|
|||||||
Diễn đàn NuocNga.net |
Trang chủ tin tức Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên |
![]() |
|
|
Ðiều Chỉnh | Xếp Bài |
|
#1
|
||||
|
||||
|
Fa đã đọc được bài này ở blog ( của ai không nhớ rõ nữa, hình như là ngvthu) , thấy rất hay nên lưu lại. Không biết ỡ diễn đàn có bài này chưa, fa cứ post, nếu có rồi thì admin cứ việc del ............ Triệu bông hồng thắm (Миллион алых роз - tiếng Nga) là tên một ca khúc của Nghệ sĩ Nhân dân Liên Xô R.V. Pauls, phổ nhạc từ bài thơ cùng tên của nhà thơ Nga A.A.Voznesenski. Bài thơ và bài hát đều dựa theo một câu chuyện trong quyển thứ năm "Бросок на юг" (Về phương nam) thuộc tiểu thuyết "Повесть о жизни" (Tiểuthuyết cuộc đời) của nhà văn K.G.Paustovsky viết năm 1960 về chuyện tình của họa sĩ tự học người Gruzia Niko Pirosmani (1862-?) với nữ ca sĩ người Pháp Marguerite tại Tiphlis (tên gọi cũ của Tbilisi) Bài hát có tiết tấu nhanh, sôi động nhưng phảng phất nỗi buồn. Ca sĩ Alla Pugacheva thể hiện bài này rất thành công. Để mọi người hiểu rõ hơn, Fa post tiếp lên về 1 bài "Huyền thoại Triệu bông hồng" Một bài thơ, một khúc hát ra đời luôn luôn có xuất xứ sâu xa của nó. Bài "Triệu bông hồng" này mang theo mình một câu chuyện tình đầy cảm động, lãng mạn và cả chua xót nữa của Niko Pirosmani (Nikolai Aslanovich Pirosmanashvili, 1862-1918), danh họa tự học người Gruzia, người chiếm một vị trí đặc biệt trong nền văn hóa, xã hội và hội họa xứ này. Niko Pirosmani cả đời sống trong cảnh nghèo hèn và khốn khổ, chỉ đến gần cuối đời, những sáng tác của ông mới được nhắc đến trên báo chí và sau khi qua đời, những họa phẩm của ông mới được thu thập và đáng giá đúng mức. Hiện, đa phần của gia tài nghệ thuật của Niko Pirosmani đã có vị trí rất trang trọng trong Bảo tàng Mỹ thuật Quốc gia Gruzia. Niko Pirosmani còn được nhớ đến bởi câu chuyện tình động lòng và huyền thoại với Margarita, một nữ ca sĩ - vũ nữ gốc Pháp, sang Gruzia năm 1905. Tình yêu (đơn phương) của chàng họa sĩ nghèo khó và cô ca sĩ hồi ấy ở tâm điểm của sự chú ý tại các phòng trà, tiệm cà phê Tiflis, đã là đề tài của vô số huyền thoại lãng mạn về tình yêu, cũng như, của những vần thơ, mà đáng kể nhất là "Triệu bông hồng" của thi sĩ Nga Andrei Voznesensky (1933-), về sau được nhạc sĩ, NSND Latvia Raimond Pauls (1936-) phổ nhạc (năm 1983), để trở thành một ca khúc đỉnh cao của nữ danh ca Nga, "người đàn bà hát" Alla Pugacheva (1949-). Bản thân nhà danh họa cũng dành cho người mình yêu một họa phẩm mang tựa đề "Nữ ca sĩ Margaria", hiện được bày tại Bảo tàng Mỹ thuật Quốc gia Gruzia. Tuy nhiên, chắp cánh cho những huyền thoại, những lời thơ và những bản nhạc, là câu chuyện về cuộc đời và tình yêu của nhà họa sĩ "không nhà, không cửa, không gia đình, chỉ có một tình yêu" (lời của thân nhân Niko Pirosmani và người đương thời quen biết ông), được nhà văn Konstantin Pautovsky chấp bút trong quyển thứ năm "Về phương Nam", trong loạt "Tiểu thuyết cuộc đời" (năm 1960). Mang tựa đề "Tấm vải sơn tầm thường" (loại vải rẻ tiền, không thấm nước mà Niko Pirosmani phải khó nhọc mới thỉnh thoảng có để vẽ), mối tình tuyệt vọng của người họa sĩ bần hàn đã thăng hoa dưới ngòi bút tài hoa của Paustovsky. Qua đời trong cảnh khốn cùng và mối tình duy nhất không được đáp trả, nhưng Niko Pirosmani đã có một khoảnh khắc chói sáng trong cuộc đời: cô ca sĩ vốn quen với ánh dèn sân khấu, nhìn ra ngoài cửa sổ, ngạc nhiên và ngây ngất hạnh phúc trước rừng hoa rực rỡ và hiểu rằng chàng họa sĩ nghèo lại chính là người đàn ông duy nhất, yêu cô với tình yêu thánh thiện đến mức biến cả đời anh thành đại dương hoa để tặng cô Trích đoạn sau sẽ cho chúng ta mường tượng được khung cảnh ấy, tại một hẻm phố nghèo ở Tiflis (nay là Tbilisi, thủ đô Gruzia), cách đây một thế kỷ! MÓN QUÀ BẤT NGỜ CỦA TÌNH YÊU Về tổng thể, có thể nói rằng đó là một buổi sáng bình thường, nếu chúng ta không biết rằng sáng hôm ấy là buổi sáng của sinh nhật Niko Pirosmanashvili, và nếu trong cái hẻm phố chật chội Sololaki không có hàng loạt xe ngựa hai bánh chở đầy một thứ gì đó, nhẹ bỗng và bất ngờ. Thứ hàng ấy nhẹ đến nỗi loạt xe ngựa không hề kêu cọt kẹt vì phải chở chúng, mà chỉ hơi lạo xạo mỗi khi bánh xe nhảy qua những viên đá lót đường. Đoàn xe ấy chở đầy ắp những cành hoa được tưới nước và cắt gọn ghẽ. Như thể những giọt sương sớm rắc lên chúng muôn vàn chiếc cầu vồng li ti. Loạt xe ngựa dừng lại trước ngôi nhà của Margarita. Những người chở thuê hạ giọng nhắc nhở nhau, họ lấy hoa khỏi xe và để thành từng xấp trên vỉa hè và con đường dành cho xe cộ. Phải, hàng vạn cành hoa ấy, là của Niko gửi đến người mà anh hằng yêu dấu! Khi những chiếc xe đầu đã rời bánh và cả khu phố ngập trong hoa, những chiếc xe khác lại tới. Như thể không chỉ Tiflis, mà cả xứ Gruzia đã gửi hoa đến đây. Hẻm phố Sololaki ngập tràn trong hương thơm của muôn loài hoa. Bên những cánh cửa sổ, hiện ra những khuôn mặt phụ nữ. Rất vội vã, họ chải mái tóc đen nhánh và chiêm ngưỡng cảnh tượng khiến họ kinh ngạc một cách mong mỏi: những người chở thuê, phải, những người chở thuê hoàn toàn quen thuộc, chứ không hề là những bóng ma của "Ngàn lẻ một đêm", đang rải hoa đầy khắp mặt phố, như thể muốn để những tòa nhà chìm trong biển hoa đến tầng một! Margarita cũng bừng tỉnh giấc vì tiếng cười đùa của lũ trẻ, tiếng la hét của đám phụ nữ. Cô ngồi dậy trên giường và thở dài thật mạnh. Hương thơm làm ngào ngạt bầu không khí - đó là mùi hương mát mẻ và cưng nựng, sấn sổ và tinh khiết, mừng vui và phiền muộn. Có lẽ nó là hương thơm của những vùng đất xa thẳm trên bầu trời, ở lại nơi trần thế sau khi đã xuyên qua vòm trời của những tinh vân buổi đêm; có lẽ một mầm non đã tỏa hương, sau một thời gian dài bị giam cầm trong vỏ một hạt hoa tầm thường, giờ đây được nước, được cái ấm và những hạt muối mặn của đất giải phóng khỏi đó. Cả hai bên đường vào hẻm phố ấy, một đám đông ồn ào đã tụ tập tự lúc nào. Dân chúng sửng sốt ngắm nhìn cảnh tượng chưa từng thấy mà họ không tài nào hiểu được. Kinh ngạc vì quang cảnh không thể hiểu nổi ấy, không ai dám là người đầu tiên bước xuống tấm thảm hoa, giờ đã ngập đến đầu gối. Lũ trẻ tưởng có thể ngạt thở trong núi hoa ấy. Bởi vậy, các bà mẹ phải nắm chặt tay chúng, và không thả chúng bằng bất cứ giá nào; cho dù, chúng khâm phục và tự hào biết bao với suy nghĩ một điều bí ẩn đã xuất hiện, đến tận cái ngưỡng cửa đã mòn mà chúng biết rõ từng vết nứt (vì đã bao lần chúng phải cọ rửa những ngưỡng cửa như thế!) Biết bao loài hoa khoe sắc ở đó! Ai có thể đếm được hết! [...] Margarita không hiểu gì cả, cô hồi hộp và nhanh chóng mặc quần áo. Cô vận lên người bộ quần áo đẹp nhất, tha thướt nhất; đeo lên tay chiếc vòng nặng trịch, chải mái tóc màu đồng và mỉm cười - bản thân cô cũng chẳng hiểu sao. Cô phá lên cười, rồi mắt nhòe lệ, nhưng cô không buồn lau nó mà lắc đầu bằng một cử chỉ nhanh gọn. Những giọt nước mắt nho nhỏ tung tóe vì động tác ấy, và còn lấp lánh khá lâu trên bộ xiêm y của cô. Cô đoán được rằng những bông hoa ấy là để dành cho cô. Nhưng ai đã làm việc này, và nhân dịp gì? Và khi ấy, chợt cô nghĩ ra rằng hôm nay là sinh nhật của Niko Pirosmani. Có lẽ, hẳn rồi, anh đã gửi những núi hoa này, để nhắc cô nhớ đến cái ngày gần như bị quên lãng ấy. Nhưng, tại sao anh lại tặng cô vào sinh nhật của anh, mà không phải vào ngày vui của cô? Trong khi ấy, một kẻ duy nhất, người đàn ông gày gò, xanh xao, quyết tâm vượt qua ranh giới của những bông hoa, và băng qua thảm hoa ấy, anh chầm chậm tiến đến ngôi nhà của Margarita. Đám đông nhận ra anh và im lặng. Đó là Niko Pirosmanashvili, chàng họa sĩ nghèo khó. Anh kiếm đâu ra ngần ấy tiền, để mua cả biển hoa như thế? Những ngần ấy tiền! Chàng họa sĩ tiến đến ngôi nhà của Margarita, tay chạm vào bức tường. Và lúc đó - trước con mắt của tất cả mọi người - Margarita chạy khỏi ngôi nhà và nhào đến chỗ anh. Chưa bao giờ, chưa ai được thấy cô xinh đẹp rạng ngời như thế! Cô ôm chầm lấy Pirosmani, nắm lấybờ vai gày gò, ốm yếu, và tựa mình vào chiếc áo choàng len cũ kỹ của anh. - Sao thế anh? - cô hỏi, giọng hổn hển. - Sao anh mang đến cho em cả biển hoa thế này, vào sinh nhật của anh? Niko, em không hiểu gì cả, anh ạ. Pirosmani lặng thinh. Nhưng Margarita cảm thấy sức mạnh tràn trề của tình yêu từ chàng họa sĩ, với tất cả thân thể cô, tất cả tâm khảm cô và tất cả bầu nhiệt huyết đang rừng rực trong cô, cho dù chàng trai không đáp lời cô. Lần đầu trong đời, cô đặt nụ hôn lên môi Pirosmani. Cô làm điều ấy giữa cảnh thanh thiên bạch nhật, trước tất cả thường dân hẻm Sololaki của thành phố Tiflis. Vài người quay đi để giấu những giọt nước mắt. Và nhiều người thầm nghĩ, đấy nhé, một tình yêu lớn bao giờ cũng tìm được con đường đến trái tim kẻ khác, cho dù trái tim ấy có lạnh lẽo đến mấy đi nữa. Vì ai nấy đều biết Pirosmani yêu say đắm Margarita, nhưng Margarita thì không yêu chàng trai, mà chỉ thương chàng bởi chàng đã phải sống cuộc đời bất hạnh và khốn khổ. Chẳng bao lâu sau, Margarita đã tìm được một kẻ giàu có theo đuổi cô, và cùng tay này, cô đã đi khỏi Tiflis.. .............. Lời nhạc nga Миллион алых роз ------------------ Жил был художник один, Домик имел и холсты, Но он актрису любил, Ту, что любила цветы. Он тогда продал свой дом, Продал картины и кров, И на все деньги купил Целое море цветов. Миллион, миллион, миллион алых роз Из окна , из окна, из окна видишь ты, Кто влюблен, кто влюблен,кто влюблен,и всерьез, Свою жизнь для тебя превратит в цветы. Утром ты встанешь у окна, Может, сошла ты с ума? Как продолжение сна, Площадь цветами полна. Похолодеет душа, Что за богач здесь чудит? А под окном, чуть дыша, Бедный художник стоит. Миллион, миллион, миллион алых роз Из окна , из окна,из окна видишь ты, Кто влюблен, кто влюблен,кто влюблен, и всерьез, Свою жизнь для тебя превратит в цветы. Встреча была коротка, В ночь еепоезд увез, Но в её жизни была Песня безумная роз. Прожил художник один, Много он бед перенес, Но в его жизни была Целая площадь цветов! Миллион, миллион, миллион алых роз Из окна , из окна, из окна видишь ты, Кто влюблен, кто влюблен, кто влюблен, и всерьез, Свою жизнь для тебя превратит в цветы Lời thơ việt Triệu bông hồng ------------------ Xưa một chàng hoạ sĩ Có tranh và có nhà Bỗng đem lòng yêuquý Một nàng rất mê hoa Và chiều lòng người đẹp Để lấy tiền mua hoa Chàng đã đem bán hết Cả tranh và cả nhà Chàng đã mua hàng triệu bông hồng Ngoài cửa sổ cứ nhìn ta sẽ thấy Rằng người yêu có yêu thật hay không Khi bán nhà để mua hoa như vậy Sáng hôm sau thức dậy Nàng nhìn ra lặng người Tưởng đang mơ vì thấy Cả một rừng hoa tươi Nàng ngạc nhiên, đang nghĩ Ai đây chắc rất giàu Thì thấy chàng hoạ sĩ Đang tội nghiệp, cúi đầu Họ gặp nhau chỉ vậy Rồi đêm nàng đi xa Nhưng đời nàng từ đấy Có bài hátvề hoa Có chàng hoạ sĩ nọ Vẫn vợ không, tiền không Nhưng đời chàng từng có Cả một triệu bông hồng Chàng đã mua hàng triệu bông hồng Ngoài cửa sổ cứ nhìn ta sẽ thấy Rằng người yêu có yêu thật hay không Khi bán nhà để mua hoa như vậy. .......... Đọc câu chuyện này Ta có thể so sánh được đâu là tình yêu chân thật, nếu như có hai chàng trai yêu một cô gái, một người rất giàu có và anh ta luôn làm cô gái ngất ngây hạnh phúc vì những món quà đắt tiền, nhưng ... tình yêu bạc triệu ( trên bạc tỷ ) của anh ta làm sao sánh bằng tình yêu vài chục ngàn (tất cả gia tài) của anh chàng nghèo khổ kia, Câu chuyện tình thật cảm động, và cũng cay đắng với sự thực tế của cuộc đời... .......... Fa cũng có bản nhạc lời Hàn và lời Nhật rất hay, ai muốn nghe thì pm nha
__________________
Đã ký r.0.ẹ.ttttt Đóng dấu C.ộ.pppppp Thay đổi nội dung bởi: virus, 15-04-2008 thời gian gửi bài 20:22 |
| Có 18 thành viên gửi lời cảm ơn 001 cho bài viết trên: | ||
BelayaZima (15-04-2008), chaika (15-04-2008), digitalboy (21-04-2011), Gấu Misa (04-10-2009), H.Paven (27-04-2009), hanvt (14-10-2010), Len90 (16-04-2008), matrioska2009 (23-06-2009), micha53 (15-04-2008), nguyentien (31-05-2008), phanvanbubi (13-01-2013), sad angel (22-07-2011), Serguei Kouzmic (15-04-2008), Thao vietnam (15-04-2008), thoithanhniensoinoi82 (07-11-2009), Tran Andy (31-05-2008), TrungDN (15-04-2008), USY (02-12-2008) | ||
|
#2
|
|||
|
|||
|
Trích:
__________________
Đã rời NNN... |
| Được cảm ơn bởi: | ||
hanvt (14-10-2010) | ||
|
#3
|
||||
|
||||
|
Trích:
( Nhưng không chơi kiểu " Đi với anh này lại nhớ anh kia " ) Thay đổi nội dung bởi: micha53, 15-04-2008 thời gian gửi bài 20:49 |
|
#4
|
||||
|
||||
|
Trích:
Bài trên em không bàn đến sự chọn lựa, em chỉ so sánh 1 chút đến tình yêu của 1 người giàu và một người nghèo Ý em nói là tình yêu không chỉ đánh giá ở việc người nào mang đến cho người yêu nhiều món quà gía trị hơn, không phải ai tặng quà nhiều tiền hơn thì người ấy yêu nhiều hơn.. mà là ai dám trút hết gia tài, thậm chí là không còn gì cả cho người mình yêu. Nhưng biết được ai yêu chân thành rồi thì sao, anh ta quá nghèo.. Thực tế của của cuộc sống thường khi phũ phàng như thế .mặc dù người đời thường khuyên, muốn nhận thì phải cho, muốn người tốt với mình thì mình hãy tốt với người trước đã.. nhưng thực tế thì không phải cứ cho đi là sẽ có nhận được Và trong tình yêu thì cũng như thế , không phải ta yêu người thật lòng, chân thành thì người sẽ đến với ta ( mặc dù có hiểu và xúc động, thì đó chỉ là sự thương hại) Yêu đơn phương là phải chấp nhận thiệt thòi, thế thôi. Nhưng dù có thế nào chăng nữa thì sống trên đời cần phải có 1 tấm lòng, không nghĩ nhiều đến kết quả làm gì, cứ rộng lượng 1 chút cho cuộc sống thêm đẹp Bàn về sự lựa chọn thì.. đa số đều lựa chọn giống như cô ca sĩ Em thì không có nhiều người yêu mình để mà so sánh, em cũng không có may mắn được người gìau có yêu thương, nhưng mà đã từng buồn lắm khi bạn trai mình cứ thỉnh thoảng lại mang đến cho mình những món quà và nghĩ là như vậy đã là yêu.Em không cần những món quà vô tâm, ngược lại em rất vui sướng bởi những lời hỏi han, quan tâm thấu hiểu không cần tốn xu nào Có vẻ như đã nói lạc đề, nhưng mà em nghĩ kết hôn cần phải môn đăng hộ đối là tốt nhất.. lấy chồng giàu hơn mình chưa hẳn là hạnh phúc. ( Mỗi người một tính cách, mỗi sở thích và đây là ý kiến riêng thôi, và em cũng tôn trọng ý kiến riêng của mỗi người)
__________________
Đã ký r.0.ẹ.ttttt Đóng dấu C.ộ.pppppp Thay đổi nội dung bởi: 001, 15-04-2008 thời gian gửi bài 22:31 |
| Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn 001 cho bài viết trên: | ||
digitalboy (21-04-2011), Thao vietnam (15-04-2008) | ||
|
#5
|
||||
|
||||
|
Em thấy ở đây đã có sự khác biệt trong suy nghĩ của 2 thế hệ rồi.
À, quên, bổ sung thêm là họa sĩ Nikolai Aslanovich Pirosmanashvili sinh năm 1862, mất năm 1918. Thay đổi nội dung bởi: tykva, 16-04-2008 thời gian gửi bài 09:05 |
| Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn phucanh cho bài viết trên: | ||
digitalboy (21-04-2011), Thao vietnam (15-04-2008) | ||
|
#6
|
|||
|
|||
|
Hai mươi năm nữa Fa sẽ đồng ý với các bác thôi.
|
|
#7
|
||||
|
||||
|
Dạ vâng, trong thơ ca, nhạc họa đều cần phải có sự mộng mơ, sự lãng mạn, sự tưởng tượng. Và khi đọc được những dòng văn hay thì người đọc đôi khi cũng có những cảm xúc nhất định, bột phát và muốn chia sẻ cho một ai đó.
Bạn Fa chỉ đang nói lên cảm xúc của riêng bạn ấy khi mà được nghe, và được đọc bài Triệu đóa hồng này, thứ đến em nghĩ là bạn ấy cũng muốn nói lên quan điểm riêng của bạn ấy về tình yêu. Và tất nhiên, điều này hoàn toàn khác với thế hệ của các bác, khác về cả hệ tư tưởng, cả về tình yêu, về suy nghĩ. Cũng biết là các bác viết trên đây là quan điểm của các bác. Nhưng em nghĩ, các bác thông cảm và hiểu cho thế hệ trẻ bọn em. Cho bọn em một chút không gian để lãng mạn, để suy nghĩ về tình yêu... giống như các bác ngày trước. Để chúng ta lại tiếp tục đọc được những dòng tâm sự về tình yêu như của bạn Fa bên trên. Và chắc là cũng để các bác thấu hiểu thêm nữa về những suy nghĩ của giới trẻ bọn em hiện nay, các bác nhỉ? Fa tiếp tục bạn nhé!
__________________
Любовь к Родине начинается с семьи. - Ф. Бэкон. |
| Có 3 thành viên gửi lời cảm ơn virus cho bài viết trên: | ||
|
#8
|
||||
|
||||
|
Em thì nghĩ điều bác Bí nói, là cô gái đã ngất ngây rồi (chưa bàn đến vì cái gì, có đắt tiền hay không) thì còn đâu mà màng tới cái gì khác nữa, dù đó có là tình yêu chân thành hay không. Khi người ta đã không yêu, thoáng cảm động vì tình cảm của một người khác, rồi cô ấy có hôn anh ta đi nữa, cũng chẳng có nghĩa rồi cô ấy sẽ yêu dù biết người ta yêu mình nhiều đến đâu đi nữa - và điều đó hẳn không có sự khác biệt giữa thế hệ này hay khác.
|
| Được cảm ơn bởi: | ||
tykva (16-04-2008) | ||
|
#9
|
||||
|
||||
|
Trích:
Đương nhiên là chồng giàu chưa hẳn là hạnh phúc. Nhưng mặc dù không phải là điều kiện đủ nhưng tiếc thay, đó lại là điều kiện cần, bạn ạ. |
|
#10
|
||||
|
||||
|
Trích:
Đúng là ý em cũng muốn nói như vậy thôi.. nhưng tại em dùng từ không diễn tả được hết ý của mình Thì ra em bị bắt lỗi ở cái chữ ngất ngây ấy Thôi các bác thông cảm cho em nhé. sau này em sẽ cẩn thận hơn khi viết ý kiến của mình Em cũng xin tiếp thu ý kiến kinh nghiệm của mọi người
__________________
Đã ký r.0.ẹ.ttttt Đóng dấu C.ộ.pppppp Thay đổi nội dung bởi: 001, 15-04-2008 thời gian gửi bài 23:42 |
|
#11
|
|||
|
|||
|
Cái truyện này em cũng được học hồi năm dự bị
|
|
#12
|
||||
|
||||
|
Xin gửi tặng mọi người bản độc tấu ghi-ta bàu hát "Triệu bông hồng thắm" (Million Secret Roses) của Francis Goya (nghe buồn lắm)
http://www.mediafire.com/?7yds0xgeimn
__________________
Ra đời trong bão táp Trưởng thành từ Nước Nga |
| Có 3 thành viên gửi lời cảm ơn nguyentien cho bài viết trên: | ||
|
#13
|
||||
|
||||
|
Em chỉ mong đủ dũng khí như anh chàng họa sĩ nghèo kia, rồi ra đâu thì ra!
__________________
Ra đời trong bão táp Trưởng thành từ Nước Nga |
|
#14
|
||||
|
||||
|
Trích:
Bởi vì năm 1980, khi sang Moskva thu đĩa này, tay ghi ta người Bỉ này chỉ chơi có 12 bài dân ca Nga, Ucraina, Digan. Đó là các bài sau: 1. Калинка 2. Из-за острова 3. Эй, ухнем 4. Однозвучно звучит колокольчик 5. Полюшко - поле 6. Дорогой длинною 7. Подмосковные вечера 8. Реве та й стогне днiпр широкий 9. Очи черные 10. О, забудь 11. Цыганочка 12. Цыганские напевы Hầu hết các bài này Francis Goya đều biểu diễn cùng dàn nhạc và dàn đồng ca. Đĩa hát "Франсис Гойя в Москве" ra đời ngay sau đó, cũng chỉ có 12 bài này, mỗi mặt có 6 bài. Bìa là ảnh Goya mặc bộ vest trắng, đứng cạnh cây ghi ta màu vàng. Thế nhưng khoảng giữa thập kỷ 90, bỗng xuất hiện trên thị trường ta CD như đã nói trên, bìa y chang bìa của đĩa nhựa ngày xưa do hàng Melodja sản xuất. Và trong CD có tới...15 bài. Cuối bìa đĩa còn ghi:"Recorded by TTR and Melodja (USSR) in Moscow and Brussels in 1980". Thế là nhà làm đĩa lậu đã bị...lộ chân tướng Nghe bản này, có thể nhận thấy độ chênh so với các bản còn lại, kể cả Natalia hay Santa Lucia. Vậy có thể giả định đây là "đứa con" của người khác, không phải là do Francis Goya trình diễn được các nhà làm đĩa lậu VN cho thêm vào để bán được đĩa. Vì nói cho cùng, bài hát "Triệu bông hồng" ở VN ta quá nổi tiếng, hơn nhiều những Poliusko-pole, Tsyganochka... Xin được nghe các ý kiến trao đổi của các bác.
__________________
hungmgmi@nuocnga.net |
| Được cảm ơn bởi: | ||
sad angel (22-07-2011) | ||
|
#15
|
||||
|
||||
|
Cái này là Million Scarlet Roses chứ bạn?
Thay đổi nội dung bởi: weekdaysman, 31-05-2008 thời gian gửi bài 15:08 |
|
#16
|
||||
|
||||
|
Nói đến chuyện tình đầy cảm động, lãng mạn và đầy chua xót của người họa sỹ nghèo Niko Piromasni với nữ ca sỹ Margarita làm tôi liên tưởng đến câu chuyện tình cũng tràn đầy cảm động của chàng họa sỹ nghèo Lê Chất và tiểu thư Mai Hạnh trong chuyện tình sử Hai Sắc Hoa Tigôn của nhà văn Thanh Châu viết vào tháng chín năm 1937.
Xin mời các bạn cùng thưởng thức TÌNH SỬ HAI SẮC HOA TI-GÔN “… Hoa leo ti gôn sắc đỏ, sắc hồng, sắc trắng năm nào cũng vậy, một mùa tàn lại một mùa nở. Nó chẳng giống lòng bất trắc của con người…” Sáng nào cũng vậy, hết giờ dạy vẽ ở trường Mỹ thuật về qua phố Tràng Tiền, họa sư Lê cũng không quên mua một bó hoa ti gôn. Đó là thói quen của họa sư mà không một người bạn hay người học trò thân nào là không biết rõ. Đến mùa hoa ti gôn nở nhiều nhất, trong nhà họa sư Lê người ta chẳng còn thấy một thứ hoa nào khác. Mà có người nào tẩn mẩn ngắt một nụ hoa nho nhỏ ấy xem kỹ, họ sẽ phải cho lời nhận xét của họa sư Lê là đúng: Hoa ti gôn hình quả tim vỡ làm mấy mảnh, màu hồng dịu như nhuốm máu đào. Rồi người ta phải tự hỏi thầm: “Tại sao họa sư Lê lại thích chơi cái thứ hoa trông như giấy ấy, để trong phòng quá một ngày đã rụng rồi? Chắc lại có điều tâm sự chi đây”. * Một buổi trưa – hồi đó Lê Chất hai mươi bốn tuổi, còn là một họa sĩ nghèo mới ở trường ra – một buổi trưa đạp xe về các vùng lân cận Hà Nội, Lê Chất rẽ vào làng Mọc với giá vẽ buộc trên xe. Người thiếu niên ấy đi tìm cảnh vẽ. Mà cảnh đẹp đây là một thiếu nữ chàng mới gặp chiều qua. Đến gần một ngôi nhà cũ kỹ, trông ra dáng biệt thự của một ông quan hưu dùng làm chỗ nghỉ ngơi, Chất hãm xe, nghễnh cổ nhìn qua một hàng rào cây tốt um tùm. Chiều qua, lúc Chất sắp đạp xe rất nhanh qua đó, tình cờ liếc mắt vào nhà, bỗng thấy một thiếu nữ đứng trên một chiếc ghế cao, đang với tay lên những dây hoa đỏ trên giàn nứa. Người con gái mặc áo cánh lụa cụt tay, hở cổ, để lộ một màu da khỏe mạnh, như thứ da thường ra nắng của những cô gái nhỏ. Hai má ửng hồng, vài sợi tóc trên vầng trán, cảnh “con gái hái hoa” ấy như một bức tranh linh động, khiến người họa sĩ phải dừng chân ngắm không chán mắt. Khuôn mặt đều đặn, vẻ đẹp thông minh, nhất là đôi môi có một nét vẻ lạ, đó là thứ nhan sắc hiếm hoi, ai trông thấy một lần đều in sâu trong trí nhớ. Thiếu nữ vô tình, bận gỡ hoa trên giàn đã để Lê Chất có thì giờ nhìn ngắm kỹ. Đến khi cô gái bước xuống đất, sắp vào nhà, đưa mắt nhìn ra đường thấy có người đứng nhìn mình, mới cau mày tỏ vẻ không bằng lòng. Nhưng từ hôm đó, hôm nào họa sư cũng đạp xe vào làng Mọc, giá vẽ buộc trên xe, mà chẳng vẽ bao giờ, vì còn bận quanh quẩn gần biệt thự. Thiếu nữ động trông thấy bóng anh chàng là lẩn vào nhà. Lê Chất chỉ được trông thấy nàng vài lần nữa rồi thôi bởi ngôi nhà hình như sau đó không có người ở nữa, ngày nào cũng chỉ nhìn thấy có một ông già cuốc cỏ trong vườn. Rất lâu, Lê Chất mơ màng đến người thiếu nữ. Anh cố nhớ lại khuôn mặt, thân hình, hai cánh tay đẹp để trần, nhất là đôi môi của thiếu nữ. Anh đã vẽ nhiều croquis cất trong album để ghi giữ lại rồi dần dần cũng quên đi… Lê Chất đã nổi tiếng. Thầy học cũ của anh vì mến tài, đã đưa anh lên một địa vị mà nhiều người ghen tỵ. Tranh của anh được nhiều báo nước ngoài nói đến và bán với giá cao: Anh đã bỏ lối phong cảnh để vẽ người. Tranh vẽ người, nhất là tranh vẽ đàn bà đã khiến các bạn Chất tặng cho cái tên: “Người lấy máu để vẽ các cô gái đẹp”. Họa sĩ đã trở nên giàu có, ăn mặc sang, khó tính. Lê Chất bây giờ đã đứng tuổi, từ lâu không còn là gã họa sĩ nghèo huýt sáo đạp xe quanh vùng lân cận Hà Thành đi tìm cảnh đẹp, với giá vẽ buộc trên xe đạp. Mùa lạnh năm ấy, Lê Chất đi vẽ ở một vùng Vân Nam phủ. Trong một bữa tiệc chiêu đãi của tòa lãnh sự Pháp, họa sĩ trông thấy một thiếu phụ ta, đẹp một vẻ khác thường, nhưng có dáng buồn. Chất bỗng ngờ ngợ như hơn một lần đã gặp người này. Ở đâu? Chất giật mình. Có thể nào? Nhưng quên làm sao được khuôn mặt ấy, đôi môi ấy? Nhờ một người quen giới thiệu, Chất được rõ: Thiếu phụ là vợ một viên chức trong tòa lãnh sự. Trong khi nhảy với thiếu phụ một bản tăng-gô, Lê Chất đột nhiên hỏi: - Bà vẫn thích hái hoa ti gôn chứ? Thiếu phụ nhìn chàng rất ngạc nhiên: - Ông nói gì… tôi không hiểu. - Có lẽ bà đã quên Hà thành, làng Mọc, cái biệt thự xinh xinh có một giàn hoa… Người đàn bà ấy kêu lên, mắt long lanh: - Có phải ông là cái anh chàng họa sĩ vẫn nhìn trộm tôi ngày trước đó không? Nàng nói tiếp: - Thảo nào mới nhìn ông tôi cũng tự nghĩ không biết đã gặp ở đâu rồi. Tám chín năm rồi đấy, thế mà chúng ta còn nhận được nhau… Mai Hạnh – tên thiếu phụ – rất buồn ở Vân Nam phủ. Nàng không có bạn. Lấy một người chồng gia thế cân đối với nhà mình, cuộc đời nàng bằng phẳng nơi đất khách. Bây giờ gặp được người cùng xứ, người đó lại đã dự vào dĩ vãng tươi đẹp của mình, một họa sĩ nổi danh, nàng không có cảm tình với Lê Chất làm sao được? Hạnh thường đến chỗ họa sĩ trọ, thăm viếng mỗi ngày, và thuận cho chàng vẽ một bức chân dung. Một buổi sáng, hai người đi chơi, trên một ngôi chùa Tàu cheo leo đỉnh núi, Lê Chất nói: - Tôi biết thế nào trong đời tôi cũng còn gặp Hạnh, bởi vì không bao giờ tôi quên cái buổi chiều ở làng Mọc. Nhưng số mệnh khiến chúng ta gặp nhau lần này có phải là để chúng ta chỉ có thể thành đôi bạn thôi ư? Hạnh có đoán được lòng tôi lúc này không? Mai Hạnh, giọng run run tái nhợt, giơ tay bịt miệng Lê Chất. Nhưng khi Chất đã ôm nàng thì Hạnh không cưỡng lại: - Em cũng yêu anh ngay từ buổi đầu. Thế là, hai người như sống trong một cơn mê. Mai Hạnh cố chống chọi lại với tình yêu mỗi ngày một lớn, còn Lê Chất thì lo ngại, tính toán như ngồi trên đống lửa. Chàng định cùng Hạnh trốn đi Nhật, không cần danh dự, chức nghiệp, dư luận của người đời. Nhưng Mai Hạnh tuy yếu đuối hơn, rụt rè, e ngại sau cùng cũng nhận lời. Lê Chất trở về Hà Nội, sắp đặt xong mọi việc, lo lót giấy tờ tiền bạc, đồ dùng đi xa, tất cả đã sẵn sàng, thì phút cuối cùng nhận được thư của Hạnh: “Chất, anh hãy đi một mình và quên em đi, vì em không có thể theo anh. Đừng giận em tội nghiệp, em không phải là loại đàn bà có thể vượt được hết những khó khăn như anh đã tưởng. Đến phút cuối cùng, em bỗng sợ, em sợ gia đình tan tác, khổ thân thầy mẹ em, chồng em khinh bỉ, tai tiếng ở đời, những lo ngại ở tương lai… Em thấy rằng: nếu đi với nhau chưa chắc chúng ta đã sung sướng. Anh thấy chưa? Em là một đứa hèn! Em không yêu anh được như anh tưởng đâu, vì em đã hy sinh anh cho tất cả những lo ngại trên kia. Vậy mà em yêu anh có thể chết vì anh được. Trong đời anh còn nhiều chuyện, anh có thể quên em được đấy! Nhưng còn em thì chẳng bao giờ, chẳng bao giờ! Vì em biết em sẽ không bao giờ tự an ủi được, bởi em đã làm hỏng đời em, nếu em chẳng theo anh…” Trong thư, một dây hoa ti gôn nhỏ ép rơi ra: những nụ hoa chum chúm hình quả tim vỡ, đỏ hồng như nhuộm máu đào. Lê Chất đặt một cái hôn trên những cánh hoa, và khóc. Nhưng đó là một kẻ đàn ông có nghị lực. Chàng đi du lịch xứ Phù Tang có một mình. * Bốn năm sau, một hôm họa sư Lê Chất thấy trên bàn giấy mình một phong thư viền đen báo tang. Ông mở ra xem thì đó là của người chồng Mai Hạnh báo tin nàng đã chết. Họa sư đáp xe lửa đi Vân Nam ngay để một buổi chiều đặt trên mồ Mai Hạnh những dây hoa quen thuộc. Rồi trở về Hà Nội, ông mới sực nhớ ra rằng đã quên không hỏi xem Mai Hạnh đã chết vì một bệnh gì, một cơn cảm sốt…, hay vì sầu muộn… Ngày nay, họa sư Lê Chất đã già, nhưng cứ đến mùa hoa ti gôn nở, không buổi sáng nào ông quên mua một ôm về thay thế hoa cũ trong phòng vẽ, vì thứ hoa ấy chóng tàn. Thanh Châu (September. 1937) Sau truyện ngắn này, xuất hiện bài thơ HAI SẮC HOA TI GÔN - tác giả T.T.KH ra đời . HAI SẮC HOA TI-GÔN T.T.KH. Một mùa thu trước mỗi hoàng hôn Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc Tôi chờ người đến với yêu thương Người ấy thường hay vuốt tóc tôi Thở dài trong lúc thấy tôi vui Bảo rằng : "Hoa giống như tim vỡ Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi". Thuở ấy nào tôi đã hiểu gì Cánh hoa tan tác của sinh ly Cho nên cười đáp : "Màu hoa trắng Là chút lòng trong chẳng nghĩ suy". Đâu biết lần đi một lỡ làng Dưới trần gian khổ chết yêu đương Người xa xăm quá, tôi buồn lắm Trong một ngày vui, pháo nhuộm đường Từ đấy thu rồi thu lại thu Lòng tôi còn giá đến bao giờ Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ Người ấy cho nên vẫn hững hờ Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời Ái ân lạt lẽo với chồng tôi Từng mùa thu chết, từng thu chết Vẫn giấu trong tim bóng một người Buồn quá hôm nay xem tiểu thuyết Một mùa thu trước rất xa xôi Đến nay tôi hiểu thì tôi đã Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi Tôi sợ chiều thu phớt nắng mờ Chiều thu hoa đỏ rụng chiều thu Gió về lạnh lẽo chân mây trắng Người ấy ngang sông đứng ngóng đò Nếu biết rằng tôi đã lấy chồng Trời ơi ! Người ấy có buồn không ? Có thầm nghĩ đến loài hoa vỡ Tựa trái tim phai, tựa máu hồng... Vậy T.T.Kh. là ai? T.T.Kh. tên thật là Trần Thị Khánh, người yêu của Thâm Tâm. Hai người yêu nhau, nhưng biết không lấy được nhau, hẹn giữ kín mối tình, để đỡ phiền đến gia đình của nhau sau này. Cô Khánh đọc Tiểu thuyết thứ bảy in truyện ngắn Hoa ti-gôn của Thanh Châu (số tháng 9-1937) xúc động, tự thổ lộ câu chuyện riêng bằng bài thơ Hai sắc hoa ti-gôn và gửi đăng Tiểu thuyết thứ bảy. Bài thơ in ra gây xôn xao trong làng văn chương như ông Hoài Thanh ghi nhận. Tiếp đó để giải thích lý do viết bài Hai sắc hoa ti-gôn, T.T.Kh. gửi đến Tiểu thuyết thứ bảy một bài nữa, với tiêu đề là Bài thơ thứ nhất và viết tặng riêng Thâm Tâm bài thơ Đan áo. Lại càng xôn xao, nhiều người cho là nam giới giả danh, nhiều người nhận là người yêu của mình, trong số này có nhà thơ Nguyễn Bính. Thâm Tâm hồi ấy còn trẻ, với tính hiếu thắng của tuổi trẻ, ông đã gửi báo Phụ nữ đăng bài thơ Đan áo để minh chứng với thiên hạ rằng T.T.Kh. chính là người yêu của mình. Tất nhiên không có sự đồng ý của T.T.Kh. Và thế là T.T.Kh. giận, cô viết bài thơ lấy tiêu đề Bài thơ cuối cùng gửi đăng ở Tiểu thuyết thứ bảy, vừa hờn vừa giận đầy yêu thương, và cũng từ đấy T.T.Kh. 'tắt lịm' trên thi đàn. Sau này, Thâm Tâm có viết một bài thơ dài để trả lời T.T.Kh. bài Các anh, (tập thơ mới của Thâm Tâm, nhà xuất bản Văn học 1987, có in bài Các anh nhưng đây chỉ mới trích một phần). Lời bàn: Có người viết hàng trăm bài thơ, in hơn chục tập thơ, mà không gây được mộ vang hưởng nào trong nghệ thuật thơ. T.T.Kh. viết bốn bài, có bài đã gây được vang hưởng. Thơ hay đâu cần nhiều. Phê-lích ác-ve (Félix Arvers, 1806-1850) chỉ nhờ bài Tình tuyệt vọng mà tên tuổi được ghi trong văn học sử Pháp. Mới hay trong 'lãnh địa' nghệ thuật, số lượng chỉ là cái không đáng kể. T.T.Kh. cần phải đợc xem xét và đáng giá như một tác giả của dòng thơ lãng mạn trước Cách mạng tháng Tám. Điều đó không có gì là quá đáng. Được biết T.T.Kh. về sống ở Thanh Hóa đã bốn năm nay, không biết bây giờ bà còn hay mất, nhưng cứ xin phép cho chúng tôi được công bố điều bí mật trên vì nghĩ rằng: Thời gian đi đã dài, nhà thơ Thâm Tâm đã mất, ông nhà cũng quy tiên. Vả lại, cũng vì công việc của văn sử học, nếu đã tìm ra tác giả của một tác phẩm nổi tiếng thì dù đắn đo đến đâu rồi cũng phải công bố. Hoàng Tiến (Trích: Nhân dân Chủ nhật số 23 tháng 7-1989) |
| Được cảm ơn bởi: | ||
Thao vietnam (01-06-2008) | ||
|
#17
|
||||
|
||||
|
Bác hungmgmi có nói:
Trích:
http://www.tonnel.ru/index.php?l=music&alb=3080
__________________
Ra đời trong bão táp Trưởng thành từ Nước Nga |
| Được cảm ơn bởi: | ||
hungmgmi (01-06-2008) | ||
|
#18
|
||||
|
||||
|
Mình cũng chưa chắc chắn nên mới ghi là giả định mà bác. Tuy nhiên có một điều chắc chắn là bài Triệu bông hồng không hề nằm trong album Francis Goya in Moscow. Nó (có thể) được trình bày muộn hơn sau này(sau 1983), do đó không hề có dàn "phụ họa" và nghe khá "mỏng", chênh hẳn so với các bài khác trong album. Nghe nói sau này bác Goya có chơi một album của Pakhmutova, không biết có bác nào kiếm được không nhỉ?
Về cá nhân, Gà mờ tôi vẫn thích nhất 2 đĩa Simfonia Liubvi và Francis Goya in Moscow nhất. Sau này bác người Bỉ này chơi lại các bản nổi tiếng, nghe cũng hay nhưng không thấy thích mấy. Trên thị trường VN, các bác soạn chương trình đĩa lậu đã tung ra tới 8 album F.Goya.
__________________
hungmgmi@nuocnga.net Thay đổi nội dung bởi: hungmgmi, 01-06-2008 thời gian gửi bài 01:12 |
|
#19
|
||||
|
||||
|
Trích:
A, Triệu đóa hồng đây rồi ! ![]() http://ru.youtube.com/watch?v=oIFmhy...eature=related http://ru.youtube.com/watch?v=QWpi5T...eature=related http://ru.youtube.com/watch?v=Xhtx78...eature=related
__________________
Văn học nằm ngoài những định luật của băng hoại,
chỉ mình nó không thừa nhận cái chết... (Santykov Sedrin) Thay đổi nội dung bởi: Jan, 17-09-2008 thời gian gửi bài 21:21 |
|
#20
|
|||
|
|||
|
Trích:
|
![]() |
| Bookmarks |
|
|
Các chủ đề gần tương tự với chủ đề trên:
|
||||
| Ðề tài | Người gửi | Forum | Trả lời | Bài viết cuối |
| Huyền thoại Đại công trường Baikan-Amua БАМ | hongducanh | Khoa học kĩ thuật Xô-viết và Nga | 25 | 07-07-2009 14:22 |
| Bảo tàng tăng T34 huyền thoại. | Cartograph | Khoa học kĩ thuật Xô-viết và Nga | 0 | 23-05-2008 22:58 |
| Ola Brunkert huyền thoại đánh trống của AВВА đã tạ thế. | hongducanh | Các chủ đề khác | 2 | 17-03-2008 23:21 |
| Bộ ba huyền thoại - “Tріо Mаренич” | fresco | Dân ca Nga | 4 | 17-01-2008 08:11 |