|
|||||||
Diễn đàn NuocNga.net |
Trang chủ tin tức Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên |
![]() |
|
|
Ðiều Chỉnh | Xếp Bài |
|
#61
|
||||
|
||||
|
|
|
#62
|
||||
|
||||
|
Rượu đã rót rồi thì phải uống
Rượu đã rót rồi thì phải uống Ngả nghiêng say cho buồn tả tơi buồn Uống rượu vào và ngắm trăng suông Đêm buông xuống đàn sao rơi rụng Rượu đã rót rồi thì phải uống Dẫu đắng cay cho khúc nhạc đời Bởi mùa thu nắng vàng chơi vơi Đếm nỗi nhớ giọt đong từng giọt. Ta đang say từng giọt buồn đắng đót Nước mắt nhoà khi rượu đã mềm môi Rượu đã rót rồi thì phải uống thôi. Đời như tiệc... trách gì ly cốc đổ! |
| Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn Trăng Quê cho bài viết trên: | ||
Thạch Thảo (09-12-2008), thoixavang (29-11-2008) | ||
|
#63
|
||||
|
||||
|
DẤU YÊU ƠI VÀ CÁC BẠN!
Có nhà thơ đã nói văn chương là tiếng chim gọi đàn, tiếng sáo gọi đàn. Dấu yêu ơi đã rung lên nốt nhạc nào trong lòng bè bạn? Tôi muốn lưu trữ trong tập thơ những lưu bút của bạn bè để mai này cả bản hoà tấu yêu thương sẽ còn ngân đọng mãi. Xin cảm ơn bạn bè, cảm ơn cuộc đời này đã cho tôi các bạn và những sẻ chia. Đêm Thu Đêm thu đẹp quá Nguyệt ơi! Đọc thơ em, thấy bời bời ruột gan Muốn làm ngọn gió lang thang Trên cao mà ngắm điệu đàng giấc Thơ Đỗ Xuân Thu – HVHNT Vĩnh Phú * * * Khuya thật khuya, lặng lẽ, nhẹ như hơi thở. Tâm hồn nữ sĩ có độ nhạy cảm tinh tế mới nghe được tiếng đêm Thu đi! Sự ồn ả, xô bồ tan biến, chỉ còn lại bước chân của đêm Thu. Trăng Quê hãy “tắt đèn” đi, bám theo xem bước đêm ngắn dài và đêm Thu đi về đâu? Bùi Tự Lực - Đà Nẵng * * * Tôi lại bắt gặp người con gái đang yêu và được yêu. Ngày xưa Nguyễn Trãi đã thắp đuốc ngắm đêm vì sợ thời gian hết. Bây giờ Trăng lại chạy vào đêm mang cả tình yêu nhuốm vào đêm bảng lảng. Em đang khoe với cả đất trời tình yêu của mình và riêng mình. Vì nếu không có tình yêu đẹp chắc chắn Nguyệt không thể thì thầm ngân lên: “Ôi trời, đêm - thật đêm” Tôi còn nghe vang lên cái dư âm của nỗi lòng: Ôi trời tình thật tình, yêu thật yêu. Hạnh phúc trẻ trung khi đang yêu, Trăng nhỉ! Đinh Đình Chiến – Bình Thuận * * * Sao lại có lời thì thầm ngọt ngào như thế: Ôi trời đêm thật Đêm... Khi hạnh phúc người ta không ngủ được vì mọi giác quan cứ căng ra đón nhận niềm hạnh phúc dâng tràn. Trăng đang yêu và được yêu và ngập chìm trong hạnh phúc. Võ Kim Ngân – Đà Nẵng Ban Mai Người đàn bà lạc vào mê trần hệ lụy Khát vọng của Ê-va Chạy rông đêm tìm thấy mình đích thực Hỡi nhân gian, hãy tụng ca sự vinh hãnh của cội nguồn. Bài thơ Ban mai của Nguyệt là một bài thơ hay, có một sự bứt phá hết sức táo bạo. Anh dùng từ “Chạy rông” là để hợp với ngữ cảnh “Con mèo cái động tình, tiếng dế râm ran, trăng rơi rơi kẽ lá” đó thôi. Anh hoàn toàn không cảm nhận tục hóa bài thơ. Chúc em mạnh dạn đi tiếp sự thử nghiệm của mình. Trần Trình Lãm - Đà Nẵng * * * Bài thơ Ban mai của em hay, vì có nhiều kinh nghiệm. Vậy có mấy câu sau: Bài thơ như một lá bùa Minh Nguyệt vừa hái ở chùa Chân Tiên Đọc xong mất mấy đêm liền Hai mắt thì thức, môi mềm... nuốt khan! Trần Quang Đạo – TBT báo Thiếu niên Nhi đồng Gửi một trời yêu Nếu ngày mai lối cũ đã xanh rêu Bốn mùa lá và hoa lặng yên nằm trước ngõ Em hãy nhớ, nhạc lòng không ngừng thở Bản tăng gô thuở ấy hóa thiên thần. Bài thơ này thật sâu lắng. Bỏ qua những câu chữ, mô típ quen thuộc, cả bài thơ là một tiếng thở dài, gieo vào lòng người đọc hoài niệm về một tình yêu đẹp, mãi mãi đẹp, đẹp tự nó, cho dù ai trong hai nửa của nó có ngoảnh đi, phũ phàng phủi phất xua nó đi. Hà Linh - Bộ Nông Nghiệp và Phát triển Nông thôn Trăng ơi! “Một ngày yêu. Một ngày đau Vết thương rồi sẽ hằn sâu một đời Thôi đừng buồn nữa ta ơi! Hãy quên cái-thuở-ta-người ngày xưa” Có một thời chị đã ru mình như thế. Mong em sớm nguôi quên! Phạm Dạ Thuỷ - Nha Trang Bất ngờ Trăng... Trăng lúc nào cũng làm KG thật bất ngờ. Có lạ gì... Thường ngày... Như hơi thở... Vẫn bất ngờ... Ngột ngạt Bởi vì yêu! Yêu kiểu yêu của Trăng lắm! Kim Giang – Phú Thọ * * * Nếu Trăng kiệt sức bên đường Thì anh sẽ gọi cứu thương tới liền Thưa rằng - Nguyệt muốn lên Tiên Nhưng vì kiệt sức tại miền Nhân gian Cây đâu? trút hết lá vàng Người đâu? Chuẩn bị rước nàng về Đô Tùng Bách -Nghệ An * * * Chỉ còn lại một trời nuối tiếc Em hứa với mình thanh thản xa anh... Ngước mắt, thấy màu tim tím Hình như trăng vẽ trời yêu Tô thêm tí râu, tí tóc Úi giời ai nhìn chẳng yêu. Đào Xuân Mai – Vũng Tàu * * * Một tình yêu không biết mệt mỏi, còn biết nói gì đây, Trăng? Thôi chúc trăng “chân cứng đá mềm”. Tuyết Nga –Hà Nội * * * @Trăng Quê! Đã hứa với mình là không đụng đến weblogs nữa, nhưng không sao làm nổi một việc gì cần đến đầu được, lại buồn tình đi ngóng thiên hạ. Tôi đã đọc bài GỬI MỘT TRỜI YÊU của Minh Nguyệt và thích câu: Mùa thu reo chấm nắng vàng sớt lửa Pha bột màu thương nhớ vẽ trời yêu! Lê Huy Mậu – Chủ tịch Hội VHNT Vũng Tàu Quán vắng Lặng lẽ em về quán vắng SAY!!! lặng lẽ uống ngày xưa, lặng lẽ anh không về để mình em có thể uống cả thời gian dĩ vãng đến say mèm ! Lâm Hải Phong – Hải Phòng Thầm thì với biển đêm Hình như biển thầm thì Gọi vầng trăng cuối tháng Những giai điệu lâm ly Trái tim buồn, lãng đãng Nguyễn Đức Đát – Thái Bình * * * Em là vầng trăng sáng lung linh giữa biển trời trong đêm giữa biển khơi gởi anh lời trìu mến... ... lời thì thầm dễ thương quá chị Minh Nguyệt ạ ! Hoàng Nguyên – Việt kiều Mỹ * * * Hình như gió nói với mây Trăng Quê đã ghé qua đây thì thầm Biển xanh đã nổi sóng ngầm Mời trăng xuống tắm một lần rồi đi. Đào Xuân Mai – Vũng Tàu * * * Hôm nay Trăng đến rồi! Ngày Vũng Tàu lộng gió Hoa Vũng tàu chợt nở Vũ điệu TRĂNG Hà Thành Hôm nay Trăng đến rồi! SÀI GÒN đêm thức đợi đan kẽ lá TRĂNG RƠI! trong thu bình yên lạ Trăng rơi ! trăng... rơi... rơi... Nhạc sỹ Đỗ Minh Thu - TP. Hồ Chí Minh Nói với Mặt trời Trăng vẫn thế Trăng Quê Người vẫn thế người quê Câu thơ đằm nỗi nhớ Nặng sâu một lời thề Đồng xu em mong mỏi Hạnh phúc hai bờ trông Nụ hôn còn trong gió Nâng niu ai giấc nồng. Bài thơ tình hay đấy Minh Nguyệt ạ. Phạm Thanh Khương – Phó TBT báo Biên Phòng Rượu đã rót rồi thì phải uống Nói dối trọn bài thơ uống rượu Lại vẫn thèm nói dối trời ơi Giá trăng kia lại hóa thành rượu thật Ai phơi khô bầu rượu hóa trăng trời? Hì...hì (anh Tạo biết Minh Nguyệt không biết uống rượu nên làm thơ về rượu là nói dối. Tuy nhiên cũng đã có lần Minh Nguyệt uống say rượu xa kê ở một nhà hàng Nhật Bản) Nguyễn Trọng Tạo – Nhà thơ, nhạc sỹ, hoạ sỹ vẽ bìa Đừng yêu Chị Minh Nguyệt ơi! Có người bảo... xin đừng yêu Là mong anh hãy... yêu nhiều em đi Có người bảo... nhớ nhung chi Là khi nỗi nhớ... lâm li ngút ngàn... Vũ Thanh Hoa - Vũng Tàu Gửi Minh Nguyệt Trăng từng yêu cả bầu trời giờ lại khuyên kẻ vào đời đừng yêu Này Trăng, Trăng phải liệu điều... Phương Hà – Báo Bảo vệ Pháp luật Hôn Chào em, anh trích một đoạn bài thơ anh tả về nụ hôn lên mọi chỗ: Phan xi phăng yêu thương Sóng hôn bờ dào dạt Bỏng cháy đôi bờ môi Tình yêu trào nước mắt. Nguyễn Văn Quý – Thuyền trưởng Lưới tình Thương Trăng vấp phải lưới tình Ngẫu nhiên hay lại tự mình đóng đô? Lâu rồi âm tín bặt vô Quán cài then đóng câu thơ lạc vần? Bùi Đức Hiền - ĐH Công nghiệp Điện Hà Nội Huế và Anh Chị làm tôi nhớ quê quá. Hôm qua một cơn lốc kèm mưa to vừa ập vào Huế. Cám ơn chị đã yêu Huế quê tôi như thế. Tôi sẽ mách cho các anh ở Huế chọn bài thơ này của chị vào những tuyển thơ về Huế tiếp theo. Cám ơn chị. Văn Công Hùng - Thừa Thiên Huế * * * Nghệ An đổi được thành quê Huế Cần các bao nhiêu cũng các liền Chẳng phải bánh xèo hay cơm hến Mà vì một bận đọc thơ em! Vương Trọng – Hà Nội * * * anh về xa xẩn sớm mai hôm qua mơ thấy tiếng ai gọi đò quốc kêu đâu ở bụi bờ hay nghe tiếng Nguyệt đọc thơ tặng mình cảm ơn quê lúa Thái Bình vầng Trăng soi giữa biển tình bao la khuất đồi, khuất núi bao la ngắm trăng ta lại ngợi ca một người Chu Thanh Tùng - Huế * * * Dịu dàng, đằm thắm là cái hồn bao trùm thơ Minh Nguyệt. Không gian luôn râm ran. Ngay cả những tâm sự đớn đau nhất vẫn phảng phất sự yên bình... Hình như tác giả cố tình né tránh bão giông, cái gọi là tận đáy... của cái đổ vỡ.... Thơ em đằm thắm nồng nàn và dịu ngọt, êm đềm, thơ trẻ có điều vẫn thiêu thiếu một chút gì chưa mạnh dạn chưa bật tung, có lẽ em cần một sự phá cách để tạo cho mình một phong thái riêng! Hoàng Thị Giao – TP. Hồ Chí Minh Những lời bình trên đây chỉ là số ít trong hàng ngàn lưu bút của bạn bè. Minh Nguyệt làm thơ và cũng nhận được rất nhiều thơ tặng của bạn thơ. Từ khi biết làm thơ cũng là lúc Minh Nguyệt lăn vào những nỗi buồn. Nhiều lúc nản lòng muốn bỏ bút nhưng các bạn luôn bên cạnh, động viên, khuyến khích. Bạn đọc cũng mang lại cho Minh Nguyệt những niềm vui trong sáng tác thật nhiều. Đó cũng là lý do để Minh Nguyệt đặt tên tập thơ này là Dấu yêu ơi! |
| Được cảm ơn bởi: | ||
thoixavang (29-11-2008) | ||
|
#64
|
||||
|
||||
|
Minh Nguyệt cướp cha Ran từ tay Chúa
(Đọc tập thơ "Vũ điệu của trăng" NXB Hội nhà văn - 2007 của Vũ Thị Minh Nguyệt ) VƯƠNG CƯỜNG Một lần, khi lướt blog, tôi chạm phải một câu thơ: Có khoảng cách Dài từ rơm Đến lửa (Khoảng cách) Không biết câu thơ này có hay hay không, tôi đã phải rụt tay vì sợ chạm vào ngọn lửa ấy. Bỗng bắt gặp một khuôn mặt hiền hậu, có cặp mắt đa tình và nụ cười níu kéo. Giữa khuôn mặt, nụ cười, ánh mắt này có mối liên hệ với câu thơ có lửa ở trên. Phải gặp người phụ nữ này, trong đầu tôi bỗng vang lên ý nghĩ đó Và rồi, tôi đã gặp chị trong đời thực và cả trong thơ. Vâng! vẫn khuôn mặt hiền hậu ấy, vẫn cặp mắt đa tình ấy, vẫn nét cười níu kéo ấy...trong đầu tôi lại vang lên câu hỏi, chị là ai? Vóc dáng mảnh mai vũ nữ kia mà dám cả gan có ý nghĩ cướp cha Ran trên tay Chúa ư? Dám lắm, chị có những tố chất mà qua thơ tôi đã nhìn thấy. Chị dịu dàng, nói như On ga béc gon " dịu dàng quá, dịu dàng không chịu nổi". Dịu dàng ấy, ẩn sâu trong trái tim, có sự hợp lý từ trong ra ngoài ở chị Trái tim em, dịu dàng ơi Dường như đã đứng suốt đời - đợi anh (Trái tim dịu dàng) Không chỉ dịu dàng chị còn là người yếu mềm, đắm đuối. Nhờ thế dây đàn luôn luôn rung lên, ngân vang trong tâm hồn chi. Tôi có cảm giác Minh Nguyệt, không phải đi trên mặt đất: Nguời đàn bà Yếu mềm Và đắm đuối Chỉ biết yêu Bằng cả Trái tim mình (Viết tặng người tình của Boris Pastenak) Không chỉ yếu mềm đắm đuối, chị còn mạnh mẽ. Hai phẩm chất ngược nhau, vô lý tồn tại trong chị. Chị nhìn đời với cặp mắt, trái tim nồng nàn chỉ dẫn. Chị khao khát "được như trái đất mặt trời chạm nhau" Minh Nguyệt hay nhắc đến lửa: Nồng nàn như miếng trầu Đượm vôi và cau vỏ Nồng nàn như ngọn lửa... (Nồng nàn) Vì trái tim luôn đập mạnh, chị không thể đủ kiên nhẫn chờ đợi giọng nói của người minh yêu qua đêm thứ 7. Chị đứng ngồi không yên, vào, ra trông ngóng. Thời gian cứ dịch chuyển vô tâm như trêu chị, chị phải thốt lên: Tối thứ 7 sao dài thế Tiếng chuông reo, khiến tim ngẹt thở Tôi có thể sẻ chia với chị người sở hữu trái tim đa tình mà không đa đoan ấy. Những bậc nam nhi vẫn tan vỡ khi chờ đợi: Sáng ra đã gặp em rồi Còn đêm nay nữa sao dài bằng năm (Chế Lan Viên) Xa em một phút nhớ rồi Ngày mai phải sống một đời vắng em (Thạch Quỳ) Nếu cảm nhận thời gian là một dấu hiệu cho thấy tâm hồn thi sĩ thì Minh Nguyệt có dấu hiệu đó. Cả hai giới đều rối loạn con tim giống nhau trước sự chờ đợi, Minh Nguyệt phụ nữ, rối loạn hơn Vâng, chị rối loạn, rối loạn đến mức có khi chị "không biết mình là ai nữa". Chị đã từng đi trong phố đêm như người mộng du, đi không biết đi đâu, đi về phía vô định, đi về phía không anh. Sự khao khát, sự dồn nén như thế, tất nhiên chị sẵn sàng đánh đổi tất cả, cả " cuộc đời nhung lụa" để " ngắm một lần lặng lẽ nụ cười anh" Những tố chất chị đã bộc lộ về phía mình. Nhưng cuộc đời đâu có chiều ai, nhất là thi nhân. Logic tất nhiên sẽ đến. Lỗi tại trái tim. Mong manh quá, mong manh thế làm sao chịu được sự phũ phàng của cuộc đời. Điều kỳ lạ nhất, tình yêu, đỉnh cao nhất của tình cảm, như dấu vân tay nói lên sự sống, vậy mà trong nó lại chứa bão tố. Tình yêu có tính hai mặt. Triết học đã khái quát, lịch sử đã chứng minh. Nhưng không chứng minh được trái tim người đang yêu sẽ đập những nhịp như thế nào. Nhưng nếu biết được, còn gì chán hơn thế nữa, hỡi con người? có thể dự báo tai họa thiên nhiên để chống đỡ. Dự báo sóng gió trong tình yêu để không dám bước tiếp , còn gì buồn hơn nữa không? Tình yêu hay, đẹp nhờ có trái tim mù lòa, sóng gió của tình yêu như một dấu ấn chứng nhận tình yêu. Chao ôi, có khi ta cần nước mắt biết chừng nào, đâu chỉ nụ cười. Quê hương của thơ nằm cheo leo trên giọt nước mắt và nụ cười. Nhưng hình như nụ cười hơn hớn thì giết chết thơ. Chỉ có nước mắt đớn đau, thơ mới cần có mặt, vỗ về, xoa dịu các vết thương, làm lành các vết sẹo. Thơ cùng tần số với nỗi đau,do đó ai cùng tần số lập tức cộng hưởng. Sự cộng hưởng ấy đã sinh ra thơ. Nếu điều tôi nghĩ là đúng, thơ Minh Nguyệt đã giúp tôi chứng minh điều đó. Nước mắt chị cũng đã nhiều lần tuôn chảy trước nỗi đau, mất người tình. Nước mắt có thể so sánh với mưa: Tháng năm chợt nắng chợt mưa Hình như nước mắt vãn chưa đủ buồn (Tháng năm) Những mảnh vỡ của cuộc tình găm vào trái tim thi nhân, trái tim phụ nữ nhạy cảm hơn nên cũng đau đớn hơn. Nỗi đau ở người đàn ông cũng đồng hành với cuộc đời họ nhưng sức chịu đựng của họ tốt hơn Lục Du, vì sao sáng nhất trên bầu trời thơ Tống cũng đã từng thốt lên trước mối tình ngang trái với nàng Đường Uyển, Khi ông đã 75 tuổi đi qua vườn thẩm: Thấm thoắt đã 40 năm qua...thân này, mai sau trở thành nắm xương tàn vùi dưới núi Cối Kê, lòng vẫn thương nhớ người xưa Người giám cướp cha Ran trên tay Chúa kia, giờ đang phải gánh chịu nỗi buồn một mình: Bao nhiêu giọt bấy nhiêu buồn Bão xa đã tạnh bão gần...cho em Hay: Những ngày tháng trôi qua Gió rét lòng tê tái (Mưa lòng, viết cho anh) Người thơ vừa yếu đuối vừa mạnh mẽ tưởng đủ năng lượng bất chấp tất cả, bây giờ đã thốt lên: Tình yêu là kẻ dở hơi Làm cho ai phải chơi vơi cả ngày (Tình yêu) Tôi thích "Kẻ dở hơi", rất Minh Nguyệt, rất AQ! Dường như sóng gió đã yên. Cơn bão đã tan. Những hàng cây đã thắm lại, những đổ nát đã được dọn dẹp. Minh Nguyệt cũng đang tươi lại. Chị biết chấp nhận thực tế. Chị làm thơ cho con, thơ tặng chồng. Ở đâu, lúc nào chị cũng rất tha thiết tràn ngập lòng yêu. Minh Nguyệt nói với con gần gũi, giản dị như một người mẹ nông thôn xưa: Mai này con sẽ lấy chồng Cũng như mẹ, phải lo trong tính ngoài (Tình yêu của bố) Viết cho chồng, kỷ niệm sống động, cuồn cuộn chảy. Chị "thèm đến rạo rực người hơi ấm của riêng anh" Và cơn gió đến nao lòng đi có biết Một vùng trời rất ấm ở trong tim Thơ Minh Nguyệt như cái gạch nối giữa hình thức cũ - mới. Có khi chị viết hiện đại, có khi dân dã như lời nói hàng ngày. Chị không cầu kỳ thể loại. Thơ tự nó sinh ra thể loại chứ không phải thể loại sinh ra thơ. Nếu thể loại sinh ra thơ, thơ đã bị nhốt trong lồng. Thơ không bao giờ bị nhốt. Thơ là cây thông của Nguyễn Công Trứ, là đôi chim nhạn của Tản Đà. Thơ luôn nằm ở vương quốc tự do. Thơ đã bắt Minh Nguyệt thể hiện theo chỉ dẫn cộng hưởng giữa cuộc đời và trái tim. Người làm thơ luôn cầm chìa khóa và trao cho bạn đọc. Mốt số thơ trẻ đã trao chìa khóa, nhưng người đọc không thể mở được. Mai sau tôi không biết, nhưng từ nay trở về trước thơ Việt Nam luôn luôn là tiếng hát giản dị của con người. Ngang tàng Cao Bá Quát hay Nguyễn Công Trứ, mềm yếu Nguyễn Du, Cao sang Nguyễn Trãi, bình dân Nguyễn Đình Chiểu... đâu cũng giản dị. Các bạn cầu kỳ ơi! có phải vậy không? Thơ Minh Nguyệt có gì chán không? Nhiều lắm! Xuân Diệu nói thơ là "chân chân chân, thật thật thật". Thơ là rượu cất lên từ cái đẹp của đời sống. Thơ là tiếng hót không kìm được của chim họa mi khi trăng lên. Thơ là tiếng đàn violong cao vút mà gần gũi con người. Thơ là dải lụa nhiều màu làm mát mắt con người. Do vậy ở nơi nào chị viết quá thật thì ở đó thơ bị bóp chết: Anh và em Hai đứa cùng Lãng mạn Ngay cả bài "khoảng cách" bỏ đi 3 khổ sau thì sang trọng lắm. Có khi chị vụng về như một cô gái không biết lựa chọn, trong khi quá nhiều quần áo, son phấn. Chọn lọc là một yêu cầu hiện nay với Minh Nguyệt. Đổi mới thơ là đổi mới trong cảm nhận để nhận được cuộc sống vận động ngày càng nhanh hơn, chứ không phải chỉ hình thức. Nền kinh tế thị trường toàn cầu hóa đang tiến về kinh tế tri thức. Xu hướng kinh tế không biên giới, văn hóa đậm đà bản sắc dân tộc ngày càng thể hiện trong thực tế. Một xã hội mà bất kỳ ai đều bị lạc hậu . Một thế hệ độc giả mới và một thế hệ nhà thơ mới sẽ xuất hiện. Nhưng ít có mặt những người hôm nay còn nhầm tưởng "cách mạng hình thức". Tôi đã nói, hình thức thơ tự thơ mách bảo. Tôi biết Minh Nguyệt đang rất phân vân muốn đổi mới mình, đã chán cái mặt mình lắm rồi! Đó là một dấu hiệu tốt. Nó chỉ thật sự tốt khi giữ được cảm xúc mạnh mẽ, một tình yêu lớn, sống hết mình, hy sinh hết mình...để rồi ta thấy được nghịch lý: trong đời người, có khi tổng các số âm lại là số dương, tổng các số dương lại là số âm! Đục trần để thoát, Minh Nguyệt ơi! Trên đầu, địa hạt thơ vẫn còn xa xanh vời vợi. |
| Được cảm ơn bởi: | ||
hongducanh (01-12-2008) | ||
|
#65
|
||||
|
||||
|
"Hóa đá" cho tình yêu vĩnh cửu
Hóa Đá Giữa chiều ngồi lặng thẩn thơ Tim buồn hoá đá, hững hờ tháng năm Thì thôi, kệ ánh trăng rằm Thì thôi, một cuộc chơi lầm người chơi Thì thôi, hoá đá sao trời Thì thôi, hoá đá nụ cười, niềm đau Thì thôi, hoá đá mưa ngâu Thì thôi, thanh thản một câu tạ từ Vũ Thị Minh Nguyệt ![]() Lời bình: Việt An Tác giả Vũ Thị Minh Nguyệt có khá nhiều bài thơ hay viết về tình yêu. Chị viết về tình yêu với nhiều cung bậc khác nhau. Bài thơ “Hoá Đá”, giống như một cung trầm đầy đau khổ, dằn vặt, day dứt về một mối tình. Tình yêu - ngọt ngào, cay đắng, hạnh phúc và khổ đau. Đích đến của tình yêu là hạnh phúc. Ai cũng mong tình yêu thăng hoa ngọt ngào, ngập tràn hạnh phúc. Song, điều đó không dễ dàng, bởi không ít người đã phải đi trên con đường tình yêu, ngổn ngang đỗ vỡ, và tận cùng nỗi đau. Khi sự đau khổ đã lên đến tột đỉnh, mọi cảm xúc dường như chết lặng. Hình tượng “hoá đá” trong bài thơ, là cách diễn tả thật hay, gây xúc động ngay từ những câu thơ đầu: “Giữa chiều ngồi lặng thẩn ngơ Tim buồn hoá đá, hững hờ tháng năm” Niềm đau đóng băng, trái tim hoá đá, không còn nữa khái niệm về không gian, về thời gian. Những lúc như thế, người ta dường như muốn buông xuôi, phó mặc cho số phận, chấp nhận tình yêu lỡ làng, như là một nhầm lẫn cay đắng ở đời: “Thì thôi, kệ ánh trăng rằm Thì thôi, một cuộc chơi lầm người chơi” Tác giả dùng từ “thì thôi..” lặp lại nhiều lần, càng làm nỗi đau thêm khắc khoải. “Thì thôi…”, như là cam chịu, như là an ủi…cho vơi nhẹ cõi lòng. Nhưng, mỗi lần nhủ lòng, niềm đau lại như nhân lên. Sự mất mát quá lớn của tình yêu, hệ lụy đau khổ của sự đổ vỡ, chia ly…không chỉ “hoá đá” con người, mà dường như “hoá đá” cả vũ trụ: “Thì thôi, hoá đá sao trời Thì thôi, hoá đá nụ cười, niềm đau” Đến đây, tôi bỗng liên tưởng đến hai câu thơ của Đỗ Trọng Khơi , như là lời an ủi , đành lòng cho một mối tình tan vỡ , để rồi chấp nhận “gói ngày làm đêm”, như là chấp nhận một sự thật vô lý: “Khi tình quá một gang tay Thì nghiêng vạt áo gói ngày làm đêm” (Đỗ Trọng Khơi) Trong thơ Minh Nguyệt, nỗi đau của sự đổ vỡ được đẩy lên đỉnh điểm , để rồi như thanh thản khép lại lòng mình: “Thì thôi, hoá đá mưa ngâu Thì thôi, thanh thản một câu tạ từ” Vâng, “thì thôi” vậy, khi mà “tim buồn hoá đá”. “Thì thôi” vậy, khi mà “ánh trăng rằm”, “sao trời, nụ cười, niềm đau” cũng “hoá đá”. Đến cả “mưa ngâu”, như là nước mắt, cũng “hoá đá” mất rồi…thì còn gì nữa cho một mối tình? Còn gì nữa, khi đã nhủ lòng: “Thì thôi, thanh thản một câu tạ từ”? Đọc đến câu thơ cuối, mọi chuyện tưởng như đã khép lại, nhưng không, tình yêu vẫn còn đó, như một giá trị vĩnh hằng. Hình tượng “hoá đá”, không làm cho nỗi đau tình mất đi, mà ngược lại, nỗi đau trở lên vĩnh cửu với thời gian. “Hoá đá”là sự kết tinh, đông kết lại, để trở thành bất biến. Điều muốn quên, đã trở thành điều luôn nhớ, vì tình yêu ấy, khổ đau ấy, đã “hoá đá” trong lòng. Tương tự như vậy, Thu Nguyệt cũng đã viết: “Xa nào anh có hay đâu Đá từ lúc ấy bắt đầu hóa em...” (Thu Nguyệt) Chừng nào còn đau khổ, chừng ấy vẫn còn yêu. Tình yêu mãi còn đó, thao thức, trăn trở trong lòng mỗi người, dù đó là mối tình ngọt ngào, hay cay đắng. Phải chăng đây là ý nghĩa hàm xúc, sâu xa của bài thơ. Nếu nói thơ ca giống như một bản nhạc, thì bài thơ “Hoá đá” là một bản nhạc trầm buồn, với nhiều khoảng lặng , lắng đọng cảm xúc. Tôi tin rằng, mỗi người yêu thơ, sẽ tìm thấy trong bài thơ này, một chút gì đó thấp thoáng của riêng mình, như là một sự đồng cảm, sẻ chia...và đấy là sức sống thực sự của bài thơ, là tấm lòng của tác giả dâng tặng cho cuộc đời. |
|
#66
|
||||
|
||||
|
Cám ơn thi sĩ Minh Nguyệt đã tặng tôi tập thơ "Dấu yêu ơi". Vì công việc cuối năm bận rộn nên chưa viết được lời cảm ơn đến bạn, mong bạn xá lỗi và đừng vì thế mà tập thơ sắp ra lại không tặng tôi nữa thì buồn lắm.
Tập thơ thứ hai này của bạn đã được nâng tầm chuyên nghiệp hơn so với tập thơ đầu (Bìa minh họa và chất lượng in cũng như chất lượng giấy - là tôi nói theo góc độ nghề nghiệp) . Nội dung, tôi chưa có thời gian để nghiền ngẫm, (là thơ chỉ đọc một lần thôi đâu có đủ khả năng thẩm thấu). Nhưng đọc lướt qua nhiều bài thơ của Minh Nguyệt chợt nhận ra mình đã già "Ước gì, ước gì tôi Cứ như Trái đất Mặt trời chạm nhau Nổ tung hai quả tinh cầu Để tan vĩnh viễn trong nhau một lần." ... Quả thật, ở độ tuổi như thi sĩ mà vẫn còn "dũng khí" như thời là sinh viên ở Lvov Ukraine - thật đáng kinh ngạc và khâm phục. Vài lời cám ơn chân tình đến bạn, mong nhận được những tập thơ mới của Minh Nguyệt. Chúc bạn luôn trẻ và khỏe để sáng tác nhiều và nhiều hơn nữa.
__________________
hongduccompany@gmail.com |
| Được cảm ơn bởi: | ||
Trăng Quê (06-12-2008) | ||
|
#67
|
|||
|
|||
|
Cảm nghĩ đọc bài thơ tự hát của Cô Trăng (Vũ thị minh Nguyệt)
Tự hát Thơ: Minh Nguyệt Anh có về nghe ca khúc Huế và Anh Huế gần lắm mà cũng xa xôi lắm Em tự hát giữa buổi chiều dịu lặng Huế mãi còn, mãi ngọt đắng trong em Dòng Hương giang nước có nhiều thêm Chèo buông lơi, tâm tình em gái Huế Sử sách kinh thành ngàn xưa còn kể Quyền lực, ngai vàng không thể thiếu tình yêu Bến Vân Lâu sương giăng phủ tím chiều Câu hò Huế thương ai mà da diết Cầu Trường Tiền thương ai dài sáu nhịp Ai có về Đông Ba, chợ chiều nay Tà áo dài tím, mỏng đắm say Huế của anh ngọt ngào dịu nhẹ Ai nhớ anh, thương nhiều như thể Dưới đa già chỉ có Cuội và Trăng Khúc tâm tình gửi Huế ngàn năm Nốt nhạc trầm buồn tha thiết quá Dẫu mai này ta trở thành cát lạ Huế vẫn buồn, đẹp tựa bài thơ Chiều nay em tự hát vu vơ... Lời bình: Cựu Chiến Binh Lần đầu tiên cầm cuốn Thơ Dấu yêu ơi do cô Trăng gửi tặng tôi đọc lướt qua và dừng mắt ở bài thơ “ Tự hát”. Ngày trước khi còn là sĩ quan QĐNDVN Tôi có đọc bài thơ “Tự hát” của nhà thơ Xuân Quỳnh nói về tình yêu của chị với người mình yêu: “Chẳng dại gì Em ước nó bằng Vàng Trái tim Em Anh từng biết đấy, Anh là người coi thường của cải Nên Nếu cần anh bán nó đi ngay…” Nhưng Minh Nguyệt thì khác, chị lấy cảnh vật là một chiều ở Huế mà giãi bày tình yêu của mình Em tự hát giữa buổi chiều dịu lặng Huế mãi còn, mãi ngọt đắng trong em Tôi biết cô Trăng quê Thái bình, đã từng du học tại Nga chắc hẳn là nói về quê của người yêu hay nói hộ chuyện tình của ai không biết…Chỉ biết rằng cô Trăng đang ca ngợi tình yêu cũng theo cách riêng của mình “Sử sách kinh thành ngàn xưa còn kể Quyền lực, ngai vàng không thể thiếu tình yêu” Sự đời thường vẫn vậy nhỉ? Sử Tàu,có Đổng Trác, mê nàng Điêu thuyền, võ tướng Lã Bố cũng yêu nàng. Cả hai đều mê đắm vì tình yêu nam nữ mà trúng kế quan tư đồ Vương Doãn. Rồi ở ta ngày xưa cũng vì tình yêu của Trịnh Sâm với Đặng Thị Huệ, mà vị nguyên phi này lộng hành.. Đến nỗi để em trai là Đặng Mậu Lân làm càn. Ấy những tầng lớp cao siêu họ còn say đắm tinh yêu mờ ..cả mắt thì chúng ta là những người bình thường còn luỵ tình biết bao nhiêu? Và đây cô Trăng lại dẫn ngưòi đọc xem phong cảnh Huế vào buổi chiều với nỗi buồn man mác của một người nhớ người yêu. “Bến Văn lâu sương giăng phủ tím chiều Câu hò Huế mà thương ai tha thiết Cầu Trường Tiền thương ai dài sáu nhịp Ai có về Đông ba chợ chiều nay” Ngày xưa các cụ có nói người buồn cảnh có vui đâu bao giờ… Cầu Trường Tiền thương ai dài sáu nhịp Tình yêu của cô gái còn gán cho cả cái cầu thương ai ….mà sáu nhịp. Quả là một tâm hồn thơ vậy…Và cô gái yêu quá nên hơi nhầm chuyện cổ tích : “Dưới gốc đa già chỉ có Cuội và Trăng” Ngày bé tôi đọc chuyện chú Cuội còn nhớ mấy câu: Thằng Cuội ngồi gốc Cây đa Thả trâu ăn lúa gọi cha ồi ồi Cha còn cắt cỏ trên trời Mẹ còn cỡi ngựa đi mời quan viên Ông thời cầm bút cầm nghiên Bà thời cầm tiền đi chuộc lá đa. Ấy là khi thiếu vắng người mình yêu thì mặt trăng thơ mộng ấy chỉ còn “Cuội với cây đa” chẳng có gì cả. Bài thơ kết thúc bằng khổ thơ : Khúc tâm tình gửi Huế ngàn năm Nốt nhạc trầm buồn tha thiết quá Dẫu mai này ta trở thành cát lạ Huế vẫn buồn đẹp tựa bài thơ Tự nhiên tôi không muốn cô Trăng viết là Huế vẫn buồn, khi mình trở thành cát lạ mà sửa lại thành Huế hết buồn và đẹp tựa bài thơ nghe nó lạc quan hơn! Hai bài thơ Tự hát của hai người phụ nữ nói về tình yêu ở những cung bậc khác nhau nhưng đều nói lên sức công phá ghê gớm của nó ở mọi nơi mọi thời đại. Tình yêu có thể biến ác quỷ thành thiên thần và ngược lại. Nó mạnh hơn ngai vàng mạnh hơn cái chết và trở thành bất tử với thời gian.Tự hát của cô Trăng -Minh Nguyệt đã lồng tình yêu đôi lứa vào tình yêu quê hương đất nước và những trang sử thi hào hùng và cũng đẫm nước mắt của cố đô một thời . Huế và tình yêu mãi đẹp trong thi ca! * (Cầu trường tiền xây là cầu thép,Khi tính kết cấu với vật liệu người ta chia làm nhiều nhịp để kết cấu mỗi nhịp đỡ to và cồng kềnh đỡ tốn vật liệu và sắt thép. Ấy là ngày xưa công nghệ lạc hậu,nay cầu Bãi cháy có dây văng thì chỉ mỗi 2 mố cầu với 3 nhịp ) **(Phú văn Lâu Được xây dựng vào năm 1819 dưới thời vua Gia Long, dùng làm nơi niêm yết những chỉ dụ quan trọng của nhà vua và triều đình, hoặc kết quả các kỳ thi do triều đình tổ chức. Năm 1829, vua Minh Mạng dùng nơi đây làm địa điểm tổ chức cuộc đấu giữa voi và hổ, năm 1830 ông lại tổ chức cuộc vui chơi yến tiệc suốt 3 ngày để mừng sinh nhật của mình. Phu Văn Lâu là ngôi nhà hai tầng duyên dáng, quay mặt về hường nam. Dưới thời vua Thiệu trị, triều đình cho dựng ở hai bên hai tấm bia đá khắc 4 chữ "khuynh cái hạ mã", nghĩa là ai đi qua đều phải cởi mũ và xuống đi bộ. Phía trước mặt Phu Văn Lâu là một ngôi nhà nằm kế bên sông Hương gọi là Nghinh Lương Ðình. Ðây là nơi dùng để các vua tắm sông, hóng gió, ngắm cảnh.) 01.12.2008 |
| Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn CCB cho bài viết trên: | ||
Cartograph (09-12-2008), Trăng Quê (07-12-2008) | ||
|
#68
|
||||
|
||||
|
Chà chà...bác CCB bình thơ mát tay quá, em muốn viết về những những gì mình nghĩ như bác, mà chịu không diễn tả nổi! Tại em ít chữ quá chăng?
__________________
Tình yêu Vĩnh hằng. |
| Được cảm ơn bởi: | ||
Trăng Quê (10-12-2008) | ||
|
#69
|
||||
|
||||
|
Phát hành tập thơ Dấu yêu ơi
Các bạn yêu quý! Tập thơ Dấu yêu ơi - NXB Văn học 2008 đã được phát hành từ cuối tháng 11.2008. Tập thơ ra đời đúng vào dịp Ngày hội trường chuyên Thái Bình. Thầy cô và các bạn thân yêu là những người Minh Nguyệt ký tặng sách đầu tiên Trăng Quê đã gửi sách tặng các bạn bè mà mình có địa chỉ. Với các bạn Trăng Quê không có điều kiện gửi tặng sách, Dấu yêu ơi đang được phát hành tại các hiệu sách sau: 1. Nhà sách Văn chương - Hội nhà văn Việt nam Số 9 Nguyễn Đình Chiểu - Hà nội ( bên cạnh toà nhà của Hội nhà văn VN) 2. Nhà sách Đông Tây Số 62 Nguyễn Chí Thanh - Hà nội 3. Thư viện Đông Tây 11A - Trần Quý Kiên - Cầu giấy - Hà nội Nhân dịp này Trăng Quê - Minh Nguyệt xin chân thành cảm ơn tất cả các bạn, những người đã động viên Trăng Quê trong niềm đam mê của mình! Xin đặc biệt cảm ơn nhà thơ - nhạc sỹ - hoạ sỹ Nguyễn Trọng Tạo đã trình bày bìa cho tập thơ và các bạn văn thơ đã để lại lưu bút trong tập thơ. Xin cảm ơn tiến sỹ Vương Cường với bài bình - Minh Nguyệt cướp cha Ran từ tay Chúa Xin cảm ơn bạn đọc Việt An cho bài bình - Hoá đã cho tình yêu vĩnh cửu - được gửi đến cho Trăng Quê trước lúc tập thơ lên khuôn. Xin cảm ơn nhà thơ tiến sỹ ngôn ngữ - Tuyết Nga - cố vấn đặc biệt của Trăng Quê trong suốt quá trình in ấn! Xin chúc tất cả các bạn tràn ngập trong dấu yêu . Trăng Quê luôn yêu mến tất cả các bạn
|
| Có 4 thành viên gửi lời cảm ơn Trăng Quê cho bài viết trên: | ||
|
#71
|
||||
|
||||
|
Trích:
Em Gà chỉ xem bìa thôi đúng không À cái nhà thơ Trần Quang Đạo của em í mà, hắn đẹp trai, lắm tài nhiều tật, hát hay như ca sỹ, nhưng lại là một tên " nợ khó đòi" khủng khiếp. Em nhắn thế cho chị nhé |
|
#72
|
||||
|
||||
|
Sợi dây tình yêu của một cánh diều thơ
Dường như khi trở về với chính mình, lặng lẽ hồi tưởng và đắm chìm vào hồn thơ, Vũ Thị Minh Nguyệt khi ấy mới thao thức, để cất lời tự sự:8-12-2008 Nguyễn Đình Xuân Báo Quân Đội Nhân Dân Online |
| Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn Trăng Quê cho bài viết trên: | ||
Cartograph (13-12-2008), hongducanh (04-02-2009) | ||
|
#73
|
||||
|
||||
|
Đã hai năm rồi, không được đọc thơ của Trăng Quê? Trăng Quê nghỉ tết dài và lâu thế? Mùa Xuân là mùa của thơ - thế mà cảm xúc của nhà thơ để dành đến mùa nào đây?
__________________
hongduccompany@gmail.com |
| Được cảm ơn bởi: | ||
Trăng Quê (10-02-2009) | ||
|
#74
|
||||
|
||||
|
Trích:
Năm mới xin kính chúc các bác Công thành Danh toại và vạn sự như Italia
|
![]() |
| Bookmarks |
|
|
Các chủ đề gần tương tự với chủ đề trên:
|
||||
| Ðề tài | Người gửi | Forum | Trả lời | Bài viết cuối |
| 10 sự kiện quan trọng nhất của văn hóa Nga 2008 | Nina | Văn hóa | 3 | 15-05-2009 18:51 |
| Mười sự kiện văn học Nga năm 2008 | hungmgmi | Văn học | 6 | 09-02-2009 18:36 |
| Các tác phẩm và các nhà văn đã được giới thiệu ở box Văn học | BelayaZima | Văn học | 2 | 08-02-2009 21:01 |