Trở về   Nước Nga trong tôi > Dành cho các bạn > Chúc mừng - Chia sẻ - Giúp đỡ

Diễn đàn NuocNga.net
Nội quy diễn đàn
Trang chủ tin tức
Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên

 
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
Prev Previous Post   Next Post Next
  #19  
Cũ 12-03-2012, 01:07
Siren's Avatar
Siren Siren is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Aug 2008
Bài viết: 2,186
Cảm ơn: 8,134
Được cảm ơn 8,173 lần trong 1,903 bài đăng
Default Viết cho người chưa bao giờ gặp – Họa sĩ BĐ.

Lâu lắm rồi mình mới có một ngày không vội vã như hôm nay, một ngày cuối tuần, cuối mùa xuân sau một chuỗi những bận bịu. Phải làm gì cho riêng mình chứ nhỉ? À, đi thau bể cá. Cái bể cá cảnh nhưng chỉ có đá và cây, chẳng có con cá nào vì mình sợ lắm nếu nuôi cá mà không có thời gian và không biết chăm thì cá sẽ chết. Ngắm những vệt sáng lung linh trên lá, thấy nhú thêm một chiếc lá non. Tiếng nước róc rách chảy có gì đó như âm dương luân hồi…

Đọc những dòng chữ đầy xúc động của mọi người, thấy lòng rưng rưng…Một người mình chưa hề quen biết, nhưng sao cảm thấy xót thương. Mình đã chứng kiến nhiều sự chia ly nhưng có lẽ sự chia biệt của lẽ sinh tử luôn để lại cho người ở lại những khoảng đau nặng trĩu.

Ngày xưa, khi mình còn rất bé, một lần mẹ đi công tác về nhưng sau lưng mẹ không còn em gái của mình trên địu như mọi khi. Em gái mình mất vì viêm phổi khi ở nơi ấy không có đủ thuốc… Mình lúc đó còn nhỏ, chưa biết khóc thương em nhưng luôn nhớ ánh mắt của mẹ khi ấy.
Cả những phút ly biệt với bạn cùng lớp vì bệnh, vì tai nạn, vì những điều bất ngờ chẳng ai đón đợi. Cả người bạn mình gặp ở ký túc xá trường MGU trong ngày đầu tiên khi mới đặt chân tới nước Nga, bạn cũng không còn ở trên dương thế…

Người ở lại luôn phải sống thay phần cho những người đã ra đi. Mình cũng như thấy gặp lại em gái bé nhỏ trong những chuyến đi về nơi xa xôi ấy…
Mình cũng đã nghĩ đến cái chết khi bị ai đó hiểu lầm. Đơn giản lúc đó chỉ nghĩ đến việc sẽ làm cho người kia phải dứt day ân hận vì đã làm mình tổn thương, muốn nhìn thấy nước mắt họ tiếc thương khi mình ra đi…Nghĩ lại thấy thật buồn cười vì những ý nghĩ dại dột và ngớ ngẩn ấy.

Dường như sự ra đi của một ai đó, thật đau đớn cho người ở lại nhưng làm cho mọi người biết sống bao dung hơn, tốt đẹp hơn nữa.

Chợt nhớ đến những bông hoa Bồ công anh đằng sau ký túc xá bên Nga nở vàng như những mặt trời tý hon mang nắng về khi mùa hạ đến. Rồi kết thành những chiếc dù bông trắng muốt theo gió bay đi. Đúng rồi, gió mang đi những nỗi buồn nhân thế để làm nảy mầm một sự sống khác ở đâu đó trên thế gian này.

Bạn BĐ ơi, bạn hãy thanh thản ra đi nhé! Ở khắp nơi trên trái đất này cây cỏ vẫn xanh tươi, nắng vẫn vàng lung linh như trong những bức tranh của bạn. Người thân, bạn bè và đồng nghiệp của bạn luôn nghĩ rằng bạn vẫn sống, chỉ đi xa tới nơi thiên nhiên thật đẹp để vẽ lại những điều tuyệt vời, trong sáng và tinh khiết của cây, của nắng…
__________________
Ласковый Май
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 17 thành viên gửi lời cảm ơn Siren cho bài viết trên:
baodung (12-03-2012), BelayaZima (12-03-2012), Cartograph (12-03-2012), chaika (12-03-2012), hongducanh (12-03-2012), htienkenzo (12-03-2012), hungmgmi (14-03-2012), LyMisaD88 (12-03-2012), mrson (12-03-2013), NISH532006 (12-03-2012), Old Tiger (12-03-2012), quangnam (29-03-2012), Russiana (12-03-2012), sonkinh (12-03-2012), Tanhia (13-03-2012), USY (12-03-2012), vexna (26-01-2013)
 

Bookmarks


Quyền sử dụng ở diễn đàn
Bạnkhông có quyền mở chủ đề mới.
Bạn không có quyền trả lời trong chủ đề này.
Bạn không có quyền gửi file đính kèm.
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết.

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

Chuyển đến


Giờ Hà Nội. Hiện tại là 05:50.


Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.