Trở về   Nước Nga trong tôi > Dành cho các bạn > Các chủ đề khác > Tình yêu, tình bạn và cuộc sống

Diễn đàn NuocNga.net
Nội quy diễn đàn
Trang chủ tin tức
Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên

Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
  #241  
Cũ 14-06-2012, 09:25
Serguei Kouzmic's Avatar
Serguei Kouzmic Serguei Kouzmic is offline
Salat Nga - салат Оливье
 
Tham gia: Dec 2007
Bài viết: 232
Cảm ơn: 361
Được cảm ơn 320 lần trong 122 bài đăng
Default

Trích:
htienkenzo viết Xem bài viết
Lão Râu này! Đi đường cứ thấy cái gì hay, cái gì đẹp là "nhặt về" làm của riêng nhà miềng!
Chả tội gì. Chú kenzo mà hở cái gì ra lão Râu này cũng chôm luôn!
__________________
Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
Túp lều của Lão Râu ở chỗ này
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #242  
Cũ 14-06-2012, 09:35
htienkenzo's Avatar
htienkenzo htienkenzo is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Jul 2008
Đến từ: Tp. Hồ Chí Minh
Bài viết: 1,673
Cảm ơn: 6,806
Được cảm ơn 3,570 lần trong 1,133 bài đăng
Default

Trích:
Serguei Kouzmic viết Xem bài viết
Chả tội gì. Chú kenzo mà hở cái gì ra lão Râu này cũng chôm luôn!
Híc!... Bác cứ... đùa!
Nhà em cấm có... hở cái giầy bao giờ! Mà nếu có hở thì cũng chẳng Đẹp và Hay để bọn "lá cải", "lá đa" xỉa xói, tăm tia... , bác ạ!
__________________
Không ai, không điều gì được phép bị lãng quên!
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #243  
Cũ 15-06-2012, 09:57
Ban Quản Trị Ban Quản Trị is offline
Ban Quản Trị NNN
 
Tham gia: Jul 2009
Bài viết: 159
Cảm ơn: 13
Được cảm ơn 289 lần trong 96 bài đăng
Gửi tin nhắn bằng Yahoo tới Ban Quản Trị Gửi tin nhắn bằng Skype™ tới Ban Quản Trị
Default

Ban Quản Trị cảnh cáo thành viên King Sobaka có những lời lẽ công kích, không thiện chí với thành viên khác, vi phạm Nội quy của diễn đàn.
__________________
banquantri@nuocnga.net
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #244  
Cũ 13-07-2012, 18:08
Anh Thư's Avatar
Anh Thư Anh Thư is offline
Cá Vobla - Вобла сушеная
 
Tham gia: Mar 2010
Bài viết: 334
Cảm ơn: 7,060
Được cảm ơn 1,456 lần trong 274 bài đăng
Default

Hôm nay em các bác mua xôi đậu phộng ăn tình cờ vớ đựocc mẩu báo, gõ lại tặng các bác (em có thói quen đọc giấy gói xôi từ bé, tinh cờ mấy năm nay mới ăn xôi gói, vớ bẫm ngay cả tinh thần lẫn vật chất)


TÌNH CÓ XANH NHƯ CỎ

Anh vô tình như gió
Em lang thang như mây
Gió thổi làm mây bay
Mây vấn vương theo gió
Tình ta xanh như cỏ
Em bước chân nguời qua
Tình có lúc phong ba
Gió trở thành bão tố
Anh và em,
Như mấy như gió
Vô tình trút hững hờ trên cỏ
Vô tình để ngày tháng qua
Gió thổi bay tình mỏng
Mây sà vào tóc xanh
Cỏ tình yêu biến mất
Ta rơi vào mong manh

Lê Thị Nam Bình (Nhà báo Công an t.p HCM)
__________________
"Thiếp họ Hoạn tên Anh Thư, vốn đoan trang, hiền thục. Vì chàng không chung tình nên thiếp đành phải cắt, thiếp mà không cắt cho vào máy xay sinh tố, sợ nghìn năm sau người đời sẽ không tin là có Hoạn Thư ..."
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 3 thành viên gửi lời cảm ơn Anh Thư cho bài viết trên:
htienkenzo (04-01-2013), minminixi (14-07-2012), Thien Nga (11-08-2012)
  #245  
Cũ 16-07-2012, 06:59
Siren's Avatar
Siren Siren is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Aug 2008
Bài viết: 2,186
Cảm ơn: 8,134
Được cảm ơn 8,173 lần trong 1,903 bài đăng
Default

Trích:
Anh Thư;111606
Chỉ vì yêu một bài thơ mà lòng em mãi nhớ thương một cây cầu, một dòng sông ở nơi rất xa... cầu Mirabeau

G. Apollinaire (1880-1918)

[B
viết
CẦU MIRABEAU[/B]

Dưới cầu Mirabeau dòng Seine trôi
Trôi cả tình ta nữa
Liệu anh còn phải nhớ
Niềm vui luôn đến sau buồn

Đêm đến giờ trôi
Ngày lại ngày qua anh ở lại

Chúng mình tay trong tay mặt đối mặt
Dưới nhịp cầu tay mình
Trôi điêu linh
Dòng mệt mỏi những ánh nhìn khôn tắt

Đêm đến giờ trôi
Ngày lại ngày qua anh ở lại

Tình ta qua như dòng chảy này
Tình ta qua
Ôi sao dòng đời chậm rãi
Sao kỳ vọng thật dữ dội

Đêm đến giờ trôi
Ngày lại ngày qua anh ở lại

.....

Em thơ thẩn đứng ngắm dòng sông trôi, trôi mãi... lòng đầy những man mác, xốn xang, thân thương như biết nó từ bao giờ. Không giống những rung động ngày nào 30 năm trước, lần đầu phơi phới đứng trên cầu lộng gió nhìn ngắm dòng Nheva...thấy biết bao điều mơ màng, bí ẩn chờ đợi, vẫy gọi mình phía trước. Mới chớp mắt mà mình đã sang đến nửa dốc bên kia cuộc đời, giờ đây tương lai đã thuộc về kẻ khác...Đời người như gió qua, đời người thiếu nữ lại càng ngắn ngủi hơn nữa.




Chép tặng chị Anh Thư bài "Nếu có buổi mai nào..." của nhà thơ Tố Hữu nhé:

Nếu có buổi mai nào nghe lộng gió
Từ khơi xa đến động lay rèm
Em lại nhớ nắng trưa hè rực rỡ
Quanh hòn Chồng mát rượi bãi vàng êm

Em hãy nghĩ có một hòn đảo nhỏ
Rất xa em và cũng rất gần em
Anh một mình đi vẩn vơ trong đó
Đếm thời gian qua nắng rọi qua thềm

Nếu bỗng nghe qua cơn giông tố
Giữa đêm dài một tiếng chim kêu
Em hãy nghĩ trái tim anh đó
Về bên em hỡi em quý em yêu.
__________________
Ласковый Май

Thay đổi nội dung bởi: Siren, 16-07-2012 thời gian gửi bài 07:04
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 3 thành viên gửi lời cảm ơn Siren cho bài viết trên:
Anh Thư (07-08-2012), htienkenzo (04-01-2013), Thien Nga (11-08-2012)
  #246  
Cũ 16-07-2012, 07:52
Julia's Avatar
Julia Julia is offline
Cá Vobla - Вобла сушеная
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 386
Cảm ơn: 203
Được cảm ơn 378 lần trong 177 bài đăng
Default

Trích:
hungmgmi viết Xem bài viết
Một chuyện tình Đà Lạt

Rồi, nhìn ra khung cửa trắng, ngoài kia là trập trùng phố núi, anh chợt rưng rưng:”Đại đội tao ngày đó có đến hơn 1000 lính, chỉ còn có 14 thằng sống sót, thằng cụt, thằng què. Tao là một trong số đó, giờ vẫn sống khỏe mạnh, cuộc sống thế là đã cho tao quá nhiều!”.
Đại đội gì mà hơn 1000 lính !!!!
__________________
THERE IS NO FREE MEAL
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #247  
Cũ 16-07-2012, 08:16
hungmgmi's Avatar
hungmgmi hungmgmi is offline
Kvas Nga - Квас
 
Tham gia: Nov 2007
Đến từ: Hà Nội
Bài viết: 6,374
Cảm ơn: 7,948
Được cảm ơn 12,324 lần trong 3,882 bài đăng
Gửi tin nhắn bằng Skype™ tới hungmgmi
Default

Trích:
Julia viết Xem bài viết
Đại đội gì mà hơn 1000 lính !!!!
Tui gõ sai, bác Min đã nhắc trên kia rồi bạn ạ.
Cảm ơn vì đã đọc và phát hiện ra lỗi nhé, Julia.
__________________
hungmgmi@nuocnga.net
Trả lời kèm theo trích dẫn
Được cảm ơn bởi:
Thien Nga (11-08-2012)
  #248  
Cũ 07-08-2012, 10:42
Anh Thư's Avatar
Anh Thư Anh Thư is offline
Cá Vobla - Вобла сушеная
 
Tham gia: Mar 2010
Bài viết: 334
Cảm ơn: 7,060
Được cảm ơn 1,456 lần trong 274 bài đăng
Default

Đôi khi có những lúc cụôc đời vô tình, tàn nhẫn giày xéo lên tâm tư ta, khiến trái tim đau ốm của ta bất giác muốn nghỉ ngơi mãi mãi. Bỗng lại lần giở những bài thơ dung dị của Tôn Nữ Hỷ Khương - nàng quận chúa, con gái bậc vương tôn thi nhân Ưng Bình Thúc Giạ Thị mà như được xua đi bao đám mây u ám, phiền muộn trong cõi lòng. Xin chia sẻ với các bác một vài bài thơ ấy:

Còn gặp nhau...

Còn gặp nhau thì hãy cứ vui
Chuyện đời như nước chảy hoa trôi,
Lợi danh như bóng mây chìm nổi
Chỉ có tình thương để lại đời.

Còn gặp nhau thì hãy cứ thương
Tình người muôn thuở vẫn còn vương,
Chắt chiu một chút tình thương ấy
Gửi khắp muôn phương vạn nẻo đường.

Còn gặp nhau thì hãy cứ chơi
Bao nhiêu thú vị ở trên đời,
Vui chơi trong ý tình cao nhã
Cuộc sống càng thêm nét tuyệt vời.

Còn gặp nhau thì hãy cứ cười
Cho tình thêm thắm, ý thêm tươi
Cho hương thêm ngát, đời thêm vị
Cho đẹp lòng tất cả mọi người.

Còn gặp nhau thì hãy cứ chào
Giữa miền đất rộng với trời cao,
Vui câu nhân nghĩa, tròn sau trước
Lấy chữ chân tình gửi tặng nhau.

Còn gặp nhau thì hãy cứ say
Say tình, say nghĩa bấy lâu nay
Say thơ, say nhạc, say bè bạn
Quên cả không gian lẫn tháng ngày.

Còn gặp nhau thì hãy cứ đi
Đi tìm chân lý - lẽ huyền vi
An nhiên tự tại - lòng thanh thản
Đời sống tâm linh thật diệu kỳ.

Hãy cho nhau

Một cơn gió nhẹ thoảng qua
Dễ đưa ta đến lìa xa cõi đời
Để kết thúc một kiếp người
Mong manh như giọt sương rơi đầu cành!

Thế mà cứ mãi quẩn quanh,
Ghét ghen, sân hận, tranh dành, hơn thua.
Đang là bạn, hóa ra thù,
Đang thân thiết, bỗng thờ ơ lạnh lùng.

Cùng trong cõi tạm sống chung
Chơi vơi bể khổ - mênh mông đất trời

Hãy cho nhau những nụ cười,
Hãy cho nhau trọn tình người - niềm vui
Hãy cho nhau vị ngọt bùi,
hãy cho nhau vạn ngàn lời yêu thương,
Tròn câu hiếu đạo, cương thường.

Nói với nhau

Chẳng oán hờn ai - chớ trách ai,
Hãy đi cho hết quãng đường đời.
Tâm không vướng bận lời phi thị
Chuyện thế gian đùa, nỏ lắng tai.
__________________
"Thiếp họ Hoạn tên Anh Thư, vốn đoan trang, hiền thục. Vì chàng không chung tình nên thiếp đành phải cắt, thiếp mà không cắt cho vào máy xay sinh tố, sợ nghìn năm sau người đời sẽ không tin là có Hoạn Thư ..."
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 10 thành viên gửi lời cảm ơn Anh Thư cho bài viết trên:
baodung (07-08-2012), Мужик (07-08-2012), FORYTCHIA (07-08-2012), Hoa May (05-09-2012), htienkenzo (04-01-2013), hungmgmi (07-08-2012), Huonghongvang (05-01-2013), NISH532006 (08-08-2012), Siren (05-01-2013), Thien Nga (11-08-2012)
  #249  
Cũ 05-09-2012, 16:52
hungmgmi's Avatar
hungmgmi hungmgmi is offline
Kvas Nga - Квас
 
Tham gia: Nov 2007
Đến từ: Hà Nội
Bài viết: 6,374
Cảm ơn: 7,948
Được cảm ơn 12,324 lần trong 3,882 bài đăng
Gửi tin nhắn bằng Skype™ tới hungmgmi
Default

Mới kiếm được cái này, các bác nghĩ xem có đúng không nhé:
Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
__________________
hungmgmi@nuocnga.net
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 6 thành viên gửi lời cảm ơn hungmgmi cho bài viết trên:
Anh Thư (16-01-2013), baodung (05-09-2012), BelayaZima (05-09-2012), Hoa May (05-09-2012), htienkenzo (04-01-2013), Thien Nga (05-09-2012)
  #250  
Cũ 08-10-2012, 17:27
hungmgmi's Avatar
hungmgmi hungmgmi is offline
Kvas Nga - Квас
 
Tham gia: Nov 2007
Đến từ: Hà Nội
Bài viết: 6,374
Cảm ơn: 7,948
Được cảm ơn 12,324 lần trong 3,882 bài đăng
Gửi tin nhắn bằng Skype™ tới hungmgmi
Default

Có bài thơ tặng bạn mới chia tay tình yêu:

Bạn ngồi ôm một cuộc tình
Qủa cam đang ngọt vặn mình chuyển chua
Ven đầm có một con cua
Khép càng nhớ tiếng gió lùa cửa hang
Trên trời xóa vạn vạch ngang
Bao nhiêu đôi cánh phũ phàng bay đi
Đâu rồi những vết chim di
Đâu rồi những tiếng rầm rì thinh không
Thôi đành làm một dòng sông
Lững lờ trôi
giữa cánh đồng...
mà trôi

__________________
hungmgmi@nuocnga.net
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn hungmgmi cho bài viết trên:
Anh Thư (16-01-2013), BelayaZima (09-10-2012)
  #251  
Cũ 04-01-2013, 09:49
hungmgmi's Avatar
hungmgmi hungmgmi is offline
Kvas Nga - Квас
 
Tham gia: Nov 2007
Đến từ: Hà Nội
Bài viết: 6,374
Cảm ơn: 7,948
Được cảm ơn 12,324 lần trong 3,882 bài đăng
Gửi tin nhắn bằng Skype™ tới hungmgmi
Default

Thêm một câu chuyện cảm động về tình yêu hungmgmi mới dịch hôm Giáng sinh, xin post chia sẻ:

CON BÚP BÊ VÀ BÔNG HỒNG TRẮNG


...Lần nọ, khi đi mua hàng, tôi bỗng nghe thấy một mẩu đối thoại giữa người bán hàng và một cậu bé tầm khoảng 5 tuổi. Người bán hàng nói:" Cô rất tiếc là cháu không có đủ tiền để mua con búp bê này". Khi đó, cậu bé bỗng nhìn thấy tôi và hỏi:"Bác ơi, có đúng là cháu không có đủ tiền không ạ?". Tôi đếm lại số tiền và đáp:" Đúng thế, cháu không đủ thật mà!".

Cậu bé vẫn giữ khư khư con búp bê trong tay. Sau khi mua xong mấy món hàng, tôi mới hỏi là cậu bé muốn mua con búp bê cho ai?
-Dạ, em gái cháu rất thích con búp bê này và cháu muốn mua tặng em. Cháu muốn tặng em nhân ngày sinh nhật! Cháu muốn nhờ mẹ chuyển giúp cho em con búp bê, khi mà mẹ đến được với em.

Đôi mắt cậu bé thật buồn khi nói với tôi những câu này. "Em cháu đã về với Thượng đế, bố cháu đã nói vậy, và sắp tới mẹ cháu cũng sẽ về với Thượng đế. Nên...nên cháu nghĩ, mẹ có thể mang con búp bê này theo để đưa cho em gái nhỏ của cháu ...".

Tim tôi như ngừng đập. Cậu bé nhìn tôi và nói:" Cháu đã dặn bố, để mẹ đừng đi xa vội khi mà cháu chưa về". Rồi cậu bé cho tôi xem bức ảnh gia đình, trong đó khuôn mặt cậu ngời sáng hạnh phúc.

"Cháu muốn mẹ mang theo bức ảnh này, để em cháu đừng quên cháu- Rồi cậu bé nói thêm: Cháu yêu mẹ lắm, cháu không muốn mẹ bỏ cháu mà đi. Nhưng bố cứ bảo: mẹ phải đến chỗ của em gái nhỏ của con..."

Tôi lấy nhanh ra một ít tiền, rồi bảo cậu bé:"Hay là bác cháu mình thử đếm lại số tiền của cháu đi". Giấu cậu bé, tôi khéo léo cho ít tiền vào và hai bác cháu bắt đầu đếm. Ồ, bây giờ số tiền đã đủ mua búp bê, thậm chí còn dư thêm chút ít. Cậu bé nói:"Con cảm ơn Thượng đế đã ban tiền cho con". Rồi cậu bé ngước mắt nhìn tôi, nói:

"Đêm qua, trước khi ngủ, cháu đã cầu xin Thượng đế ban cho một ít tiền, để cháu có thể mua búp bê cho em gái. Và thế là Thượng đế đã nghe được lời của cháu. Cháu cũng muốn xin thêm một ít tiền nữa, để mua bông hồng trắng cho mẹ, nhưng cháu không dám. Nhưng Thượng đế đã cho cháu đủ số tiền để mua búp bê cho em và mua hoa cho mẹ...Mẹ cháu vốn thích hoa hồng trắng mà!".

Tôi rời khỏi cửa hàng trong một tâm trạng váng vất. Hình ảnh cậu bé cứ ám ảnh mãi tâm trí của tôi. Và tôi bỗng nhớ ra, hình như 2 ngày trước, báo chí địa phương mới đăng tin một tài xế xe tải say rượu đã cán phải một phụ nữ và một bé gái. Bé gái đã chết ngay trong vụ tai nạn, còn người mẹ trẻ thì bị thương rất nặng.

Không có lẽ đây là người thân trong gia đình của cậu bé muốn mua búp bê trong cửa hàng? Hai ngày sau, báo chí lại đưa tin người mẹ trẻ cũng đã qua đời. Tôi không ngăn được nước mắt, đi mua một bó hoa hồng trắng và ra nghĩa trang...

Người mẹ trẻ đã khuất mặc bộ đồ trắng, một tay giữ hờ con búp bê và tấm ảnh, còn tay kia là một bông hồng màu trắng. Tôi rời khỏi nghĩa trang, đầm đìa nước mắt và cảm giác rằng từ nay, cuộc sống của tôi đã hoàn toàn thay đổi...Tôi sẽ không bao giờ quên được tình yêu của cậu bé với mẹ và em gái nhỏ của mình!!!!!!
__________________
hungmgmi@nuocnga.net
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 6 thành viên gửi lời cảm ơn hungmgmi cho bài viết trên:
admin (04-01-2013), Anh Thư (16-01-2013), BelayaZima (04-01-2013), htienkenzo (04-01-2013), Huonghongvang (05-01-2013), Siren (05-01-2013)
  #252  
Cũ 04-01-2013, 13:22
Saomai Saomai is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Apr 2009
Bài viết: 789
Cảm ơn: 1,246
Được cảm ơn 2,613 lần trong 656 bài đăng
Default

Chuyện tình cảm động của hiệp sĩ công nghệ thông tin Nguyễn Công Hùng

Sinh năm 1982 tại Nghệ An, Nguyễn Công Hùng là người tật nguyền có ý chí phi thường vươn lên trong cuộc sống. Với những thành tích đã đạt được trong lĩnh vực công nghệ thông tin, Công Hùng đã trở thành một tấm gương cho nhiều bạn trẻ tật nguyền biết cách phấn đấu, học hỏi để làm chủ cuộc sống và khẳng định tiếng nói của mình trong xã hội.

Dù không thể tự lo cho mình, sống phụ thuộc hoàn toàn vào chiếc xe lăn, nhưng chính nghị lực sống của Công Hùng đã kéo anh lại gần hơn với những yêu thương trong cuộc đời. Có nhiều cô gái là những người bình thường trong xã hội, học tập tại các trường đại học, cao đẳng tự nguyện đến chăm sóc Hùng như sẻ chia một sự tâm giao giúp người bạn của mình đi tiếp trên con đường tìm được nghị lực sống. Trong số đó, có Nguyễn Thị Phương (26 tuổi), một cô gái sinh ra và lớn lên tại Hà Nội, tốt nghiệp đại học, quen Hùng trong những lần đi làm tình nguyện, cô đã về sống cùng các bạn trong ngôi nhà chung "Nghị lực sống" để có cơ hội chăm sóc Công Hùng sớm tối.

Phương chia sẻ: "Những lần đi làm tình nguyện, gặp gỡ, chia sẻ cùng anh những vui buồn trong cuộc sống, tôi nhận ra rằng, tôi và anh Hùng có quá nhiều điểm chung để có thể gắn bó với nhau. Anh Hùng tuy không giàu có về tiền bạc, không đi lại bình thường để có thể chở che cho tôi như cách mà tất cả những người phụ nữ cần ở người bạn trai của mình, nhưng bù lại, anh Hùng lại có một trái tim yêu thương chân thành và một tấm lòng nhân ái khiến tôi xúc động. Có nhiều người khi thấy chúng tôi đi cùng nhau, khi ăn uống tôi phải bón từng thìa cơm, thìa nước cho anh ấy, bế anh ấy trên tay, họ nhìn với ánh mắt nghi ngờ, có người cho rằng tôi giả tạo, có người nghĩ tôi điên rồ, cũng có người còn đoán rằng rồi tôi sẽ sớm bỏ rơi anh ấy...

Tôi chấp nhận hết tất thảy những lời đoán định ấy và thản nhiên bước đi và ở một khía cạnh nào đó, tôi hạnh phúc vì được chia sẻ cùng anh nhiều điều trong cuộc sống. Có người biết chuyện cho rằng, tôi thật dại dột vì tự làm khổ chính mình, vì bản thân tôi, bất cứ lúc nào cũng có thể tìm được một người đàn ông có thể đỡ đần, lo toan cho mình. Nhưng từ khi gắn bó với anh Hùng, tôi biết rằng, anh ấy cần tôi. Vì không phải ai cũng chấp nhận được một người cả ngày nằm bất động một chỗ, mọi công việc vệ sinh cá nhân, tắm rửa đều phải có người phục vụ. Đêm ngủ thì 20 phút lại phải trở người cho anh ấy một lần vì nếu không thì các mạch máu của anh ấy sẽ không được lưu thông và tê buốt...

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
Nguyễn Thị Phương và Nguyễn Công Hùng

Hơn một năm qua, chúng tôi cũng đã nỗ lực đi đến các bệnh viện trong nước để tìm các phương pháp có thể sinh con, tôi muốn sinh cho anh một đứa con khỏe mạnh xinh đẹp để có thể giúp anh ấy cũng như gia đình anh ấy được hạnh phúc. Tất cả những điều đó, đều vượt qua những cái gọi là tình cảm đơn thuần giữa người nam và người nữ. Tôi không quá duy tâm nhưng tôi nghĩ rằng, kiếp trước tôi và anh ấy có duyên có nợ, và giờ đây, tôi phải đi cạnh cuộc đời anh ấy. Dù biết khó khăn, dù biết còn đầy những gian nan nhưng tôi biết chúng tôi có thể vượt qua...".

Và họ đã có nhau cho đến phút chót cuộc đời huyền thoại của anh.

Được biết, trước Nguyễn Thị Phương, Hiệp sĩ CNTT cũng từng có những người bạn gái khác, mà anh gọi là tình nhân với ý nghĩa cao cả hơn "người yêu". Một trong số họ là cô gái mang hai dòng máu Lào – Việt. Nhưng anh chưa bao giờ kết hôn. Anh nói: “Tình yêu thực sự là tình yêu không được phép độc chiếm, cảm giác độc chiếm chỉ làm khổ mình và khổ người thôi”.

(Tổng hợp từ các trang WEB nhân sự kiện Nguyễn Công Hùng vĩnh biệt thế giới này)

Thay đổi nội dung bởi: Saomai, 04-01-2013 thời gian gửi bài 14:35
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 5 thành viên gửi lời cảm ơn Saomai cho bài viết trên:
Anh Thư (16-01-2013), hungmgmi (08-01-2013), Huonghongvang (05-01-2013), Siren (05-01-2013), Thao vietnam (04-01-2013)
  #253  
Cũ 05-01-2013, 03:37
Siren's Avatar
Siren Siren is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Aug 2008
Bài viết: 2,186
Cảm ơn: 8,134
Được cảm ơn 8,173 lần trong 1,903 bài đăng
Default

ĐIỀU CÒN LẠI CỦA TÌNH YÊU

Câu chuyện của một bác sĩ thực tập...

Sáng đầu tuần bao giờ cũng đông bệnh nhân. Tất cả đều hối hả. Khoảng 8.30 một cụ ông khoảng 80 tuổi chậm rãi đến. Cụ nói với tôi cụ bị một vết thương ở ngón tay cái, tuần trước đã khâu, hôm nay bác sĩ hẹn cụ đến tháo chỉ.

Tôi nói cụ ngồi đợi, vì bác sĩ khâu cho cụ đang bận. Giọng run run, cụ phân trần với tôi rằng cụ có việc rất quan trọng vào lúc 9 giờ sáng.

Gật đầu tỏ vẻ thông cảm với cụ, tôi nói chắc cụ sẽ phải đợi khoảng một tiếng nữa. Cụ thở dài, nhìn đồng hồ rồi buồn rầu nhìn ra ngoài sân. Thực ra việc cắt chỉ này tôi hoàn toàn có thể làm được. Tôi dẫn cụ vào một phòng bệnh còn trống, bảo cụ ngồi đợi, rồi đi lấy dụng cụ.

Tôi tháo băng, vết thương trên ngón tay cụ đã lành. Tôi cắt chỉ, làm sạch chỗ khâu, rồi băng lại.

Vừa làm tôi vừa trò chuyện với cụ: “Sao ông vội thế ạ? Hình như ông có hẹn với một bác sĩ khác phải không ạ?”

Cụ lắc đầu, cười hiền lành: “Không, không phải thế. Ông vội vào bệnh viện chăm sóc bà vợ bị ốm”.

Tôi hỏi cụ bà bị bệnh gì. Cụ nói bệnh Alzheimer.

Khi tôi làm xong, thì đồng hồ đã chỉ gần 9 giờ. Tôi ái ngại hỏi cụ: “Liệu bà có lo không nếu như ông đến muộn một chút?” . Cụ cười buồn: “Không, cháu ạ. Đã 5 năm nay bà không còn biết ông là ai”.

Tôi hỏi: “Bà không biết ông là ai mà sáng nào ông cũng đến thăm bà à?”

Cụ vỗ vai tôi thân mật: “Ừ, bà không biết ông là ai, nhưng ông thì biết rõ bà là vợ của ông”. Nói rồi cụ bắt tay từ biệt tôi.

Tôi nhìn theo dáng lòng khòng liêu xiêu của người đàn ông. Bà cụ kia thật hạnh phúc. Bà đã quên tất cả, nhưng người đàn ông mà bà đã yêu vẫn luôn ở bên, chăm sóc cho bà.

Tình yêu còn lại gì sau sự đam mê và lãng mạn? Tình yêu thực sự đó là khả năng chấp nhận tất cả những gì đã, đang và sẽ tới.

Nguồn: VMC blog - A smile of the smiling nation
__________________
Ласковый Май
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 6 thành viên gửi lời cảm ơn Siren cho bài viết trên:
Anh Thư (16-01-2013), Мужик (05-01-2013), hungmgmi (08-01-2013), Huonghongvang (05-01-2013), Saomai (05-01-2013), USY (05-01-2013)
  #254  
Cũ 16-01-2013, 11:58
hungmgmi's Avatar
hungmgmi hungmgmi is offline
Kvas Nga - Квас
 
Tham gia: Nov 2007
Đến từ: Hà Nội
Bài viết: 6,374
Cảm ơn: 7,948
Được cảm ơn 12,324 lần trong 3,882 bài đăng
Gửi tin nhắn bằng Skype™ tới hungmgmi
Default

Trên trang Thiên đường vĩnh cửu của Nga có đăng câu chuyện này, có "chua" thêm là câu chuyện hoàn toàn có thật, xảy ra vào thập niên 80 của thế kỷ trước.
Hungmgmi-người dịch-hoàn toàn nghi ngờ vào sự xác thực, dù rằng đã biết những câu chuyện có thật, cũng gần như thế, ở Việt Nam ta-một đất nước có truyền thống hiếu nghĩa với các bậc sinh thành. Không có lẽ, trên đời vẫn tồn tại những đứa con như thế hay sao? Mới đây, cũng được biết thêm, bên "nước lạ" Trung Quốc vừa thông qua một đạo luật mới bắt buộc con cái trưởng thành phải thăm hỏi bố mẹ, nếu không sẽ bị truy cứu trách nhiệm và chịu hình phạt...

Và đây là câu chuyện về một bà mẹ bất hạnh...

NGƯỜI MẸ...

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.

Một người đàn bà chẳng may chồng mất sớm, bà cứ ở vậy nuôi 4 đứa con trai. Cậu con trai cả khi đó mới 11 tuổi. Khi còn sống, chồng bà đã lao động cật lực để nuôi sống gia đình, nhưng sau cái chết của ông, người vợ trẻ phải gánh hết sức nặng gia đình lên đôi vai bé nhỏ.

Người mẹ dành hết thời gian để chăm sóc, dạy dỗ những đứa con thơ. Ngày cũng như đêm, bà một mình tần tảo, luôn chân luôn tay. Ban ngày bà làm việc, còn khi chiều buông, bà chuẩn bị bữa tối cho cả nhà. Bà thường ngủ muộn, sau lúc nửa đêm, còn sáng hôm sau thì dậy rất sớm, để lo bữa sáng và sửa soạn quần áo cho lũ trẻ đến trường. Khi đã yên tâm mọi chuyện đâu vào đấy, bà đưa lũ trẻ đi học và về nhà, sốt ruột chờ đến giờ chúng trở về.

Nhiều năm đã trôi qua, lũ trẻ đã lớn lên, nhưng sự quan tâm của người mẹ thì vẫn như ngày nào. Thậm chí khi bọn trẻ đã trưởng thành, bà vẫn tiếp tục giúp đỡ các con: bà trả hết mọi khoản chi tiêu trong nhà, tiền học, tiền quần áo và sau đó tìm việc, rồi lo chuyện lấy vợ cho mấy cậu con trai.

Khi đã ngoài 60 tuổi, bà sống một mình. Bao nhiêu năm làm việc lao lực đã khiến bà kiệt sức. Khi đó bọn con trai bà liền họp với nhau, phân công nuôi mẹ theo thứ tự.

Càng ngày, sức khỏe của bà mẹ càng trở nên tồi tệ. Thậm chí bà còn không thể trò chuyện được nữa. Các cô con dâu đối xử tệ, thậm chí còn buông những lời vô lễ với bà, nhưng bà cứ thế, âm thầm nhẫn nhục chịu đựng. Những cậu con trai mà bà chăm bẵm từ lúc lọt lòng đến khi cưới vợ, đáng lẽ ra phải bảo vệ mẹ và quan tâm đến bà hơn, thì lại bắt đầu đổ vấy trách nhiệm cho nhau.

Một lần nọ, đến lượt cậu con trai út trông mẹ. Đúng ngày này, vợ chồng anh này được mời đi dự tiệc. Hai vợ chồng không muốn bỏ lỡ dịp vui, nhưng không biết phải "xử lý" bà mẹ ra sao. Anh ta bèn gọi cho anh trai cả, nói rằng mình có việc bận, nhờ anh trông giúp mẹ. Hai anh em cãi nhau một trận, anh trai cả nói rằng sẽ không mở cửa, nếu cậu em cứ nhất quyết mang mẹ đến nhà anh ta. Bỏ ngoài tai, giữa đêm cậu út chở mẹ đến nhà anh cả. Anh ta gõ cửa hồi lâu, nhưng anh trai cả nhất quyết không chịu mở cửa. Khi đó, anh trai út liền hét lên:
"Mẹ anh đang ngồi ngoài cửa đấy, tôi để mẹ lại và đi đây".
Và anh ta bỏ đi.

Người mẹ nhìn thấy và nghe thấy tất cả. Nước mắt bà từ từ lăn chảy trên bờ má nhăn nheo. Bà không thể di chuyển lấy một bước, không thể cất lên một lời nào, hoàn toàn không thể làm một điều gì nữa. Không có ai ra mở cửa cho bà, không có một ai quan tâm, rằng bà có thể đói, khát hoặc muốn được nằm nghỉ ngơi.

Đó là những gì sau ngần ấy năm đau khổ, vất vả. Bà chỉ nhận được sự thờ ơ, lãnh cảm. Bà ngồi ngoài cửa, nhớ lại toàn bộ cuộc đời của mình. Bà tự nhủ:
"Không có lẽ đó là những đứa con của mình hay sao. Những đứa con mà mình rất yêu thương, cố gắng để chúng không chịu phải điều gì vất vả. Đã bao lần các con đánh thức mẹ giữa đêm khuya, chỉ để đòi uống nước hay làm một điều gì đó. Mình đã từng vui khi thấy các con vui, và cũng đau khổ khi thấy các con có chuyện gì buồn bã. Cuộc sống trôi qua, cứ như là khoảnh khắc, và giờ thì mình trơ lại một mình, cô đơn, trong đói rét..."

Buổi sáng ngày hôm sau, người con trai cả mở cửa ra thì thấy người mẹ đã qua đời...

P.S:Người kể lại câu chuyện này không có một lời bình nào, chỉ dẫn một lời kinh Coran:
" Nếu như một trong hai bố mẹ, hoặc cả hai già yếu, đừng bao giờ kêu lên với họ, hãy cư xử thật nhẹ nhàng. Hãy quỳ xuống trước họ, và nói:"Con cầu xin Thượng đế hãy ban phước cho bố mẹ, vì bố mẹ đã đã nuôi dạy con từ những ngày ấu thơ".
__________________
hungmgmi@nuocnga.net
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn hungmgmi cho bài viết trên:
Anh Thư (16-01-2013), daidien (17-01-2013)
  #255  
Cũ 20-03-2013, 11:36
hungmgmi's Avatar
hungmgmi hungmgmi is offline
Kvas Nga - Квас
 
Tham gia: Nov 2007
Đến từ: Hà Nội
Bài viết: 6,374
Cảm ơn: 7,948
Được cảm ơn 12,324 lần trong 3,882 bài đăng
Gửi tin nhắn bằng Skype™ tới hungmgmi
Default

Hôm nay 20/3 là Ngày Hạnh phúc. LHQ đã ra nghị quyết về Ngày lễ này.
Hungmgmi xin dịch một câu chuyện nhân Ngày Hạnh Phúc 20/3...

BÍ QUYẾT HẠNH PHÚC

Hai ông bà lão đã sống cùng nhau 60 năm. Họ không có điều gì phải giấu nhau, ngoại trừ bà lão. Một ngày nọ, bà quyết định kể hết với chồng và nói ông lấy giúp bà một chiếc hộp.

Ông lão mở chiếc hộp ra và nhìn thấy 2 con búp bê đan bằng sợi khá đẹp cùng số tiền 25.000 đô. Qúa ngạc nhiên, ông lão hỏi:

-Cái gì thế này?
-Ông có biết không, trước ngày cưới, bà của tôi đã cho tôi biết một bí quyết để giữ gìn cuộc sống gia đình hạnh phúc. Bà nói là: " Nếu cháu có giận chồng thì đừng cãi cọ làm gì, mà hãy đi đan một con búp bê".

Mắt ông lão ứa lệ, vì trong chiếc hộp chỉ có vỏn vẹn 2 con búp bê. Ông lão hỏi:
-Thế còn số tiền này thì sao? Đây không phải là số tiền bà nó dành dụm, dè sẻn tiết kiệm chi tiêu đấy chứ?

-Không. Đó là số tiền tôi có được nhờ bán búp bê...
__________________
hungmgmi@nuocnga.net
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn hungmgmi cho bài viết trên:
Anh Thư (18-04-2013), Nina (20-03-2013)
  #256  
Cũ 17-04-2013, 18:36
Mien trung Mien trung is offline
Cá Vobla - Вобла сушеная
 
Tham gia: Mar 2011
Đến từ: Đà Nẵng
Bài viết: 292
Cảm ơn: 278
Được cảm ơn 598 lần trong 230 bài đăng
Default

Chuyện tình của những cựu sinh viên
(truyện lấy từ trang web của cựu lưu học sinh KGU)


MỘT CHUYỆN TÌNH

(Tặng các bạn tôi)



Qua giỗ đầu Quỳnh được ít ngày thì bố mẹ vợ gọi tôi đến nhà, bảo muốn nói chuyện. Sau tuần trà, bố vợ đằng hắng vài tiếng rồi hỏi tôi:

- Anh năm nay 50 rồi nhỉ? Rồi cụ nói tiếp: Quỳnh nó như vậy cũng yên phận rồi, anh cũng phải nghĩ đến chuyện tìm người nào phù hợp… Thoáng liếc thấy tôi nhăn mặt, cụ hạ giọng: “- Anh đừng tưởng chỉ có đàn bà con gái mới có thì. Đàn ông cũng thế thôi! Anh tưởng các bà các cô chỉ ngồi đấy cho anh chọn à, họ lại chả chọn cánh ta đến nát ra ấy chứ!”

Nói rồi ông liếc nhìn mẹ vợ tôi và cười tủm tỉm khiến không khí đỡ căng thẳng hẳn ra. Bố vợ tôi vẫn hài hước như thế, dù cụ đã gần bát tuần.

Mẹ vợ tôi kể chuyện trong nhóm dưỡng sinh của bà có cụ đơn chiếc từ thuở trung niên, bây giờ mỗi ngày một già, ốm đau không ai chăm sóc, con cái có phận của nó… Rồi bà rơm rớm nước mắt: “- Thôi cũng là cái số…Bây giờ anh lo cho anh được là Quỳnh nó cũng mát lòng, các cháu thêm chỗ dựa. Với lại các cụ nói “con chăm cha không bằng bà chăm ông”, cấm có sai bao giờ …”.

Thực ra chẳng phải bố mẹ vợ là người đầu tiên nói với tôi chuyện đó. Có điều, chưa ai đặt vấn đề một cách rõ ràng như vậy, chắc ai cũng ngại là chưa phải lúc. Có lẽ họ cám cảnh khi nhìn thấy vẻ suy sụp đến thất thần của tôi, cảnh hai cha con trong căn nhà rộng, mọi thứ tạm bợ như thể đang chờ Quỳnh đi công tác đâu đó về. Hình như trong cuộc đời mỗi chúng ta, bất hạnh, tai họa luôn rình rập ở đâu đó quanh ta, nó sẽ nhè vào lúc ta mất cảnh giác nhất vì đang ngất ngây với thành công, với hạnh phúc mà giáng một đòn chí tử. Hồi ấy, chúng tôi mới đổi được nhà mới, là cái nhà hiện nay tôi ở. Một ngôi nhà tràn đầy ánh sáng, đủ các phòng riêng cho các thành viên là mơ ước từ lâu của vợ chồng tôi. Thích nhất là ở thành phố mà nhà chúng tôi lại có được mảnh vườn nho nhỏ.

Trong vườn, chúng tôi trồng mấy cây hoa và cả vạt rau thơm xanh tốt. Con trai năm ấy đã đi học ở Úc, còn con gái cũng ngoan hiền, học giỏi như anh nó. Công việc của cả hai đều thuận lợi, trong nhà lúc ấy chỉ tràn ngập tiếng cười nói rộn ràng. Ấy thế mà mọi sự xảy ra cứ như một cơn ác mộng, khiến cả người trong cuộc cũng không thể nào tin, cứ như trò đùa trớ trêu của số phận. Năm ấy theo tuổi ta là tôi 49 tuổi, nghe ai đó nhắc phải cẩn thận vì năm hạn, tôi còn cười rồi bỏ ngoài tai. Dạo ấy, Quỳnh đi công tác châu Âu một tuần về được ít hôm thì kêu đau đầu và sốt. Tôi đưa Quỳnh vào Chợ Rẫy, cậy nhờ bác sĩ trưởng khoa là bạn học ngày xưa chăm sóc cho Quỳnh. Chẳng ai ngờ Quỳnh vào bệnh viện có ba ngày là mất. Lúc bác sĩ cho phép tôi vào thì Quỳnh nhắm mắt thanh thản như đang ngủ, mái tóc đen nhánh trên gối trắng. 49 tuổi, năm hạn của tôi, nhưng người gánh lại là Quỳnh, thật đau xót. Mọi người bàng hoàng, nhiều người giục tôi viết đơn khiếu nại bệnh viện. Nhưng bệnh viện bảo, muốn biết rõ nguyên nhân, chỉ có cách giải phẫu, nhưng tôi và cả nhà đều không đồng ý, đằng nào Quỳnh cũng đã mất, làm vậy còn đau lòng thêm. Bạn tôi thì bảo, có lẽ cô ấy nhiễm một loại vi rút nào đó mới có ở châu Âu…

Nhiều lúc ngẫm nghĩ, tôi thấy số phận có sự sắp xếp thật tình cờ. Nếu sau cái ngày gặp Quỳnh ở Kazanluk mà tôi không được sang làm nghiên cứu sinh thì chắc chắn tôi sẽ không có cơ hội lọt vào mắt Quỳnh, vì lúc ấy có nhiều chàng trai khác vây quanh. Nhưng số phận đã đưa Quỳnh đến và đi đều bất ngờ quá, có lẽ vì cái tên đã vận vào cả cuộc đời em, để tất cả mong manh như đoá quỳnh.

Những ngày sau đó thực sự là khủng khiếp. Có những đêm khuya chợt tỉnh giấc, tôi bàng hoàng như vừa trải qua cơn ác mộng. Tôi vẫn theo thói quen, quờ tay qua bên cạnh và dường như một cánh tay tôi vẫn còn cảm giác tê nặng vì làm gối đầu cho Quỳnh ngủ, bao nhiêu năm cô ấy vẫn quen như thế. Dường như những sợi tóc của cô ấy trong giấc ngủ có lúc còn xòa sang cả mặt tôi nhột nhột và vẫn đâu đây thoang thoảng một mùi hương rất phụ nữ trong phòng ngủ của tôi. Căn nhà trở nên rộng quá, con gái thì ở trên tầng trên, từ ngày mẹ mất nó cũng trầm lặng hẳn. Ban ngày, tôi lao đầu vào làm việc chỉ để cho quên, chứ tôi chẳng còn niềm vui, động lực với công việc. Nhưng khi đêm đến chính là lúc tôi sợ nhất. Những đêm dài mất ngủ, làm việc, rồi lên mạng mờ cả mắt vẫn không át được cảm giác cô đơn đến tột cùng. Trong mấy năm mà bố, rồi mẹ, rồi lại đến Quỳnh, những người thân yêu nhất lần lượt ra đi, để tôi ở lại. Tự nhiên có những lúc tôi có ý nghĩ rất điên rồ là ngay ngày mai tôi sẽ cưới một người nào đó, dù không yêu cũng được, để có thêm người trong căn nhà, để có người chăm sóc và nói chuyện với con gái, để chia sẻ và lấp đi nỗi cô đơn, sự trống trải và cả nỗi sợ hãi của chính tôi mỗi khi đêm tới. Đi trên đường thấy đôi lứa chở nhau, tôi nhớ da diết những ngày ấy, thuở có một người ngồi sau xe, tựa cằm vào vai tôi tin cậy và từ người em tỏa ra một hơi ấm dịu dàng. Có những lúc tôi chỉ mong có ai đó chạm vào người mình, và chỉ cái chạm ấy thôi sẽ cuốn đi, sẽ giải tỏa những âu lo, căng thẳng, sẻ chia nỗi cô đơn ngay cả khi ta đi giữa đông người. Tôi khao khát được khẽ nắm lấy bàn tay ai đó, muốn kêu một tiếng thật to để trút hết những nỗi muộn phiền của mình. Người ta vẫn bảo, cách tốt nhất để quên một người là có một người khác. Đến lúc ấy, tôi mới hiểu là tại sao trong cuộc sống vẫn có chuyện anh này ông kia chỉ mấy tháng sau khi vợ mất là đã lấy vợ khác, mặc dù rất yêu vợ. Tôi nghĩ chắc họ cũng như tôi lúc ấy, quá yếu đuối, quá cô đơn, quá chống chếnh nên chỉ mong bấu víu lấy một cái gì đó và chắc chắn không đơn thuần chỉ là cần một người đàn bà theo nghĩa bản năng như thiên hạ bình phẩm một cách ác ý.

Rồi những ngày khủng hoảng ấy trong tôi nhẹ dần đi theo số ngày mà Quỳnh rời xa bố con tôi. Mọi việc rồi cũng phải trở lại quỹ đạo bình thường, dù chẳng còn được như xưa. Ngẫm lại thấy rất hợp lý khi ông bà ta từ xa xưa đã có tục lệ tưởng nhớ đến người đã khuất bằng những mốc thời gian 7 ngày, 49 ngày, rồi trăm ngày, rồi 1 năm… Thời gian như những viên thuốc giảm đau hiệu nghiệm cho con người, xoa dịu, làm liền sẹo những vết thương lòng. Tôi có cảm giác sau mỗi dịp tưởng nhớ ấy, dường như tôi bình tâm hơn, nhẹ lòng hơn, bớt cảm giác ân hận sao mình không thể giữ lại Quỳnh. Tôi nghĩ chắc Quỳnh cũng đã bình an nơi ấy, không còn oán trách số mệnh đã dứt mình ra khỏi vòng tay chồng con, người thân một cách đột ngột như thế. Nhưng mỗi lần đi qua bàn thờ Quỳnh, dường như ánh mắt Quỳnh vẫn nhìn theo tôi, gần gũi mà xa xôi, nửa bình thản, nửa thảng thốt như một dấu hỏi khiến trái tim tôi nhói đau.

xxx

Chả hiểu ai là người bắt đầu “chiến dịch” đi tìm “người mới” cho tôi nữa, bố mẹ vợ hay cô em gái, hay đồng nghiệp. Đầu tiên là một cô chừng gần 40 tuổi, thuộc loại quá lứa nhỡ thì, có lẽ là biểu tượng của chủ nghĩa phồn thực nên trông khá màu mỡ, má và cằm tròn căng và đôi mắt lá dăm lúng liếng. Cô xắn tay áo, xăm xắn dọn dẹp, lau dọn nhà và ngồi xổm xử lý cái đống bát đĩa con gái chưa kịp rửa vì vội đi học thêm. Mẹ vợ tôi thì bảo nhỏ: “- Nó đảm đang lắm, một tay buôn bán mà lo cho cả gia đình, em út ăn học…Anh là trí thức, có chỗ dựa tốt như thế thì an tâm nhé!” Nhưng có lẽ sau vài lần dọn nhà và bắn tín hiệu đầu tiên bằng mắt, sau đó cả bằng hành động là cố ý nghiêng người nhoài qua và đặt tay lên đùi “đối tượng” mà chả thấy “đối tượng” hưởng ứng, cô ra đi, cũng đột ngột và nhanh chóng như lúc xuất hiện. Sau này tôi cũng có dịp quen biết thêm vài người nữa, nhưng chẳng đi đến đâu. Thực ra trong số đó, tôi cũng hy vọng vào một người, nhưng sau một thời gian quen biết, họ lại không chọn tôi. Tôi ngẫm thấy ông bố vợ nói không sai, quả thật khó trên con đường tìm cho mình một người khi mình càng ngày càng mất đi quyền chủ động. Tôi đã thoáng có cảm giác buông xuôi, mặc kệ muốn đến đâu thì đến trong cuộc hành trình đầy mông lung ấy. Tôi đã đọc ở đâu đó thấy nói rằng những người đàn ông hoàn hảo thì đã có vợ, cũng như những người đàn bà hoàn hảo thì đã có chồng, còn lại là những mảnh vỡ, những mảnh vỡ có khi cũng lắp ráp được vào nhau nhưng phải trải qua một chặng đường dài và nhiều khi phải nhờ đến sự tình cờ của số phận…

xxx

Thế rồi tôi gặp nàng, rất tình cờ và bình dị như một ngày, một giờ trong cuộc sống đơn điệu đến nhàm tẻ của tôi. Sau Tết, con gái tôi đi Úc học, anh em nó bên đó bao bọc được nhau nên tôi cũng an tâm. Từ ngày con gái đi xa, nhà lại càng trống nên tôi hay đi làm sớm, tới công ty và ra quán cafe dưới sảnh ngồi cả tiếng trước khi bắt đầu làm việc. Quán cafe theo phong cách Âu Mỹ, nằm ngay một vị trí trung tâm nơi có nhiều khách du lịch và tòa nhà văn phòng, lúc nào cũng đông khách nhưng lại khá yên tĩnh vì không ai nói to. Tôi thường chọn vị trí ngồi sát bên cửa sổ nhìn ra ngoài đường và mở laptop ra kiểm tra mail một vòng rồi lướt web đọc tin tức, chẳng quan tâm đến người ra kẻ vào. Thế mà hôm ấy tự dưng tôi ngẩng đầu lên nhìn ra cửa và thấy nàng bước vào quán, tiếng gót giày nện trên sàn gỗ khoan thai mà kiêu hãnh. Sự xuất hiện của nàng trong quán làm nhiều người đang lơ đãng cũng ngước lên nhìn nàng. Có lẽ mọi người đều bị cuốn hút bởi một vẻ đẹp hiện đại mà nền nã. Nàng mặc bộ đầm màu sẫm trang nhã, tay xách túi laptop, đôi chân dài, thanh thanh như cuống hoa cẩm chướng. Khuôn mặt nàng không trang điểm một cách hết sức tự tin và mái tóc búi để lộ cái cổ cao thanh tú như Quỳnh ngày xưa. Nàng thường đi một mình, gọi một ly Capuchino, giở laptop ra và cắm cúi gõ bàn phím. Cũng có hôm tôi thấy nàng đang nói chuyện về công việc với đồng nghiệp cả Tây lẫn ta. Chẳng biết từ bao giờ, tôi cũng vô tình xoay ghế hướng về phía nàng. Có hôm tôi đến sớm, tôi đã gọi cafe và đang uống, thoáng thấy nàng bước vào và xếp hàng đặt cafe thì bất giác như một cậu bé, tôi vội vã bước lại, cũng xếp hàng chỉ để được đứng gần nàng. Tôi cảm thấy nàng ở rất gần, tưởng chừng chỉ tiến thêm một chút nữa là sẽ chạm vào đôi vai trần ngăm ngăm nâu mịn màng của nàng và đâu đó có mùi nước hoa thoảng nhẹ mà quyến rũ khiến tôi ngây ngất. Hương hoa hồng! Trở lại trong tôi cái cảm giác như hụt hơi và trái tim tôi đập thình thịch, rối rít như lần đầu tiên tôi nhìn thấy Quỳnh, cô sinh viên năm thứ nhất thẹn thò với bím tóc dài và tôi dường như nhìn rõ cả từng sợi lông măng trên đôi má hồng ửng của Quỳnh ở đất nước hoa hồng gần ba mươi năm về trước.

xxx

Tôi đã say mê nàng từ cái nhìn đầu tiên như thế. Đôi lúc tôi cũng tự hỏi, làm sao mình lại có thể có một thứ tình cảm mới mẻ như vậy ở tuổi ngoài 50, sau những biến cố của cuộc đời. Tưởng chừng như trái tim tôi đã khép lại, tôi chẳng còn yêu ai được nữa, mà cũng sẽ chẳng có ai yêu tôi. Thế mà bây giờ hàng ngày tôi chỉ mong sáng đến công ty, vào quán uống cafe chỉ để nhìn thấy nàng. Tôi vui vẻ và thay đổi hẳn khiến người nhà, bạn bè và cả đồng nghiệp cũng cảm thấy thoải mái hơn. Bây giờ đám đồng nghiệp trẻ của tôi tha hồ trêu chọc nhau, nói chuyện đùa mà không ngại cái mặt khó đăm đăm của “hiệp sĩ mặt buồn”- như cái biệt danh chúng đặt cho tôi nữa. Mỗi một ngày qua đi, khát khao phải có được nàng càng choáng ngợp trong tôi, nhưng tôi không biết làm thế nào để tiếp cận nàng. Bởi tôi chẳng còn là một chàng trai trẻ, và nàng cũng sẽ e dè, bởi nàng cũng không còn ở độ tuổi thiếu nữ nữa.

Tôi không biết tình trạng ấy kéo dài bao lâu thì tình cờ hôm đó có một cậu đồng nghiệp trẻ của tôi cũng xuống uống cafe. Nó kéo ghế ngồi cạnh tôi và tủm tỉm khi thấy tôi đờ mặt nhìn theo nàng. Nó đá chân tôi khiến tôi giật mình:- “Chú” có biết chị ấy không? Một trong những “Star” bên công ty quản lý quỹ A mà, học thạc sĩ ở Anh về, sao chú không biết nhỉ? Rồi nó nháy mắt ranh mãnh: “- Hơi bị “văn minh” đấy chú ạ, “kiến” bu nhiều lắm! Mà người như thế mà kiến không bu thì là … kiến ngu phải không chú?” Tôi vừa ngượng nghịu vì bị nó đi guốc vào trong bụng, vừa buồn cười vì cái chữ “văn minh” nó hay dùng lại áp dụng cả trong trường hợp này, hoá ra cũng đúng. Rồi nó kéo tay tôi dẫn sang bàn của nàng rồi liến thoắng: “- Chị biết chú …, à anh …chưa nhỉ, cho em giới thiệu nhé! Còn đây là chị…, à chị cho em xin name card nhé! Lâu lâu muốn nhờ chị một chút mà chả biết gọi số nào…”

Tự nhiên thấy ghét nó, vì bị nó gọi là chú trước mặt nàng nhưng cái thằng thế mà được việc! Nàng lần lượt bắt tay cả hai “chú cháu” và đưa name card. Nhờ cái name card ấy mà tôi mới có thể liên lạc với nàng. Như hầu hết mọi chuyện tình thời @, chúng tôi cũng trao đổi email, tin nhắn, điện thoại, từ chuyện vu vơ đến cả công việc, rồi hẹn hò cafe, xem ca nhạc... Nàng là con gái Bắc, lại khéo tay nên vào mỗi mùa tép gạo, bạn bè, người thân lại giục nàng làm mắm tép. La cà đến nhà nàng vào cuối tuần, đầu tiên là cùng một hai đồng nghiệp, sau thì một mình, tôi bị trưng dụng làm “trợ lý” nhặt tép, rang thính, thái riềng khiến tụi đồng nghiệp trẻ của tôi khi biết chuyện liền đặt tên là “chuyện tình mắm tép”! Thật vừa bực vừa buồn cười với chúng nó. Nhưng chuyện cứ nhùng nhằng như vậy mãi, vì lúc đó vẫn còn một hai con “kiến” bảnh bao và trẻ trung hơn tôi bu quanh nàng mà nàng cũng chưa dứt khoát.
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn Mien trung cho bài viết trên:
Anh Thư (18-04-2013), PhamNgocSan (06-12-2013)
  #257  
Cũ 17-04-2013, 18:36
Mien trung Mien trung is offline
Cá Vobla - Вобла сушеная
 
Tham gia: Mar 2011
Đến từ: Đà Nẵng
Bài viết: 292
Cảm ơn: 278
Được cảm ơn 598 lần trong 230 bài đăng
Default

Người phương Tây nói nhiều khi chỉ một cái hôn có khi làm thay đổi cả một quan hệ, có lẽ đúng trong chuyện tôi với nàng. Tối hôm ấy, tôi rủ nàng đi xem chương trình nhạc Trịnh ở một phòng trà. Có lẽ không khí trang trọng của khán phòng, lời hát tha thiết của ca sĩ đã đánh động những gì sâu kín trong tâm khảm nàng nên khi tôi liếc nhìn nàng, thấy trên má nàng long lanh những giọt nước mắt. Tôi lặng lẽ đặt bàn tay mình lên tay nàng, nhưng nàng khẽ rụt tay lại và im lặng cho đến khi kết thúc buổi biểu diễn. Trời đã khuya, hai chúng tôi lấy xe máy và tôi định đưa nàng về nhà thì cơn mưa đêm ập đến. Chúng tôi vội vàng tấp vào một cửa hàng đã đóng cửa để trú mưa. Mưa mỗi lúc một nặng hạt, những giọt mưa xiên xiên lấp lánh trong ánh điện đường đêm khuya. Đường phố vắng tanh, lâu lâu mới có người xe qua lại, vội vã trong làn mưa, chẳng ai để ý đến chúng tôi. Lâu lâu có những luồng gió mạnh tạt mưa cả vào chỗ chúng tôi đứng. Mái che hẹp quá, tôi xoay người che mưa cho nàng nhưng chẳng ăn thua, cả hai đều ướt. Bộ váy áo của nàng đã thấm ướt và sẫm lại, dán sát vào người khiến nàng ngượng ngùng khoanh tay trước ngực, cánh tay trần của nàng loang loáng nước mưa. Bỗng dưng không hiểu tôi lấy đâu ra sự dũng cảm và cả cái liều mạng của tuổi hai mươi, tôi xoay người ôm lấy nàng. Nàng ướt lạnh và run rẩy trong vòng tay tôi nhưng ngoan ngoãn yên lặng. Tôi siết chặt lấy nàng và trong cơn mưa, cơn mưa của số phận, chúng tôi hôn nhau say đắm. Bất giác trong cái hôn dài tưởng chừng bất tận ấy, tôi cảm thấy vị mặn chát, không biết là nước mắt nàng hay của chính tôi…

xxx

“Cưới vợ thì cưới liền tay”, tôi cũng theo đúng bài dạy ấy của ông bà ta xưa. Cùng hoàn cảnh đã qua một lần đò nên nàng cũng thống nhất với tôi là chỉ làm bữa tiệc ra mắt nội ngoại, bạn bè chứ không rình rang. Tôi không muốn nàng thiệt thòi nên đề nghị vẫn có một lễ ăn hỏi. Tôi chẳng còn bố mẹ, chỉ còn bố mẹ Quỳnh tôi coi như cha mẹ đẻ nên tôi sẽ nhờ ông bà sang gặp bố mẹ nàng. Nàng thoáng nhíu mày nhưng rồi cũng đồng ý. Sau bữa tiệc ra mắt, nàng khóa cửa căn nhà mình lại để chờ con gái đi học bên Sing về ở và xách va ly đến nhà tôi. Từ hôm ấy, tôi không còn là kẻ độc thân nữa.

Nhiều lúc nhớ lại, tôi vẫn thấy ngỡ ngàng vì hạnh phúc đến bất ngờ quá và tôi thầm cám ơn sự tình cờ của số phận đã mang nàng đến với tôi, như một sự bù đắp. Nàng, mảnh vỡ hoàn hảo của tôi! Nàng như một ngọn gió xuân, thổi bừng vào căn nhà vài năm nay vốn ảm đạm một luồng sinh khí mới. Có bàn tay phụ nữ, lại là một phụ nữ nhanh nhẹn, khéo tay và có óc thẩm mĩ như nàng, mọi thứ trong nhà tôi thay đổi hẳn. Gian bếp lâu lắm không thấy mùi thức ăn trở nên ấm cúng. Luống rau thơm, mấy cây hoa trước vườn chỉ ít lâu sau ngày nàng về đã xanh tốt, những bông hoa đã bắt đầu hé nở. Có hôm sáng tôi dậy muộn, bước ra cửa đã thấy nàng lúi húi trong vườn. Thấy tôi, nàng quay lại cười rạng rỡ như tia nắng ban mai. Bất giác, tôi thấy nao lòng bởi Quỳnh ngày xưa hay tranh thủ làm vườn vào lúc sáng sớm và cũng quay lại nhìn tôi cười thay một lời chào buổi sáng như thế.

Rồi một hôm, nàng bảo em muốn anh kể chuyện ngày xưa gặp chị như thế nào. Tôi ngần ngừ, nàng ôm vai tôi, lùa những ngón tay thon vào tóc tôi và nũng nịu: “- Anh kể đi”! Thế là chả hiểu sao tôi lại kể cho nàng nghe về một buổi sáng chủ nhật đầu tiên của tháng Sáu, ngày hội hoa hồng tại Kazanluk- thung lũng hoa hồng ở Bungary, nơi tôi và Quỳnh gặp nhau.

Ngày ấy tôi là sinh viên năm thứ 5 nhưng chưa mảnh tình vắt vai, có nhiêm vụ dẫn các em năm thứ nhất xuống Kazanluk tham quan lễ hội hoa hồng nổi tiếng. Từ sáng sớm, một máy bay trực thăng nhỏ đã bay qua thành phố, phun tinh dầu hoa hồng khắp nơi. Cả không gian như tràn ngập và chìm đắm trong mùi hương. Người dân bản địa mặc trang phục dân tộc nhảy múa, ca hát trên đường phố. Rồi mọi người đổ dồn xuống cánh đồng hoa để hái cho kịp trước khi mặt trời lên cao, để hoa cho trữ lượng tinh dầu cao nhất. Chúng tôi là khách du lịch nhưng cũng ào xuống cánh đồng hoa hồng. Những bông hoa hồng cánh rất to, còn trĩu nặng sương đêm. Chúng tôi hái để tết thành những vòng hoa đeo lên cổ, lên đầu. Quỳnh hồn nhiên như một cô bé trong bộ váy áo hoa, chạy tung tăng trên cánh đồng. Tôi đã kết một vòng hoa hồng rực rỡ nhất để đặt lên mái tóc có đuôi sam dài mượt, để được thấy đôi mắt nâu rợp bóng hàng mi của Quỳnh thẹn thò cụp xuống và nghe thấy trái tim trai trẻ của mình lần đầu tiên loạn nhịp. Bao nhiêu năm rồi, tôi vẫn cảm giác hình như cả người em, cả mái tóc dài và đôi cánh tay em đều đẫm hương hoa hồng. Mùi hương ấy lúc nồng nàn, lúc phảng phất trong suốt những tháng năm chúng tôi chung sống. Có lẽ vì thế nên cả hai đứa con tôi lúc chúng còn nhỏ đều rất thích vùi mặt vào mái tóc của mẹ nó mà hít hít, như thể bị nghiện…

Chẳng hiểu tôi đắm chìm trong kỉ niệm đến bao lâu, chỉ biết lúc tôi ngẩng đầu lên nhìn nàng thì thấy nàng vẫn ôm vai tôi nhưng im lặng, mắt đẫm lệ. Mà nàng khóc cũng thật đẹp, những giọt nước mắt trong như thủy tinh vương trên khóe mắt khiến tôi nao lòng. Tôi bối rối và thực sự hoang mang, chỉ biết hình như tôi đã phạm một sai lầm gì đó khiến nàng buồn. Có phải chăng, tôi đang mang trên vai một cây thánh giá vô hình- quá khứ sâu nặng, bây giờ nó đã trở nên quá sức đối với tôi và vô tình, tôi đang san sẻ, trút gánh nặng ấy sang cho người khác…

xxx

Mọi người vẫn trêu là chúng tôi bây giờ như hai vợ chồng son, thật đúng. Chúng tôi quấn quýt nhau như hình với bóng, buổi trưa cũng hay hẹn nhau đi ăn trưa, như ngày còn là bạn. Buổi tối, dù bận mấy thì nàng vẫn nấu ăn ở nhà. Nhiều khi tôi cũng tự tay nấu vì ngày xưa tôi nấu ăn cũng không tồi. Chúng tôi vừa ăn cơm vừa nói đủ thứ chuyện. Ở nhà, nàng và tôi đều phải làm việc trên máy tính, nhưng từ ngày có nàng, tôi không còn cảnh “cô đơn trên mạng” nữa, bởi nàng cũng ôm laptop ngồi ngay bên cạnh, thỉnh thoảng lại quay sang ngó vào màn hình của tôi để cùng nhau đọc một bài nào đó. Tôi có thêm một trợ lý đắc lực, nhất là những vấn đề về tài chính, ngân hàng thuộc chuyên môn của nàng. Lâu lâu xả stress, nàng còn kiếm mấy mẩu chuyện cười, gửi cho tôi link của vài bài viết khá hài hước trên mạng, cả hai cùng đọc rồi cười phá lên như trẻ con. Khi đêm đã muộn, nàng tắt laptop và chui vào chăn nằm khoanh như một con mèo rồi gối đầu lên cánh tay tôi, y hệt Quỳnh ngày xưa. Cả động tác của nàng ngượng ngùng với tay ra tắt cái đèn ngủ cũng làm tôi chợt nhớ đến Quỳnh. Bất giác, tôi cảm thấy mình có gì đó không phải với nàng, vì đến với nàng không trọn vẹn cả trong ý nghĩ, mà nàng làm gì có lỗi. Tôi choàng tay ôm lấy thân hình ấm sực của nàng và thấy mình đắm chìm trong một giấc mơ hạnh phúc. Trong giấc mơ, tôi đang đuổi theo một cô gái có đuôi sam vắt vẻo, cô ấy vừa chạy vừa quay lại giơ tay vẫy tôi. Chạy mãi mệt quá, tôi kêu lên:- Chờ anh với, Quỳnh, Quỳnh ơi!

Giật mình, tôi tỉnh giấc và thấy mồ hôi đầy người như vừa chạy qua một quãng đường dài. Quờ tay sang bên cạnh, không thấy nàng, tôi chợt lo lắng. Tìm mãi, hóa ra nàng đang đứng bên cửa sổ phòng khách. Mùi nhang phảng phất trong đêm khuya. Nàng như bất động trong bóng tối, trên người phong phanh cái áo ngủ, cô đơn, bé nhỏ. Tôi đến bên nàng, ôm lấy vai nàng và bất giác, nàng gục đầu xuống vai tôi, nàng khóc. “- Cho anh xin lỗi…”. “Không, anh không có lỗi gì cả”. Im lặng một lúc lâu rồi nàng ngẩng lên, giọng nàng khan đi: “- Hay là chúng ta có một đứa con”? Tôi khẽ lắc đầu, bởi tôi không muốn nàng khổ vào tuổi này. Nàng cũng không nói gì thêm, có lẽ vì nàng cũng đã biết trước câu trả lời.

Mấy hôm sau, nàng sắp xếp, trang trí lại căn nhà. Bố mẹ Quỳnh sang nhà chơi, bảo nên đưa bàn thờ Quỳnh lên tầng áp mái, vì đã quá 3 năm rồi. Phòng khách vì thế trở nên rộng hơn. Nàng gọi thợ dán giấy tường và thay rèm cho tất cả các phòng, khiến ngôi nhà trở nên ấm cúng và như mới hẳn ra. Phòng ngủ cũng được nàng thay đổi, sửa sang lại. Tranh thủ còn ít ngày phép năm, tôi và nàng qua Sing thăm con gái nàng đang học bên đó rồi đi du lịch Campuchia, tham quan kỳ quan thế giới Angko. Chương trình thì dày đặc, mệt nhưng nàng rất vui, có lúc nàng cười khanh khách, hồn nhiên như một cô bé. Về nhà, cả tôi và nàng đều cháy nắng, người nọ nhìn người kia rồi cười phá lên.

Tôi như bị cuốn theo nhịp sống của nàng, ai cũng bảo hồi này trông tôi hoạt bát, trẻ trung hơn tuổi 53 của mình. Lại nói chuyện tuổi, nàng bảo tôi là năm nay anh phải cẩn thận, vì năm nay là năm “xung” như các cụ nói “Bốn chín chưa qua, năm ba đã tới”. Nhờ nàng, một ngày của tôi, những mối quan hệ của tôi với bên ngoài không còn đơn điệu và nhàm tẻ như trước nữa. Bản tính tôi vốn trầm lặng, nhưng vì yêu nàng, muốn nàng vui nên tôi cũng đang cố thay đổi mình. Cuối tuần, chúng tôi luôn bận rộn vì gặp gỡ bạn bè, đi dã ngoại, chơi thể thao, tham gia từ thiện…thỉnh thoảng mới thực sự nghỉ ngơi, nằm nhà đọc sách, lên mạng. Facebook của nàng thì tràn ngập ảnh tôi và nàng, kèm theo những status vui nhộn để rồi đám bạn Facebook của nàng nhào vào bình luận tếu. Có lần, tôi nửa đùa nửa thật bảo nàng: “- Này, em khoe anh hơi nhiều đấy nhé!” “- Ngố ạ, tốt khoe, xấu che! Em có hẳn một ông xã cho mình, sao lại không khoe nhỉ!” Nói rồi nàng mỉm cười, đôi mắt long lanh, nàng ôm lấy cổ tôi và thì thào: “Em đã tìm anh từ lâu lắm rồi, anh biết không?” Tôi biết nàng đã cố gắng rất nhiều để cho tôi vui và tôi cảm thấy mình thật hạnh phúc khi có một người vợ như nàng. Với bản năng đàn ông luôn muốn che chở và bù đắp, tôi chăm sóc và chiều theo những sở thích của nàng một cách rất tự nguyện và cả tự hào. Nhưng trong thẳm sâu, giữa những lúc đang thật vui, thật bận rộn ấy, bỗng tôi thoáng giật mình, thấy lòng mình như chùng lại và tự dưng có mặc cảm của người có lỗi. Tôi biết mình rất mâu thuẫn, vừa mong được ai đó làm dịu được nỗi đau, nhưng lúc vết thương lành sẹo thì tôi lại day dứt, tự trách mình là kẻ mau quên, là kẻ vô tình. Có những đêm tỉnh giấc, tôi không thể nào ngủ lại được vì cứ nghĩ miên man. Đâu đó là ánh mắt Quỳnh xa xôi. Sợ trở mình nhiều lần thì nàng không ngủ được, tôi cố nằm yên. Nhưng tôi biết không thể giấu được những ý nghĩ ấy với một người nhạy cảm như nàng. Có đêm tôi thấy nàng lại ra đứng bên cửa sổ một mình, rồi mở laptop lên mạng đến gần sáng. Nàng gầy rộc hẳn đi, đôi mắt to nay lại càng sâu, thâm quầng. Nàng ít nói hẳn. Tôi hoang mang không biết mình phải làm gì nữa. Tôi linh cảm có lẽ nàng cần điều gì đó nhiều hơn là sự chăm sóc và những lời an ủi. Tôi dằn vặt vì thấy mình như một con nhện giãy giụa giữa bùng nhùng quá khứ và hiện tại, càng giãy lại càng bị tấm lưới vô hình ấy siết lại. Dường như tôi có lỗi với cả hai người phụ nữ mà tôi yêu và bỗng chốc thấy mọi điều mong manh quá, cả cái hạnh phúc mà tôi đang có trong tay sau những mỏi mòn chờ đợi, tìm kiếm, chẳng biết ngày mai rồi sẽ ra sao.


Tôi trở về sau chuyến đi công tác miền Tây ba ngày để làm một dự án mua bán và sáp nhập doanh nghiệp. Ba ngày với tôi thật dài, vì từ khi cưới nàng, đây là lần đầu tiên tôi xa nàng lâu thế, mặc dù vẫn gọi điện thoại và nhắn tin đều đặn. Tôi linh cảm thấy một điều gì đó không bình thường khi nàng đón tôi với ánh mắt không còn tươi vui rạng rỡ. Mắt nàng cụp xuống tránh cái nhìn lo lắng và dò hỏi của tôi. Hôm sau, nàng bảo muốn nói chuyện với tôi. Chúng tôi cứ ngồi yên lặng mãi ở phòng khách, có lẽ nàng đang bối rối không biết mở đầu như thế nào. Còn tôi, có điều gì đó cũng khiến tôi không dám lên tiếng trước. Một lúc sau, nàng hít một hơi thật sâu, không nhìn vào tôi và nói là nàng muốn trở về căn nhà cũ. Đồ đạc đã sắp xếp xong rồi, lúc đến chỉ một valy, và lúc đi cũng thế thôi… giọng nàng trở nên cay đắng và nàng bật khóc. Tôi như người mơ ngủ nhìn theo ánh mắt nàng và chợt nhìn thấy cái valy ở góc phòng. Tôi bỗng hiểu tất cả. Tim tôi như bị ai bóp nghẹt và thấy xót xa thương nàng, thương mình hơn bao giờ hết. Tôi ôm lấy nàng, nàng gục đầu vào ngực tôi, đôi vai run bần bật, nàng nức nở như một đứa trẻ bị đòn oan. Rồi nàng lật mái tóc của mình qua một bên và tôi ngỡ ngàng khi thấy giữa những sợi tóc đen nhánh là một mảng tóc bạc. Những sợi tóc bạc đầu tiên!

Nàng bảo, không ai ghen với người đã khuất, nhưng nàng không thể chịu được cảm giác như luôn luôn đang ở trong một cuộc tình tay ba, ngay cả ở trong phòng ngủ của mình...

Sài gòn mấy hôm nay lại mưa khiến trời lành lạnh, nghe nói ảnh hưởng áp thấp nhiệt đới. Còn tôi, tôi chưa qua hết tuổi 53.


8/1/2013
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 3 thành viên gửi lời cảm ơn Mien trung cho bài viết trên:
Anh Thư (18-04-2013), hoahongdonuocnga (17-04-2013), PhamNgocSan (06-12-2013)
  #258  
Cũ 21-10-2013, 10:09
hungmgmi's Avatar
hungmgmi hungmgmi is offline
Kvas Nga - Квас
 
Tham gia: Nov 2007
Đến từ: Hà Nội
Bài viết: 6,374
Cảm ơn: 7,948
Được cảm ơn 12,324 lần trong 3,882 bài đăng
Gửi tin nhắn bằng Skype™ tới hungmgmi
Default

Mình mới dịch một truyện ngắn Nga nhân ngày 20/10, xin chia sẻ:

NGƯỜI MẸ THỰC THỤ
(Настоящая мама)

-A-lô, cho hỏi đó là Văn phòng tìm kiếm đúng không ạ?-Một giọng trẻ con vang lên.
-Đúng rồi đó cháu. Cháu đánh mất cái gì à?
-Dạ, cháu đánh mất Mẹ ạ. Mẹ cháu có ở chỗ bác không ạ?
-Thế mẹ cháu trông như thế nào?
-Dạ, mẹ cháu rất xinh đẹp và tốt bụng. Mẹ cũng rất yêu mèo nữa.
-Ồ, thế thì may quá, hôm qua chỗ bác mới tìm được một bà mẹ, có thể đó là mẹ của cháu. Cháu gọi từ đâu đấy?
-Dạ, Nhà trẻ mồ côi số 3 ạ.
-Được rồi, để các bác nói mẹ cháu đến chỗ cháu. Chờ nhé!
Mẹ bước vào phòng của cậu bé, mẹ thật xinh đẹp và tốt bụng, trên tay bế một chú mèo rõ xinh.
-Mẹ! Cậu bé reo lên và chạy đến ôm chặt lấy mẹ- Mẹ của con!

...Atem giật mình thức giấc bởi tiếng kêu của chính cậu. Hầu như đêm nào cậu cũng có giấc mơ như thế. Cậu bé thò tay xuống gối, lôi ra bức ảnh một người phụ nữ trẻ. Cậu nhặt được bức ảnh này khoảng một năm trước ngoài phố, khi đi dạo. Từ đó, cậu luôn giữ bức ảnh này dưới gối và tin rằng đó là mẹ mình. Trước khi ngủ, trong ánh sáng lờ mờ, cậu nhìn rất lâu vào khuôn mặt xinh đẹp của cô gái và ngủ thiếp đi...

Buổi sáng, bà hiệu trưởng Angelina Ivanovna thường cùng các cô bảo mẫu vào phòng bọn trẻ để chúc các con một buổi sáng tốt lành và vuốt đầu từng đứa. Bà hiệu trưởng bỗng nhìn thấy bức ảnh trên sàn, do Artem đêm qua đánh rơi khi ngủ. Cầm bức ảnh lên, bà hỏi:
-Artemuska (tên thân mật của Artem-ND), con lấy đâu ra bức ảnh này thế?
-Con nhặt được ngoài phố ạ.
-Ai đó con biết không?
-Mẹ con ạ- Cậu bé mỉm cười, rồi nói thêm- Mẹ con rất xinh đẹp, tốt bụng và yêu mèo, bà ạ.

Bà hiệu trưởng nhận ngay ra người phụ nữ trong ảnh. Cô ấy đến Nhà trẻ mồ côi lần đầu tiên vào năm ngoái, với một đội tình nguyện viên. Có thể cô ấy đã đánh rơi bức ảnh vào dịp đó. Kể từ dạo đó, cô gái thường đến các Nhà trẻ mồ côi để xin cho mình một đứa con nuôi. Nhưng chỗ nào các các cán bộ quan liêu cũng chung một ý kiến là cô còn thiếu một điều kiện: đó là chưa có chồng.

-Nếu đó là mẹ con- Bà Angelina Ivanovna nói với Artem - thì mọi chuyện sẽ khác.

Bà hiệu trưởng về phòng làm việc, gọi điện đi đâu đó và ngồi chờ. Sau khoảng nửa giờ, có tiếng gõ cửa:
-Cháu có thể vào được không, thưa cô Angelina Ivanovna?

Và cô gái ở trong bức ảnh xuất hiện ở ngay khung cửa.
-Được chứ, vào đi, Alinochka.

Cô gái bước vào phòng và đặt lên bàn bà hiệu trưởng một bộ hồ sơ dày cộp.
-Tất cả hồ sơ đấy ạ, thưa cô.
-Tốt rồi, Alinochka. Giờ thì ta phải đặt ra cho con mấy câu hỏi, đúng như quy định, con hiểu chứ...Con có biết là mình sẽ phải có trách nhiệm như thế nào không? Bởi vì nuôi một đứa trẻ, không phải là một hai giờ chơi với nó, mà là phải cả cuộc đời...
-Cháu hiểu mà- Alina xúc động đáp- Đơn giản là cháu không thể sống yên ổn được, khi biết rằng có ai đó đang cần mình.
-Được rồi- Bà hiệu trưởng đồng ý- Khi nào thì con muốn xem mặt bọn trẻ?
-Cháu sẽ không xem mặt bọn trẻ, cháu sẽ nuôi bất cứ đứa trẻ nào mà cô đề nghị-Alina nói, nhìn thẳng vào mắt bà hiệu trưởng.

Angelina Ivanovna nhướn đôi lông mày, ngạc nhiên:
-Cô hiểu cho cháu- Alina ngập ngừng giải thích- là bởi vì cháu thấy các ông bố bà mẹ thực thụ không ai đi chọn đứa con cho mình...Họ không biết trước đứa con mình sinh ra sẽ ra sao...xấu hay xinh, khỏe mạnh hay ốm yếu...Họ yêu con mình như những gì em bé vốn có. Cháu cũng muốn trở thành một người mẹ thực thụ..

--Lần đâu tiên ta gặp một người nhận con nuôi như con- Bà Angelina Ivanovna mỉm cười- Thêm nữa, ta đã biết con sẽ là người mẹ như thế nào. Cậu bé đó tên là Artem, 5 tuổi, bị mẹ từ chối từ khi mới sinh ra. Ta sẽ dẫn cậu bé đến, nếu như con sẵn sàng.
-Vâng, cháu đã sẵn sàng- Alina nói, giọng rắn rỏi- Cô hãy cho cháu xem con trai của cháu.

Bà hiệu trưởng đi ra và sau 5 phút quay lại, dắt tay một cậu bé con.
-Artemochka- Bà nói- Con hãy làm quen với....
-Mẹ! Artem hét lên. Cậu bé chạy đến ôm chặt lấy Alina, khiến những ngón tay của cậu bé trở nên trắng bệch ra -Mẹ của con!

Alina đưa tay xoa lưng cậu bé, thầm thì:
-Con trai, con trai nhỏ...Mẹ ở đây với con rồi..
Rồi cô hỏi bà hiệu trưởng:
-Khi nào thì cháu có thể đón con về?
-Thông thường thì các ông bố bà mẹ và bọn trẻ sẽ có thời gian làm quen với nhau, đầu tiên là ở đây, sau đó đón về chơi trong ngày nghỉ. Rồi mới đón về hẳn, nếu như mọi việc ổn thỏa.
-Cháu sẽ đón luôn Artem- Alina nói một cách chắn chắn.

-Được rồi- Bà hiệu trưởng khoát tay- Ngày mai cũng là ngày nghỉ cuối tuần rồi, con có thể đưa Artem về. Rồi thứ hai quay lại, hoàn tất thủ tục giấy tờ nhé.

Artem ngập tràn hạnh phúc. Cậu bé nắm chặt lấy tay mẹ, không rời lấy một giây. Các cô bảo mẫu người thì giúp cậu bé dọn dẹp đồ đạc, người thì đứng yên, dùng khăn tay lau những giọt nước mắt.

-Artemushka, tạm biệt con. Nhớ thường xuyên đến chơi đấy nhé- Bà hiệu trưởng Angelina Ivanovna nói khi tạm biệt.
-Dạ, con chào bà ạ. Nhất định là con sẽ đến -Artem trả lời.

Khi cả hai mẹ con đã tạm biệt tất cả và đi ra phố, cậu bé quyết định hỏi người mẹ mới của mình một câu quan trọng nhất:
-Mẹ ơi...thế mẹ có yêu mèo không?
-Không phải là mẹ yêu, mà là quá yêu luôn, ở nhà mẹ có tận 2 con mèo kia- Alina mỉm cười, khẽ khàng áp bàn tay của mình vào bàn tay bé nhỏ của cậu con trai.

Artem mỉm cười hạnh phúc và cùng mẹ về nhà.

Bà Angelina Ivanovna đứng nhìn theo hai mẹ con mãi không thôi. Bà ngồi vào bàn và bấm số, gọi đi đâu không rõ.

-Xin chào, Văn phòng Thượng đế đúng không ạ? Xin vui lòng chấp nhận đơn đặt hàng. Tên khách hàng: Alina Smirnova. Loại dịch vụ: cao nhất, trao tặng hạnh phúc cho con... Hãy gửi cho cô ấy tất cả: hạnh phúc vô hạn, tình yêu thương, may mắn trong trong cuộc đời vv.. vv .... Vâng, tất nhiên, thêm cả người đàn ông hoàn hảo nữa, vì cô ấy vẫn chưa lấy chồng mà.... Có, tôi biết những thứ này rất hiếm hoi, nhưng đây là một trường hợp đặc biệt. Vâng, và đừng quên cho cô ấy một cuộc sống dồi dào nữa nhé, đứa trẻ cần được nuôi dưỡng tốt mà... Đã gửi tất cả đi rồi ạ. Xin cảm ơn!

Khoảnh sân Nhà trẻ mồ côi ngập tràn những ánh nắng dịu dàng và tiếng trêu đùa của bọn trẻ. Bà hiệu trưởng đặt ống nghe xuống và bước đến bên cửa sổ. Bà thích đứng thật lâu ở chỗ đó, ngắm nhìn những đứa trẻ, dường như sau lưng mỗi đứa, đều mọc lên đôi cánh trắng khổng lồ...
__________________
hungmgmi@nuocnga.net
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 3 thành viên gửi lời cảm ơn hungmgmi cho bài viết trên:
Anh Thư (11-02-2014), Hoa May (21-10-2013), PhamNgocSan (06-12-2013)
  #259  
Cũ 21-10-2013, 10:10
hungmgmi's Avatar
hungmgmi hungmgmi is offline
Kvas Nga - Квас
 
Tham gia: Nov 2007
Đến từ: Hà Nội
Bài viết: 6,374
Cảm ơn: 7,948
Được cảm ơn 12,324 lần trong 3,882 bài đăng
Gửi tin nhắn bằng Skype™ tới hungmgmi
Default

Có một phim ngắn dựa theo truyện ngắn xúc động này, nhưng xem không được xúc động cho lắm bởi vai người mẹ chưa đạt:

__________________
hungmgmi@nuocnga.net
Trả lời kèm theo trích dẫn
Được cảm ơn bởi:
PhamNgocSan (06-12-2013)
  #260  
Cũ 10-02-2014, 23:11
Mien trung Mien trung is offline
Cá Vobla - Вобла сушеная
 
Tham gia: Mar 2011
Đến từ: Đà Nẵng
Bài viết: 292
Cảm ơn: 278
Được cảm ơn 598 lần trong 230 bài đăng
Default

Trầu têm cánh phượng
Truyện ngắn của Bão Vũ (09.09.2013)


Từ trong vỏ quả thị làm bằng nan tre bọc vải, xẻ thành nhiều múi, Tấm khoan thai bước ra trong tiếng nhạc hân hoan của phường bát âm. Ánh sáng vụt bừng lên rực rỡ. Tấm đẹp lộng lẫy như thể chính vẻ đẹp của em tự phát sáng chứ không phải do dàn đèn pha hàng nghìn oát trên cao kia. Sau bao nhiêu ngang trái, tôi gặp lại Tấm. Tôi sung sướng nắm hai bàn tay xinh xắn của em. Tôi hát những lời đã thuộc lòng với trái tim tràn ngập yêu đương.

Cánh màn nhung khép lại trong tiếng vỗ tay vang dội của đám khán giả ái mộ sắc đẹp của Tấm và giọng hát của tôi. Tôi sửa soạn đèo Tấm trên chiếc xe đạp cà tàng đến cái quán phở gánh rẻ tiền quen thuộc như mọi đêm. Chúng tôi sẽ xì xụp húp những thìa nước dùng béo ngọt, nóng bỏng và luôn miệng xuýt xoa vì ớt cay. Tôi sẽ đưa cho Tấm chiếc khăn tay nhỏ thơm dịu mà tôi đã sắp sẵn để em lau miệng. Và rồi dưới bóng tối của một tán cây nào đó, tôi sẽ dừng xe, hôn lên cặp môi mềm đỏ vì tương ớt của Tấm, như mọi đêm.

Đám bạn diễn bảo rằng, tôi yêu và săn sóc Tấm cẩn thận, chuẩn xác như khi tôi xử lý những syn-cpe (nhỡ nhịp) trong điệu hát “cách cú” vậy. Riêng gã hề đồng của tôi thì tiên tri rằng, tôi chỉ làm cái trò “mị người yêu” đến ngày cưới mà thôi. Còn sau đó thì… Đến đây gã hai tay chống nạnh, rít lên the thé:

- Này Tấm! Anh đã trộn lẫn hai loại quần và áo trong chậu giặt. Phải giặt hết thứ nào ra thứ ấy, rồi mới được đi dự hội làng, nghe chửa!

Nhưng cái ngày cưới mà gã hề đồng nói ấy đã không bao giờ đến. Trong khi tôi sửa lại cái poocbaga thì một chiếc xe máy sáng loáng như một loại côn trùng cánh cứng kêu rì rì, lướt đến bên Tấm. Gã chủ thầu khoán xây dựng, hàng xóm của Tấm, béo phị, vuông bạnh và đen nhẻm như một con cóc lớn ngồi trên xe, cười nói ầm cửa rạp:

- Hoan hô Tấm. Em có nghe thấy tiếng anh huýt sáo cổ vũ không? Em diễn thật tuyệt vời! Anh đã khoe với những người ngồi xung quanh rằng Tấm ở sát cạnh nhà anh. Rằng chính anh mới là vua của hoàng hậu Tấm chứ không phải cái tay kép hát còm nhom bên cạnh em trên sân khấu. Nào, ta đi thôi! Tấm cười khúc khích ngồi lên chiếc đệm xe êm ái, cấu vào vai gã Vua Thầu khoán. Chiếc xe máy lại trôi đi êm ru như cái tên của nó: Dream - Giấc mơ. Tôi đứng ngây trước cửa bán vé và hiểu rằng tôi đã mất Tấm.

Mấy hôm sau, Tấm xin thôi việc, bỏ nghề, đi theo “Giấc mơ của em. Tôi giấu kín nỗi đau của mình. Nhưng chuyện rõ ràng quá, ai mà chẳng biết. Có điều, đối với mọi người, chuyện “tham vàng bỏ ngãi”, “tham phú phụ bần” ấy nhàm cũ từ xưa rồi, như những tích cổ chúng tôi vẫn diễn đêm đêm và như lẽ đương nhiên, chẳng có gì đáng xúc động.

Người ta giết đi tiếng hót con chim vàng anh của tôi, chặt phá rặng xoan đào và đốt chiếc khung cửi có bóng dáng người xưa.

Tôi vẫn gân cổ hát như một kẻ tội đồ kêu than trong mảnh vườn thượng uyển ván ghép khấp khểnh với những cây cảnh, giả sơn bằng cót ép bồi giấy, phết màu.

Bây giờ thì Cám thay thế Tấm. Cám không đẹp và duyên dáng bằng Tấm nhưng chẳng còn ai hơn. Tôi cầm tay Cám hát những lời yêu thương dành cho Tấm.

Nhưng một đêm, lúc già Đa - bà cụ bán hàng nước - đang ngạc nhiên và cảm động vì sự giúp đỡ bí mật của cô gái trong quả thị, thì sau cánh gà, Cám giận dữ giật vạt hoàng bào của tôi. Chiếc long bào đã qua bao cuộc chinh chiến, đã từng bao lần ôm ấp các ái hậu, quý phi, giờ vải đã dãn. Cám kéo mạnh quá làm tôi sợ thót tim. Cô sưng sỉa nói với tôi:

- Anh chịu mãi được à? Hôm nọ diễn hợp đồng với Trại lợn giống được mấy triệu mà chỉ thí cho vai chính hơn trăm. Anh không dám nói, em sẽ làm toáng lên cho mà xem!
Tôi thở dài. Tôi chỉ là một ông vua nhu nhược chìm đắm trong ảo mộng yêu đương.

Tôi khẽ nói:

- Nghiệp cầm ca mà! Phải chịu vậy thôi. Với lại tiền còn phải chi phí đủ mọi khoản, cả cho bên thuê mình diễn nữa.

Cám “hức” một tiếng như khi cô còn đóng vai Cám, rồi quay ngoắt đi, không thèm nói chuyện với tôi nữa. Cô lom khom theo một lối đi thấp dẫn đến quả thị rỗng, vì bà cụ Đa đang nấp một nơi chờ cô chui ra khỏi vỏ thị.

Hôm sau, Cám cãi nhau kịch liệt với ông Trưởng đoàn về chuyện tiền thù lao.

Ông Trưởng đoàn hỏi Đạo diễn:

- Ông quan niệm về vai chính, vai phụ thế nào?

Đạo diễn không buồn bỏ điếu thuốc lá ra khỏi miệng, ngửa đầu trên chiếc ghế sa lông từ thời Tây đã rách da bọc, lòi cỏ khô, nói lập bập:

- Khán giả là vai chính, là ông Trời. Tất cả chúng ta là vai phụ. Rõ thế mà cũng phải hỏi!

Cám tức giận, nguây nguẩy bỏ về. Cô vay vốn ra chợ bán son phấn, dưới cái biển đề: “Diễn viên Thúy Biếc - Mỹ phẩm tuyệt hảo”. Chẳng bao lâu, Cám thành bà chủ một Đại lý giàu có và không bao giờ trở lại cái nơi mà cô từng mò cua bắt ốc với Tấm nữa.

Chẳng còn ai, mụ Cám thành cô Tấm. Mụ không đẹp, không xấu nhưng đôi mắt sâu thẳm và buồn đến chết người. Mỗi lần đi diễn xa, ô tô hỏng, trong khi chờ sửa xe, mụ ngã người trên đống đồ nghề bên lề cỏ, mắt mở to nhìn trời cao hút. Tôi nhìn thấy mây trôi trong đôi mắt ấy và thấy lòng mình buồn vơ vẩn. Mụ Cám nghèo, ngoài giờ tập diễn, đi may áo quần thuê. Mụ kín đáo và khắc khổ, tuy ít tuổi hơn Tấm nhưng vẫn phải làm “mụ Cám”.

Đã hai năm qua rồi.

Buổi diễn đêm nay dài mãi không hết. Gã hề đồng của tôi giờ đã sọm nhiều so với ngày xưa khi còn Tấm. Gã vẫn cười cợt, lẻo mép, vừa nịnh nọt lấy lòng tôi, lại vừa châm chọc khích bác tôi.

Gã hề đồng đang gò cổ kéo con ngựa tưởng tượng của tôi. Con ngựa bướng bỉnh không chịu qua cầu, hí lên ầm ĩ. Gã xắn quần để lộ hai ống chân gầy khẳng, lội xuống lạch mò mẫm. Gã vấp vào thanh gỗ chống cây cầu đau điếng, nhưng vẫn reo lên sung sướng:

- Ô, chiếc hài thêu đẹp quá cậu ơi! Hài này chắc chẳng phải của người phàm mà là của một nàng tiên giáng trần rồi... đánh trần tuốt tuột, tắm, rồi để rơi! Hơ hơ!

Gã cười hơ hớ tập tễnh nhảy đến bên tôi, chìa ra chiếc hài thêu. Tôi đón chiếc hài bằng cả hai tay sửng sốt kêu lên:

- Ôi! Đẹp làm sao chiếc hài thêu vân mây còn thơm nức mùi hương trinh nữ...

Kịch bản viết thế, mặc dù như câu chuyện thì chiếc hài đã bị ngâm trong bùn nước hàng giờ. Tôi hát mà buồn đến tận đáy lòng nhớ đến người con gái ngày xưa đã từng mang chiếc hài này. Bây giờ chiếc hài đã cũ, đế bị bong, chỉ thêu tuột cả, lại có mùi gián nữa. Hoạ sĩ phục trang đã dùng giấy trang kim và bột màu dán phết lên qua quýt.

Tôi hát, bâng khuâng mong gặp được người mang vừa chiếc hài này. Rồi thật bất ngờ, mụ Cám đi vừa khít chiếc hài! Bàn chân mụ mới thon nhỏ làm sao. Thực ra trước kia Tấm xỏ chiếc hài này hơi chật. Mụ Cám đỏ bừng mặt nhìn tôi, rồi bẽn lẽn cúi đầu. Gã hề đồng của tôi nhảy tưng tưng chiếc chân còn đau, kêu lên:

- Ối giời ơi! Vừa khít như in!...

Rồi lại đến đoạn cuối vở diễn. Sau bao nhiêu trắc trở, tôi tìm được Tấm bây giờ - tức là mụ Cám trước kia. Em mở to đôi mắt buồn ướt đẫm, long lanh ánh đèn nhìn tôi. Trước mặt dân làng, em run rẩy tựa đầu vào vai tôi khóc. Kịch bản không viết thế, và liệu ngày xưa trai gái có dám làm như thế trước đám đông không nhỉ? Nhưng chúng tôi mặc kệ kịch bản, mặc kệ ngày xưa! Em khóc thực sự làm ướt vai chiếc long bào bạc phếch loáng thoáng vết gián nhấm của tôi.

Tiếng vỗ tay cuồng nhiệt của khán giả vang lên không dứt. Rồi “mụ Cám” trở thành vợ tôi! “Mụ” đã sinh hạ cho tôi một hoàng tử kháu khỉnh. Tôi sung sướng nghĩ tới lúc hoàng tử trưởng thành, tôi sẽ truyền ngôi cho nó, tức là truyền cái nghề xướng ca cho con tôi. Hoàng tử lại sẽ vi hành, lãng du như vua cha trước kia. Và con tôi cũng sẽ tìm được người con gái hiền thục đi vừa chiếc hài thêu vân mây như mẹ nó ngày xưa!

Kể ra có thể kết thúc ở đây, vì như những tích cổ, câu chuyện đã “có hậu” rồi. Nhưng tôi phải kể một cái “hậu” khác đúng với sự thật: Tấm trở về, tiều tụy rũ rượi như một cành lá vừa qua cơn bão. Gã Vua Thầu khoán đưa Tấm vào Sài Gòn, sống với nhau chẳng cưới xin gì cả. Rồi mang thai, rồi phá thai, ốm đau. Rồi gã bỏ rơi Tấm, đi với một cô gái bia ôm. Tấm lại xin về đoàn diễn.

Bây giờ, Tấm là bà cụ bán hàng nước, bưng những miếng trầu têm hình cánh phượng mời tôi. Nhìn những miếng trầu cũ bằng giấy màu bụi bặm, tôi kêu lên đau đớn:

- Ôi! Trầu têm cánh phượng như những miếng trầu ngày nào của Tấm, Tấm ơi!

Tấm bưng mặt khóc nức lên. Và khán giả vô tư lại nồng nhiệt vỗ tay tán thưởng cái sen tình cảm thống thiết ấy.
Trả lời kèm theo trích dẫn
Được cảm ơn bởi:
Anh Thư (11-02-2014)
Trả lời

Bookmarks


Quyền sử dụng ở diễn đàn
Bạnkhông có quyền mở chủ đề mới.
Bạn không có quyền trả lời trong chủ đề này.
Bạn không có quyền gửi file đính kèm.
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết.

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

Chuyển đến


Giờ Hà Nội. Hiện tại là 20:09.


Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.