|
|||||||
Diễn đàn NuocNga.net |
Trang chủ tin tức Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên |
![]() |
|
|
Ðiều Chỉnh | Xếp Bài |
|
|
|
#2
|
||||
|
||||
|
Ơ, sao hồi ấy em không biết nhỉ? Bác "tè" thật! "Tè" đến thế là cùng... (Bác bảo Quảng Ngãi gọi "tài" là "tè" mà.)
__________________
SCENTIA POTENTIA EST! Thay đổi nội dung bởi: Мужик, 29-01-2010 thời gian gửi bài 23:28 |
|
#3
|
||||
|
||||
|
Trích:
Bác ơi! Tè thì nó liên quan gì đến chim (như chim của cụ Q. Dị chẳng hạn) ạ?
__________________
Cần tìm Old Tiger xin ghé vào đây. |
|
#4
|
||||
|
||||
|
Trích:
Chim của ai em không quan tâm, em chỉ quan tâm đến của em thôi!
__________________
SCENTIA POTENTIA EST! |
|
#5
|
||||
|
||||
|
Một lần được "bắn" phi công Mỹ:
Khoảng năm 67, làng tôi nằm cạnh trọng điểm của tuyến đường huyết mạch vào nam nên thường xuyên phải hứng chịu đủ loại bom đạn của giặc Mỹ. Máy bay Mỹ ngày đêm quần đảo bắn phá, hết tốp này đến tốp khác, đêm đêm pháo sáng đỏ trời, đến mức lũ trẻ chúng tôi chỉ cần nghe tiếng máy bay hoặc nhìn bóng dáng nó lướt qua là biết ngay loại máy bay gì đang oanh tạc. Mà hình như thấy không quân chưa đủ nên đêm nào chúng cũng bắn pháo từ tàu biển vào, đạn pháo đỏ lừ, rít veo veo kèm theo tiếng nổ ùng oàng suốt đêm. Ác liệt là thế nên làng tôi hầu như ngày nào cũng có người bị bom đạn Mỹ sát hại. Suốt dọc các dãy đồi gần làng, bộ đội ta bố trí các trận địa pháo dày đặc để đánh trả lũ giặc trời. Rất nhiều dịp chúng tôi tận mắt chứng kiến máy bay Mỹ bị bắn cháy nhưng cố bay ra biển để máy bay, tàu chiến Mỹ ứng cứu. Có một lần vào mùa hè, chúng tôi nấp ở căn hầm cạnh rìa làng nên quan sát rất đã. Một chiếc máy bay Mỹ vừa bổ nhào chưa kịp cắt bom đã bị pháo phòng không bắn cho gãy làm đôi, phần đuôi rơi xuống bờ bắc sông, phần đầu theo đà bay tiếp sang bờ nam và hai cái dù màu xanh đỏ bung ra lơ lửng trên không trung. Dân quân và đàn ông trong làng được lệnh đi bắt phi công Mỹ, họ mang theo đủ thứ, nào súng trường K44, mã tấu, dao rựa, cuốc, gậy tre, dây thừng...Bọn trẻ con chúng tôi cũng tò mò chạy theo nhưng bị đuổi về hầm trú ẩn. Sau khi bay lơ lửng một lúc, hai cái dù rơi xuống hai nơi ở một cánh đồng trồng màu lúp xúp những đụn cây và cồn mả. Sau đó, chúng tôi được nghe người lớn kể lại: Hai thằng phi công Mỹ rơi xuống hai nơi, chúng trãi cái dù sặc sở ra trên ruộng để máy bay nhìn thấy, còn cả hai tên chui vào bụi rậm liên lạc bằng điện đài cho máy bay đến cứu. Các chú dân quân nhanh chóng tiếp cận và ập vào chổ chúng nó đang nấp, miệng hô "Giơ tay lên". Một thằng ngoan cố rút súng định bắn nhưng bị lực lượng dân quân đông áp đảo phang cho một đòn gánh làm khẩu súng bay ra xa. Đã được phổ biến kinh nghiệm nên các chú dân quân lập tức giật cái điện đàm đập nát be bét. Lúc này, rất nhiều loại máy bay quần đảo rất thấp nhưng không hiểu sao chúng nó không bắn hoặc ném bom gì cả, có lẽ vì sợ phi công chết chăng. Sau khi bắt được phi công, các chú dân quân nhanh chóng tịch thu dù, súng đạn, bắt cởi giày, bộ quần áo bay rồi trói quặt tay chúng ra sau lưng kéo chúng vào trong làng, đồng thời cử người đi xe đạp về huyện đội báo cáo. Lũ trẻ con chúng tôi theo giao thông hào thông suốt làng chạy lui chạy tới để xem thằng Mỹ nó như thế nào. Hai thằng Mỹ ở trần, cao lớn lênh khênh, người lớn chỉ đứng cao ngang nách nó, cái lưng đỏ au, trước ngực đầy lông lá, vẻ mặt thiểu não, không có mũ nên ai đó lấy tàu lá chuối gấp thành cái nón cho chúng nó đội đầu. Rất nhiều bà con trong làng với lòng căm giận sục sôi mang gậy gộc, đất đá kéo theo hòng đánh chết hai thằng giặc trời. Bác Chủ tịch xã và chú xã đội hết sức can ngăn, giải thích: bà con ta ai cũng căm thù nó, tội nó đáng chết, nhưng bây giờ nó là tù binh, cấp trên đã phổ biến là bắt được tù binh thì không được đánh. Nói vậy nhưng nhiều người vẫn xông vào đấm đá cho hả dạ, thậm chí một chú dân quân còn bị phang một đòn gánh oan vào lưng. Một thằng bạn tôi vừa bị mất cả bố mẹ và anh trai trong một đêm tháng trước khi bom đánh trúng hầm không chen vào được đứng khóc, nó nhặt một cục đá cuội rình cơ hội chọi trúng đầu một thằng Mỹ, nó định ném tiếp thì có chú dân quân bắt lại không cho ném nữa. Mấy đứa lớn tuổi bàn nhau, không đánh được nó thì ta làm thế này...thế này... Cả bọn chạy về nhà lấy ná cao su. Ná cao su tuy đơn giản nhưng tùy theo cách chế tạo của từng đứa mà nó cũng khá nguy hiểm, thân ná bằng cành ổi, dây căng bằng xăm xe đạp to bản, đạn thì ghè từ đá vôi, đá cuội hơi tròn để đạn đi chính xác lại giữ các cạnh sắc để tăng độ sát thương. Bình thường chúng tôi chỉ sử dụng để bắn chim chóc, chó mèo, bắn đâu trúng đó. Cả bọn bí mật nấp trên mấy ngọn duối đầu làng nơi phi công Mỹ sẽ bị dẫn qua, rặng duối cao chỉ khoảng 3- 4 mét là cùng, tán lá rậm rì, nấp trên đó người đi dưới đường nhìn lên không thấy, chúng tôi thỉnh thoảng cũng nấp trên đó để nhát ma bọn con gái. Khoảng 3 giờ chiều, các chú ở huyện đội, có cả các chú mặc quần áo công an nữa dẫn giải hai thằng phi công đi qua, phía sau dân làng vẫn tò mò chạy theo xem và hò hét ném đá. Chúng tôi phân công nhau, mỗi thằng chỉ bắn một viên rồi không được cựa quậy rung cây. Chờ cho đoàn dẫn giải đi qua mấy mét, chúng tôi đồng loạt "nhả đạn" vào lưng vào đầu hai thằng giặc trời, không có viên nào trệch mục tiêu. Hai thằng phi công đau quá, ngồi xuống không đi được. Các chú bộ đội tưởng dân làng chạy theo ném đá, quay lại quát bảo giải tán, chúng tôi ngồi im trên cây. Chờ cho đoàn đi qua một quãng, cả bọn tụt xuống chạy theo xem chiến tích của mình. Hai cái lưng trần dính mấy cục đá sắc sưng tím, rớm máu, chúng tôi hả lòng hả dạ. Thế là bọn này cũng được bắn giặc Mỹ rồi. Sau này lớn lên, nhiều đứa trong chúng tôi cầm súng trực tiếp đánh giặc, đứa còn đứa mất nhưng câu chuyện "bắn" phi công Mỹ bằng ná cao su vẫn được kể lại một cách tự hào trong những lần gặp nhau ôn lại chuyện ngày xưa. |
| Có 14 thành viên gửi lời cảm ơn LyMisaD88 cho bài viết trên: | ||
Cartograph (02-02-2010), chaika (04-02-2010), Dang Thi Kim Dung (01-02-2010), doibo (03-02-2010), Мужик (01-02-2010), hongducanh (01-02-2010), hungmgmi (01-02-2010), Kóc Khơ Me (01-02-2010), nqbinhdi (01-02-2010), Old Tiger (01-02-2010), Siren (09-02-2010), sonkinh (02-02-2010), tranhientrang (01-02-2010), vidinhdhkt (01-02-2010) | ||
|
#6
|
||||
|
||||
|
Thông báo: về việc gặp mặt cuối năm.
Thưa các bác, sau một hồi dạo quanh phố phường Hà Nội trong dịp giáp Tết nguyên đán, tuy đường đông, nhưng tôi vẫn đi chậm và tìm được một quán mới có tên: HÀM LONG QUÁN, HLQ có vị trí nằm giữa thủ đô, địa điểm cụ thể là phố Hàm Long giao cắt với phố Huế. 33 phố Hàm Long - HN Xin kính mời các bác có mặt lúc 11g00 ngày 3 - 2 tại tầng 3 để chúng ta làm lễ kỷ niệm(!) - xong sau đó, xin kính mời các bác nếm thử một vài món bình dân. Những dòng chữ trên thay cho giấy mời các bác gặp mặt cuối năm. Các bác ở vùng sâu, vùng xa sẽ được ăn uống qua loa như thường lệ của NNN. Bác Binhdi nếu quá nhớ nhà thì để lại số ĐT ở Hung gia lợi nhé. HDA xin kính báo!
__________________
hongduccompany@gmail.com Thay đổi nội dung bởi: hongducanh, 01-02-2010 thời gian gửi bài 20:59 |
|
#7
|
|||
|
|||
|
Bá cáo bác cả,
Số mobile-phone của nhà em đã cho từ mấy bài trước rồi ạ (00-36-70-2218934). Cơ mà xin các bác gọi cho nhà em chứ từ máy nhà em gọi về thì chết xèng mất. Bên này nó củ chuối lắm, nếu là thuê bao trả trước (dân Hung tuyệt đại bộ phận sài thuê bao trả sau, khá rẻ, dân du lịch hoặc đi ngắn hạn như bọn em thì mới dùng thuê bao trả trước) thì gọi trong nước Hung cước là 4.5 ngàn VND/phút tính theo block 1 phút, gọi quốc tế thì vào cỡ 4.5 USD/phút! Hơ hơ: cướp của đánh người quân tệ nhỉ! |
|
#8
|
||||
|
||||
|
Trích:
Thân Bình da Dị có đau không?
__________________
Sông núi đẹp đâu cũng là Tổ Quốc |
|
#9
|
|||
|
|||
|
Chào bác Geo đã đi đánh bắt xa bờ mới dzề.
|
|
#10
|
||||
|
||||
|
Trích:
Hôm nọ cụ tờ-ran-sít qua Nga bị nó chém cho những 8 Obama một cái bánh mì. He he giờ sang Hung 4.5 một phút điện thoại. Kể cũng xót cụ nhỉ?
__________________
Cần tìm Old Tiger xin ghé vào đây. |
|
#11
|
|||
|
|||
|
Trích:
1. Lão không dùng dịch vụ roaming quốc tế bởi xưa nay ít đi ngoài ra nước. Vả lại nó cũng chẳng rẻ gì. Với dân trong nghề như lão thì chuyện gọi điện thoại từ đây về VN thật rẻ thời dễ ợt. Hô hô, từ thời còn làm NCS ở đây, trong suốt 2 năm rưỡi - từ tháng 5/1992 đến 10/1994 - lão đã tìm ra được cách gọi từ máy của lab về VN (là máy 4 số, chỉ được gọi nội bộ trong trường và trong Budapest, gọi ra tỉnh lẻ thôi tổng đài đã tự động thông báo rằng không gọi được chứ chưa nói đến gọi quốc tế). Nhờ vậy mà hồi đó ngày nào lão cũng gọi về cho bu cháu, ít thì ngày 1 cuộc, nhiều thì 5 cuộc, cuộc ngắn thì dăm câu, cuộc dài thì cả 1h30 phút (ước chừng nếu gọi theo cách thông thường chừng ấy cuộc gọi với chừng ấy thời gian thì mấy năm ấy lão đã phải tốn đến gần 20 ngàn USD đấy - học bổng ngày đó của bọn lão có chừng 30-40 USD/tháng thôi ợ - và lúc về nước lão sẽ vẫn cứ nghèo mạt rệp như một gã ăn mày lúc rời nước ra đi thôi). Tuy nhiên, để nhận và gọi đi các cuộc gọi ăn uống qua loa như bác cả HDA bẩu thì phải dùng qua di động bởi lúc đó biết đâu lão lại đang chả lang thang trên đường? 2. Lão hoàn toàn có thể và được quyền bất chấp các loại giá cả để cứ gọi di động quốc tế mà không thèm rom-ming rom-meo, bởi Cty sẽ thanh toán mọi chi phí viễn thông cho lão. Tuy nhiên, lão là một anh giề cổ hủ nên cứ ra sức tiết kiệm cho Cty, dù chỉ vài đồng xèng và bởi vậy sẽ không tùy tiện gọi điện thoại di động quốc tế, nhất là cho mục đích cá nhân của lão. Hơ hơ, lại nhớ dạo 2005 vào Sài Ghềnh giảng bài cho quân kỹ thuật mới tuyển dụng của Cty, hôm sắp trở ra Bắc, cô con gái một anh học trò cũ của lão là văn thư của phòng kỹ thuật của trung tâm điện thoại di động phía Nam mới hỏi lão muốn bay chuyến nào ra để nó đi đặt vé. Lão bảo lấy vé cho lão chuyến chập tối, lúc vừa tan giờ giảng, chỉ cần kịp thời gian phi từ lớp học ra sân bay TSN là được, để về đến Nội Bài vẫn còn xe buýt 07. Con bé ấy và cả bọn học trò mới tuyển dụng trố hết cả mắt, nhao nhao hỏi rằng "tại sao thày không ở lại chơi thêm cho thư thả, về đến HN thì gọi Cty cho xe lên đón?". Lão hì hì bẩu chúng rằng muốn Cty giàu mạnh thì tất cả mọi quân cán đều phải hết sức tiết kiệm, phải coi Cty như nhà mình. Lão đi xe buýt vì tiện xe 07 về đỗ ngay gần cổng khu tập thể nhà lão, lại chỉ tốn vé có 2 ngàn rưỡi VND, tiết kiệm được cho Cty vài trăm ngàn đồng chứ bộ. Tủng ma? Thay đổi nội dung bởi: nqbinhdi, 02-02-2010 thời gian gửi bài 13:07 |
| Có 6 thành viên gửi lời cảm ơn nqbinhdi cho bài viết trên: | ||
BelayaZima (02-02-2010), chaika (04-02-2010), doibo (03-02-2010), Old Tiger (03-02-2010), Siren (09-02-2010), Thao vietnam (02-02-2010) | ||
|
#12
|
||||
|
||||
|
Trích:
Em ở vùng sâu vùng xa, nên chắc cũng có tiêu chuẩn được "ăn uống qua loa", phải không ạh? Vậy các bác vui lòng chiếu cố đến em với nhé! Số phone của em: 091 2346788 - số đẹp sẽ dễ gọi, phải không ạ? Chân thành cảm ơn và chúc các bác gặp nhau thật vui! P/s: À quên, gọi cho em số phone trên, các bác chịu khó đảo lại vị trí vài con số nhé, hihi haha |
| Được cảm ơn bởi: | ||
Siren (09-02-2010) | ||
|
#13
|
||||
|
||||
|
Mải đọc các bác kể về ngày xưa, tranhientrang chợt buột miệng phát âm ra vài từ 4 câu có vẻ vần vần liên quan đến một số hình ảnh quê em còn nhớ hồi xưa bé về sơ tán, hổng biết có trùng với địa danh quê bác nào không:
Làng tôi xưa đó cạnh con đê Rơm rạ thân ngô phơi lối về Khói bếp, nhà tranh, gạo tấm nấu Hũ cà, mắm tép, nhớ làng quê.
__________________
|
| Được cảm ơn bởi: | ||
Old Tiger (08-02-2010) | ||
|
#14
|
||||
|
||||
|
Mấy hôm "mất mạng", nay MU mon men vào chốn xưa thấy nhà vắng quá! Có ai ở nhà không? Các cụ đi đâu cả rồi?
Không có ai thưa cả! Thói nếu náo nại nổi nên, tranh thủ "chúa vắng nhà", MU "thả" vào đây vế đối thách các cụ: CU CÙ CU CỤ, CỤ CÚ, CỤ CÙ CU CU.
__________________
SCENTIA POTENTIA EST! |
| Có 4 thành viên gửi lời cảm ơn Мужик cho bài viết trên: | ||
|
#15
|
||||
|
||||
|
Trích:
Nhưng thôi kệ thiên hạ. Cho em hỏi hơi tò mò chút: Có phải vế ra câu đối này bác “trích” từ cuộc thi chim cụ ngbinhdi kể ở topic này không ạ?
__________________
Thay đổi nội dung bởi: tranhientrang, 08-02-2010 thời gian gửi bài 20:49 Lý do: Sửa lỗi một chữ chính tả |
| Có 6 thành viên gửi lời cảm ơn tranhientrang cho bài viết trên: | ||
Cartograph (09-02-2010), Hoa May (08-02-2010), LyMisaD88 (09-02-2010), Old Tiger (09-02-2010), Siren (09-02-2010), vidinhdhkt (08-02-2010) | ||
|
#16
|
||||
|
||||
|
Trích:
Nhân chuyện này, em kể tiếp. Có vế đối rất nhiều người biết, nhưng đến giờ vẫn chưa có lời đối lại hay và chuẩn: GÁI CỦ CHI CHỈ CU HỎI CỦ CHI Lần lên Lục Ngạn (Bắc Giang) tìm hiểu về mô hình kinh tế trang trại, em nhìn thấy địa danh Đồn Lục nên đối lại như sau: TRAI ĐỒN LỤC ĐỤC L... TÌM ĐỒN LỤC Kể ra cũng tạm được, nhưng không thể hay bằng vế mời đối. Còn nữa: Câu mời đối: Cô gái Hơ-mông bên bếp lửa Đã có người đối lại: Chàng trai Mường Tè cạnh gốc cây MU đối là: Cụ già Plei-cu cạnh bờ sông Chú thích: "Plei" là "Play" (English)
__________________
SCENTIA POTENTIA EST! |
| Được cảm ơn bởi: | ||
tranhientrang (09-02-2010) | ||
|
#17
|
||||
|
||||
|
Trích:
Ti tì ti Tý, Tý tị, Tý tì ti Ti.
__________________
hungmgmi@nuocnga.net |
| Có 10 thành viên gửi lời cảm ơn hungmgmi cho bài viết trên: | ||
Cartograph (09-02-2010), chaika (09-02-2010), daquen (08-02-2010), Мужик (09-02-2010), Hoa May (08-02-2010), LyMisaD88 (09-02-2010), Siren (09-02-2010), USY (08-02-2010), vidinhdhkt (10-02-2010), vietdung88 (08-02-2010) | ||
|
#18
|
||||
|
||||
|
Trích:
Cụ Quái Dị hôm nọ gọi điện về bảo gửi thêm gấp sang Hung mấy tạ vừng. Hôm trước làm cả nửa máy bay của hãng Đì-lây airlines rồi mà vẫn còn thiếu. Híc. Không biết bao giờ cụ ấy mới xong việc và về? Với cụ Tổng Trưởng Vi Đinh âu cũng là lỗi của nhà cháu. Ai bảo nhà cháu cứ khuyến khích cụ ấy đi cắm nhờ trong những ngày đi đánh bắt xa bờ, giờ cụ ấy đã trở về lâu rồi, nhưng hình như lòng vẫn ngẩn ngơ, các áng văn của "ngày xưa ơi" nó rơi vãi rồi thì phải. Bẩm các cụ! Tết nhất đến nơi rồi, mong các cụ vào lại cho chuồng nó ấm cúng ạ!
__________________
Cần tìm Old Tiger xin ghé vào đây. |
| Có 3 thành viên gửi lời cảm ơn Old Tiger cho bài viết trên: | ||
|
#19
|
||||
|
||||
|
Xin vầng, em vào tí cho nhà có hơi người nhé
Tết đến, lại nhớ những cái Tết xứ người. Có lẽ các bác đã từng đi học bên Liên xô đều có cái cảm giác...khó chịu giống em. Đó là thời gian Tết Cổ truyền thường đúng vào dịp thi học kỳ 1 (cuối tháng 1, đầu tháng 2). Em còn nhớ có hôm mùng 1 Tết còn cắm đầu đi thi, đêm trước thức trắng luôn, coi như đón Giao thừa. Tết nhất thì chán, chả có cái quái gì cả. Không như bây giờ người Việt bên đó đông, hàng hoá từ VN sang ê hề. Mấy năm đầu cải tổ, dân ta ở Mát vẫn còn ít nên hầu như chả có gì để mua để hưởng tí chút hương vị Tết. Bọn em đi mua ở chợ nông trang mấy cái cành khô khô (quên mất tên nó là gì rồi) về cắm vào lọ, mấy ngày sau nở bung ra những cánh hoa màu hồng phớt tím, tạm coi như có hoa. Đồ ăn thì vẫn như ngày thường, sang tí chút thì mò ra chợ nông trang Rizhky, mua ít lòng lợn, cọng tỏi, ớt muối, tỏi muối...về nhậu, thế là xong cái Tết. Có năm không có bánh chưng xịn, mứt Tết và pháo...thì bọn em xài đồ "ngó". Tức là dùng bột màu vẽ luôn một bức tranh to lên... cửa số kính to đùng choán hết phòng. Tranh vẽ mâm ngũ quả, bánh chưng, mứt Tết, đôi câu đối và bánh pháo đỏ nổ tung...Tết xong lại hì hụi lau sạch cửa kính. Có năm may thay Tết lại rơi đúng vào kỳ nghỉ đông, bọn em được nhà trường cho đi chơi, thích đi đâu thì đăng ký. Năm thứ hai bọn em rồng rắn kéo nhau xuống Tashkent, trời nóng sực như bên mình. Thích nhất xuống đó là mua được gạo nếp, đỗ xanh, kim chi...Xuống đó mà như về nhà mình, cũng dân đầu đen, dân tình cũng vô tư "tiểu đường" như bên ta...Sang năm thứ ba thì lũ chúng em lại kéo nhau xuống Lvov. Cầu trời các bác làm chương trình Thầy trò ngày gặp lại đừng đọc thấy những dòng này. Dẫn đoàn sinh viên ngoại quốc là thầy giáo trưởng bộ môn tiếng Nga, một con người đôn hậu, dễ mến vô cùng. Buổi tối sau khi đi mấy thầy trò đi xem phim về, chúng em lôi bộ bài ra, bày cho thầy đánh tiến lên. Sau khi thầy đã nắm rõ luật chơi và khá thành thạo, chúng em gạ thầy chơi đội gối. Tức là ai thua thì phải đội gối lên đầu suốt, đến khi nào nhất mới được bỏ ra. Khổ thân thầy, cứ bị bét liên tục, và thầy vẫn vui vẻ đội cái gối trăng trắng nhồi lông vũ lên đầu đến khi cả lũ bấm nhau để thầy "nhất" một ván mới được bỏ ra. Đúng là bọn "nhất quỷ nhì ma", trẻ không tha, thầy không thương. Hiện em vẫn còn giữ cái bức ảnh đó, nhìn khuôn mặt đôn hậu, mắt tập trung nhìn bộ bài chăm chú của thầy mà thấy là bọn em quá láo. Hè năm 2008, qua trường hỏi thì không gặp được thầy.
__________________
hungmgmi@nuocnga.net Thay đổi nội dung bởi: hungmgmi, 08-02-2010 thời gian gửi bài 14:00 |
| Có 12 thành viên gửi lời cảm ơn hungmgmi cho bài viết trên: | ||
BelayaZima (08-02-2010), Cartograph (09-02-2010), chaika (09-02-2010), daquen (08-02-2010), hongducanh (08-02-2010), LyMisaD88 (09-02-2010), Nina (08-02-2010), nqbinhdi (08-02-2010), Siren (09-02-2010), tranhientrang (08-02-2010), USY (08-02-2010), vidinhdhkt (08-02-2010) | ||
|
#20
|
|||
|
|||
|
Trích:
Dạo mới về nước tôi hướng dẫn luận văn tốt nghiệp cao học cho một cậu GV trẻ của bộ môn mình. Ngày ấy mới về, cũng đã biết chơi tá lả (biết chơi từ bên Hung do bọn trẻ con con các NCS sang thăm bố mẹ dạy chơi - chúng có ít đứa nên phải gạ cả bác chơi cho đủ chân). Cái nghề chơi bài, vui chơi không có thưởng nó không thú, thế là chúng tôi chơi bài ăn tiền, vặt vãnh thôi, bây giờ gọi là 1, 2, 3. Tức là bét nộp 3 nghìn, ba nộp 2 nghìn... Cái hôm cậu học trò đi bảo vệ luận văn, buổi trưa cơm nước xong, thày trò và một cô nhân viên thí nghiệm chưa chồng lôi bài ra chơi tá lả. Được một lúc, cậu học trò địa ù. Y xìa tay, khoái chí bảo: "Thày, thày sang tiền ạ!". Thu xong của mỗi người chúng tôi 8 nghìn, y lạnh như tiền bảo: "Cám ơn thày, em chào thày em lên hội trường đi bảo vệ luận văn ạ!". Kiên quyết không cho thày gỡ gạc, thế mới nháo. Về sau tôi cũng hướng dẫn cậu ta làm NCS, bây giờ cũng đã có tí chức tước trong đơn vị, lâu lâu về bộ môn liên hoan, anh em lại lôi chuyện ấy ra kể, y chỉ nhe răng ra cười. |
| Có 5 thành viên gửi lời cảm ơn nqbinhdi cho bài viết trên: | ||
Cartograph (09-02-2010), hongducanh (08-02-2010), LyMisaD88 (09-02-2010), Siren (09-02-2010), vidinhdhkt (08-02-2010) | ||
![]() |
| Bookmarks |
|
|