|
|||||||
Diễn đàn NuocNga.net |
Trang chủ tin tức Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên |
|
|
Ðiều Chỉnh | Xếp Bài |
|
#21
|
||||
|
||||
|
Sau câu chuyện của tôi, cụ Mi-nhi-xa ôn lại cho bà con nghe quãng đời đã qua của mình, kể lại cuộc đời đắng cay và nghèo khổ của cụ. Cụ kể đến chồng, đến các con cụ, mà giờ đây chỉ còn lại một mình Mác-dan-sa, con trai cụ, người công nhân máy kéo của nông trường.
Để làm tan bầu không khí trầm lặng sau câu chuyên của mẹ, Mác-dan-sa cầm đàn gió kéo một baì. Một người bắt giọng hát, tất cả chúng tôi hát theo. Từ ngày đến đây tôi chưa hát lần nào. Bây giờ nghĩ lại mà buồn cười, tôi không hát vì sợ người ta bảo : “Ồ ! Bác sĩ gì mà lại hát như một cô con gái ấy ”. Nhưng ở nhà cụ mi-nhi-xa tôi đã hát và cảm thấy thân mật, gần gũi hơn. Hát xong, chúng tôi lại nhảy những điệu nhảy dân tộc. Ngoài đường bà con tò mò nhìn chúng tôi qua cửa sổ. Nhảy chán, chúng tôi ngồi nghỉ. Trong lúc yên lặng, Máp-tu-kha hỏi mấy người bạn ngồi bên : - Bác Ca-me, cháu Pha-tư-ma nhà bác bây giờ ở đâu ? - Thế ra bác chưa biết à ? Cháu làm nữ cán bộ nông học ở vùng Bu-in nhã. - Còn bác, sao bác không nói chuyện đi ? Cháu Sam-xi-mua nhà bác là gì ? - Cháu là kỹ sư. Nó làm việc ở Ca-dan. - Thế còn cháu Kha-li-xa nhà bác ? - Cháu đang học ở Mát-xcơ-va. Tốt nghiệp ra cháu sẽ làm ở toà án. - Còn bác Di-gan-sa, bác suy nghĩ gì thế ? Sao bác cứ đứng ngoài ấy ? Vào trong này! Hay bác không có chuyện gì nói ? Di-gan-sa không trả lời ngay. Nghe hỏi, bác khẽ mỉm cười rồi đằng hắng như muốn nói : “ Bác Máp-tu-kha, cám ơn bác đã chú ý đến tôi ”. Một lát sau bác mới trả lời chậm rãi và chắc chắn : - Có. Di-gan-sa cũng có chuyện nói với bà con đây. Mai-si-ca con gái tôi, là nữ công nhân lái máy kéo nổi tiếng khắp liên bang chúng ta. Xin hết a. Máp-tu-kha gật đầu nói : - Đúng, bác nói đúng lắm. Bây giờ bà con đã rõ ở xã ta có những người nhà nông học, là bác sĩ, kỹ sư, là chánh án, là những công nhân lái máy kéo... Những điều đó chỉ có ở Liên bang Xô-viết chúng ta. Trên thế giới còn nhiều nước khác nữa. Ở đây công nhân, nông dân sống hoàn toàn khác. Tôi có ý kiến đề nghị đồng chí bác sĩ kể chi chúng tôi nghe một vài tin ở các nước khác. Anh I-sken-đe. Tôi đã từng quen diễn thuyết, nhưng vấn đề ở đây không phải là diễn thuyết. Máp-tu-kha vừa nói xong, hàng chục nét mặt chăm chú chờ đợi câu chuyện của tôi. Đầu đuôi thế này, cách đây không lâu, tôi có đưa cho Map-tu-kha xem một mẩu chuyện cắt ở báo ra. Mẩu chuyện trích trong quyển sách của một nhà văn ngoại quốc đi du lịch bên nước Nhật. Tài liệu ấy đã nói lên một cách hùng hồn những bất công của xã hội : “ Một bản hợp đồng ký kết giữa chủ một nhà chứa với người gái điếm...Trong bản hợp đồng ghi rõ người con gái nếu vì đời sống vật chất quẫn bách, được sự đồng ý của cha mẹ hoặc những người thay mặt cho cha mẹ, đã trở thành người gái điếm, thì trên cơ sở ấy, người chủ nhà chứa... sẽ cho vay trước... một số tiền... nhưng trong thời hạn nhất định... người gái điếm phải trích tiền “ lợi tức kiếm được trong khi tiếp khách mà trả dần ” Tôi đã đọc cho bà con nghe bản hợp đồng kỳ quặc ấy. Nghe xong, mọi người thở dài. Tôi còn cho bà con biết chỉ riêng vùng A-u-ma-rơ người ta đã ký với nhau 7 000 bản hợp đồng loại đó và theo báo chí tư sản cho biết thì tính đến hôm nay ở Nhật có 50 353 gái điếm đã chính chức đến đăng ký. Bọn phát xít thưòng bảo người đàn bà : “ Nhiệm vụ của mày là làm vợ chứ không phải là học, không phải là tham gia công tác xã hội. Chỗ của mày là bếp, là nhà thờ, là buồng ngủ ” Anh I-sken-đe, tôi thu thập được rất nhiều tài liệu đáng chú ý ấy. Tôi soạn ra và xếp riêng vào một tập. Trong đó có những baì cắt ở báo, những bài chép lại trong sách, có cả tài liệu nói đến những người đàn bà bất hạnh của xã hội tư sản. Tôi thu nhập cả tài liệu nói về những phị nữ vĩ đại được mọi người biết tên tuổi, như tiểu của bà Co-rúp-xcai-a, đồng chí Cơ-la-va Xét-kin và nhiều người khác nữa, những người đã hiến dâng cả cuộc đời cho cách mạng. Trong đó còn có tài liệu nói về các nữ bác học, nữ phi công, các chị kỹ sư, văn sĩ. Ba trăm trang trong tập sưu tầm, ghi chép của tôi đều là những sự việc có thật mà hiện nay các nhạc sĩ đương sáng tác những bài hát để ca ngợi. Tôi đọc lại những trang sách ấy luôn, đó là chỗ yếu của tôi. Anh đừng ngạc nhiên. Có nhiều người thích sưu tầm nhiều loại tiền, các loại tem, thì tôi, tôi thích ghi chép những tài liệu nói lên lòng dũng cảm của phụ nữ Xô-viết. Trong cuộc họp mặt ở nhà cụ Mi-nhi-xa, tôi đã kể cho mọi người nghe tất cả những chuyện ấy. Tôi không cố ý tô hồng sự việc, mà sự việc tự nó nói lên một cách giản dị như bản chất của nó. Bà con nghe rất thấm thía. Nghe xong, trong khoé mắt nhiều người còn ngấn lệ. Thật là sung sướng khi mỗi người đều thấy con đường tiến. Tôi, người con gái Tác-ta nghèo khổ đã lớn lên từ địa vị hèn kém đến chỗ có học thức.
__________________
Ласковый Май |
| Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn Siren cho bài viết trên: | ||
huong duong (20-08-2010), Vania (22-07-2010) | ||
| Bookmarks |
|
|