Trở về   Nước Nga trong tôi > Văn hóa Xô viết và Nga > Thi ca

Diễn đàn NuocNga.net
Nội quy diễn đàn
Trang chủ tin tức
Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên

 
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
Prev Previous Post   Next Post Next

Thay đổi nội dung bởi: cây sồi, 28-07-2010 thời gian gửi bài 14:32 Lý do: cho cân cột
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #10  
Cũ 28-07-2010, 14:31
cây sồi cây sồi is offline
Salat Nga - салат Оливье
 
Tham gia: Mar 2010
Bài viết: 222
Cảm ơn: 103
Được cảm ơn 143 lần trong 92 bài đăng
Default thơ dịch

MÁTXCƠVA ĐÃ TIN
Evghênhi Evtu shenko

Mátxcơva đã tin những gịot nước mắt của tôi,
khi bên lối vào cửa hàng tem phiếu nghèo nàn thật,
có chiếc phiếu thần để mua bánh mì trong cảnh chen lấn,
tôi làm rơi, như nắm tay có lỗ thủng to.

Bà cụ già, đầu không tóc vì bệnh thương hàn,
thì thầm bảo:”Ông lão nhà tôi vừa đi gặp Chúa,
trên phiếu của ông vẫn còn dăm ngày nữa.
Cho con phiếu của ông. Nhớ đừng lỡ miệng lộ ra!”

Mátxcơva đã tin những gịot nước mắt của tôi,
tôi không dám rời khỏi đuôi tàu điện,
khư khư nắm trong găng tay phiếu bánh mì của người khác..
Tôi ăn phần của người chết. Tôi không thể chết rồi.

Mátxcơva đã tin những gịot nước mắt của tôi,
tôi mãi mãi tin nước mắt của Người đấy,
khi Mátxcơva có muôn ngàn bà goá là vợ lính
đàn bà Mátxcơva gào khóc đúng kiểu nông thôn.

Phụ nữ Mátxcơva chân bước ken két giầy giả da…
Mọi chuyện đã lùi xa, đã thành kỷ Trung sinh cả.
Cửa hàng tem phiếu càng mở rộng, càng quá nhốn nháo,
có cái gì trong tay tôi lại tuột mất rồi.

Tôi chăm chăm giữ một thứ trong tay,
như hồi nhỏ, nắm chặt phiếu mua bánh,
nhưng đánh mất trong dòng sông trần thế,
cái gì đây, không biết, nhưng nắm tay lại để thủng rồi.

Bao năm dài đã qua, tôi mới dám nói ra,
khi tem phiếu, các bà già xưa không còn nữa.
Tôi tiến về phía tiếng phanh xe rít ken két…
Mátxcơva, Người có tin nước mắt tôi chăng?
Tùng Cương dịch




МОСКВА ПОВЕРИЛА
Евгений Евтушенко

Москва поверила моим слезам,
когда у входа в бедный карточный сезам
святую карточку на хлеб в кавардаке
я потерял как будто сквозь дыру в руке.

Старушка стриженая – тиф её остриг-
Шепнула: “Богу отдал душу мой старик.
А вот на карточке ещё остались дни.
Хотя б за мёртвого поешь. Да не cболтни!”

Москва поверила моим слезам,
и я с хвостов её трамваев не слезал,
на хлеб чужое право в варежке везя…
Я ел за мёртвого. Мне мёртвым быть нельзя.

Москва поверила моим слезам,
И я её слезам навек поверил сам,
Когда, бесчисленных солдат свoих вдова,
по-деревенски выла женская Москва.

Скрипела женская Москва своей кирзой…
Всё это стало далеко как мезозой.
Сезам расширился, с ним вместе кавардак,
а что-то снова у меня с рукой не так.

Я нечто судорожно в ней опть сжимал,
как будто карточки на хлеб, когда был мал,
но это нечто потерял в людской реке,
а что, не знаю, но опять – дыра в руке.

Я проболтался через столько долгих лет,
когда ни карточек ни тех старушек нет.
Иду навстречу завизжавшим тормозам…
Москва, поверишь ли моим слезам?
1979

 

Bookmarks


Quyền sử dụng ở diễn đàn
Bạnkhông có quyền mở chủ đề mới.
Bạn không có quyền trả lời trong chủ đề này.
Bạn không có quyền gửi file đính kèm.
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết.

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

Chuyển đến


Giờ Hà Nội. Hiện tại là 23:35.


Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.