|
|||||||
Diễn đàn NuocNga.net |
Trang chủ tin tức Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên |
![]() |
|
|
Ðiều Chỉnh | Xếp Bài |
|
#101
|
|||
|
|||
|
Ngày đó năm 1979, mình vẫn còn nhỏ lắm, thuộc diện theo gia đình đi sơ tán vào sâu bên trong cả trăm cây số. Mình nhớ là chỉ 3 ngày đến 1 tuần sau là có xe bốc mọi người đi cả. Chỉ mang theo quần áo, lương thực và ít đồ dùng thiết yếu như xong nồi... Xe cộ hồi đó chạy cả đêm lẫn ngày. Cụ già mình là lái xe bên dân sự cũng được huy động chở hàng ra biên, chở dân từ biên về. Đường hồi đó cực xấu lại hẹp, đá củ lổn nhổn cả. Một lần, cụ cùng đoàn xe dừng lại ăn uống và đun nước thì bị bọn Tầu câu pháo (chắc là pháo cối) vào đoàn xe. Cả đoàn vội vàng chạy ra xe nổ máy phóng như điên. Sau đó có tin báo về nơi sơ tán là xe cụ già mình bị pháo bắn cháy, chắc cụ đã chết rồi.
Sau hóa ra không phải, cụ đặt ấm nước đang sôi lên thùng xe, xe xóc đổ nước sôi ra sàn bốc khói nghi ngút. Xe chạy sau cứ tưởng là xe trước trúng đạn bốc cháy lao xuống vực. Cụ già mình có thâm niên lái xe Tây Bắc trên 30 năm chưa hề gây tai nạn lần nào. Trong đoàn bị câu pháo đó cụ chạy nhanh nhất mà vẫn về an toàn!!! Cho đến mãi năm 1985, đi qua Sapa, Cam Đường, thấy cầu cống trước đó bị cả ta lẫn địch phá vẫn còn chưa xây lại, xe toàn lội ngầm với đi cầu tạm cả. |
|
#102
|
|||
|
|||
|
Có một chuyện này, tôi cứ đắn đo mãi không muốn kể ra. Ngày mới từ mặt trận về lại đơn vị thì cũng đã kể cho anh em nghe song từ đấy hai anh em chúng tôi không kể thêm cho ai nữa bởi là một chuyện xét cho cùng thì cũng buồn chứ chẳng vui vẻ gì. Cứ nghĩ rằng nhỡ chẳng may mai sau có biến thì cái bài học này có lẽ cũng có ích cho những người lính sau này nên sẽ kể. Chuyện có lẽ cũng không có gì nhiều, nhưng tôi không bao giờ dám quên.
Trong một post trên tôi có tả ông chủ nhà người Mán (bây giờ gọi là người Dao hay sao ấy), chủ tịch xã kiêm xã đội trưởng có một khẩu K50 đi đâu cũng đeo. Một hôm tầm hơn 9h sáng, chúng tôi đang trên nhà thì nghe rõ một loạt K50 nổ rất giòn và đanh ngay sát dưới chân dốc từ đường Hữu Nghị 7 dẫn lên nhà. Được một lát thì thấy ông chủ nhà chĩa nòng áp tải một anh chàng mặc quân phục biên phòng song không có quân hàm gì (chuyện cũng thường tình ngày ấy, lính ta chẳng mấy khi đeo phù hiệu, quá lắm thì chỉ có phù hiệu kết hợp - hai mảnh "tiết", gọi thế là vì đỏ như máu, có phù hiệu binh chủng và sao/vạch chỉ cấp bậc - chứ không ai đeo quân hàm vai đầy đủ như bây giờ), đưa vào nhà và trói quỳ rất chặt vào cái cột nhà, sát bếp lửa nơi thỉnh thoảng ông hay mời cậu sĩ quan trẻ nhất là tôi (khi đó mới thiếu úy, mép còn đầy lông măng) "hạp tiu" (uống rượu - hạp dển là hút thuốc, hạp uẩm là uống nước, hạp uẩm vây là uống nước đã đun sôi) với chân thú săn để dành lấy từ trên gác bếp đen xì bồ hóng xuống nướng vùi trong bếp than. Hỏi, thì ông bảo: "Nó là thám báo TQ!". Hóa ra đó là một anh lái xe của bộ đội biên phòng. Đâu đó tôi đã kể rằng khi dân các bản chạy giặc, gấp gáp quá nên phải bỏ lại gà lợn, trâu bò thả rông, cây trái chưa kịp thu hoạch... và thường dặn lại anh em bộ đội cứ việc bắn, hái, lấy mà ăn lấy sức đánh địch, đừng để rơi vào tay giặc. Cái hôm chữa máy P401 trên chóp tiếp sức xong, đại đội cũng gửi cậu lính (xuống núi lấy cái ăng-ten chữ thập dự phòng lên thay cái hỏng trên chóp) gánh lên trên cái ăng-ten một đầu là một cái chậu nhôm (vẫn dùng để chia cơm cho bộ đội) đầy cơm độn ngô, đầu kia là một chậu nhôm đựng đầy thịt lợn của dân mà đại đội bắn được hôm rút từ trên Xuân Quang về. Bảo là bồi dưỡng cho quân trên chóp và chúng tôi đã một hai ngày chưa được hạt gì vào bụng. Cái hôm chạy sau cùng từ Xuân Quang về trung đoàn bộ, pháo địch sắp bắn vào đến nơi mà anh Hộ vẫn còn kịp hô anh em chặt được đầy một sàn xe com-măng-ca mía, về phát cho anh em chúng tôi ăn thay đường. Nghĩa là, lúc rút đi thì những người lính cuối cùng có thể lấy đi theo bất kỳ cái gì có thể lấy được mà dùng, không cho địch có cái ăn. Nhưng chỉ thế thôi, còn chưa đến lúc như thế thì kỷ luật chiến trường rất nghiêm, tuyệt cấm, không được đụng vào một cái kim của dân nếu không được người ta cho. Anh lính biên phòng kia đang lái xe chạy xuôi thì thấy lợn của dân bản chỗ chúng tôi thả rông thơ thẩn kiếm ăn ven đường quốc lộ. Thế là không ất giáp gì, anh ta dừng xe nã một loạt AK định kiếm con thịt (lúc đó chắc lính nào cũng đói cả thôi - xe tiếp vận từ dưới xuôi lên toàn thấy chở người và đạn). Thật khổ là lúc ấy ông chủ nhà chúng tôi vừa về đến gần đó, anh chàng vừa quăng con lợn trúng đạn lên sàn xe com-măng-ca Rumani, quay lên ghế lái thì ông chủ nhà quất ngay một loạt K50 vào xe, sộc đến bắt sống dong về. Có nói thế nào ông ấy cũng không nghe, bảo chỉ có thám báo TQ mới tùy tiện bắn lợn của dân thế chứ bộ đội nào lại như vậy, cứ khăng khăng đưa về Phố Ràng giao cho bộ đội huyện xử. Tội nghiệp anh lính ấy. Bị trói quỳ rất lâu, chân, tay tụ máu sưng phồng lên đến gần ngất, mãi tận gần cuối chiều mới được cởi trói để đích thân ông chủ nhà và dân quân áp giải xuống Phố Ràng. Chúng tôi rất thương mà chịu không làm gì được bởi rõ là anh này đã vi phạm kỷ luật chiến trường. Buổi trưa tôi với anh B. phải lấy thìa bón ngô cho ăn, thấy khát nước - trói thúc ké quỳ như thế đến lờ đờ người ra, không thều thào nổi nữa chứ đừng bảo là nói (y như A Phủ bị thống lý Pá Tra trói vì để hổ ăn mất trâu ấy) - thì lại phải bón nước, từng muôi một (múc đầy muôi nước, cho anh lính ấy ngậm cái cán muôi rồi dốc nước vào miệng). Xót lắm mà không làm gì được, người dân tộc thì rất tốt bụng, chất phác song một là một, hai là hai, không nhu nhơ với họ được. Anh có là lính anh hùng đến mấy, song một khi anh vi phạm kỷ luật chiến trường, vi phạm kỷ luật dân vận, anh sẽ lập tức trở thành thổ phỉ (ít nhất là trong mắt người dân). Không gì bào chữa nổi. Thay đổi nội dung bởi: nqbinhdi, 20-02-2012 thời gian gửi bài 02:34 |
|
#103
|
||||
|
||||
|
Trích:
|
| Được cảm ơn bởi: | ||
Anh Thư (21-02-2012) | ||
|
#104
|
||||
|
||||
|
Trích:
Về cái từ Cố San là nhà cháu đã từng đến đó và nghe người ta nói vậy thôi. Nhà cháu có bà bá ở ngay dưới ga Phố Lu. Ngay hè năm 1979 cháu đã phi ra ngoài đó. Tận mắt thấy những chiếc nhà cuối cùng trong đó có nhà bá cháu bị đốt. Quân Tàu bị chặn tại cầu (đường sắt) Phố Lu. Ấy là hồi đó đài báo nói thế và cũng rất dễ nhận biết vì chúng đi đến đâu là đốt hết nhà, đặt mìn phá đường ray, và chúng phá sập chiến cầu thì dừng lại. Nên nhà cháu mới dám mạo muội khẳng định vậy. Nghĩa là dọc theo đường sắt và Sông Hồng xuôi Hà Nội thì quân Tàu bị chặn lại ở đó. Phố Ràng nằm trên QUốc Lộ 70 phía đông nam Phố Lu. Ý là nó không phải nằm theo chuỗi trên tuyến đường sắt xuôi Hà Nội nên nhà cháu mới đi cãi lại cụ ợ. Mong cụ đại xá! |
| Được cảm ơn bởi: | ||
Anh Thư (21-02-2012) | ||
|
#105
|
|||
|
|||
|
Trích:
À, hóa ra Hổ gừ đọc vội (gì mà chả vội, ngồi ôm máy tính đọc thì ai đánh xế hộp ống xả đeo rọ mõm đi vớt cá chết vì vỡ ống xả của nhà máy bi-ô-bi-a?). Thú thực là nhà lão chưa từng đến ga Phố Lu. Lúc mới lên trên đó ngày 20-2-1979, lão đóng quân ở phía Nam đường 4E dẫn từ ngã ba bây giờ gọi là Bắc Ngầm sang ga Phố Lu. Sau rút thì theo đường 4E ra Bắc Ngầm trên đường 70, lùi xuống trên Phố Ràng chừng 10 km (phía dưới ngầm chừng 2-3 km), rồi sau đó còn lùi tiếp nữa. Hướng đường 70 là hướng rất quan trọng vì theo đường ấy mới xuống được Yên Bái về HN được chứ đi theo đường sắt thì không tiện cho hành quân bộ (vì phải có ô tô chở lương thực, đạn dược). Hướng này chỉ được mỗi một lợi thế cho phòng ngự là đường độc đạo, đường thì cũng xấu. Chỉ có hơn 1 trung đoàn quân địa phương đã đủ kìm không cho địch tiến xuống sâu quá Bắc Ngầm rồi. Trên hướng đường sắt thì địch đông và mạnh hơn nhiều, quân ta thì mỏng. Thế nên địch tiến được vào tới ga Phố Lu và xuôi thêm xuống phá cầu đường sắt trước khi rút. Đây là điểm mà địch vào sâu nhất trong nội địa của ta trong cả cuộc chiến 18 ngày ấy, chừng 30 km. Chúng cũng chỉ phá được cái cầu, cậy bóc đường ray, đốt phá nhà cửa là cùng, không gây hại được nhiều như phá mỏ a-pa-tít bên Cam Đường. Về mặt quân sự, từ Lao Cai theo đường 70 xuống có 3 địa điểm có tính chất quan trọng cho việc phòng ngự: Ngã ba Bản Phiệt (từ đó có thể hỗ trợ cho Lao Cai và Mường Khương) và Bắc Ngầm (vì từ đó có đường hành lang sang ga Phố Lu thuận tiện cho vận chuyển quân/vũ khí..., có thể nhận tiếp viện từ xuôi lên theo đường sắt, tạo thành tuyến phòng thủ chắc chắn, vì vậy ngay từ đầu Bộ tư lệnh tiền phương QKII đã chọn đóng trên đường 4E), dưới nữa là điểm phòng ngự cuối cùng trên đường xuống Yên Bái: Phố Ràng. Địch cũng biết thừa điều đó và dốc sức đánh chiếm. Chỉ mấy ngày sau tiến công thì ngã ba Bản Phiệt lọt vào tay quân TQ, một e254 bộ binh không đủ sức cản nhiều sư đoàn địch (trung đoàn này quần nhau cực kỳ ác liệt với địch, có ngày phải di chuyển chỉ huy sở trung đoàn đến 5 lần - khi rút khỏi vị trí, lính thông tin bên đầu e254 quay điện thoại về báo rút để trung đoàn thông tin 604 cho người đi thu dây và triển khai sang vị trí mới của ban chỉ huy trung đoàn 254, có lần như thế lính thông tin từ chỗ bọn tôi đi thu dây, tới vị trí cũ của chỉ huy sở dã chiến của e254 - chỉ là một khu công sự đào vội thôi chứ có là cái gì đâu - thì lính TQ hò reo từ trong công sự ùa ra định bắt sống, mấy cậu lính ấy chạy thoát về đến nơi, anh em cứ đùa bảo rằng cho mấy cu này đi thi chạy có khi được huy chương chứ không chơi Với trình độ tác chiến kém và lạc hậu như quân TQ ngày ấy địch rất rất khó có thể đủ sức xuống được tới Yên Bái (cơ mà từ đó thì địch lại rất dễ triển khai binh lực đánh lớn hơn nữa, thế nên không thể để địch vượt được tuyến phòng ngự chốt chặn bắc Phố Ràng). Từ đầu cho đến lúc rút, trên hướng đường 70 bọn Khựa mới chỉ giao tranh với bộ đội địa phương và dân quân tự vệ của ta thôi. May cho bọn Khựa thính mũi, ngửi thấy mùi chủ lực ta bắt đầu lên đến nơi, bèn khoác lác là đã thành công các mục tiêu và rút ngay về chứ bọn lính kém cỏi ấy chỉ chậm rút chừng 1 tuần là ăn đòn nhừ xương. PS: Trong lịch sử chiến tranh hàng nghìn năm với TQ, chưa bao giờ hướng Tây Bắc lại là hướng chính yếu cả vì những khó khăn về địa hình và xa xôi hơn. Hướng chính diện bao giờ cũng là Lạng Sơn và đường thủy. Thay đổi nội dung bởi: nqbinhdi, 20-02-2012 thời gian gửi bài 15:51 |
| Có 5 thành viên gửi lời cảm ơn nqbinhdi cho bài viết trên: | ||
Anh Thư (21-02-2012), baodung (20-02-2012), htienkenzo (20-02-2012), Old Tiger (20-02-2012), SSX (20-02-2012) | ||
|
#106
|
||||
|
||||
|
Trích:
Bắt tay bác phát nhen!
__________________
Không ai, không điều gì được phép bị lãng quên! |
|
#107
|
|||
|
|||
|
Không tăng thêm lực lượng ở hướng đường 70 có lẽ là chủ ý của ta (từ đầu đến cuối trên hướng đường 70 bên này sông Hồng chỉ trần xì có hơn 1 trung đoàn bộ binh cự địch thôi), dụ địch vào sâu (hướng này về mặt kinh tế cũng chẳng có gì mấy cho địch phá) để chia cắt tiêu diệt (quân ta thì thiện chiến và cơ động hơn địch nhiều). Tuy nhiên vẫn cứ phải đánh tiêu hao địch chứ không thể để địch còn nguyên sức mạnh chọc sâu vào, thế thì nguy đấy. Thế nên quân ta dù ít vẫn đánh rất hăng.
|
|
#108
|
||||
|
||||
|
Trích:
Vậy em hỏi thật: đã có bác nào biết что такое "као бань чыонг"?
__________________
"Дело ведь совсем не в месте. Дело в том, что все мы - вместе!" |
| Được cảm ơn bởi: | ||
Anh Thư (21-02-2012) | ||
|
#109
|
|||
|
|||
|
Trích:
|
| Được cảm ơn bởi: | ||
Anh Thư (21-02-2012) | ||
|
#110
|
||||
|
||||
|
Trích:
Giờ thì nhà cháu hiểu rồi cụ ợ. Biết chứ chị RIA. Nhà em còn biết cả Као Кам Бот nữa kia. Trích:
Bời vậy em mới hay khuyên mọi người ai còn chưa ra Lý Sơn hay Cù Lao Chàm thì cố tranh thủ mà đi đi... |
| Được cảm ơn bởi: | ||
Anh Thư (21-02-2012) | ||
|
#111
|
|||
|
|||
|
Trích:
|
|
#112
|
|||
|
|||
|
Xin hỏi bác BD: Việc ta không bắt giữ 1 cái xác xe tăng nào của kh., ít ra để trưng bày triển lãm, như triển lãm Thần Sấm, Con Ma của SAM ở HN, là chủ trương của ta (?), vì nếu có giữ thì chắc bây giờ cũng bàn giao lại cho họ? Các dấu vết khác còn bị xóa cơ mà...
|
|
#113
|
|||
|
|||
|
Trích:
@SM: ngay ở Bảo tàng lịch sử quân sự đã có sẵn cái tăng T54 rồi mà - vừa là biểu tượng thắng Mỹ, vừa có thể hiều đó là chiến lợi phẩm từ Phương Bắc! |
|
#114
|
||||
|
||||
|
Trích:
|
|
#115
|
|||
|
|||
|
Trích:
@ Bác Hổ: Tàu lạ mà kiểu đó thì ba cái hoa cải...đỏ cũng đủ tiễn bọn chúng theo ...ông bà rồi! Tất nhiên như nhà iem đã từng mượn câu nói(Của ai đó???) rằng:" Muốn có hòa bình-Hãy chuẩn bị cho chiến tranh" |
|
#116
|
|||
|
|||
|
Trích:
He he, nhà tui mà có xe tăng cháy của Tàu khựa cũng cóc cần trưng bày, đem bán ve chai lấy tiền mua kẹo kéo chén cho sướng. Bọn ấy mà ngứa ngáy sang, ta lại thu thập thêm được ngay, lo gì thiếu mà phải để dành chứ! Thần sấm, Con ma, B52... thì khác, toàn các bảo bối thuộc dạng đỉnh thời bấy giờ của Mỹ và cả thế giới, bày mới oách ạ. Hô hô, bắt được những loại như Old Tiger mới khoe chứ bắt được chuột thì khoe làm gì? Thay đổi nội dung bởi: nqbinhdi, 20-02-2012 thời gian gửi bài 16:09 |
|
#117
|
|||
|
|||
|
Đây ạ! Em gởi các bác bài thơ của bác Thanh Thảo- Ai muốn làm quen thì em kính chuyển qua gia đình bác Hổ !
TỔ QUỐC vệt nắng mỏng trước sân mái gà cục tác con tôi ngủ trong nôi văng vẳng tiếng còi tàu bữa cơm gia đình tôi trộn bắp trộn sắn bảy mươi phần trăm mùa xuân những cơn bão hung hãn bất ngờ ập tới trầm tĩnh như rừng kia như biển kia Tổ Quốc tôi đứng lên trước bầy xâm lăng phương Bắc những dãy núi cong cánh cung những nỏ thần khủng khiếp lại tung hàng loạt mũi tên xuyên ngực quân thù Ả i Nam Quan ngọn khói xưa Nguyễn Trãi nuốt nước mắt quay về mười năm nằm gai nếm mật hẻm Chi Lăng lầm lì sông Kỳ Cùng bốc cháy pháo đã giăng từ ngàn vạn điểm cao quân di chuyển những dòng sông chảy ngược mây uy nghi Yên Tử thuở nào còn in dáng Trần Nhân Tơng mắt dõi về phương bắc tính nước cờ ung dung trên cao sông Kỳ Cùng những tảng đá lên hơi đùa với mặt trời trong nước tôi chỉ đến tắm một lần nhưng đã là Tổ Quốc chảy lặng thầm suốt cuộc đời tôi những câu lượn câu sli đêm chợ Kỳ Lừa chén rượu nồng thơm sắc màu thổ cẩm vĩ ngựa gõ dòn lâng lâng sương khuya khẩu súng chống tăng ghì chặt vào vai anh xạ thủ H’Mơng mười tám tuổi khi lũ giặc đang điên cuồng lao tới một chấm nhỏ trên bản đồ một chấm nhỏ thiêng liêng phút người lính đứng bật lên cắm chặt chân vào đất phút ấy, đất dưới chân anh là Tổ Quốc quả đạn rời nòng trong chớp mắt xe tăng cháy ngang đồi lũ giặc lùi xa anh lính trẻ mỉm cười lau mồ hơi trên mặt gương mặt dịu lành như Tổ Quốc chúng ta… Thanh Thảo (2-1979) |
|
#118
|
|||
|
|||
|
Ngày 18/02 vừa rồi cũng là ngày để chúng ta sống và nhớ mãi!
http://khucquanhanh.vn/diendan/showt...1358#post21358 |
|
#119
|
|||
|
|||
|
Trích:
Bọn giặc thì có một điểm rất chung là đi đúng vết xe đổ, tránh cũng chẳng được. Cả ngàn năm chống nhau ngày trước, ta và bọn phong kiến TQ hiểu nhau quá rõ, mà lần nào sang đây rồi chúng cũng phải ôm đầu máu về thôi. Năm 938 Ngô Quyền chôn cọc trên sông Bạch Đằng đại phá quân Ngô. Những tưởng chẳng bao giờ lại có trận Bạch Đằng nào như thế nữa mà rồi quân Nguyên vẫn lại cứ dính chưởng ấy mà bại dưới tay Hưng Đạo Đại vương Trần Quốc Tuấn như thường thôi mợ ạ. Có biết cũng chẳng tránh nổi đâu. Thế cho nên mới: Đằng giang tự cổ huyết do hồng. Cũng vậy, đạo quân bách chiến bách thắng của Napoléon Bonaparte đã bị mùa đông Nga vùi dập, và rồi thì các sư đoàn bất bại của Hitler cũng đã phải dừng chân trước Moscow trong giá lạnh mùa đông đấy thôi. Hitler có biết rằng trước mùa Đông mà không vào được đến Moscow là hỏng rồi không? Biết chứ, mà vẫn chết đấy. Quân Pháp có khối bài học, như tàu Esperanto bị Nguyễn Trung Trực đốt cháy trên sông Vàm Cỏ, thế mà vẫn bị đánh chìm cả đống trên dòng Lô Giang. Quân Mỹ sang, có học được bài gì từ quân Pháp không, từ Điện Biên Phủ chẳng hạn mà vẫn bị vây hãm đến phải bỏ Khe Sanh? Ối, còn cả tỷ thí dụ như thế nữa ạ. Cái chung nhất, quy luật nhất là: Bọn xâm lược phi nghĩa nhất định thất bại. Cái bài học này, hỡi ôi, bọn giặc ngoại xâm không bao giờ có thể học hết được đâu. Lịch sử cho thấy: Vua và dân cùng đồng lòng chống giặc thì địch mạnh mấy, đông mấy cũng chẳng là gì, "Bởi Đại vương coi thế giặc nhàn" là vậy. Vua+tôi một lòng thì còn sợ gì ngoại bang, sợ là sợ Vua-tôi không hòa, dân oán ghét vua chúa, giặc mới lợi dụng được và mới mất nước. Thay đổi nội dung bởi: nqbinhdi, 20-02-2012 thời gian gửi bài 17:52 |
|
#120
|
||||
|
||||
|
Và các bác cũng nhớ giùm, trong chiều dài lịch sử giữ nước oai hùng của dân tộc ta, dù các vị hoàng đế nước Nam có đánh cho giặc "chích luân bất phản" ôm đầu máu chạy về nước, nhưng sau cuộc chiến vẫn cho sứ sang đều đặn, nhận chỉ dụ, rồi cống nạp đàng hoàng mà vụ cống tượng vàng Liễu Thăng là một ví dụ.
Không phải sợ Khựa, không phải hèn, mà là muốn giữ nền thái bình cho đất nước, khi bên cạnh là một thằng láng giềng to xác, hèn hạ, luôn chỉ muốn kiếm cớ xâm lăng.
__________________
hungmgmi@nuocnga.net |
![]() |
| Bookmarks |
|
|