Trở về   Nước Nga trong tôi > Dành cho các bạn > Các chủ đề khác > Thơ ca, văn học, tác phẩm của chính bạn

Diễn đàn NuocNga.net
Nội quy diễn đàn
Trang chủ tin tức
Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên

 
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
Prev Previous Post   Next Post Next
  #37  
Cũ 22-01-2013, 09:39
danngoc danngoc is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 1,121
Cảm ơn: 99
Được cảm ơn 1,021 lần trong 430 bài đăng
Default

Đến lúc này tình hình tại nước Đức ngày càng đi xuống với tốc độ gia tăng đến chóng mặt. Giới trung lưu, với truyền thống tiết kiệm chắt bóp có từ lâu đời, bị ảnh hưởng đặc biệt nặng từ hậu quả của lạm phát. Họ bị thực sự khánh kiệt, dẫn đến nỗi cay đắng vô cùng. Không có gì khiến tầng lớp trung lưu Đức nghiêng về phía Hitler mạnh hơn cuộc lạm phát 1919-1923, như Stefan Zweig đã viết. Thậm chí với một gia đình sung túc như nhà Himmler, cuộc lạm phát phi mã bi thảm 1922-1923 cũng vẫn là một cú sốc bất ngờ. Do quá nhiều tài sản trước đây của họ, mà từ những năm đầu của cuộc hôn nhân đã là thứ đảm bảo an toàn cũng như gây dựng ảnh hưởng, vừa qua bị mất sạch trong trái phiếu chiến tranh, rất có thể là ngay khi chiến tranh vừa kết thúc họ sẽ bắt đầu tích cực tiết kiệm hơn trước. Vậy mà giờ đây những món mới tiết kiệm ấy đã biến thành mớ giấy lộn do lạm phát liên tục. Nhờ có khoản tiền lương hiệu trưởng của Gebhard Cha mà họ có rủng rỉnh tiền tiêu hơn những gia đình khác; nhưng thực ra cũng chẳng có thứ gì để mua được bằng tiền. Tháng 8/1923 đồng dollar đổi được một triệu mark Đức; đến tháng 9 người ta nói tới tỷ giá hàng trăm triệu, tới cuối tháng 10 đã là hàng tỷ.

Tháng 7 năm đó Gebhard tốt nghiệp bằng kỹ sư. Trong những năm cuối đại học ông tập trung học và có điểm xếp loại rất tốt. Mặc dù vậy, cơ hội để kiếm được việc làm gần như bằng không. Để không phải lâm vào cảnh ăn không ngồi rồi ở nhà, mấy tháng cuối năm 1923 ông làm cho một ngân hàng cầm cố và hối đoái vừa phải chuyển nhân viên thường trực sang “đối phó với hàng núi giấy lộn vô giá trị”. Ngày 1/9 Heinrich bỏ công việc tại Schleissheim; đến lúc này tiền lương của ông ta, vốn khá còm cõi, đã không mua nổi bất cứ món gì được nữa. Tuy nhiên, trên tất cả là ông ta nhận ra một cơ hội có thể chứng tỏ bản thân thông qua một cuộc đấu tranh vũ trang. Nhật ký của ông ta thời kỳ này đầy những đoạn viết về mong ước cháy bỏng nhất của mình là khoác lại lên người “bộ đồ ưa thích”, tức bộ quân phục. Ngày 15/9 ông ta gia nhập Đại đội Werner, một đại đội tình nguyện dự bị Bavaria trực thuộc quân đội.

Cha mẹ ông ta hẳn đã không vui khi ông ta bỏ việc. Nhưng có lẽ thời này quá hỗn loạn nên họ cũng không còn xem nặng chuyện này nữa. Thế giới xưa của Gebhard và Anna Himmler đã bị rúng động tới tận gốc rễ do mất mát các giá trị vật chất và văn hóa gây nên bởi sự bại trận và quá trình sụp đổ của nền quân chủ. Những khó khăn của các năm đầu thời kỳ cộng hòa, trên hết là cơn khủng hoảng đạt đến đỉnh điểm bi thảm mùa thu năm 1923, có lẽ đã chỉ khiến họ thêm hoài nghi đối với nền dân chủ non trẻ. Ước vọng chân thành của họ có lẽ là sớm khôi phục lại sự ổn định và trật tự. Và, cũng như nhiều nhà tư sản khác, có lẽ họ xem quân đội và các sĩ quan, những người thường xuất thân từ các dòng họ quý tộc lâu đời, là nhóm người duy nhất có thể đảm bảo được chuyện này.

Mối lo lắng của họ về tương lai của chính mình bị trầm trọng thêm bởi viễn cảnh xám xịt của các con, bởi cả hai đều đã trải qua những năm tháng như vậy. Hai con lớn của họ đã tốt nghiệp nhưng không có việc làm; những công việc ở đây lương lậu không đủ sống nổi. Mặt khác, con út của họ còn đang chuẩn bị thi tốt nghiệp và mặc dù điểm cao, thậm chí không thể biết liệu có vào được đại học hay không. Đã là cuối năm vậy mà không khí trong gia đình Himmler vẫn thật ủ rũ. Gebhard viết:

Những mất mát mà nhân dân Đức đang chịu đựng đang tăng gấp trăm gấp ngàn. Tình hình xấu đi với tốc độ ngày càng tăng, mọi người đều nói mọi chuyện không thể tiếp tục như thế này, nhưng không một ai biết cần phải làm gì để ngăn chặn thảm họa. Heinrich chuyển sang một đơn vị Reichsflagge (Ngọn cờ đế chế) trước khi tôi cũng làm theo, bởi Đại đội dự bị số 14 dường như quá vô thưởng vô phạt. Mọi chiến lược chỉ là kéo nhau đi qua đi lại; do đó tháng 10/1923 Reichsflagge chia ra thành Reichsflagge Cũ ở lại Nuremberg, trong khi chúng tôi tại Munich gia nhập vào Reichskriegsflagge (Ngọn cờ đế chế chiến đấu) do Đại úy Röhm chỉ huy.
Trả lời kèm theo trích dẫn
Được cảm ơn bởi:
Julia (22-01-2013)
 

Bookmarks


Quyền sử dụng ở diễn đàn
Bạnkhông có quyền mở chủ đề mới.
Bạn không có quyền trả lời trong chủ đề này.
Bạn không có quyền gửi file đính kèm.
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết.

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

Chuyển đến


Giờ Hà Nội. Hiện tại là 05:30.


Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.