|
|||||||
Diễn đàn NuocNga.net |
Trang chủ tin tức Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên |
![]() |
|
|
Ðiều Chỉnh | Xếp Bài |
|
#61
|
||||
|
||||
|
Trích:
Thế rồi bẵng sáu năm trời Cháu đi xa học giữa thời đạn bom Lần đầu gặp tuyết trắng trong Lần đầu thấu nỗi chờ mong tháng ngày... ![]() Và, sau 6 năm ấy, Geo đã trở về... Đất nước vẫn còn bom cày đạn xé. Rồi Điện Biên Phủ trên không... Dịp ấy, Geo đã lên Thái Nguyên thăm Bà ngoại đang sơ tán ở đó trước khi về Hải Dương với Mẹ. Mà ngày ấy, lạ lắm, đi tiến Geo lên đường sang nước bạn 6 năm chỉ có 1 thằng bạn học cùng lớp. Người thân không có một ai... Lúc trở về, Geo cũng nhớ nhà bà ở phố Trương Hán Siêu mà tự về, từ ga Hàng Cỏ. Chẳng nhớ bằng phương tiện gì nữa, có lẽ là đi bộ... Chưa về với mẹ Hải Dương Đã lên tàu đến Thái Nguyên thăm Bà Bởi trong tiềm thức sâu xa Bà là nguồn cội cây nhà sum suê...
__________________
Sông núi đẹp đâu cũng là Tổ Quốc Thay đổi nội dung bởi: Geobic, 04-07-2009 thời gian gửi bài 18:04 |
|
#62
|
||||
|
||||
|
Chị HHV ơi, hiện em không ở HN, khi về em sẽ cố gắng tìm cho chị bức ảnh đó.
__________________
hungmgmi@nuocnga.net |
| Được cảm ơn bởi: | ||
Huonghongvang (07-07-2009) | ||
|
#63
|
||||
|
||||
|
Trích:
Em tiếp tục câu chuyện quê hương với bác HHV ạh: Về cố đô Huế, có lẽ các bác đã biết nhiều đến những cung điện, lăng tẩm uy nghi, lộng lẫy, cổ kính ... biết đến dòng Hương thơ mộng: "Con sông dùng dằng con sông không chảy, Sông chảy vào lòng nên Huế rất sâu" (Thu Bồn). Và nhiều điều thú vị khác về Huế. Điều này chắc chắn bác Phan Hoamay, bác Đinh tuhuong, em Vân Anh ... cảm nhận và hiểu biết sâu hơn em nhiều. Em chỉ muốn kể về một nét nhỏ của Huế mà bi giờ dù ở xa, mỗi lần nhắm mắt, em vẫn mơ màng thấy vẻ thuần khiết và hương thơm dịu nhẹ, sang trọng của nó. Là Hoa Sen Huế. Huế cũng có khá nhiều hồ nhỏ. Và mùa hè thì hồ nào cũng đầy sen. Hồi đó gia đình em ở khu tập thể của trường ĐHNL Huế, trước mặt có một hồ sen dàiiii, sau lưng là hồ sen Tịnh Tâm. Dễ hiểu vì sao em ấn tượng với sen Huế, phải không ạh? Bởi vì được bao bọc bởi các hồ sen thế kia mà! Sen hồ Tịnh Tâm đây ạh: ![]() Bát ngát sen. Đức Vua triều Nguyễn xưa quả là chí lý khi đặt tên nơi đây là "hồ Tịnh Tâm" (Tĩnh Tâm). Bọn em hồi đó, vào mỗi mùa thi cũng hay ra hồ này, chọn một góc mát bóng cây ngồi học bài, rất yên tĩnh. Yên đến mức, chẳng bao lâu sau thì đứa nào cũng .. lăn quay chìm vào giấc mộng ngát đẫm hương sen! Sen hồ Tịnh chuẩn bị ra chợ bán. ![]() Bàn thờ Phật và Thờ Ông bà Tổ tiên của người Huế thường hay dùng sen. Có vẻ như vì những bông sen mang lại vẻ nghiêm trang, thành kính chăng? Sen trong bình bông của Huế búp và nở tự nhiên, cho nên vẫn giữ nguyên màu hồng tươi và hương thơm dịu nhẹ. (Rất khác với bình sen ở Sài Gòn. Người ta bẻ những cánh sen của nụ bé chút quặt xuống, ép nở theo một kiểu kì quặc rất thương! Một hồ sen khác ở bên hông phải Đại Nội. Nhà hàng Thủy tạ "Hương Sen". ![]() Có lẽ vì thế nên một nhà thơ đã viết về sen Huế: "Khách đến thăm Đại Nội, Hương sen cầm bước chân". |
| Có 9 thành viên gửi lời cảm ơn Hoa May cho bài viết trên: | ||
Cartograph (07-07-2009), Geobic (06-07-2009), hongducanh (07-07-2009), Huonghongvang (07-07-2009), ninh (16-09-2011), Old Tiger (06-07-2009), Siren (06-07-2009), sonkinh (06-07-2009), xeđạp (23-07-2009) | ||
|
#64
|
||||
|
||||
|
Các bac ơi, cho em hỏi thăm chút. Không biết bạn Siren đã đi nghỉ mát về chưa mà không thấy đăng đàn. Lại còn hứa kể chuyện vầng trăng bầm đỏ nữa chứ...
|
|
#65
|
||||
|
||||
|
Trích:
Con sông dùng dằng con sông không chảy… Một phương án “dịch” hay của câu trong bài Chiều Matscơva, mà mọi người vẫn tìm kiếm lời phù hợp: Речка движется и не движется,
__________________
Sông núi đẹp đâu cũng là Tổ Quốc Thay đổi nội dung bởi: Geobic, 07-07-2009 thời gian gửi bài 15:35 |
| Có 4 thành viên gửi lời cảm ơn Geobic cho bài viết trên: | ||
|
#66
|
||||
|
||||
|
Cảm ơn bác khen ạh!
Trích:
"Речка движется и не движется" của xứ Huế Thượng nguồn Sông Hương ![]() Sông Hương - Khúc cầu Trường Tiền:
|
| Có 4 thành viên gửi lời cảm ơn Hoa May cho bài viết trên: | ||
|
#67
|
||||
|
||||
|
Nhớ Nhà hàng "Thủy Tạ" , bởi đã nhiều lần mình bị"xỉn" tại đây. Được cái tại nhà hàng này, thực khách nào nhậu ...tới bến, chỉ việc ra vịn lan can và ...nuôi cá!
Những tấm này giống như ảnh ...chụp lại ảnh à Hoa May? Hay ảnh chụp bằng điện thoại? Nếu là ảnh cũ thì quét lại sẽ đẹp hơn chụp nhiều!
__________________
Tình yêu Vĩnh hằng. Thay đổi nội dung bởi: Cartograph, 07-07-2009 thời gian gửi bài 08:04 |
| Được cảm ơn bởi: | ||
Hoa May (07-07-2009) | ||
|
#68
|
||||
|
||||
|
Hoa May nhắc đến hoa sen mùa này thích quá.
Ở Hà Nội mùa này trên Hồ Tây, bến “Hàn Quốc”, bến Nhật bản”... đầy hoa sen thơm ngát. Tháng trước mình về quê, ngoài cánh đồng bên ruộng lúa là vải thiều trên bờ chen hoa sen dưới nước. Lúa chín gặt rồi, éo mọc đã cao. ![]() Còn đây là hoa sen Hồ Tây, Hà Nội của các bạn trẻ thích chụp ảnh đây này ![]() ![]() ![]() Chưa được biết Quýt Hương Cần Thừa Thiên - Huế tuyệt vời thế nào. Miền Bắc trước đây những năm sau 1960 Quýt Hương ở Lý Nhân, Hà Nam khi chín quả màu vàng ươm, ngon nổi tiếng và chuyên được xuất khẩu sang Liên Xô, mấy nước Đông Âu thuộc các nước XHCN. Trích:
Đề nghị BQT chuyển post số 47 và 56 của Sonkinh trong topic này nói về “chúc mừng ngày Độc lập của Bêlarus” sang box Chúc mừng-Chia sẻ... hay box nào tùy BQT.
__________________
Một người đẹp là phải đẹp cả bộ mặt, cả áo quần, cả tâm hồn, cả ý nghĩ - Tsekhov |
| Có 8 thành viên gửi lời cảm ơn Huonghongvang cho bài viết trên: | ||
Cartograph (08-07-2009), chaika (20-07-2009), Geobic (07-07-2009), Hoa May (07-07-2009), Old Tiger (08-07-2009), Siren (07-07-2009), sonkinh (07-07-2009), tieuboingoan (08-07-2009) | ||
|
#69
|
||||
|
||||
|
Màu sen trắng/ hồng tươi thắm quá chị nhỉ! Em rất thích sen.
Trích:
Trích:
Ới Siren! Nóng ruột thì mau quay về đây ngay nhéeee |
| Có 3 thành viên gửi lời cảm ơn Hoa May cho bài viết trên: | ||
|
#70
|
||||
|
||||
|
Hôm qua cháu đồng nghiệp cùng công ty tới nhà mình chơi. Quê cậu ấy ở Lý Nhân, Hà Nam nên mình hỏi thăm về Quýt Hương.
Sắp Lễ hội Đền Lảnh Giang rồi. Cartograph có thời gian về quê không nhỉ? ![]() Đang mùa sen lại nói tiếp chuyện hoa sen. Đấy vàng, đây cũng đồng đen Đấy hoa Thiên lý, đây sen Tây Hồ. Hồi còn bé, cứ đến 25 tết, năm nào mình cũng được bố mẹ cho lên chợ hoa Cống chéo - Hàng Lược xem chợ hoa tết rồi mua một cành đào và chục bông layơn. Hà Nội vốn nhiều hồ và trước đây Hà Nội nhiều hồ trồng sen lắm. Hồ Ba Mẫu một thời ngát hương sen. Đội Cấn có hai đầm sen ở cuối phố. Vùng ven Hồ Tây thì sen mọc bát ngát, bạt ngàn. Đường phố Hà Nội nếu nói về đẹp có lẽ mình thích đường Cổ Ngư nhất. Thôi quay về hoa sen đã. Bây giờ sen Hồ Tây chỉ còn lại ở khu vực đầm Bẩy phường Quảng An và xung quanh Công viên nước Hồ Tây phường Nhật Tân thôi. Cứ vào độ giữa tháng 5 đến đầu tháng 9 (khoảng từ ngày sinh nhật Bác đến ngày Bác mất - thế mới lạ Sen Hồ Tây là loại “sen hương”, bông to, màu hồng tươi, bông hoa trông xốp nhẹ, cánh có nhiều tầng, lớp cánh hoa bên ngoài to, lớp cánh hoa bên trong nhỏ dần đi cho đến lớp nhụy, gọi là “sen trăm cánh”, hạt gạo (phần trắng nơi đầu tua nhụy, kết tinh của hương thơm) cao hơn mặt gương sen, hương thơm đặc trưng không đâu có được, thơm đậm đà, thanh khiết, mát và bền hương. Người yêu sen Hà Nội mùa hè thường lên tận Hồ Tây, ra đầm từ sáng sớm ngắm hoa rồi mua hoa sen trăm cánh về cắm bình gốm. Tuần trước mình đi cùng mẹ mình và 2 cô nữa đến Quảng Bá, phường Quảng An chơi, thăm một bác cùng cơ quan mẹ mình. Đến nơi mình “hoa cả mắt” vì các loại cây hoa, cây cảnh, núi non bộ của bác chủ nhà. Nhìn phong cảnh, cây, hoa thích ghê lắm. Bác ấy có một villa cho Tây thuê và một ngôi nhà đang ở, vườn vẫn còn rất rộng, không khí trong lành, thoáng mát, thư thái vô cùng. Hôm đó mình mới uống chè ướp sen hảo hạng ngon hơn chè ướp sen mà mình đã uống, nhà em trai bác ở gần đấy làm chè ướp sen đã mấy chục năm nhưng không bán chỉ ướp sen để nhà uống. Ngồi “hóng hớt” chuyện của các cụ cũng mở mang thêm được tý về chuyện hoa, cây cảnh, chè ướp sen. Giờ mình mới biết loại sen hồng bông nhỏ hơn, trông chắc nặng, màu hồng sẫm hơn, bên trong không có những cánh hoa nhỏ bao quanh tua nhụy và gương sen, người trồng sen Hồ Tây gọi là quỳ Hà Nội từ xưa làm chè ướp sen phải qua các công đoạn công phu, tỷ mỉ, cầu kỳ lắm và bây giờ vẫn ướp sen như thế. Chè ướp sen phải chọn chè sạch, không có hóa chất như chè Tuyết Shan cổ thụ ở Hà Giang. Mua chè về đồ lên, sao khô cho vào chum, trên đậy lá chuối khô ủ hơn 3 năm cho chè bớt chát và tơi xốp. Những ngày nắng đẹp phải hái sen vào sáng sớm tinh mơ là lúc sen hé nở và hương sen thơm nhất. Các gia đình trồng sen Hồ Tây giờ cũng làm chè ướp sen sớm bán cho những người lên ngắm sen uống tại đầm sen. Khi bông sen trăm cánh trong đầm nụ vừa hé nở, đem nhúm chè vừa đủ pha một ấm, bỏ vào bông sen rồi buộc hoa lại, bên ngoài bọc thêm một lớp lá sen. Nếu trời nắng nóng thì ủ 1 đêm. Trời mưa mát thì ủ 2 đêm rồi sáng hôm sau hái hoa về là chè vừa độ ngấm hương sen. Nhưng bác ấy bảo so với chè ướp sen sấy thì chè ướp sen sớm cũng chẳng thấm đượm được bao nhiêu hương thơm của sen Tây Hồ mà uống lại “hắc”, “uống không ra gì”. Chè ướp sen – quà tặng thời trân của Hà Nội được thể hiện trong bài “Qua áng hương trà” của nhà thơ Vũ Hoàng Chương đây (mình bỏ bớt 2 khổ thơ) “Hương biếc tràn quanh nắp đậy bờ Ấm sành nho nhỏ khói lên tơ Hồn sen thoảng ngát, trà dâng đượm Ai biết mình sen rụng xác xơ? ......................................... Cánh rã rời theo nhịp ngón thu Trắng phau, muôn giọt lệ hương tròn Lần rơi trên lớp trà khô héo Lưu chút thơm thừa gửi nước non Nâng chén, mời anh thưởng vị trà, Đừng quên tan tác mấy đời hoa Cạn từng hớp nhỏ cho sen đượm Vớt lại trần ai một chút ta”. Hoa sen dưới Hải Dương quê mình bông hoa cũng rất to, nhiều cánh, hạt “gạo” (nhụy) có cao hơn gương sen không thì mình không để ý nhưng hương sen thì thơm ngát và thanh khiết. Ảnh “ hái Sen Tây Hồ” chụp năm 1941 của Cụ Nghệ sỹ nhiếp ảnh lão thành Võ An Ninh ![]() Một góc đầm sen Hồ Tây hiện nay, ảnh của các bạn trẻ Hà Nội chụp
__________________
Một người đẹp là phải đẹp cả bộ mặt, cả áo quần, cả tâm hồn, cả ý nghĩ - Tsekhov |
| Có 9 thành viên gửi lời cảm ơn Huonghongvang cho bài viết trên: | ||
Cartograph (20-07-2009), chaika (20-07-2009), donetsk (08-07-2010), Hoa May (20-07-2009), hungmgmi (21-07-2009), ninh (16-09-2011), tieuboingoan (23-07-2009), USY (21-07-2009), xeđạp (23-07-2009) | ||
|
#71
|
||||
|
||||
|
Trích:
__________________
Tình yêu Vĩnh hằng. |
| Được cảm ơn bởi: | ||
Huonghongvang (22-07-2009) | ||
|
#72
|
||||
|
||||
|
Trích:
Quýt Hương Cần nổi tiếng một thời của quê Nội em cũng mai một rồi chị àh. Bởi vậy, câu chuyện "thưởng thức quýt tiến vua" của em phải dừng lại giữa chừng như vậy đó. Chị hỏi thì em kể tiếp vậy. .... Sau màn chào hỏi cảm động và quá sức dông dài (đối với bọn trẻ là em) .., bọn em tót ngay ra vườn ... lùng sục trước sau. Vườn cây mênh mông xanh mướt, nhưng ngoài hàng tre bao phủ quanh vườn, hàng chuối mập mạp ôm những buồng con trĩu nặng, hàng mít cũng nặng trái, hàng cau trước nhà ngan ngát hương ... chẳng có quả gì có thể hái ăn ngay được. Có một vài cây cam và chanh. Quýt thì hoàn toàn vắng bóng! Đem thất vọng nói với ông nội (đã từ HN trở về từ tháng 4, ngay sau giải phóng Huế), ông buồn rầu nói rằng, vì chiến tranh tàn phá, hầu hết cả làng quýt không ai còn giữ được nguyên giống cây quý ấy nữa. Cố lắm thì cây cũng chỉ cho ra được lèo tèo ít quả còi cọc, the và chua ... Thế là tiêu tan ước mơ từng làm hãnh diện với bạn bè! Hic! Thất vọng phát khóc! Nhiều năm trôi qua rồi, em vẫn nhớ mãi ngày đầu tiên trở về quê Nội ấy .. Bây giờ thì hiểu nhiều hơn và chẳng còn buồn nữa. Dù không còn tồn tại thứ quả quý giá như một niềm hãnh diện ấy, nhưng mỗi lần chạm chân đến bìa làng, đến bìa sân nhà .. cũng vô cùng cảm thấy bồi hồi xúc động. Không cắt nghĩa được vì sao. Nhưng hiểu, đấy là tình Quê Hương! |
| Có 3 thành viên gửi lời cảm ơn Hoa May cho bài viết trên: | ||
|
#73
|
||||
|
||||
|
Trích:
Hồi nhỏ sơ tán ở làng Sen Hồ Việt yên Hà bắc, thích nhất là ra đùa nghịch ở đầm sen, mát lộng và thơm ngan ngát. Ở SG không thấy bán những bó sen to đẹp như Hà nội, CK vẫn hay mua những bông nho nhỏ đó về cắm, chúng chẳng thơm gì cả và không nở, nhưng vẫn thấy đẹp ![]() Nhớ có lần nhân dịp 8/3, Công đoàn thành phố tổ chức hội thi cho chị em, CK bị cơ quan chỉ định đi thi môn cắm hoa. Sợ quá các bác ạ. giữa hàng trăm đơn vị với muôn hồng ngàn tía và những bàn tay điêu luyện tài hoa của những đơn vị du lịch, khách sạn, nhà văn hóa, câu lạc bộ... làm sao mà đoạt giải gì được, Cán bộ CĐ ngành động viên:" Cố lấy giải khuyến khích thôi cũng tốt rồi!". Vắt óc suy nghĩ mất mấy ngày đêm mà chẳng ra đề tài nào . Gần sát ngày quýnh quá mới nảy ra một ý liều lĩnh : giữa những lộng lẫy, rực rỡ, hoành tráng, chọn sự giản dị và giàu ý nghĩa may ra ... Vậy là tác phẩm Hoa Sen với chủ đề "Thanh cao" ra đời. "..." Nhị vàng bông trắng lá xanh Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn" Câu ca dao của ông cha ta từ ngàn xưa như một lời khẳng định vẻ đẹp cao quý của hoa sen, loài hoa tượng trưng cho người phụ nữ Việt nam: giữa muôn vàn gian khó vẫn luôn xinh đẹp, dịu dàng, giỏi giang việc nước, đảm đang việc nhà..." ![]() Rất bất ngờ là tác phẩm này lại được Ban giám khảo cho điểm cao nhất các bác ạ. Các bác BGK bảo rằng có sáng tạo, dùng cái chậu cắm bông không giống ai (lúc đó loại chậu này mới ra đời, chưa ai dùng, CK mua ở vỉa hè gần nhà) nhưng phù hợp, dùng bèo xanh, cúc trắng thả trong nước(để che cục xốp Tuy điểm cao nhất nhưng bình hoa của CK cũng chỉ được giải nhì! Do cơ cấu giải thưởng các bác ạ (hội thi cắm hoa mà cũng cơ cấu!). Số là ngay ở Hội thi này cơ quan CK vừa đạt giải nhất cuộc thi Luật lao động (thi công khai, bấm chuông trả lời rất gay cấn!), cho nên phải nhường cho thêm phần vui vẻ. Vậy là BTC thưởng, cơ quan thưởng, rồi công đoàn khối thưởng nữa. He he, hoan hô hoa sen! Những bình hoa "hoành tráng" thế này thường không lọt vào chung kết, ngoài v/đ kỹ thuật cắm , một phần là do quá số tiền quy định: ![]() ![]() ![]() Đó là một trong những kỷ niệm của CK với hoa sen. Bác HHV kể chuyện ướp trà sen hay quá làm CK hứng chí kể lan man sang chuyện thi cử, chẳng biết có lạc đề không? Tới đây chỉ ước ao giá gì có chén trà ướp sen hảo hạng để hít hà thưởng thức nhỉ!
__________________
A Дружба начинается с Улыбки! |
| Có 6 thành viên gửi lời cảm ơn chaika cho bài viết trên: | ||
Cartograph (21-07-2009), Geobic (23-07-2009), Hoa May (21-07-2009), Huonghongvang (22-07-2009), Tanhia (21-07-2009), USY (21-07-2009) | ||
|
#74
|
||||
|
||||
|
Trích:
Cartograph nếu về quê nhớ chụp ảnh lên chia sẻ với mọi người nhé. Trích:
Cây sen từ củ sen, ngó sen, thân, lá sen, hoa sen, nhụy sen, gương sen, hạt sen đều có ích, không bỏ đi tý gì em nhỉ. Bức ảnh trông người cũng tươi như hoa. Trích:
![]() ![]() ![]() Những hạt gạo sen – túi hương, kết tinh hương thơm của sen trăm cánh Hồ Tây ![]() Hoa sen trăm cánh mang về ướp chè ![]() Hoa sen bóc tẽ cánh hoa, chuẩn bị lấy “gạo sen”. Hoa sen lấy “gạo” ướp chè rồi thì gương sen được tận dụng nấu cùng các vị khác trong món trà “bát bảo lường xà”, tua sen và cánh hoa sen phơi chỗ râm mát, thoáng gió rồi làm thuốc nam. Tua sen và hạt sen non cũng ngâm rượu, khi uống, nhắm với cá, ốc Hồ Tây luôn. ![]() Những bó sen này ở hàng hoa bán rong (người vùng Hồ Tây gọi là “quỳ”) nhưng mình thấy vẫn thơm và đẹp tuyệt vời. ![]() ![]() Chè sen sớm ![]() Mình rất thích đường Thanh Niên (Cổ Ngư). Ảnh buổi sáng mùa hè, mưa vừa tạnh, đẹp quá. ![]() Không biết ai chụp ảnh mà đẹp quá. Bên Hồ Tây có viên ngọc quý là đảo Cá vàng trên có chùa Trấn Quốc, bên hồ Trúc Bạch có viên ngọc bé là hòn đảo nhỏ trên có đền Thủy Trung Tiên Từ. ![]() Lại lan man thêm một tý. Ảnh minh họa sưu tầm trên internet. Bánh tôm Hồ Tây ![]() Cá Hồ Tây bọc lá sen nướng (hoặc cá hấp lá sen non cũng rất ngon). ![]() Ốc Hồ Tây hấp (mua ốc ở làng Võng Thị thì mới đúng ốc Hồ Tây) ![]() ![]() Ốc luộc rượu tăm. ![]() Bún ốc Phủ Tây Hồ ![]() Nhân thể kể thêm món Bún ốc nguội của Hà Nội. Ốc được hấp cách thủy bằng giấm bỗng rượu làng Vân chắt ra. Nước ốc chảy xuống giấm bỗng được chắt ra lọc kỹ rồi cho thêm gừng và gia vị, đun sôi 3 lần. Ăn bún ốc nguội chỉ ăn với bún lá, không ăn với bún rối và rau sống. Bún ốc nguội này không chụp ở Hồ Tây. ![]() Nhìn ảnh không ngon bằng nếm thử đâu nhưng không biết có ai nhìn xong tự dưng lại muốn... lên Hồ Tây không nhỉ? Ðêm qua trăng sáng Cổ Ngư Trăng đầy mặt nước, trăng như mặt người Trăng tươi mặt ngọc trên trời Ngẩn ngơ trăng ngó mặt người như trăng. (thơ Tố Hữu - 1959) Hồ Tây - đây lắng hồn núi sông ngàn năm...
__________________
Một người đẹp là phải đẹp cả bộ mặt, cả áo quần, cả tâm hồn, cả ý nghĩ - Tsekhov |
|
#75
|
||||
|
||||
|
Ôi bác HHV ơi, bài viết của bác vừa đẹp vừa ngon. CK đang thèm ốc ngất ngư.
__________________
A Дружба начинается с Улыбки! |
| Được cảm ơn bởi: | ||
Huonghongvang (23-07-2009) | ||
|
#76
|
||||
|
||||
|
Trích:
Ốc là món khoái khẩu của em mà! Em chưa biết món "bún ốc nguội" Hanoi, nhưng nghe chị mô tả và nhìn hình ảnh minh hoạ, nó quá hấp dẫn!!! Hi vọng khi em có dịp đến Hanoi, chị bỏ chút thời gian dẫn em đi thưởng thức mấy món này nhé! |
| Được cảm ơn bởi: | ||
Huonghongvang (23-07-2009) | ||
|
#77
|
||||
|
||||
|
Trích:
Trích:
Ai về Bắc ta đi với Thăm lại non sông giống Lạc Hồng. Từ độ mang gươm đi mở cõi Trời Nam thương nhớ đất Thăng Long.
__________________
Một người đẹp là phải đẹp cả bộ mặt, cả áo quần, cả tâm hồn, cả ý nghĩ - Tsekhov |
| Có 4 thành viên gửi lời cảm ơn Huonghongvang cho bài viết trên: | ||
|
#78
|
||||
|
||||
|
Trích:
Nhất trí cao bác HHV ạ!
__________________
A Дружба начинается с Улыбки! |
|
#79
|
||||
|
||||
|
Nhìn đĩa bún ốc nguội của bác HHV mà thèm quá, canh ốc như vậy ăn với bún kiểu đó là đúng chuẩn rồi. Sau này ra HN, hay đi ăn ở hàng bún ốc Mai Hắc Đế nhưng thấy ko ngon bằng bún ốc ngõ hàng Chiếu ngày xưa ( hình như là ngõ bên hông Chợ Bắc Qua, bên cạnh rạp Long Biên thì phải )
|
|
#80
|
||||
|
||||
|
Em đã chứng minh mình có mặt ở NHA TRANG vào ngày này tháng trước. Tuy nhiên topic bên kia lại không phải là ký ức hay kỷ niệm gì về tuổi thơ nên em không thể giãi bày cảm xúc tuổi thơ của mình được như bác Hongducanh, như Tanhia, như chị Siren, như chị Hoahongvang, như chị Chaika..... và nhiều anh chị khác nữa.Thôi, cho phép em chui qua bên này vậy nhé. Em chẳng có quê như các anh chị viết ở trên, vì ba mẹ cũng xa xứ từ bé tí tẹo, đi tới đâu, nơi đó là quê hương, và cảm xúc lần này của em về với NT là thế này đây ạ:
Chị tôi mang tên một dòng sông ở Huế, sông Hương, quê Ba tôi. tôi sinh ra ở Hà Nội, và theo cách đặt tên của Ba Mẹ, tôi trùng tên với sống Hồng, quê mẹ. Cái cách đặt tên con theo những miền đất gắn bó với gia đình cho biết việc Ba Mẹ tôi phải di dời nhiều nơi trong cuộc đời mình. Cũng như nhiều gia đình khác của đất nước Việt nam trong những năm chiến tranh, gia đình tôi phải nhiều phen đổi thay, xáo trộn.... Chúng tôi sinh ra ở miền Bắc, sau ngày giải phóng, gia đình tôi chuyển vào thành phố Hồ Chí Minh. Ba mẹ tôi theo sự phân công của tổ chức vào xây dựng bệnh viện quân y 175, phục vụ điều trị thương binh chiến trường Tây Nam năm ấy. Nhưng rồi, chẳng bao lâu, gia đình tôi lại chuyển ra Nha Trang, một thành phố biển của miền Trung thơ mộng. Tôi có một khá nhiều kỷ niệm nơi đây mãi cho đến khi trưởng thành và tạo cho mình cuộc sống tự lập tận Đà Nẵng, thàn phố cảng Anh hùng này đã giữ chân tôi tới bây giờ. Những đổi thay và thăng trầm của gia đình khiến cho cuộc sống của tôi phong phú hơn nhiều bạn cùng trang lứa. Chẳng là tôi đã đã đi nhiều nơi, sống nhiều vùng có nhiều kỷ niệm ở những miền đất nước khác nhau. Đất nước trong tôi không chỉ là cảm nhận sách vở mà bằng chính cuộc sống của bản thân mình và gia đình .Tôi yêu con người và đất nước mình cụ thể bằng chính cuộc sống của tôi . Song mỗi lần về với Nha Trang, là mỗi lần tôi có một cảm xúc khác lạ. Nha trang là tuổi thơ tôi, là bạn bè tôi, là thầy cô tôi, là những người thân một thời gắn bó trong gian khó, và đặc biệt Nha trang còn là mối tình đầu của tôi! Nha trang ! Không ai biết tôi có mặt ở Nha Trang để làm gì ? Máy bay một vòng qua thành phố sau 45 phút giờ bay. Thành phố xinh đẹp nơi chôn dấu tuổi thơ tôi hiện ra lập lờ dưới đám mây trắng. Lẽ ra, nó có thể hạ cánh rồi. Nhưng từ khi sân bay được rời ra khỏi thành phố 37 km, nó lại bay vòng qua biển, đảo qua Vinperl , qua hồ cá Trí nguyên, lượn lờ một chặp rồi mới tìm sân đỗ. Lại phải mất thêm gần 1 giờ ô tô tôi mới được về lại thành phố Biển yêu quý này. Tôi chẳng biết nó gắn bó với tôi từ khi nào, nhưng từ khi theo ba mẹ vào đây, Nha trang với tôi như người bạn tri kỷ, yêu quý và ăm ắp kỷ niệm. Nha Trang với tên gọi nhẹ nhàng không dấu, mơn man qua làn môi thốt lên thành tiếng, để khi nhớ về nó, tôi cũng có cảm giác nhẹ lòng. Các bạn thời niên thiếu của tôi không còn nhiều ở thành phố này. Chúng cũng đi học và lập nghịêp xa như tôi. Nhưng chẳng đứa nào chọn khúc ruột miền Trung ( Đà Nẵng ) làm bến đỗ, và lại càng chẳng có đứa nào chọn cái nghề như tôi để mưu sinh và cống hiến cho đời. Tôi làm nghề gì nhỉ ( uh, thôi, đừng nói ). Những đứa còn lại cũng đã trưởng thành, lại chẳng có đứa nào như tôi, phọt phà phọt phẹt viên chức quèn mẫn cán. Cứ tự an ủi mình như thế cho đỡ tủi vậy. Khi gặp tôi, 22 năm i, sau cái ngày tốt nhiệp cấp 3. chúng đón tôi không chỉ 1 lần, mà lần này là lần thứ 3. Tuy nhiên, lần 3 này, tôi lại thấy mình có nhiều ý nghĩa với chúng và chúng với tôi cũng vậy. ![]() HT em là người mặc áo ca rô, gầy đen như quỷ đói và là một trong hai cô gái của lớp em thôi.Ảnh để lâu quá, bị xước hết. Em chưa khôi phục được! Chúng em chụp với 3 thầy giáo 3 môn ( toán lý hóa, trường chuyên Lê Quý Đôn Phú Khánh, năm học 1976-1987), giờ 2 trogn 3 thầy giáo đã mất. Những cuộc điện thoại hẹn hò liên tục. Ai trong chúng cũng hồi họp chờ đợi cô bạn gái xinh nhất nhì lớp. Nói thế không biết ngượng, vì lớp chỉ có 2 cô gái ( tôi và Mai Anh, hiện nó cũng ở t/p Hồ Chí Minh ) . Nhưng chúng lại nói: hồi đó bà thật " bờm " , chẳng biết yêu là gì ? Tôi cũng mạnh mồm nói lại, " có thấy đứa nào yêu tôi đâu !" Câu chuyện về thời đi học cứ thế tuôn dài. Chúng nhìn tôi không chớp mắt, lần này chỉ có mình tôi, Mai Anh không về được. Tôi cũng say sưa với chi tiết lúc nhớ, lúc quên, đứa nào có kỷ niệm với tôi, thì chúng tự bổ sung vào. Hay thật, hôm nay, tôi mới biết thủ phạm treo chiếc xe đạp của tôi lên cây dừa. Tự nhiên thằng Dũng nó khai : Hồng không biết thật à ? Tui với thằng Bình đấy ! Lúc đầu chỉ là lấy trộm đi chơi thôi, nhưng thằng Huy "ghẻ " , lớp trưởng dòi đi theo ngồi lên chiếc xe yếu ớt đó, và thế là bánh xe cong dần. Sợ quá, chúng phi tang bằng cách, lợi dụng tôi qua lớp Văn chơi, chúng kéo dây thừng treo chiếc xe đạp của tôi lên ngọn dừa, nơi chúng tôi cắm trại 26/3 năm cuối cấp.Cứ nghĩ mất chiếc xe đạp, tài sản có giá duy nhất của mình và gia đình, và quan trọng hơn nữa, là sau vụ đi trại, liệu tôi có phương tiện gì để đi học đây ?Gào thét mãi, chẳng tìm ra, bọn trong lớp bủa đi tìm cũng ko thấy. Coi như mất. Tôi chẳng nhớ nổi tôi đã phát hiện chiếc xe đạp như thế nào, chỉ nhớ là nó đã ko mất và nó bị treo tòn teng trên cây dừa. Câu chuyện 22 năm về trước được kể lại, và thủ phạm đang ngồi trước mặt tôi. Học trò là thế đấy. Nhiều năm trôi qua, tôi đã thầm trách cứ ba mẹ cho tôi học lớp chuyên Tóan giữa tòan bọn con trai. Học, lúc nào cũng học, và chỉ có học. Tôi vẫn nghĩ như vậy cho đến ngày gặp lại các bạn tôi. OI, nhưng sao nó lại nhiều chuyện để kể thế nhỉ? Lại còn chuyện tôi cùng Dũng đến nhà Bình đòi chiếc mũ , kỷ niệm đi Capuchia của chị tôi nữa, rồi chuyện thằng Huy dứt tóc Mai Anh, chuyện cô giáo dậy môn sinh đang thao gỉang dự giờ , bỗng quai guốc bị đứt, nhưng cô vẫn thản nhiên bỏ cả đôi trên bục , đi chân đất, vừa đi vừa nói bình thản, khéo léo tới chỗ đầu bàn của Mai Anh . Mai Anh hiểu ý, chìa đôi guốc dưới chân mình cho cô. Bài gỉang vẫn tiếp tục mà chẳng ai biết chuyện gì đang xảy ra. Lúc đó thấy Hóa " cận " cứ nhìn xuống bàn tôi khúc khích cười. Buồn cười là ở chỗ, sao cô Vân không cố lê đôi guốc vào góc bục rồi hãy thả chân ra. Đằng này cô lại để nguyên hiện trạng, chiếc trước chiếc sau ngay giữa bục giảng. Chắn chắn chỉ những đứa ngồi dầu bàn vì cận lòi như thằng Hóa mới nhìn thấy. ....Mà cô thì cứ như không có chuyện gì xảy ra. Lại còn chuyện này nữa chứ. Cô Vân cứ nghĩ giờ thao giảng gọi 1 em lên kiểm tra bài cũ là tôi, chắc chắn tôi sẽ học bài ở nhà tốt. Nhưng tôi lại chủ quan nghĩ rằng, tôi đã được kiểm tra miệng rồi, giờ ko cần học nữa. Cô gọi tôi lên bảng : tôi đứng lên truớc các thầy cô dự giờ và nói :Thưa cô, em không học bài. Tôi nghĩ, có lẽ nói thế tốt hơn, là lên đứng trên bảng , truớc mặt tòan bọn con trai mà mặt đực như ngỗng ỉa còn kinh hơn. Cô lại tiếp tục gọi một đứa khác là thằng Ngọc . Thằng này cũng là thằng chúa học vẹt, nhưng xui xẻo thay, hôm nay nó cũng ko học bài, nó cũng bắt chước tôi nói :thưa cô, hôm nay em không học bài . Tất cả lớp lúc này ồ lên,và giáo viên dự giờ cũng bắt đầu xon xao. Cô gọi 2 đứa tôi không phải không có lý, vì tôi, con gái chăm học, nên ko thể không thuộc bài, thằng Ngọc, nó cũng là đứa đối đáp tốt, nhanh mồm nhanh miệng, gọi nó cũng đúng. Nhưng sao hôm nay xui thế không biết, cả hai đứa chẳng đứa nào thuộc bài. Đây là giờ thao giảng, gọi 2 em không em nào học bài, Với lại chúng tôi khong thi khối B nên nếu ko vì kiểm tra miệng, thì cũng chẳng có đứa nào học thuộc lòng môn sinh làm gì ?Cô Vân vào bài luôn, chẳng nhẽ lại còn gọi ai lên nữa đây. Nó không thuộc nữa thì chết .... Câu chuyện này được Khoa, con cô Vân và là bạn học cùng chúng tôi khơi mào , và thế là cả hội ceminar. Môt giờ học thật đặc biệt, cô lại còn bị đứt quai guốc nữa chứ. Khoa nói, hôm đó, mẹ về không ăn cơm. Cô không còn trẻ, khi ấy tôi nhớ, cô cũng đã gần đến tuổi nghỉ hưu. Nhưng giờ học hôm đó thật tẻ nhạt. Cô trách tôi và nhiều ngày sau đó, cô không nhìn tôi. Thời gian cuối cấp trôi thật nhanh, chúng tôi không còn kịp nhớ những gì xảy ra với mình, đứa nào cũng lo cho kỳ thi sắp tới, tốt nhiệp; vào đại học;Chúng tôi không thi tốt nghiệp môn Sinh, cũng không thi đại học khối B. Chuyện của cô nhanh chóng bị vùi vào quên lãng . Kỷ niệm khác sâu hơn cũng chưa kịp đọng lại trong tâm trí mỗi người. Chỉ hôm nay, sau 3 lần gặp gỡ, nó mới được bóc tách và lột tả một cách đầy đủ từng chi tiết.... Bọn con trai lớp tôi sao nó nhớ dai thế không biết. Cái gì bây giờ cũng trở thành chuyện . Chũng vẫn bảo tôi là đanh đá, nhưng chúng lại thích cái đanh đá ấy của tôi. Chúng bảo : Bà cứ nói đi, tôi đang nghe đây. Cái mạnh mẽ của đàn ông trong chúng bây giờ mới trỗi dậy. Chúng cứ tỏ vẻ ra đây mình ga lăng và thành đạt. Mà chúng cũ ng thành đạt thật đấy chứ. Chúng có nhiều cái để tự hào. Bét thì cũng có 2 thằng theo nghề dạy học . Một thằng trở về trường cũ Lê Qúy Đôn của tôi là tổ trưởng tổ tóan, nó lại nối tiếp thế hệ các thầy giáo tóan của chúng tôi đào tạo các học sinh giỏi tóan của Tỉnh Khánh HOà, khi ấy là Phú Khánh .Còn một thằng về quê nó là Ninh Hòa, tổ trưởng tổ Lý của một trường cấp 3 chuyên Huyện. Còn lại cũng có vị trí xứng đáng trong các cơ quan nhà nước. Ngọc, là doanh nhân số 1 của Slovakia và Séc, nghe nói nó có nhiều dự án lớn liên doanh liên kết với một số DN VN . Nó về VN nhiều lần nhưng nó chưa gặp tôi bao giờ. Chúng tôi 21 năm đã chưa gặp lại. Thằng Huy bác sĩ mổ sọ não hàng đầi tại bệnh viện Tuy Hòa, . Bọn lớp tôi chê nó nghề gì mà ghê quá, nhưng nó nói rất nghe cũng ghê, nó nhìn thấy não người như não heo trong quán nhậu. Hôm tôi làm cầu truyền hình trên Komtum tường thuật trực tiếp ca mổ não, nó bảo : tôi nhìn thấy bà trên Ti vi, tôi sợ bà ngất ra đấy thì chết. Đúng thật, may mà tôi không vào phòng mổ, tôi chỉ chịu trách nhiệm phần phỏng vấn bệnh nhân sau mổ. Nhưng nhìn họ, tôi cũng thấy ghê. Thằng Trung thì bảo: Sao Bà không chọn chương trình khác làm, mà cứ chọn hết mổ tim, mổ não rồi đến thay xương. Kinh chết..! Tôi cười " cũng giống thằng Huy thôi, ai chọn được ? Cái nghề sinh ra cái nghiệp rồi ..." Nhiều chuyện dứt không nổi. Thỉnh thỏang tôi cứ phải cười chào một ai đó, khi các bạn tôi giới thiệu trịnh trọng :" Đây là bạn gái của em ". Tôi thấy chúng tự hào ra mặt, khi chúng ngồi cạnh tôi. Kể ra tôi cũng xinh, và có vẻ trẻ hơn so với tuổi. Tôi cứ tưởng mình bằng tuổi chúng nó, thì có lẽ nhìn tôi, tôi sẽ là chị " hai" chúng.Nhưng không phải thế, tôi vẫn đựơc chúng bao bọc che chở như đàn anh của mình ý. Tôi tận hưởng niềm vui, hạnh phúc đó bên cạnh các bạn của mình . Còn nhiều kỷ niệm chưa được nói ra, Tôi nói với Thuất và Khoa, cứ ấp ủ lại, lần sau lại có chuyện mà kể. Mà đúng vậy, lúc đầu còn rụt rè nhìn nhau sau bao năm gặp lại, có đứa tôi nhìn mãi chẳng ra. thằng Sang ngồi sau tôi, thư sinh gầy đét như thiếu đói là thế, giờ nó béo và bệ vệ như một ông chủ. Thằng Hùng " radiao" tóc dài quăn tít, râu ria xồm xòam, phải nhìn mãi mới nhận ra nó là thằng nào? Thằng Huy " ghẻ " ngồi im xem tôi có nhận ra nó không, thằng này thì già thật. Nó hút thuốc như điên. Bác sĩ gì mà chẳng giữ gìn sức khỏe gì cả. có lẽ thói quen hút thuốc từ hồi sinh viên, chứ thằng này hồi đó nó rất hiền và biết nghe lời.Nhưng một chút thoi, là từng khuôn mặt của 22 năm về truớc hiện hữu. Tôi và Huy nói với nhau , đó là " bản năng gốc " . Đúng là như thế. Chẳng khác gì lơp 12 tóan cũ của tôi. Rất tiếc là lần 3 này không đầy đủ. Chỉ có 1/3 trong số 26 đứa của lớp. Nhưng chúng tôi cũng kịp để nhận ra tuổi học trò của mình không đơn điệu như chúng tôi vẫn nghĩ, thậm chí nó còn có nhiều trò tinh quái hơn các lớp học bình thường khác. Chia tay chúng , tất cả chúng đã ngà ngà say. Chúng triệu tập nhau từ trưa, khi tôi chưa hạ cánh. chúng dời 3 , 4 quán nhậu, tôi cũng kịp đi và đến từng quán cùng với bọn chúng. Tôi như khách quý từ phương xa về. Chẳng ai ra với tôi bao giờ, may chỉ có Trung và Khoa, 2 thằng bạn trai thân nhất của tôi từ hồi cấp 2 đến tận bây giờ. Vì chúng có thêm những năm tháng học với tôi ngòai này. Tôi cũng chẳng biết vì sao, hồi đó, giữa một tập thể nam đông như thế, mà tôi lại chẳng có tình cảm đặc biệt với thằng nào. Lần này , tất cả chúng đều trách tôi thật. Chúng bảo : nếu tôi về nha trang, ba mẹ tôi sẽ không bán cái nhà của tôi, và bây giờ ngôi nhà ấy phải hơn20 tỷ. 10câyv/m vuông, nhà tôi hơn 350 mét vuông . Nằm ngay trên con đừong Trần Phú tuyệt đẹp. Nghĩ cũng tiếc thật! Một mình tôi lưu lạc nơi này , để rồi mỗi lần về lại Nha Trang như một thực khách. Về lại với Đà nẵng, với công việc và gia đình, tôi vẫn không thể quên những giờ phút bên các bạn tôi, Chúng thật đáng yêu và đáng nhớ. Hẹn gặp lại lần 4 ! Thay đổi nội dung bởi: Hồ Trương, 24-07-2009 thời gian gửi bài 12:04 |
| Có 5 thành viên gửi lời cảm ơn Hồ Trương cho bài viết trên: | ||
Cartograph (24-07-2009), hongducanh (24-07-2009), ninh (16-09-2011), Siren (23-07-2009), Tanhia (24-07-2009) | ||
![]() |
| Bookmarks |
|
|