|
|||||||
Diễn đàn NuocNga.net |
Trang chủ tin tức Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên |
|
|
Ðiều Chỉnh | Xếp Bài |
|
#1
|
||||
|
||||
|
Em mới đọc được phóng sự 3 kỳ trên báo Sinh viên Việt Nam, thấy tự hào quá đỗi về một người Việt Nam có tên trong cuốn sách:"Bách khoa thư Những con người của thiên niên kỷ chúng ta" do nhà xuất bản Tuyến đường mới của Nga ấn hành năm 2008. Theo như tác giả bài báo, cuốn sách này viết về 72 nhân vật nổi tiếng, cỡ như bác V.Putin (Thủ tướng, nguyên Tổng thống Nga), bác Yu.Luzkov (Thị trưởng Matxcơva) vừa mới sang thăm VN...Thế mà bác Lương Ngọc Huỳnh của ta lọt vào đó, cùng với một người VN khác nữa...Thú thực là đọc những thông tin kiểu này, em cũng không khỏi có những băn khoăn. Xin copy nó ra đây, rồi hỏi xem các bác ở bên Nga có biết gì về bác Huỳnh này không, vì em vào Gúc gõ tiếng Nga tên bác này, thấy nhõn một kết quả là bài báo trên Báo ảnh Việt Nam, bản tiếng Nga chỗ bác Bí nhà ta làm. Tại sao một nhân vật nổi tiếng cỡ đó mà báo chí Nga lại không hề đả động nhể?
Phóng sự: Lương Ngọc Huỳnh - kỳ nhân ở nước Nga (04/11/2008) (SVVN) LTS: Cuốn Bách khoa thư Những con người của thiên niên kỷ chúng ta do nhà xuất bản Tuyến đường mới của Nga ấn hành năm 2008 có 72 bài viết về 72 cá nhân xuất sắc có nhiều đóng góp cho cộng đồng không phân biệt tôn giáo, quốc tịch, đẳng cấp. Hai cái tên Việt Nam lần đầu tiên được nhắc đến trong cuốn sách này (xuất bản thường niên từ năm 2005) là bác sĩ Lã Đình Quang (đã xuất hiện trên SVVN 18) và võ sư - bác sĩ- viện sĩ Lương Ngọc Huỳnh bên cạnh những nhân vật nổi tiếng V.Putin (Thủ tướng, nguyên Tổng thống Nga), Y.Luzkov (Thị trưởng Matxcơva), ... Bài viết về võ sư - bác sĩ- viện sĩ Lương Ngọc Huỳnh có tựa đề: Người kế thừa những kiến thức vĩ đại. “Những kiến thức vĩ đại” ở đây là võ thuật và y học đã được kết hợp nhuần nhuyễn với nhau để chữa bệnh cho hơn 20 nghìn bệnh nhân trong 7 năm qua, trong đó có nhiều nguyên thủ quốc gia. Lương Ngọc Huỳnh cũng chính là người sáng lập môn phái Lâm Sơn Động, được những người trong giới nghệ thuật, võ thuật và y học biết đến như một kỳ nhân. Xác chết sống lại! 4g15 sáng ngày 23/9/1966, bà Nguyễn Thị Tuấn đẻ rơi Lương Ngọc Huỳnh ngay cạnh chuồng trâu gia đình ở thôn Dương Cốc xã Đồng Quang, Quốc Oai (Hà Tây cũ). Anh bị nhiễm trùng uốn ván. Nằm ở trạm y tế xã được 7 ngày thì... “chết”. Các y tá kiểm tra thấy tim mạch ngừng đập nên trả về để gia đình lo hậu sự. Người bố thất thần lấy tấm áo mưa quấn Lương Ngọc Huỳnh vào rồi cùng những người thân trong gia đình mang anh ra đồng chôn. Đúng lúc đó thì bà nội, sau khi đi thăm con ở dưới Hải Phòng, về đến nơi. Trớ trêu là từ lúc bà nhận được điện tín thông báo cháu ra đời đến lúc về đến nhà mất đúng 7 ngày. Bà chạy thẳng ra đồng hỏi: “Sao chôn nó nhanh thế? Bới lên cho tao nhìn mặt cháu đã!”. Hố chôn trẻ sơ sinh đào không sâu, chỉ khoảng 80 cm, nên việc bới lên không quá khó khăn. Bà gỡ tấm áo mưa ra nói trong nước mắt: “Nhìn kháu thế mà chết, khổ thân cháu tôi”. Đúng lúc đó thì đứa trẻ lại thở được. Những người có mặt ở đó thấy một mảnh bông dính ở lỗ mũi “xác chết” cứ thụt ra thụt vào. Theo ngôn ngữ y học bây giờ thì lúc đó Lương Ngọc Huỳnh bị chết lâm sàng. Đứa bé lập tức được đưa lên Bệnh viện Gồ Sơn Tây. Lúc đó một giáo sư bác sỹ người Đức rất giỏi về sài uốn ván tên là Johan đang có mặt ở bệnh viện đã trực tiếp chữa bệnh cho Lương Ngọc Huỳnh. Sau 3 tháng cậu bé sống lại bình thường. Nhưng do bị di chứng của bệnh uốn ván nên “người được nước Nga vinh danh” sau này lúc đó bị liệt toàn thân: đặt đâu nằm đấy, chân tay co quắp. Vào thời điểm đó y học hiện đại bó tay. Bà nội, Nguyễn Thị Tị vốn là một bậc thầy về y học và võ thuật cổ truyền, đã trực tiếp chữa cho Lương Ngọc Huỳnh theo các phương thuốc gia truyền. Bà lấy dây phanh xe đạp tước ra, cắt ngắn, mài nhọn, đốt nóng, lau bằng rượu rồi châm vào các huyệt trên cơ thể người cháu nội tật nguyền. Bà lặn lội khắp hang cùng ngõ hẻm tìm các bài thuốc quý về chữa cho cháu suốt 4 năm. Một ngày tháng 10/1970 Lương Ngọc Huỳnh bỗng nhiên cử động được bàn tay và đến tháng 2/1971 Lương Ngọc Huỳnh bước được những bước đầu tiên của cuộc đời. Nghệ sỹ tí hon Vào một buổi trưa tháng 10/1971, Lương Ngọc Huỳnh (5 tuổi) lắng nghe chương trình “30 phút dân ca và nhạc cổ truyền” của đài tiếng nói Việt Nam. Cậu say sưa với âm thanh được phát ra từ một loại nhạc cụ mà sau này được bố (ông Nguyễn Ngọc Bỉnh) giải thích là đàn bầu. Từ hôm đó Lương Ngọc Huỳnh miệt mài tập luyện đàn bầu cùng bố và học rất khá. Không biết đọc bản nhạc, nhưng chỉ cần nghe một lần là chơi lại được chính xác với đàn bầu. Phòng Văn hoá huyện Quốc Oai đặc cách cho Lương Ngọc Huỳnh nhập vào đội văn nghệ đi biểu diễn khắp nơi. Trong những ngày tháng Mỹ ném bom Hà Nội, Lương Ngọc Huỳnh cùng đội văn nghệ Dương Cốc đi biểu diễn khắp nơi trong tỉnh. ![]() Chơi được 24 nhạc cụ Sau đàn bầu Lương Ngọc Huỳnh chơi được nhiều loại nhạc cụ. Tổng số nhạc cụ mà anh có thể chơi là 24, nhưng 4 loại nhạc cụ hay chơi nhất là đàn bầu, nhị, sáo trúc và ghita. Hiện anh có 20 ca khúc chưa được công bố. “Sự nghiệp” âm nhạc của Lương Ngọc Huỳnh kéo dài đến năm 1975 thì khựng lại. Kinh tế gia đình (nhà có 7 anh chị em) khó khăn, anh phải bỏ các buổi lưu diễn dài ngày để đi làm tất cả những gì có thể giúp đỡ bố mẹ. Năm 1989 (sau khi Lương Ngọc Huỳnh đi bộ đội về), gia đình anh thành lập CLB nghệ thuật đi biểu diễn khắp nơi. Để có tiền mua nhạc cụ và các trang thiết bị âm thanh, phải vay mượn khá nhiều. Nhưng vào thời điểm đó dòng nhạc dân tộc của gia đình không cạnh tranh nổi với các băng Boney và Modern Talking đang rất thịnh hành. “Tiền kiếm được không đủ để trả lãi, hồi đó tôi vẫn nhớ lãi suất là 12,6%/tháng . Cuối cùng các nhạc cụ, thiết bị âm thanh bị siết nợ hết. Gia đình rơi vào cảnh bị phá sản hoàn toàn. Nhà có 7 anh em (6 trai, 1 gái) mỗi người phiêu bạt một nơi”. Dạy võ kiếm tiền Lương Ngọc Huỳnh bắt đầu sống bằng nghề dạy võ. Học viên từ Hà Tây và các tỉnh lân cận như Hòa Bình, Sơn La, Hà Nội... kéo đến rất đông đóng lều, lán để học võ ngay ở nhà thầy. Học sinh đào đất (trong vườn nhà thầy) đóng gạch bán để lấy tiền ăn. Hai cái ao trước cửa tổ đường bây giờ chính là do võ sinh đào đất đóng gạch mà thành. Thấy thanh niên các nơi đổ về xã học võ rất đông, đồn phó của một đồn Công an ở huyện Quốc Oai lúc đó tên là Tuấn xuống tận nơi bán tín bán nghi hỏi Lương Ngọc Huỳnh: “Cháu có võ thật không? Nếu có võ thật thì thử lên đánh với đội trưởng đội Hình sự huyện”. đội trưởng Hình sự lúc đó là Vinh “trọc” vừa tốt nghiệp ĐH Cảnh sát Nhân dân rất giỏi võ. Lương Ngọc Huỳnh trả lời: “Cháu chẳng thích đánh nhau với các anh công an, nhưng nếu chú muốn thì anh em đánh thử giao lưu một trận cũng được”. Ông Tuấn khẳng định: “Nếu cháu đánh được Vinh “trọc” thì chú sẽ rủ tất cả công an Quốc Oai học võ của cháu”. Hôm đó tại động Hoàng Xá ở thị trấn Quốc Oai, mấy chục cán bộ công an ra xem trận đấu giữa một người giỏi võ nhất của đội hình sự, người kia là một võ sư trẻ. Người xem chưa kịp ổn định vị trí thì trận đấu đã kết thúc: chưa được 30 giây, đội trưởng đội hình sự đã thua. Ông Tuấn lúc đó thốt lên: “Chưa bao giờ thấy ai đánh võ như thằng này”. Thế là Lương Ngọc Huỳnh dạy võ cho công an huyện Quốc Oai, kể cả công an xã và dân quân tự vệ. Cuối năm 1989, tổng số học viên, trong đó có cả công an, đã lên đến hàng nghìn. Mặc dù được sự ủng hộ của công an huyện Quốc Oai, nhưng để môn phái được hoạt động hợp pháp, Lương Ngọc Huỳnh vẫn phải đăng ký với Sở TDTT. Ngày 23/9/1990, anh nhận được giấy phép hoạt động. Đây cũng được lấy làm ngày thành lập môn phái Lâm Sơn Động và là bước ngoặt đưa cuộc đời Lương Ngọc Huỳnh sang một chương mới.
__________________
hungmgmi@nuocnga.net |
| Có 6 thành viên gửi lời cảm ơn hungmgmi cho bài viết trên: | ||
Chick Tomsk (25-12-2008), PhamNgocSan (15-03-2009), sad angel (10-07-2011), Starik (19-12-2008), Tanhia (10-12-2008), Thao vietnam (10-12-2008) | ||
| Bookmarks |
|
|