Thực ra, vẫn có thể chiếm lấy Munich mà không cần can thiệp vũ trang. “Ủy ban Hành động”, đặc biệt là Ernst Toller, đã nhiều lần đề nghị đàm phán với Hoffman, và ngày 1 tháng 5 “Hồng quân” đã được ra lệnh định ngày hạ khí giới. Trong quá trình diễn ra những “chiến dịch phổ thông” mà, theo như lời Gebhard, đã đặt dấu chấm hết cho “cơn ác mộng đỏ”, một đội quân 33.000 người với pháo binh, súng phun lửa, xe bọc thép và thậm chí cả máy bay đã chiếm ưu thế vượt trội trước những công nhân chỉ vũ trang với độc những trang bị hoàn toàn không phù hợp. Thậm chí nhiều thập kỷ sau, mô tả của Gebhard vẫn còn khép kín che dấu cho thái độ của cánh Freikorps: không có đàm phán với những người cách mạng cánh tả mà trong mắt họ là “đám tội phạm”. Chiến dịch này, có mùi vị của một cuộc tàn sát thanh lọc pogrom, được tuyên bố là có 650 người chết, với hơn phân nửa là thường dân; trong tình trạng thiết quân luật những tháng sau đó có thêm hàng trăm người là nạn nhân của các cuộc hành quyết ngay tại chỗ.
Heinrich đã tham gia cuộc tuần hành tại Munich cùng Phân đội Schaaf của Freikorps Landshut, mặc dù khi ấy ông ta đáng ra phải học một khóa học không chính thức cho phép ông ta có thể hoàn tất bằng chứng nhận tốt nghiệp. Cuối cùng ông ta đã có cơ hội chứng tỏ bản thân là một chiến binh. Đơn vị ông ta chiến đấu từ phía đông của thành phố, dọc theo phố Rosenheimer Strasse và băng qua những chiếc cầy bắc ngang Sông Isar dẫn tới khu trung tâm. Tại quảng trường Karlplatz ông ta tham gia trận đánh dữ dội chống lại các công nhân cách mạng trang bị kém cỏi. Ngày 3 tháng 5 Munich được “giải phóng”.
Điều này có nghĩa là kết thúc “sự cai trị của bọn nhà văn ở Café Megalomania, bọn Toller, Erich Mühsam cùng đồng bọn”, Gebhard thoải mái nhấn mạnh – Mühsam đã bị bắt và tống giam, Gustav Landauer bị giết chết trong Nhà tù Stadelheim – nhưng có nói thêm là ông tiếc rằng “bọn tội phạm vẫn tìm cách giết hại được những con tin ở tầng hầm của Trường Gymnasium Luitpold”. Vào học đại học, Gebhard lại một lần nữa trở lại sống trong khu dân cư nơi ông đã trải qua thời niên thiếu, và “Café Megalomania” cũng vẫn là quán Café Stefanie đằng sau trường đại học, qua cửa sổ quán ông ngồi quan sát đám chơi cờ, hệt như hồi còn nhỏ.
Tình hình hỗn quân hỗn quan, đặc biệt là vụ “Hồng quân” xả súng bắn chết hai mươi hai con tin – bao gồm bảy thành viên Hội Thule gồm những kẻ bài Do Thái và dân tộc chủ nghĩa – tại Trường Gymnasium Luitpold đã khiến người dân Munich kinh hãi. Nó phủ bóng đen lên những tội ác do các lực lượng “giải phóng” thực hiện, vốn có khuynh hướng được xem như là những biện pháp cần thiết “để lập lại trật tự”; từ nay trở đi ký ức về thời khủng bố của nền cộng hòa kiểu Liên Xô, bị phóng đại phục vụ cho mục đích tuyên truyền, sẽ đóng góp cho việc lý tưởng hóa “những người giải phóng”.
|