Trở về   Nước Nga trong tôi > Nước Nga > Lịch sử nước Nga

Diễn đàn NuocNga.net
Nội quy diễn đàn
Trang chủ tin tức
Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên

Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
  #81  
Cũ 28-07-2013, 03:01
SSX SSX is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Sep 2011
Bài viết: 1,451
Cảm ơn: 288
Được cảm ơn 1,332 lần trong 674 bài đăng
Default

3. Đứng cùng tài phiệt – vì CNXH

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
Ảnh: từ trái sang phải: Alexander Parvus, Leon Trotsky và Leon Deutsch

Parvus và Trotsky đã cố gắng hiện thực hóa dự án toàn cầu hóa cánh tả năm 1905, khi Nga đang quằn quại trong lửa, "cuộc cách mạng Nga đầu tiên". Cặp đôi ngọt ngào này đã có thể khống chế phong trào Xô Viết ở St. Petersburg. Sử dụng nguồn tài chính và quan hệ của mình, Parvus đề bạt Trotsky làm phó chủ tịch Xô Viết St. Petersburg, còn chính ông ta làm ủy viên Ban chấp hành. Nằm dưới sự bảo trợ của Xô Viết là “Tuyên ngôn tài chính” nào đấy, trong đó kêu gọi bằng mọi cách phải phá hoại đồng rub Nga: “Phải từ chối chi trả nợ nầ, cũng như tất cả các khoản chi vì lợi ích nhà nước nói chung. Khi ký kết bất cứ giao dịch nào, kể cả tiền lương, chi trả cần phải thực hiện bằng vàng, và trong trường hợp không quá 5 rub, bằng tiền xu đủ trọng lượng. Tất cả tiền gửi cần phải rút khỏi các ngân hàng tiết kiệm và từ ngân hàng nhà nước và phải trả bằng vàng.”

Rõ ràng là trong trường hợp này, Parvus và Trotsky đã thể hiện mình như kẻ phát ngôn của đầu sỏ tài phiệt quốc tế, tìm cách lật đổ chế độ quân chủ Nga – để thiết lập sự kiểm soát lên tài sản nước Nga.

Chúng hy vọng sứ dụng sức mạnh của giới tài phiệt phương Tây vào mục tiêu xã hội hóa nước Nga. Nói theo cách khác, một giao kèo đồ sộ đã được chuẩn bị.

Tuy nhiên, giao kèo này đã bị thất bại – Quân đội Nga và cảnh sát. Parvus và Trotsky đã bị bắt và bị kết án đày ải, nhưng cả 2 đã trốn thoát. Sau này, cả 2 tiếp tục sự nghiệp, nhưng cho đến WW-I, Trotsky bắt đầu trò chơi riêng – dựa giẫm vào những kẻ bảo trợ hùng mạnh hơn nhiều.

Như thế, có thể khẳng định một cách hoàn toàn tin cậy, "con quỉ cách mạng" đã tham gia vào các hoạt động của Hội Tam điểm (Masons). Có thông tin quan trọng về việc này từ thành viên Hội Tam điểm Berlin "Ánh sáng vĩ đại phương Bắc" S. Sokolov. Trong bức thư gửi cho chủ nhân A. K. Eluhenu (12 tháng 3-1932), hắn ta xem xét một danh sách các cá nhân, những kiều dân lưu vong cánh hữu từ Nga đối với Masons: "Như phân tích cho thấy, danh sách được sắp xếp công thức như sau. Ở đây có một số lượng được biết những cái tên Masons thực sự, bổ xung vào chúng những cái tên khác của những nhà hoạt động lưu vong và những cá nhân, không thuộc tổ chức Masons, và tất cả đều là những cái tên của các nhân vật Bolsheviks đáng chú ý, còn sống hay đã chết: Lenin, Yankel Sverdlov, Maxim Gorky, Zinoviev ... Chúng ta nói rõ một cách cương quyết và dứt khoát rằng tất cả những Bolsheviks đó không thuộc về và đã không thuộc về Masons (ít người Nga hơn nhiều). Theo nghĩa này chỉ có một ngoại lệ... Trotsky là một đã từ lâu... thành viên bình thường của một tổ chức Tam điểm Pháp, ở đây chiểu theo Điều lệ đã bị khai trừ một cách máy móc vì đã di chuyển đến đất nước khác mà không báo tin và vì không nộp phí hội viên theo yêu cầu."
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #82  
Cũ 28-07-2013, 03:03
SSX SSX is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Sep 2011
Bài viết: 1,451
Cảm ơn: 288
Được cảm ơn 1,332 lần trong 674 bài đăng
Default Con quỉ cách mạng phụng sự chủ Tây

Nhưng Trotsky có thật sự thôi là Freemason? Phân tích hoàn cảnh khai trừ của hắn ta, nhà sử học O. Soloviev chú ý đến một thực tế là "không nộp hội phí thường không có ngoại lệ, nhưng, cái gọi là bức xạ hay khai trừ tạm thời kẻ vi phạm ra khỏi hoạt động của hội này cho đến khi trả hết phí thì khi đó tất cả quyền lợi được khôi phục. Từ đây đi đến chỗ cho rằng Trotsky vẫn là hội viên Mason không đến nỗi hết hy vọng được trợ giúp và chi viện cho công việc của mình. («Русские масоны»)

Hội Tam điểm tập hợp tất cả các bề trên dân chủ phương Tây. Do đó, không có gì ngạc nhiên là chính chế độ dân chủ này đã giúp đỡ Lev Trotsky nhiều nhất có thể. Trong các năm 1915-1916 hắn ta sống ở Pháp, nơi đây hắn tham gia tích cực vào việc phát hành tờ báo dân chủ-xã hội “Lời lẽ của chúng ta”. Tờ tin tức này có quan điểm quốc tế cấp tiến và bại chiến luận. Do đó, đại sứ Nga tại Paris A. P. Isvolsky đã liên tục yêu cầu phía Pháp đóng cửa tổ chức rõ ràng là không thân thiện với Nga này. “Chỉ sau khi phát hiện 2 bản sách ở binh lính viên chinh Nga, những kẻ không muốn ra mặt trận, và lời kêu gọi của đại sứ ngày 14-9-1916, mới có quyết định của chính phủ Pháp trục xuất Trotsky khỏi đất nước và đóng cửa tờ báo “Lời lẽ của chúng ta” - O. Soloviev viết – nhưng hắn ta vẫn ở lại và tìm kiếm sự cho phép để sang Thụy sĩ hoặc Thụy điển, trong khi gia đình hắn không chịu ra đi dưới sự tháp tùng của 2 sĩ quan cảnh sát sang Tây ban nha. Hắn ta được sở hiến binh Pháp biểu thị sự nhã nhặn, căn hộ của nhà cách mạng “nguy hiểm” thậm chí không bị ngay cả một cuộc khám xét bình thường, chỉ niêm phong cánh cửa. («Русские масоны»).

Cuối cùng, Trotsky rời “Thế giới cũ” đến Liên hiệp Bắc Mỹ (the North American United States - NAUS). Có những bằng chứng ở đó hắn được tuyển mộ bởi điệp viên tình báo Anh và Mỹ B. Wiseman.

Nhưng Trotsky không ở Mỹ lâu - ở Nga đang có cuộc cách mạng chống quân chủ, được tổ chức với sự can dự sống động của “người anh em” Hội Tam điểm của Trotsky. Thời của ngôi sao "Quỉ cách mạng" đã điểm.

Trotsky từ Mỹ theo con tàu "Christian-fiord" để về Nga. Trên đường đi, hắn ta bị Cục Canada của tình báo Anh bắt vì nghi ngờ làm gián điệp cho Đức, Trotsky bị giam một tháng trong nhà tù giành cho tù binh chiến tranh Đức.

Tuy nhiên, điều kiện giam giữ hắn rất nhẹ nhàng. Có ý kiến cho rằng người Anh khi đó đã thực hiện “hành động che đậy” – trong tương lai không còn ai có thể nghi ngờ hắn đã hợp tác với người Anh. Sau tất cả, người Anh đã giúp hắn… Cuối cùng, Trotsky đã được thả, và thế là "nhà cách mạng rực lửa" bình yên vô sự đến Nga.
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #83  
Cũ 04-08-2013, 01:07
SSX SSX is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Sep 2011
Bài viết: 1,451
Cảm ơn: 288
Được cảm ơn 1,332 lần trong 674 bài đăng
Default Con quỉ cách mạng phụng sự chủ Tây

5. Nhà kiến thiết nội chiến

Thiệt hại của Xô Viết trong cuộc nội chiến dai dẳng sau WW-I còn lớn gấp bội thiệt hại WW-I.

Trong vai trò mới, Trotsky đã làm mọi thứ để gây cuộc tàn sát anh em ở Nga. Ví dụ ngày 25-3-1918, hắn ra mệnh lệnh khiêu khích giải tán quân đoàn Czechoslovak. Và điều đó làm cho quân đoàn này nổi loạn, sau đó, chính quyền Xô Viết bị lật đổ trong nhiều vùng rộng lớn ở Siberia, Urals và Volga. Đến đây, ở Nga bắt đầu cuộc nội chiến thực sự - trước đó, các lực lượng chống Bolshevik không có nổi một tiến bộ nào đáng kể.

Mùa xuân 1918 vẫn có thể tránh được va chạm qui mô lớn. Lenin khi đó suy tính về một sự nhượng bộ với giới chủ, bài viết của ông chứng tỏ điều này: "Những nhiệm vụ cấp bách của chính quyền Xô Viết". Nhưng cuộc chiến tranh nổi loạn đã không thể tránh được.

Ở đây Trotsky đã hành động theo lệnh của Đồng minh. Quyết định về nổi loạn đã được tiếp nhận bởi "bạn đồng minh" tháng 12 năm 1917 ở Yassa. Nhưng bon chúng vẫn chờ đợi một thời gian với hy vọng rằng Trotsky có khả năng lôi kéo Nga về phía Đồng minh. Và khi kế hoạch hoàn toàn đổ vỡ, cuộc khiêu khích qui mô lớn đã được tổ chức, đẩy Nga vào cuộc chiến tranh kéo dài.

Và Trotsky đã nỗ lực để cuộc chiến tranh này kéo dài đến mức có thể. Hắn, cũng như phe dân chủ phương Tây càn làm suy yếu Nga, để dễ dàng làm cho Nga lệ thuộc vào phương Tây. Có mọi cơ sở để tin rằng, cuộc nội chiến đã có thể kết thúc vào cuối 1919. Tuy nhiên, Trotsky, cùng các "thiên tài quân sự" của mình không cho phép điều này.

Mùa xuân 1919, Hội đồng nhân dân tung nhiều lực lượng về phía Tay, trên hướng Carpathians – bề ngoài là để giúp đỡ chính quyền Xô Viết Hungaria. Nhưng một phần là chiến đấu với Bạch vệ. And so, tháng 5-1919, 60 ngàn Hồng quân buộc phải chống trọi với 100 ngàn quân Denikin. Bạch vệ khi đó chiếm mất Tsaritsyn (Volgograd) và Ekaterinoslav (Dnipropetrovsk), Trotsky xin từ chức, điều chưa từng xảy ra. Hơn nữa, hắn nói rằng trung tâm cách mạng thế giới bây giờ đã chuyển từ Nga sang Ấn Độ, có thể ném 30-40 ngàn kỵ binh đi đâu.

Trotsky rõ ràng muốn làm cho Hồng quân sa lầy trong cuộc đối đầu với Bạch vệ. Vì thế hắn quăng bừa “sự ngu ngốc” về Ấn Độ, tạm thời ngưng nguồn cơn hăng hái của mình khỏi “dự án Nga”. Dĩ nhiên, không cần suy nghĩ nghiêm chỉnh về âm mưu của nhà thuyết khách về kỵ binh đỏ Ấn Độ. Điều hắn quăng ra là ngu ngốc, nhưng hắn không ngu.

Có câu chuyện khác: "Trotsky chống Makhno - Троцкий против Махно", tháng 6-1919, "Quỉ cách mạng" buộc tội Makhno rằng họ phát hiện Bạch vệ trong vùng 100 km phía trước. Mặc dù đội du kích huyền thoại Batko chiến đấu với Bạch vệ rất kiên cường – sau 2 tuần cuối tháng 5 bị thua, Makhno bị Trotsky tuyên bố phạm tội và bị dừng cung cấp đạn dược, quân trang. Mệnh lệnh của Trotsky được in đặc biệt và phát tán, lmf Hồng quân mất tinh thần, "hậu quả của Trotsky làm mất Ukraine, và Bạch vệ bắt đầu tấn công Mat-xcơ-va, mặc dù lẽ ra đã có thể phản công và đẩy lùi họ xuống phía nam.” (Р. К. Баландин. «Маршал Шапошников. «Военный советник вождя»)

Trotsky thường được mô tả như kẻ cuồng tín của cách mạng thế giới, sẵn sàng tham gia vào trận chiến chống CNTB phương Tây. Nhưng thực sự, trotsky đã làm mọi thứ để ngăn chặn cuộc chiến tranh như vậy. Dường như, chính hắn đã loan tin, theo kênh nước ngoài của mình về việc chuẩn bị "cách mạng Đức" năm 1923, mà theo kế hoạch sử dụng 200 ngàn Hồng quân. Biết là, kẻ được Trotsky giao phó E. Behrens có tiếp xúc thân cận với giới Mason di cư và một kẻ liberal Guchkov. Vì một số lý do, hắn ta cần đàm đạo với phe Guchkov về khả năng hỗ trợ Hồng quân – nếu như những kẻ di cư quan tâm gì đó về việc này. Thực tế là Trotsky đã để lộ thông tin cơ bản cho những kẻ bảo trợ ở phương Tây của mình, và ngoại phạm trước các đồng nghiệp ở của hắn ở Kremlin.
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #84  
Cũ 04-08-2013, 01:32
SSX SSX is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Sep 2011
Bài viết: 1,451
Cảm ơn: 288
Được cảm ơn 1,332 lần trong 674 bài đăng
Default Con quỉ cách mạng phụng sự chủ Tây

6. Nhà lobby tư bản nước ngoài

Mặt khác, Trotsky lại thường chứng tỏ với Quốc tế cộng sản và chỉ huy của ông ta, Grigory Zinoviev, nằng nặc đòi xuất khẩu cách mạng sang châu Âu và châu Á. Ví dụ hắn tuyên bố: "Tiềm năng cách mạng Xô Viết ở phương Đông đối với chúng ta hiện giờ đã trở thành lợi thế chủ yếu như một đồ vật quan trọng trao đổi ngoại giao với Anh."

Hơn nữa, "con quỉ cách mạng" rất tích cực đóng góp làm giầu cho tư bản phương Tây. Vào đầu những năm 20 được đứng đầu Dân ủy ngoại giao, hắn ta đã hiện thực hóa giao kèo, điều đó hết sức có lợi cho các trùm sò phương Tây.

Theo chỉ đạo của Trotsky, đầu máy xe lửa được mua số lượng lớn từ Thụy Điển, 1000 đầu máy với giá 200 triệu rub vàng, 1/4 lượng vàng Xô Viết có khi đó. Vì một số lí do, người ta đã chọn nhà máy không có khả năng chế tạo 1000 đầu máy. Tiền vàng được trả là để xây dựng nhà máy đóng đầu máy hơi nước. Và năm 1921 chỉ mua được 50 đầu máy. Cuối cùng, sau 5 năm chỉ có 500 đầu máy được giao, còn tiền vẫn trả đủ. Hóa ra giá quá đắt? Không có gì là rõ ràng vào lúc ấy. («Кто заставил Гитлера напасть на Сталина»)

Dường như là tiền vàng cũng chẳng phải rơi hết vào tay phía Thụy Điển. Trotsky đơn giản là đã cúng tiền cho phong trào dân chủ phương Tây. Thậm chí nó còn được tuyên là trả nợ cho vua Thụy Điển, điều mà Bolsheviks đã từ chối tại Hội nghị Genoa 1922.

Trotsky có quan hệ thân cận với giới tài phiệt nước ngoài – một phần là qua ông bác của hắn, nhà băng Stockholm A. Zhivotovsky, nhà băng này hóa ra lại hợp tác với nhà băng đầy thế lực "Kuhn, Loeb & Co". Cầm đầu thế lực nhà băng này là DO THÁI J. Schiff, kẻ đã làm rất nhiều điều để “cách mạng Nga” thắng lợi.

Khi đứng đầu Ủy ban nhà nước về chuyển nhượng, Trotsky đã làm mọi cách để giúp giới đầu cơ cơ nước ngoài làm nghèo Nga. Hắn cương quyết đứng về phía A. Khammera, kẻ có công ty "Alamerika" chịu trách nhiệm kiểm soát ngoại thương của Hội đồng dân ủy. Hóa ra, Khammera đã xóa sạch nhiều tài khoản chi tiêu khổng lồ của nhiều cá nhân, cung cấp hàng ngoại nhập giảm giá không có lý do cho bạn bè đối tác và chuyển tiền cho bên thứ 3. Nhưng Trotsky không quan tâm – hắn cương quyết ủng hộ Khammera. Bố của Khammera là nhà XHCN Mỹ mà “con quỉ cách mạng” đã làm việc cùng khi vẫn còn ở New York.

Còn khi Trotsky lại phải lưu vong một lần nữa, giới tư bản đã không bỏ rơi kẻ “kết tội” mạnh mẽ - vị khách hàng của mình. Báo chí tư sản giành trang để hắn viết bài. "Con quỉ cách mạng" viết bài hung dữ thậm chí cả trên tờ báo phản động của quí ông Beaverbrook, lập luận rằng hắn dường như chẳng có tiền. Tuy nhiên, kẻ hâm mộ hắn nhiệt thành và viết tiểu sử Trotsky là I. Deutscher thừa nhận nghèo túng không bao giờ đe dọa thần tượng của hắn. Sống ở đảo Hoàng tử, hắn có thu nhập 12-15 ngàn đô la một năm. Năm 1932, tờ báo "Saturday Evening Post" trả hắn 45 ngàn đô la cho quyển sách "Lịch sử cách mạng Nga".

Vấn đề không phải là tiền bạc. Cho dù Trotsky là kẻ hùng biện cánh tả, thì vấn đề chính là ở chỗ hắn cho rằng Nga Xô Viết không chống lại tư bản, mà là phải hòa nhập vào trong hệ thống đó, nuôi dưỡng phương Tây bằng tài nguyên Nga và tư tưởng Marxist. Năm 1925, hắn đề xuất kế hoạch công nghiệp hóa đất nước Xô Viết mà trong đó nền công nghiệp hiện đại dựa trên nhập khẩu dài hạn trang thiết bị phương Tây, đến cỡ 40-50% năng lực. Phần nhập khẩu sẽ được trả bằng xuất khẩu nông nghiệp, bên cạnh đó là tích cực vay mượn của nước ngoài.

Năm 1932, “Bản tin” của phe đối lập Trotsky công bố bài viết có tên: "Nền kinh tế Xô Viết đang gặp nguy hiểm". Trong đó có thể đọc được những dòng như sau: "Hàng hóa nhập khẩu bằng 1 đồng vàng có thể đưa sản xuất nội địa trị giá hàng trăm và hàng ngàn đồng vàng ra khỏi tình trạng chết chóc. Tăng trưởng của toàn bộ nền kinh tế, một mặt, làm xuất hiện nhu cầu mới và mất cân bằng mới, mặt khác, liên tục tăng nhu cầu liên hợp với nền kinh tế thế giới. Chương trình "độc lập", nghĩa là tính chất độc lập của nền kinh tế Xô Viết, càng ngày càng mở ra tính hoang tưởng-phản động của mình. Tự cung tự cấp – là ý tưởng của Hitle, không phải Marx và Lenin.”

Như đã thấy, thực sự, Trotsky cũng không hắn kêu gọi tự do thị trường hay kinh tế tư bản. "Con quỉ cách mạng" cũng không hề dám đi đến chỗ đòi tước bỏ quyền lực của đảng CS. Hắn chỉ dám cho phép mình trong lĩnh vực kinh tế. Đó cũng là bằng chứng Trotsky ảnh hưởng từ tư tưởng của Parvus. Parvus đã ấp ủ xã hội hóa không đúng thời. Điểm chính của ông ta là toàn cầu hóa nền kinh tế thế giới – với sự hiện diện của “tổng hành dinh cách mạng” nào đấy, dần dần các nước phương Tây sẽ dịch chuyển thành CNXH.

Một là không phải đến bây giờ, các nhà “dân chủ” cấp tiến mới nằng nặc đòi theo Tây, mà từ thời Trotsky, thậm chí còn sớm hơn nữa. Hai là nhờ kinh tế độc lập mà Liên Xô mới trụ được qua WW-II. Giai đoạn này, thật may cho Xô Viết bởi vẫn còn những con người khác, như Lenin, Stalin, nhưng đó là chủ đề khác.

Trong lăng kính này, chế độ Stalin, nỗ lực để độc lập kinh tế tối đa, trở thành kẻ thù số 1 của Trotsky. Và cuộc đấu chống Stalin của “con quỉ cách mạng” có sự sẵn lòng hợp tác của cơ quan tình báo phương Tây.

Ví dụ, ngày 13-7-1940, "con quỉ" tự mình giao cho lãnh sự Mỹ ở Mexico danh sách các nhà hoạt động chính trị-xã hội, các lãnh đạo nhà nước Mexico có quan hệ với đảng cộng sản thân Mat-xcơ-va, kèm danh sách các điệp viên Xô Viết. Việc này vô cùng tai hại, và tình báo Xô Viết rất lo lắng. 5 ngày sau, hắn cung cấp mô tả chi tiết các hoạt động của người đứng đầu tình báo NKVD Enrique Martinez Rica ở New York. Trotsky đã hợp tác với Mỹ.

Phương Tây thậm chí còn sử dụng Trotsky và đồng sự của hắn để phục vụ chiến tranh ở CCCP, theo kế hoạch được xây dựng mùa thu 1939. Đây là từ báo cáo của lãnh sự Đức ở Geneva: "Điệp viên ở Pháp báo cáo rằng người Anh dự định qua nhóm Trotsky ở Pháp thiết lập liên lạc với đồng sự Trotsky ở Nga và cố gắng tổ chức đảo chính chống Stalin. Âm mưu đảo chính là một nỗ lực để chiếm nguồn dầu mỏ Nga. Nói đúng ra, theo kế hoạch này Trotsky sẽ leo lên làm lãnh đạo đứng đầu Xô Viết, để thủ tiêu chính nhà nước Xô Viết."

Số phận Trotsky chứng tỏ rõ ràng – điều gì có thể dẫn đến muôn vẻ sắc màu không tưởng của chủ nghĩa quốc tế. Ở Nga, hắn ta bị coi là nhân vật phản diện, thậm chí phản động. Ngay cả các đồng chí cánh tả cùng hắn cũng không mấy hâm mộ “con quỉ cách mạng”, điều ấy rất điển hình.

Ngay cả khi đã lưu vong ở Mexico, hắn ta cũng không yên chống phá Xô Viết, và án tử hình hắn đã được thi hành. Đó là câu chuyện tiếp theo: Stalin nhiều nước cờ để loại bỏ Trotsky như thế nào.

Yandex: «Демон революции» на службе у Запада;
Trả lời kèm theo trích dẫn
Được cảm ơn bởi:
Nhật Minh (05-08-2013)
  #85  
Cũ 04-08-2013, 01:42
SSX SSX is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Sep 2011
Bài viết: 1,451
Cảm ơn: 288
Được cảm ơn 1,332 lần trong 674 bài đăng
Default Stalin nhiều nước cờ loại bỏ Trotsky

Lenin qua đời năm 1924. Ông ra đi để lại một sự nghiệp dang dở, thậm chí là bừa bộn. Cho dù xung đột và bất đồng quan điểm trầm trọng với Trotsky ngay từ đầu, nhưng ông đã không làm được việc loại bỏ hắn ta. Chỉ duy nhất di sản ông để lại hoàn toàn có lợi thế cho Stalin như một người kế nhiệm.
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #86  
Cũ 05-08-2013, 13:12
SSX SSX is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Sep 2011
Bài viết: 1,451
Cảm ơn: 288
Được cảm ơn 1,332 lần trong 674 bài đăng
Default Stalin nhiều nước cờ loại bỏ Trotsky

Từ ngày 2-19 tháng 12 năm 1927, Đại hội đảng CS toàn Xô Viết lần thứ XV được tổ chức tại Mat-xcơ-va. Các đại biểu gồm 1669 người đã ra một số quyết định quan trọng về tương lai phát triển đất nước. Nghĩa là thông qua kế hoạch phát triển kinh tế 5 năm. Ngoài ra, các đại biểu quyết định tập thể hóa nông thôn. Đại hội này là sự kết thúc của cái gọi là “đối lập cánh tả” do Trotsky-Zinoviev cầm đầu, hay còn gọi bằng cái tên khác: “khối chống đảng Trotsky-Zinoviev”. Khối này gồm một số nhóm khác nhau dựa vào sự chống lưng của 3 nhân vật nổi bật: Leon Trotsky, Grigory Zinoviev và Lev Kamenev.

Kể từ ngày Stalin lên làm Tổng bí thư – lãnh đạo cao nhất của đất nước năm 1922, mất 5 năm, số phận những kẻ cầm đầu phá hoại Xô Viết mới bị định đoạt.

1. Đại hội “bất thường”

Người ta kết tội các thành viên phe đối lập cố gắng tạo ra thứ gì đó như một đảng riêng lẻ. Trong báo cáo gửi Ban chấp hành trung ương, Tổng bí thư Stalin tổng kết tình hình như sau: "Các đồng chỉ hỏi, về cái gì, sau tất cả, bất đồng giữa đảng và phe đối lập, những bất đồng này là về những vấn đề gì? Bất cứ câu hỏi nào, thưa các đồng chí. (Có tiếng nói: “Đúng rồi!") Mới đây tôi đã đọc tuyên bố của một người lao động không đảng phái ở Mat-xcơ-va, anh ta đang vào hoặc cũng đã vào đảng. Thế anh ta nhận định vấn đề về sự khác nhau giữa đảng và phe đối lập như thế nào: ‘Trước đó chúng ta cũng đã tìm kiếm, giữa đảng và phe đối lập khác nhau về cái gì. Và cho đến bây giờ cũng không tìm ra, nó đồng thuận với đảng về cái gì.’ (có tiếng cười và vỗ tay) Đó là những người công nhân đôi khi lại tỏ ra hiểu biết điều đó chuẩn xác và ngắn gọn. Tôi nghĩ rằng, đó là đặc điểm đúng đắn nhất và chuẩn xác nhất của thái độ phe đối lập đối với đảng, với tư tưởng của đảng, với chương trình của đảng, với chiến thuật của đảng. Chính vì thế, phe đối lập xa rời đảng trong mọi vấn đề, chính vì thế phe đối lập là nhóm có tư tưởng của mình, chương trình của mình, chiến thuật của mình, những nguyên tắc tổ chức của mình. Tất cả, mọi thứ cần thiết cho một đảng mới, tất cả mọi thứ có ở phe đối lập. Chỉ thiếu “một thứ nhỏ mọn”, là không đủ lực lượng để làm điều này. (các đại biểu cười và vỗ tay)”.

Cái chết của phe đối lập cánh tả Trotskyist-Zinovievist đã đến!

Các biện pháp tổ chức đã được thực hiện ngay tại Đại hội - 75 thành viên phe đối lập cánh tả “Trotskyist-Zinovievist” bị khai trừ khỏi đảng, đặt đường kẻ đậm nét kết thúc cuộc đấu tranh nội bộ nhiều năm, diễn ra dữ dội trên nhiều chiều hướng của những người đại diện đứng đầu đội ngũ “Cận vệ Lenin”. Như những gì đã xảy ra, tại sao những biện pháp hết sức đột ngột và mạnh mẽ lại được áp dụng đối với phe đối lập? Để hiểu được điều đó, chúng ta cần quay lại thời điểm khởi đầu xung đột.

Ngay từ đầu Lenin đã hiểu Trotsky là kẻ trục lợi cách mạng. Nhưng lực lượng ban đầu non trẻ, mỏng và yếu nên ông phải tạm thời gạt bỏ sang một bên để tập trung giải quyết những vấn đề cấp bách trước mắt. Củng cố đội ngũ Đảng lao động dân chủ xã hội, tập hợp quần chúng, đề xướng đường lối độc lập, thúc đẩy hoạt động kinh tế, đưa đất nước ra khỏi thảm họa nạn đói và nội chiến. Ông biết hiểm họa Đức xâm lược rất to lớn, và chủ động ký kết hòa ước Brest-Litovsk với Đức. Trotsky ngày càng thất thế.

Khi phe Trotsky thất thế, chúng lại giở trò cũ: ám sát, khủng bố. Các lãnh đạo cấp cao bị hàng trăm vụ mưu sát, ám sát. Chỉ năm 1918, Lenin bị thương và thoát hiểm trong 2 vụ ám sát. Chỉ cần biết kẻ ám sát ông là Fanya Kaplan, một ả DO THÁI. Có hàng ngàn tên khủng bố Do Thái thời đó, kể cả kẻ ám sát Hoàng tử Áo-Hung Franz Ferdinand, châm ngòi WW-I. Mất Lenin, đương nhiên Trotsky - nhân vật số 2 sẽ lên đứng đầu và Xô Viết sẽ bị lái đi con đường khác.

Ảnh vụ ám sát Lenin dựng lại trong 1 bộ phim
Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #87  
Cũ 05-08-2013, 15:46
SSX SSX is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Sep 2011
Bài viết: 1,451
Cảm ơn: 288
Được cảm ơn 1,332 lần trong 674 bài đăng
Default Stalin nhiều nước cờ loại bỏ Trotsky

2. Cuộc chiến vì di sản Lenin

Năm 1923, sức khỏe Lenin đã suy yếu rất nhiều, viên đạn của vụ ám sát vẫn còn trong lồng ngực, vết thương cũ của vụ ám sát ở đầu thường xuyên tái phát nhức buốt đau đớn, chuỗi ngày dài làm việc cật lực 16-18 giờ một ngày khiến ông suy sụp, những cơn đột quị làm ông bất tỉnh. Trotsky không khó để nhận ra thời cơ đã điểm. Cơ hội để hắn leo lên làm lãnh đạo tối cao của “giai cấp công nhân toàn thế giới” đã đến. Hiển nhiên, những cuộc xung đột bè phái thường xuyên nổ ra, bây giờ không còn cần phải ngấm ngầm, mà công khai thách thức. Đó là khuynh hướng ly khai “cánh tả” do Trotsky cầm đầu và cái gọi là phong trào “tập trung dân chủ” (như Bubnov)… Các phe phái này kêu gọi và yêu sách tự do cho tất cả các lực lượng và phe nhóm. Bọn chúng mưu toan làm quần chúng đảng sửng sốt bằng cái gọi là “lá thư 46”, có nội dung công kích các lãnh đạo theo “chủ nghĩa quan liêu bảo thủ”.

Lúc đó trong đảng và đất nước có cái gọi là thế “chân kiềng”, quyền lực đang nằm trong tay 3 người: Stalin với chức vụ Tổng bí thư CPSU; Bí thư ban chấp hành TW Mat-xcơ-va Kamenev; Bí thư ban chấp hành Leningrad Zinoviev.

Còn Trotsky thì đã thực sự khởi xướng cái gọi là “cánh tả đối lập”, hắn viết báo khuyếch trương và ủng hộ cánh tả, chẳng hạn như bài báo “Hướng đi mới - Новый курс”. “Con quỉ cách mạng” đang tìm cách để chuyển giao quyền lực khi Lenin đau ốm. Thực sự, cánh tả của hắn cũng rất nhanh chóng có được sự ủng hộ tương đối rộng trong tầng lớp trẻ, đặc biệt là sinh viên.

Đó là nhờ khéo léo vận dụng tố chất đối đầu phản nghịch sẵn có của mình và nó được nhân lên gấp bội bằng các kinh nghiệm thu thập được qua năm tháng. Tuy nhiên, hắn cho rằng chỗ dựa chính của mình là từ quân đội, nói đúng ra, là Trotsky đã nắm được các đồng sự của hắn trong các lực lượng vũ trang. Hắn đã từng giữ nhiều chức vụ cao trong quân đội, nhưng người lãnh đạo quân đội về mặt chính trị lại là Vladimir Antonov. Ông ta giúp Trotsky công bố và giới thiệu tư tưởng của bài viết “ Hướng đi mới” trong hàng ngũ lãnh đạo quân sự. Một kẻ tâm phúc khác của Trotsky là chỉ huy quân đội khu vực Mat-xcơ-va thậm chí còn đi xa hơn, đòi sử dụng quân đội để loại bỏ các lãnh đạo đảng. Nhiệm vụ còn lại của Trotsky là làm sao thu phục được các viên tướng “trung lập” – ví dụ như chỉ huy trưởng Mặt trận phía Tây Mikhail Tukhachevsky. Trường hợp Tukhachevsky quả là đáng tiếc, ông ta là một vị tướng có thực tài, vì dính líu với Trotsky nên về sau đã bị xử tội chết. Nhìn chung, lúc đó trong giới quân đội đã bắt đầu bốc mùi âm mưu bạo loạn, trong “hàng ngũ nội bộ” nổi lên những thì thào bàn bạc đảo chính quân sự.

Trong tình cảnh ấy, lãnh đạo đảng cũng phải thực hiện một số biện pháp đối phó, loại bỏ một số tay chân của Trotsky ra khỏi các vị trí lãnh đạo, trong đó có Antonov, Ovseenko. Nhưng phần thú vị nhất, là phải tìm xem kẻ nào là “con cá” to hơn. Và dĩ nhiên cần phải quay lại đến tận Cách mạng tháng 10. Người ta nhớ là Trotsky tự nhiên trở thành Bolshevik chỉ ít tháng trước tháng 10, còn trước đó, hắn thường bênh vực và thỏa hiệp với Menshevik. Dĩ nhiên, không đóng vai chúa trùm khi này bởi, ít nhiều Zinoviev và Kamenev nắm Chính phủ lâm thời, sau đó hắn đứng cùng Lenin chống Zinoviev và Kamenev và khởi nghĩa vũ trang.

Ngay cả các đảng viên khi đó cũng biết đến câu chuyện đảo chính ít nhiều, các tiết lộ gây ra cơn chấn động. Họ đã bắt đầu thói quen tôn sùng các lãnh đạo của mình, và bỗng nhiên bắt đầu tự phát tán những điều khủng khiếp. Chính điều đó làm quyền uy lãnh đạo bị xói mòn nghiêm trọng.
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #88  
Cũ 06-08-2013, 15:00
SSX SSX is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Sep 2011
Bài viết: 1,451
Cảm ơn: 288
Được cảm ơn 1,332 lần trong 674 bài đăng
Default Stalin nhiều nước cờ loại bỏ Trotsky

3. Tổng bí thư tập hợp lực lượng

Stalin gặp Trotsky khá sớm, lần đầu tiên là năm 1905 tại Hội nghị Tammerforssky. Ông biết thừa sắc dân Do Thái này là như thế nào. Ông biết đất Nga không phải là quê hương của Trotsky, hắn ta thích sống ở Na-uy, Mexico, America, Canada hơn ở Nga. Bản tính hài hước nên cũng sớm ông hay bông đùa về “anh chàng Do Thái” nhỏ bé bừa bãi trong đảng. Hai bên không ưa gì nhau ngay từ đầu. Nhưng Stalin không phải là người ưa phân biệt chủng tộc. Những người đồng chí tận tâm kề vai sát cánh với ông từ đầu đến cuối có cả người Nga như Molotov, người Gruzia như Ordzhonikidze, người Armenia như Mikoyan và người Do Thái như Kaganovich. Ông coi đồng chí là đồng chí hướng, một lòng vì nước Nga, dân tộc không phải là vấn đề. Đó cũng là một phần tính cách làm cho ông sớm tập hợp được đội ngũ của mình.

Stalin đứng ở vị trí khá đặc biệt, ông hầu như không tham gia vào các cuộc đấu đá tranh giành ảnh hưởng. Ông cũng không để bụng thù dai bất cứ ai. Tháng 3 năm 1917, ông nhận thấy Chính phủ lâm thời có thể là có ích, nên đã đứng ra bênh vực và bảo vệ, ghi nhận khả năng hỗ trợ họ, điều đó có nghĩa là có khả năng không cần đến cuộc Cách mạng tháng 10. Tuy nhiên, điều đó cuối cùng đã không xảy ra. “Stalin đã tránh thoát những cú đánh hiểm nghèo vào uy tín của mình. Kết hợp tính cứng rắn và ôn hòa thể hiện trong quá trình tranh luận chỉ càng làm tăng uy tín của Stalin. (Юрий Емельянов "Троцкий. Мифы и личность")

Nhờ đứng ngoài các cuộc tranh giành phe phái, uy thế và lực lượng Stalin dựa vào bộ máy đảng nhờ thế vẫn được bảo toàn, không bị rơi rụng. Ông chú tâm vào trọng trách các bí thư tỉnh, thành và tổ chức đảng cơ sở. Thật ra, chính sự phụ thuộc của đoàn đại biểu vào các Đại hội CPSU, mà nhờ đó công việc tỉ mỉ với hoạt động địa phương đã tạo ra số đông lực lượng Stalin trong tương lai, cho phép đánh bại phe đối lập cánh tả.

Stalin tập trung lực lượng, mài dũa qua các cuộc đấu tranh, đồng thời ông và các đồng nghiệp hành động theo nguyên tắc "trong chiến tranh là trong chiến tranh". Đúng, chiến tranh cần tình báo và chống tình báo, tất cả các thông tin quan trọng đã được bộ máy an ninh thu thập cho Tổng bí thư cả từ cơ sở và từ cấp cao. Thời kỳ 1923-1927 đảng phát triển nhanh chóng, qui mô tổ chức cơ sở tăng gấp đôi, khiến phe cánh Trotsky đụng phải cản trở.

Có chỗ đứng cơ sở, năm 1924 Stalin, bắt đầu công kích rõ nét vào luận điệu “độc tài đảng” và được tất cả các lãnh đạo đảng ủng hộ. Stalin tuyên bố không có độc tài trong đảng và độc đoán trong tầng lớp lao động. Còn Đại hội XIV tháng 12 năm 1925, trong báo cáo ông nhấn mạnh: “đảng không đồng nhất với nhà nước", và "Bộ chính trị là tổ chức cao nhất – không phải của nhà nước, mà của đảng". Đó là bước đầu tiên giảm nhẹ thượng tầng cầm quyền của đảng (ПАРТОКРАТИЯ - Правящая партийная верхушка). Đúng như sau khi đánh bại cánh tả, là nỗ lực cải cách đảng.

Tháng 12 năm 1927, tại phiên họp toàn thể Ban chấp hành TW sau Đại hội XV, Stalin đề nghị bỏ chức vụ Tổng bí thư ông đang giữ. Ông nói: “Nếu như Lenin đi đến chỗ cần thiết đưa ra vấn đề thành lập qui chế tổng bí thư, thì tôi nghĩ, nó phải dựa vào những điều kiện đặc biệt nào đấy, mà chúng xuất hiện sau Đại hội X, khi nội bộ đảng được dựng lên ít nhiều đã mạnh và phe đối lập có tổ chức. Nhưng bây giờ các điều kiện này đã không còn trong đảng, bởi lẽ phe đối lập đã bị vỡ tan tành. Do đó cần phải đi đến chỗ hủy bỏ qui chế này…” Đồng thời Stalin đề cử mình làm chức vụ Chủ tịch Hội đồng nhân dân, điều này chỉ rõ trung tâm sức mạnh chính trị cần phải ở đâu. Nhưng tiếc là các đại biểu không ủng hộ đề xuất này của Stalin.
Trả lời kèm theo trích dẫn
Được cảm ơn bởi:
Mien trung (08-08-2013)
  #89  
Cũ 08-08-2013, 08:58
Mien trung Mien trung is offline
Cá Vobla - Вобла сушеная
 
Tham gia: Mar 2011
Đến từ: Đà Nẵng
Bài viết: 292
Cảm ơn: 278
Được cảm ơn 598 lần trong 230 bài đăng
Default

Bài viết đọc rất hấp dẫn. Mong bác SSX đăng lên các phần tiếp theo

Thay đổi nội dung bởi: Mien trung, 08-08-2013 thời gian gửi bài 10:19 Lý do: Sửa lại cho các chữ có dấu do gửi từ ĐTDĐ
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #90  
Cũ 08-08-2013, 22:14
SSX SSX is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Sep 2011
Bài viết: 1,451
Cảm ơn: 288
Được cảm ơn 1,332 lần trong 674 bài đăng
Default Stalin nhiều nước cờ loại bỏ Trotsky

4. Trotsky bày vẽ nửa vời ra sao

Zinoviev và Kamenev phủ nhận "tư tưởng dân tộc hẹp hòi" là rất gần với Trotsky hơn là với Stalin và chủ bút tờ báo "Pravda" Nikolai Bukharin. Nhưng Trotsky ban đầu kìm chế liên minh với cả 2 bên. Hắn ta hy vọng 2 phía sẽ tự làm suy yếu lẫn nhau và hắn, chờ đúng thời điểm để bước ra làm trọng tài.

Trotsky đã từng có lần liên minh với Zinoviev và Kamenev, nhưng quả thật hắn đã phải chịu đau đớn khổ sở trước. Năm 1924, Zinoviev thậm chí đề nghị bắt Trotsky, còn yêu sách đòi loại bỏ “con quỉ” Trotsky ra khỏi đảng, thì Zinoviev đòi hỏi hầu như thường xuyên. Stalin lại cho rằng cần nâng đỡ đảng phái liberal, bởi họ căm phẫn phản đối chống lại các biện pháp đàn áp của Trotsky.

Và cuối cùng thì, không thể bỏ qua điều này, hắn đã có những đúc kết sai lầm tai hại về vị Tổng bí thư ôn hòa mềm mỏng. Thật hài hước, trong bè cánh của Trotsky thậm chí có nhiều người ủng hộ Stalin thật tình – mà trong thành phần đó, là như quan điểm của Karl Radek. Radek về sau ăn năn hối hận vì đã theo Trotsky, ông ta được trọng vọng và trở thành lãnh đạo Cục ngoại giao của Ban chấp hành TW, Karl Radek đã có rất nhiều cố gắng để thiết lập mối quan hệ hữu nghị với nước Đức những năm 1930.

Bên cạnh nguy cơ chiến tranh với nước Đức, Stalin biết hiểm họa thực sự đe dọa nhà nước Xô Viết non trẻ là từ hàng ngũ cán bộ cũ. Các đồng chí Bolsheviks sau Cách mạng tháng 10 đã chẳng còn biết làm gì hơn. Cuộc đời họ đã quen với bắn giết và cướp bóc, họ không có kỹ năng hay được đào tạo để xây dựng kiến thiết. Khi không có kẻ thù chung, thì Zinoviev và Kamenev chống Trotsky, Bukharin chống Zinovyev và Kamenev trong cuộc đấu đá loạn đả. Trotsky dù có không muốn cũng bị lôi vào cuộc. Trotsky đã mắc phải nhầm lẫn tai hại là từ thái độ đối với nhà cánh tả Zinoviev. Không được 2 bí thư các thành phố lớn nhất Mat-xcơ-va và Leningrad ủng hộ - phe cánh Trotsky mất chỗ dựa trong đảng, thiếu sự giúp đỡ của Trotsky - Zinoviev và Kamenev ở vào thế vô cùng khó khăn và không chống chọi nổi áp lực tổ chức nặng nề của Stalin. Tại Đại hội CPSU thứ XIV - 1925, tất cả các đại biểu chống lại họ, có lẽ chỉ trừ những người đến từ Leningrad. Kết quả là các thủ lĩnh phe “đối lập mới” đã đánh mất vị thế lãnh đạo của mình.

Đến đây thì Trotsky hiểu ra, hắn sẽ chẳng thành công với vai trò trọng tài. Thế là hắn lại tìm cách kết thân với Zinoviev và Kamenev. Điều đó kết thúc bằng việc thành lập liên minh cánh tả hùng mạnh. Chính liên minh này đưa ra chương trình siêu-công nghiệp dựa dẫm vào nước ngoài để tạo ra “bước đại nhảy vọt” như đã nói ở bài #84. Nhưng tất cả đã quá muộn.

Phe đối lập cánh tả, trước hết là chống "tư tưởng dân tộc hẹp hòi”, làm đất nước bị “cô lập”. Theo phe đối lập cánh tả, Xô Viết phải ủng hộ toàn diện phong trào cách mạng thế giới ở các nước khác, nhưng đồng thời phải gia nhập nền kinh tế (tư bản) thế giới. Vì thế, kế hoạch công nghiệp hóa của Trotsky mà phe này ủng hộ mới chủ trương nhập khẩu dài hạn và tích cực vay mượn từ phương Tây. Điều đó rõ ràng làm Xô Viết phụ thuộc phần lớn vào quyền lực phương Tây. Còn “ủng hộ cách mạng thế giới” cũng là cách để phương Tây đặt áp lực lên hàng ngũ mang tinh thần dân tộc các quốc gia Thế giới thứ 3 và các “yếu tố dân tộc” của họ. Phe đối lập cánh tả sẵn sàng làm lao công cho các ông chủ phương Tây? Đúng như vậy, bất chấp lối diễn đạt cách mạng của họ, đó là thực tế quá rõ ràng. Công nghiệp hóa của Stalin hoàn toàn ngược lại, hạn chế nhập khẩu, tận dụng chuyên gia nước ngoài, sử dụng nhân công lao động cưỡng bức (Gulag) xây dựng cơ sở hạ tầng – như sau này, hàng ngàn công trình đường sắt, cầu cống, đường giao thông, mỏ khoáng sản là do lao động khổ sai thực hiện, họ được trả lương, nhưng ở mức thấp hơn lao động thông thường.

Và như phân tích đã dẫn của nhà sử học Nikolai Starikov, "Кто заставил Гитлера напасть на Сталина?": “Phe đối lập đã soạn ra các chương trình khác với đường lối của Stalin ở vào một thời điểm khác. Kết hợp chúng lại chỉ đem đến một điều duy nhất: Chấp nhận các chương trình như thế thì đảng và đất nước rất nhanh chóng chẳng còn lại gì. Những lời lẽ đẹp đẽ, ví dụ, "Chương trình hành động 83 - платформа 83-х"… đối chiếu ngày tháng Trotsky đã soạn thảo khi nào? Thì thấy là tháng 5 năm 1927. Ngày 27 tháng 5 năm 1927, nước Anh hủy bỏ quan hệ ngoại giao với Xô Viết! Liệu có tin vào sự tình cờ như thế không? … Nghiên cứu của chúng tôi đã chỉ ra thực tế quan trọng là quan hệ ngoại giao đã sớm bị đứt đoạn: từ chỗ công nhận Xô Viết tháng 2 năm 1924, tháng 5-1927 đã không còn muốn biết hơn nữa. Tại sao? Bởi vì chiến thắng của Stalin trước Trotsky đã trở nên rõ ràng và nước Anh không do dự rõ ràng đã biểu dương phe đối lập của mình. Ẩn ý rất rõ: muốn chiếm thế thượng phong trước đường lối Stalin đến cùng – những hậu quả bi thảm sau này đối với đất nước Xô Viết."

Đó là gì? Trotskyism không thắng ở Nga thì thành công ở Đức, nơi có đông đảo đồng bào đồng chí Trotsky hơn. Gánh nặng nợ nần WW-I và tái thiết phục dựng nước Đức được các tài phiệt quốc tế giúp đỡ tận tình, thể chế bù nhìn liberal dựng lên sau WW-I quan liêu tham nhũng khủng khiếp, lao động bị bóc lột nặng nề căm hận đến tận xương tủy. Một môi trường không còn gì tốt hơn để chủ nghĩa phục quốc phát xít Hitle nổi lên…Đám lửa chiến tranh WW-II đã được nhen nhóm từ rất sớm.

Có rất nhiều thứ mà khi nói đến, phe liberal và các nhà dân chủ ngày nay sẽ im lặng. Thực sự, kể từ sau WW-I, Đức đã áp dụng mô hình kinh tế Công nghiệp hóa kiểu như Trotsky, nhận khoản đầu tư và vay nợ khổng lồ từ phương Tây, hàng trăm nhà máy qui mô lớn do Mỹ-Anh xây dựng, còn xăng dầu cho đến tận WW-II vẫn do phương Tây cung cấp. Đáp lại phe Lenin thân Đức, Trotsky cũng đã sớm tìm đến liên minh với Đức, phe mà hắn chọn là Dân tộc chủ nghĩa Đức, tiền thân của phát-xít sau này. Năm 1934, đích thân Hitle lệnh ban tặng Do Thái Trotsky danh hiệu “Người Aryan Danh giá”.

Nhưng năm 1927, Stalin đã nắm chắc đảng, tuyên truyền cổ động (Агитпроп) gột rửa đầu óc đảng viên và quần chúng trước nạn bè phái đối lập cánh tả. Đường lối độc lập và mang tinh thần dân tộc Stalin được số đông đảng viên quần chúng ủng hộ. Liên minh đối lập cánh tả trước cái chết đã lên cơn giãy giụa tuyệt vọng.
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #91  
Cũ 08-08-2013, 22:15
SSX SSX is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Sep 2011
Bài viết: 1,451
Cảm ơn: 288
Được cảm ơn 1,332 lần trong 674 bài đăng
Default Stalin nhiều nước cờ loại bỏ Trotsky

5. Cuộc cách mạng thất bại

Thất bại và mất mát trong bầu cử đảng, Trotsky và phe cánh không chịu từ chức. Bọn chúng chuẩn bị những hành động liều lĩnh – huy động quần chúng biểu tình và lật đổ, những tờ báo in trộm được phát tán ở thủ đô và các thành phố, kế hoạch biểu tình chiếm đường phố nhân kỷ niệm 10 năm Cách mạng tháng 10 được tổ chức. Trotsky đã bố trí sẵn các nhóm hoạt động trẻ chiếm đường phố. Hắn có cả đoàn tàu hỏa bọc thép để chở các nhóm binh lính trung thành, một trong số đó là sư đoàn trưởng Dmitri Schmidt – kẻ ngay trước lễ kỷ niệm đã công khai đe dọa trừng trị bằng vũ lực Tổng bí thư Stalin.

Stalin cũng đã sẵn sàng, đội quân của ông lập các chốt gác trên các ngả đường, an ninh đề cao cảnh giác. Lực lượng trẻ-sinh viên của ông tổ chức thành các đội xung kích, các nhóm trẻ cơ động này sẵn sàng sẵn sàng lao vào đám đông biểu tình của Trotsky, làm rối loạn hàng ngũ cánh tả. Hành động này được đặt dưới sự chỉ huy của thư ký Georgy Malenkov, thật thú vị là ông ta lại được giao trách nhiệm này, và khi không lập được công trạng gì nên đã phải thay bằng người khác. Còn Boris Shaposhnikov, chỉ huy quân sự quân khu Mat-xcơ-va, điều động xe bọc thép về thành phố, phòng sẵn nguy cơ binh biến Trotsky, thì sẽ chặn các ngả đường.

Ngày 7 tháng 10, Trotsky đến thủ đô bằng xe hơi, hắn sẽ phát biểu trước đám đông biểu tình. Hắn đã cố để phát biểu trước đám đông quần chúng từ ban công khách sạn "National", nhưng dự định của hắn đã bị phá hoại đầy bạo lực, đám đông tụ tập biểu tình bị giải tán. Kế hoạch tiếm quyền đã bị hỏng. Số phận Trotsky và phe cánh đã bị định đoạt. Sau thất bại bầu cử và những ồn ào huyên náo, những âm mưu biểu tình bạo loạn – đó là những nỗ lực cuối cùng trước cái chết, tháng 12-1927 cả bọn bị khai trừ trong Đại hội đảng XV.

Năm 1917, khi Trotsky cùng các đạo hữu khắp thế giới đổ vào Nga làm cách mạng, hắn ta tuyên bố:

“Nước Nga – là cành củi, mà chúng ta ném vào đống lửa cách mạng thế giới; Россия - это хворост, который мы бросим в костер мировой революции”.

Năm 1924, trong khi tang lễ Lenin, Trotsky tuyên bố:

“Trên đống đổ nát tang lễ nước Nga chúng ta trở thành lực lượng đến mức, trước nó cả thế giới phải quì gối; На погребальных обломках России мы станем такой силой, перед которой весь мир опустится на колени”.

Năm 1927, Trotsky và đồng bọn bị loại bỏ, từ đó bị trục xuất và vĩnh viễn cuộc đời lưu vong.

Những gì xảy ra ở Nga ngày nay - cánh tả, phe đối lập, liberals, biểu tình “Đầm lầy” chống Putin, có bóng dáng xưa cũ cách đây gần một thế kỷ. Người ta nói lịch sử hay lặp lại, nhưng đúng hơn thì có những thế lực chưa bao giờ chịu từ bỏ xoay vần bánh xe lịch sử theo cách hoàn toàn xưa cũ.

Phần chính tham khảo tại: Конец левой оппозиции (Как Сталин Троцкого переиграл)
http://www.warandpeace.ru/ru/reports/view/78709/
Trả lời kèm theo trích dẫn
Được cảm ơn bởi:
Nhật Minh (09-08-2013)
  #92  
Cũ 26-08-2013, 21:45
SSX SSX is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Sep 2011
Bài viết: 1,451
Cảm ơn: 288
Được cảm ơn 1,332 lần trong 674 bài đăng
Default Mùa xuân Praha-Russophobia

Ngày 21 tháng 8 năm 2013, người Czech kỷ niệm 45 năm sự kiện mùa xuân Praha. Có khoảng 100 người tụ tập tại lễ tưởng niệm. Con số ít ỏi nói lên điều gì đó, có lẽ Russophobia đã phải nhạt. Nhưng không còn xe tăng Nga, thì vẫn có nhà băng Nga: Вчера русские танки, сегодня русские банки!

Bài viết của lenta.ru http://lenta.ru/articles/2013/08/23/tanks/

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #93  
Cũ 27-08-2013, 12:53
SSX SSX is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Sep 2011
Bài viết: 1,451
Cảm ơn: 288
Được cảm ơn 1,332 lần trong 674 bài đăng
Default Mùa xuân Praha-Russophobia

«Вчера русские танки, сегодня русские банки».

Russophobia – nỗi sợ hãi chống Nga bây giờ đã phai nhạt, phần lớn dân chúng Czech đã không còn quan tâm đến quá khứ. Những khó khăn trong khủng hoảng hiện tại thậm chí còn khiến chính quyền Czech hiện nay quay sang Nga. Giới chính khách thậm chí còn e ngại TT Czech hiện nay, Milos Zeman lấy Putin làm kiểu mẫu để học tập.

Nhưng trước hết phải điểm qua vài nét “mùa xuân Praha”. Trước 1968, bầu không khí liberals tự do và cải cách kiểu Khrushchev đã tràn vào Tiệp Khắc, mâu thuẫn nội bộ hàng ngũ lãnh đạo CS giữa những người theo phe bảo thủ và phe tự do dâng cao vì những trì trệ và thất bại mà nguyên nhân chính là cái cách nửa vời trời ơi đất hỡi kiểu Khrushchev. Kinh tế khó khăn, dân chúng bất mãn, phương Tây kích động và hứa hẹn. Đỉnh điểm là mùa xuân 1968, phe liberals huy động quần chúng xuống đường làm cách mạng màu. Liên Xô can thiệp, chấm dứt âm mưu đảo chính và rút quân.

Nỗi niềm hứng thú kỷ niệm “Mùa xuân Praha” và “quân Nga xâm lược” trong bầu không khí Russophobia đã phai nhạt. Không thấy có những poster to tướng in hình ảnh xe tăng Liên Xô trên đường phố Praha, hay những bức biếm họa trên tường theo phong cách graffiti “nhớ mùa xuân 1968”. Nơi diến ra sự kiện chính là ở gần tòa nhà đài phát thanh Czech, nơi trước kia nổ ra xung đột giữa binh lính Xô Viết và những người biểu tình làm khoảng 100 người thiệt mạng. Cuộc cách mạng màu 1968 đã không thành, phải chờ đến “cách mạng nhung” 1989 - 21 năm sau. Nhưng CEO đài phát thanh Peter Dugan sẽ chẳng nói gì hết về cách mạng màu, hay những kẻ quá khích bị phương Tây xúi giục, hay các nhà cách mạng đã bị chủ nhân phương Tây phản bội và bỏ mặc họ với xe tăng Nga. Dugan nói đàn áp “cách mạng mùa xuân” Praha là phản bội và chiếm đóng nhà nước độc lập và bẻ gãy “xương sống” đạo đức xã hội… rằng “điều đó không thể nào quên được”.

Sẽ là rất thú vị khi Dugan nói về sự không thể nào quên được của nhân dân các quốc gia Trung quốc, Nhật bản, Hàn quốc, Việt nam, Iraq hay thậm chí là Nam tư. Nhưng đừng hy vọng điều đó. Bản năng Russophobia của Dugan chỉ có được đến thế. Rõ ràng có một loại người, cơ quan phát ra âm thanh - bao gồm thanh quản, lưỡi và mồm, phát triển mạnh lấn át cả lý trí.

Mặc Dugan nói gì, thì sự kiện Praha 1968 đã bị người Czechs lãng quên. Thậm chí những rơi rớt trong lớp người già cả từng chứng kiến cũng đã ngày càng nhạt nhòa. “Sự kiện 1968 là quan trọng đối với thế hệ chúng tôi, tri giác của giới trẻ cũng như tôi về sự chiếm đóng của Đức cũng quan trọng đối với cha mẹ tôi…” - phóng viên và phiên dịch tiếng Nga Libor Dvorak giải thích.

Cựu phó ngoại trưởng Czech người giữ chức vụ những năm đầu 1990, Petryshka Shustrova nói với giọng buồn bã, rằng đối với thế hệ trẻ Czech, “mùa xuân Praha" “đã chẳng còn nghĩa lý gì” và “họ không chứng kiến điều này, binh lính Xô Viết sau cách mạng nhung đã rút đi, phần lớn hơn mệt mỏi và quá tải với chủ đề xã hội”.

Giới trẻ tham gia vào phần hoạt động lớn nhất của lễ kỷ niệm, nhưng không có nhiều hoạt động. Trên quảng trường Cộng hòa, những cái ghế nhựa đặt dưới rạp giành cho người già, là bộ phận lớn của khán giả. Trên sân khấu trang trí những khẩu hiệu đã 45 năm xưa cũ: "Những vị khách du lịch xe tăng có tổ chức", "Người anh em đỏ, hãy về nhà đi", “Không CCCP mọi thời đại”, "Rạp xiếc Nga lại một lần nữa ở Praha! Đừng nuôi nấng, đừng chòng ghẹo!" Bên cạnh là những tấm pa-nô cắt ra từ báo cũ và những hình ảnh xưa cũ, trong 1 tấm là bảng chỉ đường bị đập vỡ bởi người Czech, ngụ ý rằng xe tăng chẳng biết đi đâu, vẫn còn một khẩu hiệu nữa "Chúng tôi yêu các vị, và các vị đã phản bội chúng tôi" - các vị ở đây là các nhà lãnh đạo CS khi đó. Phần diễn thuyết vẫn là các vị chính khách, sử học và văn học trên nền ban nhạc Jazz và hương vị kem tươi ngon ngọt miễn phí.

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
Xe tăng Liên Xô trên quảng trường Praha

Buổi mít-tinh kéo dài 2 giờ, nhưng chẳng có đủ 100 người dự cùng lúc, kẻ đến người đi, họ ra khỏi đường hầm, dừng lại nghe ngóng 1 chút rồi lại đi. “Đây là sự kiện rất tồi tệ ảnh hưởng nặng nề đến cha mẹ tôi khi đó và đến người Czech hiện nay. Mẹ tôi đã buộc phải học trường nông nghiệp và lau rửa cho bò mặc dù muốn vào trường kinh tế”, cậu sinh viên 21 tuổi trường nông nghiệp Libor Gorak nói. Còn cô tóc vàng 35 tuổi mặc blouse hồng gọi việc khôi phục chế độ Tiệp Khắc là “sự kiện rất tiêu cực”.

Trong khi tôi đang nói chuyện với Karel 20 tuổi tay cầm tờ rơi tại đám đông thì bỗng có bà già chen ngang. “Tôi cho đến nay vẫn nhớ năm 1968 đã hạ tạy xuống như thế nào, tôi hạ tay xuống khi giữa vai bị dí cái lưỡi lê Kalashnikov” – bà nói rất xúc động và chỉ ngón tay vào tôi – “Cô đang theo dõi chúng tôi, và chúng tôi chỉ muốn tự do. Bởi tôi và cô có quan hệ tồi.” Bà già quay lưng và bỏ đi, còn Karel, như chẳng có gì xảy ra vẫn tiếp tục: “chúng tôi không hề có thái độ tiêu cực, nhưng tất cả mọi người cần phải hiểu lịch sử - ở đây và ở Nga”.

Tất cả trở nên sôi nổi hơn và vỗ tay lớn hơn khi dàn đồng ca trẻ em hát bài có giai điệu "Chạy về nhà đi, hỡi Ivan. Natasha đang đợi cậu đó. Và nếu không trở về… Cậu còn không cho phép Natasha ra đi vì Volodya cơ mà."

Thay đổi nội dung bởi: SSX, 27-08-2013 thời gian gửi bài 18:43
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #94  
Cũ 27-08-2013, 12:57
SSX SSX is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Sep 2011
Bài viết: 1,451
Cảm ơn: 288
Được cảm ơn 1,332 lần trong 674 bài đăng
Default Mùa xuân Praha-Russophobia

Dubcek – đã không còn là người hùng

Thái độ về các lãnh đạo đảng CS, những người thực hiện mở rộng tự do ở Tiệp Khắc thời kỳ mùa xuân Praha đang dần thay đổi. Đáng ngạc nhiên, ở Praha vẫn không có con phố nào mang tên hay bức tượng nào về Aleks Dubcek, người là chủ tịch đảng CS Czechoslovakya lúc đó và được coi là nhà kiến thiết cuộc “mùa xuân Praha”. Bây giờ ông ta bị coi là nhà CS, ban đầu không chịu nổi áp lực xã hội, mong muốn tự do, và sau đó – đã dễ dàng phản bội lý tưởng của mình. Theo phóng viên Czech Dvorak, sau cách mạng nhung, "đã có nhiều thông tin hơn về những gì xảy ra 45 năm trước, và về vai trò không nhiều của Dubcek và toàn thể BCT." Nhà nữ cựu bất đồng Shustrova giải thích thêm, rằng thời kỳ 1989 phần lớn dân Czechs coi Dubcek là người hùng và yêu kính ông ấy như nhà lãnh đạo CS đầu tiên “mang gương mặt người”. "Bây giờ thì hầu như đã quên lãng. Dân chúng cảm thấy không ưa CNCS, và không muốn đặt tượng tưởng niệm nhà CS.”

TT Czech hiện nay Milos Zeman, trog ngày 21 tháng 8 thậm chí nói về Dubcek còn cay nghiệt hơn, gọi ông ta là "kẻ phản bội". “Dubcek đã không thể bảo vệ đất nước và chính sách của mình nhân nhượng với quân xâm lược và thỏa hiệp đẩy đất nước vào tình trạng suy đồi đạo đức, kéo dài cho đến tận khi kết thúc chế độ CS” – trích lời Zeman trên radio Praha. Nhưng hài hước là Zeman có thể sẽ lại theo y như hành trình của Dubcek và các vị lãnh đạo khác đến Mat-xcơ-va, nơi ông ta sẽ lại đồng ý với những thỏa thuận kiểu TBT Brezhnev.

Sự thật về Praha

Dvorak tin rằng bây giờ người Czechs đã lạnh nhạt với Dubcek."Tôi luôn luôn yêu kính ông ấy, ông hiền lành theo nghĩa con người, nhưng khi anh thua cuộc chơi chính trị, thì điều đó là điểm xấu đối với anh". Người hùng không lẫn đi đâu đối với Czech – đó là nhà bất đồng chính kiến Vaclav Havel, kẻ leo lên nắm quyền sau cách mạng nhung, mặc dù Dvorak công nhận rằng năm 1989 để chống đối chế độ, cần ít can đảm hơn năm 1968. Đồng thời ở Slovakia, thái độ đối với Dubcek có khác, bởi ông là người Slovak đầu tiên, đứng đầu đảng CS Tiệp Khắc. "Người Slovak khi đó vẫn bị coi là công dân hạng 2. Đúng, và tự hào cho người Slovak trừ Dubcek ra, theo số đông, và không theo riêng một ai"- Libor Dvorak công nhận.

Theo Shustrova, một số chính khách Czech bây giờ nói rằng năm 1968 chỉ là “cuộc xung đột trong nội bộ đảng giữa những người CS tiến bộ và bảo thủ". "Nhưng, theo quan điểm của tôi, điều quan trọng hơn là bầu không khí xã hội thời kỳ “mùa xuân Praha” đã thay đổi, dân chúng cảm nhận thấy tự do đến, phong trào xã hội là mạnh mẽ để nổi dậy chống xe tăng Nga, từ khi bị chiếm đóng cho đến khi đại diện của chúng tôi trở về từ Mat-xcơ-va.

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
Một vài cư dân tụ tập dưới các tấm pa-nô dựng tại quảng trường nhân sự kiện 1968

Thực sự, tình hình trên quảng trường Cộng hòa nói lên rằng, mùa xuân Praha là cuộc chiến đấu nội bộ giữa phe bảo thủ và phe liberals, và các đại diện của đảng CS biết về việc quân đội Xô Viết sẽ tiến vào." "Có bản ghi âm cuộc đàm thoại giữa Leonid Brezhnev và Dubcek, Brezhnev nói với ông ta rằng cần thiết phải tiến quân vào Praha, Dubcek trả lời về điều đó: "Hãy làm những gì mà đồng chi cho là cần thiết" – Shustrova nói.

Cựu chiến binh trong cuộc “mùa xuân Praha” 84 tuổi Jiri Ruzicka nói về tình hình lúc đó các nhà CS đã tự kêu gọi quân đội Hiệp ước Vác-xa-va tiến vào Tiệp Khắc. "Ngày 21 tháng 8 năm 1968 tôi trở về Praha, Tôi thấy xe tăng trên quảng trường và chạy đến chỉ huy của mình. Tôi hỏi ông ấy có biết gì về quân đội của chúng tôi, về xe tăng trên quảng trường Venceslas, và ông ấy nói: Đó không phải là xe tăng kẻ thù, mà của chúng ta. Còn có thể nói điều gì khác?” - Ruzicka nói và thêm rằng, khác với chiếm đóng phát xít, các lãnh đạo CS Tiệp Khắc đã không bao giờ bị trừng phạt. Nhưng Ruzicka đã không hiểu, nhờ thế mà đã không có xung đột vũ trang. Quân đội Czech chẳng là cái gì cả nếu chống lại Xô Viết.

Ruzicka xuất hiện trước đám trẻ, nói rằng hiện nay trong chính quyền CH Czech phần lớn là các nhà cựu CS, và cần phải hiểu, tư tưởng CS có thể dẵn dắt đến đâu. Nhà phân tích của tờ báo "Pravo" Alexander Mitrofanov, cuối những năm 1970 di cư khỏi CCCP vào Tiệp Khắc, cùng chung nhận định với tôi là gần như toàn bộ hàng ngũ lãnh đạo Czech, kể cả TT và thủ tướng hiện nay đã từng trong đảng CS, cùng với một số lượng người Czech không tính đếm được những kẻ có ảnh hưởng.
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #95  
Cũ 27-08-2013, 13:01
SSX SSX is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Sep 2011
Bài viết: 1,451
Cảm ơn: 288
Được cảm ơn 1,332 lần trong 674 bài đăng
Default Mùa xuân Praha-Russophobia

Putin – hình mẫu để học hỏi

Buổi tối 21 tháng 8, trên quảng trường Venceslas xuất hiện ít cây nến và tấm bìa viết tay nghuệch ngoạc dòng chữ "Hôm qua, Xe tăng Nga, Hôm nay nhà băng Nga". Nguyên cớ là ngân hàng Nga "Savings Bank", năm ngoái đã mua lại ngân hàng Áo Volksbank, họ hoạt động ở Czech. Bây giờ thì người Czech đã quen với những chữ cái Nga màu xanh. Theo cựu bộ trưởng quốc phòng và cựu đại sứ Czech tại Nga, Lubos Dobrowski, bây giờ chúng tôi không nói về mối đe dọa quân sự Nga xô, mà nói về sự cần thiết phải "sợ hãi sự xâm lăng của các phương pháp không dân chủ trong chính sách của chúng tôi." Ông ta cũng sợ người Nga có thể "sắp đánh chén chính phủ Czech".

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.

Những bằng chứng sống động của cuộc bành trướng Nga mới ở CH Czech – là lượng khổng lồ người Nga du lịch. "Tôi ghét phải đi bộ trên quảng trường phố cổ, khi mà tiếng Czech chẳng nghe thấy. Đúng là người Nga đã mang tiền và làm rạng danh Praha nhưng ở chính Karlovy Vary, các tấm biểm tiếng Nga đã chen trước tiếng Czech. Những Nga mới đến đây – làm phiền phức, bởi đó là những người không khẩu vị, và họ tự cảm thấy mình là chủ nhân thế giới. Cảm xúc 1968 quay về, chúng tôi cảm thấy như là thuộc địa", - nhà cựu đối lập Shustrova nói giọng buồn bã.

Nhưng đối với phần lớn dân Czech, người làm họ bực mình không phải là người Nga, mà là dân Roma (di-gan) và những kẻ di cư đến từ Moldova và Ukraine, họ làm những công việc lương thấp. Phóng viên Dvorak nói, người Czech không giống Ba Lan, ý thức dân tộc không phát triển cho lắm, do đó không có tính bài ngoại trong xã hội, và thậm chí không đi tìm “kẻ thù bên ngoài”. Kẻ thù này có thể là Nga thời Xô Viết, bởi vì thời kỳ đó, GDP của Czech đã rơi khỏi vị trí số 10 thế giới 45 năm trước. "Tâm lý ở Czech là ở chỗ cần điều gì đó để giữ cho mức sống là tốt nhất có thể, đó là tất cả. Tư tưởng quốc gia đã hết từ trong thời Đức xâm lược”.

Theo những người Czech, tình cảm Russophobia quê nhà kế thừa trong họ kể từ thời đàn áp "Mùa xuân Praha", hầu như đã biến mất. "Sau 1989 là cảm xúc chống Nga rất mạnh, ví dụ, tôi khi làm phiên dịch tiếng Nga, tôi có thể nói rằng, thời kỳ 1990 đến 1997, những tác phẩm cổ điển Nga thậm chí cũng không được xuất bản. Nhưng bây giờ tôi đã dịch cả loạt, tôi dịch Pelevin và Sorokin"- Dvorak nói.
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #96  
Cũ 27-08-2013, 18:53
SSX SSX is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Sep 2011
Bài viết: 1,451
Cảm ơn: 288
Được cảm ơn 1,332 lần trong 674 bài đăng
Default Mùa xuân Praha-Russophobia

Theo trí nhớ của kiều dân Mitrofanov, sau cách mạng nhung, nói tiếng Nga thôi cũng đã là nỗi “sợ hãi”, khi đó người ta quên tất cả những gì thuộc về Nga. Nhớ ít năm trước khi mà số động rộng lớn, không phải là dòng chảy chính mà là dòng sức mạnh cần phải thỏa mãn: “Hãy quay lại Nga thôi. Người Mỹ làm chúng ta thất vọng, không phải là vì tôi nghèo đói, nhưng vì hàng xóm Pháp giàu hơn tôi, và như thế vẫn còn nguyên, tôi muốn giàu có hơn. " Về Nga, họ chỉ biết mỗi Putin. Nhưng phương pháp của ông ấy họ coi là đúng đắn, chúng ta cần phải như thế”, - người phóng viên nói.

Trong Czech, theo Shustrova, đã hình thành 2 quan điểm đồng thời về Nga. "Một – cần phải cẩn trọng với Nga, bởi cái thói hành xử đế quốc Nga và cần phải thúc đẩy những chủ đề như Pussy Riot hay chủ nghĩa độc đoán ở Nga. Hai – Nga là đất nước cũng như các nước khác mà chúng ta giao thương” – Shustrova nói.

Nhóm ủng hộ ý tưởng thứ 2, theo cựu bộ trưởng Czech Dobrowski, là nhóm hiện tại của TT Milos Zeman. Xung quanh Zeman có rất nhiều người bị dẫn dắt bởi Nga, cánh tay phải của Zeman – là giám đốc Lukoil ở Czech. Rosatom của Nga là một trong những nhà thầu chính mong thắng gói thầu xây dựng nhà máy điện hạt nhân Timelin ". "Đó là thương vụ lớn 300 tỷ cu-ron. Nếu người Nga nhận được, thì đó là dấu hiệu quan trọng của định hướng Zeman"- Dobrowski nói.

Nhưng không chỉ là Zeman tính đếm đến hợp tác kinh tế với Nga. Mitrofanov còn gọi tổng thống là người hâm mộ Putin, và sao chép những ý tưởng chính trị của ông ấy. "Zeman nhìn thấy ở Nga cơ hội kinh tế khổng lồ cho chúng tôi, nhưng không thấy sự nguy hiểm, mà đối với tôi và thế hệ chúng tôi, cảm thấy gượng ép với điều đó, như Putin cầm quyền không hoàn toàn dân chủ ở Nga. Chúng tôi biết một số chính khách ở chúng tôi thực tế bây giờ bị ảnh hưởng từ thực tế Nga, đang chống lại quần chúng", - Dobrowski nói. Ví dụ Zeman mới đây từ chối giáo sư sử học Martin Putna chỉ vì thực ra là đã tham gia vào đoàn diễu hành gay ở Praha năm 2011.

Zeman thắng cứ làm TT CH Czech tháng 3 – 2011. Dobrowski và Mitrofanov tin rằng nguyên do là bởi sự tiêu cực của phe được đào tạo và thân phương Tây ở Czech. "Các chính trị gia của chúng tôi đã không chống chọi lại khủng hoảng từ quần chúng, những người ít nhất tự mình không tham gia vào chính trị, nhưng bởi ảnh hưởng từ quần chúng, có trách nhiệm phát triển xã hội”, - Dobrowski nói. "Một bộ phận xã hội Czech đã không muốn dân chủ, họ muốn làm nhà lãnh đạo quyền lực, để đương đầu với dân di-gan và thịnh vượng", - Mitrofanov nói. Theo Mitrofanov, họ đang “thực sự la liếm mông Nga – ngay cả khi điều đó đến, anh không hiểu ranh giới, đối với Nga Putin – đó là món quà từ thiên đường. Russia chỉ cần có thế, và chúng ta sẽ làm tốt việc đó", - ông ta trích dẫn bình luận của những người Czechs trong bài báo của mình. Phe thân phương Tây ở Czech đã bị chia rẽ, không có thủ lĩnh và không hiểu cần phải làm gì tiếp theo, Mitrofanov nói. Theo quan điểm của ông ta, phương Tây đang mang cặp kính màu hồng và không có ý tưởng rằng Zeman có thể chiến thắng.

Ngày 20 tháng 8, quốc hội Czech đã giải tán – lần đầu tiên trong lịch sử, quốc hội tự giải tán vì liên can đến những bê bối chính trị và tham nhũng. Mitrofanov nói thẳng rằng đó là bước đầu tiên tiến tới thiết lập ở CH Czech "chế độ toàn trị". Ông ta tin là qua 2 tháng tuyển chọn phe đồng minh của Zeman đã thắng lợi trên nghị trường, ai sẽ có quyền thay đổi hiến pháp, và khi đó tình cảnh chính trị ở Czech cuối cùng sẽ biến thành bản sao tồi tệ của những gì diễn ra ở Nga.

BL: Tất nhiên, một số sẽ chẳng bao giờ nói, giương cao mãi ngọn cờ Russophobia cũng đến lúc phải mỏi mệt. Quan trọng hơn là chẳng thể nào bỏ vào nồi khúc dân chủ với gia vị tự do để có món ăn cho mình. Thì cũng vẫn là Nga xô “xâm lăng” CH Czech, chỉ có điều xâm lăng như thế là đúng kiểu phương Tây, chứ đâu phải kiểu đế quốc Nga.

Bài của Ilya Azar viết từ Praha đăng trên Lenta.ru, "Вчера русские танки, сегодня русские банки"
http://lenta.ru/articles/2013/08/23/tanks/
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #97  
Cũ 24-09-2013, 10:40
SSX SSX is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Sep 2011
Bài viết: 1,451
Cảm ơn: 288
Được cảm ơn 1,332 lần trong 674 bài đăng
Default Câu trả lời: Die Kriegschuld-Luge Bịa đặt về tội lỗi chiến tranh nước Đức

Winston Churchill: “Lịch sử do kẻ thắng viết.”
François-Marie Arouet-Voltaire: “Lịch sử là sự bịa đặt được số đông đồng thuận.”

Câu trả lời của Die Kriegschuld-Luge về sự bịa đặt của kẻ thắng đối với tội lỗi chiến tranh nước Đức

Jürgen Rieger http://www.juergen-rieger.de/beitrae...huldluege.html

Link này cũng không còn, nhưng vẫn có thể thấy bản tiếng Anh ở đây:

http://www.gnosticliberationfront.co...huld_Luege.htm
http://www.iraq-war.ru/article/206717


Một lần nữa chúng ta có một ngày tròn để xem xét: kỷ niệm lần thứ 70 cuộc xâm lược Ba Lan.

Một lần nữa chúng ta được nghe rằng chúng ta phải nhìn nhận nó với sự "xấu hổ và tội lỗi."

Chúng ta phải tuyên bố với giọng buồn nôn rằng "(chiến tranh)… không bao giờ bùng lên từ đất Đức nữa… " vv, vv

Nhưng nào có gì khác có thể mong chờ từ chế độ như bị chiếm đóng của chúng ta.

Xuất bản của Springer "World on Sunday" than vãn trong ấn phẩm ngày 30 tháng 8 năm 2009: "… Thật chán nản khi tại buổi lễ ấn tượng, hoành tráng và long trọng kỷ niệm sự kiện bắt đầu chiến tranh của Ba Lan diễn ra tại nơi nó đã bắt đầu, Westerplatte Danziger, không có nguyên thủ quốc gia phương Tây nào đến dự ngoại trừ Angela Merkel."

Chúng ta được nghe một điều đến là tốt đẹp "… nếu phương Tây, qua sự có mặt ở Danzig, thấy được sự đau khổ lớn lao xảy ra ở cả Đông Âu và không chỉ ở Ba Lan."

Trong các ấn phẩm khác là câu chuyện rằng Adolf Hitler vào ngày 1 tháng 9 năm 1939 đã "châm ngòi Chiến tranh Thế giới II"; “gây ra đám cháy thế giới"; "bắt đầu chinh phục thế giới"; và những lời nói dối khác tương tự.

Sự thật là chiến tranh Đức-Ba Lan bắt đầu vào ngày 01 tháng 9 năm 1939, và cuộc chiến tranh cục bộ này đã trở thành một cuộc chiến tranh châu Âu với việc Anh và Pháp tuyên bố chiến chống lại Đức Nazi hôm thứ ba ngày 3 tháng 9 năm 1939.

Chiến tranh châu Âu đã trở thành Chiến tranh Thế giới II vào ngày 12 tháng 9 năm 1941, khi Tổng thống Roosevelt chỉ thị cho hải quân Mỹ đánh chìm bất cứ tàu chiến nào của Đức bắt gặp.

(Về nguyên cớ này, tư lệnh hải quân Mỹ nhận xét vắn tắt rằng Mỹ đã bước vào cuộc chiến, nhưng người dân Mỹ không hề biết nó đã được đưa ra.)

Sự thật là Ba Lan, vốn đã lâu ở dưới sự cai trị của Nga, được tái lập là một nhà nước độc lập từ Đức và Áo năm 1916.

Để cảm tạ cho hành động rộng lượng này, các đơn vị chính qui của quân đội Ba Lan tham gia cùng nhóm vũ trang Korfanty và bắt đầu xâm chiếm các khu vự thuần Đức tại Thượng Silesia và Tây Phổ.

Để đối phó với việc người Đức giành chiến thắng trong cuộc bầu cử, ở mỗi khu vực bỏ phiếu, chúng mở đầu một triều đại khủng bố, và nhờ sự giúp đỡ của Pháp, Ba Lan đã được phép chiếm giữ các khu vực này của nước Đức.

Theo cưỡng chế của hiệp ước Versailles, Ba Lan đã được trao cho một “hành lang” đến biển Baltic, cùng với các khu vực rộng lớn của Tây Phổ mà dân cư Đức sinh sống.

Hành lang này hoàn toàn chia cắt Đông Phổ ra khỏi nước Đức, làm cho thương mại và giao thông liên lạc gặp khó khăn hoặc không thể.

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.

Trong thời gian Đồng Minh về hiệp ước hòa bình Versailles, thủ tướng Anh trong Thế chiến thứ nhất Lloyd George, vẽ khu vực này lên bản đồ và nói trước: "Đây là nơi cuộc chiến tranh thế giới tiếp theo sẽ bắt đầu!"


Không giống như các thủ lĩnh phương Tây, Hitler trên thực tế đã đánh giá những nguy hiểm gây ra bởi Bolshevik Liên Xô.

Ông ta nhận ra rằng Đức sẽ không thể chống Liên Xô mà không có một liên minh với Ba Lan.

Vì lý do này, Hitler đã ký hiệp ước không xâm lược với Ba Lan năm 1934.

Tổng thống Pilsudski Ba Lan đến lượt cũng thấy rằng Ba Lan không thể đồng thời gây thù địch chống lại hai nước láng giềng hùng mạnh của mình là Đức và Liên Xô.

Ngoài việc chiếm giữ các khu vực của Đức, Ba Lan cũng đã chiếm đoạt Bạch Nga (Belarussia)và các một phần của Ukraina sau khi Đế quốc Nga bị suy yếu do chiến tranh thế giới thứ nhất.

Biên giới phía đông hiện tại của Ba Lan, được Liên Xô thiết lập năm 1939, tương ứng với đường biên dân tộc.

Với các cuộc chiến tranh xâm lược của mình, Ba Lan đã vượt qua giới tuyến này, biến Liên bang Xô viết thành kẻ thù của họ.

Các dân tộc thiểu số Đức đã bị Ba Lan tước quyền công dân từ những năm 1920, và trong những năm 1930 trở thành mục tiêu bị khủng bố công khai, giết người và hiếp dâm, đặc biệt là trong những tháng trước tháng 9 năm 1939.

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.

http://s456.photobucket.com/user/GE0...view=slideshow

Theo hiệp ước không xâm lược, báo chí Đức đã không được phép viết về các tội ác của Ba Lan chống lại người Đức thiểu số, dẫn đến sự di cư của một triệu rưỡi người Đức.

Một triệu người Đức khác vẫn còn ở lại trong các vùng Đức mà bị Ba Lan chiếm đóng.

Một bài hát nổi tiếng về người Ba Lan có nguồn gốc trong số các đội quân chiến đấu bảo vệ quê hương ở Thượng Silesia đã được viết lại trong sách nhạc Nazi ám chỉ rằng cuộc đấu tranh này không phải là chống lại "Pjorunje" mà là "Bolsheviks."

Hitler rất muốn dàn xếp với Ba Lan.

Cho đến tháng 4 năm 1939, Nazi tiếp tục tuyên truyền đề cao và ca ngợi ông Tổng thống đã chết Pilsudski và Bộ trưởng Ngoại giao Beck trong số các "nhà lãnh đạo lớn của châu Âu."

Trái với các thủ lĩnh Nazi khác, những người có họ hàng và bạn bè và đất đai trong vùng bị Ba Lan chiếm đóng, Hitler đã không nhất quyết đòi tái lập biên giới năm 1914.

Thay vào đó, ông ta đề nghị trưng cầu dân ý theo yêu cầu giới hạn của Đức tại Tây Phổ và các vùng khác.

Ông ta đề xuất rằng trong trường hợp trưng cầu ủng hộ Đức, thành phố và cảng Gdingen sẽ vẫn thuộc lãnh thổ Ba Lan, cùng với một con đường cao tốc lớn kéo dài từ Ba Lan qua Tây Phổ đến bến cảng.

Trong trường hợp trưng cầu ủng hộ Ba Lan, Đức sẽ được phép xây dựng một con đường cao tốc Pomerania đến Đông Phổ.

Ngoài ra Danzig, nơi có 98% người Đức và đặt dưới sự ủy nhiệm của Hội Quốc liên, sẽ được phép sát nhập vào Đức, chiểu theo nguyện vọng của đại đa số cư dân Danzig.

Công khai và kín đáo, Hitler chỉ ra rằng đó sẽ là yêu cầu cuối cùng về lãnh thổ của Đức và họ sẽ không đảo ngược phán quyết tai ương của hiệp ước Versailles.

Mặc dù đề nghị của ông ta rõ ràng là ôn hoà, Ba Lan đã đáp lại bằng sự ương bướng. Đỡ đầu cho sự ương bướng cứng đầu là Anh.

Đã 300 năm Anh theo đuổi một chính sách "Cân bằng Quyền lực" tự liên minh với kẻ yếu hơn chống lại kẻ mạnh nhất.

Chính sách này cho phép Anh để che đậy tham vọng thiết lập đế chế thế giới của Anh ở phía sau.

Phù hợp với kế hoạch này, Anh năm 1935 ép Đức ký thoả thuận rằng hải quân Đức bị giới hạn qui mô hạm đội bằng 1/3 qui mô hạm đội Anh. (Một hành lang giới hạn để WWII xảy ra trên đất liền. Tại thời điểm đó sức mạnh quân sự Pháp đã lớn hơn Đức.)

Hitler muốn đảm bảo với Anh rằng một cuộc chạy đua hải quân sẽ không xảy ra lần nữa - Kaiser Wilhelm đã khởi xướng một cuộc tranh giành như thế và nó đã dẫn đến việc Anh tuyên chiến năm 1914.

Cho đến 1938, Đức đã trở nên mạnh hơn so với Pháp, và trong việc duy trì chính sách "Cân bằng Quyền lực", Anh một lần nữa đã theo đuổi chính sách chống Đức.

Điều này dẫn đến việc chính phủ Anh phản đối Áo gia nhập Đức, mặc dù 99% dân số Áo đã bỏ phiếu cho sự thống nhất trong một cuộc trưng cầu ý kiến toàn dân.

Anh chưa bao giờ công nhận quyền tự quyết của quốc gia khác, cho dù ở Ấn Độ (nơi những người đòi độc lập đã bị trói vào nòng pháo Anh) hoặc tại Ai-len (nơi hầu như toàn bộ dân số đã bị huỷ diệt bởi họ không bao giờ chấp nhận sự thống trị của người Anh.)

Sẽ là sai lầm khi cho rằng quân đội Đức tiến vào Tiệp Khắc ngày 15 tháng 3 năm 1939 đã đưa đến sự thay đổi trong chính sách của Anh đối với Đức.

Cần phải biết điều này về Tiệp Khắc: trong cái đất nước vụng về hấp tấp này, dân tộc thiểu số Tiệp Khắc cai trị 3 triệu người Đức cũng như người Slovak, Belarus, Ba Lan và Hungary.

Tất cả các nhóm dân tộc bị vỡ vụn này mong muốn tái nhập với các dân tộc của họ, nhưng người Tiệp Khắc đã ngăn cấm họ đầy hung bạo.

Lý do là theo sự cưỡng chế của hiệp ước Versailles, Pháp đã có thể theo đuổi một chính sách mở rộng ra các láng giềng Đức để có đội ngũ đồng minh hùng mạnh trong cuộc chiến chống lại nước Đức.

Sau khi Áo gia nhập Đức, có vấn đề bất ổn của hàng triệu người Đức đang sống dưới ách cai trị Tiệp Khắc.

Hitler đề xuất quyền tự quyết cho họ, nhưng Tiệp Khắc đáp lại bằng cách tăng cường đàn áp.

Chúng đã làm tất cả mọi thứ để kích động Hitler, bao gồm cả lệnh tổng động viên Tiệp Khắc vào ngày 21 Tháng 5 năm 1938 để chống lại một cuộc tấn công được cho là sắp xảy ra bởi Đức, điều hoàn toàn giả tạo.

Vì không có cuộc tấn công diễn ra, báo chí Tiệp Khắc cũng như Pháp và Anh hoan hỉ tuyên bố: biện pháp quân sự kiên quyết của chúng ta đã ‘ngăn chặn’ cuộc tấn công của Hitler, và làm Đức mất uy tín.

Đại sứ Mỹ tại Paris khi đó rõ ràng nhận thấy tính hiếu chiến của cuộc tổng động viên Tiệp Khắc và mô tả nó trong báo cáo gửi cho Tổng thống Roosevelt như là một sự khiêu khích "cho một cuộc chiến tranh khác ở Âu Châu."

Để đánh giá tình hình, chính phủ Anh đã cử Lord Runciman đến Sudetenland.

Trong báo cáo của mình vào ngày 16 tháng 9 năm 1938 ông ta đã viết: "Tôi có cảm tình rất lớn với nguyên do của người Đức Sudeten.

Rất khó chịu khi bị cai quản bởi dân tộc ngoại bang, và ấn tượng của tôi là luật lệ của Tiệp Khắc thi hành ở Sudetenland biểu thị sự thiếu linh hoạt và hiểu biết, lại có quá nhiều sự phân biệt đối xử và thiếu khoan dung trong sự vụ nhỏ mọn, sự không hài lòng trong dân chúng Đức này tất không thể tránh được dẫn đến sự phẫn nộ và nổi loạn.”

Sau này chính phủ Anh đã đi đến chỗ thúc giục Tiệp Khắc tiến hành trưng cầu dân ý ở Sudetenland.

Chính phủ Pháp, có hiệp ước giúp đỡ tương trợ với Tiệp Khắc, cũng đã làm việc tương tự, kể từ khi Pháp không chuẩn bị sẵn sàng để đi đến chiến tranh với Đức ở Sudetenland.

Nhưng Tiệp Khắc từ chối đề nghị trưng cầu dân ý bởi vì điều đó sẽ tạo ra tiền lệ để các dân tộc khác cũng đòi trưng cầu dân ý.

Tuy nhiên, Tiệp Khắc đã đồng ý từ bỏ Sudetenland mà không cần trưng cầu bởi vì điều các vùng giáp Đức có hầu hết dân số là người Đức.

Đó là cách "Hiệp định Munich" đi đến chỗ được ký kết.

Nó kết quả không phải từ mối đe dọa và tống tiền của Hitler, mà là một thỏa hiệp của tất cả các bên cho phép người Đức Sudeten trở về với nước Đức ("Heim ins Reich").

Điều quan trọng cần lưu ý là cả Anh và Đức đã đồng ý bảo đảm biên giới của Tiệp Khắc ngay sau khi các vấn đề khác của các dân tộc thiểu số được giải quyết.

Không phải Hitler hay bất cứ ai khác, bảo đảm cho mọi biên giới quốc gia, khi Tiệp Khắc không bao giờ chịu giải quyết vấn đề dân tộc thiểu số của nó.

Tháng 3 năm 1939 cả Slovak và Belarus ở Tiệp Khắc tuyên bố độc lập, Ba Lan xâm lược Tiệp Khắc và chiếm đóng vùng Olsa, nơi có dân cư Ba Lan.

Hungary làm cách tương tự, chiếm khu vực biên giới nơi có dân Hungary định cư.

Kể từ đó Tiệp Khắc đã không còn tồn tại, Tổng thống Tiệp Khắc Hacha đã bay đến Berlin vào ngày 15 tháng 3 năm 1939 và đặt phần còn lại của đất nước ông ta dưới sự bảo vệ của Đức.

Ông ta lo sợ rằng Ba Lan và Hungary sẽ theo gương Tiệp Khắc và phân chia nốt các vùng khác của đất Tiệp Khắc.

Nước Đức sau đó thành lập chế độ bảo hộ cho Bohemia và Maeren, để điều hành chính quyền Tiệp Khắc trong tất cả các lĩnh vực ngoại trừ quân sự và ngoại giao.

Hitler lo lắng về mối đe dọa cho các thành phố của Đức và các khu vực công nghiệp bởi các căn cứ không quân Tiệp Khắc.

Bởi vì Tiệp Khắc cảm thấy bị phản bội bởi các thỏa thuận Sudeten và các nước phương Tây, Tiệp Khắc đã chấp nhận mối quan hệ chặt chẽ với Liên Xô, nước đang có 300 máy bay đóng trong các vùng trên đất Tiệp Khắc.

Hitler, biết chiến tranh với Liên Xô là không thể tránh được, ông ta không thể cho phép các vùng trên đất Tiệp bị biến thành sân khấu chiến tranh và sân đậu máy bay Liên Xô.

Tổng thống Hacha thì vẫn còn tại vị và đã tham dự cuộc diễu hành ngày 20 tháng 4 năm 1939 như là một vị khách của nước Đức, ông ta đứng bên cạnh Hitler.

Rất rõ ràng là Hitler đã không vi phạm các điều khoản hiệp ước Munich.

Khi Thủ tướng Anh Chamberlain bị chất vấn tại Hạ viện về việc quân đội Đức tiến vào Prague ngày 15 tháng 3 năm 1939, ông giải thích:

"Theo quan điểm của chúng tôi, tình hình đã thay đổi đáng kể từ khi quốc hội Slovak tuyên bố độc lập.

Lý giải này tạo ra kết quả là nhà nước có biên giới mà chúng ta dự định để đảm bảo đã bị sụp đổ từ bên trong à đã không còn tồn tại. Theo đó, tình hình mà ngài bộ trưởng các thuộc địa đáng kính đã mô tả, và thứ mà chúng ta luôn luôn cho là tạm thời, bây giờ đã không còn tồn tại."


Tuy nhiên, chỉ hai ngày sau, đối lập hoàn toàn với những gì ông Thủ tướng Anh Chamberlain giải trình ở Hạ viện. Chính ông ta lên án cuộc xâm lược "Đức" trong bài phát biểu ở Birmingham ngày 17 Tháng 3 năm 1939; và ngày 31 Tháng 3 năm 1939, Chamberlain đã ký một hiệp ước với chính phủ Ba Lan mà theo đó Anh hứa hẹn sẽ hỗ trợ và ủng hộ Ba Lan trong trường hợp có chiến tranh.

Lời hứa này không chỉ khi Ba Lan bị tấn công, mà ngay cả khi Ba Lan bắt đầu cuộc chiến tranh - ví dụ giả vờ đòi quyền trong vùng Danzig.

Cả hai điều đó mâu thuẫn với những lời lẽ và tinh thần viết trong thông điệp mà Chamberlain mang trong tay khi trở về từ Munich, mà ông ta kiêu ngạo vì nó và vì nó ông ta được đám đông dân chúng Anh vỗ tay tán thưởng nhiệt liệt khi tuyên bố "Thời kỳ Hòa bình đã đến.”

Trong cái thông báo này Hitler và Chamberlain bày tỏ rằng tất cả các vấn đề đến đến lợi ích chung của họ sẽ được giải quyết trên cơ sở tham vấn ý kiến lẫn nhau.

Vậy làm thế nào mà Anh khuyến khích và cổ vũ để Ba Lan để đi đến chiến tranh chống Đức?

Sau ngày 15 Tháng Ba 1939, Roosevelt đã gây áp lực mạnh mẽ đối với chính phủ Anh để "cuối cùng gắng sức đối đầu" chống "độc tài phát xít" hoặc không ông ta sẽ áp dụng phương pháp ép buộc đối với Vương quốc Anh.

Không thể xác định được chính xác những gì ông ra đã đe dọa thực hiện, khi thư từ trạo đổi của họ vẫn còn nằm ngoài giới hạn nghiên cứu của các nhà sử học.

Bộ trưởng Hải quân Anh James Forrestal đã viết trong nhật ký của ông ta rằng Đại sứ Mỹ Joseph Kennedy nhận xét rằng Chamberlain đã bị thuyết phục rằng Mỹ và người Do Thái đã buộc nước Anh tham gia vào cuộc chiến. Tuy nhiên, đây chỉ là một phần của câu chuyện.

Các nhà ngoại giao cấp cao chống Đức của Anh Vansittart và Đại sứ Rumania Tileda cũng đóng một vai trò quan trọng.

Ngay sau khi quân Đức tiến vào lãnh thổ Tiệp Khắc, Tileda đã thông báo rằng trong quá trình đàm phán kinh tế Đức-Rumania, Đức đã đe dọa xâm lược Romania nếu không được phép khai thác dầu ở Rumania.

Đây là một cáo buộc ngớ ngẩn khi Đức và Romania thậm chí chẳng có biên giới chung – 2 nước cách xa nhau 400 km.

Nhưng người Anh tin điều đó, và báo chí tại London, Paris và New York reo rắc các bài báo dối trá viết về mối đe doạ tấn công Đức.

Trong thực tế, Đức-đàm phán kinh tế với Rumania là hoàn toàn chân thành.

Không ai đe dọa bất kỳ theo kiểu nào.

Có thể là luận điệu lừa đảo của Tileda cáo buộc mối đe dọa Đức đã được lấy cảm hứng từ sự cần thiết của Rumania có được sự hỗ trợ nền kinh tế từ Anh, và ông ta đã tuyệt vọng cố gắng thuyết phục Anh cung cấp sự hỗ trợ này.

Cũng có thể là Tileda đã bị kẻ chống Đức Vansittart đút lót. Vansittart là kẻ trung gian chắp nối hiểu biết giữa Tileda và Chamberlain.

Ở mức độ nào đó, những lời cáo buộc bịa đặt này đã gây ra náo động lớn ở trung tâm tài chính London.

London không có lợi ích kinh tế gì tại Ba Lan và Tiệp Khắc, nhưng giới kinh tài London có lợi ích ở Romania, nơi đó hầu hết các mỏ dầu đều thuộc sở hữu của cổ đông người Anh.

Những cáo buộc này đã đẩy giới tài phiệt nước Anh đi đến chỗ chống Đức.

Thậm chí quan trọng hơn là hoàn cảnh mà cả Chamberlain và phe thân Đức đã có phân giải, như tiểu sử của Chamberlain chỉ ra một cách chính xác.

Ông ta nhận ra một cách đơn giản là chiến tranh chống Đức không thể thắng trong năm 1939.

Quân đội chính quy của Anh Quốc là tương đối nhỏ - vừa mới đưa vào chế độ quân dịch cưỡng bức, và lực lượng không quân của Anh nhỏ bé hơn so với Luftwaffe.

Như Hitler cũng hiểu rõ, Chamberlain đang chơi lá bài chờ thời để Anh thế chỗ Đức làm kẻ đứng đầu quyền lực trên lục địa châu Âu, khi Đức vốn đã tăng cường rất nhiều các chương trình vũ khí, và quân đội được huấn luyện và trang bị đầy đủ.

Cái mà Chamberlain thực sự hy vọng là các biến động chính trị ở Đức để lấy cớ tuyên chiến.

Ông ta đã quá ngây thơ cả tin bởi vô số đối thủ của Hitler, bao gồm cả đại sứ Đức Kordt ở London, mục sư Goerdeler, người đứng đầu tình báo quân sự Đức Canaris, chánh thư ký nhà nước Weizsäcker (nhân vật số 2 sau ngoại trưởng của nước Đức) và Tham mưu trưởng quân đội, tướng Beck đã gia nhập phe đối lập và tiếp xúc với chính phủ Anh.

Ban đầu, theo nguyên tắc phổ quát "quốc gia của ta đúng hay sai," Anh đã giả định rằng tiếp xúc với phe đối lập của Đức là một trò làm cho Đức có những hành động bột phát.

Trên cơ sở có những báo cáo rất chi tiết và chính xác về Đức mà phe đối lập cung cấp, Anh bây giờ cho là nắm được tình hình Đức một cách trung thực và đúng đắn.

Ví dụ, Hitler đã ngạc nhiên khi bỗng có tổng động viên ở các Hạm đội Anh, đào hầm trú ẩn chống tấn công đường không, trang bị mặt nạ phòng độc ở London mùa hè năm 1939.

Điều đó đến như là hành động đáp trả những báo cáo của phe đối lập khi cho rằng Hitler đã lập âm mưu tấn công bất ngờ nước Anh với hơn một nghìn máy bay ném bom.

Nhà báo Anh John Colvin, người thu thập tin tức, có quan hệ thân cận với tình báo Anh và đã gặp gỡ với phe đối lập kể cả các nhân vật có chức vụ cao cấp.

Các nhân vật này nói với ông Colvin rằng hiệp định giải quyết khủng hoảng Sudeten đã bị Đức từ chối trao cho họ khả năng thay thế Hitler và chế độ Nazi đang trỗi dậy.

Họ đề nghị Anh áp dụng những biện pháp cứng rắn hơn nhiều để chống Đức, bao gồm cả tuyên chiến. Họ tin rằng điều này sẽ làm cho Hitler bị ghét bỏ tại Đức và rằng các tướng tá sẽ có thể lật đổ ông.

Ngày 29 Tháng 3 năm 1939, trước khi ký hiệp ước Anh-Ba Lan, Colvin đã gặp Chamberlain theo sự xúi giục của Churchill. Ông ta nói với Colvin rằng có một cơ hội tốt cho các tướng Đức, Beck và von Witzleben, H. von Bismarck và von Kleist-Schmenzien để nổi dậy và kết liễu Hitler.

Chamberlain sau đó hỏi liệu có ảnh hưởng đến những người này không nếu Anh trao cho Ba Lan một đảm bảo và Colvin trả lời: "Có, nó sẽ giúp họ."
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #98  
Cũ 24-09-2013, 10:43
SSX SSX is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Sep 2011
Bài viết: 1,451
Cảm ơn: 288
Được cảm ơn 1,332 lần trong 674 bài đăng
Default Câu trả lời: Die Kriegschuld-Luge Bịa đặt về tội lỗi chiến tranh nước Đức

Kẻ bảo lãnh tiếp theo.


Churchill, là kẻ Do Thái đã nói rằng cuộc đời của ông ta có nghĩa vụ lãnh đạo cuộc chiến tranh 30 năm khác chống nước Đức, đã nhận xét vui vẻ khi ông ta gặp Colvin lần nữa sau chiến tranh: "Tớ là kẻ đã trao chiến tranh cho chúng ta!"

Nhật ký Chamberlain cũng cung cấp bằng chứng cho thấy phe đối lập Đức đóng vai trò quyết định trong việc Anh tuyên bố chiến tranh với Đức.

Ngày 03 tháng 9 năm 1939 Chamberlain viết rằng ông ta không tin Anh có thể giành chiến thắng trong cuộc chiến tranh và hy vọng có các biến động tại Đức để thay thế chiến tranh.

với giọng điệu lo lắng, ông ta viết thư cho người chị em ngày 10 Tháng 9 năm 1939: "Cái mà tôi hy vọng không phải là chiến thắng quân sự, mà là sự sụp đổ của mặt trận bên trong nước Đức."

Kể từ khi Anh ký hiệp ước ngày 31 tháng 3 năm 1939 bảo đảm cho Ba Lan có được sự ủng hộ hoàn toàn trong các vấn đề với Đức, Ba Lan tăng cường khủng bố các dân tộc thiểu số Đức.

Việc bắt cóc người Đức đã trở thành phổ biến, nói tiếng Đức ở nơi công cộng bị cấm, hiệp hội và báo chí Đức đã bị đàn áp, lãnh sự Đức tại Krakow bị ám sát, vv

Có thích đáng hay không khi Ba Lan hoặc Đức tấn công trạm phát thanh Gleiwitz; bất cứ ai đọc Sách trắng chiến tranh Đức-Ba Lan sẽ tìm thấy vô số vụ giết chóc và hành hung không nguyên cớ lý do, do Ba Lan tiến hành trong những tuần và tháng trước ngày 1 Tháng 9 năm 1939.

Ví dụ, những người Đức cố gắng chạy trốn khỏi Ba Lan đã bị giết chết và máy bay thương mại Đức bay giữa Pomerania và Đông Phổ bị bắn bằng pháo phòng không Ba Lan. Khiêu khích như vậy chỉ có thể cố ý.

Tháng 6 năm 1939, kẻ kế nhiệm Pilsudski, Nguyên soái Rydz Smigly huyênh hoang tuyên bố trước các sĩ quan quân đội: "Ba Lan muốn chiến tranh với Đức và Đức sẽ không thể tránh được chiến tranh ngay cả khi rất muốn để tránh nó." Ông ta hình dung cưỡi ngựa trắng dẫn đầu đoàn quân chiến thắng Ba Lan diễu hành qua Cổng Brandenburg trong khúc khải hoàn.

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.

Tình báo Đức đã thành công trong việc phá vỡ mật mã Ba Lan, vì vậy mà Đức biết rằng Warsaw đã chỉ thị cho đại sứ Ba Lan Lipski để dưới mọi hoàn cảnh không can thiệp hay đưa ra nhượng bộ với Đức.

Ngoài ra, phe đối lập Đức thông báo cho Roosevelt rằng Đức đã lập kế hoạch tấn công Ba Lan. Họ cũng thông báo với Đại sứ Ba Lan, chính phủ Ba Lan và chính phủ Pháp, nhưng chẳng ai buồn lo lắng.

Người ta tin tưởng rằng, trong trường hợp chiến tranh họ có thể tấn công sâu vào nước Đức bởi vì rối loạn trong nước sẽ phá vỡ nước Đức.

Do đó, Mỹ, Anh, Pháp và Ba Lan tất cả tin cậy vào lời hứa của phe đối lập Đức để thực hiện một cuộc nổi dậy nếu Hitler xâm chiếm Ba Lan và các nước phương Tây tuyên chiến với Đức.

Điều này là đáng ngạc nhiên trong khi có một thực tế là, một vài cuộc thăm dò kín đáo cho thấy 90% dân chúng Đức ủng hộ Hitler.

Kẻ thù của Đức cũng như phe phái đối lập hẳn phải biết chẳng có dân chúng Đức nào ủng hộ.

Mặc đã biết rõ điều đó, chúng tiếp tục thúc giục Ba Lan và Anh lao vào chiến tranh.

Ngay cả ngày ngày 20 Tháng 7 năm 1944, bất chấp những tổn thất nặng Đức vẫn chống cự trong chiến tranh, các thành viên phe đối lập vẫn không có đủ tự tin để bộc lộ mình là đối thủ của Hitler.

Thay vào đó, họ chuẩn bị một bài phát biểu để dùng sau cái chết của Hitler mà dự đoán rằng SS sẽ thực hiện cuộc nổi dậy chiếm quyền lực nước Đức.

Chưa hết, đám phản bội ẻo lả như thế lại được tán tụng bởi hệ thống tuyên truyền hiện tại như những "anh hùng!"

Thực tế là Chamberlain, biết những mong muốn của Ba Lan, Pháp và Mỹ về chiến tranh, đã chìa tay ra với chính sách hiểu chiến của Ba Lan và đã không đốc thúc Ba Lan chấp nhận các yêu cầu ôn hoà của Đức. Điều đó chỉ có thể giải thích bằng một thực tế là ông ta cũng muốn có cuộc chiến tranh Đức-Ba lan xảy ra ngày 1 Tháng 9 năm 1939.

Một dấu hiệu của điều này là thực tế ở Anh, ấn bản buổi tối của tờ báo DAILY MAIL ngày 31 tháng 8 năm 1939 đã bị tịch thu.

Ấn bản này đã kể câu chuyện thật về đề nghị của Đức về hành lang Ba Lan cũng như phản ứng của Ba Lan. Tờ báo đã bị ép buộc phải phát hành một phiên bản buổi tối khác.

Bộ trưởng hải quân Anh Cooper, người ủng hộ chiến tranh, đã rất dao động khi nghiên cứu đề nghị của Đức, mà theo đó ông coi là vừa phải và hợp lý. Ông đã gọi điện thoại cho tờ Daily Telegraph và yêu cầu trình bày đề nghị hiện tại của Đức dưới góc độ bất lợi nhất có thể. Đại sứ Anh đến Berlin cũng đã làm mọi thứ mà ông ta có thể để giữ đề nghị ôn hoà của Đức trong vòng bí mật càng lâu càng tốt.

Đôi khi các phương tiện truyền thông lại thừa nhận rằng Hitler đã không lên kế hoạch chiến tranh thế giới vào ngày 01 tháng 9 năm 1939. Nhiều nhân chứng báo cáo rằng ông ta bị chấn động bởi tờ đơn Anh và Pháp tuyên chiến. Tuy nhiên, khi đề cập đến việc này, nó lại được đi kèm với những gợi ý rằng ông ta đã được "đánh bạc" như đã làm trước kia, và lần này sự đặt cược của ông ta đã không được thanh toán.

Để đáp lại điều đó cần phải nói rằng, Hitler đánh giá chính xác tình cảm dân chúng tại Anh và Pháp. Rất nhiều người Pháp chẳng mặn mà gì với viễn cảnh "chết cho Danzig" - "Mourir pour Danzig" là cụm từ trên môi mọi người. Cái mà Hitler đã không nghi ngờ, là những người Đức theo truyền thống đã tổ chức tuyên thệ sẽ là thiêng liêng. Những nhân vật có ảnh hưởng trong quân đội, bộ trưởng ngoại giao và tuyên truyền đã âm mưu thông đồng với kẻ thù để “thay đổi chế độ.” Có lẽ những cá nhân này tin tưởng vào tuyên truyền của kẻ thù rằng mục đích của chúng là thay thế Hitler chứ không tiêu diệt nước Đức.

Đối với Chiến tranh Xô-Đức, có thể không nghi ngờ gì, theo như tiết lộ của điệp viên bí mật Suvorov Nga, những gì Đức nghi ngờ vào năm 1941 là có thật:

Đức đã làm gián đoạn cuộc tấn công của Nga ở chỗ, như chúng ta biết ngày nay, nó đã được lên kế hoạch để bắt đầu vào ngày 6 tháng 7 năm 1941. Điều đó giải thích lý do tại sao hàng triệu người lính Xô viết đã nhanh chóng bị bao vây và bắt làm tù binh - họ được coi là vội vàng, từ vị trí trú ẩn xông đến biên giới ngay trước cuộc tấn công.

Điều đó cũng giải thích tại sao một số lượng lớn đạn pháo và kho dự trữ đạn dược đã thu được tại biên giới cũng như hàng triệu đôi giày da, bản đồ chi tiết các mục tiêu của Hồng quân tại Đức vv.

Khi các phương tiện truyền thông nói bậy về “cuộc tấn công bất ngờ vào Liên Xô không nghi ngờ gì vào năm 1941," nó chỉ là một sự nói dối khổng lồ.

Khởi động được cuộc chiến tranh Anh-Đức vào tháng 9 năm 1939 là mong muốn cháy bỏng của Roosevelt. Ông ta đã vi phạm các nguyên tắc đối với các quốc gia trung lập vô số lần.

Đầu năm 1939 ông đã thực sự theo dõi các tàu buôn Đức bằng tàu chiến Mỹ, sau đó báo cho tàu Anh đánh chìm chúng. Ông cũng tịch thu tài sản của Đức, cung cấp cho người Anh phương tiện chiến tranh và tín dụng, cho "mượn" 40 tàu khu trục và bảo vệ các đoàn tàu Anh bằng tàu chiến Mỹ.

Hitler, đã xác định không khiêu khích Mỹ, đáp lại sự không khiêu khích. Ông ta thậm chí đã cấm các tàu ngầm Đức bảo vệ chính mình bằng cách tấn công ngư lôi vào tàu khu trục Mỹ, ông ta nhớ lý do của Washington để tham gia vào Chiến tranh Thế giới I năm 1917.

Thậm chí ngay cả trong toà án Nuremberg, nước Mỹ đạo đức giả và hám lợi đã chẳng dám tuyên bố Đức phạm tội ác gây ra "cuộc chiến tranh thế giới ghê gớm" chống lại họ, vì họ đã thực sự tham gia vào chiến tranh 3 tháng sau khi Nhật Bản tuyệt vọng vì bị cấm vận tấn công hạm đội Mỹ tại Châu Cảng tháng 12 năm 1941.

Trên đây là sự thật đơn giản trần trụi.

Chừng nào thanh thiếu niên Đức còn đến trường học, họ còn được truyền bá những dối trá bịa đặt và tẩy não chống lại chính Tổ quốc của họ.

Sau 65 năm tẩy não như vậy, các giáo viên hoặc là không thể hiểu biết tốt hơn hoặc khác là họ buộc phải dạy những sự ngu xuẩn.

Các phương tiện truyền thông Đức nói cùng một điệu và các chính trị gia Đức không bao giờ ngừng quì lạy vì “tội lỗi vô tận” của người Đức gây ra cái chết cho 60 triệu nạn nhân chiến tranh thế giới thứ II.

Người Đức đã trả tiền cống nạp vô số tỉ cho nước ngoài để, dẫn lời Merkel: chúng ta không bao giờ được phép "chia rẽ nước Đức."

Người Đức đã buộc phải từ bỏ đồng D-mark và từ bỏ chủ quyền cho NATO và Liên minh châu Âu. Khi mà các nhà dân tộc Đức, kiên trì đòi hỏi trường học Đức chấp học lịch sử có thật, đó không chỉ là "nhìn ngược" như một số kẻ miêu tả mình là "dân tộc chủ nghĩa hiện đại" tưởng.

Trong thực tế, nó có hiệu quả rất lớn về chính trị.

Nếu người Đức không thể thành công trong việc làm cho thanh thiếu niên Đức tự hào và tự tin một lần nữa, họ sẽ không thể nào chống cự được đòi hỏi ngày càng lớn của nước ngoài, cướp bóc quĩ an sinh xã hội Đức và phung phí tiền của người Đức vào những ngân hàng quốc tế.

Họ sẽ tiếp tục không thể chống lại sự vận động hành lang cướp bóc của nước ngoài và những tổ chức ký sinh.

Nhiệm vụ quan trọng nhất ngày nay là phổ biến sự thật.

Chỉ có quan điểm giả tạo của Zionist về lịch sử WWII là được phép ở Đức.

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #99  
Cũ 27-09-2013, 09:59
SSX SSX is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Sep 2011
Bài viết: 1,451
Cảm ơn: 288
Được cảm ơn 1,332 lần trong 674 bài đăng
Default Tốt hơn cả chỉ có ở Hitler!

«Лучше было только у Гитлера»
Михаил Хазин, президент компании экономического консультирования «Неокон»

Ông Khazin vừa có bài bình luận về bầu cử Đức đăng trên Взгляд (Quan điểm)
http://vz.ru/opinions/2013/9/24/651738.html

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.

Sự kiện nổi bật ở Đức vừa qua là bầu cử các đảng phái, kết quả như sau: liên minh: CDU/CSU - 41.5%, SPD - 25.7%, "Cánh tả" - 8.6%, "Đảng xanh" - 8.4%, FDP - 4.8%; ADH - 4,7%, "Đảng cướp biển" - 2.2%, các đảng khác - 4.1%.

Nếu nhìn lại cuộc bầu cử thập kỷ 1930 đưa Hitler và đảng Nazi lên nắm quyền thì rõ ràng, trong suốt lịch sử nước Đức, chỉ có Hitler mới có kết quả bầu cử tốt nhất. Nỗi khổ nạn dân chủ.

Madam lãnh đạo phe bảo thủ, đảng bảo thủ của Madam có tên “Liên minh dân chủ Cơ đốc giáo - Christian Democratic Union- CDU” cùng 1 bảo thủ khác có tên là “ Christian Social Union of Bavaria-CSU”, đương kim Chancellor Merkel dù được mô tả là giành thắng lợi vang dội cho nhiệm kỳ 3 (mà media phương Tây câm lặng, chẳng hề om sòm như Putin nhiệm kỳ 3) thực ra đã không đủ số phiếu quá bán để tự quyết định, và vẫn phải tìm đến liên minh với các đảng phái khác.

Thỏa thuận Bảo thủ với "Cánh tả" sẽ là khó khăn, do đó sẽ có thể là đàm phán với “Đảng xanh”, nhưng có thể phải trả giá bởi xung đột khủng hoảng, tương tự như thế với FDP. Do vậy, có thể sẽ là tìm kiếm liên minh với đảng lớn thứ 2 SPD nhưng cũng sẽ gặp phải vấn đề chiến lược.

Thực tế, phe bảo thủ Đức và phe Dân chủ xã hội (SPD) là 2 mặt của cùng 1 đồng xu, cùng là nhóm thủ lĩnh nổi lên trong thời kỳ phát triển Tây Đức dưới sự thống trị Mỹ thập kỷ 1940-1960 và can dự mạnh vào việc mở rộng châu Âu.

Nhóm này ủng hộ hợp tác Đại tây dương và công nhận “quyền thừa kế Mỹ” trong các vấn đề địa chính trị, muốn bảo tồn Liên minh EU.

Trong bối cảnh khó khăn, tiêu chuẩn đời sống EU đang tụt dốc thảm hại, có thể những quan điểm này khiến Đức phải trả giá rất lớn. Cùng với việc “Khu vực tự do thương mại xuyên Đại tây dương- North Atlantic Free Trade Area” đang được xúc tiến, sẽ gây ra tình cảnh rất bất lợi với công nghiệp Đức. Đã từ lâu, đầu tàu Đức là động lực kéo toàn bộ các toa tàu ăn bám EU đi lên. Duy nhất khối đông Âu là còn tăng trưởng trong khủng hoảng. Do đó, mức độ phản kháng của dân chúng Đức là không thể đoán trước. Trong khủng hoảng, ý kiến mạnh mẽ đòi rũ bỏ những toa tàu EU ăn bám đã nổi lên trong Đức. Tuy nhiên với 1 liên minh, mà nền tảng không thực sự khác biệt, giới thủ lĩnh Atlantic của EU có thể ăn ngon ngủ kỹ. Còn nếu 1 liên minh đồng nền tảng hình thành, vấn đề Đức ra khỏi EU có thể sẽ lại trở thành nghị sự. Khủng hoảng Hy Lạp và Tây Ban Nha chưa có lối ra, ai biết được danh sách các nước Đức phải cứu trợ sẽ không dài thêm nữa? Ai sẽ trả giá đầu tàu nếu không phải Đức? Làn sóng chống EU đang gia tăng mạnh trong chính nước Đức.

Hoàn cảnh mới cũng tạo cho CDU/CSU một chiến lược mới thực sự quay lại để đánh bại giới đầu sỏ Atlantic thân Mỹ hiện hữu ở Đức, rũ bỏ lũ ăn bám và làm lành mạnh xã hội Đức. Nhưng không rõ Madam "quyền lực nhất thế giới" có sẵng sàng?

Kết quả bầu cử này chỉ có thể chắc chắn, Madam sẽ giữ được tình cảnh cũ trong hoàn cảnh đặc biệt khó khăn. Để làm được gì đó nổi bật, còn phải chờ thời cơ. Tốt hơn cả chỉ có ở Hitler! Будем надеяться на лучшее!
Trả lời kèm theo trích dẫn
Trả lời

Bookmarks


Quyền sử dụng ở diễn đàn
Bạnkhông có quyền mở chủ đề mới.
Bạn không có quyền trả lời trong chủ đề này.
Bạn không có quyền gửi file đính kèm.
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết.

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

Chuyển đến


Giờ Hà Nội. Hiện tại là 01:06.


Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.