|
|||||||
Diễn đàn NuocNga.net |
Trang chủ tin tức Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên |
![]() |
|
|
Ðiều Chỉnh | Xếp Bài |
|
|
|
#1
|
|||
|
|||
|
Trích:
|
|
#2
|
|||
|
|||
|
Trích:
Chuyện tử tế (Đạo diễn Trần Văn Thủy) [P1/3] http://www.youtube.com/watch?v=NoUEyW1u630 [P2/3] http://www.youtube.com/watch?v=bLqZItMpprg [P3/3] http://www.youtube.com/watch?v=Ie-Q0e02_OA CẢ PHIM http://www.youtube.com/watch?v=bG4eZRUalMI === Hà Nội trong mắt ai (Đạo diễn Trần Văn Thủy) [P1/3] http://www.youtube.com/watch?v=BhRgFWGW_Tg [P2/3] http://www.youtube.com/watch?v=qmHQ08oK1Nc [P3/3] http://www.youtube.com/watch?v=81YTaK2tKCE (Nếu quý anh muốn tải phim về, phải cài I.D.M. để hỗ trợ và chú ý chọn dòng cuối cùng để tải bản độ nét cao 720p HD (nếu thấy)). Xin chú ý: YouTube luôn thay đổi việc trình bầy tài liệu của mình ra công chúng (có thể từng phút một) nên có thể hôm nay không thấy, nhưng mai tìm thì lại thấy. Thay đổi nội dung bởi: ndkcz, 05-12-2012 thời gian gửi bài 18:09 |
| Được cảm ơn bởi: | ||
danngoc (05-12-2012) | ||
|
#3
|
|||
|
|||
|
Thấy Quý bạn quan tâm đến đoạn mà bạn bảo là tô đậm ở trên tôi sẽ cung cấp cho Nina tư liệu về ai chống lưng cho anh bạn Pháp quốc về tiền tài trong cuộc chiến Đông Dương (nếu bạn thích).
Thay đổi nội dung bởi: ndkcz, 05-12-2012 thời gian gửi bài 18:16 |
|
#4
|
|||
|
|||
|
Cám ơn quý bác ndkcz. Tuy nhiên em muốn tìm bản đẹp hơn thế này để xem cho nó đủ cảm xúc.
|
|
#5
|
|||
|
|||
|
Nếu vậy để tôi còn nhờ ông Trần Văn Thủy, hỏi xem ông ấy có giúp copy cho cái bản gốc được không (không phải nói phét + bệnh ''thấy người sang...'' đâu nhé).
|
| Được cảm ơn bởi: | ||
danngoc (05-12-2012) | ||
|
#6
|
|||
|
|||
|
Trích:
Ngoài ra vẫn biết ăn mắm tôm, xơi thịt cầy... cũng là những yếu tố khác mang hương vị chuyện ngoài lề cố hữu của người Việt Nam, dù cho Nga Xô hay Mỹ có đến đồng hóa được thì cũng khó ![]() Theo như c.DanNgoc và bác Dmitri tranh luận thế nào là chính nghĩa thì đi đến kết luận đúng là giải phóng dân tộc, độc lập dân tộc mới là cuộc chiến chính nghĩa, đúng như các bác đã viết và em hoàn toàn đồng ý . XHCN hay XHTB thì theo iem nghĩ trước hết phải mang lại độc lập cho dân tộc. Em lạm bàn về chính chị chút!!! hihi Hiện nay iem thấy vẫn còn nhiều sự thù hận từ những tàn dư của cuộc chiến tranh, nhiều bạn trẻ ở Mỹ có biết CS là cái quái gì đâu cũng chống Cộng mù quáng điên cuồng, nhưng cũng phải thông cảm họ còn trẻ tuổi có biết gì đâu, chỉ biết rằng cuộc chiến đã đem lại cho gia đình họ ly tán, tha hương, đau khổ, và cả mất mát. Đặt hoàn cảnh vào gia đình nào cũng vậy, sẽ mang chút ít lòng thù hận, vd ai động vào iem hoặc admin chẳng hạn mà xem ít ra trong suy nghĩ, do cái tôi bản thân sẽ bị tự ái hihi, nói gì đến những người phía bên kia thua cuộc trong cay đắng, mất mát riêng tư. Nhưng, 1 phần chính như bác DanNgoc đã viết, nhiều bộ phim ko hay, đôi khi còn kích động thêm lòng thù hận - khơi lại những mất mát trong cuộc chiến của dân tộc. Báo chí hiện nay đã ko còn đả kích, tư tưởng chính của VN cũng đã xác định hòa hợp để phát triển. Những bộ phim ca ngợi tinh thần dân tộc là cần thiết, nhưng khác hẳn, ko thể phiến diện và phải công bằng, nhìn thẳng sự thật vấn đề. Cái phim ĐĐ theo iem chán ngắt. hihi. Topic của bác Trần rất hay, nên em ko dám spam lạm bàn ý kiến cá nhân nữa hihi. Lâu quá mới vào DD, em thấy có 2 phim mới chiếu trên truyền hình rất hay là Lưỡi dao và Cô gái bên sông rất hay, ko biết có sub việt ko. Em nghĩ nội dung và diễn xuất rất hay, cả hay phim đều kể về những bối cảnh, hậu quả xã hội sau cuộc chiến chính nghĩa thống nhất đất nước. Phim Lưỡi dao kể về lòng thù hận của 1 cô gái theo đạo có người bà bị chết trong chiến tranh, rồi tình cờ yêu 1 anh bộ đội, chiến tranh kết thúc nhưng lòng thù hận vẫn đợi có dịp để bùng phát, cô luôn mang lưỡi đao bên mình để trả thù, cuối phim có kết thúc rất hợp lý dù bi thương. Phim Cô gái bên sông thì để lại những sâu lắng cho mọi người đều phải suy nghĩ, 1 cô gái giang hồ từng cứu và rồi yêu trong tâm tưởng 1 chiến sỹ cộng sản với tất cả những gì tốt đẹp nhất,mang theo trong suốt cả cuộc đời sau chiến tranh, người chiến sỹ sau đó khi đã là 1 ông sếp đã ko dám thừa nhận khi cô gái tìm đến, và rồi cuối cùng chính người vợ nhà báo của chiến sỹ đó phải nói dối là anh chiến sỹ ấy đã chết trong chiến tranh, cô đồng cảm và muốn giữ mãi hình ảnh tốt đẹp của người chiến sỹ. Chiến tranh qua đi nhưng những hệ lụy của nó thì để lại hậu quả nặng nề cho bất cứ dân tộc nào trải qua, và như bác DN phê phán, ko nên bới móc lại quá khứ 1 cách tùy tiện và ko công bằng. Phim phiếc bây giờ loạn xị ngậu chán lắm ạ ko rõ là phim thị trường giải trí hay chính thôgs nữa
|
| Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn thanhnam76 cho bài viết trên: | ||
danngoc (06-12-2012), Dmitri Tran (05-12-2012) | ||
|
#7
|
||||
|
||||
|
Chắc ta chỉ nên bàn những khía cạnh thời cuộc có phản ảnh trong phim để chọn cho phù hợp, vì nếu cứ “lật lại” lịch sử thì không phải việc của ta, và biết đến bao giờ cho xong!
Cảm ơn các bác đã giới thiệu phim, những phim của bác minminixi cuối tuần tôi sẽ xem và xin bàn luận sau, mấy tối nay tranh thủ làm nốt "Phân đội CCCP" để ngày nghỉ kịp cho bà con xem. Cảm ơn bác thanhnam76 nhắc lại phim “Cô gái bên sông” mà tôi có kỷ niệm nhỏ khó quên hè năm 88 khi đang dạy ở ĐHSP Huế. Buổi chiếu phim này đầu tiên thực hiện ở Giảng đường I của trường. Vì là lần đầu tiên phim VN đưa hình ảnh người phụ nữ ở trần lên màn ảnh, nên xem xong bà con bàn tán: Diễn viên chắc chắn là không cho quay những cận cảnh ấy, thế thì ai mà to gan thế? Đoán là đoàn làm phim nhờ các cô ở Đoàn ca múa tỉnh đóng thay, bọn tôi đến khu tập thể các cô ở Thành Nội hỏi: Của ai mà đẹp thế, cho xem mặt? (mấy SV trường tôi tốt nghiệp sang đấy phụ trách gì gì đấy nên bọn tôi nói chuyện như người nhà). Các cô chối thẳng thừng: Bọn em không có tham gia vào vụ này! Vì tò mò, hôm sau hỏi mấy cậu ở Sở VH thì được biết đó là 2 cô đang ở Trại phục hồi nhân phẩm. Sở phải thuyết phục mãi, trả thù lao thời gian tập, quay thử, quay thật như diễn viên chính và hứa ghi nhận là tham gia công tác xã hôi để rút ngắn thời gian ở Trại thì mấy cô mới chịu. Điện ảnh VN ta gian nan như vậy, ở Tây thì quay thẳng diễn viên luôn, nếu cần người đóng thay những cảnh ấy thì hàng chục cô xung phong miễn phí! |
| Có 4 thành viên gửi lời cảm ơn Dmitri Tran cho bài viết trên: | ||
|
#8
|
|||
|
|||
|
Trích:
Nhưng nhà em chẳng đi Trại bao giờ nên chả chắc mình có chút nhân phẩm nào hay không đây!!! Hay mình vốn không có???Hay mình không thể mất? |
| Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn minminixi cho bài viết trên: | ||
Dmitri Tran (06-12-2012), ndkcz (06-12-2012) | ||
|
#9
|
|||
|
|||
|
Trích:
Thiết nghĩ đó cũng là 1 phim nên xem xét đưa vào list làm phụ đề của bác Trần, đơn giản vì nó hay. Thay đổi nội dung bởi: Saomai, 06-12-2012 thời gian gửi bài 23:07 |
| Được cảm ơn bởi: | ||
Dmitri Tran (06-12-2012) | ||
|
#10
|
||||
|
||||
|
Cảm nhận của tôi về phim “Đừng đốt”
Vì phim này đã có Sub Nga nên sẽ không làm, nhưng trân trọng kỷ vật nên muốn có vài lời. Quyển Nhật ký thật cảm động, sự chân thật và nội tâm trong mỗi dòng chữ thật đáng quý trọng. Nó làm tôi nhớ đến những mảnh thư của Đội Cận vệ Thanh niên viết trên trang giấy xé ra từ vở học sinh khi đến thăm Tp Krasnodon năm xưa. Tác giả Nhật ký, viết năm 68, tính thêm 5 năm học ĐH Y khoa, thì chỉ hơn tôi 6-7 tuổi. Nghĩ lại, tuy đã nhiều lần nếm bom đạn oanh tạc nhưng sao lúc đó mình nhỏ bé đến thế - chỉ biết học, còn chuyện đánh giặc là của ai đó chứ không là của mình... Cảm xúc như vậy, nhưng càng buồn khi 1 đạo diễn danh tiếng làm phim, phải nói là hời hợt như vậy, trên 1 cốt chuyện gần như đã có sẵn. Điểm nhấn của phim với sự “gia cố” nghệ thuật chỉ có ở chỗ “Viên đạn đã bắn ra không thu vào được” (Tôi không rõ, dòng này trong Nhật ký hay của đạo diễn?). Ý tưởng rất hay khi lấy “Đừng đốt” làm tiêu đề, và cũng là tư tưởng của bộ phim, nhưng cụm từ “trong đó có lửa” trong câu “Đừng đốt, trong đó có lửa” của phim làm mất hết tính chân thực của câu chuyện, và lộ ra sự "lên gân" thường thấy ở những tác phẩm nặng tính hô hào... Hình ảnh cuối cùng (cô gái đạp xe trên con đường rộng với nền là “Bài ca hy vọng”) làm tôi bối rối: Phim muốn nói về sự tàn bạo của chiến tranh, một việc mà nhân loại nên tránh, hay hướng người xem đến tương lai? Sự ôm đồm không cần thiết này làm loãng hẳn những dòng nhật ký đầy cảm xúc... Những phim theo tôi có thể chọn: Cảm ơn bác minminixi lần nữa về 5 bộ phim rất xứng đáng của Điện ảnh nước nhà. 2 phim này đã lồng tiếng và có Sub Nga: Con chim vành khuyên Vĩ tuyến 17 ngày và đêm còn lại là: Cánh đồng hoang Bao giờ cho đến tháng Mười Đời cát Thêm vào đó, mấy phim do các bác giới thiệu cần nghiên cứu để làm Sub Nga: Mùa ổi Mùa Len Trâu Hà Nội trong mắt ai Chuyện tử tế Lưỡi dao Cô gái bên sông Riêng mảng phim “thời xưa” tôi không dám “đụng” đến, một phần như tôi có nói ở post #18. Và việc dịch sang tiếng Nga khá khó khăn vì văn phong và từ ngữ “cung đình” trong tiếng Nga của tôi khá hạn chế. VD, tiếng Việt trong những phim đó ta không thể dùng ngôn từ hiện đại “Thưa ngài” thay cho “Bẩm quan lớn”, trong tiếng Nga cũng như vậy! Các bác cứ bàn thêm, phát biểu cảm tưởng của mình cũng là một cách giúp người khác học hỏi. Ấn tượng khi xem phim trước đây, với sự đề xuất từ đầu của bác Mien Trung cộng với tinh thần góp ý như ở đây, chắc tôi sẽ làm Sub cho "Bao giờ cho đến tháng Mười", còn 1 phim nữa đợi các bác thảo luận. Sắp tới tôi có 2 đợt nghỉ dài dài: 18 ngày nghỉ Năm mới theo dương lịch thì về nhà, còn Tết ta chắc cũng gần 20 ngày nữa... @Sao mai: Trích:
|
| Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn Dmitri Tran cho bài viết trên: | ||
Mien trung (07-12-2012), trang_nguyen (29-01-2013) | ||
|
#11
|
|||
|
|||
|
Công sức của bác Dmitri Tran thật đáng quí, tuy nhiên em thấy cần chọn lọc kỹ. Làm ít mà chất còn hơn, bới phim ta thời nay chán lắm, tây xem chắc còn chán hơn.
Thực ra, có những phim tài liệu giới thiệu cảnh quan đất nước, con người, nếu làm được sub là rất tốt, thí dụ phóng sự Mê kông chẳng hạn... Hiện nay trên các web Nga cũng có up một số bản nhạc, cả dân ca và nhạc thời nay, không được chọn lọc, giới thiệu sơ sài. Đoán là của tây ba lô đi du lịch Nha Trang, Khánh Hòa mang về. |
|
#12
|
||||
|
||||
|
Phim giới thiệu cảnh quan đất nước được các cơ quan chức năng và du lịch 2 nước quan tâm nhiều, một phần vì là "miếng cơm manh áo" của họ. Nếu cần trọng điểm nào thì họ đầu tư người và tiền của...
Còn mảng phim giao lưu 2 nước thì gần như bị lãng quên trong hơn 20 chục năm lại đây. Phim ảnh là Хобби (hobby) từ thời đi học, mà đã là sở thích thì không tính đến thời gian, tiền bạc, nhất là khi nó đem lại niềm vui và có ích cho không ít người. (Con số hơn 550 người xem Tập 1 phim "Phân đội CCCP" mới đăng 10 ngày đã cỗ vũ tôi thêm trong việc làm Sub Nga cho phim VN ta). Còn giới thiệu âm nhạc công phu lắm. Hôm nọ làm Clip "Mặt trời bé con" bác Geobic đã phải lục lại kho lưu trữ ảnh của mình, chỉ việc trao đổi riêng cũng đã hết cả buổi tối.... |
![]() |
| Bookmarks |
|
|