|
|||||||
Diễn đàn NuocNga.net |
Trang chủ tin tức Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên |
|
|
Ðiều Chỉnh | Xếp Bài |
|
#33
|
|||
|
|||
|
10. Sợi Tóc Vàng
Người dịch: Nguyễn Kiên Trung Đánh máy: Lam Anh và A Thanh Vào những năm xa xưa, ở nơi đây hoàn toàn không có người Nga cư trú. Những người Ba-ski-a cũng không sống gần nhau. Họ thấy rằng đối với đàn súc vật cần phải có môt khoảng trống bao la, ở đó có những cánh đồng cỏ, những thảo nguyên. Ở đấy, thảo nguyên, rừng chạy dọc theo thung lũng sông Na-si và thung lũng lòng chảo sông U-rai-na. Bây giờ là rừng, có kẽ hở nhìn thấy trời, chứ lúc bấy giờ hầu như không thể đi bộ hoặc đi xe qua đươc. Chỉ những ai săn bắn thú mới đi vào rừng. Và người ta kể lại rằng, trong những người Ba-ski-a có một người thợ săn tên là Ai-lứp. Không ai dũng mãnh bằng anh. Bắn gấu với một mũi tên, nắm sừng nai quẳng qua người thế là xong. Còn sói thì khỏi nói, không một con nào thoát khi Ai-lứp đã nhìn thấy. Một lần, Ai-lứp cưỡi ngựa chạy qua khoảng trống và thấy một con cáo đang chạy. Đối với người thợ săn như anh thì con cáo là một mồi nhỏ. Nhưng anh nghĩ : “Nào, ta hãy vui đùa, quất roi chơi”. Ai-lứp xuống ngựa, nhưng không thể đuổi được cáo. Anh giơ cung lên bắn thì con cáo biến mất. “Thôi được, chạy mất thì cho chạy luôn – may cho nó”, - vừa nghĩ thế xong thì con cáo lại xuất hiện, nó chép chép miệng như cười : “Anh làm gì được tôi nào?”. Ai-lứp giơ cung lên bắn, con cáo lại biến mất. Anh vừa hạ cung tên xuống thì ngay trước mặt, con cáo lại chép chép miệng : “Anh làm gì được tôi nào?”. Ai-lứp hăng lên đuổi : “Liệu hồn đấy, con cáo vàng kia!”. Cánh đồng cỏ đã khuất, Ai-lứp bắt đầu đến khu rừng rậm. Ai-lứp dừng lại, xuống ngựa và chạy bổ đuổi cáo. Nhưng không ăn thua gì. Có lúc nó ở rất gần nhưng không thể bắn được. Bỏ cuộc thì Ai-lứp không muốn. Ôi! Một thợ săn như mình mà không thể bắn được một con cáo! Và cứ thế, Ai-lứp đi đến một nơi rất huyền bí. Không thấy con cáo đâu. Anh tìm mãi cũng không thấy. “Nào – anh nghĩ – ta sẽ tìm một chỗ quan sát trước đã”. Anh chọn một cành cây hơi cao và trèo lên. Anh đưa mắt nhìn, cách không xa là một con sông có núi bao bọc. Con sông không lớn đang rì rầm trò chuyện với đá và ở một chỗ bỗng sáng chói lên đến nỗi mắt không chịu đựng được. “Cái gì thế?” – anh nghĩ. Anh đưa mắt nhìn, sau lùm cây, trên một phiến đá trắng, một cô gái đẹp chưa từng thấy đang nâng bím tóc qua vai và thả đuôi tóc xuống nước. Bím tóc của cô gái bằng vàng và dài tới mười xa-gien (1). Dòng sông ở chỗ bím tóc chiếu sáng lên làm loá mắt. Ai-lứp ngắm nhìn cô gái đẹp. Cô bỗng ngẩng đầu lên và nói: - Chào Ai-lứp! Em được nghe nhũ mẫu cáo của em nói về anh đã lâu. Hình như anh là nhà đi săn vô địch? Anh có nhận em làm vợ không? - Vậy có phải nộp tiền dẫn cưới không? – Ai-lứp hỏi lại. - Tiền dẫn cưới? – Cô gái hỏi lại – Cha em là chủ kho vàng của cả vùng này. Ông ta sẽ không chịu gả em đâu. Chúng ta cần phải trốn thôi, nếu có đủ cam đảm và nghị lực. Ai-lứp sung sướng, tụt xuống khỏi cành cây và chạy đến chỗ cô gái, nói: - Nếu em muốn thế thì anh còn biết nói gì hơn nữa? Anh sẽ bế em trên tay và không cho ai cướp em đâu. Trong lúc đó, con cáo cũng đứng trên phiến đá kêu chép chép, dúi mũi xuống đất. Sau đó nó ngẩng đầu và nói một cách ranh mãnh: - Ôi! Ai-lứp! Anh nói trời nói biển gì thế? Anh cho mình là vô địch, thế mà không thể bắn được tôi! - Đúng rồi! – Ai-lứp trả lời – Đây là lần đầu tiên trong đời tôi để cho con mồi trốn thoát. - Cứ cho là như thế. Còn bây giờ công việc sẽ khó hơn nhiều đấy. Cô gái đẹp này tên là Tóc Vàng, con gái của Pô-lô-ốp. Tóc của cô ta là vàng đấy. Chính vì mái tóc ấy mà cô ta bị chôn chân ở đây, ngồi rũ tóc ra, thế mà vẫn không nhẹ được chút nào. Đó, anh thử nâng bím tóc của cô ta lên xem và liệu có thể mang cô ta đi được không? Ai-lứp là một con người tài giỏi, anh kéo bím tóc và quấn nó quanh người. Cuốn xong mấy vòng, anh nói với cô gái đẹp: - Nào, em Tóc Vàng yêu quý của anh, bây giờ chúng ta được quấn chặt bằng bím tóc của em. Không ai có thể chia cắt chúng ta được. Vừa nói, Ai-lứp vừa bế cô gái lên tay và bước đi. Nhũ mẫu cáo dúi chiếc kéo vào tay Ai-lứp: - Nếu khôn hồn, hãy cầm lấy cái này đi! - Cần gì cái đó? Tôi đã có dao rồi. Ai-lứp đã định không cầm, nhưng Tóc Vàng nói: - Hãy cầm lấy, nó sẽ có ích : nếu không cho anh thì cho em. Và thế là Ai-lứp đi vào rừng. Theo cành lá Ai-lứp biết là đi hướng nào. Lúc đầu anh bước đi xăm xăm, nhưng càng về sau, càng nặng nhọc. Người yêu nhận thấy anh mệt lả, nói: - Thôi, để em tự đi lấy, còn anh nâng bím tóc giúp em. Như vậy sẽ nhẹ hơn và chúng ta sẽ đi được xa hơn. Nếu không, cha em bắt được thì nguy. - Nguy thế nào? – Ai-lứp hói. - Cha em được trời phú cho sức mạnh ghê gớm – cô gái trả lời. – Nếu muốn, cha em sẽ kéo hết vàng về với mình. Vì muốn giữ mái tóc của em nên cha em sẽ không tha cho bất cứ ai chống lại mình. - Để rồi xem! – Ai-lứp trả lời. Còn người yêu Tóc Vàng của anh chỉ cười mát. Họ vừa nói chuyện vừa đi một cách nhẩn nha. Tóc Vàng vẫn luôn giục: - Chúng ta cố đi nhanh và xa hơn nữa. Có như thế thì cha em mới không thể bắt lại được. Họ đi, đi mãi cho đến khi mệt rã rời. - Ta hãy nghỉ một chút – Ai-lứp nói. Và vừa ngồi xuống cỏ, lập tức họ bị hút chặt xuống đất. Tóc Vàng chỉ kịp lấy chiếc kéo cắt mái tóc mà Ai-lứp quấn quanh mình. Chính vì thế Ai-lứp mới thoát chết. Cô gái đẹp cùng mái tóc đã chui xuống đất, còn lại một mình anh. Ai-lứp chỉ bị kéo chúi xuống một cái hố nhỏ, còn người yêu của anh bị biến mất, cứ như là hoàn toàn không có chuyện gì xảy ra. Ai-lứp nhảy lên khỏi cái hố nhỏ và nghĩ: “ Cái gì thế nhỉ? Họ cướp người yêu của mình khỏi tay mình. Ai đã làm việc đó? Thật là xấu hổ. Không thể thế được. Thà chết đi cho xong nếu không tìm được cô ấy. Nào, hãy đào đất ở chỗ mà cô ấy đã ngồi”. Một ngày đào, hai ngày đào, vẫn không tìm thấy gì. Sức mạnh thì Ai-lứp có thừa, nhưng dụng cụ thì chỉ có con dao và cái mũ. Thế thì làm sao được! “Cần phải đánh dấu và về nhà lấy xẻng”. – Ai-lứp nghĩ. Ai-lứp vửa nghĩ thế thì con cáo xuất hiện và gọi anh, cứ như là nó đã đứng ở đó từ lâu. Con cáo dúi mũi xuống đất rồi ranh mãnh ngẩng lên, nói: - A, anh khôn nhỉ! Anh tìm vàng hay tìm cái gì đấy? - Không, tôi muốn tìm người yêu của tôi – Ai-lứp trả lời. - Người yêu của anh à? Cô ta đang ngồi ở chỗ cũ đã lâu, đang ngâm bím tóc xuống dòng sông và khóc. Bím tóc của cô đã dài tới hai mươi xa-gien. Bây giờ thì chắc gì anh đã đủ sức nâng nổi bím tóc. - Thế thì phải làm thế nào hả nhũ mẫu? – Ai-lứp hỏi cáo. - Nếu ngay từ đầu anh hỏi tôi thì đâu đến nỗi! Nhưng thôi, bây giờ thế này: Hãy về nhà và sống bình thường như lâu nay đã sống. Nếu trong ba năm anh không quên người yêu Tóc Vàng của anh thì tôi sẽ lại đến với anh. Bây giờ một mình anh chạy đi tìm khắp nơi cũng không sao thấy lại cô gái nữa đâu. Ai-lứp không quen chờ đợi. Anh muốn tìm gặp người yêu ngay, nhưng biết làm sao được! Anh đành buồn rầu đi về nhà. Ôi, ba năm mới dài làm sao! Mùa xuân đã đến, không thấy vui vẻ gì. Hãy mau lên để ta được gặp người yêu. Mọi người xung quanh bắt đầu chú ý: Chuyện gì đã xảy ra với Ai-lứp của họ? Anh ta cứ như người mất hồn. Những người thân thì hỏi thẳng: - Anh có khoẻ không đấy? Ai-lứp túm được năm người giữ chặt trong một tay, nhấc lên cao, quay một vòng và nói: - Nếu còn hỏi sức khoẻ của tôi nữa thì tôi sẽ ném tất cả các người lên ngọn núi kia! Hình ảnh người yêu lại hiện lên trong đầu Ai-lứp như là cô ta đang ngồi trước mặt anh. Anh lại muốn ra đi. Chỉ cần nhìn cô từ xa cũng được. Nhưng nhớ đến lời căn dặn của nhũ mẫu cáo, Ai-lứp lại đành chờ đợi. Chỉ mới qua năm thứ ba, một hôm Ai-lứp nhìn thấy một cô gái trẻ, nhí nhảnh như con chim vành khuyên. Cô gái này đã cắt đứt dòng suy nghĩ về người yêu của Ai-lứp. Anh nghĩ : “những người trạc tuổi mình đều đã có gia đình, còn mình thì vừa mới tìm được người yêu thì đã lại để tuột mất khỏi tay. May mà không ai biết chuyện này, nếu không, họ đến cười cho bể mặt. Chẳng lẽ mình không thể cưới cô gái nhí nhảnh này được sao. Chắc gì tìm lại được người yêu của mình? Còn ở đây chỉ cần có tiền dẫn cưới là lấy được vợ. Bố mẹ cô ta sẽ rất vui lòng gả cô ta cho mình. Cô ta trông cũng được và chắc sẽ không từ chối đâu”. Nghĩ như vậy, nhưng liền ngay đó Ai-lứp lại thấy nhớ người yêu Tóc Vàng của mình, nhưng cũng không còn da diết như trước. Anh cũng không thấy tiếc cô ta lắm, chỉ thấy bực mình vì đã để mất cô ta một cách quá dễ dàng. Năm thứ ba vừa bết, Ai-lứp nhìn thấy con cáo nọ, anh không giơ cung bắn vào nó, mà đi theo cáo. Cáo dẫn đâu anh đi đến đấy. Anh chỉ bắt đầu chú ý đường và đánh dấu bằng cành cây, cào lên đá và làm những dấu hiện khác. Họ đi tới đúng con sông lần trước. Cô gái đẹp vẫn ngồi đó, còn bím tóc của cô thì đã dài gấp đôi. Ai-lứp tiến đến và quỳ xuống: - Chào người vợ chưa cưới Tóc Vàng yêu dấu của anh! - Chào anh Ai-lứp! đừng băn khoăn vì tóc em dài hơn. Nhưng gần đây em bỗng cảm thấy hình như có chuyện gì đó khác lạ. Anh không quên em chứ? Hay là có ai đó đã làm anh phải nghĩ ngợi? Hỏi như vậy rồi cô gái mỉm cười một cách khó hiểu, làm như cô đã biết hết mọi chuyện. Lúc đầu Ai-lứp xấu hổ, nhưng rồi sau anh quyết định nói hết sự thật rằng đã ngắm nhìn cô gái nhí nhảnh kia, đã nghĩ đến chuyện cưới cô ta về làm vợ. Đến đây, Tóc Vàng nói: - Thế là tốt, anh đã thành thật nói hết. Em tin anh. Chúng ta hãy đi nhanh lên. Có thể lần này chúng mình chạy được đến một nơi nào đó mà cha em không thể bắt được. Ai-lứp kéo bím tóc từ dưới sông lên, cuốn quanh mình, cầm lấy kéo của nhũ mẫu đưa và họ đi về nhà. Họ đi theo con đường mà Ai-lứp đã đánh dấu. Khi trời đã tối đen, Ai-lứp nói: - Chúng ta hãy trèo lên cây, có thể cha em không bắt được chúng ta từ trên cây đâu. - Đúng đấy! – Tóc Vàng trả lời. Nhưng làm sao cả hai trèo lên cây, khi mà bím tóc đã buộc họ lại với nhau. Tóc Vàng nói: - Cần phải cắt bớt tóc đi. Chỉ giữ đến gót chân là đủ rồi. Nhưng Ai-lứp tiếc: - Không, phải giữ lấy trọn vẹn. Ôi, tóc em mềm mại làm sao! Anh chỉ muốn đưa tay vuốt thôi. Ai-lứp tháo bím tóc quấn quanh người. Tóc Vàng trèo lên trước nhưng không quen nên không thể nào trèo được. Ai-lứp đẩy cô lên, giúp cô nắm những cành cây trèo lên. Ai-lứp vui vẻ trèo theo và kéo theo bím tóc khỏi mặt đất. - Chúng ta sẽ chờ đến sáng – Ai-lứp nói, và anh quấn tóc của người yêu vào cành cây - Phải buộc chặt tóc vào cành cây, nếu không khi ngủ sẽ bị té. Ai-lứp buộc thật chặt và nói: - Bậy giờ hãy ngủ một giấc, anh canh cho. Khi nào sáng anh sẽ đánh thức. Tóc Vàng tin tưởng vào người yêu, nhanh chóng thiếp đi. Chính Ai-lứp cũng thiu thiu. Cơn buồn ngủ ập đến không thể cưỡng lại được. Đầu Ai-lứp gục xuống. Trên cành cây có một con cú. Nó kêu lên lo ngại : "Phu-bu, phu-bu! Hãy cẩn thận!”. Ai-lứp vẫn ngủ và nằm mơ thấy mình trở về lều của mình và từ trong lều đó người vợ Tóc Vàng của anh bước ra đón. Cô dễ thương hơn, bím tóc của cô như con rắn vàng uốn lượn trên thảm cỏ. Đến đúng nửa đêm, bỗng nhiên những cành cây rung lên và bốc cháy, Ai-lứp bị bỏng, rơi xuống đất. Anh vừa nhìn thấy từ dưới đất một vòng lửa to sáng rực lên và người yêu Tóc Vàng của anh trở thành một đám mây từ những mảnh vàng nhỏ vụn rồi phụt tắt. Ai-lứp chạy đến nhưng không thấy gì. Trời tối như bưng. Anh quờ tay xuống, chỉ thấy đá và lá rừng. Ở một chỗ anh quờ thấy đuôi tóc dài tới hai mươi xa-gien của người yêu. Ai-lứp hơi vui : “Cô ấy để dấu lại đây, chắc chắn là cha cô ấy không thể lấy được tóc của con gái”. Ai-lứp vừa nghĩ vậy, thì đã thấy dưới chân, con cáo chép chép miệng. Nó dúi mũi xuống đất rồi ngẩng lên, ranh mãnh nói: - Ôi! Ai-lứp khôn nhỉ! Anh cần gì: bím tóc vàng hay người yêu? - Cháu cần người yêu của cháu với bím tóc hai mươi xa-gien chĩu nặng của nàng. - Muộn rồi, bím tóc bây giờ dài tới ba muơi xa-gien. – Con cáo nói. - Mái tóc chỉ là thứ yếu. Cháu muốn lấy được người yêu mến của cháu. - Thà nói thế còn hơn! Nào, bây giờ tôi nói lần cuối cùng: hãy đi về nhà và chờ đợi thêm ba năm nữa. Tôi sẽ không đến mà anh phải tự tìm đường mà đi. Đừng đi sớm quá, cũng đừng đi muộn quá. Chớ có quên cúi chào bác Cú. Nói rồi cáo biến mất. Trời sáng Ai-lứp đi về nhà và suy nghĩ : “Sao nhũ mẫu Cáo lại nói đến con cú? Thiếu gì cú ở trong rừng! Tại sao phải cúi chào nó?”. Nghĩ mãi và Ai-lứp sực nhớ : khi anh ngồi trên cây, có một con cú bay trước mặt và kêu : “Phu-bu, phu-bu! Hãy cẩn thận!”. Đúng là cáo nói về con cú đó rồi. – Ai-lứp nghĩ và quay trở lại chỗ đó, ngồi đến chiều và kêu: - Bác Cú ơi! Hãy dạy cháu trí khôn! Hãy chỉ đường cho cháu. Ai-lứp kêu mãi, không ai đáp lại. Anh vẫn kiên trì chờ thêm một ngày. Ai-lứp lại kêu, cả lần này nữa không ai đáp lại. Anh chờ đến ngày thứ ba. Chỉ đến chiều, Ai-lứp mới gọi: - Bác Cú ơi! Từ trên cây có tiếng vọng xuống: - Phu-bu! Tôi đây. Ai cần đến tôi đấy? Ai-lứp kể hết sự không may của mình và nhờ bác Cú giúp cho. Bác Cú nói: - Phu-bu! Khó lắm con trai à, khó lắm! Ai-lứp trả lời: - Khó mấy cũng không đáng sợ, cháu chỉ cần tìm được người yêu của cháu thôi. Dù có thiệt thân cháu cũng chả tiếc. - Thế thì nghe đây! – Bác Cú thương trình nói: - Thằng cha Pô-lô-ốp ở vùng này có quyền lực lắm, hắn là chủ tất cả vàng ở đây, muốn lấy của ai cũng được. Mỗi khi ở thấy đâu có vàng là hắn chiếm lấy thành lãnh địa của mình. Đất của hắn phi ngựa ba ngày cũng chẳng hết. Nhưng ở vùng này còn một chỗ mà hắn chịu bó tay chưa cai quản được. Nếu khôn khéo có thể lấy vàng ở đó được. Nhưng chẳng phải dễ đâu. Đã định tới thì phải ttheo đến cùng, nếu bỏ dở thì chết. Ai-lứp nói ngay: - Bác làm ơn chỉ cho cháu chỗ đó. Bác Cú trả lời: - Chỉ thì không chỉ được và bác cháu ta có những cái khác nhau: Ban ngày bác không nhìn thấy đường, còn ban đêm bác đi đâu thì cháu lại chịu. Thôi được, bác sẽ chỉ cho cháu mấy cái mốc. Cứ đi và chú ý tới các hồ nước, khi thấy hồ nào có thảng đá lớn như núi ở giữa, một bên có mấy cây thông còn ba bên phẳng như tường xây thì đó chính là chỗ cần tìm. Nếu ai mang vàng đến được tảng đá đó thì người ấy sẽ mở được đường xuống dưới hồ và Pô-lô-ốp sẽ không bắt được nữa. Ai-lứp ghi nhớ hết và đầu và nghĩ chắc đó là hồ I-xức-xun. Anh mừng quá la lên: - Thế thì cháu biết chỗ đó rồi! Bác Cú vẫn dặn đi dặn lại: - Nhưng cháu cần xem kỹ để khỏi nhầm. - Được rồi, cháu sẽ đi xem. Cuối cùng bác Cú còn nói thêm: - Phu-bu! Đừng quên là đã trốn được Pô-lô-ốp thì không trở lại được nữa đâu. Ai-lứp cám ơn bác Cú và đi về nhà. Sau đó anh tìm được ngay cái hồ có tảng đá ở giữa và nhận thấy đi một ngày sẽ không thể kịp, dứt khoát phải mở đường cho ngựa. Và thế là Ai-lứp bắt đầu mở đường. Chẳng nhẹ nhàng một tí nào. Rừng thì rậm mà lại phải phá hơn một trăm dặm. Mỗi khi kiệt sức, Ai-lứp lại lấy đuôi tóc ngắm nghía vuốt ve và như lấy lại được sức. Rồi lại bắt đầu công viêc. Cứ như thế ba năm trôi qua và cuối cùng anh đã chuẩn bị xong tất cả. Ai-lứp vừa kịp đến đón người yêu. Anh kéo bím tóc từ dưới sông lên, cuốn vào mình và hai người cùng chạy vào rừng. Chạy đến đoạn đường Ai-lứp đã phát quang thì đã có sáu con ngựa đợi sẵn. Ai-lứp cưỡi lên một con, đặt người yêu lên một con, còn bốn con kia thì kéo theo. Khi cặp ngựa này mệt, họ đổi cặp ngựa khác và cứ thế tiếp tục chạy. Nhũ mẫu cáo thì chạy đằng trước. Chắc không ai có thể đuổi được họ. Đến chiều thì họ kịp đến hồ. Ai-lứp nhảy ngay lên thuyền và đưa người yêu cùng nhũ mẫu cáo ra tảng đá giữa hồ. Vừa đến nơi, tảng đá lập tức tách ra cho họ đi vào đó, khi mặt trời vừa lặn. Ngay lúc đó, ôi, cái gì đã xảy ra? Khi mặt trời vừa lặn thì Pô-lô-ốp bao vây hồ bằng ba vòng lửa. Khắp mặt nước, những tia lửa vàng rực lên, nhưng dù vậy, hắn cũng không lấy lại được con gái. Bác Cú đã cản hắn. Bác ngồi trên tảng đá và cứ hú từng hồi : “Phu-bu! Phu-bu! Phu-bu!”. Bác kêu lên ba lần như vậy thì lửa tắt. Khi Pô-lô-ốp đốt lên thì bác lại kêu tiếp. Pô-lô-ốp làm nhiều đêm như vậy, nhưng không đạt được gì. Hắn đã kiệt sức. Từ ngày đó, trên hồ xuất hiện vàng. Vàng ở đâu ra. Người ta nói rằng vàng chảy từ tóc của con gái Pô-lô-ốp. Vàng nhiều lắm. Sau đó tôi còn nhớ xung quanh chuyện này người Ba-ski-a và người ở nhà máy cãi nhau, không biết bao nhiêu lần. Còn Ai-lứp và người vợ Tóc Vàng của mình thì ở lại dưới hồ. Họ có đồng cỏ, bầy ngựa. Tóm lại là họ sống tự do và hạnh phúc. Người ta nói rằng đã có lần người ta thấy cô gái Tóc Vàng ngồi trên tảng đá. Hình như vào lúc hoàng hôn cô ta lên và ngồi đó, còn bím tóc như con rắn cuốn xung quanh mới đẹp làm sao. Còn tôi thì chưa thấy cảnh tượng đó bao giờ. Chưa trông thấy nên tôi không muốn… ----------------- (1) Một xa-gien bằng 2,134m. Đến đây là trang cuối cùng của tập truyện. Xin chân thành cám ơn bạn Lam Anh (tức Tiêu Tương) và A Thanh ở diễn đàn Vietkiem đã đánh máy, cám ơn bạn Lam Anh đã chia sẻ file, và đã đồng ý cho phép mình sử dụng bản đánh máy đó. Xin cám ơn những bạn đã đọc chủ đề này. Xin chào tạm biệt chiếc tráp bằng đá khổng tước. Nhân tiện mình cũng quảng cáo là Nga có làm phim hoạt hình cùng tên! Nếu bạn nào có quan tâm, hãy tìm xem, và hay là chúng ta làm phụ đề cho nó các bạn nhỉ? Vì phần tiếng Việt đã có sẵn rồi, chỉ cần biên tập thôi? |
| Bookmarks |
|
|
Các chủ đề gần tương tự với chủ đề trên:
|
||||
| Ðề tài | Người gửi | Forum | Trả lời | Bài viết cuối |
| Về sự tham gia chiến đấu của Liên Xô ở Việt Nam trong chiến tranh chống Mỹ | Gấu Misa | Hồ sơ chiến tranh thế giới | 206 | 18-11-2014 06:58 |
| Blitzkrieg – Game chiến thuật hay nhất về Chiến tranh thế giới lần thứ 2 | phuongnn | Các chủ đề khác | 98 | 18-02-2012 12:55 |