Trở về   Nước Nga trong tôi > Dành cho các bạn > Các chủ đề khác > Thơ ca, văn học, tác phẩm của chính bạn

Diễn đàn NuocNga.net
Nội quy diễn đàn
Trang chủ tin tức
Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên

 
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
Prev Previous Post   Next Post Next
  #7  
Cũ 15-02-2010, 01:32
Flamingo's Avatar
Flamingo Flamingo is offline
Bánh mì đen - Черный хлеб
 
Tham gia: Oct 2009
Bài viết: 52
Cảm ơn: 286
Được cảm ơn 95 lần trong 44 bài đăng
Default Cuối đường...

Cuối đường...

( Chuyện bịa 100%, sự trùng lặp chỉ là ngẫu nhiên)


PHẦN I

Sân bay Nội Bài. Một sáng trời thu ẩm ướt.
Hắn xốc lại chiếc ba-lô trên vai, tay kéo cái túi du lịch có bánh xe sải bước ra cửa.
Hành khách ai nấy nhìn ra cửa vẫy tay, bọn trẻ thì nhảy nhót toe toét.
Hắn cắm đầu đi.
- Anh Công! Không ai đón anh à?.
Tiếng hét khiến hắn khựng lại. Mặt hắn rạng rỡ:
- Hêy Dũng. Hôm nay chú trực à - Hắn dang hai cánh tay như tay vượn ôm thanh niên được hắn gọi là Dũng kia rồi vỗ bồm bộp vào lưng cậu ta.
- Sao anh về không báo. Anh Trung chắc cũng không biết hả? Không thấy anh ấy nói gì.
- Anh về gấp, việc gì phải thông cáo, đón rước lôi thôi.
- Anh về thăm bác? Dũng chùng giọng.
- Ờ - mắt hẵn bỗng xa xăm.
- Để em gọi tắc-xi cho anh. Dũng nhìn hắn dò hỏi.
-Ờ - Giờ thì như thể cả cái sân bay Nội Bài chỉ còn hắn và Dũng.
Tắc-xi đỗ xịch trước mặt gã.
- Cám ơn. Hắn vỗ vai Dũng, nháy mắt rồi chui vào tắc-xi. Hắn co gối.
Cái tắc-xi có lẽ nhỏ với hắn.
- Anh về đâu ? Tài xế hỏi giọng chăm sóc.
- Về 1718A Chùa Bộc. Hắn buông.
- Dạ vâng. Câu tài xế liếc nhìn hắn qua kính chiếu hậu rồi im lặng.
Thay đổi nhiều...hắn vừa nhìn hai bên đường vừa nghĩ thầm. Nhà cửa mọc thêm kha khá, đường xá có vẻ bớt ổ voi...
Đã vào đến Hà nội.
- 1718A Chùa Bộc đây rồi ạ.
Giọng tài xế làm hắn bừng tỉnh. Hắn ngơ ngác. Bước ra khỏi xe hắn giương mắt nhìn quanh.
Shop quần áo thời trang, giày dép, đồ gia đình, các thể loại Cty chen vai thích cánh...
- Anh Công, anh Công phải không? Một giọng nữ vang lên sau lưng khiến hắn giật mình.
- Mai hả. Nhớn quá anh nhận không ra. Hắn cười vui vẻ.
- Anh vẫn thế, chẳng khác gì trước. Không, điẹp chai ra. Trông phong trần lắm.
Hắn toét miệng:
- Đấu lại mỏ em khó phết nhẩy. Cho anh vào nhà đi chứ.
- Thôi chết. Mai cười, mở khoá cổng. Rồi quay ra hắn, khuôn mặt trắng hồng như phủ một đám mây đen - Ông không được khoẻ lắm...
- Anh biết. Hắn ngắt lời.
- Mẹ ơi anh Công về. Mai gào lên tầng trên.
Hắn nhìn lên trên nghe tiếng chân chạy trên cầu thang...
- Công, Công, con về rồi hả con. Người đàn bà vừa rảo bước vừa kêu tên hắn, nước mắt lưng tròng.
Hắn bước vội lên cầu thang rồi ôm lấy vai bà:
- Vâng, con vội nên không kịp báo cho dì.
Người đàn bà nức nở trên vai hắn. Hắn vỗ nhẹ vai bà mỉm cười nhìn vào mắt bà:
- Nào nào, dì cho con ăn cái gì đi chứ, con đói rủn cả rọt rồi đây.
Người đàn bà nhìn hắn âu yếm cười qua nước mắt:
- Lại rủn cả rọt hả? Con phải chờ 15 phút đấy. Con về không báo không kịp chuẩn bị cho con. Rồi bà lại nấc lên.
- Thôi thôi, con mà no nước mắt của dì thì cái diều của con lại quặn vì muối đấy. Hắn diễu.
- Con vẫn thế, vẫn không ăn nói nịch sự được à? Bà âu yếm nhìn hắn.
- Bản chất khó rời mà dì - Hắn toét miệng - Tay gì nắm của quý gì mà cũng nhỏ nước như mắt dì thế. Chết cha, sườn con sao lạnh ngắt thế này.
- Dì xin lỗi, đang phơi quần áo trên gác thượng, cái áo của bố...làm ướt con rồi.
- Cho con gặp bố được không? Hắn hạ giọng.
- Con vào đi. Vừa nói bà vừa năm tay hắn dẫn hắn theo hành lang. Bà đẩy cái cửa gỗ nặng nề .
- Ông à, Công nó về đây này. Giọng bà nhỏ nhẹ.
Hắn sững người, một luồng khí cay xè xộc lên mũi, mắt hắn. Thẳng người hắn nuốt khan tiến lại ông già mồm há cười cười có ánh nhìn ngây ngô như con nít được buộc sát lưng ghế bành.
- Chào bố. Giọng hắn dịu dàng lạ thường.
Dì hắn bước vội ra ngoài.
Ông già vẫn há mồm cười cười .
- Bố không nhận ra con à - Hắn cúi sát gần ông vẫn với giọng dịu dàng như thế.
Ông già vẫn cười cười.
- Bố không nhớ con à? Hắn cười hết cỡ nhưng giọng hắn run run.
- Nhớ! Ông già gọn lỏn, hai hàng nước mắt lăn dài trên gương mặt nhăn nheo.
Hắn cố kìm nhưng nước mắt vẫn trào ra.
Hăn tiến về cửa sổ quay lưng lại bố lau nước mắt rồi cất giọng vui vẻ:
- Bên Nga giờ này bắt đầu lạnh, ở nhà vẫn ấm bố nhỉ?
Không có tiếng trả lời. Hắn quay lại kéo cái ghế khác ngồi đối diện bố hắn. Nước mắt ông già vẫn lắn.
- Thôi mà bố. Mất nước là mệt lắm đấy. Con rất mừng thấy bố thon thả như người mẫu. Hai bố con mình hôm nào đi quảng cáo phụ tùng nội thất cho Hugo Boss. Kiếm mớ tiền đấy bố.
Nước mắt lại trào ra lăn dài trên má ông già. Hắn rút túi quần lấy khăn mùi xoa lau má bố rồi toe toét:
- Báo cáo bố là con nhà tông không giống lông thì cũng giống cánh. Bố dạy con là lúc nào cũng phải có 2 khăn mùi xoa theo người.
Cái để ở túi quần để phủi bụi ghế, bàn khi đi ăn tiệc. Cái để ở túi áo vét-xì-tông để sẵn lòng chìa cho các bà các cô mượn (lau gì, học lâu quá con quên béng).
Vét thì con ít mặc vì con không phải dân đem chuông đi đấm nước người, nên con luôn luôn sẵn 2 cái khăn mù xoa ở...tuốt túi quần.

Bố hắn cười cặp môi run run. Ông run rẩy giơ tay về phía hắn. Hắn nắm tay bố xiết chặt.
Tim hắn quặn lại. Bàn tay xương xẩu run rẩy của bố hắn cố gắng nắm chặt tay hắn.
Đâu bàn tay mạnh mẽ kéo hắn dưới nước khi bố dạy hắn tập bơi lúc lên 5
Đôi bàn tay mạnh mẽ đỡ hắn lên xà đơn, xà kép lúc lên 10, đôi bàn tay nắm chặt tay hắn cùng tay lái xe máy lúc tập lái cho hắn ở sân Ngân Hàng Quốc Gia Việt Nam khi hắn 15...
Đôi bàn tay mạnh mẽ không thô ráp. Bố hắn làm ở Bộ ngoại giao.
Hắn vuốt ve, rồi lại nắm chặt đôi bàn tay già nua đầy vết đồi mồi.
- Ra ăn thôi con. Giọng dì hắn nhẹ nhàng.
Hắn ngoái cổ ra cửa:
- Có món gan trời nướng êu quái của con hả? Con đánh hơi thấy rồi. Khoan! Còn món trứng trâu nữa. Rõ là có mùi trứng rán.
Dì hắn bước vào, trên tay chiếc khăn mặt trắng nhỏ đang dập dềnh trong thau rửa mặt...
Hăn nhíu mày. Bà nhìn hắn phân bua:
- Hôm qua cô giúp việc về quê ăn cưới. Chiều mới lên. Tối nay bác sĩ Tiến sẽ qua. Ngày nào cậu ấy cũng qua mát-xa cho bố...
Măt hắn giãn ra.
Hắn đứng lên lùi lại hai bước, vòng tay phải,chân phải một vòng từ trước ra sau, tay trái để sau lưng gập người:
- Xin phép bố con đi xơi cơm.
Hăn ngước nhìn bố, ông cười môi run bần bật, rồi gật đầu.
Lấy bộ mặt tươi tỉnh hắn bước ra ngoài.
- Anh Công, phòng ăn ở đây. Mai kéo tay hắn .
Hắn vừa đi vừa nhìn sàn nhà, hành lang, trần nhà không khỏi không hài lòng. Tất cả hài hoà đặc phong cách kiến trúc cổ điển Pháp - Italy...
Bước vào phòng ăn mặt hắn giãn hẳn ra.
Gần như copy của phòng ăn tại Pavlovsk, trần phòng ăn 60m2 được tôn cao bởi hình vẽ tháp tròn với cửa sổ cùng mây trời. Hăn không thể hài lòng hơn.
Có tiếng chuông.
Mai kêu:
-Anh Hà em về rồi. Em gọi điện bảo anh ấy về ngay. Bọn trẻ chiều mới đi học về.
Hắn tiến ra cửa.
- Chào anh. Hà vừa nói vừa chìa tay.
- Xin chào. Hắn chìa tay.
Một cái bắt tay thật chặt và ấm . Lòng hắn thấy thanh thản lạ lùng.
Thằng này được, Mai thế cũng may mắn. Hắn nhìn chồng Mai với ánh mắt cởi mở.
Hà chăm chú nhìn hắn rồi cười:
- Em có xem ảnh bác nhưng ở ngoài đời bác đẹp trai hơn trong ảnh nhiều.
- Thật à. Sướng nhỉ. Hoá ra mình đẹp trai mà mình không biết. Hắn hà hà.
Bữa ăn có món chả nướng và nem rán hắn mê từ nhỏ, trong khi cả nhà hắn mê đồ biển hơn. Hắn không thích đồ nước như phỏ,bún, mì...Mọi người không quên sở thích của hắn dù đã 10 năm trôi qua...10 năm hắn không về nhà...
Một bữa ăn vui vẻ ấm cúng. Bữa ăn mà hắn luôn chờ đợi, mơ ước...
Trà sen yêu thích của hắn rồi cũng đưa lên cùng kẹo lạc. Hăn rút bao Malboro liếc nhìn dì và Mai. Mai cười:
- Em vẫn luôn đồng ý mà. Mẹ ơi, mẹ cũng thế nhỉ.
Dì hắn gật đầu:
- Nhưng con hút ít thôi, hại sức khoẻ lắm đấy.
- Ối giời, cái bọn nghiện hút nó sống dai như đỉa chả chịu chết cho, còn mấy ống điều độ kiêng khem thì lăn đùng ra hết cả.
Dì hắn nhường lông mày.
Hắn chợt nghĩ đến bố và thấy hối hận vì mình vô ý.
Mai cười ha há:
- Ối giời, anh chả thay đổi tý nào. Nhưng báo cho anh biết là cái bọn nghiện ấy trời đày cho lăn lê bò toài cho khổ chán rồi mới được lăn đùng nhé.
Hắn nhìn Mai với ánh mắt cám ơn rồi ngoác miệng:
- Ai cũng có số cả. Giầy dép còn có số nữa là ta.
Đến lượt chồng Mai cười thành tiếng...
Hà quay về công ty. Mai quay lại trường dạy chiều.
Dì hắn nhìn hắn rồi thì thầm:
- Con có cần tắm rửa rồi đi nghỉ không. Phòng của con ngay đầu hồi bên phải tầng 2 ấy, có cần dì chỉ không. Dì cho bố ăn cháo đã nhé.
- Để con cho bố ăn. Hắn đứng lên.
- Đừng. Gọng dì run rẩy...
- Vâng, con về phòng đây, con tự tìm được.
Xách cái túi và cái ba-lô hắn leo lên tầng 2 đi về cuối hành lang, đẩy cánh cửa phòng cuối cùng...
Hắn thầm cám ơn Trung. Thằng bạn nối khố đã thiết kế và xây cho hắn căn nhà này. Ngồi trên bộ sa lông mà hắn cảm thấy hơi ấm của tình bằng hữu.
Tỷ mỷ từng góc phòng, trần nhà với hoa văn thạch cao, gỗ ... những giá gang đúc đặt kính đen đựng báo...bàn đặt hoa...
Giá TV, tủ sách tất tật một màu đen, đen xám của hắn.
Trung vẫn chửi hắn là xám xịt. Nhưng hễ cứ thấy đồ đạc xanh đỏ tím vàng hồng là hắn lại cảm thấy mất thăng bằng...
Thong thả hắn xuống bếp lục tủ tìm thấy gói cà-phê. Hay tay hai cốc với phin ngất ngưởng hắn đi đến phòng bố, cửa khép hờ hắn nghe vẳng tiếng dì:
- Nào, ông cố lên, còn một tý thôi, một tý thôi mà...
Ngực hắn đau nhói.
Hăn rảo bước về phòng. Mở cửa ra ban công hắn tròn mắt: Bụi tầm xuân che gần kín nửa ban công toả hương ngào ngạt. Tiếng nước chảy róc rách từ bụi cây len qua hàng sỏi đến chân chậu quỳnh trồng lẫn với cành dao.
Một bàn tay vô hình len lỏi bóp nghẹt trái tim hắn...

( Còn tiếp...)
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 3 thành viên gửi lời cảm ơn Flamingo cho bài viết trên:
hungmgmi (28-03-2010), Siren (15-02-2010), Thien Nga (05-04-2012)
 

Bookmarks


Quyền sử dụng ở diễn đàn
Bạnkhông có quyền mở chủ đề mới.
Bạn không có quyền trả lời trong chủ đề này.
Bạn không có quyền gửi file đính kèm.
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết.

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

Chuyển đến

Các chủ đề gần tương tự với chủ đề trên:
Ðề tài Người gửi Forum Trả lời Bài viết cuối
Tuyết và tuyết- Chủ điểm mùa đông- FORYTCHIA Thi ca 36 04-04-2015 00:50
Tuyển tập tác phẩm của các nhà soạn nhạc vĩ đại phucanh Nhạc cổ điển 10 17-09-2009 22:19
Trượt tuyết băng đồng - trượt tuyết bắn súng Nina Thể thao 31 02-03-2009 20:23
Giải mã hồ sơ tuyệt mật: Bí ẩn cuối cùng về Hítle tieuboingoan Con người 1 15-09-2008 21:26
Cần tuyển người biết tiếng Nga perets Chúc mừng - Chia sẻ - Giúp đỡ 8 20-08-2008 09:01


Giờ Hà Nội. Hiện tại là 06:08.


Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.