|
|||||||
Diễn đàn NuocNga.net |
Trang chủ tin tức Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên |
![]() |
|
|
Ðiều Chỉnh | Xếp Bài |
|
#61
|
||||
|
||||
|
Theo cháu được biết thì B 52 đạt hiệu suất sát thương cao nhất là ở chỗ nó thực hiện rải thảm (Theo kết cấu thì nó hoàn toàn có thể mang được một lượng bom lớn). Mà đã là rải thảm thì cần gì chính xác, chỉ gần giữ cho nó không sai lệch khỏi vùng được cho là mục tiêu là được rồi .Nó chỉ cần bay thật cao rồi ném bom kiểu tọa độ theo thiết bị trên máy bay. Với một lượng lớn bom được rải thảm như vậy thì ngoài tính sát thương cao,xác suất trúng mục tiêu lớn mà còn tạo hiệu quả tâm lý cực kỳ to lớn
__________________
:emoticon-0171-star:Có Những Phút Làm Nên Lịch Sử :emoticon-0171-star:Có Cái Chết Hóa Thành Bất Tử :emoticon-0171-star:Có Những Lời Hơn Mọi Lời Ca :emoticon-0171-star:Có Con Người Như Chân Lý Sinh Ra |
|
#62
|
|||
|
|||
|
he he, em hay tham gia box quân sự TTVNOL, nay mới biết bên này cũng nhiều bác máu súng ống.Thấy các bác cãi nhau vụ SAM, em cũng hóng hớt tí:
Theo cuốn sách Route Pack 6 của Walter J. Boyne, trong cuộc chiến Việt Nam, miền Bắc xài tên lửa SA-2 Guideline (code NATO) hay còn gọi là V75 Dvina, tốc độ max M3.5, trần xấp xỉ 28km, . Không rõ VN sử dụng những loại tên lửa pk nào nhưng theo đánh giá của Mỹ, tỷ lệ SAM bắn hạ máy bay (kill rate) khoảng 20% thời kỳ đầu, sau đó Mỹ tăng cường khả năng đối kháng điện tử , dùng tên lửa AGM-45 Shrike diệt radar, cũng như phi công Mỹ có nhiều kinh nghiệm đối phó nên kill rate về sau chỉ còn 1.8%. http://www.afa.org/magazine/nov1999/1199pack6.asp Cho nên anh nào nói nâng tầm bay của tên lửa từ 9km lên 11km là nói bậy Em k phải dân quân sự nên đọc tài liệu và đoán mò: VN dùng SAM bắn được B52 nhờ: - Trả bằng xương máu để rút ra kinh nghiệm - quy luật hoạt động... - Có nhiều nguồn tin tình báo cho biết trước lộ trình bay của B52 - Sỹ quan Radar quá giỏi, phát hiện được B52 trong màn nhiễu mịt mù... Còn vấn đề cải tiến SAM thì k dám bàn. CHỉ theo nguồn này : http://milparade.udm.ru/28/101.htm Từ 1965 đến 1973, phía VN nhận được 95 hệ thống tên lửa pk với 7658 quả đạn nhưng trong đó, tính đến 1973 có 6806 quả quá đát hoặc lỗi. CHắc VN ta tháo cái này lắp vào cái kia...dùng cho khỏi phí Viết xong mấy dòng, chợt nghĩ thế nào bạn phù thủy cũng vào tự chửi mình: Thứ nhất, chửi ai cũng là chửi, cũng là đáng trách. Ngươi đã chửi, lại còn chửi sau lưng người ta là đáng trách gấp hai lần. |
|
#63
|
|||
|
|||
|
Ơ, bạn elevonic ơi, phù thủy nào mà tự chửi mình hả bạn?
|
|
#64
|
|||||
|
|||||
|
Trích:
Trích:
Còn vấn đề cải tiến tên lửa SAM thì đã quá rõ bác xem lại ở đây: http://diendan.nuocnga.net/showthread.php?t=481 Trích:
Trích:
Trích:
|
|
#65
|
|||
|
|||
|
Nga nổi tiếng với MANPADS (hệ thống vũ khí phòng không xách tay), nay tại Farnborough lại giới thiệu hệ thống Anti MANPADs. Đây là hệ thống laser nhằm vô hiệu hóa hệ thống dò hồng ngoại của tên lửa do Viện nghiên cứu khoa học Ekran và công ty Indra Sistemas của Tây Ban NHa hợp tác sản xuất.
http://www.defensenews.com/story.php...48&c=EUR&s=TOP Phía Ấn Độ cho hay T90 gặp vấn đề về hệ thống điều hoà. Hoạt động trên sa mạc ở nhiệt độ 45 độ. Nhiều hệ thống liên quan đến máy tính bị trục trặc. Ấn đã mua 310 T90 trị giá 795 triệu$. [url]http://www.defensenews.com/story.php?i=3629734&c=EUR&s=LAN Không rõ tăng của Mỹ, Đức, Pháp... có gặp vấn đề này tại IRaq và Afhan k? |
|
#66
|
|||
|
|||
|
elevonic viết
Viết xong mấy dòng, chợt nghĩ thế nào bạn phù thủy cũng vào tự chửi mình: Thứ nhất, chửi ai cũng là chửi, cũng là đáng trách. Ngươi đã chửi, lại còn chửi sau lưng người ta là đáng trách gấp hai lần. Hehe, mấy tháng nay nhà em mới mò vào đây. Ơ thế cái vụ SAM-2 chưa thông được máy dịch à? Bạn elevonic ơi, kèn sỹ phù thủy lâu không được kèn tí toe chút thôi Bạn đã hiểu gì hay không hiều về những "sản phẩm" do "máy dịch" làm ra, và những bình luận tiếp theo??? nthach Thay đổi nội dung bởi: nthach, 23-09-2008 thời gian gửi bài 15:22 |
|
#67
|
||||
|
||||
|
Trong 9 tháng năm 2008, xuất khẩu vũ khí của Nga tăng 23% (Theo Newsru) ![]() Phó Giám đốc cơ quan Liên bang về hợp tác kỹ thuật quân sự (FSVTS) Konstantin Biriulin trong cuộc phỏng vấn mới đây dành cho hãng tin RIA Novosti cho biết trong 9 tháng qua, xuất khẩu vũ khí của Nga đã tăng lên khoảng ¼ so với cùng kỳ năm ngoái. Theo số liệu của FSVTS, trong năm 2007, Nga đã thu được 7,4 tỷ USD nhờ xuất khẩu vũ khí, khí tài. “Theo đánh giá, chúng ta nằm trong 3 hoặc 5 nhà xuất khẩu vũ khí hàng đầu thế giới. Số lượng vũ khí và kỹ thuật quân sự xuất khẩu trong những năm gần đây tăng khá nhanh. Chúng tôi có sự hợp tác hiệu quả với hàng chục nước”-ông Mikhail Petukhov-Phó giám đốc FSVTS cho biết. Theo hãng tin Interfax, năm 2004, Nga thu được 5,1 tỷ USD nhờ xuất khẩu vũ khí. Từ năm 2003 đến 2004, cơ quan xuất khẩu vũ khí của Nga Rosoboroneksport đã mở rộng thị trường xuất khẩu từ 53 lên 59 quốc gia. Liên hiệp quốc cũng trở thành bạn hàng của Nga khi mua của nước này các xe vận tải bọc thép để sử dụng ở Banglades. Đến nay, đã có 79 quốc gia nhập vũ khí của Nga, trong đó 2 bạn hàng lớn nhất là Ấn độ và Trung quốc. Hai quốc gia này nhập khẩu tới 70% lượng vũ khí khí tài xuất khẩu của Nga. Ngoài ra, có thể kể đến Angiery, Venezuela, Malaysia, Việt Nam và Indonesia cũng là những bạn hàng lớn của Nga. Ở Nam Mỹ, Argentina là một khách hàng tiềm năng khi quốc gia này sắp tới sẽ nhập về máy bay trực thăng, hệ thống phòng không và các kỹ thuật quân sự khác của Nga. Nga cũng có sự hợp tác chặt chẽ với các nước nằm trong Tổ chức Hiệp ước an ninh tập thể (bao gồm một số nước cộng hòa thuộc Liên xô cũ như Armenia, Belorussia, Kazakhstan, Kirghizia, Tadzhikistan, Uzbekistan). Các nước này sẽ được mua vũ khí, kỹ thuật quân sự của Nga với giá ưu đãi. Hiện nay, một số nước châu Âu đang muốn vũ trang quân đội mình theo tiêu chuẩn NATO. Các nước tham gia NATO bắt buộc phải hiện đại hóa các vũ khí, khí tài do Nga sản xuất hoặc mua vũ khí của các Mỹ hay Tây Âu. Theo tính toán sơ bộ, để chuyển sang “chuẩn NATO”, mỗi quốc gia sẽ phải móc hầu bao từ 10 đến 15 tỷ USD.
__________________
hungmgmi@nuocnga.net |
|
#68
|
|||
|
|||
|
Xuất khẩu sản phẩm quân sự của Nga đạt trên 8 tỷ đô la
![]() Tổng sản phẩm quân sự xuất khẩu của Nga năm 2008 vượt qua con số 8 tỷ đô la, - đó là thông báo hôm thứ ba 16/12 vừa qua của Phó thủ tướng Nga Sergei Ivanov
“Nga nằm trong số ba nước xuất khẩu sản phẩm quân sự hàng đầu. Trong năm nay tổng sản phẩm xuất khẩu theo đường hợp tác kỹ thuật quân sự là hơn 8 tỷ đô la, còn các đơn đặt hàng quân sự thì đạt tới con số 33 tỷ”, - ông Ivanov nói tại cuộc họp về việc trao tặng giải thưởng quốc gia “Ý tưởng vàng” cho Cục hợp tác kỹ thuật quân sự LB Nga. Theo lời ông, không có khách hàng nào lại hủy hợp đồng sản phẩm quân sự với Nga vì khủng hoảng tài chính thế giới. Ông Ivanov nhấn mạnh rằng chính phủ Nga sẽ hỗ trợ tài chính cho các nhà máy của cụm công nghiệp quốc phòng. “Chúng tôi sẽ không bỏ mặc các nhà máy của cụm công nghiệp quốc phòng tự xoay sở với các vấn đề liên quan đến khủng hoảng tài chính thế giới”, - ông Ivanov nói. |
|
#69
|
||||
|
||||
|
Nga có 3 đơn đặt hàng xuất khẩu cho trực thăng Ka-52
MOSCOW, ngày 13 tháng 1(RIA Novosti) - Nga đã nhận được đơn đặt hàng xuất khẩu cho trực thăng chiến đấu Ka-52 Hokum-B từ ba quốc gia, các nhà sản xuất cho biết vào hôm thứ ba. ![]() (Ka-52 Alligator -RIA) Ka-52 là phiên bản 2 chỗ ngồi của trực thăng tấn công Ka-50 HokumA, và được thiết kế chủ yếu cho trinh sát và định vị mục tiêu. Nó là tương tự như trực thăng tấn công AH-64 Apache của Mỹ. Ông Yury Denisenko, tổng giám đốc của công ty sản xuất máy bay Tiến bộ nói:"Chúng tôi đã nhận được đơn đặt hàng cho các trực thăng chiến đấu từ ba quốc gia," Ông còn cho biết thêm "Chúng tôi đang nghiên cứu các đơn đặt hàng và sẽ cung cấp tên của các quốc gia đặt mua máy bay nếu hợp đồng được ký kết," Ông Denisenko cũng khẳng định Bộ Quốc phòng Nga sẽ vẫn là khách hàng chính đối với trực thăng Ka-52, mặc dù ông từ chối tiết lộ số lượng đặt mua máy bay của quân đội. Chính phủ Nga chấp thuận việc sản xuất trực thăng tấn công Ka-52 tại Arsenyevsk ở Viễn Đông của Nga trong tháng mười hai năm ngoái. Theo Tư lệnh Không quân Nga, tướng Alexander Zelin, lô 12 Ka-52-Hokum B đầu tiên cho Không quân Nga sẽ bắt đầu năm 2009. Nguồn RIA |
|
#70
|
|||
|
|||
|
Vũ khí Nga xuất khẩu sang Trung Quốc có thể bị giảm đáng kể.
![]() Ngạch xuất khẩu vũ khí của Nga sang Trung quốc, có thể bị hạ từ 40% xuống chỉ còn 10% trong năm nay, người đứng đầu một hãng xuất khẩu vũ khí do quốc gia kiểm soát đã cho biết như vậy vào hôm thứ tư vừa qua. Trong một vài thấp niên trước, nước Nga đã bán rất nhiều máy bay chiến đấu Su-27 và Su-30, tàu ngầm động cơ Diezel lớp Varshavyanka, các hệ thống phòng không và các loại vũ khí, khí tài khác cho Trung Quốc. Ông Anatoly Isaikin, tổng giám đốc Rosoboronexport không cho biết chính xác tại trường Trung Quốc khi nào sẽ phải giảm xuống, tuy nhiên Nga cũng không tỏ ra bối rối bởi khách hàng triển vọng này. Ông ta đã trả lời phỏng vấn của tạp chí Gazeta Nezavisimaya, "Xét cho cùng thì, lượng bán hàng 'trên khắp thế giới' vẫn còn đang ở mức độ cao" Ông cho biết thêm, sự hợp tác của Nga với Bắc Kinh "đã đạt được một mức độ cơ bản mới – sự phát triển các sản phẩm nhằm hai mục đích với những chi tiết kỹ thuật cao". Ông Isaikin cho biết, Nga đã ký kết hợp đồng quân sự đầu tiên trong năm nay, để cung cấp hơn 100 động cơ dành cho máy bay chiến đấu J-10 của Trung Quốc. Ông ta nói thêm rằng, Trung Quốc vẫn tiếp tục mua máy bay vận tải quân sự, máy bay tiếp nhiên liệu, và động cơ máy bay của Nga, và họ còn rất quan tâm đến những hệ thống phòng không, hệ thống hải quân của Nga nữa. Theo RIA |
|
#71
|
||||
|
||||
|
Nga cứ bán hàng cho Chệt thế này thì Đất mẹ của ta lại thêm buồn rồi!
__________________
Tôi chưa đến nước Nga
Và tôi cũng chẳng biết tiếng Nga Nhưng cũng như bạn TÔI YÊU NƯỚC NGA!!! |
|
#72
|
|||
|
|||
|
|
|
#73
|
|||
|
|||
|
Belorussia sẽ mua các vũ khí hiện đại của Nga như Iskander và S-400
http://lenta.ru/news/2009/04/20/partner/ |
|
#74
|
|||
|
|||
|
Nga sẽ xuất khẩu 40 tàu ngầm Diezen từ nay đến năm 2015.
![]() Nga có thể xuất khẩu đến 40 chiếc tàu ngầm động cơ điện Diezen thế hệ thứ tư, cho các khách hàng nước ngoài từ nay đến năm 2015, hãng xuất khẩu vũ khí Rosoboronexport của Nga tuyên bố như vậy vào hôm thứ tư 24/6 tuần trước. Mời nhấn tại đây để xem tiếp |
|
#75
|
|||
|
|||
|
B52 là dạng mục tiêu, SAM là đạn, vậy nên tỷ lệ trúng cỡ 0,1% (phần ngàn) đến 1% là đạt. Còn nếu trên dưới mức đó thì đi kiện đạn và mục tiêu. Đây là nói đạn "cộng nghệ cao", chứ đạn pháo phòng không thì tỷ lệ giết địch cỡ phần vạn là quá ngon rồi.
Mỗi quả bom B52 rơi cách nhau vài trăm mét, có bán kính công phá đủ để làm bẹp hầm là 10 mét. Giữa 10 mét và mấy trăm mét ấy chỉ giết dân. Còn như đánh ga Hà Nội mà vào Khâm Thiên thì cách cả km. Đấy là chưa kể xe bọc thép, bom 250kg nổ cách 10 mét T54 thì chắc chỉ làm choáng tổ lái, nghỉ lúc lại đánh nhau tiếp. Rải thảm là một dạng chiến tranh vô dụng nhất về quân sự, nhưng đạt hiệu quả cao nhất để bán máy bay và bom, và cực cao để giết dân. Nga có TU-16 trước thời B52, nhưng cả TU-95 sau này cũng lấy việc dùng vũ khí chính xác làm chiến lược phát triển. TU-95 bi h không còn đời nào ném bom rải thảm. Vì thế, nên mang tiếng TU-95 cùng thế hệ với B52, nhưng nó bị kiện vì quá đáng sợ. Cùng thế hệ đây là thế hệ thân cánh máy bay, nhưng TU mang đạn tự hành bắn chính xác chứ không còn đời rải thảm. Ngay cả đời "mang bom rơi tự do", thì chiến thuật của nó cũng không phải rải thảm, mà làm ném chùm. Thật ra, trong số các loại máy bay tham chiến trực tiếp, thì máy bay ném bom rải thảm là loại có giá thành thấp nhất, yêu cầu kỹ thuật thấp nhất. (Tuy nhiên, bên Mỹ người ta lại bán với giá cao ngất ngưởng). Nó không khác gì so với một máy bay vận tải thông dụng. Thậm chí, máy bay vận tải còn lo cái khoang rộng, còn mật độ khối lượng/thể tích của máy bay ném bom rải thảm rất cao, thuận lợi hơn nhiều. Điều này giải thích tại sao ở Mỹ người ta sản xuất nhiều máy bay này đến vậy, các nhà thầu không cần đá đấu nhau về kỹ thuật, nhưng khi thắng thầu, thì khối lượng hợp đồng rất lớn. Chính vì vậy, các thế lực kỹ thuật kém mới có đất sống. Trong chiến đấu, loại máy bay này dễ bị tổn thương nhất, không những thế, số lượng của chúng lớn và giá thành lại cao, nên để lại hậu quả lớn trong tổ chức lực lượng. Đây là bài toán lỗ chổng vó nếu như quân đội quản lý tốt các thu chi của mình. B-25 và B-29 là một ví dụ, B-25 được sản xuất rất nhiều, nhưng khi sử dụng thật lại vô dụng vì không dùng được trên tầu sân bay. Mỹ tháo bỏ các phương tiện, cho cất cánh trên tầu sân bay nhưng không hạ cánh được. Trận đánh vào Tokyo báo thù cho Trân Châu cảng như vậy, các máy bay hạ cánh xuống Tầu bị Nhật phá huỷ gần hết. B-29 ra đời thay thế, nhưng chưa được 10 tuổi đã bị MiG-15 cho về hưu ở Triều Tiên. B-52 có thành tích buộc Mỹ đình chiến ở VN. Toàn những thành tích chiến đấu lg. Công dụng duy nhất của nó là tàn phá dân sự, điều này vô dụng và là một tội ác khi chiến cuộc đã rõ ràng, địch không còn khả năng chống trả thì máy bay ném bom rải thảm mới tác chiến được. Chính vì thế, không nước nào sản xuất loại này trừ Mỹ, mặc dù trình độ sản xuát máy bay cả dân sự lẫn quân sự cao hơn Mỹ. Loại máy bay ném bom rải thảm đầu tiên của Liên Xô là TU-4, copy B-29. Ngay từ lúc bắt đầu thiết kế, nó đã bị phản đối mạnh mẽ từ các nhà kỹ thuật, vì đầu tư vào loại máy bay thiếu hàm lượng kỹ thuật này là một sai lầm. Sau khi có các mẫu thử, thì các nhà quân sự cũng tán đồng các nhà kỹ thuật, do đó, máy bay này được sản xuất rất ít, chỉ thỏa mãn một số hy vọng khác về khả năng khác của nó, như vận tải, nhảy dù... và nhất là mang đạn tự hành tấn công chính xác. Tuy nhiên, đạn tự hành chỉ được dùng ở các máy bay sau này. TU-95 có đời đầu mang bom rơi tự do do chương trình đạn tự hành có cánh-vũ khí dự định của nó, phát triển chậm. TU-16 được thiết kế để "tấn công chính xác từ xa", có nhiệm vụ đánh tầu biển. Ném bom rải thảm hoàn toàn vô dụng với tầu biển, nên trong thế chiến, để đánh pháo hạm Yamato, phải huy động nhiều tầu sân bay, mỗi tầu có hàng trăm máy bay, trong đó, tổng cộng có hàng mấy trăm máy bay trực tiếp mang bom và ngư lôi. Tuy huy động lực lượng khổng lồ áp đảo như vậy, nhưng thương vong cũng không nhỏ. Nguyên nhân: các máy bay lớn mang nhiều bom của Mỹ không đánh chính xác được vào vật thể như tầu biển, phải dùng các máy bay ném bom bổ nhào nhỏ. Lúc TU-16 được phát triển, có hai phương án sử dụng nó được đề xuất song song. Thượng sách là phát triển được đạn tự hành có cánh chống tầu. Hạ sách là "bổ nhào từ xa", tức bổ nhào nhưng ở độ cao và khoảng cách lớn, ném bom chùm, không phải đến vài trăm mét mới cắt bom như máy bay ném bom bổ nhào truyền thống. Điều này tuy không đánh được cầu và xe tăng, nhưng có hiệu quả khá với vật thể to như tầu sân bay, chiều ngang 70 mét, dài 300 mét. May mắn cho TU-16 là thượng sách thành công, phần lớn các TU-16 của Liên Xô và các nước khác sản xuất đều theo concept này, ngày nay vẫn là vũ khí chống tầu biển chủ lực của Trung Quốc. Tầm bắn tối đa chống tàu bn đầu là 80km, quá thừa để Liên Xô tiêu diệt bất cứ hạm đội nào lúc đó. Tuy nhiên, các phiên bản đạn chống tàu dễ thực hiện hơn, điều khiển qua radar, đo xa, định hướng và đo cao dễ hơn bởi mặt nước phẳng, còn đạn đối đất chính xác của TU-95 ra đời chậm hơn. TU-16 là máy bay đầu tiên đánh bề mặt chuyên bằng vũ khí điện tử, khởi đầu cho thời đại điện tử về mặt này. Trước đó, Đức chưa có phiên bản chuyên nghiệp, khí tài cũng chỉ ở mức thử nghiệm. Đạn của TU-16 ban đầu là hai hoặc 3 MiG-15 không người lái treo dưới thân cánh. Chính vì các phát triển của Mỹ trong lĩnh vực đạn tự hành rất chậm, nên họ mới theo đuổi rải thảm rất lâu sau TU-16. Các đời TU-95 mang đạn tự hành có điều khiển xuất hiện từ những năm 196x, đến khoảng đầu 197x thì các phiên bản TU-95 ném bom rơi tự do được hoán cải hết và từ đó mất giống. TU-16 thì ngay từ 195x đã dùng đạn tự hành, đây là loại đạn tự hành chống tầu được sản xuất lớn và hoạt động hiệu quả đầu tiên trên thế giới. Trước đó, Đức có sản xuất nhưng ở mức độ thử nghiệm, số lượng rất ít. Đức cũng bắn được một số tầu chiến lớn của đồng minh, trong đó có hai chiến hạm lớn, là soái hạm của Ý (đã đầu hàng). Mỹ nhái lại Đức BAT, sử dụng rất nhiều trong WW2 và chiến tranh Triều Tiên, nhưng không trúng phát nào. Người Mỹ tổ chức những chiến dịch to lớn phá huỷ các cây cầu trên sông Yalu, đều thất bại, kể cả huy động bom rơi tự do, rải thảm và bổ nhào, cũng như đạn tự hành có điều khiển BAT. Cuối cùng, người Mỹ rất hèn, họ tổ chức một trận ném bom có đông đảo máy bay tham gia, chụp ảnh quay phim từ mọi góc độ, dùng tuyên truyền cho đến ngày hôm nay, nhưng đó là cây cầu Dandong đã bỏ hoang từ năm 1937 do lũ làm lún. Trình độ đánh cầu (hay các mục tiêu mặt đất cần ném bom chính xác khác) của Mỹ cực kỳ tệ. Ví dụ, các cây cầu Bắc Giang, Đáp Cầu, Long Biên, Hàm Rồng trên tuyến huyết mạch, bị đánh hàng ngàn lần, nhưng đều đứng vững. Long Biên và Hàm Rổng chỉ sập đầu 197x vì bom laser. B52 cho đến chiến tranh Iraq 2003 vẫn ném bom rải thảm. Tất nhiên, tất cả các banj đều chưa một lần được tổ chức một trận ném bom. Nhưng các bạn dễ dàng tính toán hiệu quả của việc ném bom rải thảm. Ví dụ, nếu coi chiếc xe tăng là hình tròn bán kính 3 mét, các xe tăng cách nhau 100 mét, thì diện tích xe tăng chiếm 1 phần ngàn diện tích mặt đất. Mỗi quả bom phải rơi trúng vào vòng tròn xe tăng, mà mỗi quả bom cách nhau 200 mét, tức một phần bốn ngàn diện tích mặt đất dính sức công phá đủ sát thương xe tăng, tức chỉ một phần 4 triệu số xe tăng bị sát thương. Chính vì thế mà các câu cầu Dandong. Hàm Rồng mới không sập. Cầu dài hàng km, rộng hàng chục met, và yếu ớt mỏng mảnh hơn xe tăng nhiều. Tỷ lệ sát thương của rải thảm với hầm kiên cố như trên là 1 phần 4 ngàn, coi như toàn bộ diện tích mặt đất đều là hầm đi, quá thiếu. Thực tế, hầm bán kiên cố trong các trận B52 là dưới 1 phần ngàn. Chính vì thế, không nước nào dùng ném bom rải thảm trừ Mỹ hay các trận đánh do Mỹ đài thọ. Các loại máy bay chủ yếu của Liên Xô và Đức, kể cả Liên Xô và Nga cho đến nay, đều là tấn công chính xác. WW2 là ném bom bổ nhào (cường kích), và sau đó là mang đạn tự hành có điều khiển, như TU-16. Châu Âu chưa bao giờ sản xuất máy bay ném bom rải thảm. Có các trận ném bom rải thảm lớn đều do Mỹ thực hiện, gồm, Đức 1945, Nhật 1945, Triều Tiên 1953, Quảng Trị mùa hè 1972 và 12 ngày đêm. Các trận ném bom Đức và Nhật đều nhằm vào dân thường với các công trình dân sự. Những tội ác chống lại loài người này vẫn đậm dấu ở Dresden, Tokyo. Ở cả hai trận đánh, cả hai nước Đức và Nhật đều đã kiệt quệ. Ở Triều tiên, Mỹ phá hủy Bình Nhưỡng và các đập nước-điểm sống còn của nông nghiệp xứ này. Ở cả ba trận trên, mục đích đều là khủng bố tinh thần dân chúng trước khi kết thúc chiến tranh. Dã man nhất ở ở Tokyo, Mỹ dùng bom cháy, đốt cháy diện rộng thành phố làm bằng gỗ. Quảng Trị mùa hè 1972 là trận ném bom lớn nhất lịch sử chiến tranh, 400 ngàn tấn bom. Tuy nhiên, xe tăng quân ta, như mình đã tính, thiệt hại không đáng kể, nếu theo phép tính trên, thì có lẽ chỉ nửa cái xe tăng trúng bom. Tuy nhiên, bom làm xe tăng suy yếu vì thiếu hậu cần. Mặt khác, quân ta nhìn xa, không lộ chiêu chờ 12 ngày đêm, nên B52 mới tác quái được. Tuy ta thả lỏng, không hề có thiết bị chống B52, nhưng kết quả trận đánh vẫn nghiêng về bên ta. Chúng ta công phá, đánh chiếm hoàn toàn "Hàng rào điện tử McNamara", chiếm từ cảng Cửa Việt cho đến Thái Lan. Đây là điểm quyết định, đảm bảo Mỹ thua ta thắng. 12 ngày đêm thì kết quả ai cũng biết rồi. Bộ chỉ huy vùng Mỹ điều phối trận đánh 3 ngày, Bộ chỉ huy chiến lược cáu tiết, chửi bọn vùng không biết đánh, lại cầm quân 3 ngày. 6 ngày sau địch đánh cầm chừng, chờ quyết định TT Mỹ. Đây là quyết định hết sức quan trọng, không phải là dừng một chiến dịch, mà là kết thúc chiến tranh. "Hiệu quả tâm lý cực kỳ to lớn" ?? Hiệu quả tâm lý của 12 ngày đêm là gì, là Mỹ ký hiệp định đình chiến, thương vong quá lớn, trong khi kết quả trận đánh được hy vọng quá nhiều, làm tâm lý lãnh đạo Mỹ suy sụp. Của chiến tranh TT là gì, là đình chiến, Mỹ chấp nhận kết quả chiến tranh, còn 60 năm qua TT phát triển hạt nhân đòi báo thù. Với châu Âu và Nhật: không bao giờ họ thiết kế và chế tạo máy bay ném bom rải thảm cả, mặc dù trình độ sản xuất máy bay chiến đấu cao hơn Mỹ rất nhiều, châu Âu có Airbus to nhất thế giới, Boeing trước nó như chuột so với mèo, nhưng không có chiếc nào ném bom rải thảm hết. Nga có AN-224 to nhất thế giới, những cũng không có rải thảm, một cái AN-224 mang bom nhiều bằng 8-9 lần loại B-52 to nhất. "Hiệu quả tâm lý cực kỳ to lớn" duy nhất đạt được là đội quân liệt não khổng lồ, sản phẩm của nền giáo dục Mỹ ngu dân, với đặc sản là mỗi năm vài chục vụ xả súng kinh hoàng trong trường học. Vâng, trừ "Hiệu quả tâm lý cực kỳ to lớn" với đoàn quân liệt não, thì Mỹ chỉ chứng minh họ cực kỳ ngu ngốc và tàn độc mà thôi. Chính vì không chế tạo B52 mà châu Âu và Nhật lật ngược kết quả WW2 trước Mỹ. Đức phát động hai cuộc chiến tranh để thống nhất châu Âu đều thất bại, Nhật tham gia hai cuộc chiến để giành thị trường và các mỏ nguyên liệu, WW2 cũng bại. Châu Âu nay đã thống nhất, hàng hóa Nhật đi khắp thế giới, người Nhật buôn bán và đầu tư khai thác các mỏ lớn nhất thế giới, mà họ không phải thực hiện cuộc chiến tranh thế giới nào nữa. Về hoán cải SAM-2 V75. Quân ta không hề hoán cải phần động cơ. Chiến tranh Việt Nam là cuộc chiến tranh điện tử đầu tiên trong lịch sử. Bản chất của chiến tranh điện tử là hai bên thay đổi chiến thuật, vũ khí liên tục để khắc chế nhau, nên chiến tranh điện tử không hề giống như trong chò trơi điện tử. Mà sự thật, các kỹ thuật viên, các nhà bác học luôn luôn chiến đấu với nhau, lừa nhau về tính năng thiết bị và hoán cải chúng liên tục, do đó, việc các nhà kỹ thuật đổ máu trên chiến trường là điều khó tránh khỏi. Cả SAM-2 và SAM-7 (vác vai), đều cải tiến dẫn đường, dò mục tiêu... ngay trong chiến tranh, bằng cách theo dõi chặt chẽ diễn biến các trận đánh, những hoán cải của địch. Đợt đầu SAM mới xuất hiện, tỷ lệ thắng lớn (phải nói là cực lớn so với các vũ khí trước đó), đặt Mỹ đứng trước nguy cơ bó tay. Thật ấu trĩ, trẻ con, ngu ngốc khi nghĩ rằng người Mỹ dốt nát về điện tử, giống như một số tuyên truyền. Người Mỹ ngày đêm huy động những nhà bác học lớn nhất của họ cải tiến máy bay để chống SAM-2. Cải tiến đầu tiên của họ là gây nhiễu cho đầu dò radio của ngòi nổ SAM-2. Liên Xô cũng thu được qua tình báo một số đầu dò tên lửa SAM của Mỹ, từ chính bên trong nước Mỹ. Thật may mắn, ngay trong năm 1967, chúng ta đã cải tiến được đầu dò để chiến đấu hiệu quả cao tiếp. Lúc đó có một chuyện thú vị. Theo quy định, chuyên ra Liên Xô phải mang đạn về nước mới được mở đạn ra, vì bí mật quân sự, lúc đó bên ta có nhiều người Tầu, đối địch Liên Xô. Đích thân Đại Sứ Liên Xô đã ra lệnh và chịu trách nhiệm về việc chuyên gia mở đầu đạn ngay trên đất Việt Nam để chỉnh đầu dò radio. Sau này, còn rất nhiều đợt hoán cải, chủ yếu là thay đổi liên tục tần số radar, lừa nhau từng miếng với máy gây nhiễu địch. Có nhiều hy sinh rất âm thầm nhưng lớn lao. Ví dụ, các bảng mạch mới lắp ráp còn thiếu cả phần chống phát xạ, nên một số sỹ quan đã nằm trong vùng phủ sóng quá mạnh, về sau này mắc nhiều chứng bệnh hiểm nghèo, như ung thư máu và vô sinh. Trong 12 ngày đêm, chỉ sau đợt ném bom đầu tiên chúng ta mới phát hiện ra lỗ hổng trong máy gây nhiễu địch, bố trí lại trận địa, địch đánh tiếp đợt nữa trong khi đạn đang hành quân, nên không bị chống trả. Báo chí phương Tây, kể cả một số bạn bè Đông Âu ồn ào lên, kể cả có tin cụ Giáp đã trúng bom mất. Chúng ta phát hiện ra B52 khi đổi hướng nghiêng cánh, thì máy gây nhiễu tích cực của nó ngừng hoạt động một thời gian ngắn, nên bố trí các trận địa để bắn trong thời điểm đó. Kết quả, sau 6 ngày chiến tranh, địch chịu thua, 6 ngày sau thật ra địch đánh cầm chừng chờ Tổng Thống ra quyết định rất khó khăn, là kết thúc chiến tranh Việt Nam trên tất cả các chiến trường. Tỷ lệ trúng lúc đó gấp nhiều lần con số 1%, quá đủ để Không Lực Hoa Kỳ bại trận. Riêng các trận địa đón được B52 đổi hướng thì tỷ lệ trúng lên đến hàng chục phần trăm. Hiệu suất chiến đấu của chúng ta rất cao. Trong 10 năm chiến tranh Biên Giới, Tầu chỉ bắn được một MiG, nhưng phi công vẫn nhảy dù được. Thật ra, quân ta chủ quan, chiếc MiG này nhiều lần bay đúng theo một tuyến đường, đúng giờ. Mà cần điều tra tiếp, chắc chắn biếu tiền địch như vậy là do gián điệp Tầu nhan nhản khắp các cơ quan của ta. Tuy vậy, Tầu vẫn phải bố trí rất nhiều trận địa, bắn cùng lúc 9 quả, mới làm bị thương được MiG này. Tỷ lệ trúng của đạn điều khiển bằng radar Mỹ trong chiến tranh rất thấp. Tỷ lệ này chỉ đáng kể trong năm 1966-1967, khi quân Mỹ phục kích xung quanh các căn cứ MiG, tổng thời gian này một vài chiếc MiG bị hạ khi vừa cất cánh, chưa đủ tốc độ chiến đấu. Một trong những trận này, có huấn luyện viên Liên Xô tham chiến. Mỹ bắn hạ 1 trong tốp 2 MiG cất cánh huấn luyện, lúc đó tốc độ còn thấp. Nhưng MiG còn lại bình tĩnh tăng tốc, vòng lại quần đảo, hạ một F và các F khác rút chạy. Đến chiến tranh Iraq 1991-2003, không một đạn điều khiển radar nào của Mỹ bắn trúng, tất cả các chiến công đều do đạn hồng ngoại. SAM-7 cũng được hiệu chỉnh đầu dò hồng ngoại ngay trên chiến trường. Đây chỉ là giải pháp tạm thời, trên các cơ sở thu được, Liên Xô đã chế ra thế hệ đầu dò làm lạnh, cho đến nay vẫn là nguyên tắc của các đàu hồng ngoại. SAM-7 ghi dấu chiếc máy bay cuối cùng bị bắn hạ trong chiến tranh, nó ngắc ngoải cố gắng ngóc đầu lên vài lần trước khi rơi, trước mặt các phóng viên cả hai bên, vì vậy cảnh này được truyền ngay lập tức khắp thế giới như là một biểu tượng của quân ngụy hấp hối. Lúc đó, ở ta, không ít thì nhiều có kiểu cách mạng văn hóa Tầu. Thực chất, CMVH là nông dân Chí phèo ngăn cản bước tiến bộ của giới trí thức. Điều ngu si vẫn được tuyên truyền cho đến nay là SAM chiến thắng bằng tinh thần. Thật ra, lúc đó, bọn ngu si này có khá nhiều trong giới lãnh đạo, chúng đặc biệt ghét sỹ quan tên lửa. Nhiều sỹ quan lập công ty nhưng chúng vin cớ này cớ nọ, không cho nhận huân huy chương, lên chức. Bọn này cho đến nay vẫn nhan nhản, đặc tính chung của chúng là ghét đặc biệt trí thức và xôi thịt bè phái, lũ Chí phèo hiện đại này tập hợp với nhau thành băng đảng và có tỷ lệ không nhỏ. Trích:
Thay đổi nội dung bởi: huyphuc1981_nb, 03-07-2009 thời gian gửi bài 13:14 |
| Được cảm ơn bởi: | ||
Nina (02-07-2009) | ||
|
#76
|
|||
|
|||
|
Rải thảm, là một chiến lược ném bom của Mỹ nhằm "Biến miền Bắc Việt Nam trở về thời kỳ đồ đá". Chiến lược ném bom rải thảm này, Mỹ chỉ thực hiện duy nhất trong chiến tranh Việt Nam, đó là Kế hoạch Big Belly, nhằm xóa sổ hoàn toàn các khu công nghiệp lớn ở miền Bắc, do vậy không thể nói là vô dụng được, vì đó là một ý đồ chiến lược nghiêm chỉnh, và cũng có ý muốn đe dọa luôn ông anh cả Đỏ.
Trước chiến tranh Việt Nam, những chiếc B52 chỉ là những chiếc máy bay "cảnh" tuy nó cũng lập được một số kỷ lục, như bay đường trường dài nhất trên thế giới không cần tiếp nhiên liệu... Nhưng khi chiến tranh Việt Nam, nó mới được cải tiến để trở thành loại máy bay mang được nhiều bom nhất. Pháo đài bay chiến lược B52 còn có cả các xạ thủ súng đuôi. Do vậy chúng rất lợi hại, nếu chúng ném bom rải thảm thì rất nguy hiểm. Còn trận đánh vào Khâm Thiên, một phần là do tên lửa phòng không của ta đánh trả, nên đã làm lệch đường bay của chúng, chứ không phải chúng đánh sai mục tiêu. Các bác cũng đã biết, nếu một máy bay ném bom đã mang bom ra trận, thì nhất định không được mang bom còn thừa về căn cứ, vì không thể hạ cánh được. Có nhiều máy bay ném bom buộc phải trút bom thừa xuống biển khi quay về... Còn TU của Liên Xô tại sao không thực hiện ném bom rải thảm? Bởi vì đơn giản là, họ không có mục đích "biến ai trở về thời kỳ đồ đá". Còn phương pháp ném bom chùm, cũng là một hình thức rải thảm cục bộ, vì loại máy bay này không mang theo được nhiều bom. Với một hình ảnh rải thảm dưới đây, thì không cần phải ở một độ cao nhất định nào mới có thể ném bom được, mà nó chỉ cần tính được sức gió hiện tại, độ cao hướng bay, đo đạc được vị trí mục tiêu rải thảm, thì một chiếc B52 có thể phá hủy toàn bộ một mục tiêu rộng hàng Km vuông (nhưng với điều kiện là không có lực lượng phòng không của đối phương)
Thay đổi nội dung bởi: nthach, 03-07-2009 thời gian gửi bài 11:10 |
|
#77
|
|||
|
|||
|
http://lenta.ru/news/2009/07/01/tanks/
Có tin, Nga cắt giảm số tăng xuống 2000 chiếc. Hiện nay, trong quân đội Nga còn tồn tại nhiều loại xe tăng quá cũ như T-61, T-64 và cả T-55. Trong khi đó tốc độ sản xuất các xe tăng hiện đại như T-90 và vũ khí, khí tài cho chúng chậm trễ. Số lượng tăng là 20 ngàn chiếc hiện nay quá lớn. Mặc dù đây là kế hoạch hiện đại hoá khả thi, nhưng có nhiều ý kiến phản đối, họ so sánh, Mỹ có 8-9 ngàn tăng, Đức 2700 tăng... http://vitinfo.com.vn/Muctin/Quansu/...31/default.htm Nga hội đàm bán 5 trực thăng Mi-17 cho Chile. Trước đây, trong khu vực Mỹ Latinh, Nga đã cung cấp trực thăng Mi-17 cho các nước Venezuela, Colombia, Peru và Ecuador. http://en.rian.ru/russia/20090211/120086244.html Ấn Độ nhận trực thăng vận tải Mi-171 đầu tiên năm 2010. Đây là loại máy bay phát triển từ Mi-8, chở được 37 người. Ấn Độ mua 80 chiếc trong gói này. Mi-171 được sản xuất ở Kazan và Ulan-Ude. http://en.rian.ru/world/20090128/119851730.html Trước đó, đầu năm nay, Nga đã giao hai Mi-171 cho Iran. http://www.militaryparitet.com/telet...teletype/4730/ "Khách ruột" của Mỹ là Thái Lan chuyển sang Mi. Sau loại vận tải Mi-17 của Ulan-Ude sẽ là loại gì ?? http://rian.ru/defense_safety/20090409/167691814.html Máy bay là sản phẩm chính trong xuất khẩu vũ khí Nga. Đây là điểm quan trọng nhất. Nhờ đó, xuất khẩu vũ khí Nga sẽ làm phát triển công nghệ cao trong nước. Không như rất nhiều nước khác, việc xuất khẩu vũ khí là công cụ kiếm ăn của các nhà chính trị và các công nghệ lạc hậu. Tổng Giám đốc công ty xuất khẩu vũ khí Nga Rosoboronexport, ông Isaikin cho biết, máy bay vẫn chiếm hơn một nửa với 56%, Ở vị trí thứ hai là thiết bị phòng không -17%, sau đó là vũ khí Bộ binh – 15%, thiết bị Hải quân – 9% và những thiết bị khác – 3%. Tỷ trọng gia công của máy bay xuất khẩu rất lớn. Ví dụ như Su-37, thường được bán với giá 30 triệu, tức $2000 một kg. Ngoài quân sự, Nga còn là nhà gia công lớn cho các hãng dân sự khác, ví dụ, Su là nhà gia công titan lớn nhất của Boeing. Thay đổi nội dung bởi: huyphuc1981_nb, 03-07-2009 thời gian gửi bài 14:39 |
| Được cảm ơn bởi: | ||
Nina (04-07-2009) | ||
|
#78
|
|||
|
|||
|
Em là thành viên mới xin chào các bác ạ.
Em thấy nhà mình toàn cao thủ nên mạn phép hỏi xin danh sách 24 công ty NGa được phép xuất khẩu hàng quân sự với ạ. Em chỉ biết mỗi Rosoboronexport thôi ạ Em xin cảm ơn trước ạ. |
|
#79
|
|||
|
|||
|
Ở nước Nga, chỉ duy nhất có một hãng Rosoboronexport - Рособоронэкспорт là được phép xuất khẩu vũ khí, hãng này là do nhà nước Nga quản lý.
|
| Được cảm ơn bởi: | ||
bdt2007 (10-07-2009) | ||
|
#80
|
||||
|
||||
|
Có lẽ bác Thạch giải thích chưa rõ. Rosoboronexport là tập đoàn chuyên xuất khẩu vũ khí của Nga, làm nhiệm vụ kí hợp đồng buôn bán vũ khí, và xuất khẩu sang các nước để chính phủ Nga có thể kiểm soát được lượng vũ khí bán ra nước ngoài. Chứ tập đoàn này không sản xuất vũ khí một số công ty sản xuất vũ khí là
Sukhoi Mikoyan Almaz-Antey -tên lửa phòng không Uralvagonzavod -xe tăng Kurganmashzavod -các loại BMP Mil Mat-xcơ-va sản xuất trực thăng Mi Kazan sản xuất trực thăng Mi Kamov sản xuất trực thăng Ka Và còn nhiều công ty nữa bác btd2007 muốn biết thì chỉ cần xem danh mục các loại vũ khí của Nga ở trang http://www.rosoboronexport.ru/ rồi vào Google tìm xem công ty nào sản xuất là có hết ấy mà |
![]() |
| Bookmarks |
|
|