tên một bức tranh của họa sỹ Nga thế kỷ 19:
![]() Вид на биржу и Адмиралтейство Алексеев Федор Яковлевич Cảm ơn bác Duc đã pot bài "Biệt khúc" của nhà thơ tài năng và bí ẩn nhà em yêu thích Andrey Andreevich Voznhesenski. Cảm ơn Nina đã phát hiện ra khổ thơ mà bác HTQ dịch thiếu. Сага Ты меня на рассвете разбудишь, проводить необутая выйдешь. Ты меня никогда не забудешь. Ты меня никогда не увидишь. Заслонивши тебя от простуды, я подумаю: "Боже всевышний! Я тебя никогда не забуду. Я тебя никогда не увижу". Эту воду в мурашках запруды, это Адмиралтейство и Биржу я уже никогда не забуду и уже никогда не увижу. Не мигают, слезятся от ветра безнадежные карие вишни. Возвращаться — плохая примета. Я тебя никогда не увижу. Даже если на землю вернемся мы вторично, согласно Гафизу, мы, конечно, с тобой разминемся. Я тебя никогда не увижу. И окажется так минимальным наше непониманье с тобою перед будущим непониманьем двух живых с пустотой неживою. И качнется бессмысленной высью пара фраз, залетевших отсюда: "Я тебя никогда не забуду. Я тебя никогда не увижу". Truyện cổ tích Em đánh thức anh vào lúc bình minh, Rồi chân trần tiễn anh ra cửa. Em sẽ chẳng bao giờ quên anh. Chẳng bao giờ thấy anh được nữa. Anh dừng lại, che cho em khỏi gió, Lòng nhủ thầm “Lạy Đấng tối cao! Anh sẽ không bao giờ quên em được, Cũng chẳng còn được thấy em đâu”. Nước trong đập rợp bóng bầy kiến cánh, Bức Admiralcheivo và đây nữa Birza* Anh sẽ chẳng bao giờ còn thấy nữa Cũng không quên dù mãi mãi phải xa. Những cây anh đào vô vọng màu nâu Không chớp mắt, mặc đầm đìa lệ ứa. Quay trở lại – hẳn sẽ là điềm gở. Anh chẳng bao giờ còn được thấy em đâu. Ngay cả khi, mình quay về trần thế, Như Gafiz từng nói, có kiếp sau, Thì chúng mình cũng xa rời, dâu bể. Anh chẳng bao giờ còn được thấy em đâu. Và như thế, điều chúng mình lấn cấn Sẽ nhỏ nhoi như hạt cát thôi mà So với những hiểu lầm sẽ có Giữa hai người trong kiếp khác lạ xa. Và chao đảo trên đỉnh cao vô nghĩa Tự chốn này đã bay vút đôi câu: “Anh mãi mãi sẽ không quên em được, Cũng chẳng còn được thấy em đâu”. (Thạch Ngọc dịch) ---------- * Tranh của Алексеев Федор Яковлевич
__________________
Ласковый Май Thay đổi nội dung bởi: Siren, 31-07-2010 thời gian gửi bài 10:55 |
|
#117
|
|||
|
|||
|
Nói thì lại có người bảo là Nina khó tính, nọ kia, dưng mà "Адмиралтейство и Биржа" không phải chỉ là bức tranh của Alekseev F.Ya, vì thực ra đó là 2 tòa nhà nổi tiếng ở Sankt-Peterburg, và sau này họa sĩ vẽ thành tranh. Nhưng đối với người trần mắt thịt thì khi nói đến "Адмиралтейство и Биржа" người ta sẽ nghĩ đến 2 tòa nhà.
Thôi xin trả lại chủ đề cho các bác, thông cảm giúp, em cũng chỉ là người trần mắt thịt... |
| Được cảm ơn bởi: | ||
hungmgmi (31-07-2010) | ||
|
#118
|
||||
|
||||
|
Hị hị, trưa nay hungmgmi cũng đã gõ một bài, tương tự ý kiến Nina, nhưng không sao gửi được, biến mất bài, lười quá nên thôi vậy
Đại loại ý kiến như sau: Bác Thạch Ngọc dịch Bức Admiralcheivo và đây nữa Birza* là chưa chuẩn. Không có bức tranh nào ở đây. Hai địa danh nhắc đến trong nguyên bản: Эту воду в мурашках запруды, это Адмиралтейство и Биржу là nhắc đến 2 tòa nhà nổi tiếng ở thủ đô phương Bắc: Bộ tư lệnh hải quân và Sở giao dịch chứng khoán. Tòa nhà Bộ tư lệnh hải quân thậm chí còn được nhiều người coi như là một biểu tượng của St.Peterburg. Vậy, tác giả muốn nói rằng trong giờ ly biệt, rằng không bao giờ anh có thể gặp lại em và những khung cảnh (tòa nhà, địa danh) quen thuộc được nữa, nhưng sẽ không giờ quên. Cũng như ta, có bài "Nỗi lòng người đi", sau khi nhắc đến người yêu và Hà Nội, liền nhắc đến địa danh Hồ Gươm, một địa danh nổi tiếng: Thăng Long ơi! Năm tháng vẫn trôi giữa giòng đời ngậm đắng nuốt cay nhiều rồi Hồ Gươm xưa vẫn chưa phai mờ Nói tóm lại, tác giả không hề nhắc đến một bức tranh nào trong bài thơ trên như bản dịch đã ghi. Tôi cũng chưa hiểu tại sao tác giả lại dịch Saga thành Truyện cổ tích. Nếu bác Ngọc giải thích hộ thì tốt quá.
__________________
hungmgmi@nuocnga.net Thay đổi nội dung bởi: hungmgmi, 31-07-2010 thời gian gửi bài 23:08 |
|
#119
|
|||
|
|||
|
Theo từ điển
Толковый словарь русского языка Ушакова Сага СА'ГА, и, ж. [нем. Sage]. 1. В древнескандинавской поэзии — народное сказание, былина, памятник мифологического или легендарно-исторического характера (истор., лит.). С. о Фритиофе. Исландские саги. 2. Поэтическое сказание, легенда (поэт.). Студеный ключ играет по оврагу и, погружая мысль в какой-то смутный сон, лепечет мне таинственную сагу про мирный край, откуда мчится он. Лермонтов. Tuy nhiên, theo chỗ em được biết thì САГА dùng chủ yếu với nghĩa - các truyện truyền miệng Scandinavi cổ. |
|
#120
|
|||
|
|||
|
Trích:
Bài thơ nói về TP nơi SM từng học, sau này dù lưu lạc “bốn phương trời” vẫn nhớ về đó, nhưng nhớ Neva nhiều hơn các tòa nhà nổi tiếng ấy. |
| Được cảm ơn bởi: | ||
Trăng Quê (05-08-2010) | ||
![]() |
| Bookmarks |
|
|