Mọi người nói gần hết nghề rồi nhỉ, em thì nhớ được vài nghề cũ của gia đình thế này:
- Nghề sửa ti-vi (nghề của bu em) em nhớ cứ đến tối thầy em lại chở bu em đến một nhà nào đó để sửa ti-vi, sửa trong giờ chiếu phim buổi tối khoảng từ 7-10 h tối, hôm nào gặp ca hỏng nặng thì họ chở TV đến nhà em vài ngày để bu em đại phẫu cho nó, tự nhiên nhà mình lại có TV! Sướng! Được mấy hôm sửa xong người ta lại khuân đi mất, em toàn chui vào xó nhà khóc vì tự nhiên lại... chẳng còn TV!
- Nghề nổ bỏng ngô. Bọn em ra chợ Mơ mua ngô, rồi lếch thếch đi bộ đến chùa Hưng ký ngồi xếp hàng nổ ra cả bao tải bỏng ngô, rồi lại lếch thếch tha lôi đi bộ cả 5 cây số về nhà. Híc, đúng là cái số vất vả về đường ăn uống từ bé

.
- Nghề cuốn thuốc lá, em nhớ nhà nào nhà nấy đều nhận thuốc lá về tối tối trẻ con người lớn cắm cúi vào cái ghế con, tỉ mỉ cuốn từng điếu nhỏ. Hại sức khoẻ thật, nghĩ mà thương cho cái bọn trẻ con hồi ấy ghê cơ.


- Nghề đan len thuê: khu em có 1 bác tổ trưởng tổ đan len, nhận hàng về đầy nhà rồi phát cho các cô bác khác, len toàn len hoá học sần sùi, lông lá thấy ghê! Nghĩ lại những cái áo len hồi ấy mà em đã thấy dặm hết cả người! Hồi ấy chuyên môn chính của em là đan gấu và đan thân cứ đến đoạn chiết nách là dừng lại chuyển cho thợ có chuyên môn cao hơn, chính là bu em. Hệ quả là đến bây giờ cũng không hề biết chiết, chỉ biết vặn thừng!!!

- Còn nhiều nghề thủ công mà trong khu em cứ làm theo từng đợt phong trào một, để mai thư thả em lại ôn nghèo kể khổ lại với các bác.