Trở về   Nước Nga trong tôi > Dành cho các bạn > Giới thiệu - Làm quen

Diễn đàn NuocNga.net
Nội quy diễn đàn
Trang chủ tin tức
Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên

Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
  #1  
Cũ 15-01-2009, 05:53
LE PHONG LINH's Avatar
LE PHONG LINH LE PHONG LINH is offline
Bánh mì đen - Черный хлеб
 
Tham gia: Jan 2009
Bài viết: 80
Cảm ơn: 4
Được cảm ơn 23 lần trong 13 bài đăng
Gửi tin nhắn bằng Yahoo tới LE PHONG LINH
Default Làm quen

LỜI XIN LỖI CỦ TÔI


Chào mọi người, hôm nay tôi vào đây muốn nói thật nhiều về những khúc quanh gia đình trong cuộc sống hiện đại ...

Mọi người không biết thế nào
Mọi người nghĩ thế nào về lời xin lỗi. Còn đối với tôi lời xin lỗi khi nói ra không phải là khó, vì người ta nói rằng : ( lưỡi không sương nhiều đường lắt léo ) mà . Nhưng tôi hiếm khi dùng lời xin lỗi với bất kỳ trường hợp nào, ngoại chừ thật cần thiết và điều đó thực sự tôi cần phải xin lỗi, không có một lý do nào khác chỉ đơn giản theo tôi xin lỗi không quan trọng, quan trọng một điều rằng, lời xin lỗi có dùng đúng nơi, đúng chỗ hay không. Sau khi xin lỗi mình có sửa đổi , có nhận ra cái sai của mình hay không, mình có sửa đổi được không, nếu chỉ xin lỗi song bỏ đấy , điều đó thật rễ dàng, tôi đã nghe ở đâu đó một câu chuyện liên quan đến lời xin lỗi,tôi không nhớ lắm vì đã nghe từ lâu lắm rồi,nhưng cũng xin tóm tắt qua

Có một đứa trẻ gửi ở một chùa thiếu lâm tự (hay 1 chùa gì đó tôi không nhớ lắm ) ở Trung Quốc. Nó nhỏ nhất nên được mọi người cưng chiều, nhất là sư cụ rất cưng chiều nó, khi nó làm sai bất cứ điều gì nó chỉ cần xin lỗi là sư cụ sẽ bỏ qua và không trách phạt nó nữa, chính vì vậy mà nó rất ngỗ ngược, nghịch ngợm không coi ai ra gì, bởi vì khi nó làm sai, dù lớn hay nhỏ chỉ cần nói ra lời xin lỗi là đã được bỏ qua.

Có một lần nó nghịch nến và làm cháy chùa nó sợ quá và chạy chốn bỏ đi, nó đi gần 2 ngày ... Thấy đói và mệt, thế là nó lại quay trở lại, vì nó nghĩ chỉ cần quay lại xin lỗi là sư cụ sẽ không đánh phạt nó như những lần làm sai trước. Thế là nó trở lại chùa nhưng thật tiếc thay khi nó quay lại thì sư cụ đã qua đời, nó không thể nói lời xin lỗi được nữa ông ấy đã bị chết cháy trong lúc dập lửa. Thằng bé chỉ biết quỳ xuống ... khóc và nói CON XIN LỖI , CON XIN LỖI ...con không cố ý ...

Sau cái chết của sư cụ nó , nó đã biết ăn năn thực sự, và từ đó nó không bao giờ dùng lời xin lỗi nữa, nó nghĩ chỉ cần mình biết sửa cái lỗi củ mình là được, bởi vì cho dù bây giờ nó có nói lời xin lỗi hàng vạn lần thì sư cụ cũng không sống lại để mà nói lời tha thứ cho nó được nữa ....

Chính vì câu chuyện trên nên tôi ít khi , hay nói đúng hơn là không dùng lời xin lỗi với bất cứ ai, bất cứ trường hợp nào, những điều tôi nói ra ở trên để làm một dẫn chứng cho những gì mà tôi sẽ viết tiếp ra dưới đây, những câu chuyện trong gia đình mình ....


******

____________________________
__________________
I WAN'T TO BE LOVED
**** PHONG LINH****
Aseeret makesa woman women...
Nửa cốc nước cũng làm vơi cơn khát
Nửa vẩng trăng đủ cho kẻ một mơ
Nửa sự thật sẽ không còn là sự thật
Và tình yêu không một nửa bao giờ !
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #2  
Cũ 15-01-2009, 05:56
LE PHONG LINH's Avatar
LE PHONG LINH LE PHONG LINH is offline
Bánh mì đen - Черный хлеб
 
Tham gia: Jan 2009
Bài viết: 80
Cảm ơn: 4
Được cảm ơn 23 lần trong 13 bài đăng
Gửi tin nhắn bằng Yahoo tới LE PHONG LINH
Default NHỮNG ĐIỀU TÔI ƯỚC ....

NHỮNG ĐIỀU TÔI ƯỚC ....



... Cuộc sống của tôi phưu bạt có những điều tôi làm sai. Có đôi lúc biết sai tôi tự sửa được. Có những lúc biết sai tôi không thể sữa được. Nhưng có điều tôi không thể, nhưng cũng có những điều tôi không muốn ...

Tôi có lỗi với mẹ rất nhiều, nhưng tôi chưa bao giờ dám ngồi đối diện với mẹ và nói ra lời xin lỗi. Bởi vì tôi sợ khi mình xin lỗi xong sau đó không biết có sửa đổi được hay không điều đó còn quan trọng hơn lời xin lỗi của tôi đối với mẹ rất nhiều.

Tôi đã xa Việt Nam rất lâu, mẹ cũng hiểu những việc làm sai trước kia và hiện tại tôi làm, rất nhiều điều không đúng, nhưng vì tâm lý nên mẹ không nói, tôi thương mẹ lắm nhưng cuộc đời phưu bạt , lầm lạc những bước đi ... Tôi không thể thành đạt và làm được những điều như ý mẹ muốn,

nhiều lúc tôi thấy mình thật vô dụng, tủi thân, bao năm xa mẹ có bao nhiêu ngày là có bấy nhiêu đêm tôi lặng lẽ khóc thầm, và cũng có bấy nhiêu đêm tôi giật mình trong những đêm dài khó ngủ , thao thức.

Nhiều lúc tôi ước, chỉ là một ý nghĩ thôi các bạn đừng hiểu lầm nhé . Tôi ước có một điều ước bây giờ tôi sẽ ước gì có một điều để mà ước... Cũng giống như người ta điều ước thật mông lung, vô số, ước vô biên, nhiều lúc tôi lại ước ngớ ngẩn Ước đêm nay ngủ đi, sang mai thức giấc mở mắt ra tôi thấy mình tan biến, như vậy điều ước ấy thật ngớ ngẩn phải không? Tuy thật ngớ ngẩn nhưng tôi cũng có điều để mà ước, con hơn là không biết ước điều gì, tự dưng tôi lại cười, thế mà nước mắt tôi lại trào ra . Nỗi tủi thân và sự ê chề trong tiềm thức làm tôi thấy nghẹn thở. Tiếng khóc trong đêm lặng thầm cam chịu, tôi lại ước gì mình có một người nào đó để tôi có thể gục đầu vào vai họ mà khóc. Ước gì có người an ủi tôi lúc này

Cuộc sống một mình làm tôi hoảng sợ, sứ lạnh làm tôi càng lạnh hơn, lạnh lẽo đến tê tái cả cõi lòng, đê mê đến thầm lặng, không nói được lời nào, chỉ có bờ vai khẽ run lên khi tôi nấc (nước mắt thì chảy xuôi, đó là một quy luật trong cuộc sống ) Những bước đi trong đường đời, với gần nửa cuộc đời hương phấn của mình tôi còn dám ước điều gì đây. Có đủ can đảm, lý do hay tư cách gì để mà ước.

Tuy biết rằng điều ước không có thực sự ngoài đời, nhưng con người vẫn cứ tham lam lắm ...
Và bây giờ có một ông tiên hiện lên như trong chuyện cổ tích của ngày xửa ngày xưa tôi sẽ ước, tôi không ước bất cứ điều gì cao sang cả,hay sự giầu có mà tôi chỉ ước cho thời gian quay trở lại thời xa xa săm khi tôi chưa chào đời để ước rằng mẹ đừng có sinh ra tôi ngày ấy , tôi đừng có trào đời, đừng có tồn tại ....
.......................




_____________________________

* PHONG LINH *
__________________
I WAN'T TO BE LOVED
**** PHONG LINH****
Aseeret makesa woman women...
Nửa cốc nước cũng làm vơi cơn khát
Nửa vẩng trăng đủ cho kẻ một mơ
Nửa sự thật sẽ không còn là sự thật
Và tình yêu không một nửa bao giờ !
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #3  
Cũ 15-01-2009, 08:27
Cá Măng's Avatar
Cá Măng Cá Măng is offline
Thịt nướng Nga - Шашлык
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 571
Cảm ơn: 1,133
Được cảm ơn 721 lần trong 305 bài đăng
Default

Phong Linh ơi.
Lần sau muốn viết sai chính tả thì liên hệ với em trước đi.
Vì sai cũng có quy luật của sai. Chị cái gì cũng đổi ngược lại như thế không giống thật đâu.
__________________
:emoticon-0115-inlov
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #4  
Cũ 15-01-2009, 08:31
LE PHONG LINH's Avatar
LE PHONG LINH LE PHONG LINH is offline
Bánh mì đen - Черный хлеб
 
Tham gia: Jan 2009
Bài viết: 80
Cảm ơn: 4
Được cảm ơn 23 lần trong 13 bài đăng
Gửi tin nhắn bằng Yahoo tới LE PHONG LINH
Default

Ủa vậy hả? làm thế nào mà liên hệ với em trước được chứ, em có thể sửa cho chị mạ phải không
__________________
I WAN'T TO BE LOVED
**** PHONG LINH****
Aseeret makesa woman women...
Nửa cốc nước cũng làm vơi cơn khát
Nửa vẩng trăng đủ cho kẻ một mơ
Nửa sự thật sẽ không còn là sự thật
Và tình yêu không một nửa bao giờ !
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #5  
Cũ 15-01-2009, 08:33
LE PHONG LINH's Avatar
LE PHONG LINH LE PHONG LINH is offline
Bánh mì đen - Черный хлеб
 
Tham gia: Jan 2009
Bài viết: 80
Cảm ơn: 4
Được cảm ơn 23 lần trong 13 bài đăng
Gửi tin nhắn bằng Yahoo tới LE PHONG LINH
Default Trích nhật ký :

Ngày .... Tháng ... Năm ...

Trích nhật ký :


Mình sống với mẹ từ năm 8 tuổi, ba mình là một thương gia ở đất nha Trang. Mình không hiểu vì lý do gì mà đã từ lâu ba không quay trở lại sống cùng hai mẹ con mình nữa, chỉ thỉnh toảng ra bắc làm ăn ba có ghé qua trường thăm mình và cho mình quà , còn thường thì mình ít gặp ba lắm.

Mình chỉ nghe nói ba bận lắm , ba cũng nói với mình rằng công việc của ba nhiều lắm . Tết ba cũng không về ăn tết với mẹ và mình, mình đã quen, lý do ba nói không về được chỉ là bận, ba đã nói với mình vào tết năm ngoái, năm kia và cả 10 năm qua ba đều nói như vậy, mình đã học thuộc.

Rồi ba nói khi nào ba về lại , ba sẽ dẫn mình đi chơi ... Mình biết thế nào ba cũng nói với mình những điều đó , mình nhớ tất cả những điều ba nói vào mỗi dịp tết ,hay mỗi dịp sinh nhật của mình, mình nhớ hết , nhớ hết ... Còn ba thì không . Nên ba hình như không hề biết , ba đã nói những điều giống y như nhau trong suốt 10 năm qua...

Năm mình 8 tuổi tức 10 năm về trước khi ba và mẹ chia tay người ta _ những người lớn nói với mình rằng ba không hề yêu thương mình, mình không bao giờ tin vào điều đó, chác chắn ba vẫn yêu mình nhất.

.................................
.................................

____________________________
__________________
I WAN'T TO BE LOVED
**** PHONG LINH****
Aseeret makesa woman women...
Nửa cốc nước cũng làm vơi cơn khát
Nửa vẩng trăng đủ cho kẻ một mơ
Nửa sự thật sẽ không còn là sự thật
Và tình yêu không một nửa bao giờ !
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #6  
Cũ 15-01-2009, 08:38
LE PHONG LINH's Avatar
LE PHONG LINH LE PHONG LINH is offline
Bánh mì đen - Черный хлеб
 
Tham gia: Jan 2009
Bài viết: 80
Cảm ơn: 4
Được cảm ơn 23 lần trong 13 bài đăng
Gửi tin nhắn bằng Yahoo tới LE PHONG LINH
Default

Ngày ... Tháng ... Năm ...


Trích nhật ký :

.... Người ta nói rằng, khi bạn lập đi lập lại một câu chuyện ( dù nó không có thật ) trong một thời gian dài, thì đến một lúc nào đó chính bạn cũng sẽ tin vào điều ấy. Mình không biết với những người khác thì như thế nào nhưng với mình thì điều đó thật đúng.

Từ việc phải nghĩ ra lý do ba bận công tác để lý giải cho việc ba không sống chung nhà với mẹ con mình, rằng ba vẫn yêu thương mình chứ không phải như những gì mà những người lớn nói với mình.



Mình dần tin rằng ba đi công tác, ba bận việc thật chứ không phải ba và mẹ ly dị nhau,. Và cái niềm tin ấy đã khiến mình "cảm thấy yên ổn" trong một thời gian, tuy dài nhưng lại rất ngắn ...

...............................
.................................

Ngày ... Tháng ... Năm ...


Trích nhật ký :

... Một vài khoảng thời gian dường như yên ổn ấy kéo dài được trong vòng 5 năm , nó chấm dứt bằng lễ cưới của mẹ . Bây giờ mình mới hiểu ra thì ba mẹ ly dị, nhưng ba vẫn yêu mình nhất dù ba không sống cùng mẹ và mình.

Người ta vẫn thường nói rằng, những đứa trẻ sinh ra trong một gia đình đổ vỡ không hạnh phúc vẫn có tâm lý căm thù cha mẹ , không tin tưởng vào cuộc sống gia đình , hình như là có một điều gì đó rất bình thường. Mình đọc trên báo cũng thấy đa số người ta vẫn hay nói như thế. Mình không biết đã có giây phút nào trong cuộc đời mình căm ghét ba mẹ mình hay chưa ? Có thể cũng có lúc mình hờn trách ba nhưng mình vẫn tin rằng ba yêu mình nhất. Mình luôn khắc khoải chờ mong ba đón mình về sống với ba ...

Có lẽ tết năm nay, năm sau nữa, ba sẽ vẫn nói với mình những lời như 10 năm qua ba đã nói , nhưng mình sẽ vẫn coi như lần đầu tiên mình nghe thấy .



_____________________________

* PHONG LINH *
__________________
I WAN'T TO BE LOVED
**** PHONG LINH****
Aseeret makesa woman women...
Nửa cốc nước cũng làm vơi cơn khát
Nửa vẩng trăng đủ cho kẻ một mơ
Nửa sự thật sẽ không còn là sự thật
Và tình yêu không một nửa bao giờ !
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #7  
Cũ 15-01-2009, 08:38
LE PHONG LINH's Avatar
LE PHONG LINH LE PHONG LINH is offline
Bánh mì đen - Черный хлеб
 
Tham gia: Jan 2009
Bài viết: 80
Cảm ơn: 4
Được cảm ơn 23 lần trong 13 bài đăng
Gửi tin nhắn bằng Yahoo tới LE PHONG LINH
Default CUỘC SÔNG ĐỜI THƯỜNG

CUỘC SÔNG ĐỜI THƯỜNG


Cuộc sống đôi khi làm người ta thấy giật mình, giật mình vì con đường đã bước qua, ngoảnh lại thấy mình đi xa quá, xa thật xa, vậy mà vẫn còn lạc bước, lạc bước trong đời như cụm lục bình trôi đi vô định không biết dừng lại bờ bến nào. Giật mình về những ngã rẽ trong đời làm ta thấy sợ, những vực thẳm, những hố sâu, giật mình vì sau cuộc đời gần hết nửa ta vẫn còn cô đơn, cô đơn hưu quạnh trống vắng, lạc bước dưới những ước mơ nhỏ bé vô bờ vậy mà ta vẫn không thể nào khác được

Cũng có thể rồi một mai đây ta sẽ khác, khác hơn những gì ta đang có, đang chịu đựng, gia đinh ư ? gia đình là gì sao ta mãi ước _ mãi mong, có lẽ điều đó chính những người lớn như ba mẹ ta cũng không thể nào biết được, không thể nào trả lời được đâu

Người lớn, những người lớn trong lòng ta, họ làm gì trong cuộc sống, họ không thuộc về nhau, họ không quan tâm tới con mình nghĩ gì, buồn hay vui, ba mẹ tôi cũng vậy, tôi thầm mơ ước ba sẽ về nhà sau những ngày làm việc ... nhưng niềm mơ ước đó đã theo tôi hai mươi nam qua ma chưa một lúc nào lập lại cả ...

Trong những bước đi của tôi không có ba nâng đỡ, không có tiếng nói chung trong gia đình, nhiều lúc khóc mà không hiểu tại sao tôi lại khóc, " niềm vui thì muôn hình muôn vẻ, còn nỗi buồn và niềm đau thì na ná giống nhau "

Tôi có thể đi với những bước đi không mệt mỏi , nhưng tam hồn và ý nghĩ của con người sẽ phải già đi, đi mãi rồi cũng phải dừng lại dù là không tìm được một bến đỗ để đời mình dừng chân

.................................................. ..

___________________________
__________________
I WAN'T TO BE LOVED
**** PHONG LINH****
Aseeret makesa woman women...
Nửa cốc nước cũng làm vơi cơn khát
Nửa vẩng trăng đủ cho kẻ một mơ
Nửa sự thật sẽ không còn là sự thật
Và tình yêu không một nửa bao giờ !
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #8  
Cũ 15-01-2009, 08:40
LE PHONG LINH's Avatar
LE PHONG LINH LE PHONG LINH is offline
Bánh mì đen - Черный хлеб
 
Tham gia: Jan 2009
Bài viết: 80
Cảm ơn: 4
Được cảm ơn 23 lần trong 13 bài đăng
Gửi tin nhắn bằng Yahoo tới LE PHONG LINH
Default

*** Tình cảm thay đổi hàng ngày . Đôi khi những điều người ta nói chưa hẳn thật lòng người ta muốn ***

Với tôi tình yêu là niềm , nguần vui, là hạnh phúc tôi luôn mong chờ , với anh tôi chỉ như một trò vui giúp anh tuêu khiển những khi rảnh rỗi hay buồn phiền . Chỉ có tôi bị che mắt bởi những lời yêu thương của anh nên mới không nhận ra một điều : " Tình cảm anh dành cho tôi đơn giản chỉ là ( lời nói ) , mà lời nói thì chẳng mất tiền mua. Anh hào phóng ban tặng cho tôi, thậm chí là cho bao người phụ nữ khác như một sở thích hay một thói quen vốn có của anh .

* Khi tình yêu chỉ là lời nói thì tình yêu ấy cũng chỉ như một làn khói mà thôi . Chẳng ai tỉnh táo lại đi đuổi bắt và mộng mơ với khói bao giờ , Ngủ yên nhé những phưu bồng , ngủ yên nhé những hoài mong , Tỉnh lại đi thôi con tim ngu si luôn yêu không giới hạn , không biết phép tắc hay lễ nghi. Tôi sẽ đứng dậy và đi qua cơn mê này ...

__________________________
__________________
I WAN'T TO BE LOVED
**** PHONG LINH****
Aseeret makesa woman women...
Nửa cốc nước cũng làm vơi cơn khát
Nửa vẩng trăng đủ cho kẻ một mơ
Nửa sự thật sẽ không còn là sự thật
Và tình yêu không một nửa bao giờ !
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #9  
Cũ 15-01-2009, 08:41
LE PHONG LINH's Avatar
LE PHONG LINH LE PHONG LINH is offline
Bánh mì đen - Черный хлеб
 
Tham gia: Jan 2009
Bài viết: 80
Cảm ơn: 4
Được cảm ơn 23 lần trong 13 bài đăng
Gửi tin nhắn bằng Yahoo tới LE PHONG LINH
Default

*Tình yêu thì vô bờ bển người ta có thể yêu theo ngày, theo giờ, thích thì yêu, không cần người khác phải nghĩ gì cả ...


Chuyện gì đến thì đã đến rồi, chuyện gì đi có giữ thì nó vẫn cứ đi, chỉ có lòng người là tồn tại mãi, mình có thể nói hàng trăm, hàng vạn lời hay, lời tốt đẹp, cũng không thể nào ấn tượng và nhớ lâu như một nỗi đau .
Niềm vui người ta có thể mau quên , còn nỗi buồn thì sẽ chẳng bao giờ mau quên đi được, em tự hứa với lòng sẽ không nghĩ tới ai nữa, cũng chẳng cần điều gì trong cuộc sống này nhiều, chỉ cần đơn giản như một câu chuyện là được, em vẫn nhớ câu chuyện mà anh đã kể cho em nghe :

* Có một lần heo con hỏi heo mẹ : _Mẹ ơi hạnh phúc là gì?
* Heo mẹ trả lời : _Hạnh phúc là cái đuôi của con đấy
* Heo con quay lại cắn vào cái đuôi của mình nhưng nó không làm sao mà cắn được nó liền quay lại hỏi heo mẹ
_ Mẹ ơi! Sao con không lấy được hạnh phúc của mình
* Heo mẹ trả lời : _Hạnh phúc thì luôn ở phía sau, con cứ bước về phía trước hạnh phúc sẽ đi theo con.

....................
....................
__________________
I WAN'T TO BE LOVED
**** PHONG LINH****
Aseeret makesa woman women...
Nửa cốc nước cũng làm vơi cơn khát
Nửa vẩng trăng đủ cho kẻ một mơ
Nửa sự thật sẽ không còn là sự thật
Và tình yêu không một nửa bao giờ !
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #10  
Cũ 15-01-2009, 08:44
LE PHONG LINH's Avatar
LE PHONG LINH LE PHONG LINH is offline
Bánh mì đen - Черный хлеб
 
Tham gia: Jan 2009
Bài viết: 80
Cảm ơn: 4
Được cảm ơn 23 lần trong 13 bài đăng
Gửi tin nhắn bằng Yahoo tới LE PHONG LINH
Default CHỊ TÔI (SỰ MẤT MÁT ... NỖI ĐAU CỦA CHỊ)

CHỊ TÔI


SỰ MẤT MÁT ... NỖI ĐAU CỦA CHỊ


Tôi vẫn thích nghe bài hát chị tôi của Trọng Đài. ( Thế là chị ơi rụng bông hoa gạo, ô hay trời không nín gió cho ngày chi sinh ... )

Chị hơn tôi 2 tuổi , là một người phụ nữ đảm đam, hiền thục, được sinh ra ở một vùng quê miền núi ( Tuyên Quang ) chị cao và có một dáng người chuẩn mực , mái tóc dài đen láy dài qua mông, một núm đồng tiền trên má và khuân mặt trái xoan đầy đặn , cộng thêm chiếc răng khểnh đáng yêu duyên làm sao, ai cũng nói hai chị em tôi giống nhau ở cái miệng , ở nụ cười . Mỗi khi chị cười làm bao chàng trai ngất ngây với nụ cười của chị . Người ta nói ( Hồng nhan thì bạc phận ) Câu nói ấy quả đúng cũng không sai so với cuộc đời của chị .

Ngày tôi bắt đầu vào đại học cũng là lúc chị lên xe hoa về nhà chồng , chị lấy một người ở xã trên. Chị đi lấy chồng bao chàng trai nhìn theo chị tiếc nối . Ngày chị cưới tôi cũng tất tả từ trường về mừng đám cưới chị , để ngắm chị mặc chiếc áo cô dâu trắng ngần như tâm hồn trinh nguyên, trong trắng của chị . Nhìn chị trong ngày cưới hệt như cô người mẫu kiêu sa trên san khấu , hay ví chị như một nàng công chúa . Chị khóc nhiều trong ngày cưới , chị khóc , tôi cũng khóc .

Chị lấy chồng, tôi thì đi học đại học vậy là hai chị em tôi giờ thì xa lắm rồi , xa tiếng cười khúc khích trẻ thơ mỗi khi cùng nói , cùng cười bên nhau, tiễn chị về nhà chồng tôi khóc đỏ con mắt.

... Thế rồi thời gian trôi tôi mới khóc ngày chị đi lấy chồng thì hôm nay tôi lại buồn lại khóc khi nghe tin chị ra tòa, hai anh chị ly dị nhau ( chỉ bởi vì chị không chịu được những chận đòn anh đánh chị...) Tôi thấy thương chị quá , trong thời gian đi học tôi cũng chỉ về thăm nhà có vài lần . Tôi bị tai nạn và phải nghỉ lưu không đi học được . Sau khi hồi phục tôi không trở lại trường nữa mà xin đi làm luôn , tôi làm vũ công , và làm nhảy mẫu cho một vũ trường ở Hà Nội ....



.... Chị sau khi ly dị chồng , chị xuống ở cùng tôi, giúp tôi cơm nước dọn dẹp nhà cửa. Rồi tôi làm mối anh cho chị, một người Hà Nội gốc. Anh hơn chị 12 tuổi , đã tường có vợ và đã chia tay . Tôi chép miệng , thôi thì rổ rá cạp lại , mong sao hai người tìm hiểu và hợp nhau , có đến được với nhau sau này hạnh phúc là được. Gia đình tôi ai cũng phản đối cho hai anh chị đến với nhau, chị không ở Hà Nội với tôi nữa , chị trốn chạy anh nên chị trở về quê ở với mẹ. Anh vẫn không từ bỏ quyết tâm , con đường chinh phục gia đình tôi, anh vẫn từ Hà Nội lên thăm chị.

Tôi ở Hà Nội lo làm ăn ít có dịp về quê thăm nhà. " Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén " chị có bầu với anh, tôi lo lắng thay cho chị , thế mà gia đình tôi vẫn không đồng ý chấp nhận anh . Đã đủ ngày đủ tháng chị sinh một bé trai thật kháu , không giống anh, cũng không giống chị. Mẹ gọi điện thoại tôi bỏ hết công việc để về thăm chị , thăm cháu, tôi thấy lòng vui và rạo rực , khó tả. Nhìn đứa trẻ đang nằm ngủ trong tay chị thật đáng yêu , mẹ nói tôi đặt tên cho cháu , tôi liền đặt tên Kiên , anh họ Đỗ nên tôi đặt là Đỗ Trung Kiên , nhưng mẹ tôi đã sửa là Đỗ Minh Kiên, vì theo mẹ Minh là sáng mẹ muốn trước cái tên nó phải được soi sáng , để có những sự khởi đầu sẽ thông minh .

Anh cũng về, vừa về đến nhà mọi người hỏi anh muốn đặt tên cho con là gì , anh nói ngay, đặt tên là Kiên đi, cả nhà ồ lên ngạc nhiên , mẹ nói với anh, gì nó cũng vừa đặt cái tên ấy rồi đấy ... Sao anh lại có ý nghĩ giống tôi đến thế , mãi sau này đây tôi mới nhận ra là tôi và anh rể rất hợp nhau về nhiều mặt , sở thích, tiếng nói ...



Khi chị sinh đứa con đầu lòng với anh, cả nhà tôi và anh dường như khoảng cách đã gần nhau hơn mọi người không cấm cản việc anh chị đến với nhau nữa. Thấy anh hiền lành và cũng biết cách ăn nói ,biết ứng xử nhân thế nên mọi người cũng gật theo chị cho qua .

Đùng một cái anh trở thành anh rể tôi chỉ với vài mâm cơm ra mắt họ hàng, và thắp nén hương cho tổ tiên. Chị về Hà Nội ở với anh cùng với một đứa con riêng của anh với người vợ trước , được 8 tuổi ....




.... Anh rể tôi rất rễ hòa đồng với mọi người trong gia đình , thương yêu và quý trọng mọi người bên nhà vợ , và nhất là tôi, anh rất thương tôi, anh nói với tôi : Gì có đôi mắt buồn thật , chị tôi cũng thêm vào , ừ lúc nào cũng thấy em cười mà đôi mắt lại buồn như muốn khóc . Những lúc đó tôi chỉ cười thôi vì ngoài cười ra tôi cũng không biết phải làm gì .

Tôi vẫn thường xuyên sang thăm chị, tôi làm ở một vũ trường đêm, nên ngày chỉ thường để ngủ và đi chơi hay mua sắm . Công việc chị nhiều nên ngày tôi thường sang trông giúp nhóc kiên cho chi. Tối tôi lại về và đi làm, hơi mệt nhưng tôi thấy vui, thằng nhóc càng lớn càng rễ thương, rồi nó cũng biết bò. Anh chị có ý định bảo tôi đến ở cùng anh chị , vì căn nhà rộng lớn mà chỉ cói hai vợ chồng và hai đứa con ở thì cũng trống vắng. Anh rể nói tôi đến ở để chị em được gần nhau tiện cho việc đi lại mà cũng đỡ tốn tiền thuê nhà trọ, tôi đồng ý dọn đến ở cùng anh chị. Anh thường chạy xe ôm vào buổi tối tranh thủ kiếm thêm một chút tiền đưa cho chị lo tiền chợ. Ngòai ra anh còn có thú đam mê đi đánh bài, và còn thường xuyên đi đánh bài cho đến sáng , những lúc như thế chị vẫn để cửa đợi anh . Chị có nói , anh chỉ ừ rồi lúc đi làm xe ôm đêm anh lại tạt đi đánh bài .....





.... Có những ngày mưa anh ở nhà cả ngày buồn anh lại đi đánh bài , chị biết nhưng không khuyên được anh. Chị bảo tôi đi kiếm anh về ăn cơm , tôi thường bao che cho anh, nhiều lúc nhìn thấy anh ngồi đánh bài tôi lại nói với chị là không có anh ở đấy đâu, tôi thường ủng hộ anh, rồi nhiều chuyện sảy ra trong cuộc sống bấp bênh ấy, anh chị thường xuyên cãi cọ lẫn nhau, chị không cho anh đi làm thêm vào ban đêm nữa, nhưng anh nói anh muốn đi vì buổi tối ở nhà không biết làm gì cũng buồn, rồi chị cũng đồng ý nhưng với một điều kiện rằng anh phải về nhà trước 11 giờ đêm, anh đồng ý . Nhưng thỉnh thoảng anh cũng phá luật đi về muộn hơn, thế là anh chị lại lùng bùng , lại cãi nhau , lời qua tiếng lại , mỗi lúc như thế chị lại sang phòng ngủ với tôi , làm anh chị lại càng xích mích với nhau nhiều hơn. Anh trai tôi khuyên tôi nên dọn ra ngoài ở. Tôi tất tả đi tìm nhà trọ để thuê , thời gian này tôi cũng một tuần chỉ đi làm ba buổi còn lại ở nhà chơi xuốt ....




.... Nhiều lúc thấy chị để cửa thức đợi anh về tôi lại thấy trạnh lòng xót xa thương chị quá cả đời sao cứ lận đận , hai đời chồng mà vẫn không như ý , vẫn khổ ... Cuộc sống gia đình làm chị một người phụ nữ cam chịu hiền lành bỗng trở nên cứng cáp, rắn giỏi và ghê gớm hơn trước , hay cáu gắt với chồng, anh chị cũng cãi nhau thường xuyên hơn . Tôi đã tìm được nhà trọ và dọn ra ngoài ở , tiễn tôi đi chị chỉ im lặng , nét buồn phảng phất.


Thỉnh thoảng cuối tuần tôi vẫn về thăm chị và nhóc Kiên, thường ngày nhiều khi nhớ nhóc Kiên quá tôi vẫn đến nhà trẻ để thăm nhóc một lúc . Mọi chuyện trong cuộc sống tưởng như yên bình nhưng không ( Nếu cuộc sống này cứ trở nên bình lặng êm đềm thì liệu cuộc sống còn có ý nghĩa gì nữa ) Một hôm tôi vừa thức giấc sau một giấc ngủ muộn , tôi nhận được điện thoại của chị , nói sang ngay, tôi tất tả chạy xe đến chỗ chị , chị đã chuẩn bị một ít đồ . Hỏi ra mới hay là anh rể thường đi đêm về hôm , có hôm đi đến sáng mới về chị khuyên bảo mãi cũng không được. Anh hứa nhiều rồi lại quên thế rồi ở đời nói rồi chẳng sai (tức nước vỡ bờ ) Chị không thể cam chịu , chịu đựng nổi anh nữa , anh chị thường cự cãi lẫn nhau ( một giọt nước làm chàn ly )

Thế là chị đòi về nhà mẹ ở , chị nói : gì giúp chị ôm cháu và mang ít đồ về nhà còn chị đi xe gắn máy , tôi đồng ý ngay , không một chút phân vân. Tôi ôm nhóc Kiên về nhà giúp chị ngay trong sáng hôm đó , bằng xe ô tô khách . Về nhà mẹ tôi là người rất tâm lý , mẹ hiểu , thông cảm cho chị , nên chị ở cùng mẹ. Mẹ và anh tôi làm cho chị một căn nhà nhỏ, chị mở một đại lý bán đồ lặt vặt , cuộc sống qua ngày. Anh rể thường xuyên lên thăm chị . Thời gian trôi, tôi vẫn ở Hà Nội làm việc ....




... ( Mưa dầm thấm lâu ) Cuối cùng anh cũng thuyết phục được chị trở về lại Hà Nội ở với anh, thế là một lần nữa chị trở về nhà anh sống. Anh ngoan hơn , tôn trọng vợ và chịu khó làm ăn, anh chị vay tiền làm ăn, chồng hai vườn quất , nhóc kiên đã lớn , đã biết nói chuyện rất nhiều , hát cho tôi nghe, biết tô, biết vẽ nghịch trên giấy. Rồi đến một ngày tôi xa nhà , tôi đồng ý một chuyến phưu du tới một vùng trời khác để sống , một phương trời tây , không có tiếng nói và ngôn từ trung, không có chị, không có anh rể và nhóc Kiên , không người thân , bạn bè,... thật xa lạ.

Trước khi tôi ra sân bay tôi có ghé thăm chị , nỗi lo toan , những áp lực cuộc sống gia đình hằn dõ trên khuân mặt chị , nét khắc khổ , cam chịu , nhưng khuân mặt vẫn phảng phất một nét đẹp trời ban , nụ cười chị vẫn khiến tôi an tâm , vẫn làm bao người say đắm ... Tôi đi xa thỉnh thoảng tôi vẫn gọi điện về cho mẹ, cho chị . Tôi đi mấy năm, nhóc Kiên giờ đã lớn , đã biết huyên thuyên qua điện thoại với tôi , đã biết vòi vĩnh tôi mua cái này, cái nọ. Chị cũng sinh thêm một đứa nhỏ nữa cũng là con trai. Nhóc Kiên rất thích và thương yêu em . Hiện tại nhóc Kiên đã là một cậu bé học lớp hai.

Xuốt thời gian khi tôi đi xa nụ cười của chị vẫn theo tôi, giúp tôi tự tin, tôi luôn nghĩ đến nụ cười ấy và tự thấy hài lòng cuộc sống của mình , nụ cười an ủi tôi những năm tháng tha phương xứ người lạnh lẽo trở nên ấm áp .

Tôi làm quản lý cho một công ty thời trang và kiêm thiết kế mẫu , cuộc sống độc thân làm tôi cảm thấy cô đơn và hưu quạnh vô cùng nơi xứ người , tôi vẫn thường xuyên gọi điện thoại về nhà. Bữa nay tôi nhận được điện thoại của anh trai , khi nghe diện thoại , tôi chết đứng người , khi nghe tin anh rể tôi mất do một tai nạn đêm qua , tai tôi ù đi , chân dường như không còn đứng vững nữa, nước mắt chạy dài trên hai gò má lạnh xuống cổ , Tôi gọi điện thoại về nhà thật nhiều , nói chuyện thật lâu , tôi khóc lặng , mấy ngày liền tôi chỉ có khóc , khóc không có một lý do nào khác là thương chị , thương hai đứa nhỏ , đứa thứ hai mới được hơn một tuổi .

Mấy ngày từ khi anh rể mất, tôi chỉ gọi điện về cho mẹ và anh trai để hỏi về tâm trạng của chị , mẹ nói chị khóc ngất lên, ngất xuống , còn nhóc Kiên cứ ôm lấy đầu quan tài bố gào khóc thật to . Tôi hình dung ra cảnh chị tôi khóc , nhóc Kiên gào mà không sao kìm được nước mắt , và niềm xót xa. Gia đình tôi nghĩ rằng sau khi anh rể mất thể nào họ ( người nhà bên chồng của chị tôi ) Cũng đuổi chị ra khỏi nhà .....




.... Sau một tuần anh rể mất tôi gọi điện thoại về cho chị , khác với những lo lắng của tôi là một giọng nói thật chững chạc , không run, rất bình tĩnh. Hình như chị không lộ vẻ buồn cho tôi thấy , chị cười qua điện thoại với tôi , tôi hỏi chị có buồn không? chị nói : Chuyện gì đến nó đã đến rồi em ạ, ta có muốn tránh nó cũng không được , chị không sao , không có gì đâu em đừng lo ...

Tôi biết chị bình tĩnh như vậy , chị không khóc như vậy cũng chỉ vì sợ tôi buồn mà thôi , vì thế nào mà mẹ chẳng nói với chị rằng mấy ngày qua tôi gọi về lần nào tôi cũng khóc. Tôi biết chị nói vậy thôi nhưng thật ra chị đang khóc. Nói chuyện với chị một lúc rồi chị đưa điện thoại cho nhóc Kiên nói chuyện với tôi , thằng bé khóc òa khi nghe tôi hỏi một câu : Con có nhớ bố không? Tôi vô tình quá phải không? Tự dưng lại đi hỏi một câu vô tình hay là vô duyên nữa, làm thằng bé khóc , lẫn trong tiếng nấc nghẹn giọng run run _ Con nhớ bố lắm gì ạ ! Rồi nó òa lên khóc to, tôi an ủi nó đừng khóc _ sao con vẫn khóc? Nó trả lời tôi trong tiếng nấc , bố không về nữa nên con khóc. Bố sẽ không về với con nữa phải không gì? Tôi bỗng nghẹn lại sau lời nói của một đứa trẻ , mắt tôi nhoè đi, từng giọt lệ lăn dài , tôi nghẹn lại một lúc mới nói được , con đừng khóc nữa , con mà khóc mẹ sẽ khóc , sẽ buồn, con lớn rồi phải biết an ủi mẹ nhé ., Nó dạ lý nhí trong cổ nhưng tôi cũng nghe thấy . Tôi thấy tiếng mẹ alô mẹ vẫn ở đấy cùng chị và cháu , mẹ dặn tôi vài điều , mẹ nói sau 49 ngày anh rể mẹ mới về , mẹ ở lại cùng chị cho chị đỡ buồn đỡ thấy trống vắng trong căn nhà rộng , thiếu tiếng nói và bóng dáng anh ...



..... Sau 49 ngày anh rể tôi chị vẫn ở lại trong căn nhà ấy , chị cho thằng thứ hai đi làm con nuôi của một gia đình họ hàng bên nhà chồng , vợ chồng gia đình ấy đã ngoài 40 tuổi mà vẫn không có con nên ngỏ ý muốn nuôi giúp một đứa , thế là chị cho đi , nói thật tâm tôi cho đến tận bây giờ tôi cũng không thể hiểu được tại sao chị lại cho đứa thứ hai đi làm con nuôi , chắc chị phải có một lý do nào đó, mà tôi lại ngại không muốn hỏi chị, tôi vẫn thỉnh thoảng gọi điện thoại về cho chị vẫn nói chuyện với nhóc Kiên . Nhiều lúc đang huyên thuyên điện thoại với tôi thằng bé bỗng im lặng khi nghe tôi hỏi nó một câu : Con có nhớ bố không? Con có đến thăm em cu không ? Thấy thằng bé đang nói nhiều bỗng im lặng tôi hỏi: Kiên sao con không nói gì? Nó lí nhí nói gì đó tôi không nghe rõ , hình như nó đang khóc , và thấy chị tôi cầm điện thoại trở lại...


Thời gian lại trôi , tối nay tôi gọi điện thoại về máy điện thoại di động của chị tắt máy , tôi lo lắng liền gọi về máy điện thoại bàn, chị không nhấc máy mà thay vào là nhóc Kiên alô, nó chào tôi rồi im lặng chờ đợi tôi nói. Tôi hỏi nhóc mẹ đâu con? nó trả lờ mẹ ở bên bà nội , tôi hỏi nó : con không sang bà nội cùng mẹ à? Nó cười tiếng cười vọng qua điện thoại nói với tôi , con phải học bài , gì quên à? Tôi chỉ ừ ! gì quên mất.

Gì ơi! Con được điểm 10 gì mua mầu vẽ cho con gì nhé , con muốn học vẽ để vẽ được đẹp như gì vẽ _ Ừ , để gì mua và gửi về cho con. Đang cười nói bỗng nó im lặng một lúc rồi nói nhỏ qua điện thoại , nói nhỏ như chỉ đủ một mình tôi nghe thấy : Gì ơi ! Đêm nào mẹ cũng khóc , nhiều lúc thấy mẹ thức , con hỏi mẹ : Sao mẹ không vào ngủ với con? Mẹ bảo : mẹ đợi bố về , rồi nó nói lớn hơn một chút ( Bố con sẽ về phải không gì ? ) Tôi giật mình sau câu hỏi của nó , một câu hỏi thật khó trả lời , nhất là của một đứa trẻ 7 tuổi .

Tôi im lặng chìm vào suy nghĩ miên man và chợt tỉnh khi nghe đầu dây bên kia tiếng nhóc Kiên nói : Gì đâu rồi sao không nói với con nữa? Tôi ấp úng rồi lấy lại bình tĩnh giữ cho giọng nói không bị run ( Tôi đành lảng tránh hay nói đúng hơn là trốn chạy câu hỏi trẻ thơ ấy , tôi nghĩ rằng sẽ chẳng bao giờ tôi có thể trả lời được.) Tôi nói nhanh , con học bài tiếp đi nhé, gì đang bận lúc khác gì gọi về , thằng bé dạ , chào tôi rồi cúp máy . ......





.... Nhóc Kiên cúp máy rồi , tôi nghĩ về chị, thì ra chị vẫn khóc , đêm đêm vẫn chờ anh trở về, vẫn đợi cửa như những ngày anh còn sống và đi làm đêm . Tôi thấy mơ hồ ái ngại , lo lắng cho chị , có lẽ chị vẫn chưa thể nào chấp nhận sự ra đi của anh , sao chị lại trở nên ảo như vậy. Đúng là ( hồng nhan bac phận ) Cho đến bao giờ niềm đau trong chị mới nguôi ngoai , đến bao giờ cảm giác ảo đợi anh về hàng đêm mới tan biến ...

Tôi nằm úp mặt xuống nệm khóc . Giá như tôi đang ở bên chị lúc này , ước gì tôi có thể chạy ào về lúc này để có thể nhìn thẳng vào nỗi đau và sự mất mát to lớn của chị , để hiễu chị hơn , nhưng tôi không thể , ngàn vạn lần không thể , tôi thương chị và nhóc Kiên quá , có lẽ chị đã khóc khô rồi những giọt lệ chạy dài trong đêm .

Đợi đến một năm ngày rỗ đầu anh tôi sẽ về Trong tiềm thức nụ cười của chị giờ đã tan biến thay vào cảm giác và khuân mặt chị với ánh mắt buồn đau và những giọt lệ khóc cho anh , chồng chị anh rể tôi , mải khóc và suy nghĩ miên man tôi chìm vào giấc ngủ từ khi nào . Trong giấc ngủ tôi vẫn mơ màng tiếng nói của chị, khuân mặt chị cứ ẩn hiện trong tôi cùng với những niềm đau Trong giấc mơ tôi vẫn còn vang đâu đó lời của một đứa trẻ thơ hỏi tôi : ( Bố con sẽ về phải không gì? ) , Nghĩ đến tiếng cười trong trẻo trẻ thơ cảu cháu tôi, vậy mà dòng đời nỡ cướp đi tiếng cười trong trẻo ấy. Chị ơi ! Chị đừng buồn chị nhé , mọi nỗi đau rồi cũng sẽ qua đi, sẽ không còn gì là tồn tại vĩnh hằng, vĩnh cửu. Em thương chị rất nhiều . ( Nếu cái gì cũng trở nên tốt đẹp , rễ dàng, xuôn sẻ ... thì cuộc sống sẽ không còn là cuộc sống.)

( HẾT )

Phong Linh
* Những bạn đọc thâm mến ! Tôi cam đoan với các bạn rằng câu chuyện trên đây là có thật, có thật về một người phụ nữ , đó là chị tôi.



TB: * Tôi đang có một điều mà không biết làm thế nào có thể giải tỏa được. Tôi mong ai đó " vô tình " ghé qua và đọc hết câu chuyện ( Chị tôi ) Hãy giúp tôi trả lời câu hỏi của một đứa trẻ 7 tuổi ( Bố con sẽ về phải không gì? ) Nếu là bạn, bạn sẽ trả lời thế nào với câu hỏi ấy, hay cách tốt nhất là không nói gì,hoặc lảng tránh ... Vì tôi sợ một ngày nào đó câu hỏi ấy nó sẽ lập lại với tôi. Biết đâu đấy nhóc Kiên sẽ hỏi tôi một ngày nào đó nữa câu hỏi ấy khi tôi gọi điện thoại về nhà nói chuyện với nó ( Ai dám chắc là nó sẽ không hỏi tôi nữa ) Đối với tôi thật khó có thể trả lời phải không các bạn . Có lẽ các bạn là người ngoài cuộc, ở bên lề , có lẽ sẽ giúp được tôi trong câu hỏi ấy.

* Cám ơn tất cả những ai đã ghé qua trang ( chuyện gia đình ) và đọc những gì mà tôi đã viết .

Thân mến
Phong Linh
27/11/2008




_____________________________
__________________
I WAN'T TO BE LOVED
**** PHONG LINH****
Aseeret makesa woman women...
Nửa cốc nước cũng làm vơi cơn khát
Nửa vẩng trăng đủ cho kẻ một mơ
Nửa sự thật sẽ không còn là sự thật
Và tình yêu không một nửa bao giờ !
Trả lời kèm theo trích dẫn
Được cảm ơn bởi:
keroboss (13-03-2009)
  #11  
Cũ 15-01-2009, 10:26
hongducanh's Avatar
hongducanh hongducanh is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 2,315
Cảm ơn: 6,060
Được cảm ơn 5,197 lần trong 1,556 bài đăng
Gửi tin nhắn bằng Yahoo tới hongducanh Gửi tin nhắn bằng Skype™ tới hongducanh
Default

Nội dung chuyện của bạn kể lại cũng hơi khác đời thường một chút, bạn có cách kể chuyện khá hấp dẫn, chỉ phiền một nỗi là "nhóc Kiên" nói ngọng hay bạn viết nhầm? theo tôi: quan niệm của người Việt Nam mình là có quan hệ huyết thống đằng mẹ, nhưng bạn viết : , của bạn viết là từ nghi vấn? hai chữ sẽ hiểu rất khác đấy bạn ạ. Còn trong mạch viết của bạn, nếu khắc phục được những lỗi chính tả sẽ hay và hoàn thiện hơn.

Chúc bạn viết nhiều và đừng nghĩ rằng tôi "soi" gì nhé.
__________________
hongduccompany@gmail.com

Thay đổi nội dung bởi: hongducanh, 15-01-2009 thời gian gửi bài 10:30
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #12  
Cũ 17-01-2009, 20:05
LE PHONG LINH's Avatar
LE PHONG LINH LE PHONG LINH is offline
Bánh mì đen - Черный хлеб
 
Tham gia: Jan 2009
Bài viết: 80
Cảm ơn: 4
Được cảm ơn 23 lần trong 13 bài đăng
Gửi tin nhắn bằng Yahoo tới LE PHONG LINH
Default

Chẳng dám nói là ai soi mói đâu. đi một ngày đàng học một sàng khôn mà, phải có người nọ người kia sửa sai cho thì mới lớn khôn được chứ, trong cuộc sống có ai khôn lên mà không phải học đâu, đúng không hongducanh, cám ơn bạn rất nhiều
__________________
I WAN'T TO BE LOVED
**** PHONG LINH****
Aseeret makesa woman women...
Nửa cốc nước cũng làm vơi cơn khát
Nửa vẩng trăng đủ cho kẻ một mơ
Nửa sự thật sẽ không còn là sự thật
Và tình yêu không một nửa bao giờ !
Trả lời kèm theo trích dẫn
Được cảm ơn bởi:
keroboss (13-03-2009)
  #13  
Cũ 17-01-2009, 20:14
caokien caokien is offline
Bánh bliny nóng - Горячие блины
 
Tham gia: Jan 2009
Bài viết: 2
Cảm ơn: 0
Được cảm ơn 0 lần trong 0 bài đăng
Default

o` chao`, minh` co' the lam` quen ko nhi?
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #14  
Cũ 17-01-2009, 20:15
caokien caokien is offline
Bánh bliny nóng - Горячие блины
 
Tham gia: Jan 2009
Bài viết: 2
Cảm ơn: 0
Được cảm ơn 0 lần trong 0 bài đăng
Default

minh` muon tim hieu chut' it' ve` nuoc Nga, khong biet co' ai vui long` giup khong nhi?
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #15  
Cũ 18-01-2009, 02:54
LE PHONG LINH's Avatar
LE PHONG LINH LE PHONG LINH is offline
Bánh mì đen - Черный хлеб
 
Tham gia: Jan 2009
Bài viết: 80
Cảm ơn: 4
Được cảm ơn 23 lần trong 13 bài đăng
Gửi tin nhắn bằng Yahoo tới LE PHONG LINH
Default

nik cua minh ne phonglinh_thaphuongdoncoi
__________________
I WAN'T TO BE LOVED
**** PHONG LINH****
Aseeret makesa woman women...
Nửa cốc nước cũng làm vơi cơn khát
Nửa vẩng trăng đủ cho kẻ một mơ
Nửa sự thật sẽ không còn là sự thật
Và tình yêu không một nửa bao giờ !
Trả lời kèm theo trích dẫn
Được cảm ơn bởi:
keroboss (13-03-2009)
  #16  
Cũ 13-03-2009, 15:33
keroboss keroboss is offline
Bánh bliny nóng - Горячие блины
 
Tham gia: Nov 2008
Bài viết: 4
Cảm ơn: 4
Được cảm ơn 0 lần trong 0 bài đăng
Default

Trích:
LE PHONG LINH viết Xem bài viết
nik cua minh ne phonglinh_thaphuongdoncoi
Xin chao LE PHONG LINH
Chung ta co the lam wen voi nhau khong. nick cua minh la: romantic_boxer18
Khi nao ban ranh co nhan tin cho minh. Minh da add nick ban roi doa.
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #17  
Cũ 13-03-2009, 21:56
hongducanh's Avatar
hongducanh hongducanh is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 2,315
Cảm ơn: 6,060
Được cảm ơn 5,197 lần trong 1,556 bài đăng
Gửi tin nhắn bằng Yahoo tới hongducanh Gửi tin nhắn bằng Skype™ tới hongducanh
Default

Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu

Rất mong các bạn hãy sử dụng những tính năng sẵn có trong 4r để gõ tiếng Việt có dấu. Chúc các bạn có những ngày nghỉ cuối tuần vui vẻ!.
__________________
hongduccompany@gmail.com
Trả lời kèm theo trích dẫn
Trả lời

Bookmarks


Quyền sử dụng ở diễn đàn
Bạnkhông có quyền mở chủ đề mới.
Bạn không có quyền trả lời trong chủ đề này.
Bạn không có quyền gửi file đính kèm.
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết.

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

Chuyển đến

Các chủ đề gần tương tự với chủ đề trên:
Ðề tài Người gửi Forum Trả lời Bài viết cuối
Mong muốn được làm quen AnhTuan Giới thiệu - Làm quen 142 22-03-2010 14:53
Làm quen - Tìm Việc hieutran Giới thiệu - Làm quen 38 15-03-2010 17:28
Bờm-em xin lam quen với các bác Bom-em Giới thiệu - Làm quen 5 10-11-2008 15:02
>.< làm quen >.< anh viet Giới thiệu - Làm quen 25 21-07-2008 09:10


Giờ Hà Nội. Hiện tại là 05:45.


Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.