|
|||||||
Diễn đàn NuocNga.net |
Trang chủ tin tức Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên |
![]() |
|
|
Ðiều Chỉnh | Xếp Bài |
|
#1
|
||||
|
||||
|
Ở đây cá ai đọc Đất Vỡ Hoang và Sông Đông êm đềm của Mikhail Solokhov chưa nhỉ, đó cũng là 2 trong số các tác phẩm nổi tiếng nhất của LX mà hok thấy ai nói tới vậy
__________________
Vô sản toàn thế giới, đoàn kết lại ! Lật đổ chủ nghĩa tư bản Chủ nghĩa Cộng sản muôn năm |
|
#2
|
||||
|
||||
|
Trích:
Bác muốn nói tới vấn đề gì về 2 tác phẩm ấy? Tôi đọc "Sông Đông êm đềm" còn thích thú. Còn "Đất vỡ hoang" thì không thấy "sướng" lắm! À, mà các bác cho tôi hỏi. Không biết có phải "Đất vỡ hoang" là do ngài Yosif Stalin "đặt hàng" Mikhail Solokhov không? Tôi rất thích đọc đi, đọc lại "Bác sỹ Zhivago" của Boris Paternak. Thêm nữa, những tác phẩm của A. Tchekhov, Turghenev, Lev Tolstoy... cuốn hút tôi nhiều hơn! Cả "Người mẹ" của Marxim Gorky nữa! Thay đổi nội dung bởi: htienkenzo, 15-10-2009 thời gian gửi bài 13:55 |
|
#3
|
|||
|
|||
|
tôi đồng ý với ý kiến của kenzo. đọc "Sông Đông êm đềm" sướng hơn cả. Chekhov có "phòng số 6" nhưng hơi hóc.
|
|
#4
|
||||
|
||||
|
Xem ra có mỗi tớ khoái Đất vỡ hoang nhỉ.Dĩ nhiên tớ cũng thích SDED.Đất vỡ hoang tuy không phải là thời chiến tranh, nhưng công cuộc xây dựng Nông trang tập thể cũng hay đó chứ,với lại việc chống phản động Polotxep và Nagunop nữa,tui khoái nhất nhân vật đó,very hài hước, hài hước 1 cách rất 'dân quê'.Thế mà có mỗi tớ thích,tủi thân quá đi mất.
__________________
Vô sản toàn thế giới, đoàn kết lại ! Lật đổ chủ nghĩa tư bản Chủ nghĩa Cộng sản muôn năm |
| Được cảm ơn bởi: | ||
Tanhia (17-10-2009) | ||
|
#5
|
||||
|
||||
|
Trích:
Chào bác! Theo tôi nghĩ, cũng phải thôi! Bởi "Sông Đông êm đềm" có "khai thác" sâu vào khía cạnh đời sống thật của Quân nhân "Cô-dăc". Mình có cảm tưởng rằng, nó "thật", "đời" ! Còn "Đ.V.H" thì tôi thấy lúc nào cũng "phơi phới", "hồng hào"... . Mãi thế cũng... chán, bác "nhẩy"! |
|
#6
|
|||
|
|||
|
Em nghĩ bác A thích tiểu thuyết X hơn, bác B thích tiểu thuyết Y hơn là chuyện rất bình thường. Có điều, nếu các bác đã viết điều này lên diễn đàn thì có lẽ các bác cũng nên cho thêm một ít phân tích chăng? Chứ thảo luận theo kiểu
- Tớ thích tác phẩm X1 - Còn tớ thích X2 - X1 đâu có hay gì - Nhà văn Y viết kém - X3 mới đáng đọc .... (tất nhiên là em có hơi nói quá, thậm xưng một chút). Nhưng các bác nghĩ xem - các bác có thích đọc mấy chục bài như thế không? |
|
#7
|
||||
|
||||
|
Trích:
Bác Nina nói đúng! Nhưng có lẽ phải bắt đầu từ 1 sự "khơi mào" nào đó. Chứ tự nhiên có 1 "nhà bình luận văn học" thì cũng... hơi khó! Đôi khi, có 1 "nhà chuyên nghiệp" về văn học lại cho là... "múa rìu qua mắt thợ" thì cũng gay! |
| Được cảm ơn bởi: | ||
Tanhia (17-10-2009) | ||
|
#8
|
|||
|
|||
|
Trích:
Tôi là một người rất yêu Cây phong non trùm khăn đỏ và Jamilia của Tsinghitz Aitmatov. Cái lần đầu đọc Cây phong non trùm khăn đỏ và Jamilia cách nay vừa 1/4 thế kỷ, đọc xong tôi có cảm giác choáng váng cả đầu óc vì có người viết chuyện tình lại hay đến nhường vậy. Sau này, có hồi tôi còn cố gắng viết "Lại nói về cây phong non trùm khăn đỏ" nữa kia, sau rồi bỏ, vì viết xong thấy nhạt thênh thếch khi đặt bên cạnh bài thơ tình kia của Aitmatov (hô hô, mơ ước là một chuyện, còn tài cán ngắn cũn lại là một chuyện khác thực). Dạo ấy tôi đã định viết lại theo cái ý rằng ta hãy giả sử như sau lúc anh chàng Ilyats tỉnh lại trong căn nhà của anh bộ đội cũ làm nghề tuần đường, nàng A-xen - cây phong non trùm khăn đỏ - lại mủi lòng vì lời khẩn cầu, vì nỗi ăn năn cực độ của anh chồng cũ và tha thứ cho cái gã vô trách nhiệm kia (cái gã lái xe ấy là một hình mẫu của những kẻ vô trách nhiệm với chính số phận của mình, của vợ và con mình - chỉ có vô cùng vô trách nhiệm mới có thể đập nát một mối tình vốn đẹp đến thế, mới có thể làm tan nát lòng một người con gái tuyệt đến vậy - và bởi vậy, hẳn là một gã vô cùng vô trách nhiệm với đời) và họ cùng nhau mang chú bé ra đi (có lẽ rất nhiều người đọc đến đó cũng đã mong câu chuyện diễn ra như vậy cho có hậu). Trở về nhà sau phiên tuần đường, anh lính cũ Baitemir tan nát cả ruột gan khi thấy căn nhà trống vắng, không còn bóng dáng nhỏ bé của nàng A-xen dịu hiền và nhất là vắng bóng chú bé Xa-mát. Ngày lại ngày anh ta vẫn lầm lũi đi coi đường trên đèo Độ Long dài dằng dặc, nhưng bầu trời có vẻ dường như nặng hơn, dẫu trên Thiên Sơn cao tít nhưng không khí dường như đục hơn và sợ nhất là lúc chiều sập xuống lại phải trở về với ngôi nhà hoang vắng, có thời đã bi bô tiếng con trẻ và từ xa đã ngửi thấy khói bếp gỗ thông như gọi, như mời ... Nếu như thế thì đời thật là bất công quá. Và câu chuyện hẳn sẽ phải đúng như Tsinghitz Aitmatov đã kể. Cá nhân tôi rất thích cái câu "sự vật phải thuộc về người làm cho nó tốt hơn lên" trong Vòng phấn Cáp-ca-zơ (The Caucasian Chalk Circle, theo tiếng Đức là Der Kaukasische Kreidekreis) của Bertolt Brecht. |
|
#9
|
||||
|
||||
|
Trích:
Tớ vẫn nhớ mãi đoạn trích "Thế là Davudop và Nagunop, hai con người mà tôi yêu quý, không còn nữa. Con chim họa mi miền sông Đông không còn hót cho họ nghe nữa, ngọn lúa chín vàng không còn thì thầm chuyện trò với họ nữa, và dòng sông không tên từ đâu đó trên thượng nguồn lũng Gremiatsi chảy về không còn reo vui trên lòng đá sỏi róc rách bên tai họ nữa...Thế là hết!" Người sống, cống hiến và chiến đấu cho lý tưởng đã hy sinh, và cuộc chiến đấu vẫn tiếp tục, không bao giờ dừng lại. Sống là chiến đấu. Hạnh phúc là đấu tranh. Và bạn có để ý, tên của ông lão đánh xe tội nghiệp Shuka, một ông lão già cóc đế vẫn sở hữu trái tim ngây thơ trong sáng có nghĩa là gì không?
__________________
:emoticon-0115-inlov |
| Có 7 thành viên gửi lời cảm ơn Cá Măng cho bài viết trên: | ||
camchuongdo (30-11-2011), htienkenzo (17-10-2009), LÔ LÔ (24-11-2010), magau80 (31-12-2009), Old Tiger (17-10-2009), sad angel (20-10-2011), USY (20-10-2009) | ||
|
#10
|
|||
|
|||
|
Không biết hiện giờ ở Nga còn có các Колхоз nữa không nhỉ? Cứ theo như Википедия ( http://ru.wikipedia.org/wiki/%D0%9A%...85%D0%BE%D0%B7 ) thì từ 1990 hầu hết các nông trang tập thể đã tan rã hoặc phân rã thành các cooperatives.
Vào chừng 1985, mẹ tôi đọc trong tạp chí sputnik bằng tiếng Pháp, có dịch lại cho chúng tôi nghe một bài viết của một tác giả Nga: "Chủ nghĩa xã hội - một thí nghiệm không thành công". Tôi nhớ rằng mấy anh chị em tôi từ Hà Nội về thăm bố mẹ hôm đó sau đó đã thảo luận rất lâu, tranh luận rất ác với ông cụ - một vietnamski bolshevik, về chuyện này. Về vấn đề các hợp tác xã và các nông trang tập thể - hình thức công hữu tư liệu sản xuất của CNXH theo model của Stalin - cuộc tranh luận chỉ kết thúc khi tôi đưa ra ý kiến về việc chính những người nông dân của Thành phố chúng tôi đã cương quyết chối bỏ cái mô hình đã lạc hậu và méo mó ấy, và họ đã thành công với năng suất lao động tăng vọt. Gần 1/4 thế kỷ sau nhìn lại, chúng ta thấy được rằng các nông dân của thành phố chúng tôi đã vượt trước những người bạn Liên xô cả vài năm, rằng những người lao động đã đúng. Vượt lên trên cái đó, chúng ta có thể mạnh dạn mà nói rằng nếu có tiến lên CNXH thì sẽ phải tiến lên theo một cách thức khác, với các mô hình khác, thích hợp nhất với từng điều kiện cụ thể. Và quan trọng (có nhất hay không, thì có lẽ cũng không thể tách rời nó với nhiều cái khác) là phải có con người XHCN, với các đặc tính hiện vẫn còn chưa thật rõ ràng. Người Nga đã cố công suốt hơn 70 năm mà vẫn không xây dựng thành công các đặc tính cơ bản của khái niệm này. Các ông lão bần cố nông của Đất vỡ hoang chỉ là những hình ảnh trong trẻo song ngây thơ trong cuộc vật lộn đau đớn để đổi đời của con người. Họ đã bị chính các quan lại hư hỏng sau này phản bội. Một cuộc cách mạng bị phản bội. Chúng ta sẽ học được (những) bài học gì từ đó? Thay đổi nội dung bởi: nqbinhdi, 17-10-2009 thời gian gửi bài 08:29 |
|
#11
|
|||
|
|||
|
mình nghĩ chúng ta đã học nhiều thứ từ câu chuyện Đất vỡ hoang. Đó không phải là phương thức lao động theo hình thức hợp tác xã như trong câu chuyện đó. bài học để lại cho câu chuyện này chính là niềm vui, niềm lạc quan của con người trong cuộc sống đó.
đôi khi, sự ngây thơ trong suy nghĩ cũng là một cách để trẻ hóa cuộc đời |
|
#12
|
||||
|
||||
|
Quyển truyện thời bao cấp - ĐẤT VỠ HOANG- Nhà xuất bản Cầu Vồng (Mát-xcơ-va) – 1985. Hồi đó để mua được quyển sách 2 tập bìa đỏ này, em đã phải dùng tem phiếu.
Đọc Đất vỡ hoang mà như uống trà, cố thật chậm để thưởng thức hết hương vị của nó-về không khí những vùng nông thôn Nga đang sôi động, đang bước vào tập thể hóa nông nghiệp với những bác ấn tượng như Đavưđốp cần cù chịu khó, Nagunov nóng nảy, thẳng tính, cụ Suka hỏm hỉnh mà ẩn chứa trong đó là cuộc đời bất hạnh…Đọc xong, gấp sách lại, hình ảnh những vùng thân thương Nga với những cánh đồng lúa mì vàng rộm vẫn trải dài trước mắt… ![]() Và ở cuối truyện (em hơi lạc đề) có dòng chữ: “Bạn đọc thân mến! Với lòng biết ơn sâu sắc…các tác phẩm văn học Nga và văn học Xô-viết…sẽ giúp bạn hiếu sâu sắc hơn nề văn hóa và lối sống của nhân dân chúng tôi” : Em nghĩ Sholokhov đã làm được điều này, như ai đó nói : Cuốn tiểu thuyết của Sholokhov có thể được xem như là một cuốn sách giáo khoa đặc biệt về nông thôn Nga.. ![]() Thấy các bác bàn về Đất vỡ hoang nên em mạo muội tham gia một tí cho đỡ nhớ. Có lẽ em lại đọc lại Đất vỡ hoang. Và không biết chừng cô ả Luska lại đang lả lơi đâu đó trong cuốn truyện... Thay đổi nội dung bởi: tranhientrang, 20-10-2009 thời gian gửi bài 23:30 |
|
#13
|
|||
|
|||
|
Em thì ... không hiểu tại sao em đọc 2 quyển này không vào - trên giá sách của mấy cô bạn em đã từng có những quyển này, nhưng em chỉ đọc được vài trang (ở đâu đó trong truyện, không phải đầu, không phải đuôi) là... xếp lại. Mặc dù, khi em đọc "Những truyện ngắn sông Đông" của Sholokhov thì em lại ... khá thích. Em có cảm giác - một thế giới hỗn độn, nhiều chuyện rợn người, nhưng vẫn có cái gì đó vĩ đại đằng sau những sự kiện có thể gọi là man rợ...
|
|
#14
|
|||
|
|||
|
Trích:
Thay đổi nội dung bởi: magau80, 31-12-2009 thời gian gửi bài 11:28 |
|
#15
|
||||
|
||||
|
Em là thế hệ cuối 8X, bạn bè đứa nào cũng thích văn hóa Mỹ Anh, thấy em hay lên mạng nghe nhạc Nga, đọc truyện Nga thì thường bảo " em ngố như bọn Nga ngố", hic hic. Papa, mama của em hồi trước cũng học ở Nga về, ở nhà có cả một tủ sách truyện to đùng, toàn truyện Nga, truyện Tàu (toàn những Tam Quốc diễn nghĩa, Đông Chu liệt quốc, Thủy hử...) với truyện Việt Nam. Hồi bé em thường bị nhốt ở nhà một mình, đi ra đi vào buồn thỉu buồn thiu chẳng có gì làm, thế là hay trèo lên tủ lấy truyện đọc (nói đúng hơn là đu lên tủ vì cái tủ to lắm, may mà chưa bị nó đổ đè chết người bao giờ). Mấy truyện Tàu thì em không ham, toàn truyện oánh nhau diễn ra từ đời xửa đời xưa xa tít xa tắp, với lại có một lần em mon men lôi truyện "Kim Bình Mai" ra xem thử thì bị bố em nhìn thấy rồi quát "làm sao mà đọc được truyện này"!!! (hức hức). Mấy truyện Việt Nam của Tô Hoài với Nam Cao thì giấy đen sì sì (đến giấy vệ sinh bây giờ còn trắng hơn nhiều lần), đọc vài truyện thấy buồn thối ruột, đúng như một bác nhà văn nào đã nói là " đọc mà thấy như bị roi quất vào người". Chỉ có truyện Nga của NXB Cầu Vồng là giấy rất trắng, in rất đẹp. Thế là từ đấy em toàn đọc truyện Nga. Và truyện Nga đầu tiên mà em đọc là "Tiếng gọi vĩnh cửu" của Anatoli Ivanov, sau đấy là "Thảo nguyên đại bàng" của Mikhain Bubennov. Trước mắt em là một thế giới của những con người mạnh mẽ, quả cảm, của thiên nhiên hùng vĩ, của tình yêu mãnh liệt, là cuộc đấu tranh dữ dội cả trong tâm tưởng và trong cuộc sống để tìm ra được lý tưởng mục đích sống trên đời. Rồi sau đó là "Mối tình đầu" của Tuốcghenhev, tập truyện ngắn Puskin, truyện ngắn A. Tsêkhov, đặc biệt là "Bông hồng vàng- Bình minh mưa" của Pautovski và " Truyện núi đồi và thảo nguyên" của Aitmatov. Em chết mê chết mệt hai tập truyện này luôn ý. " Đất vỡ hoang" tủ sách nhà em cũng có, phải nói là Solokov có một óc hài hước tuyệt vời, mỗi tội kết thúc hơi buồn. "Sông Đông êm đềm' thì em chưa đọc, tại sách dày kinh dị, với lại em lỡ xem phim trước, không xem hết nhưng thấy cả con người và cảnh sắc trong phim đều nhuốm một nỗi buồn u ám, xem mà rầu hết cả người.
Hồi trước mỗi khi vào hiệu sách em hay đến chỗ giá sách " Văn học Nga- Xô Viết", nhưng giờ thì sách truyện Nga càng ngày càng ít, còn em bây giờ thì gần như ...không bao giờ vào hiệu sách nữa ( Mọi mối quan tâm đã thay đổi). Chỉ có điều, nếu như ngày ấy bố mẹ em không nhốt em ở nhà một mình mà cho sang nhà hàng xóm chơi chẳng hạn, thì có lẽ giờ em cũng thích văn hóa Anh, Mỹ, Hàn Quốc như đám bạn cùng thế hệ, nhưng em đã đọc truyện Nga từ giai đoạn đang hình thành nhân cách, và đã mang một tình yêu đối với văn học Nga, văn hóa Nga từ ngày ấy. Đến bây giờ, dù nhiều mối quan tâm đã thay đổi, dù từ lâu em đã không còn hay đọc sách, nhưng tình yêu ấy vẫn còn nguyên vẹn. Thay đổi nội dung bởi: Lilia PinTuna, 02-01-2010 thời gian gửi bài 16:38 |
|
#16
|
|||
|
|||
|
@ Lilia Pinuna.
Nếu bạn yêu nước Nga và văn học Nga thế thì bạn nên học tiếng Nga đi - bạn sẽ có một không gian tuyệt vời để đắm mình vào đấy. Hơn nữa bạn lại có những 2 phụ huynh biết tiếng Nga - bạn không học tiếng Nga thì quả là phí quá! Tôi biết 1 bác làm việc bên Bộ Ngoại giao. Bác này tự học tiếng Nga trong nước, tiếng Nga rất giỏi mặc dù chưa hề đặt chân đến đất Nga. Mãi khi gần 50 tuổi bác ấy mới đặt chân đến nước Nga lần đầu - làm đại diện của Việt Nam tại Hội đồng tương trợ kinh tế (SEV). Sau này tôi thấy bác ấy trên TV vài lần trong các cuộc hội đàm giữa nguyên thủ nước ta và nguyên thủ các nước dùng tiếng Nga. Bác ấy nói tiếng Nga rất tốt, nhưng điều mà tôi phục nhất là bác ấy dịch. Năm 1986 bọn tôi dự một khóa huấn luyện phiên dịch chuẩn bị sang Nga dịch cho đoàn các Thứ trưởng, Cục trưởng, Vụ trưởng về quản lý kinh tế. Bác ấy dịch thì thôi rồi - ngọt như mía lùi! Bọn tôi - toàn những "cao thủ" tiếng Nga đã qua tuyển chọn, thế mà nghe bác ấy dịch thì chỉ còn biết gật đầu như gà mổ thóc và bảo nhau: "Cho mình nghĩ câu này nửa tháng cũng không thể dịch được hay như thế!" - bác ấy dịch không những đúng mà còn rất hay, nghe rất Việt (trong khi vẫn đảm bảo tính chính xác). |
| Được cảm ơn bởi: | ||
sad angel (20-10-2011) | ||
|
#17
|
||||
|
||||
|
Em cũng rất mong truyện " Cây phong non trùm khăn đỏ" có kết thúc như mong muốn của bác ngbinhdi, nhưng đúng là kết thúc như của Aitmatov mới là hợp lý nhất, hix. Ilyax hoàn toàn có thể giành lại hạnh phúc cho mình, khi Axen phát hiện ra anh quan hệ với Kađitsa và bỏ đi, cô vẫn chờ đợi anh và với tấm lòng bao dung của mình, Axen sẽ tha thứ nếu như Ilyax tìm đến cô và cầu xin cô. Nhưng Ilyax đã không làm đều đó và hạnh phúc đã không đến với những ai không cố gắng đạt được nó.
|
|
#18
|
||||
|
||||
|
Trích:
Hồi lớp 10 mình đã từng thi chuyên Văn và chuyên Nga trường Ams, chuyên Văn thì... trượt(hu), nhưng đỗ chuyên Nga (chỉ cần tổng điểm 2 môn văn, toán vòng 1 được 14 điểm). Hồi ấy mình cũng đỗ vào Kim Liên, cách nhà có 5 phút đi bộ (trong khi trường Ams phải mất 20 phút đạp xe). Bố mẹ mình muốn mình học Kim Liên, còn mình muốn học trường Ams (nghe oai hơn, và cũng tại mình muốn học thêm 1 thứ tiếng). Thế là mình chơi trò cứ 1 ngày học trường Kim Liên, 1 ngày học trường Ams, và sau 1 tuần thì mẹ mình bảo " Con thích học đâu thì học". Và mình chọn chuyên nga Ams, năm lớp 12 cũng được giải 3 toàn quốc. Lên ĐH học lớp Nga Ngoại Thương, nhưng rồi như bao sinh viên khác, mình chỉ học tiếng nga khi cách ngày thi khoảng 4,5 ngày, học theo kiểu cô giáo giao cho khoảng 20 đề tài, về nhà ngồi viết và học thuộc, đến khi thi vấn đáp bốc được câu nào thì đọc ra như 1 con vẹt ý. Và giờ thì tiếng nga mình quên gần hết rồi, ra trường cũng ít có chỗ cần dùng tiếng nga, mình chuyển sang học tiếng anh như đúng rồi. Nhiều khi nghĩ lại cũng tiếc lắm, một thời đã từng học tiếng nga mà rồi không dùng được gì, nhưng như 1 bác giảng viên trường ĐH Ngoại ngữ đã nói " Dạy tiếng Nga ở Việt Nam bây giờ chỉ là tiếng vọng của quá khứ", dù không có niềm đam mê đối với tiếng anh nhưng mình vẫn phải học, cũng chỉ bởi phải " hòa nhập vào xu hướng chung của thời đại" (nhưng vẫn hi vọng một lúc nào đó có dịp sử dụng tiếng nga).(sorry mọi người vì đoạn này ko có liên quan đến topic lắm : ( ) Thay đổi nội dung bởi: Lilia PinTuna, 02-01-2010 thời gian gửi bài 21:49 |
|
#19
|
||||
|
||||
|
Trích:
|
| Có 3 thành viên gửi lời cảm ơn Andre Plentinov cho bài viết trên: | ||
|
#20
|
|||
|
|||
|
Ai thích Đất vỡ hoang ư? có tôi đây. Tikhi Don (Sông Đông êm đềm- cho có vẻ biết tiếng Nga một chút) tôi cũng đã đọc. Nếu cho phép thiếu khiêm tốn (thời nay gọi là "khẳng định cái tôi") một chút thì xin báo cáo rằng tôi gần như đọc tuốt, biết tuôt nhưng hiểu không... tuốt các tác phẩm văn học kinh điển của Nga, Liên Xô đã được dịch ra tiếng Việt. Tôi được đọc nhiều sách Nga không phải vì bị bố mẹ nhốt vào phòng sách như bạn Lilia Pinuna, mà là tôi thường sang nhà thằng bạn cùng khu tập thể chơi, chui vào phòng sách của bố nó, lục lọi các cuốn sách với cảm giác gần giống như vào siêu thị sách bây giờ. Nhưng khác hẳn với việc đi dạo trong siêu thị sách sáng choang, sạch sẽ, mát lạnh bây giờ, cảm giác lục lọi đống sách cũ, bụi bặm trong căn phòng chật hẹp, le lói ánh sáng hồi đó sao háo hức, sung sướng vậy? Hay là vì mình đang còn nhỏ, tâm hồn lãng mạn, lung linh? Hồi đó tôi đọc "Chiến tranh và hòa bình" của Lev Tolxtoi, "Con đường đau khổ" của một ông Tolxtoi khác (biết thế là giỏi lắm rồi), "Sông Đông êm đềm" v.v và v.v nhưng chẳng hiểu mấy, nên chẳng nhớ mấy. Có chăng chỉ nhớ láng máng sao họ hay quan hệ "lăng nhăng" thế. Sau này khi đã trưởng thành, đi làm, có lương, có ý định thực hiện ước nguyện thời thơ ấu là lập tủ sách gia đình, tôi bắt đầu đi tìm mua lại các cuốn sách mình đã đọc, đọc lại và... thẩm định, mới thốt lên rằng ôi sao Solokhov viết "Đất vỡ hoang" hay thế, và gần với tôi và các bạn trên 4rum này hơn là "Mối tình đầu", "Đoạn đầu đài", "Giamilya- Núi đồi và thảo nguyên"... của Tsikhi Aitmatov v.v và v.v ôi sao mà tuyệt vời thế. Nói "Đất vỡ hoang" hay là vì ngồi đọc mà cứ bật cười một mình (dễ tưởng bị tâm thần) bởi "nghe" cái ông lão Suka đối thoại hay độc thoại. Chính vì ấn tượng này mà cho đến tận bây giờ tôi vẫn (cực đoan) cho rằng các nhà văn Việt Nam cận, hiện đại chẳng có tác phẩm nào tầm vóc nhân loại cả. Bây giờ các tiểu tuyết, truyện vừa, truyện ngắn in nhan nhản trên các báo, dày đặc những chữ là chữ, mang tính kể lể, giải bày hay tuyên ngôn gì đó, tịnh chẳng thấy mấy gạch đầu dòng (đoạn đối thoại) cho người đọc được "nghe" chính nhân vật nói chuyện, bộc lộ tính cách, tâm lý... đâu cả. Ai có thông tin lãnh tụ Stalin đặt hàng Solokhov viết đất vỡ hoang dâu không biết, nhưng nếu đúng vậy càng chứng tỏ tài năng tuyệt vời của Solokhov, càng chứng tỏ đất nước Nga, tâm hồn Nga là cái nền vĩ đại biết chừng nào cho tác phẩm tuyệt vời đó (xin lỗi còn tiếp).
|
| Có 5 thành viên gửi lời cảm ơn Nhật Minh cho bài viết trên: | ||
búp bê nga (17-11-2011), camchuongdo (30-11-2011), Lilia PinTuna (09-01-2010), ngtuan11 (01-09-2010), sad angel (20-10-2011) | ||
![]() |
| Bookmarks |
|
|
Các chủ đề gần tương tự với chủ đề trên:
|
||||
| Ðề tài | Người gửi | Forum | Trả lời | Bài viết cuối |
| Số phận một con người (M.Sholokhov) | Jan | Văn học | 12 | 20-06-2010 11:27 |
| Chó hoang Đin-gô | weekdaysman | Văn học | 57 | 11-06-2009 10:07 |